Người con gái câm đã lắng nghe Jo kể với một sự chăm chú ân cần mà đôi khi Jo đã phải dựa vào đấy để không lạc mất sợi chỉ xuyên suốt câu chuyện của anh. Nhưng điều đấy vẫn không đủ để Jo nhớ lại được những mốc thời gian chính xác của từng sự kiện anh kể.
Đã bao tháng trôi qua từ khi anh để Yvonne vào nơi trú ẩn của mình, dưới mái căn biệt thự trên đồi? Một năm, hay đến tận hai năm? Jo cố tái tạo lại đến những điều khác xảy ra trong thời gian ấy, ngày tháng, sự kiện, nhưng không bao giờ chắc được là mình liên tưởng chính xác. Anh nhớ được một giao dịch tài chính tiến hành thời kỳ đó đã đem lại cho anh một khoản lợi nhuận lên đến gần một triệu đô, đơn giản chỉ vì anh đã có lựa chọn chính xác trong cú đặt cửa của các cổ phiếu ấy.
Sự may mắn ấy có thể đổi đời của rất nhiều người, nhưng chỉ là một chuỗi những chữ ký, những chỉ đạo được thực hiện kịp thời để tạo thêm một khoản tiền mà với Jo chỉ có ý nghĩa như một dòng suối nhỏ hòa thêm vào con sông của cải mênh mông của anh. Một khoản tiền kiếm được theo cách chuẩn mực của Jo, nhưng không còn mang được đến cho anh cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng như những lần đầu tiên anh chứng kiến số dư tài khoản của mình tăng vọt.
Câu chuyện của anh càng gần về với tương lai thì những ký ức của anh càng trở nên mờ nhạt, trở thành những mảnh vụn không có hình thù gì, một bức tranh đã mất khung, không thể trải phẳng ra để xem trọn vẹn. Những gì xảy ra trước thời gian ở bệnh viện Việt Pháp, kể cả quãng đời thơ ấu đau khổ đều hiện lại rõ nét, không hề bị thời gian làm phai mờ. Còn tất cả những gì xảy ra sau vùng cách ly lại như bị bọc trong một lớp gỉ sét xám xịt, và Jo phải cố gắng lắm mới mở được chúng ra, tách từng trang của cuốn sách ướt mèm dính chặt vào với nhau, để tìm lại từng mảnh ký ức trên từng trang. Có những lúc ngón tay của Jo như tê đi vì phải cố loay hoay với công việc tỉ mẩn, kiên nhẫn ấy, những lúc ấy Jo lại quay sang người con gái đang lắng nghe anh, thỉnh thoảng lại nhìn đôi tay cô ấy như để chắc chắn những ngón tay không run rẩy.
Không hiểu sao lại khó nhớ đến thế dù thời kỳ ấy trôi đi khá yên ả, đều đặn.
Jo và Yvonne gặp nhau một hai lần mỗi tuần, những bữa tối của họ thường kết thúc dưới những xà nhà gỗ trong căn gác, nhưng không phải bao giờ cũng thế. Đôi khi Jo tránh không muốn để Yvonne lên ngủ qua đêm ở chỗ anh. Cũng như thời kỳ đầu cô chấp nhận những điều kiện của anh, thời hạn anh đặt ra, Yvonne vẫn tiếp tục chấp nhận như thế. Quan hệ xác thịt khiến hai người có một tình cảm thân mật hơn nhưng chỉ dừng lại trên giường.
Jo vẫn tiếp tục giữ kín những sự việc đã khiến anh đến sống ở Dolder. Còn Yvonne chỉ kể về mình khi anh hỏi cô, hoặc khi nào có một cử chỉ, một điều liên tưởng nào đó khiến cô hé mở cánh cửa nhìn vào đời cô cho anh thấy, nhưng cũng lờ mờ và trong thoáng chốc.
Càng ngày Jo càng vùi mình trong khoang ký ức để sắp xếp lại trong đó, thỉnh thoảng anh mới đảo qua cái nơi trước đây đã từng là thế giới của anh, chỉ để đảm bảo không có gì ngăn cản những khoản lợi nhuận của anh tiếp tục tăng lên, hay thực hiện vài giao dịch mà trực giác của anh vẫn tiếp tục mách bảo, cho dù kể cả việc này cũng càng ngày càng thưa dần. Cô bắt đầu tham gia vào hội đồng quản trị của công ty gia đình, trải nghiệm hương vị ngọt ngào của việc tự khẳng định mình, sự hài lòng khi thấy những ý tưởng, những chỉ dẫn của cô được thừa nhận, được đánh giá cao và thực hiện. Những cuộc gặp gỡ của anh và cô chưa bao giờ có bất cứ tín hiệu gì, từ bất cứ phía nào hứa hẹn sẽ trở thành một kế hoạch nghiêm túc. Jo thì hoàn toàn không có ý định còn Yvonne thì không dám liều với quan hệ mong manh mà cô có với anh. Những cuộc gặp trở nên ngày càng giống nhau, không thể phân biệt lần này với lần kia. Khi Yvonne rời khỏi căn phòng áp mái của anh, Jo như thấy lại hình dáng của Quỳnh mỗi khi cô chuẩn bị ra khỏi căn nhà số 9 trong khu phố cổ Hà Nội. Những khung hình quay chậm cứ hiện lên trong đầu anh như những cảnh tua đi tua lại để có thể nhìn rõ từng chi tiết. Để rũ bỏ những hình ảnh ấy khỏi đầu anh, Jo đã cố nghĩ đến những người đàn bà khác, nhưng những ký ức với họ chỉ như lưỡi câu móc lên trên thứ anh không hề muốn câu được, làm gợi lên trong anh những cảm giác tẻ nhạt, khiến Jo càng cồn cào nhớ đến những gì sâu đậm mà những buổi hẹn hò với Quỳnh đã để lại trong căn phòng số 9 của anh. Rồi những hình ảnh lúc trước Jo vừa cố đẩy xa khỏi đầu anh lại len lỏi quay về chiếm lấy một góc trong đấy. Những hình ảnh, những cảm xúc, ký ức và thậm chí là mùi hương vòng ra vòng vào như nghịch ngợm với cánh cửa xoay trong đầu anh. Cái vòng xoay ấy sẽ tiếp tục mãi như thế chừng nào Jo không vùng dậy làm một động tác hay hoạt động thể thao nào đó để chặn lại chuỗi hồi tưởng.
Vào những khoảng thời gian dài trong ngày khi Jo chỉ có một mình, thỉnh thoảng hình ảnh Yvonne cũng hiện lên trong đầu anh, nhưng không phải một hình ảnh anh nhớ lại trong một lần hẹn hò trước hay mơ mộng về lần gặp sau. Một đôi lần anh tưởng tượng ra cô đang bận rộn trong một cuộc họp sôi nổi, cố tưởng tượng ra gương mặt những người đang phải nhìn vào đôi mắt với một bên bị lác nhưng lại có vẻ bao trùm được tất cả sự việc trong tầm nhìn. Những lần khác lại là một kiểu thần giao cách cảm, anh nghe tiếng cô thì thầm những điều cô không dám nói thẳng ra với anh. “Anh thử nghĩ xem Jo, một người can đảm như em sẽ rất hợp với một kẻ như anh, anh không thấy thế sao? Em sẽ sát cánh bên anh, anh sẽ ở cạnh em, anh thử nghĩ xem Jo, chúng ta sẽ cùng nhau chinh phục được cả thế gian này, để lại một dấu ấn riêng. Hãy thử nghĩ xem, đức ông của những dự án hạ tầng, em đang cho anh một khả năng để lột xác, để ấn định tương lai đấy”. Để rồi sau đấy, khi gặp lại Yvonne, anh lại ngắm cô thật kỹ như muốn biết liệu khi họ nói chuyện, có điều gì sẽ khiến cô lặp lại những lời nhắn thầm gửi tới anh lúc trước. Dù sao đi nữa, Jo đã hiểu ra từ khá lâu rằng Yvonne luôn nung nấu trong đầu kế hoạch để khiến quan hệ giữa anh và cô trở nên nghiêm túc và lâu bền.
Jo tìm các cách để đề phòng không cho chuyện đó xảy ra, cũng như không bao giờ động chạm đến chuyện đó, như thể anh đang truyền dần vắc xin cho cô, bảo vệ cô khỏi những thứ có thể trở thành một căn bệnh nghiêm trọng.
Yvonne hiểu rõ ý định của anh, nhưng cô cứ mặc cho anh làm. Nụ cười châm biếm nở trên môi cô khi cô ngắm anh như thể đang cố nhìn thấu tâm can người đàn ông mà ngay từ buổi đầu gặp mặt cô đã quyết tâm chinh phục cho bằng được.