Vùng Cách Ly

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 87 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

96. Lính đánh thuê

Họ đã cùng ăn tối với nhau trong trung tâm thành phố, sau đó Jo quay về nhà, lơ đãng xem lại một số tài liệu anh lấy ở ngân hàng từ hôm trước rồi ngả lưng trên giường trong tư thế yêu thích của anh.

Anh vẫn đang dán mắt vào mấy cây xà gỗ trên trần khi nghe thấy tiếng gõ vào cửa gian gác.

Cuộc gặp trước đấy cũng chỉ như bao lần khác, gặp nhau sau bữa tối và bàn luận về thế giới, với vài lời tranh luận về một trong những chủ đề vẫn thường khiến hai người đập nhau chan chát.

Một lúc sau em của Yvonne cũng đến, mấy hôm nay cô đang ở Zurich để tham gia một giải đua ngựa được đặc biệt quan tâm trong giới. Sau khi bố mẹ họ chia tay, người em này theo mẹ về sống ở quê của bà ở Carinzia. Biết rằng Jo không muốn vượt qua ranh giới, Yvonne không bao giờ hỏi về những việc riêng tư hay nói gì nhiều về hoàn cảnh gia đình. Cô biết Jo chỉ có một mình nên không muốn mạo hiểm nói chuyện về một chủ đề nhạy cảm như thế.

Cô em gái chỉ ở lại một lúc, và Jo cảm giác lý do thật không phải là để mời anh đến thăm trang trại ở Carinzia nhân dịp một giải đấu quan trọng sẽ tổ chức ở khu vực đó trong thời gian tới. Cô em chắc hẳn giống mẹ, với dáng người mảnh dẻ, làn da trắng, khác hẳn với kiểu người thô đậm ông bố và cô chị. Nhưng cô cũng có một ánh mắt đặc biệt mà Jo nhận ra ngay lập tức, một sự kết hợp đặc biệt giữa lời nói và ánh mắt, cô thường dừng mắt lại rất lâu trên một vật trước khi phát biểu ý kiến của mình. Điều ấy khiến cô có cái vẻ chú tâm đặc biệt, như thể cô đã phải ngẫm nghĩ về những bí ẩn khôn lường của cuộc đời trước khi thốt lên bất cứ lời nào.

Tối hôm đấy Yvonne chia sẻ cho Jo về một dự án nghiên cứu mà tập đoàn đang hết sức kỳ vọng. Cô vẫn thường xuyên chia sẻ với anh những việc như thế, kể cho anh từng hoạt động đang diễn ra, không giữ lại chi tiết nào, trong khi Jo vừa chăm chú lắng nghe vừa cố gắng che giấu sự bối rối của anh trước cách xử sự vừa tin cẩn vừa thân tình đấy của cô.

“Giấy, Jo ạ, giấy cũng sẽ được biến đổi gen. Anh phải thừa nhận đi”, cô nói với anh bằng giọng đắc thắng. “Bọn em sẽ tạo ra những loại cây GMO, những giống cây có thể duy trì một sức sống và tốc độ lớn, tạo ra một loại gỗ phù hợp hơn nữa để sản xuất giấy”. Rồi cô hướng cái nhìn của mình vào anh, thốt lên vui sướng, “Anh không thấy điều đấy tuyệt vời hay sao?”

Jo khẽ gật đầu, trả lời cô bằng vài nhận xét lấy từ kịch bản cũ các vai diễn đối ngoại của anh. Trong khi nghe cô kể về mối quan tâm mới của tập đoàn, ý nghĩ của anh đang chìm trong một khu của mạng suy tưởng, với những mối liên kết mà ngay cả Yvonne với tư tưởng tự do và trí óc mở mang của cô cũng sẽ khó mà hình dung nổi. Trong khoảnh khắc ấy anh đang ở trong hai thế giới. Một là thế giới mà Yvonne đang nói tới, nơi biến đổi gen sẽ được áp dụng vào các loại cây, những phòng thí nghiệm nơi có thể xảy ra những điều không lường trước được, người ta đã biết rằng bộ gen được đưa vào cây, hay các loài động vật sẽ có thể thay đổi cấu trúc gen của vật chủ nhưng không mang lại hiệu quả mong muốn. Hai là cái thế giới với những biến thể virus mà Wang đã luôn quan tâm đến, và những hậu quả cũng không thể lường trước được của những thử nghiệm trong thế giới ấy. Việc liên tục thay đổi thiên nhiên, liên tục thao túng bắt nguồn từ lòng tham vô tận của con người và cũng là từ những đam mê khoa học. Từ hàng thế kỷ nay con người đã bị thôi thúc chọn lọc, phân loại, tìm cách hiểu được mọi chủng loại. Những thành quả mới của ngành công nghiệp biến đổi gen giờ đây còn đẩy mọi việc xa hơn nữa, mở ra một chương đáng lo ngại với một số bất tận các loại mới, các hiểu biết mới.

Trong lúc Yvonne tâm sự với anh về những kế hoạch phát triển của công ty gia đình cô, đầu óc Jo vẫn nghĩ về thế giới ấy, rằng với tất cả những gì con người đạt được trong lĩnh vực vi sinh vật, vẫn đang có một điều gì đó phi thường, siêu nhiên đang diễn ra, một điều gì đó không được tạo ra trực tiếp từ những thử nghiệm. Những thử nghiệm mà lẽ ra sẽ phải đem lại những kết quả không thể đo lường được, tạo nên những núi tiền cũng không thể đo nổi. Rồi bỗng nhiên Jo thấy hiện lên sau những suy tư của anh là khái niệm về khả năng tự tổ chức của thiên nhiên, về việc mọi sự vật đều liên kết với nhau, về chuyển động không ngừng của vũ trụ.

Tối hôm đấy, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Jo cảm thấy những suy nghĩ của anh bay vọt lên đỉnh núi cao nhất và từ trên đó anh có thể nhìn được hết cảnh vật ở những thung lũng bên dưới.

Tối hôm đấy, khi anh đứng dậy để mở cánh cửa căn gác của mình, lơ lửng trên những thung lũng ấy, Jo đang chìm trong ký ức về một trong những phi vụ đã giúp anh trở thành triệu phú. Trong vụ ấy anh đã phải sửa lại những con số về thực trạng ở Congo, nơi dự án sẽ khai thác những khoáng sản kim loại quan trọng cho lĩnh vực điện tử và cho ngành công nghiệp quốc phòng, và chính vì vậy sẽ không thể quá để tâm đến những chi phí, tổn thất xã hội mà những công việc khai khoáng sẽ gây ra. Chuyện những điều đó còn được bảo vệ thêm bằng những hành động có vũ trang đẫm máu là một chi tiết mà anh đã không lo ngại gì nhiều. Mà không chỉ thế, một chi tiết đã chuyển đổi thành tỷ lệ phần trăm khổng lồ cho anh. Một vụ làm ăn nữa, tiền đẻ ra tiền. Một chuỗi sinh sản vô tính bất tận. Jo nghĩ lại về báo cáo đấy, như thể nó đang nằm ngay trước mắt anh, chỉ chờ lần đọc cuối cùng trước khi anh giao nộp, và anh cảm nhận rõ về cái cách gọi lính đánh thuê. Dù chưa có ai dám gọi anh như thế hay từng dùng từ đó để ví von với anh, Jo nhận ra cái tên ấy phù hợp với công việc anh làm, với cách anh hành xử, với cuộc đời anh đến thế nào.

Anh nhìn vào mắt của Yvonne khi mở cửa thấy cô ngoài ban công, hai con mắt cô lúc đấy trong có vẻ như càng cách xa và lệch với nhau hơn bình thường. Rồi anh hiểu chính cô đã khiến anh đến với cái kết luận kia.

“Anh là một tên lính đánh thuê”, một giọng nói cứ nhắc đi nhắc lại trong đầu Jo, khiến đầu anh ong lên. Tối hôm đấy, những từ duy nhất của Yvonne mà anh nhớ được chỉ là, “Em tưởng anh sẽ để mặc em chết cóng ngoài này”. Cô nói với anh câu đấy khi nằm dưới tấm chăn trên giường anh, trong lúc cả hai nhìn đăm đăm vào những thanh xà gỗ trên trần căn gác.

ười dịch: Trần Hồng hạnh —★— Vùng Cách Ly ebook©MotSAch —★— TVE-4u©cuoicaisudoi Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lorenzo Angeloni

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.