Truyện Cổ Nhật Bản

Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Momotaro, chú bé trái đào

❊ ❊ ❊

Thuở xưa, ở một túp lều tranh nhỏ, tách biệt với ngôi làng, có một cụ ông và một cụ bà sống với nhau. Sáng sáng, cụ ông vào rừng đốn củi, còn cụ bà ở nhà thu vén nhà cửa. Cả hai đều cần cù và sống êm ấm. Và giá như không phải phiền lòng vì nỗi tuổi già đã ập đến mà vẫn không có lấy nổi mụn con cho đỡ cô quạnh thì họ sẽ hoàn toàn mãn nguyện và sung sướng.

“Chà, mừng làm sao nếu có đứa con trai hay đứa con gái nhỏ chạy chơi ở đây.” Thường cứ mỗi lần quét sân cụ bà lại thầm ao ước. Còn cụ ông, mỗi bận từ rừng trở về, lưng gùi nặng những củi thì lại tưởng ra một bé trai chạy ra đón và ôm hôn ríu rít, nhưng tưởng là tưởng thế thôi, họ chẳng có con cái và cứ lầm lũi làm việc ngày qua ngày, chỉ sống nhờ ước ao của mình.

Một ngày, như thường lệ, cụ bà gói thức ăn cho cụ ông rồi khi cụ ông đã vào rừng, cụ bà cũng mang quần áo bẩn ra bờ sông gần đấy giặt giũ. Cụ bà hết vò lại giũ và chẳng hề cất đầu khỏi công việc cho đến khi lưng cụ đau đến không thể chịu được nữa.

“Phải vươn vai một cái và nghỉ chút thôi,” bà cụ nhủ thầm rồi đứng dậy.

“Ô kìa, cái gì trôi trên sông thế kia!” cụ ngạc nhiên thốt lên và khum tay che trước mắt để nhìn cho rõ: một quả đào rõ to chín đỏ đang từ từ dạt lại gần bờ.

“Có thật là đào không? Sao mà to thế? Mà, giờ lại còn chẳng phải mùa đào nữa.” Cụ bà lấy làm lạ, song vẫn nhanh nhẹn vớ lấy cây gậy và khều quả đào lại gần bờ trước khi nó kịp trôi xa. Quả đào cứ gọi là thơm đến chóng cả mặt. “Thứ quả thơm thế này không biết có thể ngon đến đâu?” Nghĩ thế, cụ liền cắn một miếng. “Ồ, ngọt quá, và mềm cứ tưởng tan luôn trên lưỡi.”

Cụ bà vui sướng, ăn hết miếng này đến miếng nọ và chỉ đến khi ăn hết miếng cuối cùng, cụ bà mới sực nhớ đến cụ ông.

“Trời ơi, mình thật độc ác! Mình chỉ biết hưởng thôi, không để lại một miếng nhỏ cho ông nó. Ông nó sẽ vui biết bao nếu sau ngày làm việc cực nhọc lại được ăn một trái đào! Chẳng hiểu mình để đầu óc ở đâu mà không nghĩ ra sớm hơn.”

Vậy là cụ bà tự nhiếc móc, trách cứ mình, nhưng có ích gì, đào đã chẳng còn.

“Giá như còn quả khác trôi đến đây,” cụ bà thầm hy vọng, “chắc chắn mình sẽ mang về cho ông nó.”

Cụ bỏ quần áo sang một bên và chăm chăm nhìn dòng sông, hy vọng có quả đào nào trôi lại, để có thể mang về cho cụ ông.

Cụ cứ thế nhìn, thế rồi, đột nhiên, một lúc sau, lại có quả đào trôi tới thật, lần này còn to và đỏ hơn quả trước.

“Miễn sao nó không thoát khỏi tay mình,” cụ bà lo lắng. Cụ xắn váy, lội hẳn xuống nước và dùng một cây gậy thật dài để với lấy trái đào.

Cụ phải vươn hết người ra, đến nỗi suýt thì ngã chúi xuống nước, nhưng dẫu sao cụ cũng kéo được quả đào vào chỗ mình.

“Chà, nó còn đỏ và thơm hơn hẳn quả mình đã ăn. Ông nó hẳn sẽ thích lắm đây!”

Cụ bà xếp quần áo vào chậu, đặt trái đào lên trên rồi tất tả về nhà. Bà đặt trái đào trên bậu cửa sổ ngay đối diện cửa ra vào, để cụ ông về nhà là thấy ngay. Thế rồi cụ vội vã đi chuẩn bị bữa tối.

Sâm sẩm tối, cụ ông trở về nhà. Cụ ông oằn mình dưới gánh củi lớn cao lút người. Cụ hạ củi xuống sân, rồi bỏ dép, đi vào nhà.

“Cái gì mà thơm thế nhỉ?” Vừa đi đến bậc cửa, cụ đã tự hỏi. “Cứ như là mùi đào, nhưng giờ thì đã làm gì có đào!”

“Thế mà có một quả đấy!” Cụ bà cười và nói. “Tôi đã mang nó từ ngoài sông về đây.” Và cụ bà thuật lại câu chuyện cho cụ ông nghe. Cụ bà chỉ quên nói rằng mình đã ăn hết một quả.

“Chắc chắn đây là quả đào thần rồi,” cụ ông nói. “Mang cho tôi con dao, tôi sẽ cắt làm đôi và cho mình một nửa.”

Nhưng, chuyện gì thế này? Quả đào chẳng hề suy suyển. Dù cho cụ ông có mài sắc dao thì quả đào vẫn trơ ra như thể làm từ thứ gỗ cứng nhất trần đời.

“Tôi sẽ sang hàng xóm mượn cưa,” nói rồi cụ ông đi ngay. Nhưng trên đường, cụ ông lại quên khuấy mất lý do mình sang nhà hàng xóm.

“Bà nó chắc là bảo mình sang xin nắm cơm đây mà. Bà nó đã giặt giũ cả ngày và chẳng lấy đâu ra lúc nào mà nấu nướng,” cụ ông nghĩ thầm.

Thế là cụ xin hàng xóm nắm cơm. “Mai bà nhà tôi sẽ mang trả bác cơm mới,” cụ ông hứa rồi trở lại nhà. Chỉ đến khi đẩy cửa vào nhà và nhìn thấy quả đào to chín đỏ cụ mới sực nhớ tới cái cưa.

“Chao, tôi mới đãng trí làm sao bà nó ạ! Cưa thì chẳng mượn, lại đi xin cơm. Thế tôi đành cất công đi chuyến nữa vậy.”

Nhưng cụ chẳng việc gì phải vội sang nhà hàng xóm nữa cả, bởi, đúng lúc ấy, quả đào tự tách làm đôi, và từ trong đó nhảy ra một chú bé, nhưng chao ơi là đẹp. Chú cười vang và lảnh lót nói: “Con là Momotaro, chú bé trái đào vĩ đại nhất toàn cõi Nhật Bản.”

Cụ ông và cụ bà sửng sốt không nói nên lời. Khi cuối cùng cũng hoàn hồn, họ reo lên vui sướng: “Vậy là cuối cùng chúng ta cũng có một mụn con trai - chú bé tí hon Momotaro, chú bé trái đào vĩ đại nhất toàn cõi Nhật Bản!”

Họ vuốt ve cậu con trai nhỏ, đặt lên lòng bàn tay, và đột nhiên, cụ bà sực nghĩ ra rằng cậu con trai mới của mình biết đâu đang đói.

“Con có muốn ăn chút gì không, chú bé trái đào?”

“Xin mẹ làm cho con món xúp cá béo ngậy,” chú bé trả lời ngay.

Kể từ đó, cụ bà luôn tay chuẩn bị xúp cá béo ngậy cùng món cháo thơm ngon, và chú bé trái đào cứ lớn phổng lên. Thoạt đầu, bố mẹ để chú trong một cái tách, rồi chú lớn bằng cái tách. Họ lại đổi chú sang một cái nồi, và chú lớn bằng cái nồi. Và, bởi chú vẫn còn đói ngấu, cuối cùng bà mẹ đành cho chú vào thùng nhào bột, rồi chẳng mấy chốc chú đã lớn bằng cả thùng nhào bột. Chưa hết ngạc nhiên, cặp vợ chồng già đã nhận ra, dưới túp lều tranh, họ đã có một chàng trai trẻ cao ráo và khỏe mạnh khiến ai nom thấy cũng phải trầm trồ. Tóc chàng đen như gỗ mun rủ xuống trán, cặp mắt sáng như sao và chàng khỏe đến mức tay không vỡ đá. Bởi cụ ông và cụ bà không chỉ cho chàng cái ăn, mà còn dạy dỗ chàng tử tế, nên Momotaro việc gì cũng thạo, nhưng chàng lại hết sức khiêm tốn và nói năng lễ phép với hàng xóm láng giềng. Trong nhà ngoài ngõ ai ai cũng đều quý mến và lấy làm mừng cho bố mẹ chàng vì đã có chỗ nương tựa lúc tuổi già.

Một tối nọ, như thường lệ, Momotaro theo bố từ rừng trở về và chất đống củi trước sân, cả ba người lại quây quần bên nhau ăn tối.

Chính lúc đó đột nhiên Momotaro đặt bát xuống rồi cất tiếng: “Thưa bố, thưa mẹ, bố mẹ đã tận tình nuôi nấng con, và con biết ơn công lao dưỡng dục của bố mẹ bằng cả tấm lòng, nhờ đó con mới trở thành người sức vóc như thế này. Nhưng bố mẹ đừng giận nếu con nói rằng, cứ sống trong làng thì sức mạnh của con cũng hao mòn đi. Đốn củi và gánh củi ra chợ bán không phải việc dành cho con. Con muốn làm điều gì phù hợp hơn, điều gì giúp được nhiều người hơn.”

“Vậy con muốn làm gì Momotaro?” cụ ông hỏi. “Con muốn đi đến Đảo Quỷ và tiêu diệt lũ quỷ chuyên gieo họa cho loài người. Thưa mẹ, hãy khâu cho con một chiếc thắt lưng mới và một chiếc quần mới, hãy làm cho con vài vắt cơm đại mạch, cơm kê, cơm hạt dẻ ngon nhất toàn cõi Nhật Bản!”

Vậy là cụ bà bật khóc.

“Con trai trái đào, con trông mà xem, chúng ta đều đã già cả rồi và chúng ta chẳng còn ai thân thích trên đời ngoài con. Chúng ta sẽ ra sao nếu có điều gì bất trắc xảy ra với con? Đảo Quỷ là chốn muôn vàn nguy hiểm, chẳng ai sống sót mà trở về được; con rồi cũng sẽ chẳng về đâu. Đừng đi con ơi!” cụ bà khẩn nài, và không ngừng van vỉ.

Còn cụ ông giữ vẻ mặt nghiêm nghị và buồn bã nói: “Con trai yêu quý của ta, mẹ con nói đúng đó. Tốt hơn hết là con nên nghe lời mẹ. Con còn chưa biết hiểm nguy nào đang đợi mình ở đó đâu. Bầy quỷ muôn phần độc ác và thù dai, chúng chẳng biết xót thương ai đâu. Ta muốn kể cho con vài điều ta còn chưa kể cho ai, mà tốt hơn hết là chớ có nghĩ tới chuyện đó!

“Chúng ta, cả ta và mẹ con đều không phải người vùng này. Trước đây, chúng ta sống trong vùng mà giờ người ta gọi là Đảo Quỷ. Đó từng là vùng đất tươi đẹp, khắp nơi đều là những cánh đồng phì nhiêu, những khu rừng trù phú. Làng mạc thời sung túc, người dân tứ đời ấm no, cho đến ngày bọn quỷ tràn lên đảo. Chúng bắt được ai là hè nhau giết thịt, đất đai dần cằn cỗi, và muông thú bỏ rừng đi hết. Chúng ta còn giữ được mạng chẳng qua cũng chỉ nhờ may mắn mà thôi. Chúng ta đã chạy trốn đến đây và được mọi người dang tay đón nhận. Đừng đến Đảo Quỷ con ơi! Ở đây cũng cần con mà!”

Nhưng con trai của trái đào lòng đã quyết. Giờ khi đã biết rằng bầy quỷ từng gây ra biết bao tai ương, ngay cả với những con người già cả hiền hậu như thế này, chàng lại càng hạ quyết tâm bắt chúng phải trả giá.

“Con sẽ dùng sức mạnh của mình cùng tất cả những gì bố mẹ đã dạy con, rồi bố mẹ xem, con sẽ đánh bại lũ quỷ.”

Thấy chàng quyết tâm vậy, đôi vợ chồng già đành nhượng bộ. Bà mẹ khâu một cái thắt lưng và một chiếc quần cho Momotaro, và trong khi cụ bà chuẩn bị những vắt cơm đại mạch, cơm kê, cơm hạt dẻ, những thứ ngon nhất toàn cõi Nhật Bản, thì cụ ông rút trong hòm ra một chiếc ấm cũ, và một thanh gươm nạm tuyệt đẹp, rèn từ thứ thép tốt nhất.

“Thanh gươm và chiếc ấm này là những vật duy nhất chúng ta mang từ quê đi được. Con hãy cầm lấy thanh gươm gia truyền, nó sẽ giúp con chiến đấu với lũ quỷ.”

Thế rồi, ông cầm lấy nắp ấm đưa cho Momotaro và bảo: “Cái nắp này rồi cũng sẽ hữu ích cho con. Đường tới đảo đã được khắc rõ trên đây. Con hãy xem cho kỹ. Giữa đồng bằng rộng lớn con sẽ thấy một tảng đá to màu đen. Dưới tảng đá có một cái hố và trong hố có một sợi dây. Con cứ theo dây tuột xuống là tới Đảo Quỷ.”

Momotaro cảm ơn cụ ông, giắt gươm vào thắt lưng, khoác lên vai chiếc tay nải đựng mấy nắm cơm đại mạch, cơm kê, cơm hạt dẻ, những thứ ngon nhất toàn cõi Nhật Bản, mang theo cái nắp ấm rồi chào từ biệt cụ ông và cụ bà. Họ chúc chàng may mắn rồi tiễn chàng ra tới sân, và dõi theo chàng cho tới khi khuất bóng.

Momotaro vui vẻ cất bước. Chàng vui sướng nghĩ đến nhiệm vụ khó khăn đang chờ mình phía trước, nhiệm vụ sẽ thử thách sức mạnh cũng như sự thông thái của chàng.

Một ngày, vừa đi tới cổng làng nọ thì chàng bắt gặp một con chó trắng chạy lại phía mình và cất tiếng chào thân thiện: “Chào Momotaro, cậu đi đâu thế?”

“Tôi đi tới Đảo Quỷ để diệt hết lũ quỷ đây!”

“Cậu mang gì trong tay nải thế?”

“Những nắm cơm đại mạch, cơm kê và cơm hạt dẻ mẹ tôi làm, những thức ngon nhất toàn cõi Nhật Bản.”

“Cho tôi thử những thức ngon nhất toàn cõi Nhật Bản với,” con chó trắng nài nỉ.

“Sẵn lòng thôi, nhưng đổi lại, cậu phải đi theo tôi đấy!”

Con chó đồng ý ngay, và Momotaro cho nó một nắm cơm đại mạch, một trong những thức ngon nhất toàn cõi Nhật Bản.

Rồi cả hai lên đường.

Một ngày nọ, họ tới cửa rừng, một con chim trĩ từ đâu sà xuống đón họ và niềm nở: “Xin chào chàng trai, xin chào cậu chó, các bạn là ai, các bạn đi đâu đấy?”

“Tôi là Momotaro, chú bé trái đào vĩ đại nhất toàn cõi Nhật Bản, và đây là lính của tôi, chú chó Shiro. Chúng tôi tới Đảo Quỷ để diệt hết lũ quỷ.”

“Thế bạn mang gì trong tay nải kia?”

“Những nắm cơm đại mạch, cơm kê và cơm hạt dẻ mẹ tôi làm, những thức ngon nhất toàn cõi Nhật Bản.”

“Ồ, vậy cho tôi một trong những thức ấy đi,” chim trĩ thèm thuồng xin.

“Sẵn lòng thôi, nhưng đổi lại, bạn phải đi theo tôi đấy.”

Chim trĩ đồng ý ngay, nhận một nắm cơm, một trong những thức ngon nhất toàn cõi Nhật Bản, và gia nhập đoàn. Đi miết vào trong rừng rậm, họ gặp một con khỉ.

“Các bạn đi đâu đấy?” trông thấy họ từ xa, con khỉ đã hét lên gọi, “và các bạn là ai thế?”

“Tôi là Momotaro, chú bé trái đào vĩ đại nhất toàn cõi Nhật Bản, còn đây là lính của tôi, chó Shiro, và chim trĩ. Chúng tôi đến Đảo Quỷ để diệt hết lũ quỷ.”

“Thế bạn mang gì trong tay nải thế?”

“Những nắm cơm đại mạch, cơm kê và cơm hạt dẻ mẹ tôi làm, những thức ngon nhất toàn cõi Nhật Bản.”

“Ồ, giá như tôi được một lần trong đời nếm thử những thức ngon nhất toàn cõi Nhật Bản kia,” con khỉ thở dài. “Cho tôi nếm thử một miếng đi.”

“Sẵn lòng thôi, nhưng đổi lại, bạn phải đi theo tôi đấy.”

Con khỉ đồng ý ngay, nhận một nắm đại mạch, một trong những thức ngon nhất toàn cõi Nhật Bản, và nhập hội.

“Giờ chúng ta đã đông thế này rồi,” Momotaro nói, “chúng ta sẽ phân công nhiêm vụ. Tôi sẽ là chỉ huy và chú chó Shiro sẽ là phó cho tôi. Còn các bạn, chim trĩ và khỉ, các bạn là lính.”

Ai nấy đều hài lòng, và bởi cả bốn giờ đã mệt phờ, họ tới nghỉ dưới gốc cây và ăn những nắm cơm đại mạch. Chao ơi là ngon lành! - nhưng chẳng có gì phải ngạc nhiên, bởi đó thực là những nắm cơm đại mạch ngon nhất toàn cõi Nhật Bản. Họ đã lấy lại sức lực, nghỉ ngơi rồi lại tiếp tục lên đường.

Bốn bề rừng rậm rì rậm rịt, không trông thấy dù chỉ một vuông trời xanh. Họ hết leo lên rồi lại trèo xuống những thung dốc đứng, và giữa lúc tưởng chừng không cất nổi bước vì mệt thì rừng đột ngột mở ra, và họ thấy mình đang đứng trước đồng bằng mênh mông. Đó quả thật là một hoang mạc đá, khắp nơi chỉ thấy đá là đá, không có lấy một bụi cây xanh.

Momotaro dừng lại, lấy nắp ấm ra khỏi túi và nói: “Đây chắc là đồng bằng mà bố đã nói với mình. Ở giữa nhất định sẽ có một tảng đá to màu đen, đó chính là đích đến sắp tới của mình. Chỉ có điều, mình không biết làm sao có thể tìm ra nó. Đồng bằng quá lớn, đứng từ đây không trông thấy giữa, và nếu chúng ta cứ tiến thẳng về phía trước, dễ thường lại lạc đường rồi không có cách gì thoát ra được. Tốt hơn hết là để chim trĩ bay tít lên cao cho đến khi trông thấy hòn đá và rồi sẽ dẫn đường cho chúng ta. Nhưng, trước hết, chúng ta cần lấy lại sức cái đã.”

Vậy là cả bốn lại ngồi dưới bóng rừng và ăn những nắm cơm hạt dẻ, những thức ngon nhất toàn cõi Nhật Bản. Rồi họ lại lên đường, tràn trề sinh lực. Chim trĩ bay phía trước dẫn đường.

Họ đi mãi, đi mãi, mặt trời gay gắt nung đốt đồng đá cằn cỗi, và không tìm đâu ra một chút bóng râm. Chim trĩ đập cánh chậm dần, và phải chật vật lắm mới bay lên đủ cao hòng trông thấy tảng đá. Chú chó Shiro cũng lè lưỡi thở dốc. Còn con khỉ? Từ lâu rồi nó không còn nhảy nhót vui sướng nữa, mà chỉ lê bước nặng nhọc, đến nỗi thi thoảng, cả đoàn phải dừng lại chờ nó. Momotaro thắt một chiếc khăn quanh trán để ngăn mồ hôi chảy xuống mắt và chăm chú dõi mắt ra xa mong trông thấy đích đến. Cuối cùng, họ cũng trông thấy từ đằng xa, một tảng đá to màu đen sừng sững giữa đồng đá. Vừa trông thấy, cả hội như lấy lại được tất tật sức lực, và chỉ một loáng sau, họ đã ngồi dưới bóng tảng đá.

“Chúng ta tới nơi rồi,” Momotaro nói. “Dưới tảng đá này có một cửa hang, và trong cửa hang có một sợi dây. Nhưng trước khi theo dây tuột xuống Đảo Quỷ, chúng ta hãy nghỉ lấy sức cái đã và ăn những nắm cơm kê của mẹ tôi, những thức ngon nhất toàn cõi Nhật Bản.”

Chàng mở tay nải và cả hội chén no nê. Thế rồi, lại tràn trề sinh lực, họ bẩy hòn đá đi. Dưới đó quả thật mở ra một miệng hang đen ngòm. Trèo xuống trước tiên là khỉ, rồi đến Momotaro, với chú chó Shiro nằm trong tay nải khoác trên vai. Xuống cuối cùng là chim trĩ. Họ cứ xuống mãi, xuống mãi, bao quanh chỉ là bóng tối đen ngòm, tưởng như sợi dây dài bất tận. Cuối cùng, họ cũng cảm thấy mặt đất rắn chắc dưới chân mình; họ đã tới Đảo Quỷ. Trước mắt họ hiện ra một pháo đài đồ sộ được dựng toàn bằng gỗ sồi. Cả pháo đài kiên cố ấy rung lên bần bật giữa tiếng hò hét của bầy quỷ. Momotaro và các bạn chuẩn bị tinh thần chiến đấu, rồi khỉ tiến tới gõ vào cánh cổng sắt lừng lững.

“Đứa nào cả gan gõ cửa nhà quỷ đấy?” một giọng từ phía trong rít lên, và liền lúc ấy, cả bốn người bạn của chúng ta đã bị cả một bầy quỷ nhỏ đỏ tía tai bao vây.

“Là ta, Momotaro, chú bé trái đào vĩ đại nhất toàn cõi Nhật Bản. Ta cùng bạn bè đến Đảo Quỷ để diệt hết lũ quỷ đây!” Momotaro hét lớn, thế rồi chàng rút gươm và tả xung hữu đột giữa bầy quỷ. Chim trĩ lao vào mổ mắt lũ quỷ, còn chó Shiro thì cứ nhằm ống quyển mà cắn. Bầy quỷ đỏ sợ hãi chạy tán loạn. Khỉ còn rượt theo lũ bại quân, xé xác những kẻ chú tóm được. Chỉ có vài tên là chạy được vào bên trong pháo đài và lao tới đại điện, báo tin về kẻ thù khủng khiếp.

Trong pháo đài, những tên quỷ lớn xanh lẹt đang mở tiệc chè chén. Chúng ngả ngớn trên những manh chiếu, đứng đầu là Chúa quỷ đen; chúng thi nhau đảo đôi mắt xanh lập lè trên cái mũi dài lòng thòng chấm cả tới cái lỗ miệng rộng ngoác đang nhồm nhoàm nhai, rồi nhổ xương người ra phía sau. Trong phòng huyên náo không khác gì chiến trường, bầy quỷ quá chén chẳng hề nhận ra đã có một cuộc chiến ở ngoài kia. Thế cho nên khi đám quỷ đỏ hốt hoảng chạy vào điện, phải mất một hồi đám quỷ xanh mới nhận ra.

“Sao chúng mày dám to gan phá rối bữa tiệc của bọn tao, lũ lâu nhâu vô lại kia!” Chúa quỷ đen thét lên. “Cút mau!”

“Có tên Momotaro nào đó đã mang vũ khí tới cổng pháo đài; hắn muốn diệt hết loài quỷ chúng ta!” đám quỷ đỏ vừa khóc vừa rên rỉ.

“Diệt hết chúng ta sao? Chúng ta, những con quỷ khét tiếng nhất loài quỷ ư? Ha ha, đúng là nực cười! Lâu lắm rồi ta mới nghe thấy chuyện nực cười đến thế! Thế nó đâu rồi, cái tên trâng tráo ấy? Nó đến vừa hay, chúng ta đang cần đồ tráng miệng!” đám quỷ xanh nhao nhao vừa nói vừa cười phá lên.

“Ta ở đây!” thình lình một giọng nói chắc nịch, sang sảng vang lên. Hiên ngang đứng giữa cửa là Momotaro với bằng hữu xung quanh, và chàng hét to: “Ta là Momotaro, chú bé trái đào vĩ đại nhất toàn cõi Nhật Bản, được nuôi lớn bằng xúp cá béo ngậy và cháo thơm ngon. Ta đem quân tới đây để diệt trừ các ngươi và trả thù cho tất cả những người các ngươi đã giết. Chúng ta đã cùng nhau ăn những nắm cơm đại mạch, cơm kê và cơm hạt dẻ mẹ ta nấu, những thức ngon nhất toàn cõi Nhật Bản; chúng giúp chúng ta có sức địch vạn người. Ta tuyên chiến với các ngươi!”

Vậy là, đám quỷ xanh chùn bước e dè. Lượng sức mình không đọ nổi một anh hùng như vậy, chúng nài xin chàng rủ lòng thương. Chúng hứa sẽ nộp cống vật cho cả bốn, và đổi bất cứ thứ gì họ muốn miễn là họ rút êm và để cho chúng được yên.

“Chỉ cần bọn chúng đi khỏi, chúng ta sẽ vơ vét bù lại chẳng mấy hồi,” lũ quỷ bảo nhau.

Nhưng Momotaro nhìn thấu tâm can chúng và không mảy may động lòng trước lời cầu xin, van vỉ của lũ quỷ. Chàng tuốt gươm và cùng quân lính lao vào tấn công.

Cuộc chiến mới thư hùng làm sao! Hễ tên quỷ xanh nào thoát khỏi lưỡi gươm của chàng Momotaro, thì lập tức không bị chó cắn cũng bị chim trĩ móc mắt, hay mổ trúng mặt, chim trĩ vỗ cánh làm lũ quỷ tối tăm mặt mũi; mà muốn bỏ chạy cũng không xong bởi đã có khỉ ném tới tấp hũ lọ theo sau. Đừng hòng có kẻ nào thoát được. Cả pháo đài vang vọng âm thanh cuộc chiến, và lũ quỷ tuyệt vọng không còn biết nương náu vào đâu; chúng cảm tưởng như bị cả nghìn cả vạn lưỡi gươm tấn công, bị cả nghìn cả vạn hàm chó cắn, bị cả nghìn cả vạn mỏ chim trĩ mổ; và những kẻ may mắn lọt khỏi cuộc chiến kinh hoàng này thì cũng bị cả nghìn cả vạn con khỉ đuổi theo xé xác. Cuối cùng, Momotaro lấy được đầu Chúa quỷ đen và cuộc chiến kết thúc.

Kiệt sức sau cuộc chiến, những người bạn vẫn sục sạo khắp các ngóc ngách pháo đài, mang ra nào vàng bạc, châu báu, chất đầy lên một cỗ xe rồi lên đường trở về. Nhưng trước khi rời khỏi đảo, họ châm lửa đốt pháo đài để không gì còn gợi nhắc về bầy quỷ tàn ác nữa.

Một ngày nọ, dân làng trông thấy một bầu đoàn kỳ lạ. Kéo đằng trước cỗ xe chất cao ngạo nghễ là một chú chó và một con chim trĩ; đẩy phía sau là một chú khỉ, và đi bên cạnh cỗ xe, một chàng trai tướng mạo oai phong tay mang gươm và nở nụ cười thân thiện với khắp mọi người.

“Ồ, chẳng phải Momotaro đó sao!” những người hàng xóm ngạc nhiên thốt lên và vội vàng về báo cho cụ ông, cụ bà biết cái tin tốt lành này: chú bé trái đào đã trở về.

Niềm vui nào sánh bằng niềm vui của cụ ông và cụ bà khi đứng trong sân nhà chào đón con trai, chú bé trái đào vĩ đại nhất toàn cõi Nhật Bản! Họ không thể rời mắt khỏi cậu con trai và chàng phải kể không biết bao nhiêu lần câu chuyện diệt quỷ của mình.

Hành động anh hùng của Momotaro đến tai của lãnh chúa trong vùng, và ngài đã phong cho Momotaro làm chúa của hòn đảo đã được giải thoát khỏi tay lũ quỷ. Không lâu sau, Momotaro lấy vợ, cô gái đẹp nhất toàn cõi Nhật Bản, và họ sống hạnh phúc bên nhau trọn đời cùng cụ ông và cụ bà. Chú chó Shiro, chim trĩ và khỉ cũng thường xuyên tới thăm họ, và mỗi dịp này, cụ bà lại không quên khoản đãi các chú những nắm cơm ngon nhất toàn cõi Nhật Bản tự tay cụ làm.

Dịch giả: AY
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.