Vùng Cách Ly

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
97. Cái Bọc Trong Khoang
97. Cái Bọc Trong Khoang

❊ ❊ ❊

Trước khi Yvonne vượt qua tuyến phòng thủ nội tâm của anh, Jo đã từng cố sắp xếp lại phần ký ức mà Quỳnh để lại trong anh. Trước đấy nữa, trong đầu anh luôn có sự phản kháng bướng bỉnh từ chối nghĩ về cô. Khi một hình ảnh của Quỳnh hiện lên trong tâm trí, đầu óc anh lập tức cố gắng đẩy bật nó đi, như thể cố hết sức để thoát khỏi một sức mạnh thần bí bất ngờ chụp xuống. Sau khi bắt đầu chia sẻ hành trình sóng gió của nhóm người chạy trốn trên thuyền, khi ngồi trước bức tranh đó, Jo đã chần chừ rất nhiều lần trước khi cho phép mình đón nhận những ký ức về cô. Anh để mình mơ màng trong những câu hỏi mà hình ảnh của Quỳnh gợi lên trong anh, như thể đang bồng bềnh phía trên chúng, không hề cảm thấy cần phải lặn xuống sâu bên dưới, đi tìm những lời giải thích, những câu trả lời, sự thật. Khi lớp màng bọc kín những ký ức ấy đã được lột bỏ, Jo tự hỏi mình không biết bây giờ Quỳnh đang ở đâu, cô đã làm gì khi biết Wang chết và anh bỏ đi đột ngột. Chắc chắn Quỳnh sẽ liên hệ hai chuyện đấy với nhau, không chỉ vì sự trùng hợp đáng ngờ hay vì logic nào, mà vì lời tiên tri độc địa mà bà thầy bói đã đẩy Quỳnh ngã xuống chân cầu thang ném vào cô. Quỳnh đã phản ứng thế nào khi những lời của người đàn bà ấy, người mẹ đau khổ vì đứa con trai yêu quý của mình đã mang thương tật vì cô, đã biến thành sự thật, ứng nhiệm như một khối lập phương rơi vào đúng cái hốc định mệnh vừa khớp đã dành cho nó? Sau dịch SARS, cô có ở lại khoa Hồi sức cấp cứu ấy nữa không? Có tiếp tục làm ca đêm rồi đi lang thang trong thành phố, vòng quanh Hồ Tây khi những ánh mặt trời đầu tiên ló rạng? Có lặp đi lặp lại cái vòng tròn thường nhật mà cô đã biến thành thói quen bất di bất dịch? Cũng giống như rất nhiều những kẻ cứng đầu khác hối hả, cắm cúi chạy trên vòng quay dưới chân mình mà không nhận ra đang phí hoài thời gian sống ngắn ngủi của mình?

Anh đã không hề tìm cô từ hồi đó. Nhưng còn cô, sao cô không tìm anh?

Dù hoàn cảnh lúc đó có hỗn loạn đến đâu, anh vẫn nhớ rõ mình đã để lại địa chỉ của mình trên bìa tập hồ sơ mà anh đã cố để lại tin nhắn trước khi chạy trốn.

Phải rồi, không còn nghi ngờ gì nữa, cô đã bằng cách nào đấy biết rằng anh liên quan đến cái chết của Wang, một phần vì trước đấy anh đã không làm gì để liên lạc với gia đình hắn, giúp đưa hắn ra khỏi bệnh viện với hy vọng hắn sẽ nhận được những trị liệu tốt hơn.

Một vài lần sau khi ra khỏi Kunsthaus quay về với đất liền, trong lúc bước về nhà, Jo đột ngột dấy lên mong muốn biết tin về cô. Anh rút điện thoại di động ra, tìm số của Minh, đầu mối liên lạc duy nhất nối anh với chuỗi ngày đã trải qua ở bệnh viện Việt Pháp. Jo đăm đăm nhìn vào số điện thoại ấy nhấp nháy trên màn hình điện thoại, anh cần phải biết Quỳnh có khỏe không, cô đang ở đâu, lời tiên tri khủng khiếp kia đã đè nặng lên cuộc đời cô đến thế nào, tất cả rồi sẽ kết thúc nghĩa là sao.

Quỳnh có một vai trò quyết định trong cả chuỗi sự việc đã xảy ra ấy, và không chỉ thế. Cuộc đời của anh và cô đã gặp nhau, đan vào nhau vượt qua mọi khoảng cách mà trước đây Jo đã xác lập ra nghiêm ngặt như một hàng rào quân sự để không thể có một người nào có thể bước qua.

Nhưng sau từng ấy thời gian, tìm lại cô bây giờ liệu có nghĩa gì không?

Mỗi lần câu hỏi ấy đập vào anh, Jo lại nhét điện thoại vào túi, tiếp tục đoạn đường dốc đưa anh về với căn nhà trên đỉnh đồi, ngẫm nghĩ về những cách có thể giúp anh biết được tình hình của cô, nhưng không cách nào thực sự thuyết phục cả. Liên lạc với Sứ quán ở Bern ư? Để hỏi tìm một công dân Việt Nam sinh sống tại Hà Nội? Điên rồ. Gọi cho giám đốc bệnh viện, tán chuyện tình hình ở đấy thế nào rồi hỏi chị của cô thư ký của ông ta có khỏe không, cái cô gái bí ẩn ấy? Thật ngớ ngẩn.

Trong suốt một thời gian dài, anh cố tìm cho sự xuất hiện của Yvonne trong đời anh một ý nghĩa nào đấy liên quan tới những gì Quỳnh để lại trong khoang ký ức mà anh không tài nào sắp xếp lại được. Cũng như Quỳnh sau câu chuyện bi thảm đã khiến một người con trai mang tật còn cô bị lời nguyền kia giáng xuống, bản thân anh cũng trải nghiệm cảm giác tự cách ly mình. Anh cũng đã không động đến người đàn bà nào trong mấy năm ròng. Nhưng ngoài chi tiết đấy ra thì không còn gì kết nối hiện thực với quá khứ nặng nề của anh, không gì có thể giúp anh sắp xếp lại mọi điều theo thứ tự. Jo ước mình có thể coi quan hệ với Yvonne như một kiểu chuyện tình này nối tiếp chuyện tình khác, để có thể thử thoát khỏi cái thứ bí ẩn khó khăn đang chiếm lấy tâm trí anh. Nhưng không, anh không nhìn thấy dù chỉ là một ánh sáng le lói nào có thể chỉ đường cho mình.

Trong khoang hành lý ấy, bất kể là nó đang chứa ai hay thứ gì, có một khối bọc kín đáng ghét, một nút buộc anh không tài nào gỡ ra. Dù anh đã tự cho mình rất nhiều thời gian, Jo vẫn quanh quẩn không lần ra được.

Khi anh bắt đầu nhận ra mình không có khả năng chui vào rương ký ức, rằng những giờ dài ngồi trước bức tranh cũng không giúp được gì, anh vẫn chỉ lơ lửng quanh điểm ban đầu, như thể mặt biển xáo động từ đủ mọi phía kia đã khiến cố gắng chèo thuyền đi của anh thành vô ích. Jo những muốn đập tan cái bọc đáng ghét ấy thành muôn mảnh, bổ những nhát rìu cuồng nộ xuống nó, làm sao để vĩnh viễn thoát khỏi nó. Anh muốn bóp nghẹt cảm giác mình không tài nào chế ngự được, hiểu được, giải thích được cái khối mà anh không biết rõ đồng thời cũng không tài nào loại bỏ được. Lúc đó cảm giác ấy trở thành những chất cặn độc hại còn sót lại, những gì sót lại sau các sự kiện đã nổ ra trong đời anh đang tìm cho chúng một chỗ trú, một lời giải thích có thể chấp nhận được, nhưng rồi chúng luôn nhắc nhở anh rằng dư chấn của những sự kiện kia vẫn chưa tan hết.

Jo bắt đầu sợ rằng những chất cặn đó sẽ còn nằm lại dưới kia, dưới lớp đất sâu, và vẫn tiếp tục truyền sang anh những luồng xạ độc địa.

Cho đến hết đời.

Rồi đêm xuống, ngả người trên giường bắt tay sau gáy đăm đăm nhìn lên những xà nhà gỗ trên trần căn gác, anh lại cảm thấy mình vẫn còn thứ để bấu víu. Lúc đó anh không hề nghĩ nhiều đến việc không chỉ đôi mắt anh hay nhìn những thanh xà ấy mà còn một đôi mắt khác cũng khá thường xuyên nhìn lên chúng, đôi mắt của Yvonne với ánh nhìn lác xệch của cô.

ười dịch: Trần Hồng hạnh —★— Vùng Cách Ly ebook©MotSAch —★— TVE-4u©cuoicaisudoi Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lorenzo Angeloni

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.