Họ đã hẹn ngày kia sẽ tạm biệt nhau, trước khi rời khỏi khách sạn. Con đường đã đến đoạn cuối, nó đã bắt đầu bằng dòng chữ viết bằng tiếng Pháp trên tấm bảng nhỏ của chị và tiếp tục bằng câu chuyện của Jo kể về cuộc đời anh.
Trong hai ngày cuối cùng ấy, Jo đã rất vất vả. Anh đã phải đề nghị chị nghỉ nhiều lần, vài giờ sau mới tiếp tục lại, rồi lại nghỉ tiếp. Chị không bao giờ phản đối, viết nhanh vài từ trên tấm bảng an ủi anh hoặc chỉ đơn giản là khẽ gật đầu.
Đến gần đoạn kết câu chuyện, Jo nhận ra vẻ chăm chú nghe anh kể của chị đôi khi trùng xuống, một vài lần chị lơ đãng nhìn về một thứ gì đó ở ngoài xa. Những lần khác gương mặt tập trung, không hề cử động của chị hơi biến đổi, không phải để gật đầu với anh hay tỏ ra ngạc nhiên hoặc mỉm cười như chị vẫn hay làm trong mấy ngày trước; mà thoáng biến đổi trên gương mặt chị theo Jo có vẻ là dấu hiệu của tâm hồn chị, những xao động nhỏ chỉ thoáng hiện lên trên bề mặt, được truyền đi bằng chính cái kênh đã bị chặn kín, không thể biểu hiện bất cứ cảm xúc hay thay đổi nào của trạng thái tâm hồn.
Anh ra khỏi khách sạn khi màu xám của sương mù bắt đầu trở nên sẫm dần. Jo đến ngồi gần mép nước, ngay phía dưới khách sạn, làn nước cứ lặng lẽ chạm vào bờ mà không hề tung bọt sóng, như thể ở đoạn đấy biển không thấy cần phải nhắc nhở con người về sự oai linh của mình với những lớp sóng bạc đầu bất tận, mà hài lòng với những con sóng khẽ khàng gần như bất động, không thể nhận ra.
Một đoạn của biển mà từ khi anh đến cứ luôn phẳng lặng, xám, bất động, khác với biển thông thường và khác với những thứ còn lại, gần như không thể tả nổi.
Jo ngồi ngắm khung cảnh ấy trong tư thế tay ôm choàng qua đầu gối, một tư thế anh vẫn có khi muốn suy nghĩ trong một môi trường bên ngoài; tư thế phòng thủ chống lại những gì có thể làm anh sao nhãng.
Nhưng lần này, anh không cần phải tập trung. Và không phải phòng thủ chống lại bất cứ thứ gì.
Anh đã kể cho người con gái xa lạ đó tất cả những gì mà trí nhớ của anh lưu lại được, không dè chừng, không che giấu. Kể ra, anh đã tua lại được cuộn băng những sự kiện mà anh đã giấu kín trong một góc từng ấy năm kể từ khi anh đến sống ở Dolder; cuối cùng anh đã mở được khoang ký ức mà những gì bên trong đã không cho anh xâm nhập và tìm hiểu chúng.
Đã hết thời của những băn khoăn, giờ là thời điểm của sự thật, sự thật về anh.
Quá khứ nằm đó, hiển hiện với anh, những đồ vật vứt lại bừa bãi trong vali giờ đã được thời gian làm sạch, xếp lại vào đúng chỗ.
Màu xám anh vẫn ngắm nhìn, làn nước đục ngầu bất động, những ngày vừa qua anh đã bày những mảnh của đời mình lên đó, chính là bức nền, cho anh thấy tấm toan để vẽ câu chuyện của anh.
Bây giờ anh đã rõ thời kỳ cách ly mà anh đã trải qua không phải là những ngày trong bệnh viện Việt Pháp.
Không, thời kỳ cách ly của anh dài hơn thế rất nhiều: nó đã bắt đầu dưới lớp bột bó quanh vết xương gẫy của anh trong tai nạn khi cha anh lái chiếc Aston Martin, nó đã kéo dài thêm dưới một lớp bó bột chôn vùi cảm xúc. Thứ mà anh đã gọi là những lớp vỏ bọc cuốn anh vào, không cho anh được trải nghiệm bất cứ điều gì giống với niềm vui, ngoài vài khoảnh khắc ngắn ngủi; những khoảnh khắc mà cơ thể anh cảm nhận như một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Thời gian cách ly của anh đã kéo dài hơn rất nhiều cái thời hạn mà người ta tuyên bố ở bệnh viện Việt Pháp khi anh vào đấy. Cả cuộc đời anh đã trải qua trong vùng cách ly.
Một lớp bọc rất dày trong những ngày anh săn đuổi Wang với khao khát trả thù, khi anh lần đầu tiên đem lòng yêu một người con gái, khi anh chứng kiến những người thầy thuốc đấu tranh chống lại loại virus đột biến nguy hiểm chết người, trong những ngày ấy lớp bọc đột nhiên nứt ra, mở ra một khoảng dưới chân anh, đe dọa sẽ khiến anh mất cân bằng, nhưng cũng mở ra cho anh những lối ra không lường trước.
Một vết nứt mà anh đã bỏ trốn khỏi nó và rồi đã vĩnh viễn khép lại đằng sau anh, khi anh quay lại với lối mòn của mình.
Giờ đây, khi đã đến đoạn kết con đường, anh đã hiểu.
Cây la bàn thời gian đã dò ra dấu vết của anh, còn Jo ngồi co lại như một con sâu trên bãi biển ẩm ướt bởi những làn nước lợ bợt màu liếm qua. Làn nước anh đã ngắm trong nhiều ngày từ cửa sổ căn phòng của những kẻ đang yêu và những người tự tử. Bức tranh không còn cần thêm nét nào, và trong vẻ ảm đạm của chốn này, Jo thấy bức tranh đã hoàn toàn rõ nét.