"Thế không mua đất nữa, cứ tích tiền là được chứ gì?"
"Ông là một thương nhân, tiền trong tay còn nhiều hơn thuế thu cả năm của quốc khố, nhiều hơn cả tiền riêng của Hoàng đế, ông nghĩ đám quan lại, thậm chí cả Hoàng đế nhìn vào có đỏ mắt không? Đến lúc đó họ coi ông như con lợn béo mà làm thịt, ông có kiếm được núi vàng núi bạc cũng là làm giàu cho người khác hưởng."
Tiền Hâm: "..."
"Nhưng việc làm báo này lại khác, huống hồ Sơn trưởng là thần y, có danh vọng..."
Khổng Linh Chi bất lực: "Tiểu Tiền à, ông nói xem ông cũng lớn tuổi rồi, sắp làm tổ phụ đến nơi mà sao vẫn ngây thơ thế. Ta mở thư viện, mở bệnh viện, một tay nắm giáo dục, một tay nắm y tế, thế vẫn chưa đủ sao? Còn muốn nắm thêm quyền phát ngôn với thiên hạ, nắm giữ mọi tin tức trong thiên hạ nữa à? Ông sợ ta chết chưa đủ nhanh hay sao?"
Tiền Hâm: "..."
Nghe cô nói thế, chân hắn mềm nhũn ra.
Khổng Linh Chi tiếp tục giảng giải: "Thư viện chắc chắn sẽ mở rộng, dự kiến sang năm sẽ mở thêm trường tiểu học trực thuộc số 2, số 3 ở các quận khác. Thư viện mới mở chắc chắn cần người cũ sang đó quản lý. Tiểu Tiền à, ta rất coi trọng ông, đầu óc ông linh hoạt, sổ sách phức tạp đến đâu cũng tính toán rõ ràng, lại tận tụy với công việc, không tham ô một xu. Chúng ta cứ làm tốt việc của mình, đi chắc chắn quan trọng hơn đi nhanh, ông hiểu ý ta không?"
"Ta hiểu rồi!" Tiêu Hâm phục sát đất!
Thảo nào cô ấy còn trẻ mà đã làm được Sơn trưởng, lợi hại thật!
Những chuyện này hắn chẳng nghĩ tới, chỉ chăm chăm kiếm tiền, nếu không có Sơn trưởng nhắc nhở, hắn đã đi lầm đường lạc lối!
Quan trọng nhất là Sơn trưởng tin tưởng, coi trọng hắn như thế, hắn nhất định phải làm cho tốt, phấn đấu làm Sơn trưởng trường tiểu học số 2, số 3.
Làm Sơn trưởng oai hơn làm phú ông nhiều, sau này con cái đi học cũng ngẩng cao đầu.
"Sơn trưởng, ta thông suốt rồi! Giờ ta chỉ còn một thắc mắc cuối cùng, nếu việc này khó nhằn như thế, sao ngài lại giao cho Lục Nhân?"
Khổng Linh Chi: →_→
“Cha Lục Nhân là quan Chính Nhị phẩm. Cậu ruột hắn năm nay được điều đi làm Thứ sử một quận. Đường chủ Lục Đường là thầy dạy võ cho hắn. Hắn còn có quan hệ mật thiết với nhiều nhân vật giang hồ, uy danh trong giang hồ cũng lẫy lừng."
Hắn chỉ cần không tạo phản thì muốn làm gì cũng được.
Tiền Hâm: "..."
Xin lỗi đã làm phiền.
Là do ta quá trẻ người non dạ, quá ngây thơ rồi.
"Sơn trưởng, ta đi giúp cậu ấy ngay đây. Đây là dự toán năm nay ta làm, ngài xem qua, sổ sách năm ngoái ngài đối chiếu không vấn đề gì thì niêm phong nhập kho nhé."
Nói xong hắn chuồn lẹ.
...
Ngày tuyển sinh khóa 3 trường tiểu học trực thuộc Đại học Y khoa Hứa Quận, bên ngoài thư viện người đông nghịt như biển.
Trên trấn không đủ chỗ chứa, nên năm nay tuyển sinh tổ chức ngay trong thư viện, tiện thể cho phụ huynh tham quan, tìm hiểu sơ qua về trường.
Tất nhiên, quan trọng nhất là phô trương thực lực của thư viện, để họ biết đây không phải cái lò gạch nhỏ lẻ mà là một ngôi trường tốt có giấy tờ đàng hoàng, đội ngũ giáo viên hùng hậu, giảng dạy chuyên nghiệp, quản lý bài bản và đã hoạt động nhiều năm.
Nhiều người dù con chưa đến tuổi đi học cũng chạy đến hóng chuyện, bàn tán xôn xao.
...
Do nhiều đứa trẻ đã học trước không ít kiến thức nên đề thi năm nay khó hơn hẳn.
Trời tối mịt mới có kết quả, trong sân đốt đuốc sáng trưng. Những người hóng chuyện đa phần đã về, chỉ còn các bậc phụ huynh thấp thỏm chờ đợi.
Khổng Linh Chi đọc danh sách trúng tuyển.
Lần này lấy 40 em, chia làm hai lớp, trong đó có 10 em là trẻ mồ côi do Cái Bang tìm giúp từ nơi khác đến.
Trong tổng số 40 em, chỉ có 6 em nam, còn lại 34 em là nữ.
Nghe xong danh sách, người trúng tuyển vui mừng ôm con, người không trúng tuyển tuy buồn nhưng thấy số lượng lấy ít, con mình còn nhỏ, sang năm thi lại cũng được.
Có người nghe từ đầu đến cuối không thấy tên con mình bèn la lối.
"Sao toàn nhận con gái thế? Có mấy mống con trai? Dựa vào đâu? Con trai ta chẳng lẽ không thông minh hơn mấy con bé kia à? Sao cô thiên vị thế?"
Không đợi Khổng Linh Chi lên tiếng, Chu tú tài đã nghiêm mặt quát: "Số lượng tuyển sinh chúng ta đã thông báo từ trước, kết quả thi cũng công cha tại chỗ, ông không phục thì đừng đến thi."
Gã đàn ông đảo mắt: "Ta không phải không phục, ta thấy bất công cho con trai ta thôi." Hắn ta vừa nói vừa rơm rớm nước mắt: “Con trai ta thông minh lắm, từ bé đã lanh lợi. Hơn nữa các người tuyển nhiều con gái thế làm gì, con gái sớm muộn gì cũng lấy chồng, sao kế thừa y thuật của cô được?"
“Chuyện này không cần ông lo." Khổng Linh Chi nhìn các phụ huynh: “Các em trúng tuyển có thể ở lại, lát nữa qua ký giấy cam kết. Hôm nay cũng muộn rồi, ta đã sắp xếp khách trạm dưới núi, mọi người nghỉ ngơi một đêm, sáng mai hãy về."
Gã đàn ông vẫn không chịu thôi, chen lên hàng đầu.
"Thư viện này quá thiên vị! Phải nhận thêm con trai! Nghe rõ chưa? Nếu cô không nỡ đuổi mấy đứa con gái kia đi thì nhận thêm hai mươi... à không, bốn mươi đứa con trai nữa. Dù sao cô đất rộng, gia sản lớn, nuôi thêm mấy chục đứa cũng chẳng sao."
Các thầy giáo tức muốn ngã ngửa. Nói cái giọng gì thế? Nhà người ta giàu thì nợ ông chắc?
Chu lão tú tài mở miệng là châm chọc: "Ông hào phóng thế sao không thấy ông mở thư viện, nhận thêm học sinh đi?"
Các thầy giáo khác cũng bênh vực Khổng Linh Chi: "Đúng đấy! Sơn trưởng vất vả dạy học chữa bệnh, làm thế đã là quá tốt rồi, ai cũng khen ngợi cô ấy nhân từ. Con ông không thi đỗ thì về cố gắng sang năm thi lại."
"Nếu vì ai đó làm loạn mà nhận thêm mấy chục học sinh thì cái thư viện này dẹp tiệm sớm. Ai cũng vứt con vào đây thì Sơn trưởng có núi vàng núi bạc cũng nuôi không nổi."
Gã đàn ông trông cũng trắng trẻo nhưng mở miệng ra là thấy lòng dạ đen tối.
"Sang năm thi lại thì có tác dụng gì? Cô ta thiên vị con gái, vẫn sẽ tuyển nhiều con gái thôi. Hôm nay có bao nhiêu bé trai đến thi mà cô ta chỉ lấy có bốn đứa. Ta muốn hỏi xem, có phải trong lòng cô ta coi thường đàn ông, không muốn truyền nghề cho đàn ông không?"
Câu hỏi này các thầy giáo không dám trả lời, trả lời không khéo truyền ra ngoài lại bị người đời chửi chết.
Tuy trong lòng mọi người đều đoán Khổng Sơn trưởng đúng là ưu ái con gái hơn, nhưng nói toạc ra thì sẽ phạm vào sự phẫn nộ của đám đông.
Ngay khi Lục Nhân không nhịn được định ra tay đánh ngất gã đàn ông ném xuống núi, Khổng Linh Chi đột nhiên có hành động.
Chỉ thấy trong mắt cô ứa ra một giọt lệ, dưới ánh đuốc long lanh rơi xuống.
Tiếng hít khí lạnh vang lên rõ mồn một!
Người trong thư viện kinh ngạc tột độ. Đây là lần đầu tiên Sơn trưởng rơi lệ! Trước kia dù khó khăn thế nào, kể cả lúc học sinh bị bắt cóc cô cũng không khóc, hôm nay lại khóc!
Cả sân chật kín người bỗng chốc im phăng phắc.
Khổng Linh Chi quệt mạnh khóe mắt: "Xin lỗi, thư viện có quy tắc của thư viện, sức ta có hạn, chỉ dạy được bấy nhiêu học sinh thôi. Các vị, trời không còn sớm..."
Gã đàn ông mặt đỏ bừng vì phấn khích!
Hắn cảm thấy mình sắp thắng rồi!
“Cô đừng hòng lấp liếm cho qua chuyện! Hôm nay có nhiều người ở đây, cô phải cho chúng ta một câu trả lời thỏa đáng!"
,