Trong chuyến trở về từ Carinzia, Jo đã nhiều lần định nối lại câu chuyện mà anh đã thô bạo cắt ngang khi ở trên tháp. Anh muốn tìm cách xin lỗi. Đây là lần đầu tiên những kế hoạch của Yvonne được nói ra thành lời, dù vẫn chỉ là ở bên trong những bức tường chật chội và trong ánh sáng lờ mờ của tòa tháp, thế mà câu trả lời của Jo đã như một cú đòn giáng thẳng xuống, anh đã hiểu ra điều ấy ngay khi vừa nói xong.
Jo những muốn nói chuyện lại với cô về những kế hoạch ấy, bảo cô những điều cô nói với anh hoàn toàn có lý, nhắc lại những thông điệp, từng cái một, mà anh đã nhiều lần gửi đến cô để chia sẻ về những kế hoạch đó, về từng lứa tuổi, về những bước không tránh khỏi trong từng giai đoạn của cuộc đời, rằng mỗi việc cần phải được làm vào đúng thời điểm của nó nếu muốn có được những kết quả tốt nhất. Những thông điệp anh đã gửi đi để nói với cô về việc anh sống một mình và luôn chỉ một mình. Nhưng rồi ý định đấy lại trôi qua như những tấm biển cảnh báo anh nhìn thấy trên đường, ra khỏi đường cao tốc bên tay phải, rẽ sang tay trái, hay rơi vào làn đường cứu hộ nơi không được đi quá tốc độ đã quy định và thế nên anh không thể diễn đạt được lòng mình, và cứ thế.
Anh những muốn tiếp tục câu chuyện để nói với cô rằng anh sẽ mãi là một người bạn trung thành với cô, rằng anh vẫn mong được gặp cô, tranh luận với cô, thậm chí là cãi lộn, rằng chắc chắn một người như cô sẽ sớm tìm được một người chồng xứng tầm để cùng xây dựng gia đình và... anh lại thấy một tấm biển chỉ đường, ghi cấm vào, và lập tức cảm nhận được lời an ủi anh vừa nghĩ đến ngớ ngẩn đến thế nào, thế nên anh tránh để không chui vào con đường ngược chiều ấy.
Trên đường về anh cũng đã suy tính đến việc đạp bỏ hàng rào phòng thủ đã xây quanh mình mà giờ đây anh thấy đã gỉ sét theo năm tháng, nói với cô rằng anh đồng ý, anh sẽ thử hợp lực cùng cô, thử những điều mà cô tin tưởng đến thế. Nhưng rồi ý nghĩ ấy bị một thứ gì đó to hơn cả biển báo chắn mất: một rào cản thực sự đẩy bật nó về phía sau, vào cái khoang ký ức nơi anh không hề muốn quay lại.
Anh vừa suy ngẫm vừa tự thuyết phục mình, anh biết rõ từ lâu rồi rằng đích đến của anh và cô khác nhau, vì thế tiếp tục một câu chuyện thế này có ý nghĩa gì đâu? Họ ở trên hai con đường có một quãng song hành với nhau, nhưng sau đó hai con đường sẽ tách nhau ra, ban đầu còn chậm, nhưng sẽ ngày một xa cách hơn. Đây không chỉ là chuyện về những kế hoạch cho tương lai, không chỉ dính đến của cải và tài sản, bất động sản và những cổ phần; Jo hiểu rằng tình cảm với Yvonne có một vai trò của nó. Chúng ẩn náu đâu đây, với những khoảnh khắc ngắn ngủi bùng lên như một ngọn lửa ở xa xa, không thể át được bóng đêm nhưng vẫn yếu ớt tỏa sáng ở một góc nào đó, tiếp tục âm ỉ.
Không, không có nghĩa nào cả, anh biết thế. Những hình ảnh lướt qua đầu anh trong chuyến trở về từ Carinzia ấy, một cuộc sống hạnh phúc, giàu có, nuôi lớn những đứa con, với bố mẹ và họ hàng của Yvonne, phát triển GMO, tham gia các giải thi đấu của cô em gái, gặp gỡ những người giới thiệu cho anh về giá tiền ngựa giống, câu chuyện về những ống đựng tinh trùng được bán với giá hàng trăm nghìn euro cho những người luyện ngựa sẵn sàng trả bất cứ giá nào để có được nòi ngựa thuần chủng; tất cả những thứ đó, với anh, không thể có ý nghĩa gì.
Khi Yvonne dừng xe trước biệt thự trên đồi Dolder mà vẫn không nói một lời nào, Jo chần chừ một thoáng trước khi xuống xe.
Rồi anh lấy vali trong cốp xe, mở cánh cổng biệt thự và từ cái chỗ nửa trong nửa ngoài ấy, anh nói với cô, anh xin lỗi, Yvonne, nhưng anh sẽ là một ông chồng bất đắc dĩ. Cô vẫn lạnh lùng. Rồi quay lại phía anh vẫn đang đứng nguyên như thế cô nhìn anh với ánh mắt mà anh đoán được từ sau cặp kính kia đang nói với anh, anh không chỉ bất đắc dĩ với hôn nhân không thôi đâu Jo ạ, anh là người bất đắc dĩ trên đời này.