
Ở thành Sakai, có ba người bạn cùng hội buôn bán với nhau là Kouémon, Sasouke và Tchoube, một ngày đẹp trời nọ quyết định hành hương đến Soumiyochi dự lễ hội mùa xuân hằng năm. Họ tính đi từ ngày hôm trước để không bỏ lỡ tiết mục bắt đầu lúc bình minh. Nhưng ngày nắng nực và họ đi chậm hơn dự tính. Đã thế nhiều lần phải nghỉ lại quán xá một lúc để lấy lại sức. Mặt trời đã sắp lặn mà cả ba vẫn chưa tới được Soumiyochi. Vẫn còn phải vượt qua một khu rừng rậm trước mặt nữa. Họ ngồi ở bìa rừng và Sasouke muốn các bạn khẩn trương lên. Nếu muốn đến được thành trong ngày hôm ấy, thì phải đi ngay khi trời còn sáng.
Kouemon thì lại chẳng muốn đứng dậy và anh đề nghị nên quay lại làng gần nhất nghỉ đêm rồi hôm sau lên đường.
“Nhưng chúng ta muốn xem những tiết mục khai hội cơ mà,” Sasouke phản đối. “Mà lúc mặt trời lên mới là lúc đẹp nhất bởi đoàn rước tề tựu. Mau đi thôi, trời sẽ mát dần và đường sẽ dễ đi hơn.”
Nhưng Tchoube lại đồng tình với Kouémon: “Cậu ấy nói đúng đấy, đằng nào thì cũng chẳng đến được trước khi đêm xuống đâu. Mà băng rừng ban đêm thì thực chẳng thích thú gì. Nếu mai ta đi sớm, thì vẫn thiếu gì thứ để xem.”
“Các cậu sợ cướp hay là sợ ma thế? Tớ chẳng bao giờ tin khu rừng bé tí thế này lại khiến các cậu sợ mất mật thế,” Sasouke giễu.
“Thế cậu không sợ chắc? Đừng làm như không biết trong rừng đầy rẫy những kẻ lang thang và những điều ma quái thường xuất hiện ở những nơi hẻo lánh,” Kouemon đáp.
“Chắc rồi, tớ không sợ. Tớ sẽ chứng minh cho các cậu xem. Nếu các cậu không muốn theo tớ, thì tớ sẽ đi một mình. Rừng chẳng rộng gì cho cam và nếu thực có gì xảy ra với tớ, tớ luôn biết cách bảo vệ mình,” Sasouke tuyên bố, vỗ vỗ lưỡi kiếm ngắn giắt nơi thắt lưng vẻ kiên quyết.
Các bạn có can ngăn cũng vô ích. Sasouke không muốn từ bỏ ý định. Anh cười nhạo bạn, cho họ là những kẻ hèn nhát, rồi cuối cùng, hai bên giận dữ đường ai nấy đi.
Kouemon và Tchoube quay lại làng. Sasouke xốc lại thắt lưng có thanh kiếm và phăm phăm tiến vào rừng, thậm chí không buồn ngoảnh lại xem các bạn đã đi chưa.
Thực vậy, đi được một lúc thì trời bớt nóng hẳn. Và chẳng mấy nắng đã không còn lọt qua được kẽ lá. Trời càng lúc càng râm mát. Bỗng, một đám mây đen từ đâu kéo đến và cơn mưa nặng hạt đổ xuống.
“Đây là bất ngờ mà mình không lường trước được,” Sasouke tự nhủ. Anh bước dưới tán cây để tránh mưa trong khi vẫn đưa mắt tìm kiếm chỗ trú.
Đúng lúc đó, rừng thưa dần và con đường mòn dẫn tới một khoảng đất trống nhỏ. Sasouke muốn ở lại chỗ trú nhưng ở bên kia khoảng rừng trống anh thấy có ánh đèn. Anh tiến lại gần hơn thì thấy có một ngôi nhà.
“Không bao giờ được đánh mất lòng can đảm,” Sasouke tự nhủ. “Mình sẽ tới nhà đó xin trú nhờ và hong khô quần áo. Khoảng rừng trống không lớn lắm. Nếu chạy nhanh, mình sẽ không bị ướt.”
Vậy là anh chạy dưới cơn mưa rào, băng qua trảng rừng trống và hướng tới ngôi nhà.
Ngôi nhà không có hàng rào bao quanh, và bởi cửa hiên nhà mở, Sasouke chẳng chần chờ gì. Anh tháo đôi dép sũng nước, đi qua hiên và vào trong một căn phòng sáng ánh đèn dầu.
Đó là một căn phòng tiện nghi. Chiếu sạch sẽ trải sẵn trên sàn. Bên cạnh ngọn đèn có một lò nhỏ bằng sứ, trang trí hình nhện xinh xắn, và bên cạnh có một cái khay để sẵn một chai rượu sa kê cùng một bát nhỏ. Nhưng lạ thay phòng không có người, và cả ngôi nhà hoàn toàn im ắng. Chỉ có tiếng mưa rơi đều đều gõ ngoài kia.
Nhưng Sasouke không lo về bầu không khí yên lặng đáng ngờ này, cũng chẳng tự hỏi sao lại có một ngôi nhà tươm tất ở đây, tách biệt giữa khu rừng. Anh chỉ thấy hài lòng vì được khô ráo, vắt nước ở tay áo ướt sũng và khoan khoái hơ tay trên than ấm.
Tuy nhiên, Sasouke vẫn thấy lạnh; quần áo ướt dính sát vào da, và nếu không uống ngay thứ gì đó nóng, thì anh dễ cảm cúm mất.
“Dù sao,” cuối cùng anh tự nhủ, “mình cũng sẽ uống chai rượu sa kê ấm nóng này, chẳng cần biết là nó dành cho ai, như thế mình sẽ không bị cúm.”

Nhưng đúng lúc giơ tay cầm lấy cái bát, anh chợt nghe có tiếng bước chân trên cầu thang gỗ chắc là dẫn lên lầu. Ở lối vào, Sasouke nghe thấy tiếng bước chân nhẹ và tiếng lụa sột soạt. Cuối cùng, cửa trượt ra và một cô gái trẻ xuất hiện. Cô đẹp đến nỗi Sasouke như ngừng thở. Anh lấy làm sung sướng vì nhờ can đảm, anh không chỉ xem được khai hội Soumiyochi mà còn có một đêm dễ chịu bên người đẹp. Cô gái thật là đẹp không ngờ, với khuôn mặt trái xoan xinh xắn, đôi môi đỏ, lông mày cân đối và mái tóc đen óng mượt được búi gọn trên đỉnh đầu cài một chiếc trâm bạc và lược ngà. Bộ kimono bằng lụa đỏ ống tay chạm đất, được thêu những bông hoa bằng chỉ vàng và thắt lưng bằng gấm ánh lên đủ sắc cầu vồng. Trên đôi tay trắng trẻo và thanh mảnh, cô cầm cây đàn ba dây shamisen, thùng đàn bọc da đen.
Cô gái bước vào, nhẹ nhàng quỳ gối giữa phòng, đặt cây đàn sang bên cạnh và kính cẩn cúi đầu chào Sasouké.
Sasouke đứng dậy, đến lượt mình cũng cúi chào và định xin lỗi vì đã tự tiện vào nhà.
Nhưng anh chưa kịp mở lời thì cô gái đã mỉm cười thân thiện và cương quyết lắc đầu, rồi mời anh một bát rượu sa kê, vẫn hoàn toàn không nói câu gì. Và đột nhiên, Sasouke nhận ra rằng cô gái chưa hề mở miệng, thậm chí để chào anh.
“Chắc hẳn nàng bị câm,” anh tự nhủ và cũng không nói năng gì. Anh mỉm cười đỡ lấy cái bát cô đưa rồi để cô rót rượu, mà bất ngờ làm sao, rượu vẫn còn nóng hổi và vị thì ngon tuyệt. Cô gái có vẻ hài lòng vì anh nhận ra rượu ngon và lại rót thêm bát nữa. Nhưng mỗi lần Sasouke muốn rót rượu mời cô thì cô lại lắc đầu ra hiệu từ chối. Cuối cùng anh uống hết bình rượu và không biết tại rượu hay tại dáng vẻ của cô gái mà anh thấy chếnh choáng. Vậy là, cô gái ra hiệu cho anh cứ thoải mái, cô cầm đàn shamisen lên và lấy từ thắt lưng ra móng gảy đàn.
Bên ngoài, mưa đã tạnh từ lâu và quần áo Sasouke đã khô. Lẽ ra anh phải đi tiếp nhưng dường như anh đã quên hết mọi sự xung quanh. Anh ngả lưng vào một cây cột sơn mài, chăm chú ngắm cô chủ nhà xinh đẹp và tưởng ra vẻ ngạc nhiên của hai người bạn khi mai đến anh kể họ nghe chuyến phiêu lưu lạ lùng mà họ vì nhát gan đã không được chứng kiến.
Cô gái gảy đàn và một giai điệu kỳ lạ Sasouke chưa từng nghe bao giờ vang khắp phòng. Điệu nhạc lúc nhẹ nhàng, da diết, lúc lại dữ dội, rền rĩ, nó như thâu tóm anh, mê hoặc anh. Vừa chơi đàn, cô gái vừa không ngừng nhìn anh và đôi mắt sáng như than đỏ. Sasouke có cảm tưởng mình chìm đắm trong giai điệu ngất ngây này và chẳng còn nhớ gì trên đời ngoài điệu nhạc và đôi mắt ấy.
Thỉnh thoảng, cô gái lại gảy mạnh dây đàn giữa và mỗi lần thế, Sasouke lại có cảm giác lạ lùng như thể có thứ gì đó vô hình, trơn nhẵn và lạnh cóng quấn lấy cổ anh. Nhưng khi anh đưa tay chạm vào cổ, cảm giác đó biến mất, như thể anh vừa xé đi vật vô hình kia. Và mỗi lần trông thấy cử chỉ ấy, cô gái lại cau mày, nhưng rồi cười ngay được và tiếp tục chơi đàn. Dây giữa càng lúc càng rung mạnh hơn và Sasouke cảm thấy bị vật vô hình kia siết nghẹn. Anh kinh hãi nhận ra mình đã rơi vào bẫy. Anh vận hết sức bình sinh và rút thanh kiếm ngắn nhưng sắc lẹm ra phòng thân. Vậy là cô gái giận dữ nhìn anh và gảy mạnh dây đàn đến nỗi dây đàn đứt phựt và lao tới trói Sasouke lại. Anh vẫn chạm được kiếm vào dây, nhưng quá muộn; anh đã bị trói nghiến vào cột nhà và kiếm tuột khỏi tay, cắm sâu vào thùng đàn bọc da đen. Thấy thế, cơn giận của cô gái đột ngột biến mất và mặt cô trở nên buồn bã, vẻ đau đớn. Cô đứng dậy, cầm lấy đàn và lặng lẽ rời phòng như lúc đến.
Bầu không khí yên lặng nặng nề bao trùm cả căn nhà. Cửa sổ mở hứng lấy cái lạnh ban đêm, và ngọn đèn dầu leo lét lần cuối rồi tắt hẳn. Chỉ còn lại mình chàng thanh niên bị trói giữ trong bóng tối đen kịt.
“Đáng đời mình,” anh kinh hãi tự nhủ. “Mình không thể động đậy được và thậm chí chẳng còn kiếm mà tự vệ.”
May làm sao, bình minh mau chóng ló rạng; và ánh sáng ban ngày dần ùa vào phòng. Anh trông thấy chiếu trải trên sàn đã rách nát, một nửa đã mục ẩm và phủ lớp bụi dày. Cửa trông ra hiên không phải đang mở mà là đã rời hẳn khỏi khung. Thay vì lò sưởi nhỏ chỉ có một đống tro tàn còn chai rượu và bát rượu kỳ thực chỉ là hai hòn đá, một lớn một nhỏ. Sasouke thoạt đầu ngỡ mình mơ, nhưng dây đang trói anh vào cột thì là thực. Và những giọt máu tươi nhỏ từ phòng dẫn ra cửa không có ở đây tối qua. Sasouke cố động não hiểu xem chuyện gì đã diễn ra nhưng lại thiếp đi lúc nào không biết.
Cuối cùng, mặt trời cũng tỏa rạng qua những khe tường bong tróc, và bên ngoài anh nghe thấy giọng của Kouémon: “Trông này Tchoube, cái biển này viết tên mới kỳ cục làm sao: Quán đàn giữa rừng. Ai lại ngớ ngẩn đến độ mở quán nước giữa rừng; chẳng lạ nếu chủ nó chẳng kiếm được gì, và nhà cửa tan hoang thế kia.”
“Kouemon ơi, Tchoube ơi, cứu tớ với!” Sasouke thức dậy vì nghe giọng bạn, và cuống quýt gọi.
“Quỷ thần ơi, là Sasouké,” Tchoube thốt lên, “cậu ấy làm gì ở đây, chuyện gì đã xảy ra với cậu ấy?”
Hai người bạn bước vào, cởi trói cho Sasouké, anh kể lại cho họ nghe cuộc phiêu lưu tối qua.
Thế rồi anh nói với những người bạn phải đi quanh nhà để xem biết đâu anh đã vô tình làm bị thương cô gái trong lúc giằng co tối qua. Ba người bạn lần theo dấu máu. Họ leo cầu thang đã mục, lên lầu và ở đó dưới cái mạng nhện khổng lồ bị rách, họ thấy một con nhện to nằm chết, bị thanh kiếm của Sasouke đâm trúng.
“Giờ thì cậu thấy chúng mình nói đúng chưa,” Tchoube nói, không ngăn được nụ cười nhạo báng. “Đúng là có những chuyện ma quái và đó là lý do tại sao khôn ngoan thì đừng vào rừng ban đêm một mình. Ít nhất thì cậu cũng đã rút ra kinh nghiệm.”
“Nhưng tớ không sợ,” Sasouke kiêu hãnh đáp, và lấy lại lưỡi kiếm tra vào bao.
Họ vui vẻ trở lại, cả ba lên đường tới Soumiyochi, để ít nhất cũng đến kịp buổi trưa và không bỏ lỡ cả lễ hội.