Nghĩ là làm, đó là đặc điểm của anh.
Khi anh thông báo với Bách Duyệt Đình chuyện mình muốn dọn nhà, Bách Duyệt Đình nhất thời không phản ứng kịp.
Cô hỏi: "Đang yên đang lành dọn nhà làm gì?"
Hà Chu nói: "Tôi tới Phố Đông cho tiện đi làm. Cứ chạy đi chạy lại thế này mệt quá, chỉ riêng việc tắc đường mỗi ngày đã mất một tiếng đồng hồ, tôi thật sự không chịu nổi sự hành xác này."
Sau đó, anh tỏ vẻ rộng lượng nói rằng từ nay nơi này thuộc về một mình cô.
Trên mặt cô, anh không nhìn ra chút ý tứ vui mừng nào.
Đồ đạc của anh rất đơn giản: hai cái chăn, một ít quần áo thay đổi, mấy chục cuốn sách, máy tính, và hai cái túi đựng đầy đồ lặt vặt. Anh mở mui xe, trước ánh mắt đau lòng của Bách Duyệt Đình, từng món từng món chất lên xe.
Chất cao ngất ngưởng, mui xe không đóng lại được, anh dùng tay kéo, dùng chân đạp, Bách Duyệt Đình quay lưng đi, không nỡ nhìn thẳng.
Dù sao thì cuối cùng cũng không đóng lại được.
"Bái bai, có thời gian mời cô ăn cơm." Sau khi lên xe, anh vẫy vẫy tay với cô.
"Được thôi." Cô miễn cưỡng nặn ra nụ cười, rồi nhìn chiếc xe đi xa dần.
Chiếc siêu xe trị giá hàng triệu biến thành xe chở hàng, trở thành một phong cảnh trên đường. Khi dừng ở cột đèn giao thông, còn có người chụp ảnh anh, anh cố ý quay mặt đi.
Chỗ ở mới cũng là một căn biệt thự, trở thành hàng xóm với nhà Tang Xuân Linh.
Không chỉ Tang Xuân Linh tới, mà bố mẹ cô cũng theo tới. Bố cô ngồi trên ghế sofa, gác chân chữ ngũ uống trà, mẹ cô đang nấu cơm trong bếp, còn cô thì số khổ, đang giúp dọn dẹp vệ sinh, mồ hôi nhễ nhại.
Thật sự mệt quá không chịu nổi, cô gọi một cú điện thoại, gọi năm bà giúp việc tới.
Hà Chu vừa đến nơi, nghe thấy ngay tiếng máy hút bụi công suất cực lớn ầm ầm.
"Dì ơi, cẩn thận chút." Ngẩng đầu lên, một bà dì thế mà đang treo mình bằng dây an toàn trên tầng ba làm người nhện.
Tang Vĩnh Ba giúp anh khiêng một cái thùng từ trên xe xuống, rồi nói: "Không sao, họ đều là người chuyên nghiệp cả."
"Chú, để cháu tự làm." Hà Chu vội vàng muốn cản lại.
"Chuyện nhỏ ấy mà." Tang Vĩnh Ba tiếp tục giúp anh cầm đồ, cười nói: "Dọn qua đây là tốt rồi, sau này hai nhà gần nhau, không cần phải tự nấu nướng riêng, thím cháu nấu gì thì cứ qua ăn cùng bọn ta là được."
"Cháu cũng nghĩ vậy." Hà Chu ôm chăn, đặt vào trong phòng ngủ trước, sau đó quay người vào bếp chào vợ Tang Vĩnh Ba: "Thím, đã lâu lắm rồi cháu chưa được ăn món dưa muối xào thịt thím làm."
Vợ Tang Vĩnh Ba nói: "Hôm nay cũng có làm đây, vẫn là cải tuyết lí hồng mà lần ông ngoại cháu qua đời, chú cháu về quê mang từ nhà lên đấy, xào cùng thịt lợn đen, sắp nhấc nồi ra rồi, lát nữa cháu thử vị xem sao."
"Được ạ." Hà Chu vui vẻ nói.
Tang Vĩnh Ba giúp chuyển xong hai chuyến rồi hỏi: "Chỉ có chừng này đồ thôi sao?"
Hà Chu nói: "Đúng là không nhiều, cháu tới Phố Giang cũng chưa được bao lâu, muốn sắm sửa cũng chẳng có cơ hội."
Tang Xuân Linh ủ rũ cúi đầu, dáng vẻ vô cùng mệt mỏi từ trên lầu đi xuống, nói: "Này, anh phải mời tôi ăn cơm ba ngày liên tiếp đấy nhé, vì căn nhà này của anh mà tôi đã bán cả cái mạng già rồi."
"Già à?" Mẹ cô đột nhiên thò đầu ra từ trong bếp xỉa xói: "Chẳng già à, hơn ba mươi tuổi đầu rồi mà đến người yêu còn chẳng có."
Sau đó lại nói với Hà Chu: "Cậu cũng không phải người ngoài, nói trước mặt cậu, tôi cũng chẳng thấy xấu hổ gì."
Hà Chu bất lực lắc đầu, đáp cũng không được mà không đáp cũng chẳng xong.
Các bà giúp việc đã dọn dẹp toàn bộ từ trong ra ngoài một lượt. Tang Xuân Linh muốn trả tiền, nhưng anh ngăn lại, cuối cùng kiên quyết tự mình trả.
Lên lầu xuống lầu, đi dạo một vòng quanh nhà và bên ngoài, anh thấy trên giá rượu thế mà lại có hai vò rượu, bèn cười hỏi: "Chú, của chú à?"
Tang Vĩnh Ba nói: "Chú Quảng Tài của cháu giấu một đống hàng riêng, chú vòi được một ít về, lần này lại rẻ cho cháu đấy, lấy hai bình cho cháu thử vị."
"Hoàng tửu?" Hà Chu thấy lạ, đám người này bắt đầu uống hoàng tửu từ khi nào thế?
Tang Vĩnh Ba nói: "Hoàng tửu lâu năm, rượu càng để lâu càng thơm, rượu ở đây chính là nói về hoàng tửu đấy."
"Hoàng tửu khó bảo quản, để không khéo là có mùi chua, bị ôi thiu ngay. Nhưng nếu bảo quản tốt thật sự thì hương vị đó tuyệt đối không chê vào đâu được."
"Không nói nhiều nữa, trưa nay hai chú cháu ta mỗi người một vò."
Hà Chu nói: "Không thành vấn đề."
Hoàng tửu độ cồn không cao, lại không dễ say bí tỉ, lúc uống nhiều nhất anh từng uống bảy tám cân, như uống nước vậy.
"Vậy đừng chờ nữa, bắt đầu thôi." Tang Vĩnh Ba từ trong bếp một tay bưng lạc rang, một tay bưng dưa chuột muối, đặt lên bàn xong thì khui hoàng tửu, đưa mũi ngửi ngửi rồi nói: "Thơm thật, nếu thấy ngon thì vài hôm nữa lại đi tìm chú Quảng Tài của cháu đòi tiếp."
Hà Chu tò mò hỏi: "Chú Quảng Tài lấy đâu ra nhiều thế ạ?"
Tang Vĩnh Ba nói: "Ông ấy thu mua một nhà máy rượu, lúc lật nền móng xây lại nhà xưởng, kết quả đào xuống dưới lại là một cái hầm rượu. Thực ra thì tuổi đời mới được bao lâu chứ? Chưa đến ba mươi năm, ngay cả công nhân cũ trong xưởng cũng chẳng biết."
"Cứ cải cách qua cải cách lại, đổi qua bảy tám đời chủ, cuối cùng lại rẻ cho ông ấy."
Hà Chu nói: "Đó cũng là vận may."
Anh rót đầy rượu vào hai cái chén, rượu dính dấp bên trong vẫn còn sóng sánh.
Tang Vĩnh Ba nói: "Tất nhiên là vận may rồi, chú mở siêu thị cũng bán rượu, thu mua năm sáu nhà máy rượu cơ đấy, kết quả thì sao, chẳng những không kiếm được mà còn lỗ chổng vó, vận may cái thứ này, thật sự không nói trước được."
Đồ nhắm dần dần được bày lên đủ.
Hà Chu mời: "Thím, thím cũng ăn đi ạ."
Vợ Tang Vĩnh Ba nói: "Cháu với chú cháu cứ ăn đi, thím hẹn đám bà già qua chơi bài, nhìn thời gian sắp tới rồi, thím phải đi tiếp bọn họ đây, nếu đến muộn chắc chắn lại bị cằn nhằn cho mà xem."
"Dạ vậy thím cứ đi bận đi ạ, vất vả cho thím rồi." Hà Chu không tiện giữ lại nữa.
Anh và Tang Vĩnh Ba nâng chén uống cùng nhau, chẳng mấy chốc mà đã uống hết một vò.
Lúc anh đang mở vò thứ hai, Tang Xuân Linh cầm điện thoại ghé sát lại, chỉ vào màn hình nói: "Haha, anh lên hot search rồi kìa."
Anh nheo mắt nhìn, đúng là bức ảnh anh đợi đèn đỏ ở ngã tư, tiêu đề to lù lù là: "Đại gia không tính người, siêu xe giây lát biến thành xe chở hàng."
Anh tiện tay lướt xuống dưới.
"Tư duy của người giàu, chúng ta là người nghèo hoàn toàn không hiểu nổi, giàu thế mà còn đích thân dọn nhà."
"Có tiền chưa chắc đã là hạnh phúc nhất, nhưng chắc chắn là rất vui, niềm vui của người giàu thì người nghèo không thể tưởng tượng nổi."
"Đại gia à, màu xe của anh không hợp với thời tiết hôm nay lắm đâu."
Càng xem càng thấy chán, may là trên ảnh không có chính diện mặt anh, anh cũng thấy chẳng sao cả.
Anh tiếp tục uống rượu cùng Tang Vĩnh Ba.
Tang Vĩnh Ba vừa định nâng chén, thư ký của ông đi vào, thì thầm vào tai ông vài câu, lông mày ông càng lúc càng nhíu chặt.
Hà Chu nói: "Chú, có việc thì chú cứ đi bận đi ạ."
Tang Vĩnh Ba đặt đũa xuống nói: "Lãnh đạo tới thăm, cái này thông báo đột xuất, ta phải qua đó, hai đứa cứ từ từ ăn."
Sau đó vội vã rời đi.
"Hai chúng ta uống tiếp?" Tang Xuân Linh hỏi.
Hà Chu nói: "Tùy cô thôi, tôi thế nào cũng được. Đừng có uống say là được."
Anh khá sợ cô uống say, đúng là loại người say rượu không nhận người thân, bảo sao mà chẳng tìm nổi bạn trai.