Hắc ám, quang minh.
Quang minh, hắc ám.
Màu sắc, mùi vị, âm thanh, lạnh lẽo, nóng nực, đau đớn, chua ngọt, đắng cay, yêu, hận...
Phẫn nộ, bình tĩnh, tuyệt vọng, vui vẻ...
Tất cả mọi thứ, đan xen xuất hiện.
Rốt cuộc là cái gì? Lại đang trải qua chuyện gì?
Quên mất rồi...
Hình như có thời gian trôi qua, bảy năm? Hay là ba năm?
Hỏa Đạo song mạch, đúng rồi, là Hỏa Đạo song mạch, thứ duy nhất còn nhớ được.
Hỏa Tiểu Tà thở hổn hển từng chập, tim đập kịch liệt, gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn không mở nổi mắt, trong tai oang oang, cơ thể vừa nhức vừa trướng, trong miệng đắng nghét, buồn nôn muốn ọe.
Có tiếng nói rất xa xôi truyền tới, nhưng nghe không rõ là gì.
Hỏa Tiểu Tà trong lòng thầm niệm: "Yêu Nhi... Yêu Nhi..." nhưng Yêu Nhi là ai? Hỏa Tiểu Tà không biết.
Ánh sáng lờ mờ xuyên qua mí mắt nặng trĩu, âm thanh rõ ràng hơn một chút.
"Đỉnh! Đỉnh!"
Hỏa Tiểu Tà thầm niệm một tiếng: "Đỉnh... đỉnh gì..." Thân mình mềm nhũn, sắp ngã xuống, hắn vung tay chống đỡ, lòng bàn tay lại quẹt trúng một vật.
Hình như theo bản năng, Hỏa Tiểu Tà túm chặt lấy vật này, kéo mạnh từ trên cao xuống.
Tất cả cảm giác khó chịu đều biến mất.
Hỏa Tiểu Tà dường như đột nhiên nghĩ ra điều gì, bỗng chốc mở bừng mắt, cúi đầu nhìn, trong tay đang nắm một cái đỉnh có năm con rồng cuộn, năm cái chân! Chỉ là một vật lớn cỡ mấy nắm tay mà thôi!
"Hỏa Tiểu Tà! Mộc Vương đại nhân! Ngươi thành công rồi! Hỏa Tiểu Tà! Mộc Vương đại nhân! Đỉnh! Đỉnh!" Giọng nói kích động tột độ đâm thẳng vào màng nhĩ.
Hỏa Tiểu Tà chậm rãi ngẩng đầu nhìn, mình đang ở trong một cái hang hình bán cầu, dưới đất đầy rẫy thi thể, chỉ có vài chục người đứng bên cạnh, đang nhìn mình với vẻ vô cùng khẩn thiết.
Trong đó có một kẻ mặt trắng không râu, tiếng gào thét gần như khản cả cổ họng: "Mau rời khỏi nơi đó! Mau rời khỏi!"
"Đại ca! Đại ca!" Một gã mặt đen vạm vỡ dẫn theo hơn mười người ăn mặc như sơn phỉ, cũng đang hét lớn với Hỏa Tiểu Tà.
Hỏa Tiểu Tà không hề quen biết những kẻ này, trái lại, một cảm giác sợ hãi khó tả tràn ngập toàn thân.
Hỏa Tiểu Tà vươn tay sờ soạng, bên hông hắn có gài một con dao găm, lập tức rút ra, tay nắm lấy cái đỉnh, xoay người nhảy dựng lên từ mặt đất, lao thẳng về phía gã mặt trắng không râu kia.
Gã mặt trắng không râu sắc mặt lạnh đi, đang muốn lùi lại, nào ngờ sao so được với thân thủ của Hỏa Tiểu Tà, một lưỡi dao sắc bén đã lập tức kề ngang cổ họng hắn.
Hỏa Tiểu Tà khống chế kẻ này, quát giận: "Các ngươi là ai? Đây là đâu?"
Gã mặt trắng không râu tuy bị chế trụ nhưng vẫn rất bình tĩnh, nói: "Hỏa Tiểu Tà, ngươi quên rồi sao? Ta là Trịnh Tắc Đạo."
"Trịnh Tắc Đạo?" Trong đầu Hỏa Tiểu Tà vang lên một tiếng "ong", ánh sáng ngũ sắc loạn xạ hiện lên.
"Là ta! Hỏa Tiểu Tà, ngươi là Mộc Vương của Ngũ Hành Thế Gia, ta là Hỏa Vương, chúng ta đều là Ngũ Đại Tặc Vương. Hỏa Tiểu Tà, tỉnh táo lại đi, ngươi thành công rồi, ngươi đã phá được La Sát Trận, lấy được Thánh Vương Đỉnh! Ngũ Hành Chí Tôn Thánh Vương Đỉnh!"
Trong đầu Hỏa Tiểu Tà lại nổ tung, gằn giọng quát: "Thủy Yêu Nhi đâu? Các người có biết Thủy Yêu Nhi không?"