Jo ngắm nhìn những màu sắc thiên nhiên ngoài khung cửa sổ và tự ví chúng như bức tranh của một triển lãm cứ đều đặn thay đổi mà không cần ai coi sóc. Thời điểm đấy của năm, những chiếc lá cây phô ra sắc vàng, sắc đỏ và muôn vàn sắc thái màu khác, đôi lúc Jo lại đi dạo trong khu rừng trên đỉnh đồi. Những sắc màu ấy như gợi lên một điều gì đó trong Jo: anh thường lại gần ngắm nhìn những chiếc lá rụng, một dạng sự sống đã lìa đời nhưng lại không hề gợi lên vẻ bi thảm cho anh. Nhiều khi Jo không tìm đủ từ để gọi tên tất cả những màu sắc đa dạng của thảm thực vật ở đó. Anh thậm chí đã muốn sưu tập những tạo vật đã chết ấy, không cho chúng tan rữa, giữ lại sắc màu ấy nguyên vẹn đúng như khi mắt anh nhìn thấy chúng. Nhưng khi cầm những chiếc lá rụng ấy lên, anh lại thấy bị chặn lại bởi một cảm giác vẫn có mỗi khi ai đấy khoe với anh bộ sưu tập một thứ gì đó làm từ vật liệu hữu cơ, dù là bất cứ loại gì. Cảm giác về một thứ gì đó ghê rợn, phi tự nhiên, một thứ không hơn gì đồ nghiên cứu của những nhà khoa học.
Lần gần đây nhất Jo vào rừng đi dạo trong mùa lá rụng với muôn ngàn màu sắc khác nhau cũng chính là lần đầu tiên anh vào đấy cùng một người khác.
Yvonne đã giới thiệu với Jo người đàn ông đấy, một nhà hoạt động nổi tiếng trong lĩnh vực nhân quyền. Ông đã từng là giáo viên của cô khi cô học thạc sĩ ở Mỹ. Thời gian đó ông đang có chuyến công tác ở châu Âu, tổ chức các cuộc hội thảo, hội nghị cùng với một nhóm những người cùng tư tưởng với ông trong một chủ đề đang gây tranh cãi. Jo biết rất rõ chủ đề đấy: nó chính là một phần trong khoang ký ức không yên của anh, tồn lại từ những lần nói chuyện với Wang, tiếp theo là với Jerome, rồi sau đó đã bị vùi sâu, quên lãng.
Vị giáo sư là một người đàn ông nhanh nhẹn chừng sáu mươi tuổi, người luôn kiên cường tranh đấu để quyền được chăm sóc sức khỏe có thể được đưa lên hàng đầu và đánh bại những điều luật vẫn đang bảo hộ bản quyền các loại dược phẩm. Nhưng cho dù ông và rất nhiều người khác đã vạch ra lẽ phải ấy và chủ đề này cũng đã gây ra được ảnh hưởng quốc tế sâu rộng, vẫn chưa có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy thị trường và các quy định liên quan đến một lĩnh vực quan trọng với nhiều người đến thế có thể được thay đổi bằng cách nào đấy.
Vì thế, nhóm các nhà hành động tiếp tục dành những nỗ lực lớn vào việc nâng cao nhận thức ở những nước có tiếng nói và Thụy Sĩ là một trong những nước đó, cho dù số lượng lớn các công ty dược phẩm tập trung ở đây khiến cho nó trở thành một lãnh thổ khó mà xâm phạm được. Nhóm các nhà hành động trú tại khách sạn Grand Dolder và khi biết Jo sống cách đấy chỉ vài bước chân, giáo sư đã rủ anh cùng đi dạo với mình trong rừng, sau bữa trưa mà Yvonne tổ chức tại nhà hàng nổi tiếng trong khách sạn, kêu gọi một nhóm những doanh nhân trẻ tuổi tham gia nhân dịp giáo sư đến nói chuyện. Vào cuối bài phát biểu của mình, giáo sư kể lại một sự việc mà theo ông đã đóng vai trò như là phát súng mở đầu của cuộc đấu tranh đòi ngành dược phẩm phải có một chính sách minh bạch. Tổng thống Mỹ khi đó đã ra lệnh phải tiêm chủng bệnh đậu mùa do thời điểm đó bệnh này được đánh giá là có nguy cơ quay lại vì đã có đe dọa khủng bố sinh học, reo rắc lại nỗi kinh hoàng mà căn bệnh ấy từng gây ra. Nhưng sau đó người ta điều tra ra là không hề có bằng chứng gì về việc có lời đe dọa đó, sự việc chỉ là một ví dụ về khả năng ngành công nghiệp dược phẩm có thể và đã biết cách tận dụng hoàn cảnh để kiếm cho mình những khoản lợi khổng lồ mà trong rất nhiều trường hợp không liên quan gì đến sứ mệnh bảo vệ sức khỏe người dân.
Sau bữa trưa, khi hai người cũng nhau đi dạo trong rừng, giáo sư tiếp tục kiên trì bảo vệ quan điểm của ông, vẫn với cái giọng hùng hồn như khi ông thuyết trình lúc trước.
Jo biết quá rõ câu chuyện về bản quyền dược phẩm. Trước khi nghe Jerome nói theo cách anh ta nhìn nhận, Jo đã từng bàn tới chủ đề này với Wang. Điểm khác là trong những cuộc nói chuyện với Wang, vấn đề được nhìn từ một quan điểm, một góc nhìn từ nửa phản diện, nửa của các thành viên câu lạc bộ 1%.
Giáo sư tiếp tục nêu ra những luận điểm của mình một cách hăng hái, với bước chân mạnh mẽ như để theo với nhịp trình bày nhiệt huyết của ông. Jo đã nghe đến nhiều điểm trong những gì giáo sư nói: trách nhiệm chính để giải quyết vấn đề đưa dược phẩm tới các nước nghèo lại nằm trong tay những người sẽ không bao giờ nhấc dù chỉ một ngón tay để thay đổi hiện trạng: những người cầm quyền ở các nước giàu và ở lĩnh vực dược phẩm. Chính vì vậy phải nâng cao nhận thức của người dân trước việc sử dụng các loại dược phẩm không bị giới hạn bởi bản quyền, hạ thấp lợi nhuận của các công ty dược phẩm, hỗ trợ nền sản xuất thuốc cơ bản ở các nước phát triển, như thế Big Pharma sẽ buộc phải cân nhắc lại chiến lược của mình. Ngoài ra cũng cần phải thực hiện một loạt các cuộc vận động hành lang mạnh mẽ để yêu cầu áp dụng các điều luật quy định một phần dù là nhỏ cho công tác nghiên cứu và phát triển các loại dược phẩm cần dùng ở các nước nghèo.
Jo chỉ lắng nghe và gật đầu, thỉnh thoảng anh lịch sự đưa ra một vài lời bình luận. Anh để yên cho giáo sư say sưa trình bày những luận cứ ấy mà không hề phản biện lại về sự ngây thơ hay quan liêu trong đấy. Khi giáo sư cùng anh đi đến chỗ cách cánh cổng bệnh viện chỉ mấy bước chân, ông quay sang hỏi, anh có nhận thức được là có kẻ thao túng các bộ gen của virus, gây ra hẳn những trận dịch để có thể đầu cơ kiếm lời từ những loại vắc xin phòng bệnh không? Jo trưng ra một mặt nạ sửng sốt không tin và ông giáo sư lại tiếp tục, kể cho anh tất cả những âm mưu của Big Pharma đang gây hại cho người dân.
Jo những muốn cắt lời ông, nói cho ông vấn đề không phải là Big Pharma, đây không phải là cuộc chiến chống lại một tên khổng lồ độc ác, không có David và Golia nào ở đây.
Mọi thứ thật ra đơn giản hơn và đồng thời cũng phức tạp hơn rất nhiều. Tất cả chỉ nằm trong một công thức, 99:1, trong đó những người nằm trong nhóm bên phải hoàn toàn không có ý định phải bận tâm gì đến những người trong nhóm bên trái, số đông cần thao túng và tận dụng, chứ đừng nói gì đến chuyện đoàn kết hay giúp đỡ họ.
Sau khi chia tay giáo sư, ngồi lại trước cửa sổ căn gác áp mái của mình ngắm những sắc vàng và đỏ của mùa thu nhuộm lên những tán cây trên đồi, Jo vẫn tiếp tục nghĩ về công thức 99:1 ấy. Phải, sự việc là như thế; nhưng khoảng cách giữa bên 99 và bên 1 không còn cho anh những lời giải đáp đã từng trấn an anh như trong quá khứ. Trong những năm gần đây, công thức ấy thậm chí đã trở thành một khẩu hiệu của những phong trào đấu tranh, thách thức những nền tảng xã hội, lên án rằng khoảng cách giữa người giàu và người nghèo càng ngày càng trở nên rộng hơn, không thể chấp nhận được. Báo chí cũng nhắc đến nó thường xuyên và khi Jo đọc những bài báo ấy anh lại nghĩ về cái thời khi còn chưa biết đến nó, anh đã trải qua những đêm dài miệt mài tính toán mô hình của mình và tự thuyết phục bản thân đến một ngày nào đó anh sẽ bước vào câu lạc bộ 1% ấy.
Jo ngồi trong một sự yên lặng gần như tuyệt đối, cảm nhận những câu hỏi thỉnh thoảng lại như một bong bóng nước nổi lên trên mặt ao tù tĩnh lặng mỗi khi có một dạng vô hình nào đó của sự sống lướt qua.
Anh nghĩ về chu vi hẹp mà anh đang di chuyển bên trong, không gian sống ngày càng chật chội của anh. Trong cái chu vi hẹp ấy, chỉ có những tọa độ đơn giản và những không gian khác biệt: không có đỉnh núi nào, không có vực sâu nào, chỉ đồng bằng và những không gian bằng phẳng. Biên giới giữa bên 1 và bên 99 giờ đây đã bị xóa nhòa.
Nhưng 99:1 vẫn luôn còn lại trong đầu anh, và cho dù trong giai đoạn ấy anh quan sát sự việc trên một bề mặt đã được san bằng và không còn biên giới nào phân cách giữa hai bên, Jo vẫn không thấy bất cứ con đường nào giúp anh đi sang nửa bên trái của công thức. Anh cần những công cụ cần thiết để làm cho mình con đường ấy; Jerome đã để lại những công cụ ấy cho anh trong kho ký ức, nhưng Jo không biết cách dùng.