Khi Jo nghe được tin về trận dịch mới đang đe dọa toàn thế giới và virus cúm H1N1 được coi là thủ phạm chính của thảm họa kinh khủng này, anh đang ngồi trước máy tính như những buổi tối khác, rúc trong nơi trú ẩn của mình trong căn phòng áp mái.
Jo nhảy dựng lên khi nghe tin; anh lập tức có cảm nhận đây chính là mảnh ghép còn thiếu mà từ lâu anh vẫn tìm kiếm, mà nếu không có nó thì những mảnh ghép khác không đủ để anh hình dung ra được bức tranh.
Bức tranh mà từ phía bên trong chu vi chật hẹp của mình Jo muốn hình dung ra chính là về thế giới.
Thế giới của những năm ấy, vào cuối thập kỷ đầu tiên của thiên niên kỷ mới, trong con mắt Jo khác xa so với cái thế giới mà anh từng biết đến trước hết là qua sách vở và sau đó là qua các chuyến đi công tác và các lần tư vấn. Bức tranh ghép hình kia đang chỉ ra cho Jo những sự kiện đang lặp đi lặp lại với quy mô và tần suất ngày càng đáng lo ngại từ cuối những năm 90 đến nay.
Đồng Bath Thái Lan sụt giá đã mở đường cho cuộc khủng hoảng ở những con rồng châu Á, cũng vào thời điểm bệnh cúm gia cầm bắt đầu buộc cả thế giới phải chú ý đến nó. Sau thảm kịch khủng bố ở tòa tháp đôi là dịch SARS, và dù giai đoạn đấy hai sự kiện này xảy ra ở hai địa điểm khác nhau và ở hai mốc thời gian khác nhau nhưng đều có chung đặc điểm là trong vòng 12 tháng đã reo rắc những nỗi hoảng loạn toàn cầu. Cuộc khủng hoảng đã khiến hệ thống tài chính thế giới tê liệt và sau đó gây những tác động tàn phá với nhiều nước, nhiều khu vực dân cư. Ngay sau đó là một nạn dịch khác, cúm lợn. Lại một lần nữa, lần thứ ba chỉ trong vòng 10 năm, mật độ dân cư dày đặc của hàng tỉ người sống chung với thú nuôi đã tạo điều kiện cho những loại virus mới và trở thành nguồn gốc sự đột biến của các vi sinh vật. Jo đã để ý thấy trên báo chí càng ngày người ta càng nhắc đến từ truyền nhiễm, từ đấy giờ đây xuất hiện thường xuyên trên các mặt báo, các trang mạng, trong các cuộc trò chuyện hàng ngày, và trong cả đầu óc của hàng triệu người dân thường. Virus và truyền nhiễm.
Vấn đề không phải là tài chính hay chủ nghĩa tư bản, các nhà kinh tế đã viết thế để giải thích các cuộc khủng hoảng. Vấn đề là sự lạm dụng đã gây ra, và đã khiến nhiều người đến thế bị nhiễm một loại virus đột biến. Liên quan đến truyền nhiễm còn có những loại bắt nguồn từ chính các phân tích kinh tế: sự lây nhiễm của các ngoại tệ, của các ngân hàng, các nước. Lây nhiễm từ virus đột biến và từ các cuộc khủng hoảng kinh tế trầm trọng dường như hội tụ thành một mảnh vườn màu mỡ mà trong đó việc con người có thể đi lại một cách nhanh chóng từ chỗ này sang chỗ khác, công nghệ thông tin, mức độ phổ biến của thông tin, việc thương mại quốc tế đã phát triển mạnh mẽ trên quy mô toàn cầu và việc các dòng vốn lưu chuyển dễ dàng đã tạo ra những điều kiện lý tưởng cho lây nhiễm lan tràn trong các tổ chức, các ngân hàng, và thật ra là toàn bộ xã hội.
Toàn thể nhân loại có vẻ đều đang quan tâm đến hiện tượng này, Jo nghĩ khi hình dung ra trong đầu bức tranh đang thành hình sau từng mảnh ghép, mật độ dân số quá dày đặc, hệ miễn dịch suy giảm, khí hậu ngày càng biến đổi, lạm dụng thuốc, các chuyến đi dễ dàng và nhanh chóng từ đầu này sang đầu kia Trái đất đang tạo ra những điều kiện thuận lợi để lây lan các virus ngày càng khỏe hơn kháng lại các loại kháng sinh và vắc xin hiện có, những loại virus mang theo sự truyền nhiễm chết người.
Những đại dịch mới. Những cuộc khủng hoảng tài chính và virus. Những nỗi sợ mới.
Không biết Wang sẽ phấn khích đến thế nào nếu được chứng kiến hình ảnh này của thế giới, Jo ngẫm nghĩ. Cảm giác bất an, không chắc chắn đang nhân lên trong thập kỷ này vì nhiều lý do, cảm giác bất lực của con người, không có những hỗ trợ y tế hay dịch vụ chăm sóc y tế, cảm giác không thể trông cậy vào điều gì, chỉ là nạn nhân của những sự kiện mà kể cả số đông cũng không thể cùng nhau kiểm soát được. Nỗi sợ hãi lan rộng, những nỗi sợ mới mà Wang thích thú nói về chúng trong những lần trao đổi với anh, trong khi Jo khi đó chỉ coi đấy là những nỗi sợ điên rồ, tuy cũng đáng để tâm đến vì một lý do bí ẩn. Giờ đây anh thấy chúng trở thành sự thật, cùng với xu hướng càng ngày càng trở nên phòng thủ của mọi người và có những phản ứng khiến những điềm xấu biến thành sự thật. Điều người ta chờ đợi ở tương lai, điều mà lẽ ra phải là sự tiến bộ thì giờ đây lại đang bị bịt kín trong một màn dày đặc những mối nguy, là những thay đổi không tránh khỏi nhưng đồng thời cũng đầy đe dọa. Và những nỗi sợ mới.
Và Jo lại thoáng thấy toàn cảnh bức tranh mà anh đang ghép mảnh cuối cùng còn thiếu, bóng dáng của số phận. Một số phận không thể lay chuyển, đang biến sự tiến bộ đầy hứa hẹn và cần thiết thành một con quái vật đầy cạm bẫy, đầy những hậu quả không mong muốn, không định trước và không lường trước. Những hậu quả ngoài ý muốn.
Những lời tiên tri của Wang đang bắt đầu trở thành sự thật. Những cơn đại dịch bùng bổ, khi cơn sợ hãi lên đến đỉnh cao. Sự u ám trong những câu chuyện của Wang như thể đang chi phối bức tranh đang dần hiện lên dưới mắt anh. Một thế giới hiện ra, nhỏ hơn cái thế giới anh đã mơ mộng ngắm trong căn phòng thủa sinh viên, và quá đông người. Một thế giới với vô vàn điểm kết nối đang ngày càng mở rộng ra, chiếm lĩnh những kích cỡ phải dùng tới những đơn vị đo lường mới chưa bao giờ có để miêu tả. Ở đâu anh cũng thấy những hoạt động tương tự! Sát nhập, mua lại, chào giá cho các khoản mua sắm công, dìm hay nâng giá cổ phiếu, các quỹ đầu tư quy mô toàn cầu.
Trong bức tranh đang ngày càng rõ nét dưới mắt anh, qua những sự liên kết mà anh tưởng tượng như nhìn thấy trong tranh, ngay cả mối quan hệ từng có với Wang cũng tìm được chỗ của nó. Dù hắn đã lừa để lôi anh vào vụ bệnh than, nhưng đến cuối cùng chính anh đã lại nhét viên thuốc vào họng giúp hắn tự kết liễu cuộc đời, tất cả những điều ấy giờ đây Jo cũng không còn thấy như một bí ẩn cần giải thích nữa.