Truyện Cổ Nhật Bản

Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Giấc mơ đem bán

❊ ❊ ❊

Youkitchi và Mosouke là hai người bạn tốt của nhau. Youkitchi là một chàng trai vui vẻ, tính tình phóng khoáng như lãng tử; Mosouke thì ngược lại, rất nghiêm túc và vô cùng thận trọng. Tính nết trái ngược nhau là thế nhưng họ vẫn yêu quý nhau đến mức nếu một trong hai người phải đi đánh hàng xa - thực tế thì bọn họ đều là lái buôn - thì anh chàng sẽ phải đợi cho kỳ được đến khi người kia cũng có thể đi cùng.

Thế là, một lần nọ, họ lên đường cùng nhau. Trời hôm đó nóng nực và họ mừng rỡ khi tới được bìa rừng rồi có thể nằm dài dưới bóng một cây thông. Chỉ sau có một lúc, Youkitchi đã ngủ say như chết.

Mosouke nhìn bạn ngủ và, anh vừa thở dài vừa thầm nghĩ: “Màn trời chiếu đất thế này mà huynh ấy vẫn có thể ngủ thật ngon lành, cứ như thể đây là nhà huynh ấy vậy. Mình thì chẳng thể nào như thế được, mình sợ bị trộm đồ. Nói vậy thôi, chứ chợp mắt được một chút thì cũng tốt. Khốn nỗi, mình lại chẳng thể nào ngủ được ở ngoài trời.”

Trong lúc Mosouke nghĩ ngợi như vậy, đột nhiên anh thấy một con tò vò bay ra từ lỗ mũi bên trái của bạn. Anh sửng sốt nhìn nó. Nó bay lên trên ngọn một cây thông mọc trơ trọi trên một mỏm đá, bay ba vòng quanh cái cây, rồi bay trở lại phía Youkitchi và mất hút trong lỗ mũi bên phải của anh bạn. Mosouke chưa bao giờ nhìn thấy điều gì lạ đời như vậy.

Đúng lúc đó, Youkichi tỉnh giấc, ngồi dậy, vừa cười vừa nói: “Mosouke này, tôi vừa mơ một giấc hay lắm. Phải kể ngay cho huynh mới được. Hãy tưởng tượng là có một cây thông cao mọc trên một mỏm đá cao, phải rồi, y như cái cây huynh thấy đằng kia kìa; một con tò vò bay xung quanh cái cây, vừa bay vừa vo ve: ‘ngươi phải đào ở đây; ngươi phải đào ở đây.’ Và thế là tôi bắt tay vào đào đất và tìm thấy một chum đầy vàng là vàng. Cả đời tôi chưa bao giờ nhìn thấy nhiều tiền vàng như thế, chắc chỉ có trong mơ!”

“Đúng là một giấc mơ kỳ cục,” Mosouke đáp. “Tôi mà là huynh, tôi đã lại đào quanh gốc cây thông kia.”

“Huynh định bày trò gì chứ, tôi sẽ không mệt thân chỉ vì cơn hăng máu sau cái giấc mơ ngớ ngẩn ấy đâu. Tốt hơn là cứ đi tiếp đã, để còn kịp vào thành.”

Nhưng Mosouke không muốn nghe gì hết: “Một giấc mơ như thế hẳn phải có ý nghĩa gì chứ. Huynh không muốn đào, còn tôi thì lại rất muốn. Chi bằng tôi đề nghị với huynh thế này nhé: hãy bán cho tôi giấc mơ của huynh.”

Youkitchi phá lên cười: “Hời to rồi. Tôi chưa bao giờ bán giấc mơ cả. Huynh định trả tôi thế nào đây?”

“Huynh đã nói là ở đó có cả đống vàng. Tôi thì không biết có thật hay không; tôi là bạn của huynh và tôi không muốn để huynh thiệt thòi. Hãy cho tôi biết huynh định giá giấc mơ của mình bao nhiêu.”

Sau một hồi bàn bạc nhanh chóng, cuối cùng hai người bạn cũng đồng ý về giá cả. Và Mosouke đã mua giấc mơ với giá ba trăm đồng bạc lớn.

“Chưa bao giờ đi buôn mà lại hời thế. Từng đấy tiền chỉ nhờ một giấc mơ,” Youkitchi cười nói. “Nhưng giờ thì nhanh chân lên thôi, chúng ta chậm phiên chợ mất.”

Hai người bạn cứ nói oang oang, vì họ tưởng chỉ có mình họ trong rừng. Họ không thể ngờ được rằng lão hà tiện Katchiemon đã nghe được cuộc trò chuyện ấy. Chính lão cũng đang trên đường vào thành và đang nghỉ chân bên bìa rừng. Lão đã ngủ say, nhưng giọng nói của hai anh lái buôn đã đánh thức lão. Giờ thì lão mỉm cười nham hiểm: “Những kẻ mới thật thà làm sao. Đi mua một giấc mơ. May mà chúng nó nói to. Giờ thì ta đã biết kho báu chôn ở đâu và ta sẽ lấy được nó mà chẳng mất gì.”

Katchiemon quyết định bỏ buổi chợ và trèo nhanh lên mỏm đá. Rồi lão đào xuống giữa đám rễ thông cho đến khi chạm phải một vật cứng. Lão cẩn thận đào tiếp và cuối cùng lôi được từ dưới đất lên một chiếc chum lớn, bên trong toàn tiền vàng. Katchiemon đập vỡ cái chum rồi cho hết tiền vàng vào cái túi to chưa bao giờ lão rời tay. Vào trong thành, lão dùng số tiền ấy mua một quán trọ và trở thành một người giàu có. Nhưng số vàng ấy chẳng mang lại phúc lành cho lão. Sau một thời gian, lão không chỉ thua lỗ hết số vàng đã đào được mà còn mất sạch mọi thứ lão từng có trước đó. Chẳng mấy chốc, lão thành kẻ ăn mày.

Còn Mosouke, khi xong xuôi công việc trong thành, anh chia tay Youkitchi và quay lại nơi đã mua giấc mơ. Anh thất vọng biết bao khi thấy bộ rễ thông bị quật lên và những mảnh sành thì vương vãi khắp nơi.

“Có kẻ đã tới trước đào mất kho báu rồi,” anh buồn bã tự nhủ. Và anh nhìn những mảnh sành vỡ. Đột nhiên anh ngừng lại, vì trên một mảnh sành anh nhìn thấy một dòng chữ. Anh đọc to nó lên: “Cái đầu tiên trong số bảy cái.”

“Cái đầu tiên trong số bảy cái, vậy có nghĩa là còn có sáu chum nữa ở bên dưới,” anh tự nhủ và bắt đầu hăng say đào bới. Và quả thế thật, anh cứ lần lượt đào được hết cả sáu chum, mỗi chum đều đầy ứ tiền vàng.

Mosouke cho xây ở trong thành một quán trọ lớn và đặt tên là “Quán Chum”. Ở đó, anh sống sung túc và vui vẻ đến ngày cuối đời.

Youkitchi thường xuyên đến thăm bạn và, thường thì anh vẫn chào bạn bằng câu: “Thế nào, Mosouke, huynh khỏe chứ? Tôi đến để xem giấc mơ của tôi thế nào rồi.”

Và hai người bạn tốt lại vừa vỗ vai nhau vừa cười. Và lần nào cũng vậy, Mosouke đều mang loại rượu hảo hạng nhất đựng trong chiếc chum lớn nhất ra thết đãi bạn.

Dịch giả: AY
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.