Truyện Cổ Nhật Bản

Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hãy lấy tôi đi!

❊ ❊ ❊

Ngày xửa ngày xưa, rất rất xưa rồi, có ba anh em nọ sống trong một ngôi làng hẻo lánh. Có mảnh đất bố mẹ để lại, họ bảo ban nhau làm lụng, thế nhưng của làm ra cũng chỉ vừa đủ sống khiêm nhường; ba anh em mạnh chân khỏe tay còn chịu khó đan thêm sọt rơm, sọt mây mang ra chợ bán kiếm đồng ra đồng vào. Vậy mà có làm việc quần quật, và sống tằn tiện thì họ vẫn không sao dành dụm được đồng nào. Lẽ thường, cứ nhằm lúc nhà không còn một đồng, thì mắm muối cũng vừa cạn, và cái ấm nước cũ kỹ cũng lăn ra hỏng. Khổ sở nhất là đận năm cùng tháng tận, khi đến kỳ đóng thuế.

“Không thể để thế này mãi được,” một ngày người anh cả Sabouro cương quyết. “Anh sẽ thử kiếm chỗ nào đó làm mướn. Không có anh, các em vẫn sẽ xoay xở tốt thôi, bao giờ đủ tiền đóng thuế, anh mới về.”

Mấy anh em đồng tình và thế là Sabouro quyết chí tìm chỗ làm thuê. Ở thành bên, có người lái buôn đã bằng lòng thuê anh đánh xe. Ròng rã suốt sáu tháng trời, Sabouro đánh xe chở trà, muối và những vật phẩm khác, rong ruổi hết chợ này, chợ kia. Người lái buôn rất đỗi hài lòng và muốn giữ Sabouro ở lại làm lâu hơn.

Nhưng anh này chỉ nhã nhặn từ chối và bảo: “Cháu lấy làm vui sướng vì được ông tin cẩn; nhưng cháu phải về nhà thôi; lại sắp năm mới rồi và các em đang trông cháu mang tiền về đóng thuế từng ngày.”

Vậy là người lái buôn đành trả công rồi cho anh về; Sabouro lận tiền vào túi rồi lập tức lên đường về nhà. Anh đi vội vàng, nhưng trời đã tối mà để về được làng anh cần phải vượt qua một khu rừng rậm. Dù có chút sợ hãi, Sabouro vẫn dấn bước bởi các em anh đang chờ, chẳng gì mai đã là ngày cuối cùng của năm. Các em sẽ ngạc nhiên biết bao khi anh đặt tiền lên bàn! Và, dù họ có không chờ anh, thì vẫn phải đi tiếp thôi, bởi quanh đây chẳng có ngôi nhà nào mà tá túc qua đêm. Vậy là anh đành gạt đi nỗi sợ và dấn bước vào rừng. Anh cắm cúi đi, không dám ngó nghiêng, chỉ lăm lăm ngước nhìn khoảng trời hẹp giữa những tán cây. Khu rừng hoàn toàn tĩnh mịch và dần dà Sabouro thấy vững dạ hơn.

“Mình đã đi được hơn nửa đường rồi, còn chuyện gì có thể xảy ra với mình chứ. Quanh đây bốn bề đều tĩnh mịch và mình thực sự chẳng có lý gì phải sợ,” anh nhủ thầm. Nhưng đột nhiên, một đốm sáng lơ lửng bay tới trước mặt anh.

“Gì thế kia?” Anh hoảng hồn, nhưng mau chóng bình tĩnh lại. “Mình không nên tin vào ma quỷ chứ; ai biết trí tưởng tượng đã khiến mình trông ra những thứ gì.”

Tuy thế anh vẫn đi chậm lại, cảnh giác quan sát con đường phía trước và trên đường càng lúc càng có nhiều đốm sáng nhỏ nhảy múa.

Những đốm nhỏ sắp thành vòng tròn lơ lửng giữa những thân cây và đang tiến lại càng lúc càng gần hơn, chậm rãi và yên lặng. Chẳng mấy chốc Sabouro nghe thấy có tiếng rì rầm khe khẽ dường như phát ra từ những đốm sáng kia và dần chuyển thành tiếng thì thầm lạ lùng.

Sabouro tái mặt, dừng phắt lại và nghe rõ ràng những giọng nói phát ra từ vòng ánh sáng lấp lánh đang nhảy nhót kia bảo rằng: “Nếu anh muốn tôi, hãy lấy tôi đi; nếu anh không muốn, hãy để tôi yên! Nếu anh muốn tôi, hãy mang tôi đi; nếu anh không muốn, hãy để tôi yên!” Và những đốm sáng xáp lại gần hơn.

“Ngươi muốn ta làm gì cho ngươi! Tốt hơn hết là để ta yên!” Sabouro hoảng hốt hét lên rồi vắt chân lên cổ mà chạy.

Anh chạy một mạch, đến hụt cả hơi, tóc tai dựng ngược lên, rồi cuối cùng cũng về tới nhà. Và cứ như thể những cái bóng vẫn còn theo sát gót, anh lao vào nhà, không cả cởi dép và kiệt sức nằm vật ra chiếu.

Các em anh đang dùng bữa tối, trên mỗi chiếc bàn nhỏ chỉ có độc một bát cơm.

“Chuyện gì mà anh phải chạy hớt hải thế, lại còn không chào chúng em một tiếng. Mà nhìn xem, anh làm bẩn hết chiếu rồi kìa!”

Sabouro vội bỏ dép ra và cẩn thận đóng cửa lại.

“Các em yêu quý, các em không thể tưởng tượng được anh vừa thoát khỏi hiểm nguy nào đâu,” cuối cùng anh cũng nói sau khi đã hoàn hồn. “Trong rừng, ở giữa đường từ đây đi, có những đốm sáng đã tấn công anh. Anh đơn độc mỗi mình và chẳng có nơi nào để trốn. Chúng nhảy nhót xung quanh anh và hò hét không ngừng: ‘Hãy lấy tôi đi! Hãy lấy tôi đi!’ Anh thoát được là nhờ đôi chân nhanh nhẹn này đấy.”

“Thế chúng không nói điều gì khác nữa à?” Hatchiro, cậu em út cất tiếng hỏi, cậu vốn nổi tiếng trong làng vì sức vóc hơn người lại can trường dũng cảm.

“Anh chẳng đợi để nghe hết; anh mừng là thoát được!” Sabouro trả lời.

“Đó thực là những bóng ma lạ lùng,” Rokouro, người anh thứ, ra chiều ngẫm nghĩ. “Lẽ ra anh nên lấy chúng về; thế thì chúng mới thôi quấy nhiễu khu rừng. Chắc anh sợ thế là bởi anh bị bất ngờ. Anh nói rằng chúng xuất hiện ở giữa đường từ đây vào thành ư? Anh biết không, em sẽ tới đấy và xem cái lũ ma đó là cái giống gì!”

Nói rồi cậu phăm phăm ra đi. Trời tối đen, và trong bóng tối, cậu khó khăn lắm mới dò được đường. Đi được nửa đường thì đột nhiên, cậu nhìn thấy thứ gì đó lập lòe sáng trong bóng tối của khu rừng. Rokouro dừng lại, nhưng có căng mắt nhìn xuyên bóng đêm, cậu cũng chẳng thể nhìn ra được thứ gì khác ngoài những đốm sáng lờ nhờ. Tiến lại gần, cậu mới nghe thấy tiếng lào xào và dấn thêm vài bước nữa, thì cậu nghe thấy rõ mồn một: “Nếu anh muốn tôi, hãy lấy tôi đi; nếu anh không muốn, hãy để tôi yên! Nếu anh muốn tôi, hãy lấy tôi đi; nếu anh không muốn, hãy để tôi yên!” Và những đốm sáng cứ ngày một lại gần hơn rồi nhảy nhót quanh chàng trai.

Lúc ấy thì Rokouro thấy rợn cả người; cậu có cảm tưởng những đốm sáng chỉ chực nhảy lên người mình. Cậu bèn quay ngược trở lại và ba chân bốn cẳng chạy khỏi khu rừng.

Nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của anh thứ, Hatchiro nói: “Các anh thật là nhát gan. Mới nghe tiếng thì thầm thôi mà đã run như cầy sấy, chứ thứ ánh sáng đó đâu đã chạm vào các anh. Thôi để em đi dò xem bóng ma đấy thế nào!”

Cậu kiếm trong nhà được một sợi thừng và bảo: “Để xem thứ ánh sáng đó còn hét lên ‘Hãy lấy tôi đi!’ khi em trói chúng bằng sợi thừng này không!”

Càng về khuya trời càng tối đen. Nhưng Hatchiro thường qua lại con đường này nên không lo bị lạc, dù có đi trong bóng tối. Gần được nửa đường vào thành, đến lượt mình cậu cũng trông thấy những ánh sáng lập lòe nhảy múa xung quanh. Và, bởi cậu chẳng chút sợ sệt, phăm phăm tiến về phía trước nên chẳng mấy chốc đã đi thẳng vào giữa những đốm sáng. Vây quanh cậu là tiếng thì thầm: “Nếu anh muốn tôi, hãy lấy tôi đi; nếu anh không muốn, hãy để tôi yên!”

Cả khu rừng dường như vang vọng tiếng thì thào kỳ lạ ấy. “Nếu anh muốn tôi...”

“Tất nhiên là ta muốn!” Hatchiro hét lên và khom lưng. “Đây, nhảy lên cho ta xem ngươi là ai nào!”

Dứt lời, những đốm sáng biến mất và tiếng thì thầm cũng tắt ngấm; nhưng Hatchiro cảm thấy trên lưng mình có thứ gì nặng khủng khiếp. Cậu vốn khỏe là thế mà cũng phải khuỵu xuống vì nặng.

Cậu vận hết sức mình, đứng thẳng dậy.

“Mi nhầm rồi, ma ạ!” cậu hét lên. “Ta rất khỏe; đọ với ta nào dễ thế!”

Cậu tháo sợi thừng mang sẵn theo mình, chằng thật chặt cái vật kỳ lạ đang chễm chệ trên lưng kia. Thế rồi, cậu thận trọng quay bước lặc lè trở về làng. Đang giữa đêm, nhưng bóng ma trên lưng cậu phát sáng khiến con đường phía trước cứ sáng rỡ như giữa ban ngày.

Cứ mỗi bước cậu lại thấy lưng mình sụn xuống vì nặng thêm, thành thử phải cố lắm cậu mới mang được về đến nhà. Thế mà cậu có tiếng là khỏe mạnh nhất vùng cơ đấy! Cậu thở phào khi cuối cùng cũng vào được đến sân nhà mình, và muốn trút ngay gánh nặng trên lưng xuống. Nhưng cậu hoài công hất bên này, rồi bên kia, cái thứ kỳ lạ kia như thể đã gắn chặt vào lưng cậu.

“Chúng ta có thỏa thuận thế đâu,” Hatchiro giận dữ hét lên. “Ta muốn mi, đúng thế, nhưng không phải trên lưng ta. Đừng tưởng ta sẽ cõng mi suốt đời nhé!” Cậu lao vào trong bếp, và dập lưng vào tường. Tiếng gì nghe chói tai vang lên, nhưng gánh nặng không rơi xuống.

“Để xem cuối cùng thì ai cười ai nhé!” Hatchiro thét lên rồi giật lùi vào phòng. Cậu lấy đà, húc vào cây cột chống xà mạnh đến loạng choạng cả người và ngã lăn ra đất. Thế rồi, khắp nơi bỗng nghe tiếng leng keng vui tai và những đồng vàng tuôn ra như suối. Vàng nhiều đến nỗi lăn cả ra sân; và mãi lâu sau, anh em họ vẫn còn tìm thấy vài đồng lọt trong kẽ nào đó. Các anh trai vốc đầy tay tiền vàng và ca ngợi lòng dũng cảm của cậu em út.

“Ha ha, hóa ra là ma tốt,” cả ba phá lên cười vui vẻ. “Là vàng muốn về ở với người đây mà.”

Từ đó, họ không còn phải chịu cảnh nghèo khổ mà sống hạnh phúc, sung sướng đến cuối đời.

Dịch giả: AY
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.