Ở cái giới mà Jo vẫn đến vào ban ngày, uy tín của Jo đã tăng lên cao hơn nữa. Mọi người khâm phục khả năng nhìn xa trông rộng của anh, việc anh đã nhận ra mọi sự sẽ đi theo hướng nào ngay từ những dấu hiệu đầu tiên của cơn khủng hoảng, những trực giác quý báu đã giúp cho một số thành viên của câu lạc bộ hạn chế được tổn thất và giúp anh bảo toàn được tài sản của mình. Nhưng buổi tối khi ngồi trước cửa sổ trong nơi trú ẩn, cuộc đời anh trong giai đoạn đấy lại chỉ toàn những thứ đối lập không thể hòa đồng với nhau: các phần khác hẳn nhau trong những việc thường ngày; một câu đố phải giải, một câu đố đã nằm đấy từ lâu và đang yêu cầu anh phải chú ý tới nó.
Những mặt đối lập như hai nửa của quả cầu mà anh đã muốn nhập vào với nhau nhưng chúng lại càng ngày càng trở nên khác biệt. Một nửa cứ thế phình ra, chứa tài sản của anh, được chia thành các hạng mục đầu tư đa dạng đến mức bản thân anh vốn đã dành nhiều tâm sức vào chúng nhưng cũng không thể nhớ hết nổi. Thỉnh thoảng anh lại nhận được một khoản tiền mà anh không nhớ nổi nó đến từ nguồn nào. Còn nửa cầu kia lại đang thu nhỏ dần lại, chứa đựng những thứ còn lại.
Anh đã hoãn chuyến đi Juba đến hai lần liền, nơi những người truyền giáo sau khi nhận được khoản tiền từ thiện hào phóng anh hiến tặng đã mời anh đến ở vài ngày cùng với những người mà quỹ từ thiện đang giúp đỡ. Anh không có công việc gì bận lúc đấy, không có việc gì phát sinh hay phải làm không trì hoãn được, những lá thư Đức cha người Colombia gửi đã khiến anh vô cùng cảm động, thế nhưng cuối cùng anh vẫn không rời khỏi Zurich. Điều anh đã làm chỉ là một khoản từ thiện to lớn, nhưng không có gì khác nữa. Chỉ là một cố gắng thử chạy sang bên phải của công thức vì anh đã nghĩ đóng góp từ thiện có thể là một con đường. Anh hủy các chuyến bay, nhận ra mình không hề muốn bước vào con đường ấy.
Anh không rời khỏi căn biệt thự trên đồi Dolder nữa, cái không gian anh dựng lên cho mình sau khi chạy trốn khỏi bệnh viện Việt Pháp là tất cả những gì anh thấy mình cần. Một không gian chật hẹp nơi anh làm tất cả mọi thứ, ăn uống, nghĩ ngợi, kiểm tra lượng tài sản của mình, ngủ.
Mở rộng và thu hẹp trở thành hai nguồn lực đã khiến những việc anh làm trong ngày không thể hài hòa với nhau. Cuộc sống hiện ra với anh giữa một bên là kích thước vĩ mô của các khoản đầu tư của anh và bên kia là kích thước vi mô của sự tồn tại của anh trong không gian áp mái chật hẹp trong căn biệt thự, nơi càng làm nổi bật hơn nữa sự khác biệt hoàn toàn giữa khối tài sản anh có với những khoản chi tiêu nhỏ mọn cho cuộc sống của anh.
Anh đã thèm khát vị trí độc tôn của câu lạc bộ 1%, nhưng dần dần khi anh đã vào được đó, anh lại thấy mình đang ở trên một con đường đưa anh đến chỗ tách biệt với mọi thứ, khiến anh không hề có cảm giác mình là một phần của nó, với những nghi lễ mệt mỏi cần lặp đi lặp lại.
Anh quan sát hai nửa bán cầu phình lên và đối chọi nhau, anh thấy chính mình từ những đỉnh núi lung linh trượt xuống thứ mà trong bức tranh toàn cảnh anh thấy có vẻ như những bề mặt lầy lội với những suy ngẫm của anh về số phận lặn ngụp trên đó.
Anh đã mất nhiều thời gian để đi lên đi xuống, tự hỏi mình ý nghĩa của những kết luận anh đã rút ra, về việc tất cả đều được kết nối, về vai trò của các mối nối. Chúng đã khiến anh đầu hàng trước thuyết tiền định của thiên nhiên cao siêu và không thể thay đổi được, khi khoa học tuyên bố có thể vượt qua được quy luật tiền định trong sinh học với những khám phá có thể giúp mỗi người sửa được gen di truyền, vượt khỏi những hạn chế do di truyền để lại, khả năng tự do không phụ thuộc vào quá khứ và vào những hạn chế ngặt nghèo nhất khiến anh nhớ lại ý tưởng của anh về việc mỗi người là kiến trúc sư cho số phận của mình, cú đẩy đã giúp anh bật lên và vào được câu lạc bộ.
Những lúc đấy anh tự hỏi, vậy thì điều gì ngăn không cho anh thấu hiểu quá khứ của mình và những điều anh khao khát, để có thể hài hòa những yếu tố trái ngược nhau, hoàn thành bức tranh về thế giới và ghép mình vào đó như một mảnh ghép nhỏ nhoi trong muôn vàn những miếng khác với những hình dáng, màu sắc bất tận, tìm được ý nghĩa cho cuộc đời đang khiến anh trở thành một kẻ xa lạ với tất cả mọi người và với tất thảy mọi thứ.
Nhưng trong sự cố gắng ấy, những giác quan của anh mờ dần đi, chúng đang yếu đi quá sớm; sống cuộc đời trên đỉnh đồi ấy có vẻ như đang biến anh thành kẻ điếc.
Và câm.
Cũng như khi anh đến Dolder, thời gian đã chấp nhận sự khẩn cầu của anh rằng hãy để thời gian trôi đi, bây giờ cũng với sự chính xác đó nó lại đang cho anh cái cảm giác quá khứ không phải là quá khứ và sự thấu hiểu anh đang theo đuổi cần phải có nốt một phần của nửa quả cầu mà anh cần tìm và vẫn còn có thể tìm ra, bất chấp việc anh đã phải vất vả thế nào mới tìm được miếng ghép bé nhỏ kia.