Bách Duyệt Đình nói: "Tưởng Dao Dao dẫn một cô gái đến tìm cậu hai lần, mình bảo họ gọi điện cho cậu, không biết họ đã liên lạc với cậu chưa."
"Ồ." Hà Chu đại khái đoán được người Tưởng Dao Dao dẫn tới là Vương Duyệt. Trước Tết cậu có ý định khởi nghiệp, Vương Duyệt đã nói hết lòng hết dạ, giờ thấy mình không chút động tĩnh, trách sao đối phương sốt ruột. "Lát nữa mình gọi cho họ."
Có điều hơi khó hiểu, đã đến tận nơi làm việc tìm rồi, sao không chịu gọi cho cậu một cuộc điện thoại?
Ăn xong quả táo, cậu hất cằm về phía ấm trà: "Pha cho mình à?"
Bách Duyệt Đình đáp: "Mình vẫn thích uống cà phê hơn."
Hà Chu ôm ấm trà cười nói: "Cảm ơn nhé, cậu ăn tối chưa? Mình mời cậu ăn tối."
Bách Duyệt Đình hỏi: "Không phải chỉ mời mình thôi chứ?"
Hà Chu nói: "Mình gọi cho hai cô nhóc kia, họ có thời gian thì cùng ăn, nếu không có thời gian thì chỉ hai chúng ta ăn."
Bách Duyệt Đình nói: "Mình vẫn tự biết mình, mình thuộc loại người đi đệm cho đủ số thôi."
Hà Chu vào nhà lấy điện thoại, gọi trước cho Vương Duyệt. Vương Duyệt trong điện thoại mừng rỡ vô cùng, tất nhiên là không từ chối.
Cô nói qua điện thoại: "Chị Dao Dao đang ở cạnh em, không cần gọi cho chị ấy đâu, chị ấy cũng có thời gian. Chị Dao Dao bảo không đi nhà hàng, hai chị em em mua đồ ăn đến làm, tan làm là qua ngay, không gặp không về."
"Được, nhớ giúp anh mua ít đồ nguội qua đây." Hà Chu dặn dò hai câu rồi cúp máy.
Bách Duyệt Đình hỏi: "Tự làm à?"
Hà Chu đáp: "Hai cô nàng đó cứ đòi tự tay làm, vậy thì cứ tùy họ thôi."
Bách Duyệt Đình bảo: "Trong tủ lạnh mình có mua đồ ăn, họ đã đến thì mình bắt đầu chuẩn bị đây."
"Vậy cậu đi đi, mình không giúp gì được cho cậu rồi." Vừa ngủ dậy, Hà Chu hơi lờ đờ, đứng trước cửa sân.
Cổng căn nhà bên cạnh có đỗ một chiếc xe thể thao màu đỏ.
Dọn đến đây lâu như vậy, cậu chưa từng thấy động tĩnh gì từ nhà bên, hình như vẫn luôn không có người ở.
Từ trong nhà bước ra một cô gái, mặc áo gi lê màu xanh, quần bò màu xám, cũng đang tò mò nhìn cậu.
Hà Chu vươn vai một cái, không ngờ cô gái lại đi về phía cậu, đầu tiên là nhìn ngó chiếc xe của cậu một hồi.
Sau đó thờ ơ hỏi: "Xe này của anh à?"
Hai mươi mấy tuổi, dáng người có đường cong, tóc ngắn mặt tròn, lúc nói chuyện có hai lúm đồng tiền nhàn nhạt.
Hà Chu đáp: "Phải."
Cô gái nói: "Theo tôi biết, dòng xe này ở Phố Giang chỉ có mỗi chiếc của anh."
Hà Chu lắc đầu: "Ba chiếc, tôi còn có hai người bạn cũng có dòng xe này."
Tang Xuân Linh, Phan Thiếu Quân đều có xe này, nhưng không giống cậu, họ chỉ để sưu tầm, không hay lái, vứt trong ga ra cho bám bụi thôi.
Cô gái nói: "Ồ, vậy là tôi kém hiểu biết rồi, dòng xe này là bản giới hạn, hình như không dễ mua."
Hà Chu đáp: "Tôi cũng không rõ lắm."
Cậu rất chắc chắn, cô gái này không cùng tầng lớp với cậu.
Cô gái đi quanh chiếc xe một vòng, lại cúi người nhìn vào trong xe, cười nói: "Khá đấy."
"Cũng thường thôi." Hà Chu không nói nhiều với cô ta, tùy ý đáp vài câu rồi vào nhà.
Lúc Tưởng Dao Dao và Vương Duyệt đến, Bách Duyệt Đình đã làm xong hai món, ba người phụ nữ cùng bắt tay vào làm, không tốn chút công sức nào, lát sau lại làm thêm bốn món nữa.
Hà Chu gọi điện, bảo siêu thị mini gửi hai thùng bia vào.
Hôm nay cậu lái xe cả ngày mệt quá, tâm trí không đặt vào bia rượu, uống một chai là không uống nổi nữa, ngược lại ba người phụ nữ kia, qua lại cụng ly, mỗi người uống hết hai chai.
Ăn cơm xong, ba người phụ nữ dọn dẹp bàn ăn, một mình cậu đứng ở cửa hút thuốc.
Vương Duyệt đột nhiên xuất hiện phía sau Hà Chu, cười nói: "Anh Chu."
"Dạo này bận không?" Hà Chu trong lòng hơi áy náy, vốn dĩ đã hứa dẫn người ta khởi nghiệp, kết quả giờ mình đi làm ở công ty của mẹ, bỏ mặc người ta.
Vương Duyệt đáp: "Cũng tạm ạ."
Cô hình như nhìn ra điều gì đó, nói tiếp: "Anh Chu, anh không cần để trong lòng đâu, thật đấy, em đi làm như thế này khá tốt."
Hà Chu bảo: "Thế này đi, em xem mình có dự án gì hay không, anh có thể đầu tư góp vốn, em làm bà chủ."
Vương Duyệt lè lưỡi nói: "Anh đề cao em quá, em nào có cái tài đó, hay là cứ đợi lúc nào anh cần, em lại theo anh làm thôi."
Hà Chu cười nói: "Vậy cũng được."
Ở nhà nghỉ ngơi liên tục hai ngày, thư ký của Liễu Tranh đến tận cửa.
Sau khi Giản Tư trở thành thư ký của mẹ cậu, Liễu Tranh cũng đổi thư ký, theo sau cô là một người phụ nữ tầm ba mươi tuổi.
Hà Chu nghi ngờ Liễu Tranh là người coi trọng ngoại hình, thư ký ai nấy đều rất xinh đẹp.
"Tôi tên Hách Anh Minh, anh cứ gọi tôi là Tiểu Hách." Người phụ nữ nói.
Hà Chu nói: "Gọi là Tiểu Minh có phải thân thiết hơn không?"
Hách Anh Minh bật cười: "Tôi cũng không ngại đâu, anh là sếp, anh vui là được."
"Chị Hách là người Kinh Thành à?" Hà Chu dựa vào giọng nói mà đoán sơ qua.
Hách Anh Minh cười đáp: "Phải, bị anh nghe ra rồi."
Hà Chu nói: "Đoán mò thôi, đi thôi, chị lái xe đến à?"
Hách Anh Minh đáp: "Tôi đi tàu điện ngầm đến, tiện hơn lái xe."
"Vậy đi xe tôi đi." Hà Chu mở cửa xe cho cô, rồi mình mới lên xe. "Đi sân bay?"
Hách Anh Minh đáp: "Không, đến văn phòng ở Tĩnh An Tự."
Văn phòng nằm trong một tòa nhà, Hà Chu theo cô đi vào, lên tầng 15.
Hà Chu hỏi: "Cả tầng đều là của mình à?"
Hách Anh Minh đáp: "Vâng, bên này chủ yếu là bộ phận nghiệp vụ, dùng để liên hệ với khách hàng doanh nghiệp."
Hà Chu men theo hành lang hẹp, vào văn phòng tổng giám đốc.
Liễu Tranh đang ngồi ở bàn họp trong văn phòng, hai bên ngồi năm người, hình như đang họp, ra hiệu cho Hà Chu ngồi đợi một lát.
Hà Chu tiện tay cầm một cuốn tạp chí ra đọc, Hách Anh Minh pha cho cậu một tách trà.
"Cảm ơn." Hà Chu gật đầu tạ ơn.
Cuộc họp kết thúc rất nhanh, Liễu Tranh đi tới cười nói: "Tết qua thế nào?"
Hà Chu đáp: "Cũng thế thôi."
Liễu Tranh nói: "Lời khách sáo tôi không nói nhiều nữa, chúng ta bàn về vấn đề công việc của cậu nhé?"
Hà Chu nhún vai tỏ vẻ không sao, cười nói: "Được thôi."
Liễu Tranh nói: "Nghe nói trước đây cậu làm việc ở một công ty cho vay nhỏ?"
Hà Chu đáp: "Vâng."
Liễu Tranh nói: "Cậu cũng hiểu đôi chút về mảng tín dụng rồi, bên chúng tôi cũng có bộ phận tài chính, có hứng thú tham gia không? Nghiệp vụ chính là bao thanh toán và cho thuê tài chính, tài trợ thương mại v.v., tất nhiên, chúng tôi cũng có nghiệp vụ cho vay nhỏ, nhưng vẫn có chút khác biệt với các công ty cho vay nhỏ."
Hà Chu hỏi: "Có thể nói cụ thể hơn không?"
Liễu Tranh kiên nhẫn nói: "Chúng tôi ở trong nước, Nhật Bản, Brazil đều có bất động sản logistics, ngoại trừ ở Mỹ là thứ hai, còn bất kỳ quốc gia nào khác, chúng tôi đều là số một tuyệt đối, cho nên đồng nghiệp đều trêu chúng tôi là công ty bất động sản, không nghi ngờ gì nữa, chúng tôi có gen bất động sản rất mạnh, chúng tôi rất thiên về tài sản nặng.
Vì vậy, ở mảng tài chính, chúng tôi cũng là tài sản nặng, là vận hành tài sản nặng.
Giai đoạn đầu chúng tôi xoay quanh việc cho thuê tài chính thiết bị, ví dụ như thiết bị kho bãi, thiết bị logistics, sau đó phát triển sang cho thuê tài chính phương tiện, cho vay thế chấp hàng hóa, đến tận bây giờ chúng tôi cơ bản là xoay quanh toàn bộ ngành công nghiệp để làm.
Làm nổi bật khái niệm nền tảng hơn.
Rất nhiều doanh nghiệp thương mại điện tử, chuyển phát nhanh, logistics trong nước đều vận hành trên nền tảng này của chúng tôi. Chúng tôi thâm nhập toàn cảnh, mỗi nút thắt đều có thể có tài chính thâm nhập vào, nhưng sản phẩm khác nhau sẽ nhắm vào nhóm khách hàng mục tiêu khác nhau."
"Vậy tôi vào bộ phận tài chính đi." Hà Chu cảm thấy mình có thể làm được.
Ngay hôm đó, cậu đã bắt đầu làm việc với tư cách là quản lý sản phẩm tài chính.
Một tuần sau, cậu liền hối hận, để làm thẩm định tín dụng, ngày nào cũng phải theo nhân viên nghiệp vụ lâu năm lái chiếc xe Santana cũ kỹ kêu cọc cạch chạy ngược chạy xuôi trên đường.