Miền Đất Dấu Yêu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sesenau’ Blog ~*~

❊ ❊ ❊

Suốt đêm thao thức, Summer quyết định nàng không thể ở lại ngôi nhà này thêm một ngày nữa mà không gặp Sam McLean và cám ơn ông về sự giúp đỡ. Tảng sáng, nàng rời khỏi sự an toàn của ngôi nhà gỗ và đi xuống con lạch, nơi hai thân cây lớn buộc lại với nhau để tạo thành một cây cầu cạn. Nàng đã bỏ nhiều công sức cho vẻ ngoài của mình – Nàng đang mặc chiếc váy bằng vải trúc bâu màu xanh với đầy đủ vạt áo và đường viền cổ. Mái tóc đen cuộn trên đỉnh đầu để làm nàng trông già giặn hơn, từng trải hơn.

Tại cây cầu cạn, nàng ngừng lại, và mắt nàng tìm kiếm nóc ngôi nhà đang hướng đến. Nàng biết mình đã từng đến đó trước đây, nhưng không nhớ được nhiều hơn ngôi nhà mà nàng đã sống trong đó cho đến khi gần bốn tuổi. Nàng bước chân lên trên lóng gỗ lớn nứt nẻ. Dòng nước lên cao đã dạt vào bờ xa, khiến những lóng gỗ nghiêng xuống dưới và vừa vặn khoảng trống cho dòng nước chảy.

“Đừng sợ, anh sẽ nắm tay em,”

Lời thì thầm của giọng nói trong quá khứ. Cảm giác nhớ thương về một thời gian xa xăm khiến nàng ngừng lại trên cây cầu cạn và nhìn lại ngôi nhà.

Tiếng cười của Sadie và tiếng ré của Mary trôi dạt đến với nàng. Trước buổi bình minh, Sadie đã xuống bếp như thể chị ấy đã tìm thấy thiên đường. Chị làm bánh mì và ca hát với vẻ hạnh phúc để tiêu khiển cho con gái. John Austin đang vẽ một bức tranh trên đất cho Pud. Cảnh tượng về đứa em trai nhỏ mang Summer trở về hiện tại. Và nàng cần phải nói chuyện với Sam McLean.

Lối mòn dẫn đến ngôi nhà trang trại rải cát và hướng lên đồi. Vào lúc Summer lên đến đỉnh đồi và ngôi nhà đã ở trong tầm nhìn, trán nàng lấm tấm mồ hôi. Đám cỏ ké đầu ngựa* vướng vào diềm váy và nàng ngừng lại để gỡ chúng ra, lau mặt, và đẩy những lọn tóc xoăn ẩm ướt khỏi gò má. Ngừng bước, nàng đứng yên lắng nghe một con chim bluejay* cáu kỉnh hét lên và nghiên cứu ngôi nhà trang trại. Đó là một toà nhà vuông vắn được làm bằng đá vững chắc theo phong cách đồn điền Tây Ban Nha. Một hàng hiên rộng, được cố định bởi những cột trụ gỗ đẽo bằng búa, treo những giỏ hoa buông bức màn hoa rực rỡ của chúng xuống từ những xà rầm mái. Những cây sồi khổng lồ che mát cho ngôi nhà khỏi ánh nắng mặt trời chói chang, soi bóng của chúng trên những bức tường đá. Ngôi nhà thật xinh đẹp, thật thanh bình.

(*Cockleburr : Ké đầu ngựa, là một cây thân thảo thuộc họ Cúc, cùng chi với hướng dương, ra hoa và kết trái vào mùa hè và mùa thu, trái thành chùm có nhiều gai. Thường được dùng pha chế thuốc nhuộm màu vàng. Thuốc Tàu dùng trị viêm xoang mũi. Coi film cao bồi hay thấy cảnh chúng bị gió thổi lăn tròn trong thảo nguyên như một biểu tượng của Texas – Ct của Sẻ)

* Bluejay : chim giẻ cùi lam. Một loại chim sẻ Bắc Mỹ nhỏ có màu xanh rất đẹp và khá ồn ào, huyên náo. Được đánh giá là loài chim thông minh và tò mò, tiếng hét của nó cảnh báo nguy hiểm cho các loài thú khác trong khu vực. - Ct của Sẻ)

Nàng bước đi chậm rãi, cảm nhận ánh mặt trời thiêu đốt trên lưng và cổ. Sự phấn khích khuấy đảo bên trong nàng. Bình tĩnh nào! Nàng ra lệnh cho bản thân. Nàng phải tỏ ra bình tĩnh.

Sàn của hàng hiên được lát đá ăn sâu vào trong đất. Bóng mát của hàng hiên, sàn và tường đá mát lạnh, khiến việc rời khỏi bên ngoài nóng nực để đi vào bên trong là một cuộc rút lui tuyệt vời. Một cánh cửa bằng gỗ nặng nề với những bản lề bằng sắt rèn để mở, và cô có thể thấy một căn phòng rộng lớn chạy suốt chiều rộng của ngôi nhà. Cao vượt lên trên, khổng lồ, trông có vẻ cổ xưa, là những lóng gỗ chống đỡ trần nhà kết nối với những bức tường đá, hướng sự chú ý đến một lò sưởi đồ sộ. Những tấm thảm kiểu Mexico sặc sỡ rải rác trên mặt sàn bằng đá, và những chiếc ghế lớn, sâu, một ghế trường kỷ, vài cái bàn và một bàn viết mặt kính được trang bị cho căn phòng.

Nàng do dự tại ngưỡng cửa. Nơi này yên lặng đến mức kỳ quái. Nàng lấy một hơi thở sâu.

“MrMcLean.” Giọng nàng nghe không đủ lớn và nàng gọi lần nữa. “MrMcLean.”

Không có gì phá vỡ sự yên lặng ngoài giọng nói của nàng. Nàng di chuyển vào trong phòng, hướng đến cánh cửa phía xa và nhìn theo một hành lang dài vào cánh cửa hé mở đầu tiên. Một chiếc bàn kê bằng ván to lớn và những chiếc tủ đẹp đẽ chứa đầy những chiếc dĩa và đồ bạc bảo đảm với nàng rằng MrMcLean không nghèo chút nào.

Một bếp nấu màu đen lớn thống trị gian bếp. Phía sau nó, được treo ngăn nắp một hàng xoong chảo. Từ rui nhà lủng lẳng hàng chùm những gia vị khô, ớt tiêu và những trái bầu đủ màu sắc. Một chiếc xoong nhỏ có cán cầm đang cháy bùng trong ngọn lửa, mùi dầu mỡ toả đầy không gian.

Theo bản năng, Summer đi đến bếp lò, đôi mắt nàng tìm kiếm thứ gì đó có thể dùng để cầm vào chiếc tay cầm nóng hổi của chiếc xoong nhỏ. Không tìm thấy gì, nàng túm lấy váy trong hai tay và di chuyển chiếc xoong đến chỗ mát hơn trên bếp. Đứng lùi lại, nàng thả chiếc váy xuống lại quanh mắt cá chân. Bất chấp sự yên lặng, nàng có thể cảm thấy nàng không có một mình. Xoay quanh, nàng giật bắn người ngạc nhiên, bàn tay đưa lên miệng.

Ai đó ở trong bóng tối phía cuối phòng, đứng lặng lẽ bất động và đang quan sát nàng. Trong lúc nàng nhìn chằm chằm, bóng hình ấy di chuyển và từ từ hiện ra, trở thành một người đàn ông cao dong dỏng với trang phục sẫm màu, mái tóc đen thẳng và gương mặt gầy, ngăm ngăm, gò má bên phải có những vết sẹo xấu xí. Có gì đó trong đường nét của anh, cách anh ngẩng cao đầu, khiến chân của Summer run rẩy và trái tim nàng đập dồn dập theo một cách đáng sợ nhất. Chính là anh. Người đàn ông dưới phố Hamilton và cũng là người ở cửa hàng nơi họ chất những vật dụng.

“Tôi đang tìm MrMcLean.” Giọng nàng nghe có vẻ hết sức lớn.

“Em đã tìm thấy.” Anh không nhìn nàng, nhưng di chuyển hướng đến bếp lò.

“Ý tôi là… Sam McLean.” Summer nhìn vào lưng anh. Anh đã kéo chiếc xoong trở lại ngọn lửa và thả một mảnh thịt vào trong dầu nóng. Tiếng ồn duy nhất phá vỡ sự im lặng là tiếng xèo xèo của thịt đang được nấu. Anh không trả lời.

“Tôi là Summer Kuykendall, từ bên kia con lạch. Tôi đến để cám ơn MrMcLean về… đã cho người của ông ấy hộ tống chúng tôi từ thị trấn. John Austin và tôi… John Austin là em trai tôi. Chúng tôi đến từ Piney Woods. Anh thấy đấy, mẹ của chúng tôi vừa mới qua đời và bà đã bảo tôi rằng…” Đột ngột, nàng không thể chịu được âm thanh giọng nói của chính mình. Những từ ngữ có vẻ như quá sáo mòn, quá thừa thãi. Người đàn ông đang phớt lờ nàng, giữ gương mặt anh quay đi khỏi nàng, và điều đó khiến nàng giận dữ. “Có nơi nào đó tôi có thể đợi Mr. McLean không? Đó là… đó chỉ là… không phải bản chất của tôi khi chịu ơn ai đó và không thể nói lời cám ơn họ.”

“Không cần thiết phải cảm thấy chịu ơn đâu.” Giọng cộc lốc của người đàn ông sánh ngang với giọng nàng.

Summer đã định nói một câu trả miếng sắc sảo khi người đàn ông di chuyển. Chân anh gần như bị oằn bên dưới cơ thể. Đó là lúc nàng nhận ra bàn chân anh để trần.

“Ngồi xuống đi. Tôi sẽ sửa chữa miếng thịt của anh trong lúc tôi đợi.”

Nang nghĩ anh sẽ phản đối nhưng anh khập khiễng vượt qua nàng đến chiếc bàn và thả người vào trong một chiếc ghế, duỗi chân ra phía trước. Summer di chuyển nhanh chóng và hiệu quả giữa quầy làm việc và bếp nấu. Nhấc miếng thịt ra khỏi xoong, nàng đập hai quả trứng vào trong dầu nóng; trong lúc chúng đang chín, nàng lấy bánh biscuit khỏi lò hâm nóng.

Không nhìn vào mái đầu đen cúi xuống, nàng đặt dĩa thức ăn trên bàn và quay lại bếp lò để rót hai cốc café. Với hai bàn tay khum lại quanh chiếc cốc nóng, nàng ngồi lặng lẽ và quan sát anh ăn. Ánh nắng từ ô cửa sổ dát vàng ngang qua gò má phải làm lộ rõ một vết sẹo trắng bợt xấu xí vòng từ giữa tai lên trên gò má và chạy xuống góc miệng. Bờ mi dày đen nhánh dấu đi đôi mắt xanh thăm thẳm khi anh ngước lên và thấy nàng đang nhìn. Có một sự yên lặng lạ thường căng thẳng khi họ nhìn vào nhau.

“S. McLean?” Summer nói thận trọng, như thể những từ xa lạ và nàng sợ chúng kinh khủng.

“Slater McLean.” Giọng anh nhuốm vẻ ân hận.

“Anh đã viết thư sao?” Mắt của Summer bắt giữ mắt anh.

“Phải.” Anh nhìn xuống dĩa của mình. “Đó là những gì Pa sẽ làm nếu ông còn sống.”

“Sam McLean đã chết rồi sao?”

“Năm năm rồi. Nhưng ngay cả khi đó, ông vẫn muốn em về nhà.”

“Tại sao anh không nói với tôi? Hoặc gặp tôi ở Hamilton?”

“Em sẽ đi với tôi sao?”

Nàng nghiên cứu gương mặt anh; một bên mặt láng mượt và thật đẹp, bên kia dúm dó, méo mó. Nàng nghĩ phần lớn đàn ông ít nhất sẽ để râu để dấu đi phần bị biến dạng.

“Tôi không hiểu ý anh là gì,” Cuối cùng nàng nói. “Mẹ tôi bảo tôi tìm Sam McLean và tôi…”

“Đừng nói thêm nữa,” anh sẵng giọng cắt ngang. “Tôi hiểu.”

“Điều gì đã xảy ra với gương mặt của anh thế?” Từ ngữ buột ra trước khi nàng có thể ngừng chúng lại.

Có một khoảnh khắc im lặng kinh khủng trong lúc tính tàn nhẫn của câu hỏi khiếm nhã ấy khiến nàng xấu hổ. Bờ mi dày sẫm màu của anh khép lại che đi ánh sáng dữ dội trong đôi mắt, và góc miệng còn lại cong lên khi anh cười.

“Em được cho là sẽ không đề cập đến nó. Em được cho là phải nhìn đi nơi khác và giả vờ là nó không ở đó. Nó xấu xí và gớm guốc, nhưng tôi biết ơn là nó ở đó mà không nhích thêm hai inch đến phần còn lại, nơi nó sẽ cắt ngang qua mắt, mũi và miệng. Tôi vẫn có thể nhìn, ngửi và ăn, và còn sống. Đó mới là điều quan trọng đối với tôi.”

Vẻ nhạo báng của anh tác động đến nàng nhiều hơn nàng đã chuẩn bị đón nhận.

“Tôi xin lỗi. Thật quá khiếm nhã khi hỏi như thế, nhưng tôi không có ý tưởng nào về việc anh quá nhạy cảm với nó. Chẳng có số lượng giả vờ nào đủ để nó biến mất, anh biết đấy.”

“Nghĩ lại thì,” anh nói lãnh đạm, “Tôi nghĩ tôi thích sự bộc trực của em hơn là những cái liếc kín đáo.” Anh đứng lên. “Thêm café không?”

Khi anh ngồi xuống lại, nàng hỏi. “Tại sao anh không cưỡi ngựa cùng chúng tôi?”

“Trên đường xuống thị trấn, tôi phát hiện những dấu hiệu của thổ dân. Chúng tôi đã không bị thổ dân quấy rối trong một hoặc hai năm. Đoán là tốt hơn tôi nên trinh sát trước.”

“Tôi sợ chết khiếp.” Nàng thú nhận.

“Chỉ kẻ ngốc mới không sợ người Apache,” Anh lãnh đạm nói.

“Anh là người đã khiến Bulldog lo lắng.” Nàng nói điều đó như một lời tuyên bố. “Ông ấy đã gọi anh là đồ con la ương bướng.”

Anh gần như mỉm cười. “Ông ấy là con gà mái mẹ thì có.”

“Tôi không phiền với tính cộc cằn của ông ấy đâu. Tôi thích ông ấy. Cả Jack nữa.” Nàng bật cười, nhớ lại Bulldog đã kinh ngạc ra sao khi gặp nàng ở khách sạn. “Ông ấy không biết là tôi đã lớn lên sao? Ông ấy đã nghĩ là sẽ gặp hai đứa trẻ cơ.”

Đôi mắt của Slater không hề rời khỏi gương mặt nàng. Sự vui tươi của nàng thật dễ lây. Anh đã mỉm cười, phô bày hàm răng trắng đều đặn, và nàng kinh ngạc trước sự biến đổi đã khiến cho gương mặt anh tàn nhẫn.

“Thời gian không có ý nghĩa nhiều với Bulldog.” Anh tiếp tục quan sát nàng.

“Tôi đã mời Sadie và cô con gái nhỏ của chị ấy đến sống cùng chúng tôi sau khi Bulldog nói chúng tôi sẽ đến một điền trang. Tôi có ý nghĩ là John Austin và tôi sẽ sống hoàn toàn trên thảo nguyên, nhiều dặm cách biệt khỏi những người khác.”

Nàng ngừng lại. Với một cảm giác bàng hoàng, nàng nhận ra anh đang đợi nàng nói thêm nhiều hơn. Nàng vươn thẳng lưng và không nói thêm gì nữa, những đôi mắt nhìn lướt qua anh, và anh bắt giữ chúng, thăm dò chúng, trước khi di chuyển khỏi đôi mắt nàng đến mái tóc và xuống hết chiều dài thân thể. Gò má nàng bốc cháy.

Khi nàng nói, giọng nàng điềm tĩnh, vững vàng; điều đó khiến nàng cũng phải ngạc nhiên.

“Chúng tôi định trồng một khu vườn ngay bây giờ. Và …” Giọng nàng lịm dần chỉ bởi vì nàng không biết làm thế nào để nói rằng tiền mặt của họ đã cạn kiệt và nàng cần tìm cách để kiếm thêm.

“Và… gì?” anh nhắc.

Nàng xếp đôi tay trong lòng và cúi đầu, bờ mi rũ xuống che đi đôi mắt đột ngột ẩm ướt, lòng can đảm đã bỏ rơi nàng.

“Tôi muốn thảo luận về hoá đơn tại cửa hàng.” Nàng hy vọng một cách tuyệt vọng, rằng anh không biết nàng đã trở nên lo lắng như thế nào. Nhìn thẳng vào đôi mắt anh, nàng nói thêm, “Anh không cần cảm thấy phải chịu trách nhiệm về chúng tôi.”

“Em không phải một trường hợp từ thiện, nếu đó là những gì em đang nghĩ. Vùng đất này là của mẹ em. Chúng tôi chỉ sử dụng chúng trong tất cả những năm này. Chỉ dẫn của Sam rất rõ ràng. Ông muốn em trở về nhà và có được những gì là của em. Ông ấy… rất yêu quý mẹ em.”

Tinh thần của nàng tăng lên một chút. Nhưng nàng ước chi anh nói đó là những gì anh muốn, không phải là những gì Sam muốn.

“Sam đã để lại cho em một ít tiền mặt. Tôi sẽ giữ gìn nó, nếu em muốn, cho đến khi em cần đến. Trong lúc đó, nếu em cần bất kỳ điều gì, hãy cho tôi biết. Nơi ở của em là một phần của Keep, và chúng tôi chăm sóc những gì thuộc về chúng tôi.”

Đôi mắt họ gặp nhau trong sự đánh giá thầm lặng. Anh đã biết mọi câu hỏi và câu trả lời đã khuấy động tâm trí nàng; nàng có thể thấy điều đó trong mắt anh. Cằm của Summer bắt đầu nghếch cao và nàng hất đầu ra sau như thể để lắc cho tóc rời khỏi mặt. Nàng biết đây là dấu hiệu bề ngoài để giấu đi nội tâm đang dằn vặt, sợ hãi, thiếu chắc chắn. Nàng muốn nhớ đến một thời gian khác, nhưng đôi mắt anh đã xua đi tất cả những suy nghĩ mạch lạc khỏi trí óc nàng, và nàng hỏi khá lơ đãng.

“Tại sao ông ấy đặt tên cho trang trại là McLean’s Keep?”

Nụ cười hiếm hoi xuất hiện lần nữa. “Với người Scots, từ ‘keep’ có nghĩa là pháo đài, lâu đài, đất đai, tài sản. Sam McLean yêu mọi điều về xứ Scottish. Ông xây dựng ngôi nhà phong cách Tây Ban Nha này bởi vì nó thích hợp với vùng đất và các vật liệu có sẵn, nhưng mọi thứ khác trên Keep đều theo Scottish. Ông đã làm việc chăm chỉ và căn cơ y như một người Scot có thể làm. Nơi này là minh chứng cho những gì một người đàn ông quyết tâm có thể xây dựng trong suốt một cuộc đời. Với lòng quyết tâm, tôi có ý định giữ nó cho thế hệ kế tiếp của nhà McLeans.”

Summer mang những chiếc cốc và dĩa đến quầy bếp để dấu đi gương mặt đỏ bừng đáng ngạc nhiên của nàng. Anh đã đứng lên khi nàng quay đi, và nàng thấy anh nhăn mặt khi anh đặt sức nặng trên chiếc chân bị thương.

“Anh không định chống đỡ cho cái chân đó sao?” Nàng hếch mặt lên nhìn vào anh, và gần như vô thức, anh quay bên gò má trơn láng hướng về phía nàng.

“Có.” anh tán thành với vẻ thèm muốn. Mắt anh thoáng loé sáng khi anh nhìn vào đôi mắt mở to màu tím của nàng. “Đừng nói với Bulldog là tôi thú nhận điều đó nhé.”

Đôi mắt nàng tìm đến gương mặt anh, đôi tay tỳ trên lưng ghế để giữ vững.

“Tôi đến để cám ơn Sam McLean,” Nàng nói lặng lẽ.

Anh cười toe toét với nàng. “Xem như điều đó đã làm xong.”

Nàng mỉm cười đáp lại, không hiểu sao không muốn rời đi, nhưng vì anh không nói thêm bất kỳ điều gì nữa nên nàng đi đến cửa. Anh đi theo, và họ đi xuyên qua phòng ăn tối và vào trong phòng lớn phía trước nhà. Nhịp bước của anh chậm lại và anh giữ chân đứng yên.

“Ngôi nhà thật đẹp,” Summer nói đầy ngưỡng mộ.

“Em không nhớ chút nào sao?”

Nàng nhìn quanh phòng và lắc đầu.

“Em không nhớ đã trốn đàng sau ghế trường kỷ và nhảy vào anh khi anh đi qua cửa sao?”

Điều đó khiến nàng ngước nhìn anh, đôi mắt mở rộng. Nàng nghiên cứu gương mặt anh. Nó không gợi cho nàng điều gì ngoại trừ rằng anh đã bị mê hoặc bởi vẻ mặt của nàng.

“Và chiếc đu mà anh đã làm cho em?” Nụ cười rời khỏi gương mặt anh. “Và em đã sợ khi vượt qua cây cầu cạn nhiều như thế nào?” Với Summer, có vẻ như anh quan sát nàng bằng toàn bộ cơ thể anh, không chỉ đôi mắt, mà tất cả những bắp cơ của anh cuộn chặt, căng thẳng trong sự ước đoán câu trả lời của nàng.

Nàng làm ẩm bờ môi khô. Cảm thấy như thể nàng đã ở trong chân không, đang bị hút về phía anh.

“Anh… Anh đã hứa sẽ đến… và đem em về nhà.” Đôi mắt nàng ngập đầy nước mắt và bờ môi run rẩy.

“Và anh đã làm, cô gái mùa hè.” Từ ngữ được nói quá đỗi êm ái, chúng chỉ vừa vặn đến được tai nàng.

Summer mở miệng, nhưng không âm thanh nào thoát ra. Nàng nhìn chằm chằm vào anh như thể bị choáng, trí óc nàng rối tung và không thể hình thành nổi một ý tưởng hợp lý nào. Khao khát được bám vào anh bừng cháy dữ dội đến mức nàng không chút mong muốn kháng cự đôi cánh tay anh khi chúng vòng quanh và anh ôm nàng thật chặt. Những cảm xúc kỳ lạ luồn lách dọc theo những sợi dây thần kinh của nàng, và những ngón tay nàng xoè ra trên lưng anh khi nàng ôm đáp lại. Cuối cùng, nàng nhấc đầu lên và nhìn vào gương mặt anh.

“Anh là cậu bé đó sao? Người đã gọi em là cô gái mùa hè – em đã cố và cố nhớ lại mãi.” Giọng nàng run rẩy với nỗi hân hoan.

Anh buông lỏng cánh tay và nàng bước lui lại, gương mặt rạng rỡ.

“Phải.” Anh nói khoan thai. “Anh cỡ tuổi của em trai em bây giờ khi em được sinh ra trong căn nhà đó. Em thuộc về nơi này.”

“Cám ơn anh đã mang em về.”

“Cám ơn em vì đã trở về, cô gái mùa hè.”

Ánh mắt họ gặp nhau và đo lường nhau lần nữa. Đầu nàng quay cuồng và nàng trao cho anh những gì nàng hy vọng là một nụ cười.

“Em phải đi.” Nàng nói hụt hơi. “Em tốt hơn nên để mắt đến John Austin. Thằng bé… thỉnh thoảng có hơi khó khăn.”

“Bulldog cũng nói thế.” Anh miễn cưỡng để nàng đi. “Giao thằng bé cho Jack đi. Ông ấy là người tốt nhất mà anh từng thấy đối với mấy cậu nhóc. Cũng giống y như chúng. Ông ấy sẽ cho em trai em ăn uống tuỳ hứng bất kể thời gian nào.”

Summer trấn tĩnh lại. “John Austin là một trong những lý do em đến đây. Sau khi anh biết thằng bé nhiều hơn, anh sẽ hiểu. Nó thông minh cực kỳ nhưng những gì khiến Mama lo lắng và làm em lo lắng là nó không có thứ mà người ta gọi là… khả năng phán đoán thông thường.” Đôi mắt họ bám chặt vào nhau trong một khoảnh khắc nín thở, rồi nàng hạ thấp mi mắt xuống và tiếp tục, “Mama nói Sam McLean sẽ biết cách đối phó với thằng bé.”

“Và ông ấy sẽ có.” Giọng anh khàn khàn. “Bây giờ anh sẽ thấy điều đó.”

Trái tim của Summer đột ngột nhảy lên và bắn vào cổ họng nàng. Nàng khổ sở nhận ra rằng anh muốn nàng ở lại, nhưng suy nghĩ của nàng đang không vận hành theo cách chúng nên làm, có vẻ như chúng đang bị va vấp trong nỗi hoang mang kinh sợ. Nàng quay lưng, rồi dừng lại ngay bước kế tiếp. Tiếng gót giày ống vang lên trên sàn đá của hàng hiên, và Bulldog xuất hiện tại ngưỡng cửa. Ông nhìn từ người này đến người kia, rồi kéo giật mũ ra khỏi đầu.

“Đã có được sự bầu bạn ở chỗ khác rồi cơ đấy.” Bất chấp cách xử sự điềm tĩnh của ông, sự căm phẫn lộ ra ở đôi môi mím chặt.

“Bầu bạn?” Slater di chuyển ra khỏi nơi anh đang dựa người vào tại khung cửa. “Ai?”

“Miz Ellen, chứ còn ai! Miz Ellen và bè lũ của bà ta!” Bây giờ Bulldog đã xù lông hệt như một con nhím đang nổi điên. “Cưỡi ngựa đến trong bộ dạng làm như xinh đẹp lắm ấy, với cái tên vụng về to lớn kèm sát sườn và thứ vô lại mà bà ta gọi là ‘con trai’. Cùng một lũ đã gặp trong thị trấn ấy. Bây giờ cậu nói với tui xem bọn chúng đến đây là vì cái gì chứ, sau tất cả những thứ như là không bao giờ đặt chân đến nơi này nữa?”

Đôi mắt của Slater hẹp lại. “Ai đã xuống dưới đó?”

“Jack.” Bulldog vung tay cáu kỉnh. “Tụi tui nhìn thấy bụi mù mịt và đi đến để xem thử. Rồi tụi tui cong đuôi chạy đến cái ‘chốn tầm thường’ ấy để đợi họ.”

Sự thích thú của Summer tăng lên với mỗi giây trôi qua.

“Bà ta không lãng phí chút thời gian nào nhỉ.” Slater đặt ánh mắt sắc sảo của anh ngang tầm mắt Summer và nàng nhìn vào mắt anh.

Cảm nhận rằng bằng cách nào đó cơn khủng hoảng này có dính líu đến mình, nàng cảm thấy buộc phải hỏi : “Những người khách đó đến nhà của mẹ tôi sao?”

Slater buông người xuống ghế và ngồi thẳng lãnh đạm. Anh nghiên cứu nàng một lúc trước khi nói.

“Ellen McLean và con trai bà ta đến để thăm em.” Anh nhả ra từng từ một cách lạnh lẽo. “Hãy vui thú với khách mời của em đi. Họ không được chào đón ở đây.” Đột ngột, anh nhấc người lên khỏi ghế và khập khiễng rời khỏi phòng.

Summer đứng sững như thể anh vừa đánh nàng. Nàng xoay ánh mắt thắc mắc đến Bulldog, nhưng ông dộng sầm chiếc mũ vào đầu và bước tránh đi. Nàng đi đến cửa mà Slater vừa đi qua.

“Slater.” Anh đang đi xuống hành lang và ngừng lại khi nàng gọi anh, nhưng không quay lại. “Tại sao anh nổi giận? Đó là vì Ellen McLean sao? Tại sao bà ta lại tìm đủ mọi cách để đến thăm em?”

Anh xoay qua, phô bày với nàng phía có sẹo của gương mặt anh.

“Bà ta muốn em trong vai con dâu.” Anh nghiến ra từng từ bằng giọng trầm khàn. “Và Ellen thường có được những gì bà ta muốn.”

Summer quay đầu đi trước khi anh nhìn thấy sự đau đớn trong đôi mắt nàng, và khi nàng nhìn lại thì anh đã đi mất rồi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.