Trọng sinh chi quan đạo

Lượt đọc: 616 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28
Hôn một cái

❊ ❊ ❊

Đường Dật đến tận mùng 16 tháng Giêng mới trả phòng khách sạn New York ở Kinh Thành. Từ 30 đến mùng 7, Đường Dật và Tiểu muội ở chỗ ông nội. Đợi bận rộn xong mấy việc lặt vặt thăm hỏi đầu năm, đôi trẻ dọn vào phòng tổng thống của khách sạn New York, tận hưởng thế giới hai người hiếm có.

Đến 16 Tiểu muội rời đi, Đường Dật mới lần đầu tiên về nhà sau giờ làm.

Dưới hành lang, nhà nhà đều dán câu đối đỏ, không khí tràn ngập sự vui mừng.

Đường Dật đến trước cửa phòng mình, lấy chìa khóa mở cửa, cửa chống trộm nhà hàng xóm bỗng nhiên mở ra, Diệp Tiểu Lộ thò đầu ra, thấy đúng là Đường Dật, bèn hỏi: "Này, mấy ngày Tết lại đi đâu chơi bời lêu lổng đấy? Có thật là ở cùng ông nội anh không?"

Mấy ngày Tết, Diệp Tiểu Lộ có gọi điện cho Đường Dật, Đường Dật bắt máy, bảo là đang ở cùng ông nội và người yêu, sau đó Diệp Tiểu Lộ không "làm phiền" anh nữa, cuối cùng cũng khiến Đường Dật thở phào nhẹ nhõm.

Đường Dật cười: "Khi nào lời tôi nói cô mới tin được? Có cần tôi bảo là mấy ngày nay đều ngâm mình trong quán bar không?"

Diệp Tiểu Lộ ngượng ngùng cười, hỏi: "Này, ăn cơm chưa? Chưa ăn thì qua chỗ tôi ăn chút."

Đường Dật xua tay: "Ăn rồi!"

Đang nói chuyện, điện thoại Diệp Tiểu Lộ kêu "tít tít tít", cô chạy về phòng nghe điện, Đường Dật vừa mở cửa chống trộm, đã nghe Diệp Tiểu Lộ kinh hoàng hét lên: "Cái gì? Anh nói cái gì?"

Đường Dật hơi ngạc nhiên, tiếp đó nghe tiếng bước chân rầm rầm, Diệp Tiểu Lộ xách túi chạy ra, đến cửa thì kêu "ối" một tiếng, đôi bốt cao gót da màu đen lệch đi, làm trẹo chân.

Đường Dật cười: "Sao vậy? Nhà cô cháy à?"

Diệp Tiểu Lộ không rảnh để ý đến lời châm chọc của Đường Dật, từ từ đứng thẳng, khóa cửa, nói: "Là nhà Cố Đại Thành, có người đến quậy phá!"

Khóa cửa xong, vịn tường khập khiễng bước đi. Đường Dật thấy thế, do dự một chút rồi đóng cửa chống trộm lại, nói: "Đợi đã, tôi đi cùng cô!"

Diệp Tiểu Lộ lườm anh một cái: "Cũng còn chút nhân tính, cứ tưởng anh sẽ vào nhà chứ." Rồi vịn tay Đường Dật, đi về phía thang máy.

Đường Dật hỏi: "Có cần đến bệnh viện xem cái chân trước không?"

Diệp Tiểu Lộ nói: "Chỗ Đại Thành, hình như gấp lắm, bố tôi cũng ở đó." Sắc mặt cực kỳ khó coi, do dự một chút rồi nói: "Hình như Đại Thành đứng ra bảo lãnh cho bố tôi vay tiền, số tiền đó lại bị bố tôi đánh bạc thua sạch rồi."

Đường Dật trong lòng thở dài, nhưng không nói gì.

Đợi hai người ra tới cổng khu chung cư, chân Diệp Tiểu Lộ đỡ đau hơn nhiều, bèn buông tay Đường Dật ra. Đường Dật vẫy taxi, còn giúp Diệp Tiểu Lộ mở cửa xe, khiến Diệp Tiểu Lộ ngẩn người, Đường Dật cười: "Sao thế? Mau lên xe đi, không vội à?"

Diệp Tiểu Lộ ậm ừ hai tiếng, đột nhiên có chút hoảng loạn, vội vàng chui vào taxi. Đường Dật đóng cửa xe, mình ngồi lên ghế phụ, bảo với Diệp Tiểu Lộ: "Nói đi, đi đâu?"

Diệp Tiểu Lộ nói địa chỉ, Đường Dật lấy từ trong túi ra một trăm tệ đưa cho tài xế, nói: "Anh tài, bọn tôi có việc hơi gấp, anh chạy nhanh chút được không?"

"Được thôi, hai vị ngồi cho chắc nhé!" Tài xế cười hớn hở nhận tiền, đạp chân ga, chiếc taxi vọt đi.

Diệp Tiểu Lộ lại nhìn Đường Dật một cái, cúi người nhẹ nhàng xoa bóp cổ chân mình, bên tai bỗng nghe thấy giọng nói ôn hòa: "Còn đau không?" Ngẩng đầu, thấy vẻ mặt quan tâm của Đường Dật, trái tim đang hoảng loạn của Diệp Tiểu Lộ bỗng nhiên bình tĩnh lại, lắc đầu nói: "Không sao."

Nhà Cố Đại Thành ở khu khác, hơn nửa tiếng sau, taxi chậm rãi dừng lại trước cổng khu chung cư.

Diệp Tiểu Lộ xuống xe, vội vàng đi vào khu chung cư, Đường Dật vội vàng theo sau.

Đây là khu chung cư mới hoàn thiện, môi trường thanh nhã, đường cong lối nhỏ dẫn vào sâu.

Sắc mặt Diệp Tiểu Lộ rất khó coi, lại có chút bất an, Đường Dật bèn nói: "Không sao, vấn đề dùng tiền giải quyết được thì không phải là vấn đề."

Diệp Tiểu Lộ lắc đầu: "Không phải vấn đề tiền, là mẹ Đại Thành..." Nói đến đây lắc lắc đầu, ngay sau đó lại buồn cười nhìn Đường Dật: "Đại thiếu gia, anh có mấy đồng mà giọng điệu lớn thế!" Tâm trạng cũng khá hơn nhiều.

Nhà Cố Đại Thành ở tầng ba, Diệp Tiểu Lộ và Đường Dật lên lầu, thấy cửa nhà Cố Đại Thành đóng chặt, không nghe thấy tiếng cãi vã nào, Đường Dật cười: "Xem kìa, không sao mà, chỉ có cô cứ cuống quýt lên."

Diệp Tiểu Lộ nhấn chuông cửa, chẳng bao lâu sau, cửa trong được mở ra, người mở cửa là một người phụ nữ gầy gò, mặt dài ngoằng chẳng có mấy lạng thịt, mắt nhỏ môi mỏng, nhìn là biết loại người đanh đá chua ngoa.

Diệp Tiểu Lộ sợ sệt gọi một tiếng: "Dì!" khiến Đường Dật sững sờ, đây đâu phải Diệp Tiểu Lộ trong ấn tượng của mình.

Người phụ nữ sa sầm mặt: "Cô đến đúng lúc lắm, mau mang mấy người bên trong đi đi, sao nào, Đại Thành nhà tôi cung phụng cô ăn uống chưa đủ sao, giờ còn phải quản cả cái tên nghiện cờ bạc nhà cô nữa à? Nhà chúng tôi có bao nhiêu gia sản cho hai bố con nhà cô phá?"

"Mẹ!" Là giọng Cố Đại Thành.

Người phụ nữ quay đầu quát mắng: "Mày câm mồm cho tao! Đều tại mày cả, xem đi, rước toàn cái loại gì về đây? Tiếp viên hàng không thì sao? Tiếp viên hàng không kiếm nhiều tiền, người đẹp, không sai, nhưng mày cũng nhìn lại xem, tiếp viên hàng không có đứa nào là người biết sống không?"

Nhìn từ khe cửa rất rõ, Cố Đại Thành đứng cúi đầu ủ rũ, không dám nói gì nữa.

Người phụ nữ tránh ra, Diệp Tiểu Lộ và Đường Dật vào nhà, thấy trên ghế sofa phòng khách, hai gã lưu manh bộ dạng du côn đang vắt chéo chân hút thuốc, bố Diệp Tiểu Lộ đang cười làm lành, định cầm bao thuốc tên lưu manh để trên bàn, muốn lấy một điếu, gã lưu manh tóc dài liền chửi: "Mẹ kiếp, còn táy máy tay chân tao chặt tay mày bây giờ!"

Bố Diệp cười làm lành: "Một điếu thuốc thôi mà, xem hai cậu kìa, keo kiệt thế."

Đường Dật hơi nhíu mày, quay đầu sang, thấy sắc mặt Diệp Tiểu Lộ tái nhợt, trong mắt đã có ngấn lệ.

Mẹ Cố nói với hai gã lưu manh: "Chủ nợ tới rồi đấy, đòi tiền thì đòi con gái nó ấy! Người ta là tiếp viên hàng không, tiền đầy túi đấy!"

Hai gã lưu manh thấy Diệp Tiểu Lộ mặc đồ da đen bó sát, thời thượng gợi cảm, xinh đẹp rạng rỡ, mắt đều sáng lên. Gã lưu manh tóc dài đứng dậy, cười hì hì: "Diệp lão tam còn có cô con gái thế này à? Mẹ kiếp, có phải con ruột không đấy?"

Diệp Tiểu Lộ đối phó với đám lưu manh này thì nhanh nhạy hơn nhiều, nói: "Bao nhiêu tiền, tôi viết séc cho các người!"

Gã lưu manh tóc dài cười toét miệng: "Người có tiền mà, không nhiều, cả gốc lẫn lãi năm vạn tệ!"

Diệp Tiểu Lộ hơi nhíu mày, ngay sau đó lấy sổ séc từ trong túi xách ra, Cố Đại Thành vội nói: "Hồ đồ, rõ ràng chỉ vay một vạn!"

Mẹ Cố lập tức quát mắng cậu: "Chuyện không liên quan đến mày, mày im lặng ngồi đó cho tao!"

Cố Đại Thành không dám hó hé gì.

Diệp Tiểu Lộ ngừng động tác, hỏi gã lưu manh tóc dài: "Một vạn tệ, các người dù là cho vay nặng lãi thì cũng đen tối quá mức rồi đấy nhỉ?"

Nhìn khuôn mặt tinh xảo của Diệp Tiểu Lộ, gã lưu manh tóc dài thấy lòng ngứa ngáy khó chịu, tay đưa ra định nâng cằm Diệp Tiểu Lộ, cười đểu: "Chê nhiều à? Vậy thì đi với anh một đêm, anh bớt cho một chút!"

Diệp Tiểu Lộ lùi lại một bước, mặt đỏ bừng, Đường Dật chắn trước mặt Diệp Tiểu Lộ, nhíu mày nói: "Cho vay nặng lãi cũng có quy tắc của cho vay nặng lãi, các người tính lãi bao nhiêu phần? Thôi thế này, hai vạn, các người dù sao cũng là lần đầu đòi nợ, chắc chắn chưa vay được bao lâu, hai vạn, chúng ta thương lượng cho xong, nếu làm ầm ĩ lên, báo cảnh sát hay tìm người, tôi thấy phiền phức, các người cũng chẳng được lợi lộc gì. Anh nói có phải không?"

Gã lưu manh tóc dài hơi sững sờ, ngay sau đó đánh giá Đường Dật, thấy Đường Dật khí độ trầm ổn, không dám coi thường, suy tính một chút rồi cười ha hả: "Được, nể mặt người anh em sảng khoái, hai vạn thì hai vạn! Coi như kết bạn."

Đường Dật xua tay: "Tôi không hứng thú lắm với các người!"

Diệp Tiểu Lộ thấy Đại thiếu gia lúc này vẫn còn bày đặt, lại thấy vẻ mặt ngượng ngùng của gã lưu manh tóc dài, nhịn không được bật cười "phì" một tiếng, tâm trạng tồi tệ lại nhẹ nhõm hơn một chút.

Gã lưu manh tóc dài biến sắc, rốt cuộc không nhìn ra lai lịch của Đường Dật, bèn cười gượng hai tiếng, không nói gì nữa, đằng nào cũng nhận được ngay hai vạn tiền gốc lãi coi như hoàn thành nhiệm vụ vượt mức.

Đường Dật quay người lấy sổ séc từ tay Diệp Tiểu Lộ, viết số tiền, đóng dấu, đưa cho gã lưu manh tóc dài. Hai gã lưu manh nhận tiền, cũng không nói gì thêm, cười hì hì rời đi, trước khi đi gã tóc dài vẫn không quên trêu chọc Diệp Tiểu Lộ: "Này em gái, khi nào 'cắm sừng' bạn trai, thì đến tìm anh nhé!"

Bố Diệp lúc này nhảy dựng lên, chửi Diệp Tiểu Lộ: "Con ranh chết tiệt, sớm đưa tiền cho tao, tao cần gì phải đi vay nặng lãi, giờ hay rồi chứ? Bị mấy thằng lưu manh thối tha này tống tiền trắng một vạn!"

Diệp Tiểu Lộ nhìn mẹ Cố vẻ khinh bỉ, nước mắt trào ra, giọng run run bảo bố: "Bố, cầu xin bố, có chuyện gì ra ngoài rồi nói được không ạ?"

Mẹ Cố hừ lạnh một tiếng, nói: "Tiểu Lộ à, không cần ra ngoài nói nữa, dì đang định tìm con đây, con xem con đấy, giờ cũng khá giả rồi, Đại Thành nhà dì không trèo cao nổi nữa đâu, thế này đi, sau này con đừng tìm Đại Thành nhà dì nữa, còn chuyện con nợ tiền nhà dì, chúng ta cũng tính toán lại nhé, được không?"

Diệp Tiểu Lộ sắc mặt tái nhợt, gần như đứng không vững.

Cố Đại Thành nói lớn: "Mẹ, mẹ nói nhảm cái gì thế!"

Mẹ Cố lườm Cố Đại Thành một cái, nói: "Mẹ nói cái gì? Mẹ là vì tốt cho con đấy, ngày trước, Tiểu Lộ là sinh viên, đơn thuần đáng yêu, con muốn bỏ tiền chu cấp nó đi học, mẹ đồng ý, nhưng con nhìn xem bây giờ, ngày nào cũng ăn mặc lòe loẹt, tiếp viên hàng không! Người ta tiếp xúc với toàn loại người gì? Con muốn cưới nó? Con có bản lĩnh đó mà quản nó à?"

Cố Đại Thành trừng mẹ Cố, quay người đi vào phòng mình, "bộp" một tiếng đóng cửa thật mạnh.

Mẹ Cố quay đầu nói với Diệp Tiểu Lộ: "Tiểu Lộ à, đừng trách dì nói thẳng, con biết mà, dì trước đây rất quý con."

Diệp Tiểu Lộ gật đầu, nước mắt rơi lã chã, gật đầu nói: "Cháu biết, cháu biết..." Giơ tay lau nước mắt.

Mẹ Cố lại nói: "Hôm nay ai cũng tâm trạng không tốt, con về trước đi, tiền nong thế nào, vài hôm nữa dì tính lại với con."

Diệp Tiểu Lộ gật đầu, mím chặt môi, cố không để mình khóc òa lên, quay người thất thểu ra khỏi nhà.

Đường Dật lắc đầu, đi theo ra ngoài.

Đèn đường sáng trưng, Đường Dật và Diệp Tiểu Lộ lẳng lặng đi trên đường xi măng trong khu chung cư, bố Diệp chạy nhanh hai bước, đuổi kịp hai người, miệng hằn học mắng chửi: "Thứ gì thế? Cái nhà Đại Thành đó, tao còn chẳng thèm ấy chứ! Tiểu Lộ, đừng khóc! Chúng ta không chê nó là may rồi, là phúc phần của nhà nó đấy, cái loại đàn bà không biết điều, nhìn cái kiểu mẹ nó thôi, tao cũng không thể để con gả cho nó, sau này không biết sẽ phải chịu bao nhiêu tội!"

Dù sao cũng là bố con ruột, rõ ràng thấy Diệp Tiểu Lộ đau lòng như vậy, bố Diệp cũng có chút động tâm.

Diệp Tiểu Lộ ngẩn ngơ bước đi, không nghe thấy lời bố Diệp nói gì.

Đường Dật lấy từ trong túi ra ít tiền đưa cho bố Diệp, nói: "Chú Diệp, chú về trước đi, chỗ Tiểu Lộ cháu chăm sóc, chú yên tâm!"

Bố Diệp trừng mắt: "Cậu chăm sóc? Cậu là cái gì..." Sau đó thấy số tiền cả ngàn tám trăm tệ Đường Dật đưa tới, lại nhìn trang phục của Đường Dật, bèn nhận tiền, nói: "Được rồi, nhưng tao bảo cho cậu biết, đừng có giở trò xấu, ừm, nhìn cậu nhóc cũng không giống người xấu!"

Đường Dật nói nhỏ: "Chú Diệp, mấy ngày này đừng đánh bạc nữa, cháu nhìn ra, chú thực ra cũng rất thương Tiểu Lộ, đúng không?"

Bố Diệp sững người, gật gật đầu.

Lúc này ba người ra khỏi khu chung cư, bố Diệp tự bắt taxi đi.

Ngồi trong taxi, Diệp Tiểu Lộ im lặng suốt dọc đường, khi taxi chậm rãi dừng trước cổng khu chung cư Thiên Nguyên. Diệp Tiểu Lộ đột nhiên nói: "Tôi muốn uống rượu."

Đường Dật hơi nhíu mày, nói: "Tâm trạng không tốt đừng uống rượu, ngủ một giấc, mai hãy uống!"

Diệp Tiểu Lộ lại bảo tài xế: "Anh tài, đến quán bar Caesar, ngay phía trước rẽ trái, rẽ trái là tới." Vừa nói vừa lấy tiền trong túi ra đưa qua.

Đường Dật bất lực lắc đầu, cô ấy học được chiêu này rồi.

Diệp Tiểu Lộ kéo Đường Dật vào phòng bao, bảo nhân viên phục vụ: "Cho một tá bia đen Đức!"

Đèn trong phòng bao mờ ảo. Diệp Tiểu Lộ ngồi xuống sofa, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình, nói: "Lại đây. Ngồi đây, hôm nay cho tên đại sắc lang anh hời một chút!"

Đường Dật cười, đi qua ngồi xuống, nhưng lại ngồi cách cô một khoảng.

Diệp Tiểu Lộ cười khẽ: "Anh đấy, đúng là không quên ra vẻ!" Lại nói: "Thực ra, anh khá đứng đắn."

Phục vụ đặt một tá bia lên bàn trà, Diệp Tiểu Lộ nói: "Khui hết ra."

Phục vụ "bộp bộp" khui từng chai bia, rồi lui ra ngoài, nhẹ nhàng khép cửa.

Diệp Tiểu Lộ cầm lấy một chai bia tu một hơi. Đường Dật nhíu mày, nói: "Tôi nhìn ra, Đại Thành rất thích cô, thực ra hai người lại chưa chia tay, hoàn toàn còn đường cứu vãn mà!"

Diệp Tiểu Lộ không nói gì, lại cầm chai bia thứ hai, uống một hơi cạn sạch.

Tuy là bia chai nhỏ, nhưng uống gấp quá, trên mặt Diệp Tiểu Lộ đã ửng hai đóa hồng hà.

Đường Dật hơi bất lực, bèn tự cầm một chai, uống chậm rãi một ngụm.

Hai người lặng lẽ uống rượu, hồi lâu sau, Diệp Tiểu Lộ nói: "Thực ra, tôi và Đại Thành cũng có nhiều vấn đề."

Đường Dật không lên tiếng, lúc này, Diệp Tiểu Lộ chỉ muốn nói chuyện, cần một người lắng nghe mà thôi.

"Tôi biết, Đại Thành rất thích tôi. Tôi tuy không có cảm giác đó với cậu ấy. Nhưng tôi vẫn luôn nỗ lực, nỗ lực cố gắng để thích cậu ấy. Nhưng, anh có biết hai người ở bên nhau, một người cứ biết cho đi, lại không đòi hỏi hồi báo, trong khi người kia cảm thấy thế nào không? Tình yêu, cả hai bên đều phải cho đi, cũng đều phải nhận lại hồi báo chứ, đúng không? Đại Thành đối với tôi rất tốt, nhưng chính là quá tốt, tốt đến mức khiến tôi không thở nổi!"

"Tôi đã sớm bảo sẽ trả lại số tiền trước đây cho cậu ấy, nhưng lần nào cậu ấy cũng nói, trả lại thì cũng tốt, giữa chúng ta sẽ sòng phẳng. Tôi biết dù cậu ấy luôn miệng bảo tôi tìm bạn trai, thực ra là cậu ấy không nỡ xa tôi. Nếu tôi nhất định phải trả tiền cho cậu ấy, cậu ấy sẽ nghĩ tôi đang tính toán với cậu ấy, cậu ấy sẽ đau lòng, cho nên tôi..."

"Chỉ vì chuyện này, tôi phải chịu bao nhiêu cái nhìn khinh bỉ của dì? Cậu ấy căn bản không hề biết, cũng không hiểu."

"Cậu ấy, tay còn chẳng dám nắm lấy tay tôi, lần duy nhất nắm tay là tôi chủ động, cũng không quá nửa phút." Diệp Tiểu Lộ nói xong lắc đầu cười khổ, "Thật không biết, rốt cuộc chúng tôi là mối quan hệ gì?"

Trong phòng bao lại im lặng, nước mắt Diệp Tiểu Lộ từ từ chảy xuống, cô ngẩn ngơ cầm chai rượu, nói: "Nhưng, tôi thực sự muốn gả cho cậu ấy, tôi muốn tìm một người chồng trung hậu thật thà, tôi không muốn sống cái kiểu cuộc sống như Lộ Lộ bọn họ..."

"Tại sao dì lại nhìn tôi như vậy? Chẳng lẽ ăn mặc xinh đẹp một chút, trên mặt liền khắc chữ? Đồ chơi của người có tiền?" Diệp Tiểu Lộ lau nước mắt, lại bắt đầu uống rượu.

"Xuy..." Diệp Tiểu Lộ không biết cử động thế nào, đau đến mức hít một hơi khí lạnh, đưa tay ôm lấy cổ chân, ngay sau đó kéo khóa kéo, cởi bốt da ra, để lộ đôi bàn chân tinh xảo mang tất đen, cô đưa tay xoa nhẹ, nhíu mày nói: "Sưng rồi."

Đường Dật nói: "Hay là, giờ đến bệnh viện nhé?"

Diệp Tiểu Lộ lắc đầu, quay đầu nói: "Này, đại thiếu gia, kể chuyện anh đi, thực ra tôi bây giờ khá mơ hồ, đôi khi thấy anh nói anh là quan lớn của bộ ủy, tôi lại cảm thấy anh không giống như đang nói dối."

Đường Dật cười, nói: "Tôi là Phó chủ nhiệm phòng Chỉnh đốn tác phong Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương, cấp bậc cũng gần như thị trưởng thôi, tất nhiên, tin hay không là ở cô, tôi nói là sự thật."

Đường Dật đôi khi cũng suy nghĩ, mình không muốn nói rõ với Diệp Tiểu Lộ, có phải là vì rất thích cảm giác bình đẳng khi ở bên cô ấy không. Diệp Tiểu Lộ cười: "Hóa ra là đại thiếu gia quan lớn, vậy, vợ anh đâu?"

Đường Dật nói: "Cô ấy là quân nhân, rất lợi hại, đợi có dịp sẽ giới thiệu các người làm quen."

Diệp Tiểu Lộ cười khẽ, "Được." Ngay sau đó khẽ thở dài, "Thực ra, ở bên anh, thực sự rất thoải mái, tôi thích cảm giác này."

Nói xong liền cầm rượu, lặng lẽ uống.

Thấy một chốc lát, đã có thêm hai ba chai bia bị Diệp Tiểu Lộ nốc cạn, Đường Dật nói: "Uống ít thôi, lúc đau lòng mà uống say là hại thân nhất."

Diệp Tiểu Lộ cười cười, nói: "Câu này, Đại Thành chưa bao giờ nói, tôi muốn làm gì, cậu ấy chưa bao giờ can thiệp." Nhưng lại từ từ đặt chai rượu xuống.

Trong phòng bao lại lặng ngắt như tờ.

Một hồi lâu sau, nước mắt Diệp Tiểu Lộ lại chậm rãi rơi xuống, khẽ nói: "Đại thiếu gia, anh nói xem có phải tôi thực sự chỉ hợp tìm một người có tiền, làm tình nhân của hắn, đó mới là quỹ đạo thực sự của cuộc đời tôi?"

Đường Dật cau mày, nói: "Đừng nghe bà già đó nói bậy, lời này mà cô cũng để bụng à? Phải, theo lẽ thường cô xinh đẹp như vậy, lại thông minh tháo vát, tìm một thanh niên tài tuấn mới xứng đôi, còn chuyện làm tình nhân gì chứ, cô lại tự hạ thấp mình thế à?"

Diệp Tiểu Lộ chảy nước mắt, lắc đầu, nói: "Không phải đâu, anh biết không? Tôi từng nhận được bao nhiêu cuộc điện thoại hỏi giá? Bao nhiêu gã đàn ông già bụng bự muốn hẹn tôi đi ăn? Tôi thực sự rất mệt, tôi muốn tìm một bờ vai để dựa vào, tôi muốn nắm tay Đại Thành nói cho họ biết, tôi có bạn trai, nhưng Đại Thành, cậu ấy vĩnh viễn không đủ dũng khí đó..."

Đường Dật lúc này mới phát hiện cô ấy đã mắt mờ hơi men.

Diệp Tiểu Lộ đột nhiên bật cười, loạng choạng đứng dậy, đôi chân nhỏ trong tất đen giẫm trên tấm thảm đỏ thẫm, vô cùng quyến rũ.

"Đại thiếu gia, hay là, tôi làm tình nhân của anh đi, dù sao cũng hơn, hơn làm tình nhân của người khác nhiều! Nếu anh thực sự là quan lớn, thì anh nuôi tôi, nếu anh không có tiền, tôi nuôi anh!"

Đường Dật cười khổ: "Đừng nói lời say."

Điều khiến Đường Dật không ngờ tới là, Diệp Tiểu Lộ lại ngồi chồm hỗm lên đùi anh, hai tay quàng cổ anh, ngây ngô nhìn Đường Dật, nói: "Lại đây, hôn một cái. Tôi bảo anh biết, tôi là lần đầu đấy!"

Thấy đôi môi đỏ mọng của cô dướn tới, Đường Dật thấy đau đầu, vừa định đẩy cô ra, thì thấy Diệp Tiểu Lộ đột nhiên người lệch đi, nằm nhoài trong lòng mình, miệng lẩm bẩm gì đó, rồi ngủ thiếp đi.

Nhìn rượu chảy ra từ đôi môi đỏ gợi cảm quyến rũ của cô, Đường Dật cười khổ, thế này mà còn đòi hôn một cái gì chứ? Không phải là làm người ta gặp ác mộng sao?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:283
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.