Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 4682 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
356、Vật gia truyền

❊ ❊ ❊

"Này," cô gọi giật người đã đi ra mười mấy bước là Hà Chu, "không thể nhỏ mọn thế chứ? Tôi xin lỗi anh, được chưa?"

"Thôi đi." Anh quay người lại.

"Tôi mời anh đi ăn nhé?" Cô cười hỏi.

"Được." Anh chắc chắn sẽ không để cô trả tiền, "Chúng ta lên phà đi."

"Đằng nào cũng chỉ tốn hai tệ, chúng ta đi đi." Hai người lại cùng nhau men theo bậc thang, đi vào đường hầm dưới lòng đất, mua vé lên phà.

"Tôi chụp ảnh cho cô nhé?" Anh giơ điện thoại lên.

"Không cần," cô quay lưng, bám lấy lan can, nhìn dòng sông cuồn cuộn, vén lại mái tóc bị gió thổi rối, cười nói, "Thật tốt."

Hà Chu nói, "Sau này thường xuyên tới nhé."

"Có thời gian là được thôi mà." Cô cười đáp.

Ngồi thuyền sang bờ bên kia, cô từ chối lời đề nghị đi nhà hàng lớn của Hà Chu, cười nói, "Thế thì chẳng phải ăn đến khánh kiệt tôi sao."

"Tôi mời." Hà Chu hiểu mà.

"Thế cũng không đi." Cô dẫn đầu bước vào một quán cơm đĩa nhỏ, bản thân ăn rất ngon lành, còn Hà Chu thì gảy gảy đôi đũa, ăn một cách nhạt nhẽo, "Này, ăn đi chứ, không ăn thì lãng phí lắm, thà để người chết no còn hơn để đồ thừa trong bát."

Khúc Phụ cuối cùng cũng hiểu trong lòng, anh và người khác rốt cuộc chẳng có gì khác biệt, là một cậu ấm được nuôi dạy trong nhà kính và nuông chiều hư hỏng.

Hà Chu vẫn không hề nhận ra sự thay đổi này.

Tuy nhiên, từ đó về sau, anh có hẹn Khúc Phụ ra ngoài, cô cũng không chịu ra nữa, thỉnh thoảng nhắn tin, cô cũng chẳng mấy khi trả lời.

Mơ hồ, anh cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.

Anh nhịn, không tới trường tìm cô.

Người họ Hà anh đây cũng phải có khí phách chứ.

Lý Bái tới Phố Giang, mời anh đi ăn, người thì anh đi thật, nhưng lại tâm hồn treo ngược cành cây.

"Cậu bị làm sao thế, cứ lờ đờ uể oải là sao?" Lý Bái ném cho anh một điếu thuốc, rồi nhìn về phía Tang Xuân Linh hỏi, "Nó thất tình à?"

Tang Xuân Linh nói, "Tôi cũng không biết."

Xa Tử Linh ném quân bài trên tay xuống, nói với Hà Chu, "Thôi bỏ đi, cậu cũng chẳng còn tâm trí đâu mà chơi nữa."

Hà Chu nói, "Xin lỗi, làm mất hứng của mọi người rồi, mọi người cứ chơi đi."

Lý Bái khoác vai anh nói, "Anh dẫn chú đi hát nhé? Đừng có xụ mặt ra thế, đây đâu phải là thiếu gia Chu mà anh biết?"

Hà Chu nói, "Giờ mỗi tháng tôi đều có mấy ngày tâm trạng không tốt, anh đừng quản tôi."

Lý Bái nói, "Mấy hôm trước tôi sang Mỹ, còn đặc biệt đi thăm Lưu Thiện. Nói ra các người không tin đâu, thằng đó tìm được một cô nàng Tây, hình như là người Séc, hay Romania gì đó, tôi không nhớ rõ, nhưng trông đúng là đẹp thật."

"Chơi bời thôi mà." Xa Tử Linh quá hiểu bản tính của đám công tử bột này rồi.

Hà Chu nói, "Cô không hiểu Lưu Thiện đâu."

Trong tất cả bạn bè xung quanh, tính cách của anh và Lưu Thiện giống nhau nhất, nên anh hiểu Lưu Thiện, cậu ta sẽ không dễ dàng lãng phí thời gian vào chuyện tình cảm, yêu đương giống như đặt cược vậy, không dễ dàng để bản thân thua cuộc.

"Nhìn không giống chơi bời đâu." Lý Bái ném một quả cherry vào miệng, anh cũng hiểu Lưu Thiện, cậu ta cứ giữ mình một cách khó hiểu, không giống với đứa em họ Lý Lãm của anh.

Loại người kiêu ngạo điển hình, sau này phải có một cô gái đủ bản lĩnh mới trấn áp nổi cậu ta.

Tang Xuân Linh nói, "Vậy thì Tứ thúc chắc phát điên mất."

Lưu Thiện là con một nhà Lưu Lão Tứ, Lưu Lão Tứ đặt kỳ vọng vào cậu ta không phải là tầm thường, nếu thực sự tìm người nước ngoài làm đối tượng, nhà họ Lưu khả năng rất cao là khó lòng chấp nhận.

"Chẳng phát điên sao." Lý Bái cười nói, "Lưu Thiện giờ còn chẳng dám nói với gia đình, đòi tìm tôi xin ý kiến, tôi thì có ý kiến gì được chứ, nó đang chuẩn bị gạo nấu thành cơm đấy."

Hà Chu nói, "Anh vẫn nên lo cho chính mình đi, mặt mũi nào mà lo cho nó, anh ba mươi mấy rồi? Sắp qua năm mới rồi, anh không thấy khủng hoảng à?"

Lý Bái lấy hai tay chỉnh lại cổ áo hai bên, cười nói, "Tôi đã tới Hồng Kông gặp bố vợ rồi."

Rất tận hưởng bộ dáng ngạc nhiên của mọi người.

"Ý gì cơ?" Tang Xuân Linh khó hiểu hỏi.

Lý Bái nói, "Thì là sắp kết hôn thôi, có thể là cuối năm nay."

"Anh đừng có chém gió nhé?" Hà Chu hỏi, "Tự yêu đương à?"

Lý Bái nói, "Tôi tự yêu."

"Ai thế?" Xa Tử Linh cũng tò mò, trong vòng tròn này, tay chơi lớn nhất chính là Lý Bái, cô gái có thể khiến anh ta tu tâm dưỡng tính, chắc chắn không phải người thường.

Lý Bái nói, "Cháu gái của ông vua ngân hàng Malaysia - Hoàng Thạch Nguyên, tên là Hoàng Ỷ Lệ. Bất ngờ không? Tình cờ quen nhau ở Hồng Kông, ban đầu, tôi không biết cô ấy là ai, cô ấy cũng không biết tôi là ai, cho nên, duyên phận mà, thật diệu kỳ không thể nói hết. Bác cả của tôi làm mai mối, giờ chỉ chờ hai nhà bàn bạc ngày kết hôn nữa thôi."

Hà Chu chắp tay nói, "Chúc mừng."

Lý Bái cười chắp tay đáp lại, trời mới biết những năm qua anh đã chịu áp lực lớn tới mức nào, anh là cháu đích tôn nhà họ Lý, bố mẹ gây áp lực cho anh đã đành, bác cả và bác dâu vốn luôn cởi mở cũng chẳng tha cho anh.

Nói cái gì mà phải làm gương cho Lý Lãm!

Lý Lãm không kết hôn, cũng đâu phải lỗi của anh?

Tại sao cứ phải chăm chăm nhìn vào anh không buông thế cơ chứ!

Riêng bác dâu cả của anh, mấy năm nay đã giới thiệu cho anh bốn cô rồi!

Về gia thế của các cô gái, khỏi cần phải nói, không giàu thì cũng sang.

Nhưng, cũng không nghi ngờ gì nữa, cuối cùng anh đều từ chối hết!

Anh có gan từ chối, theo cách nói của bố anh, anh họ Lý, bác cả anh tên Lý Hòa, thế là đủ rồi.

Sau Tết, vì đám cưới của anh, anh và bố mẹ vội vã tới Hồng Kông, đi cùng còn có bà nội anh.

Vương Ngọc Lan vốn đã sớm không hỏi han việc nhà, nhưng chuyện cháu đích tôn tìm vợ bà lại sốt sắng hơn bất cứ ai. Lý Hòa vốn không định tới Hồng Kông cũng bị bà gọi tới, dám không tới là bà khóc.

Bà hiểu rõ trong lòng, người trong nhà có thể lo liệu việc lớn chỉ có con trai cả, con trai thứ tuy giờ không thiếu tiền, nhưng so với con trai cả thì còn kém xa lắm.

Lý Lão Nhị lập tức hoảng sợ, thuê chuyến bay trong đêm vội vã tới Hồng Kông.

Căn nhà cũ của Lý Hòa ở Hồng Kông đã nhiều năm không có người ở, tuy bình thường cũng có người chăm sóc, nhưng trong không khí, mơ hồ vẫn thoang thoảng mùi ẩm mốc.

Cảnh cũ người xưa, Vương Ngọc Lan vô cùng cảm khái, nhìn chuồng lợn, chuồng vịt đã sớm bỏ hoang, bà không tự chủ được mà lại chảy nước mắt.

"Bà, không sao đâu, nếu bà thích ở đây thì cứ ở thêm một thời gian." Lý Bái vội vàng an ủi, anh lớn lên ở đây, nhưng anh có nhà riêng ở Hồng Kông, bình thường cũng rất ít khi tới đây.

Chỉ vì nhà riêng của anh so với chỗ này không đủ sang trọng, tiếp đãi gia đình nhà gái thì có phần xập xệ, không lịch sự.

Vương Ngọc Lan lẩm bẩm, "Còn lâu bà mới tới."

Bà cuối cùng cũng đã gặp được cháu dâu đích tôn, dáng người cao ráo, khuôn mặt đoan chính, điểm duy nhất khiến bà không hài lòng là trông hơi đen một chút.

Bà tự tay đeo chiếc nhẫn trân quý bao năm nay vào tay Hoàng Ỷ Lệ.

"Bà, quý giá quá ạ." Lý Bái giật mình, đây là món quà giá trị duy nhất mà ông nội tặng cho bà nội anh, bà nội anh từ trước tới giờ luôn coi nó như báu vật.

"Cho cháu dâu, bà vui." Vương Ngọc Lan vui vẻ nói.

"Cảm ơn bà nội." Hoàng Ỷ Lệ nói lời cảm ơn, chiếc nhẫn rõ ràng là thường xuyên được đeo, rất sáng bóng.

Lý Bái nói nhỏ riêng với cô, "Tuy không đáng bao nhiêu tiền, nhưng nhất định phải cất giữ cho kỹ."

Nhỡ đâu hôm nào bà nội hối hận, đòi lại, mà họ không tìm thấy, thì không phải chuyện nhỏ đâu.

Hoàng Ỷ Lệ nói, "Yên tâm đi, vật gia truyền của bà nội, em nhất định sẽ cất giữ cẩn thận."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1673
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.