Bí Mật Của Chàng Cao Bồi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Khi Colt tới Oklahoma, anh thuê phòng trong một nhà trọ rẻ tiền, ngủ chập chờn, trằn trọc và mong muốn bằng cả trái tim là được quay trở lại trang trại Banner-B.

Liệu anh có muốn nói cho Benathy biết tất cả những việc này không?

Tất nhiên là không. Trước hết anh phải quan tâm tới công việc dang dở. Và rồi…

Anh hy vọng anh sẽ nói với Benathy là anh hết lòng yêu cô, kể cả khi anh nghi ngờ việc cô có thể yêu một kẻ như anh.

Anh đã liên lạc với Marcy, nhưng một người đàn ông – anh cho rằng đó là bố của bạn gái Marcy – nói với anh rằng cô không có ở nhà. Hôm sau anh gọi lại, thì Cassey, cô bạn gái của Marcy, trả lời điện thoại.

- Ô, anh là Colt hả? Thỉnh thoảng Marcy có nhắc đến anh. Tôi sẽ bảo cô ấy gọi lại cho anh.

Colt cho cô ta số điện thoại nhà trọ mình ở, bực bội vì việc này mất quá nhiều thời gian. Marcy, khi anh nói với cô sẽ tới trang trại đó, đã không cho anh biết địa chỉ của cô. Anh không biết tại sao.

Anh phải mất trọn một ngày nữa trước khi có thể nói chuyện với Marcy, cô dường như hờ hững trước sự sốt ruột của anh.

- Em đang bận. – Cô nói – Em sẽ gọi lại ngay.

- Anh đi suốt cả quãng đường từ Texas tới đây để gặp em – Anh nói với cô – Anh có thể tới đón em và đưa em ra ngoài ăn sáng không?

- Không, không, em sẽ gặp anh. – Cô cho anh địa chỉ và anh ghi lại. Anh không thích những gì bí ẩn và không thấy tại sao anh không thể đón cô ở nơi cô sống với Cassey và cha mẹ cô ta được. Anh biết Marcy đủ rõ để nhận thấy cô là một cô gái ngang ngược và có thể từ chối gặp anh nếu đó là điều mà cô thấy cần phải làm.

Do vậy, vào ngày thứ năm sau khi rời trang trại Banner-B, Colt thức dậy, cạo râu và lái xe tới nhà hàng nơi Marcy nói họ có thể gặp nhau.

Cô đang đợi trong căn phòng phía sau khi anh tới và anh nhận ra mái tóc dài sẫm màu của cô trước khi cô quay lại mỉm cười với anh. Trước khi anh nhận ra thứ gì va vào mình thì cô đã chạy qua sàn, và đu mình trên đôi tay anh.

- Colt! Colt! – Cô nhắc đi nhắc lại và khi anh buông cô ra, cô nhìn quanh thấy những vị khách đang chăm chú nhìn mình liền nói một cách ngượng ngùng – Này, em cho là em đã tạo ra một cảnh ấn tượng rồi.

- Em cứ tiếp tục đi. – Colt nói một cách an ủi, anh không nghĩ sẽ có được sự chào đón ấm áp này mà nghĩ Marcy sẽ ngần ngại khi gặp anh. Nhưng cô luôn luôn làm ngược lại những gì anh đoán.

Khi ngồi đối diện với cô trong căn phòng, anh thấy rằng Marcy xinh hơn trước nhưng trông vẫn chẳng khác gì lúc cô mười lăm tuổi dù giờ cô đã sắp mười tám tuổi rồi. Họ gọi bữa sáng và Marcy nói đùa với người phục vụ trước khi kể cho anh rằng cô làm ca buổi chiều ở đây được ba tuần rồi.

- Tiền boa cũng được. – Cô nói – Công việc không tồi lắm. Anh có biết là em đã tốt nghiệp phổ thông vào hồi mùa xuân không?

Colt lắc đầu, mong rằng giá anh không cảm thấy thương xót cô.

Marcy cúi đầu về phía trước hăng hái nói.

- Em đã có chứng chỉ tốt nghiệp, đó là lý do làm sao em gặp được cô bạn Cassey. Em muốn được ghi tên vào một trường đại học cộng đồng ở đây. Bố mẹ Cassey nói em có thể sống cùng họ trong lúc đi học.

- Họ tốt quá. – Colt nói, nhấp cà phê và thấy chuyện này thật giống nếu so với Benathy. Anh cố tập trung vào Marcy.

- Thật tuyệt nếu có bằng tốt nghiệp trung học. Anh có tự hào về em không?

- Chắc chắn rồi.- Colt đáp – Em hãy tin điều đó. – Marcy luôn học tốt dù có những rắc rối ở nhà.

Marcy tươi tỉnh hẳn. Cô dò xét tâm trạng của Colt.

-Em nghĩ mình muốn học ngành máy vi tính. – Cô nói nhanh. Cô nhìn anh để biết phản ứng của anh.

Anh ngọ nguậy một cách không thoải mái trên chiếc ghế nhựa cứng.

- Marcy, - Anh hỏi – Thế còn Alyssa?

Mặt cô sầm lại.

- Em biết, em biết, có lẽ anh giận em lắm.

- Anh không biết em nghĩ gì khi để nó ở bậc cửa nhà một người lạ.

- Anh không phải người lạ. Anh là bạn em, bạn tốt nữa. Em biết anh sẽ trong nom nó.

- Để anh xem liệu anh có thể giải thích chuyện này, Marcy, để cho em hiểu. Đó không phải bậc cửa nhà anh. Một người phụ nữ tốt bụng sống ở đó và không biết cô ấy nghĩ gì khi một đứa trẻ không biết từ nơi nào lại xuất hiện. – Anh nghĩ tốt hơn nên nói cho Marcy biết rằng Benathy nghĩ Alyssa là con anh, con của anh và Marcy.

- Nhưng Colt, anh sống ở trang trại đó. Anh có thể…

- Anh không thể. Đó là chỗ làm đầu tiên của anh từ lúc ra tù. Em có nghĩ em đặt anh vào tình thế nào không? Em đã làm hỏng chỗ làm của anh như thế nào không? – Giờ anh thật khó mà giữ được sự điềm tĩnh.

Người phục vụ mang bữa ăn sáng của họ tới, và Marcy nhìn xuống đĩa của mình.

- Không. – Cô nói khẽ - Lúc đó em không nghĩ tới tất cả chuyện này.

Colt thở dài bực bội.

- Anh cho là không. Tại sao em không kể cho anh rõ hơn một chút về chuyện này? Ý anh là, làm thế nào em đi đến quyết định tìm ra chỗ anh ở và bỏ Alyssa cho anh?

- Anh thích nó không? Nó có phải là một đứa bé xinh xắn không? – Marcy có vẻ lo lắng và anh thấy là cô thực sự không nghĩ mình đã gây khó khăn cho những người liên quan. Kể cả những quy định của pháp luật đối với những đứa trẻ bị bỏ rơi.

Anh cố an ủi cô, dù anh thực sự muốn thức tỉnh suy nghĩ của cô.

- Alyssa xinh lắm. Nó xứng đáng hơn những gì em cho nó, Marcy.

- Nếu anh định nói về chuyện đó, em sẽ không nói chuyện với anh. – Marcy hờn dỗi nói. Cô đứng dậy và vội đi vào phòng vệ sinh nữ.

Colt cố kìm sự bực mình lại. Anh sẽ không đạt được bất cứ điều gì nếu cứ cố ép buộc. Lúc Marcy quay lại, anh thấy rằng cô còn một con đường dài để đi trước khi hiểu được các hành động của mình một cách nghiêm túc. Rõ ràng việc có con lúc mười bẩy tuổi không có gì bảo đảm là cô đã trưởng thành cả.

- Thôi được. – Anh nói khi cô quay lại chỗ ngồi. Anh nghĩ rằng đây là một buổi sáng thật dài – Cho anh biết em nghĩ gì trong đầu khi lái xe suốt một quãng đường tới Gompers, Texas, và để con em lại.

- Chỉ khi anh không mắng em. – Cô nhìn anh một cách đề phòng.

Anh tự nhủ đây là điều mà Marcy thường gặp ở Butch: sự mất bình tĩnh, những giận giữ điên cuồng.

- Anh không quát mắng đâu. Anh sẽ không chỉ trích đâu.

- Anh định nói vậy chứ?

- Đúng thế.

Marcy nhấp một ngụm nước cam, rồi đặt ly xuống.

- Phải, Farankie và em đã chia tay nhau sau khi Alyssa chào đời. Anh ta không muốn có nó chút nào. Do vậy em tới sống với một số người bạn của bọn em. Nhưng đứa nhỏ gào khóc suốt và họ nói rằng em phải tìm chỗ khác. Em hết tiền và phải ở khu nhà dành cho người vô gia cư hai tuần nhưng rồi cũng phải ra khỏi đó. Em gặp Casey trong lớp ôn thi tốt nghiệp, và cô ấy chuyển tới đây sống cùng cha mẹ và em biết họ có thể cho em ở cùng nếu em không có Alyssa. Do vậy em đã mượn xe của Casey, lái xe đi và gửi nó cho anh. Và giờ em ở đây. – Câu nói cuối cùng này có vẻ hớn hở, như thể cô muốn được tán dương vì cách giải quyết thông minh như vậy.

Colt quyết định rằng anh phải nhắc cô nhớ đến những lời hứa trước đây.

- Em viết trong thư rằng sẽ mang Alyssa đi ngay khi kiếm được tiền, nhưng anh không nghe được tin tức của em từ lúc em để nó lại. Ít ra em nên cho anh biết em ở đâu chứ.

Marcy nhún vai và phết một ít mứt vào miếng bánh mỳ nướng.

- Nhưng em chẳng có nhiều cơ hội lắm. Đứa bé vẫn khỏe chứ?

- Alyssa khỏe. Nó hay cười và anh cho là nó sẽ sớm biết bò.

- Hay quá, anh nghĩ vậy ư? Chúng làm được thế vào độ tuổi nào vậy?

Ít ra cô tỏ vẻ quan tâm tới điều này và Colt thấy hài lòng vì điều kỳ diệu nho nhỏ này. Anh biết do đọc sách rằng độ tuổi cho một hành động nào đó thay đổi rất khác nhau ở mỗi đứa trẻ.

- Nó tùy thuộc vào đứa trẻ.- Anh đáp.

- Ồ. – Cô nói.

Anh hắng giọng.

- Marcy, em có muốn gặp nó không?

Marcy tròn mắt, suy nghĩ.

- Phần nào. – Cô nói những từ này như thể không chắc chắn lắm.

- Anh hy vọng em sẽ tới Gompers và đón cô bé đi cùng.

- Mang nó về thành phố Oklahoma ư? – Marcy nói có vẻ hoảng hốt.

- Phải. Em là mẹ nó mà, Marcy.

Cô đặt đĩa xuống.

- Em biết, nhưng em không cảm thấy mình giống như mẹ nó. Em sẽ làm gì nếu nó sống với em? Làm việc ở đây em không kiếm được nhiều tiền. Em thậm chí không có nổi một căn phòng. Liệu em có thể sống cùng với Casey nữa không? Bọn em chưa nói với bố mẹ Casey là em có một đứa con. Và làm thế nào em có thể tới trường vào mùa thu nếu Alyssa sống cùng em?

- Marcy…

- Em không nhớ đứa bé trông như thế nào, Colt. Em muốn anh giữ nó. Anh rất tốt với nó, em biết anh sẽ như vậy mà.

Anh kiềm chế cơn giận và cố giữ nó trên gò má của mình.

- Em không nghĩ anh cũng có những vấn đề của chính mình sao? Em có hiểu em đang yêu cầu gì không? Anh cũng không có một mái nhà. Anh đang cố vượt qua chuyện mấy năm trước để tạo một cuộc sống mới cho chính mình.

Sau cơn thịnh nộ của anh, nước mắt Marcy bắt đầu chảy, và cô nhìn anh với vẻ của một con cún con bị thương.

- Anh đã có một phiên xử mới. Anh đã được trắng án.

- Điều đó cũng chẳng xóa bỏ được những năm tháng ở tù hay đúng hơn là một chuyện sai lầm khủng khiếp trong cuộc đời anh.

- Và trong cuộc đời em nữa. – Marcy đáp lại, và những gì cô nói khiến anh mặc cảm về tội lỗi của mình. Anh đã giết cha cô. Nếu Marcy là một đứa trẻ có vấn đề, thì đó có thể là lý do. Tất cả là lỗi của anh.

- Thôi được. – Anh nặng nề nói. – Thôi được. Chúng ta sẽ xem xét vấn đề sau, được không?

- Được rồi. – Cô mỉm một nụ cười ngập ngừng. Anh cố ăn, nhưng thức ăn như mùn cưa trong miệng anh.

- Anh biết đấy. – Sau một lúc, Marcy nói một cách suy đoán – có lẽ em nên đến thăm Alyssa. Có lẽ em cần làm thế.

Cô nói vậy chỉ để làm vui lòng anh, nhưng thế cũng đủ.

- Không có thể gì hết. – Anh nói một cách quả quyết. – Anh nghĩ em phải làm vậy.

Anh không biết tại sao, nhưng anh mong nếu có thể đưa Marcy đến trang trại Banner-B, mọi thứ sẽ được đặt về đúng chỗ. Với Marcy ở đó, sẽ dễ dàng hơn để nói cho Benathy những gì đáng ra anh phải nói với cô khi lần đầu tiên anh đến trang trại. Hoặc điều đầu tiên anh dám hy vọng.

***

Benathy đang lau chùi sàn bếp thì tiếng động cơ xe ô tô lạ ồn ĩ phá tan sự tĩnh lặng của một buổi chiều buồn ngủ. Cô liếc ra của bếp, hy vọng vị khách không phải là người nào quan trọng, hôm nay trông cô không được ổn lắm. Tóc cô được buộc túm tạm lên đỉnh đầu và những sợi tóc xoăn bết bải xõa xuống má cô. Cô mặc một chiếc bluose cũ quá chật, và cô buộc túm vạt áo lên để lộ làn da trong trời nóng và ẩm ướt bất thường này. Cô không nhận ra chiếc xe, và cô chắc chắn không mong Colt ra khỏi đó.

Nhưng anh xuất hiện và cô nhớ tới điều Loreen đã nói với cô: chiếc xe màu vàng, phun đầy khói. Cô không thấy một chút khói nào, nhưng chiếc xe thì đúng là màu vàng.

Trong những ngày qua, kể từ lúc Colt đi, cô trải qua hết tâm trạng này tới tâm trạng khác. Đầu tiên cô căm ghét anh. Rồi cô nhớ anh, do đó cô không thể căm ghét anh nhiều như lúc đầu. Rồi cô tức giận với anh vì đã hứa làm sáng tỏ mọi chuyện với cô mà không thể nói ra. Hoặc có lẽ anh sẽ làm vậy nếu cô cho anh một cơ hội, do vậy cô lại ghét bản thân mình vì đã không cho anh một cơ hội.

Nhưng giờ khi thấy anh chui ra từ chiếc xe nhỏ đó, cô biết rằng mình yêu anh.

Không, cô không thể thế được. Cô không thể yêu mọt kẻ giết người.

Cô chưa hỏi anh vê điều đó. Vậy có lẽ anh không phải như vậy. Nhưng sự thật là Mott biết một điều gì đó từ viên cảnh phó sát trưởng. Hoặc có lẽ đúng anh là kẻ giết người.

Colt không đi một mình. Một cô gái vị thành niên đi cùng anh. Cô ta ngó quanh trang trại một cách chán ngán. Cô ta dường như không bị gây ấn tượng, nhưng Benathy cho rằng có lẽ trang trại Banner-B chẳng có gì đáng nhìn với những khu nhà cũ đổ nát và mọi thứ khô quắt như một bộ xương vì không có mưa.

Benathy biết cô gái là ai. Cô nhận ra đó là cô gái trong bức ảnh mà Colt cất trong ví. Cô ta là Marcy.

Jesse nhảy ra từ những bụi cây lúp xúp mà nó chui vào cho mát và bắt đầu sủa. Khi nhận ra một trong những vị khác là Colt, nó ngừng kêu và nhảy tót về phía anh, ngoáy tít mừng rỡ. Colt cúi người, gãi gãi vào sau tai nó và đuôi Jesse đập liên hồi. Như mọi khi khi nó sung sướng, Jesse đã tè rồi. May là, Colt đã dạy nó bỏ thói quen xấu này.

- Ngoan nào. – Benathy nghe Colt nói. Cô vội vã nhấc chiếc giẻ lau ra và giúi nó vào một góc bếp. Tránh những chỗ ướt, cô đi qua sàn nhà và đợi ở cửa chắn để xem chuyện gì sẽ diễn ra.

Cô gái nhìn thấy cô bèn ngập ngừng mỉm cười. Cô ta có vẻ dịu dàng nhưng không đủ già dặn để là một người mẹ, và chắc chắn không đủ lớn để cặp với Colt. Benathy nheo mắt, xem xem liệu có phải cô gái đó đã mắc sai lầm không. Cô gái, người phụ nữ này ư? Không phải là người có thể ghen tuông được.

Colt đã bước lên bậc thềm thứ hai.

- Anh đưa cô ấy đến. – Anh chẳng cần rào đón gì. Anh có vẻ lo lắng, kiệt sức. Benathy chỉ nhìn anh. Đó là tất cả những gì cô có thể làm, thấy rằng cô muốn bật khóc. Cô nhớ anh. Chúa ơi, cô nhớ anh.

Colt quay sang cô gái.

- Marcy, đây là Benathy. Cô ấy là người mà em cần phải cảm ơn vì đã cho Alyssa ở lại đây.

Benathy từ từ bước lên bậc cửa và nhìn cô gái qua bức màn chắn.

- Cảm ơn. – Cô gái nói. – Em muốn nói là thực sự cám ơn. Vì đã cho nó ở lại.

- Chúng tôi có thể vào được không? – Colt nhìn Benathy chăm chú dường như anh không thể chịu nổi cách cô nhìn.

- Tôi vừa mới lau sàn bếp xong. – Cõ lẽ anh nên đi vòng ra phía trước.

Colt gật đầu và trước khi cô kịp nhận ra, anh đã dẫn Marcy vòng quanh ngôi nhà. Cô nghe Marcy nói điều gì đó về những bông hoa hướng dương xinh đẹp mọc dưới của sổ căn phòng và rồi cố suy nghĩ, cô vuốt tóc ra sau tai và bước tới nhìn vào tủ lạnh. Trước đó cô đã uống hết trà đá và cô chẳng có gì để mời họ. Có lẽ phải dùng nước trái cây vậy. Có lẽ Colt muốn uống bia. Cô chẳng còn lon nào nhưng Eddie có thể mang từ ngôi nhà của cậu đến.

Cô đang làm gì vậy? Cô đang hành động như thể Colt là người mà cô phải gây ấn tượng và cả Marcy nữa. Hãy kìm chế đi, cô tự nhủ, Lạy chúa toàn năng, mình hành động như một con ngốc.

Thật chẳng dễ chịu khi nhắc nhở bản thân rằng cô không phải người phụ nữ đầu tiên hành động như một kẻ ngốc vì tình yêu, và cũng sẽ không phải là người cuối cùng.

Cô đón họ ở cửa trước. Cô giữ cánh của mở và lẩm bẩm “Mời vào” một cách thân mật như thể đang vui vẻ, và họ bước vào. Họ đi vào phòng khách, nơi Marcy chọn một chiếc ghế có tay bị lún xuống khi ngồi trong khi Colt ngồi một cách không thoải mái trên thành sofa. Benathy ngồi xuống một chiếc ghế tựa kiểu cổ chạm trổ có ít giá trị bởi ai đó đã cạo mất lớp sơn màu sữa của nó từ lâu lắm rồi. Nếu nó có giá trị thì cô đã bán nó từ lâu rồi.

- Alyssa đâu? – Colt hỏi.

- Nó ở trên gác. Hôm nay Loreen về nhà sớm. – Benathy trả lời.

- Em có thể gặp nó không? – Marcy có vẻ quả quyết và không để lộ cảm xúc gì, không phải vẻ phấn khích như người ta nghĩ một người mẹ phải có khi không gặp con mình hơn một tháng trời.

- Chắc chắn rồi. Cô có muốn tự mình lên gác không? – Benathy không biết phải giải quyết tình huống này như thế nào. Trông Marcy chẳng có vẻ sợ sệt gì.

- Được ạ.- Marcy đứng lên. Colt không nói bất kỳ điều gì. Benathy nói với cô ta.

- Ở trên gác, căn phòng đầu tiên ở phía bên phải hành lang. Căn phòng màu xanh.

- Được ạ. – Marcy lại đáp. Cô bước đi, để Colt và Benathy lại.

- Cô ấy trẻ quá. – Banthy nói. Đó là tất cả những gì cô có thể nói.

- Mười tám tuổi vào tháng này. Đừng có quá nghiêm nghị với cô ấy quá, Benathy. Cô ấy cũng không thoải mái gì.

Benathy nghe thấy tiếng Alyssa thức giấc. Cô nghĩ sẽ thấy tiếng Marcy thì thầm nói chuyện nhưng chẳng nghe thấy gì cả. Có gì vương vướng trong cổ khiến cô khó thở. Cô không thích nghĩ đến việc Alyssa đáp lại giọng một người phụ nữ khác, và cô không chịu được ý nghĩ Alyssa sẽ đi cùng họ.

- Tôi sẽ mời anh uống thứ gì để uống có thể. Tôi có thể gọi cho Frisco và đề nghị Eddie mang một chai bia đến.

- Không, anh không muốn uống gì. Eddie thế nào rồi?

- Cậu ta khó chấp nhận việc ra đi của anh.

- A! – Colt thốt lên và nhìn xuống đôi ủng của mình.

- Đó là lỗi của tôi. Eddie đổ lỗi cho tôi và đúng vậy.

- Nghe này, Benathy. Anh không muốn em đổ lỗi cho bản thân trong việc bảo anh đí. Khi chuyện này xảy ra, anh phải tới thành phố Oklahoma và dù sao anh cũng phải đi một thời gian. Nếu có cơ hội nói chuyện với Eddie, có lẽ anh sẽ nói cho cậu ta hiểu.

- Có thể. – Cô cho phép.

- Có chuyện gì với Mott không?

Cô không chắc mình có muốn nói về chuyện này không, nhưng cô không thể không trưng thực với Colt. Quá tồi tệ nếu anh không nghĩ giống như vậy về cô.

- Mott đã tới đây. – Cô đáp.

- Anh ta muốn gì?

- Thật ngớ ngẩn để kể. – Cô đứng phắt dậy và nói. Tôi sẽ đi lấy một ly nước.

Cô vào bếp lấy những viên đá trong tủ lạnh cho vào cốc nước. Colt bước theo cô và đứng ở cửa nhìn, vẻ mệt mỏi nhưng thanh thản.

- Anh có muốn uống nước không? – Cô lịch sự hỏi.

- Có. – Anh đáp. Anh tìm sự dịu dàng trên khuôn mặt cô nhưng chỉ thấy vẻ bối rối. Và còn một điều gì khác đã khuyến khích anh. Cô dường như đã sẵn sàng lắng nghe. Hoặc ít nhất đó là điều anh nhận ra, vì cô đã cho rằng anh sẽ đi.

Cô đưa cho anh một ly nước.

- Em có kể cho anh nghe về Mott không hay anh sẽ tự tìm hiểu trong thị trấn?

Cô cố nhún vai.

- Một hôm anh ta tới đây. Cũng là chuyện cũ và thêm một chuyện nữa.

- Anh ta có xúc phạm em không? Có nói những điều không nên nói không?

- Hừm, anh ta gợi ý rằng chúng tôi nên kết hôn.

Colt cố giữ vẻ thờ ơ.

- Còn em nói gì?

- Tôi hỏi là anh ta có thể tự mình rời khỏi đây hay là để tôi gọi Frisco giúp.

- Và?

- Anh ta bỏ đi. Dù sao chuyện này cũng lạ lùng đấy. Tôi có cảm giác rằng anh ta đang thực hiện một số nghi lễ mà anh ta cố phải làm. Anh ta chắc phải biết tôi sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện lấy anh ta.

- Anh hy vọng sẽ không là vậy. – Colt nói một cách dứt khoát. Anh bị thôi thúc bởi những điều anh muốn nói, những điều anh muốn làm. Giờ không phải lúc, anh tự cảnh cáo mình. Anh nên chờ.

Benathy quay người lại và bắt đầu gạt nước rơi trên bàn bếp. Đáng ra cô không nên nói cho Colt về lời đề nghị lạ lùng của Mott. Có lẽ anh đã nghĩ cô đang nói với anh để chế giễu hoặc khiêu khích anh hoặc một điều gì đó, chuyện không phải thế chút nào. Cô đã có thói quen nói chuyện với Colt về những chuyện lớn và nhỏ xảy ra trong cuộc sống của cô. Cô đã nghĩ đến anh như một người bạn.

Bạn hay không, thì cô cũng cảm thấy không phải khi nói chuyện vớ vẩn này với Colt trong khi có rất nhiều chuyện cần phải làm sáng tỏ. Cô quẳng miếng xốp vào bồn rửa và cọ bồn rửa để tĩnh tâm. Một tay run run, cô kéo chiếc rèm sang một bên và nhìn qua cửa sổ ra bên ngoài, nơi khu vườn của cô đang héo rũ dưới ánh mặt trời nóng bỏng.

Lý do thế là đủ. Cô quay lại.

- Tốt hơn tôi nên ra ngoài và tưới cho những cây rau kia. – Cô nói – Hôm nay Eddie không có ở đây.

Anh không muốn cô đi.

- Benathy. – Anh gọi và ngừng lời.

Cô nhìn anh. Những tấm ván sàn trên gác cót két khi Marcy đi lại quanh căn phòng màu xanh phía trên đầu họ.

- Colt. – Marcy gọi vọng từ trên gác xuống. – Anh có muốn lên đây và thay bỉm cho Alyssa không?

- Không, những chiếc bỉm sạch ở trên tủ quần áo đó. – Anh nói với lên.

Những lời này đầu tiên rơi vào thinh không, rồi đáp lại là một tràng lẩm bẩm. Họ lắng nghe khi Marcy quay trở lại phòng.

Chiếc đồng hồ kiểu cổ treo trên tường tích tắc ngày càng rõ hơn trong sự im lặng.

- Lúc nãy anh định nói gì? – Benathy thăm dò.

- Lần trước hình như em có một số câu hỏi. Dường như em muốn các câu hỏi đó được trả lời. Vậy tại sao em không hỏi đi.

- Ôi chà. – Cô kêu lên. Anh nhìn chăm chú chỗ cổ cô và nhận ra rằng mình buộc chiếc áo hơi cao trong khi điều cô phải làm là tháo nó ra và thả xuống phía dưới.

- Thế nào? – Anh hỏi.

Cô quyết định lúc này không nên tháo nút buộc ra. Cô loại bỏ việc tưới vườn ra khỏi đầu, những cái cây kia phải đợi đã. Cô tự nhủ: giờ đã đến lúc.

Cô ngẩng lên và nhìn thẳng vào mắt anh. Anh nhìn lại, môi mím chặt thành một đường thẳng.

- Hôm trước tôi nghe được ở thị trấn rằng anh đã giết một người đàn ông ở Oklahoma. Điều đó có đúng không?

- Phải, đúng vậy, Benathy.

Những lời này rơi thẳng vào cô, nặng trịch như đá. Khi đã được nói ra, khi đã được ném xuống hố sâu ngăn cách giữa họ, chúng sẽ không biến mất, và cô biết điều đó. Cô nghe thấy một tiếng gầm lớn bên tai và thế giới dường như lùi vào một màn sương mù lớn trống rỗng. Cô nghĩ mình sẽ hỏi “Anh có thể nói rõ hơn không?”, nhưng cô không chắc lắm. Khi cô đã nghi ngờ rằng đó chỉ là một tin đồn?

Trong giây phút này thế giới đối với cô chỉ tập trung trong đôi mắt anh. Cotl nói:

- Anh muốn nói với em tất cả. Nhưng…-và anh vội liếc về phía sau lưng-không phải trong lúc Marcy đi lại và hỏi những câu hỏi về đứa bé. Chúng ta có thể đi dạo được không?

Điều này khiến cô ngạc nhiên.

- Đi dạo ở đâu?

- Dọc theo đường dành cho xe chạy. Phía xa xa chỗ những thân cây có vẻ mát mẻ.

Cô cố lấy bình tĩnh

- Được rồi. Chúng ta có thể làm vậy.

Anh gọi Marcy, nói rằng họ sẽ sớm quay lại, rồi cả hai rời khỏi nhà bước vào làn không khí buổi chiều miền tây Texas nóng rát. Làn nhiệt hầm hập phả vào họ, khiến Benathy khô cả cổ. Dường như trời khô hạn thế là đủ rồi.

Jesse Jame nhảy ra từ chỗ nằm bên cạnh ghế xích đu và muốn đi cùng họ nhưng Colt bảo nó ở lại và nó nghe lời. Benathy quá tê liệt đến nỗi cô chẳng phản đối khi Colt lẳng lặng cầm tay cô khi họ bước đi. Và sau khi anh bắt đầu kể câu chuyện của anh, một câu chuyện khủng khiếp, cô quên mất rằng anh vẫn đang nắm tay cô.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Amela Browning

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.