Ngũ Đại Tặc Vương

Lượt đọc: 1033 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 849

❊ ❊ ❊

Hai người nắm tay nhau bước vào trong sân, trong sân cỏ hoang mọc um tùm, trong phòng tối đen như mực. Hai người lại không chút do dự, bước chân không dừng, thẳng tiến vào trong quán trọ.

Đại sảnh quán trọ, bàn ghế tuy còn đủ, nhưng đều phủ một lớp bụi dày, hiển nhiên đã lâu không có người tới, lại càng lộ vẻ u ám.

Người nam lại mỉm cười đầy ẩn ý, dẫn người nữ đi tới trước một cái bàn, thổi bay lớp bụi trên một chiếc ghế, dùng tay áo lau đi, mời nàng ngồi xuống.

Người nam cất giọng cao: "Tiểu nhị! Có khách tới, còn không mau ra tiếp đón? Không muốn làm ăn nữa à?" Nói đoạn, an nhiên ngồi xuống bên cạnh người nữ.

Không một tiếng trả lời.

Người nam không hề kinh ngạc, nói tiếp: "Ngươi đang nấp sau cửa bếp lén nhìn chúng ta đấy à. Được rồi, đừng nấp nữa! Chúng ta chỉ là người qua đường, không có ác ý đâu. Ồ, đừng đi nha, chân trái ngươi có phải bị thương không, đi đứng nhón chân, khập khiễng coi chừng ngã đấy."

Người nữ liền che miệng cười khúc khích.

Hồi lâu sau, nghe tiếng cửa phòng kẽo kẹt một cái, có người cẩn thận dè dặt nói: "Hai vị khách quan, tiểu điếm đã ngừng kinh doanh lâu rồi, hai vị nên đi nơi khác xem sao."

"Không sao, ra đây nói chuyện đi, mua bát nước trà uống cũng được."

"Ồ... ồ... vậy, vậy được." Có người khẽ đáp, một ngọn đèn dầu nhỏ như hạt đậu được thắp lên, một cậu nhóc xách theo đèn dầu, từ một bên đại sảnh đi ra.

Người nam nhìn cậu tiểu nhị này, cười nói: "Tiểu Ngũ, là ngươi trông tiệm đấy à?"

Cậu tiểu nhị kia vừa nghe người nam gọi ra tên mình, kinh ngạc đến mức suýt chút nữa lảo đảo ngã xuống đất, sau khi loạng choạng đứng vững lại, giơ đèn dầu chiếu về phía người nam, kinh ngạc hỏi: "Ngài, ngài là?"

"Ta là Hỏa Tiểu Tà."

Cậu tiểu nhị a a liên tục, đã nhìn rõ tướng mạo của Hỏa Tiểu Tà, oa một tiếng kêu lên, bịch một cái quỳ rạp xuống đất, lanh lẹ dập đầu binh binh ba cái, hưng phấn khôn cùng kêu lên: "Ân công! Đại ca! Người đã về rồi!"

Hỏa Tiểu Tà đứng dậy đỡ cậu tiểu nhị đứng lên, cậu tiểu nhị đã khóc nức nở, lời cũng không biết nói thế nào cho phải.

Hỏa Tiểu Tà nói: "Ta vốn tưởng rằng phải rất lâu mới về được, nhưng mọi chuyện tiến triển thuận lợi hơn tưởng tượng. Tiểu Ngũ, lại đây, ngồi đi!"

Cậu tiểu nhị thụ sủng nhược kinh, kêu lên: "Đại ca, ân công, đại tỷ, các người ngồi đi, để ta đi rót nước cho các người."

Hỏa Tiểu Tà kéo cậu tiểu nhị ngồi xuống, cười nói: "Không cần đâu, chúng ta không khát, trước hết cứ nói chuyện với ta đã." Hỏa Tiểu Tà nhìn về phía hậu viện, hỏi, "Ồ, có phải vẫn còn một người nữa không?"

Cậu tiểu nhị vội nói: "Ấy da, thấy đại ca vui quá, ta quên khuấy mất!" Liền đứng dậy hét lớn, "Tức phụ, tức phụ, mau ra đây, là Hỏa Tiểu Tà đại ca, là Hỏa Tiểu Tà đại ca mà ta vẫn kể với nàng mỗi ngày đã về rồi!"

Lúc này mới có một người nữ dáng người thấp bé, tướng mạo bình thường, từ hậu viện chui ra, ngượng ngùng bước ra, đứng đằng xa nhìn, không dám tiến lại gần.

Cậu tiểu nhị hét lớn: "Đứng ngây ra đó làm gì, lại đây mau! Ấy da, nàng thật là!"

Sau khi bốn người rốt cuộc đã ngồi yên vị, giới thiệu qua loa với nhau, cô vợ nhỏ cúi đầu vẫn không dám lên tiếng, cậu tiểu nhị liền sai bảo nàng đi đun nước. Hỏa Tiểu Tà không ngăn cản, tỉ mỉ hỏi thăm chuyện gần đây của cậu tiểu nhị.

Hóa ra mấy tháng trước, sau khi Hỏa Tiểu Tà rời khỏi nơi này, Mã Tam Đa đã đàng hoàng chôn cất chủ quán và bà chủ đã chết, đưa cậu tiểu nhị lên núi, nhưng cậu tiểu nhị nào có bản lĩnh làm sơn tặc, hôm sau đã ngã gãy chân. Lúc đó quân Nhật đang càn quét vây bắt đám sơn tặc của Mã Tam Đa, mang theo cậu tiểu nhị vô cùng nguy hiểm, nên Mã Tam Đa lại khúc chiết đưa cậu tiểu nhị quay về quán trọ an trí. Mã Tam Đa mặc dù ngoại hiệu gọi là Hắc Ma Tử, nhưng đầu óc không hề chậm chạp, biết cậu tiểu nhị cô đơn, không biết bằng cách nào đã tìm cho cậu một cô gái mồ côi, gả cho cậu tiểu nhị, để hai người bầu bạn với nhau. Đồng thời dặn dò cậu tiểu nhị, vì chân cẳng bất tiện, cứ ở lại đây chờ Hỏa Tiểu Tà, biết đâu Hỏa Tiểu Tà sẽ quay lại, cũng tiện để Hỏa Tiểu Tà có thể tìm thấy họ. Đôi vợ chồng trẻ này cứ thế luôn trốn tránh ở Bắc Ba Oa, ban đêm ở dưới hầm, thức ăn các thứ thì Mã Tam Đa sai người một tháng đưa tới một lần, cho nên mấy tháng qua, tuy sống có chút thanh bần, nhưng cũng an ổn. Giữa chừng chỉ có vài lần quân Nhật vào thôn tuần tra, thấy nơi đây là thôn làng hoang phế, cũng không muốn tốn sức lục soát, hơn nữa họ trốn dưới hầm, coi như có kinh mà không hiểm.

Hỏa Tiểu Tà nghe xong, trong lòng vui mừng Mã Tam Đa đúng là một hảo hán nói lời giữ lấy lời, không uổng công chàng và Thủy Yêu Nhi vất vả tìm kiếm một chuyến, liền hỏi cậu tiểu nhị: "Mã Tam Đa bọn họ giờ đang ở đâu?"

Cậu tiểu nhị vội đáp: "Hai hôm trước vừa mới đưa lương thực cho ta, đã nói cho ta biết doanh trại tạm thời của họ mấy ngày nay, cách đây rất gần, chỉ chừng mười dặm thôi."

[Dịch từ bản vi] ChuongId:847
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.