Bí Mật Của Chàng Cao Bồi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Colt tới trang trại Ryzinski vào một buổi sáng lạnh lão của tháng Hai. Đó là một trang trại nuôi ngựa lớn bụi bặm ở một doi đất của Oklahoma, khu đất nhấp nhô cho tới khi gặp hàng rào, rồi lại nhấp nhô cho tới khi gặp đường chân trời. Anh đã nghe nói rằng Butch Ryzinski cần một người chăn ngựa hiểu về ngựa, do vậy anh đã bắt chuyến xe buýt đầu tiên ở Tulsa, nơi anh làm công việc xây dựng nhưng vẫn mong muốn quay lại với công việc dạy ngựa.

Khi anh xuất hiện để xin việc, Butch Ryzinski nhẹ nhàng ra khỏi chuồng ngựa, nhìn anh từ đầu đến chân với cặp mắt ti hí và trề môi dưới từ trái sang phải.

- Cậu bắt đầu từ hôm nay, nhóc. – Anh ta nói và nhổ một đống nước thuốc lá xuống phía dưới đôi ủng của Colt.

Colt đi tới chỗ xe móc dùng làm chỗ ngủ cho những người làm công thì thấy một cô bé đang cong người qua hàng rào bãi quây. Cô bé mảnh khảnh, người bắt đầu trưởng thành và dường như thiếu tự tin về bản thân giống như rất nhiều đứa trẻ ở độ tuổi đó.

- Chào! – Cô bé nói, trông có vẻ bẽn lẽn trong mái tóc sẫm màu.

- Chào! – Anh đáp lại và anh đã gặp Marcy như thế đó.

Marcy là một sinh vật đeo bám, lẽo đẽo theo anh đi khắp trang trại, và anh lấy đó làm chuyện để trêu chọc cô. Anh cảm thấy tiếc cho cô. Những người chăn ngựa khác nói với anh là mẹ Marcy đã bỏ đi từ lâu. Đã từng có một người quản gia, bà ta làm bất cứ việc gì trừ làm mẹ. Khi bà ta bỏ đi sau cuộc cãi vã ầm ĩ mà tất cả bát đĩa trong bếp ngôi nhà lớn bị đập vỡ, chẳng ai quan tâm lắm, nhất là Butch.

Colt được thuê để làm công việc dạy ngựa. Là một người dạy loại ngựa chưa thuần hóa, người ta nghĩ anh phải là người có bàn tay sắt và gót sắt. Nhưng anh nghĩ cách thông thường áp dụng trong việc dạy ngựa là sai. Anh đã dạy một phương pháp mới, và anh lặng lẽ áp dụng những suy nghĩ này của mình vào chương trình dạy của trang trại Ryzinski mà không phô trương. Anh thích dịu dàng với ngựa, chứ không làm chúng sợ hãi. Những người làm khác thán phục phương pháp của anh và anh chỉ cho họ đôi chút cách thức anh đã làm. Không may là ngay từ đầu Butch đã không đồng ý với quan điểm của anh, nhưng khi Colt đào tạo được những con ngựa tốt, anh ta chẳng nói gì.

Lần đầu tiên Colt thấy Marcy khóc trong một ngăn chuồng ngựa rỗng, chân thâm tím do bị Butch quật bằng thước đo, anh đã đương đầu với Butch trong văn phòng của anh ta và thử nói về chuyện này.

- Anh quật để dạy ngựa, còn tôi quật để dạy con tôi – Butch nói với anh. Colt cãi rằng trẻ con khác với ngựa và có nhiều cách khác để dạy dỗ một cô bé, nhưng Butch chẳng buồn để tai.

- Ra khỏi đây đi. – Butch thô bạo nói trước khi nhấc ống nghe và quay số điện thoại để cho Colt thấy rằng anh không có việc gì ở đây cả. Tức giận, Colt đội mũ lên và bước ra, điên tiết với Butch. Cuối ngày hôm đó, anh ăn cùng Marcy chiếc kem dâu và nghe cô bé kể về mình.

Hóa ra Marcy rất sợ bố.

- Hầu như ngày nào bố cũng quật em. – Cô khổ sở nói, và khi Colt hỏi cô mắc lỗi gì mà phải ăn roi thì Marcy nói rằng bất cứ chuyện gì cũng có thể làm Butch điên tiết. Bạn gọi điện đến lúc bữa trưa này. Không thay giấy toilet khi hết này. Cười khúc khích này.

Chắc chắn những người làm khác ở trang trại cũng nhận thấy Butch đối xử với Marcy như thế nào, nhưng họ nói anh ta chẳng đối xử tử tế gì với bất cứ ai. Nếu anh làm việc tại trang trại Ryzinski, anh sẽ là đề tài cho những tràng chửi rủa và những cơn giận của ông chủ, và điều duy nhất phải làm là phớt lờ chúng đi. Họ nhắc Colt đừng can thiệp vào mối quan hệ giữa người cha và người con đó.

- Butch nóng tính kinh khủng. - Họ nói - Đừng làm ông ta bực mình nếu anh muốn giữ công việc này.

Công việc có ý nghĩa rất nhiều với Colt. Anh đang tiết kiệm tiền để bắt đầu công việc kinh doanh của mình, một trang trại nơi chỉ áp dụng phương pháp dạy ngựa của mình. Anh đã chịu đựng rất nhiều lời lăng mạ của Butch, khi bụi đỏ bay đầy không trung, và tất cả những gì anh muốn làm là đòi tiền và bỏ đi, anh tự nhắc mình rằng tại sao anh vẫn còn phải ở đây. Anh đang trên đường có một cuộc sống tốt đẹp. Anh tự nhắc mình, chỉ thêm một năm nữa thôi, và rồi chỉ còn chín tháng, rồi lại chỉ còn sáu tháng. Colt đã đầu tư tiền vào những quỹ ở chỗ này chỗ nọ và của để dành của anh đang lớn lên cùng với nền kinh tế bùng nổ. Giấc mơ của anh sắp thành sự thật.

Và rồi anh rơi vào một tình thế khiến anh không thể bỏ qua việc Butch đối xử với Marcy như thế nữa.

Lần đó đã gần nửa đêm, Colt dậy khỏi giườg ra chỗ chuồng ngựa để kiểm tra xem con ngựa lang cứng đầu mà anh đã dạy hôm đó. Anh nghe thấy tiếng cãi vã trong văn phòng của Butch và biết ngay những người ở trong đó là ai.

- Mày hãy quay lại nhà và đừng để tao nghe bất cứ chuyện gì về việc hẹn hò. – Butch gầm lên.

Marcy đã trở thành một cô gái mười bốn tuổi xinh đẹp, mảnh mai và gần đây một cậu trai của trang trại bên cạnh ngày ngày đã lái xe tới gặp cô vì cậu đã có giấy phép lái xe.

- Nhưng Tiffany luôn đi chơi cùng bạn trai của nó. – Marcy bào chữa. – Không phải là bố không biết Jason. Anh ấy là một người lái xe giỏi, rất cẩn thận, và…

- Mày chẳng biết cái quái gì về việc một gã đàn ông thực sự muốn gì. – Buthch gào lên. – Mày lên xe với một thằng con trai và mày có thể hôn tạm biệt sự trong trắng của mày.

Marcy há miệng ngạc nhiên.

- Bố, tất cả những gì bọn con muốn làm là lái xe vào thị trấn và đi xem phim. – Cô cao giọng nói.

- Ừ, và tất cả những gì nó muốn làm là lần tay lên chân mày và xem cái gì dưới váy mày.

Colt ra khỏi ngăn chuồng của con ngựa lang. Anh nghe tiếng một chiếc ghế văng trên sàn và Marcy chạy ra cửa trước đang mở. Cô thấy Colt đứng đó bèn dừng lại, mắt mở lớn một cách điên daị. Đó là lúc Butch tóm lấy lưng cô và lôi vào trong văn phòng.

- Bố, bố đang làm con đau. Để con đi!

Colt không chịu đựng thêm được nữa. Anh theo họ vào văn phòng mà chẳng có kế hoạch rõ ràng nào trong đầu. Anh chỉ biết mình phải làm một điều gì đó.

Butch thả Marcy ra khi nhìn thấy Colt.

- Anh muốn gì hả? – Anh ta gầm lên.

- Để Marcy yên, Butch! – Colt nói một cách kiên quyết, đẩy Marcy ra sau lưng anh. Cô đứng đó, vừa khóc vừa thở.

- Quay lại với nơi thuộc về anh, McClure.

- Tại sao anh không bình tĩnh lại, Butch? Hãy suy nghĩ chuyện này và quyết định vào ngày mai.

- Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, và cám ơn nếu anh không xen vào giữa tôi và con gái tôi. Marcy, tới đây.

- Không! – Marcy đáp. Colt có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi của cô, nó rất dễ nhận thấy.

Butch tiến tới phía họ, vẻ đe dọa toát ra từ cái nhìn của anh ta.

- Mày nói gì? – Anh ta bình thản hỏi.

- Con nói không và con muốn quay về nhà.

- Mày sẽ không đi đâu hết, bà trẻ ạ. – Butch tháo dây thắt lưng. Khi anh ta uốn cong nó, con ngươi mắt anh ta thu nhỏ lại.

- Butch, anh nên cất cái thắt lưng đó đi. – Colt nói. Lần này Butch không được đánh Marcy. Anh đã suy nghĩ khi bước qua bậc cửa văn phòng nơi Marcy sẽ được an toàn. Anh đã ở ngoài cuộc khá lâu và đã kiếm được gần đủ tiền để có thể bỏ đi. Nếu anh bị đuổi vệc vì đã bảo vệ một đứa trẻ thì cũng vậy thôi. Cũng đáng để làm việc đó.

- Lùi lại, McClure! – Butch nói.

- Đừng động vào nó, Butch. Nếu không anh sẽ hối hận đó.

Colt khẽ nói với Marcy, dùng giọng nói nhẹ nhàng mà anh nói với ngựa trong những tình huống dạy ngựa khó khăn.

- Đi đi, Marcy. Anh sẽ giải quyết chuyện này.

Đầu tiên anh nghĩ cô sẽ không làm vậy, cô đã bị nỗi sợ chôn chặt chân. Nhưng rồi cô đẩy cửa và hốt hoảng chạy.

Nhưng Butch đã nhanh hơn Colt nghĩ. Anh ta chộp lấy Marcy và tóm cổ cô bé.

- Colt! – Marcy cố kêu lên trước khi ông bố chẹn những lời của cô bằng cánh tay xiết chặt.

Torng đời mình Colt chưa bao giờ giận dữ đến vậy. Anh giận đến nỗi thấy mọi vật như qua một lăng kính màu đỏ. Tất cả mọi sự coi thường, xúc phạm, và tất cả những việc kinh tởm mà Butch Ryzinski đã làm với anh và với mọi người khác vụt lóe lên trước mắt anh. Anh vung một nắm đấm và hàm Butch. Anh ta ngả đầu ra phía sau tránh, nhưng nắm tay của Colt đã sượt qua mặt anh ta. Đòn đánh đủ mạnh khiến Butch buông Marcy ra.

- Chạy đi, Marcy! – Colt nói khi Butch lảo đảo phía sau bàn của anh ta. Colt tới phía Butch, dự định công khai đường đầu với anh ta.

- Ông ấy có súng đó! – Marcy kêu lên, và chắc chắn vậy, Butch đã chạm và ngăn kéo bàn và rút ra một khẩu súng lục bán tự động 9 mm bóng loáng, khẩu súng mà anh ta cất ở đó đề phòng những tên trộm đêm đột nhập khi anh ta làm việc muộn.

- Mày nghĩ mày có thể ăn nói với tao như vậy và bỏ đi được ư? – Butch hỏi - Phải đấy, mày không thể. – Anh ta chĩa súng vào chân Colt và bóp cò. Viên đạn trượt qua chiếc ủng bên phải của Colt và xới thành một lỗ trên ván sàn.

- Cất súng đi, Butch! – Colt nói.

Để trả lời, Butch lại bắn một phát nữa, lần này lên trần nhà.

Colt không mất nhiều thời gian để nhận ra rằng anh đang đương đầu với một kẻ điên. Dường như anh không thể nói chuyện với Butch để tìm ra một giải pháp hợp lý cho tình huống kỳ quặc này.

Marcy đứng chết lặng ở cửa, khuôn mặt tái xám, cặp mắt lộ vẻ choáng váng. Colt cho là nếu cô có thể chạy được thì cô đã chạy rồi. Nhưng chẳng thể trốn thoát theo cách vậy, và văn phòng thì lại không có cửa sổ.

Cho đến giờ, thì việc nói chuyện với Butch chẳng có tác dụng gì. Tuy nhiên, việc này sẽ cho anh một chút thời gian cho tới khi có người nào đó thấy rằng thật lạ thường khi có những tiếng súng từ chuồng ngựa và quyết định tới đó kiểm tra.

- Butch, những chuyên gia có thể giúp anh và Marcy giải quyết chuyện gia đình anh. – Colt nói bằng giọng thuyết phục. - Cất súng đi, và anh có thể tìm kiếm sự giúp đỡ vào ngày mai.

- Những người như mày làm tao phát ốm. – Butch vặn lại. – Luôn cố làm mọi chuyện tốt đẹp. Mày không hiểu rằng sức mạnh là thứ duy nhất thực sự có tác dụng ư? Chẳng cần chuyện trò, chẳng cần tâm lý, chẳng cần bất cứ thứ gì cả.

- Anh sai rồi. – Colt nói. Anh đã biết. Anh đã từng ở những gia đình nhận con nuôi nơi anh đã bị đánh đập gần cả cuộc đời, và tất cả những gì anh học được là sự oán giận.

- Những tay người làm ở trang trại, - Butch nói – không nên tỏ vẻ - anh ta dường như tìm thấy sự hài hước trong câu hỏi của mình và khúc khích cười, nhưng không phải là cái cười thông thường. Colt nhận thấy nó có một vẻ gì đó hơi điên cuồng. – Do đó tại sao mày không bịt tai lại để không thể nghe được bất cứ điều gì? Hay bịt mắt lại để không nhìn thấy điều gì nữa? – Butch vẩy khẩu súng theo hình vòng cung, và đó là lúc Colt cử động. Colt cong người và nhảy lên, hy vong hất được khẩu súng ra khỏi tay Butch. Nhưng chắc Butch đã dự đoán trước được việc này vì anh ta đã né sang một bên và khẩu súng trượt ra.

Họ đánh nhau, chửi rủa nhau và Butch ghì chặt Colt vào bàn. Colt lăn sang một bên và Butch nhảy xổ vào anh và cả hai ngã lăn ra sàn. Trong lúc đánh nhau, Colt nghĩ khẩu súng ở đâu? Và rồi anh thấy nó nằm gần cửa. Anh với lấy khẩu súng và khi những ngón tay anh chạm vào nòng kim loại thì Butch đập mạnh tay xuống tay anh. Colt nhận thấy tiếng thổn thức của Marcy ở đâu đó nhưng anh không thể nhìn thấy cô bé. Colt nắm khẩu súng chặt hơn khi anh lăn qua cánh cửa mở ra ngoài chuồng ngựa còn Butch thì kéo tay anh cho tới khi khẩu súng nằm giữa họ và Colt hổn hển thở, cố chống lại khi cả thân hình Butch đè anh xuống sàn nhà và rồi đột nhiên, Butch nhả tay ra và để Colt cầm được khầu súng.

Colt đẩy Butch ra và chậm chạp đứng lên. Butch cũng vậy, ngực phập phồng mạnh vì cuộc đánh lộn.

- Ra khỏi đây, McClure! – Butch nói. - Dọn sạch đồ của mày ra khỏi chỗ ngủ và đừng để tao thấy mày quanh quẩn ở đây nữa.

Đó cũng chính là điều Colt muốn.

- Tôi sẽ đi. – Anh nói.

- Đưa tao khẩu súng. – Butch giơ tay ra.

- Không được, cho tới khi tôi lấy ổ đạn ra đã. – Anh muốn bảo vệ lưng mình khi anh quay người đi, trong trường hợp Butch nảy ra ý định nào đó.

Colt biết về súng, và anh biết rằng nếu ổ đạn được lấy ra, thì súng sẽ không thể nổ kể cả trong trường hợp còn lại một viên đạn trong ổ đạn. Anh bắt đầu tháo ổ đạn ra, mắt cảnh giác nhìn Butch đang đứng trước mặt anh.

- Tôi nghĩ… - Butch cất tiếng nhưng Colt sẽ chẳng bao giờ biết Butch nghĩ gì.

Bởi vì lúc anh đang tháo ổ đạn thì khẩu súng phát nổ và Butch Ryzinski nhận một viên đạn vào bụng.

- Anh ta đã chết, Benathy. Ngay trước mắt Marcy. Butch nhìn anh, mắt anh ta trợn tròn lên rồi chết.

Benathy nhìn Colt chằm chằm một cách kinh hoàng.

- Chuyện xảy ra như thế nào?

- Có một viên đạn nằm trong ổ đạn. Người ta luôn cho rằng khẩu súng không phát nổ khi ổ đạn được tháo ra, nhưng nó đã nổ. Không ai tin anh khi anh kể vậy. Sách hướng dẫn vận hành súng an toàn có ghi rằng không thể có chuyện đó xảy ra.

- Sau đó thế nào? Tại sao?

Colt nhún vai.

- Sau khi anh vào tù, rất lâu sau khi vụ án xảy ra, một viên cảnh sát tìm thấy một sai sót trong thiết kế. Một chuyện như vậy cũng xảy ra đối với anh ta trong khóa huấn luyện bắn súng. Hóa ra rằng áp lực nhẹ lên cò súng trong khi tháo ổ đạn có thể khiến súng phát nổ.

- Chuyện thật tồi tệ đối với anh. – Benathy thốt lên, giọng cô trầm xuống.

- Toàn bộ chuyện đó thật khủng khiếp. Anh đứng đó với khẩu súng, không hiểu tại sao nó lại nổ. Butch chết ngay trước mắt anh. Thật tồi tệ cho anh, nhưng còn tồi tệ hơn cho Marcy. Tất cả những gì anh làm là cố bảo vệ cô bé, nhưng cuối cùng đã làm cô bé thương tổn.

Benathy nhìn ra khoảng không phía ngoài những lùm cây nơi cô tìm thấy một chỗ để ngồi trên một khúc gỗ được hạ xuống. Colt ngồi bên cạnh cô trên mặt đất, tay anh đặt trên đầu gối. Có tiếng sóc kêu đâu đó, nhưng bao trùm tất cả là tiếng rì rào của con đường.

- Chuyện gì xảy ra đối với Marcy sau …sau đó…?

- Sau khi bố chết, cô ấy trở thành người được chính quyền bang bảo trợ. Họ đưa cô ấy vào những gia đình nhận con nuôi, những gia đình mà gần như đã hủy diệt anh. Anh là một đứa con nuôi nhưng đó là điều mà anh muốn những người khác không phải chịu. Trang trại bị bán để trả các món nợ của Ryzinski. Và anh phải vào tù.

Giờ Benathy đã hiểu cái nhìn trong mắt Colt nghĩa là gì: đó là một thảm kịch bí ẩn. Cô đã sai khi gán cho nó có nhiều tâm trạng khác nhau, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến điều tồi tệ nhất.

- Thế còn về khẩu súng? Tại sao nó phát nổ?

- Không ai đủ quan tâm tới nó để kiểm tra xem tại sao như vậy. Ai cũng tin anh bắn Butch có mục đích cả.

- Thế… thế anh phải ở tù bao lâu?

Mắt anh không rời khỏi khuôn mặt cô.

- Ba năm. Ba năm địa ngục cho tới khi anh ra khỏi đó. Anh đã có được một kỷ niệm nho nhỏ, vết sẹo này, kết quả của một trận đánh lộn với những kẻ cùng ở tù.

- Đó là mức án ư? Ba năm đó?

Colt lắc đầu.

- Không, mức án dài hơn thế rất nhiều, nhưng anh đã nghiên cứu sách luật trong thư viện nhà tù để tìm ra kẽ hở, cố gắng tìm cách ra khỏi đó. Cuối cùng, một nhân chứng đã xuất hiện. Người đó đã ở chuồng ngựa vào đêm đó, nhưng anh ta sợ phải nói ra. Cuối cùng lương tâm anh ta đã thức tỉnh và anh ta tới chỗ cảnh sát trưởng và kể mọi điều mà anh ta đã chứng kiến.

- Anh ta là ai vậy?

- Một người giúp việc ở trang trại Ryzinski. Cậu ta dọn chuồng ngựa, làm những công việc tồi tàn nhất, những việc mà không ai khác muốn làm. Tên cậu ta là Rusty và cậu ta không phải là kẻ thông minh gì. Tất cả bọn anh đều rất thích cậu ta, và có trêu chọc cậu ta đôi chút, nhưng sẽ làm bất cứ thứ gì cho cậu ta. Cậu ta là người trầm tĩnh, không bao giờ muốn lôi kéo sự chú ý của người khác và rất sợ Butch Ryzinski. Cậu ta đã nhìn thấy và nghe thấy mọi thứ từ một ngăn chuồng rỗng ngay cạnh anh đêm hôm đó, nhưng lúc đó cậu ta không nói gì, do vậy không ai biết cậu ta có mặt ở đó.

- Thế cảnh sát trưởng không nói chuyện với cậu ta à? Thế không có cuộc điều tra nào à? – Cô cao giọng một cách hoài nghi, nhưng không phải nhằm vào Colt. Cô không thể tin rằng có người đã thấy súng nổ mà không nói thẳng ra mọi việc ngay từ đầu.

- Khi cảnh sát trưởng hỏi Rustty, cậu ta chỉ ôm đầu và nói lúc đó đang ngủ. Cậu ta bị cấm đến chuồng ngựa khi không có việc ở đó, và cậu ta chỉ có chút ít hành lý nghèo nàn ở nơi ngủ, do vậy không ai trong số những tay người làm khác đặt câu hỏi khi cậu ta nói mình đã ở đâu. Chắc chắn anh cũng không biết cậu ta ở trong chuồng ngựa vào đêm đó.

- Làm thế nào anh tìm ra chuyện đó?

- Sau khi trang trại bị bán, Rusty tìm được công việc ở chỗ một mục sư địa phương cần cậu ta quét dọn nhà thờ, đại loại thế. Rusty bị giằng xé dữ dội bởi điều đã chứng kiến, và cậu ta biết anh phải vào tù. Cậu ta thích anh. Anh đối xử với cậu ta tốt hơn phần lớn những gã khác. Vị mục sư giục cậu ta tới chỗ cảnh sát trưởng để kể lại, và dựa trên những gì Rusty nói về việc nhìn trộm qua những kẽ hở thanh gỗ hôm đó, anh đã thắng trong phiên tòa xử tái thẩm. Lúc đó, chuyên gia đường đạn của cảnh sát đã phát hiện ra sự sai sót trong việc thiết kế súng lục. Và, cùng với lời khai của Rusty, anh đã được ra tù.

- Marcy là một nhân chứng. Thế cô ấy không làm chứng trước tòa là anh không cố ý bắn bố cô ấy à?

- Phải, Marcy, - Colt nói với tiếng thở dài nặng nề - tất nhiên cô ấy đã làm chứng. Cô ấy sẽ là một nhân chứng đáng tin cậy nếu như không nói rằng cô ấy yêu anh ngay từ lúc anh vào làm việc trong trang trại và cô ấy không thể chịu được nếu anh phải vào tù. Lời khai của cô ấy lại hóa thành lời chống lại anh. Họ nghĩ anh loăng quăng với cô bé mười bốn tuổi.

- Ồ, không.

- Anh chưa bao giờ có ý nghĩ đáng xấu hổ như vậy về Marcy, Benathy à. Anh cố giúp đỡ cô bé, lắng nghe khi cô ấy cần một người bạn. Sau đó rồi Marcy cũng có chuyên gia tư vấn, một điều mà nhà nước đã làm cho cô ấy. Cô ấy xin lỗi anh rất nhiều khi nhận ra rằng điều cô ấy cảm thấy đối với anh chỉ là sự say mê bình thường, chẳng phải tình yêu vĩ đại hay bất cứ thứ gì.

- Nhưng sự hủy hoại thì đã xảy ra rồi, - Benethy khẽ nói thêm.

- Phải, đúng vậy. – Colt cúi đầu và Benathy chỉ có thể đoán được những cảm xúc biểu hiện trên khuôn mặt anh.

Cô nói.

- Em ngạc nhiên là anh không ghét cô ấy.

Colt lắc người, làm xào xạc những chiếc lá khô dưới chân.

- Anh không thể ghét Marcy, anh đồng cảm với những gì cô ấy cảm thấy và không bao giờ quên rằng mình là nguyên nhân khiến bố cô ấy chết.

- Anh không có ý định giết ông ta. – Benathy chỉ ra.

- Anh biết. Nhưng điều đó không khiến anh thoát khỏi cảm giác có tội và chịu trách nhiệm về những sai trái xảy ra trong cuộc đời Marcy sau khi Butch không còn nữa.

- Do vậy anh tới đây, còn cô ấy đi theo anh và để Alyssa lại.

- Chuyện này đơn giản thôi. Bọn anh vẫn giữ liên lạc với nhau và anh luôn cho cô ấy biết mình ở đâu. – Anh ngừng lại, đánh giá tâm trạng cô. – Khi anh bắt đầu làm việc ở đây, nếu anh kể tất cả mọi chuyện cho em như hôm nay anh kể, liệu em có để anh ở lại không?

Benathy suy nghĩ về điều này.

- Không. - Cuối cùng cô nói. – Có lẽ không.

Anh thở dài.

- Khi Marcy lần đầu mang đứa con của cô ấy tới đây, khi Alyssa xuất hiện bên bậc cửa nhà em, anh đã hy vọng Marcy sẽ sớm trở lại mang đứa bé đi. Và rồi anh sẽ chẳng phải giải thích gì cả. Anh có thể làm công việc của mình tốt và em sẽ thấy anh là một người được việc. Anh biết Frisco không ưa anh, không tin anh và từng phản đối anh. Lại thêm chuyện đứa bé nữa. Anh không muốn em biết anh đã ở trong tù vì tội giết người.

- Em đã nghĩ Alyssa là con anh. - Cô bối rối nói.

- Anh biết. Nó không phải con anh.

- Tại sao anh vẫn để em nghĩ vậy. - Cô hỏi, lộ rõ sự mất tinh thần.

- Nếu anh nói với em điều đó. - Anh nói và ngừng lại nhìn cô.

- Nói điều gì cơ?

- Nếu anh nói rằng Alyssa không phải là con anh, em sẽ muốn biết nó là con ai. Anh sẽ phải kể hết với em mọi chuyện.

- Liệu chuyện đó tệ lắm à?

Giờ cặp mắt anh thật mãnh liệt.

- Em là người đầu tiên mà anh nói về việc mình đã là một đứa con nuôi. Rằng anh đã cảm thấy như thế nào khi nhớ lại điều đó. Anh chưa bao giờ mở lòng với ai như đã tâm sự với em, Benathy, và trước em anh không có khả năng nói rằng mình đã giết người. Anh muốn...anh muốn em nghĩ tốt về anh.

- Được rồi, nếu Alyssa không phải con anh thì nó là con ai?

- Chúng ta sẽ hỏi thẳng Marcy sau khi quay về. - Anh cầm tay cô. Cô vẫn cảm thấy xấu hổ và cố rút tay ra nhưng anh giữ lại và đặt lên môi mình. Anh hôn lòng bàn tay cô và cô cảm thấy một cơn run chạy dọc xương sống mình.

Cô đứng lại và Colt cũng vậy. Cô không mong điều tiếp theo là gì vì anh đã ôm choàng lấy cô và ôm cô một lúc lâu.

- Vậy đó, Benathy, - hơi thở của anh ấm áp bên tai cô - giờ em đã biết tất cả mọi chuyện về anh. Một khi chuyện với Marcy và đứa bé được giải quyết, em có thể quyết định về anh như thế nào. Anh sẽ đi, nếu đó là điều em thực sự muốn.

Anh để cô đi và cô không nói gì cả. Liệu có thể đó là sự thật không, bởi vì cổ họng cô nghẹn lại. Như một người sống sót trong bi kịch của mình, điều cô đã nghĩ là điều có thể tồi tệ nhất, cô cảm thấy một sự đồng cảm với Colt, người đã chịu đựng nhiều hơn tất cả. Việc mất chồng đối với cô đã là một sự đau đớn và cô đã đau buồn, giận dữ và đã chịu đựng được điều đó, nhưng Colt cũng đã phải chịu đựng. Vẫn đang phải chịu đựng. Điều đó khiến họ có nhiều điểm chung hơn cô từng hình dung.

Chỉ có một điều anh nói khiến cô thấy không thật: rằng giờ cô đã biết mọi chuyện về anh. Colt McClure có những điều thầm kín mà cô không hình dung được, và điều đó phải mất cả đời mới học được.

- Đó là chuyện xảy ra giữa em và Frankie, - Marcy trân trọng nói, là do em không có nơi nào để đi cả. Frankie muốn có ai đó chăm nom mình. Anh ta không thích giặt quần áo, lau nhà hoặc nấu ăn. Anh ấy nói “Tôi đã phải nấu ăn cả ngày ở quán Biggo Burger rồi”. Vì vậy, - Cô khẽ nhún vai - em dọn đến ở cùng.

- Lúc đó em chưa đến mười bảy tuổi cơ mà? - Benathy hỏi, không thể tin rằng cô gái này lại ngốc nghếch đến thế.

- Em nghĩ em biết mình đang làm gì. Cho tới khi em có thai. Đầu tiên Frankie rất hạnh phúc. Anh ấy nói chúng em sẽ cưới. Rồi anh ấy không tìm ra thời gian thuận tiện để làm đám cưới hoặc đăng ký. Hay tìm một mục sư. Do vậy bụng em càng ngày càng to ra, và Frankie bắt đầu qua đêm ở ngoài, và rồi em sinh con.

- Và anh ta vẫn không muốn cưới ư? - Benathy dịu dàng hỏi.

- Không, và anh ta ghét có một đứa con. Anh ta muốn em đi chơi cùng và tới các bữa tiệc nhưng chúng em không có tiền để tìm người trông trẻ, do đó em ở nhà và anh ta đi một mình. Anh ta về nhà say khướt, và đánh em, cuối cùng em bỏ đi. Em nghĩ đây là việc làm đúng vì em không biết liệu anh ta có đánh Alyssa hay không khi anh ta lên cơn điên.

- Chắc em phải yêu anh ta lắm. - Benathy nói. Cô không nhìn thẳng vào Colt, không muốn nói chuyện về tình yêu khi anh có thể đọc được những cảm giác của cô về anh mà cô chắc mình không thể giấu kín được nữa.

Marcy ngẩng đầu lên.

- Em chưa bao giờ yêu Frankie. - Cô nói - Anh ta là người em sẽ chăm sóc em khi em không thể chăm sóc bản thân mình. Em đang học điều đó. Có lẽ em có thể chăm sóc được Alyssa, ai mà biết được.

Benathy hăng hái đứng dậy đi qua căn phòng. Cô ngồi xuống và choàng tay ôm lấy Marcy.

- Chị rất tiếc, Marcy. - Cô nói.

Marcy cố mỉm cười.

- Chị không cần phải tiếc cho em. Em sẽ làm điều đó. Bằng cách này hay cách khác.

Lúc đó chuông điện thoại reo. Dita gọi điện nói rằng chị có rất nhiều món sốt cay và sẽ rất vui nếu tất cả họ cùng tới ăn tối.

Colt đứng lên. Marcy cũng vậy. Anh choàng tay lên vai cô.

- Không biết liệu em có thể ăn hết cả một bát to món sốt cay của Eddie bây giờ không? - Anh hỏi cô.

- Chắc là em có thể. - Cô trả lời và rồi hai người mỉm cười với nhau.

Benathy lên gác để bế Alyssa, nhấc bé ra khỏi nôi với vẻ dịu dàng hơn mọi khi.

Cô vuốt ve Alyssa rất lâu sau khi thay bỉm cho bé.

- Cô sẽ nhớ con. - Cô nói - Cô sẽ con nhiều

Nêu Alyssa hiểu được thì bé cũng chẳng tỏ vẻ gì. Bé chỉ dựa vào vai Benathy và cô tiếp tục nghĩ rằng đây là nơi Alyssa thuộc về, đó là trong vòng tay cô. Bé có một người mẹ, một người mẹ dường như tới để nhận bé.

Bữa tối là một sự ngẫu nhiên. Marcy, dường như bị ảnh hưởng bởi những sự kiện trong ngày, nên có vẻ khép mình. Dita, sau khi thoáng liếc nhìn Marcy, chẳng tỏ vẻ phê phán gì và Benathy thấy cám ơn vì thái độ này. Frisco vẫn tỏ vẻ ngờ vực hàng ngày của mình và Colt đặc biệt quan tâm đến Eddie, cậu quá vui khi gặp lại thần tượng của mình. Benathy nhìn những người khác và tự hỏi họ sẽ đi đâu từ nơi này. Những người này là gia đình cô. Họ không có sự ràng buộc về huyết thống nhưng đối với cô họ vẫn là những người quan trọng nhất trên đời này. Trừ Marcy, tất nhiên, đối với cô ta, Benathy chỉ cảm thấy lòng trắc ẩn mà thôi.

Alyssa được chuyển quanh như một bao khoai tây vì mọi người đều cho rằng cô bé sẽ sớm đi cùng Marcy. Benathy không chắc về điều này . Marcy vẫn không hành động như một người mẹ. Cô ta chỉ quan tâm tới việc vuốt lông mày và nhìn ra ngoài khoảng không, tránh Jesse đang quấy nhiễu khi cố liếm tay cô ta bằng chiếc lưỡi dài màu hồng của nó.

Colt quyết định rằng anh sẽ quay lại chuồng ngựa và Marrcy sẽ ngủ trong phòng khách của ngôi nhà với Alyssa. Benathy biết anh đang tìm cách kéo đứa con và người mẹ lại với nhau nhưng Marcy đã nói:

- Anh muốn em phải thức dậy ban đêm với nó ư? Anh không thể làm điều đó được ư?

- Marcy, nó là con em. - Colt kiên nhẫn nói, và câu nói này chỉ tạo ra lời đáp lạnh lùng của Marcy.

Khi họ về tới ngôi nhà lớn, Benathy chỉ cho Marcy chỗ treo quần áo và nói rằng cô ta có thể sử dụng hai ngăn trong tủ quần áo, nhưng Marcy dường như chẳng quan tâm lắm về chuyện này.

- Em sẽ không ở đây lâu đến thế đâu. Em không mang nhiều quần áo. - Cô nói , điều này là thật. Cô chỉ mang từ xe xuống một chiếc túi nhỏ đồ dùng qua đêm.

- Colt có nói khi nào anh ấy đưa em quay lại thành phố Oklahoma không? - Benathy hỏi.

- Ồ, em sẽ bắt xe buýt. Em không mong anh ấy sẽ lái xe đưa em về. - Những lời này nói ra một cách thoải mái trong khi Marcy ngó qua mình qua gương và bận rộn với mái tóc.

- Marcy. - Benathy nói rồi bác trước cho cô ta rằng không dễ dàng bắt xe buýt trong khi mang theo đứa bé, túi bỉm, sữa và ghế của đứa nhỏ.

- Làm thế nào mà chị biết? - Marcy vặn lại và đến thế này thì Benathy chịu thua.

Cô kiểm tra để biết chắc xem Alyssa đã ngủ yên chưa rồi để Marcy ngồi chán nản trên chiếc giường trong phòng khách giả vờ đọc cuốn sách Những câu chuyện lãng mạn cầm lộn ngược. Benathy có quá nhiều việc phải làm, sổ sách để tính toán nhưng khi ngồi vào máy tính thì cô không thể tập trung được. Cô đi quanh ngôi nhà với sự bồn chồn lạ thường mà cô không thể giải thích nổi, cảm thấy bối rối và không tập trung.

Cô quy cho tâm trạng lo lắng của mình là do thời tiết nóng bức và ẩm ướt. Trời nóng hơn cô đã từng biết, nhất là khu vực này của Texas. Cuối cùng, sau khi đi vào phòng khách, cô thấy Marcy đang nằm nghiêng một bên, mắt nhắm nghiền còn Alyssa đang ngủ trong nôi, cô quyết định đi ra chuồng ngựa. Trước đó Colt đã chuyển mèo mẹ vào mèo con từ chỗ cổng vào chuồng ngựa, nhưng lại để thức ăn cho mèo trong bếp và anh sẽ cần phải có nó.

Cô cầm túi thức ăn cho mèo lên và bước ra ngoài trong làn không khí ban đêm ngột ngạt. Thậm chí những chú dế cũng yên lặng, và chẳng thấy Jesse James đâu. Cô nghĩ mình thấy những đám mây bay là là phía xa xa, nhưng trời tối để có thể biết liệu chúng có phải là mây dông không? Thoáng chốc cô nghĩ mình đã cảm nhận được mùi vị của cơn mưa nhưng cô cho là mình nhầm. Nhưng ôi trời, họ mới cần mưa làm sao. Hôm qua Frisco đã nói với cô rằng ông lo lắng về nguồn nước cung cấp của họ. Ông đã nói rằng giếng đang khô cạn và nếu nó cạn thật thì đó sẽ là một thảm hoạ, nhất là khi mực nước trong con mương đã xuống rất thấp.

Khi cô tới chuồng ngựa, Colt ở phòng để dụng cụ và đang kiểm tra một chiếc dây cương mới dưới ánh đèn trần. Mèo mẹ nằm dài trong chiếc hộp ở một góc phòng cho những chú mèo con bú. Colt ngẩng lên, ngạc nhiên khi thấy Benathy, và trong khoảnh khắc đó cô cảm thấy một cảm giác phấn khích và thấu hiểu, cả sự hồi hộp rằng người đàn ông này có thể quan tâm tới cô, rằng anh muốn có cô. Cô nhìn thấy sự ham muốn trong mắt anh, và cô thấy xúc động tới mức không biết nói gì với anh.

Nhưng cô phải nói. Bất cứ câu gì.

- Em mang thức ăn cho mèo đến. - Cô nói, đặt chiếc túi xuống bậc cầu thang dẫn tới căn phòng anh. Ở đây nóng khủng khiếp, nóng hơn ở trong căn nhà, nóng đến nỗi chiếc sơ mi dính vào người cô.

- Cám ơn. Anh định lát nữa sẽ tới xem mọi chuyện thế nào. - Anh nói - Mọi thứ ở đó ổn chứ?

Cô tựa người vào cửa, xem đôi bàn tay to của anh treo chiếc dây cương vào chỗ của nó. Ánh đèn quá chói làm nhức mắt cô.

- Em không nghĩ vậy. - Cô nói - Marcy không có trách nhiệm với đứa nhỏ lắm. Em không biết làm thế nào cô ấy không thể, nhất là đối với đứa nhỏ đáng yêu như Alyssa.

Colt thở dài.

- Có lẽ đây là cảm giác bắt buộc.

- Em không biết liệu có sự bắt buộc có khiến ai đó cảm thấy bất cứ cái gì không - Benathy ngờ vực nói.

Colt bước tới đứng trước mặt cô, cặp mắt anh lấp lánh.

- Có đúng thế không? Có lẽ em có thể nghĩ về điều đó một lần nữa.

Cô nhận ra ý nghĩa câu nói của anh khi một hồi sấm rền vang làm rung chuyển chuống ngựa.

- Em tin rằng trời sẽ mưa. - Cô kêu lên, quay người tránh xa anh một cách bối rối. Làn da cô ngứa ran với mong muốn được anh chạm vào cô.

Dường như anh đọc được những suy nghĩ của cô, anh giơ tay kéo cô lại.

- Anh nghĩ em đúng. - Anh nói - Giờ chúng ta có thể nghe thấy những giọt mưa đầu tiên.

Cô cố giữ hơi thở bình thường khi tay anh vòng quanh eo lưng cô và kéo cô sát lại anh và ôm cô.

- Chắc chắn chúng ta cần trận mưa này. Frisco nói các giếng đang cạn khô. Ông ấy nói...

Colt cười khúc khích.

- Anh không phải là người tuyệt đối quan tâm tới những điều Frisco nói về bất cứ điều gì trừ phi đó là em và anh.

- Em nên quay lại ngôi nhà vì trời bắt đầu mưa nặng hạt hơn - cô lẩm bẩm. Mùi thân thể anh xộc vào mũi cô và cô nhắm mắt lại.

- Đừng đi - Anh thì thầm - Đừng đi.

Cô mở mắt nhìn bầu trời loé sáng trong những tia chớp. Ngay sau đó sấm ầm ầm nổi lên.

- Marcy có thể sợ. Cô ấy có lẽ sẽ lo lắng.

- Marcy là người ít sợ sấm và sét nhất. Bọn anh đã có những trận sấm sét thực sự ở Oklahoma. - Anh hít cổ cô, vùi mặt vào mái tóc cô.

- Colt, chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy? - Cô hỏi, cố suy nghĩ về tình huống này.

- Ô, anh thích nói rằng đây là một điều đặc biệt. - Anh nói bằng giọng trêu chọc.

- Colt! - cô nói, nhưng anh đã kéo cô lại gần.

- Em có nhớ rằng anh đã nói anh sẽ quay lại không? Có nhớ anh nói anh sẽ cho em một thứ đặc biệt để nhớ anh không? Rồi, anh vẫn nhớ. Em có muốn anh lại hôn em không, Benathy? Hay nói em muốn vậy.

Cô chằm chằm nhìn anh, không thể nói được.

- Hãy nói đi! - Giọng anh tràn đầy sự ham muốn, và đôi mắt anh thiêu đốt cô như than hồng vậy.

- Em cũng vậy. - Cô nói - Ồ, vâng, Colt.

Mắt anh không rời cô.

- Em muốn cái gì cơ?

- Em muốn anh hôn em.

Anh làm điều này, tay anh vòng quanh người cô, môi anh đặt lên môi cô một cách say mê. Trước khi cô nhận ra điều đó, cô đã hôn lại, cô nhón chân lên để anh có thể hôn cô một cách trọn vẹn hơn nữa. Cô không biết là nụ hôn kéo dài trong bao lâu nhưng cô đếm được vài tiếng sét ầm ầm và một tiếng sét đánh lớn trước khi anh ngừng.

- Anh đã nói chúng ta sẽ thú vị với chuyện này mà. – Anh dài giọng, và cô mỉm cười. – Không phải chúng ta đã thực hành nhiều. – Anh lại hôn cô.

Ở một trong những ngăn chuồng sau lưng cô, một tiếng ngựa hý lên. Colt ngừng hôn.

- Đó là Princess. – Anh nói – Có lẽ anh nên đi xem nó đang làm gì.

Cô gật đầu, mừng là có cơ hội để chỉnh trang lại và anh đi dọc chuồng ngựa tới chỗ Princess đang ngẩnh đầu qua cửa ngăn chuồng của nó. Colt vỗ nhẹ vào mũi con ngựa và bình thản trò chuyện với nó khoảng hơn một phút trong khi Benathy nhìn những hạt mưa đang rơi lộp bộp xuống đám bụi. Giờ cô nhận ra đây là thời điểm tốt để bỏ đi và chạy về ngôi nhà, chạy cho cuộc đời cô… nhưng cô không muốn thế. Cô muốn ở lại đây cùng Colt.

Anh quay lại và tắt đèn phòng để dụng cụ, chỉ để một ngọn đèn sáng mờ mờ trong chuồng ngựa. Bóng tối ngự trị quanh họ khi anh choàng tay lên vai cô.

- Có lẽ cơn mưa này sẽ hoành hành lâu đây. Anh đang nghĩ chúng ta có thể lên phòng anh. Ít ra thì ở đó cũng thoải mái hơn ở đây.

Cô thấy mừng là bóng tối đã không làm lộ cảm xúc của cô, mà cô biết chắc đã phản chiếu tất cả những sự ngờ vực, bối rối và mong muốn mà giờ cô đang cảm thấy. Không phải cô không biết ẩn ý trong việc đi cùng Colt lên phòng anh. Cô đã đi. Cô biết chuyện gì có thể xảy ra nếu chỉ có mình họ và ở trong tâm trạng này.

Nhưng cô muốn chuyện đó xảy ra. Cô muốn Colt ân ái với cô. Đối với cô dường như chuyện này xảy ra với họ quá chậm, rằng cô đã chờ đợi đủ lâu rồi. Rằng Justin…

Cô gần như nghĩ rằng Justin sẽ không phiền lòng gì. Phải, Justin đã đi xa rồi. Anh sẽ không bao giờ trở lại. Và anh sẽ chẳng mong đợi gì hơn là Benathy được hạnh phúc.

Colt đưa tay ra. Benathy nắm tay anh và theo anh lên gác, trái tim cô đập thình thịch. Khi họ tới chỗ cửa phòng ở bậc thang trên cùng, Colt mở cửa và bước sang một bên để cho cô vào trước.

Căn phòng của anh nóng, nhưng không phải không chịu được. Cô nhận thấy ngay là anh đã thay đổi chỗ mọi thứ một cách đáng kể từ lần trước cô tới đây. Anh đã chuyển vị trí giường để có thể đón được gió thổi từ cửa sổ vào, đã dẹp bàn và những chiếc ghế vào một góc để làm cho phòng rộng hơn. Thậm chí anh đã tìm được một chiếc ga trải giường sọc xanh ở đâu đó, mọi thứ đều sạch sẽ và không có bụi.

- Anh đã làm được một việc tuyệt vời ở đây. – Cô nói.

Anh châm một ngọn nến và đặt vào một cái đĩa nông trên nóc tủ.

- Hãy đợi cho tới khi em thấy điều tiếp theo anh định làm là gì. – Anh trêu chọc và quay người chạm đầu ngón tay vào cằm cô – Tại sao, Benathy, anh tin rằng em đang thẹn thùng. – Ánh nến bập bùng biến những đường nét của anh thành màu vàng, làm nổi bật cặp mắt sâu của anh.

Cô quay đi.

- Em mong là như vậy – Cô nói – Em không quen đi tới phòng của đàn ông.

Anh trầm tư trước điều này.

- Em muốn nói là chẳng có ai từ khi chồng em mất ư?

- Không có ai. – Cô đáp.

- Quả đó là một thời gian dài đối với một phụ nữ như em.

- Đó là sự lựa chọn của em. – Cô nói.

- Việc em chọn anh khiến anh rất hạnh phúc. – Anh đáp, nghe hình thức một cách lạ thường.

Anh lại hôn cô và hỏi.

- Em không sợ chứ?

- Một chút thôi.

- Đừng vậy. Anh đã muốn làm chuyện này kể từ lúc anh nhìn thấy em. – Anh hôn lên mi mắt cô, từng mắt một. Anh thật nhẹ nhàng khiến cô thấy nhói bên trong, muốn nhiều hơn. Cặp môi anh lướt dọc theo đường cong của cổ cô trong khi tay anh vuốt tóc cô. Anh luồn những ngón tay trong tóc cô, lướt nhẹ xuống khiến tóc cô đổ dài từng sợi xuống.

- Em có mái tóc rất đẹp. Như thể em gội nó trong những tia nắng, mùi thơm cũng giống vậy.

Cô không biết đáp lại những lời này như thế nào. Cô không chắc mình có thể nói được nếu phải nói. Dường như cô không kiểm soát được bản thân, suy nghĩ, thân thể mình nữa. Đối với những người thường tự hào về bản thân quyết đoán và gan dạ, thì cảm giác thật lạ lùng khi chịu sự chi phối của một người khác. Và không chỉ một người nào đó, mà là anh chàng cao bồi mà cách đây hơn một tháng cô chưa hề gặp.

Anh bắt đầu cởi cúc chiếc sơ mi của cô một cách từ tốn. Anh kéo chiếc sơ mi khỏi bờ vai cô, vòng tay quanh người cô và tháo móc chiếc áo lót của cô. Khi anh luồn tay xuống dưới để vuốt ve ngực cô, cô hất chiếc áo sơ mi và áo lót ra khỏi người. Sự ngạc nhiên rồi sự sung sướng hiện lên trong đôi mắt anh.

- Anh biết em rất đẹp. – Anh nói, giọng anh nhỏ và nghẹn lại trong cổ họng. Anh đưa tay xoa ngực trần của cô, tạo ra những làn sóng lan khắp cơ thể cô. Đã lâu lắm rồi từ khi cô có cảm giác như thế này, tất cả những gì cô làm là nhắm mắt và kiềm chế ham muốn, khát khao nhiều hơn. Cô thở hổn hển trước sức nóng của cặp môi anh và cố kìm ham muốn rõ ràng của mình bằng cách ghì chặt vai anh.

Rồi anh quỳ xuống trước mặt cô khi cởi chiếc khuy quần soóc của cô và cô bước ra khỏi đống quần áo, và mọi thứ chuyển động trong một trạng thái rất chậm. Dường như những chuyện này xảy ra với một ai khác và có lẽ vậy. Chắc chắn cô không cảm thấy giống như cái cô Benathy Burke chỉ một tháng trước hoặc một tuần trước hoặc thậm chí chỉ một ngày trước. Cô là một người hoàn toàn khác, một phụ nữ phóng đãng đang giục Colt cởi đồ và sẵn sàng lao vào vòng tay anh và vào giường anh.

Và rồi cô mê mải với anh, bàn tay anh thiêu đốt làn da cô trong khi cô hổn hển thở. Anh biết phải vuốt ve cô như thế nào, lướt những ngón tay nhẹ nhàng như thế nào cho tới khi cô quen với sự thèm khát của cả hai và hướng anh rằng cô muốn anh tới đâu.

Không phải là cô không có chút tham lam. Cô ghì chặt những cơ bắp mạnh mẽ của bắp tay anh, vuốt ve lưng anh. Miệng anh tìm kiếm môi cô, thì thầm tên cô và mạnh mẽ chiếm đoạt môi cô.

Họ lại hôn, hôn mãi, đáp ứng những chiếc miệng đói khát của nhau. Và đó là sự đam mê, sự gặp gỡ mạnh mẽ và hoang dại của những thân thể và tâm hồn cô đơn đã quá lâu. Dường như cô tìm lại được thế giới, hoặc ít ra đã tìm được phần quan trọng trong thế giới đó và Colt là đường sinh mệnh của cô. Đường sinh mệnh của cô, và có lẽ, cô không dám hy vọng, là cuộc đời cô.

Cửa sổ phía trên chiếc giường mở tung ra, những chiếc rèm khẽ đung đưa trong làn gió và bên ngoài mưa bắt đầu rơi nặng hạt. Qua vai Colt, phía xa xa cách nơi họ nằm, Benathy thấy những tia sét như thể xé rách bầu trời, cảm thấy sấm đang rung chuyển mặt đất, rung chuyển chuồng ngựa, sôi sục sâu trong lòng đất. Cô nhìn thấy, nhưng chẳng nghĩ gì trừ việc thân thể cô và Colt đang hòa vào làm một, hòa tan bởi một sức mạnh mãnh liệt hơn tiếng sét đánh và rung chuyển hơn những tiếng sấm vang. Mưa quất mạnh, bắn qua cửa sổ mở, làm dịu thân hình nóng bỏng của họ cho tới khi người họ ướt sũng nước mưa. Sức nóng giờ phát ra từ bên trong, thiêu đốt cô như một ngọn lửa, đốt cháy và hành hạ cô, cho tới khi cô cong người bên dưới anh, đau nhói vì thèm muốn. Anh hòa vào cô liên tục không ngơi nghỉ, hơi thở của anh nóng bỏng bên tai cô. Cô đã lên tới đỉnh cao, không thể ngừng được nữa, không thể đợi thêm nữa và rồi Colt hòa vào cô với sự buông thả và tất cả những gì cô có thể làm là ghì lấy anh và gọi tên anh.

Họ nằm nghỉ ngơi, không ai nghĩ đến việc đóng cửa sổ, không ai quan tâm đến chuyện gì diễn ra bên ngoài thế giới mà họ vừa tạo nên. Sau một lúc, Benathy mở mắt ra. Colt đang ở trên cô, được chiếu sáng bởi ánh nến và đang nhìn cô với vẻ thích thú. Cô giơ tay và vuốt nước mưa trên khuôn mặt anh.

- Ôi, Colt! – Cô nói – Em chưa bao giờ biết rằng nó sẽ như thế này. – Cô biểu lộ sự hài lòng lạ thường về sự gần gũi này.

- Anh cũng thế. Ngay từ phút đầu anh gặp em. – Anh ngả người vào cánh tay cô, đầu anh tì vào một bên ngực cô, một tay đặt một cách chiếm hữu lên bên ngực kia.

- Em biết đó, - Anh nói – anh nghĩ đợt hạn hán này có lẽ sẽ chấm dứt.

***

Benathy ngủ trong vòng tay Colt gần tới sáng. Cô tỉnh giấc nhìn những con số màu xanh trên đồng hồ điện tử treo tường phía trên tủ quần áo của Colt trong khi trời vẫn tối và đầu tiên cô không nghĩ ra mình đang ở đâu. Rồi cô nhớ lại tất cả… cô đã theo Colt lên gác vào phòng anh, cách anh cởi đồ cho cô, cô đã giật quần áo của anh như thế nào, và cuối cùng là cuộc ân ái khi mưa tuôn xối xả bên ngoài.

Bàn tay Colt xoa dịu dàng lên ngực cô khi cô cử động. Cô nghiêng người ra nhưng anh kéo cô lại gần hơn. Anh đang thức phải không? Cô không chắc. Cô nên dậy và rời khỏi đây, trở lại ngôi nhà lớn trước khi Marcy nhận thấy là cô đã ra đi.

Nhưng trời, thật tuyệt vời khi cuộn mình trong lòng Colt trong bóng tối trước khi mặt trời lên, để nhận được niềm hoan lạc trong sự âu yếm họ mới có.

Cô hôn lên má anh hay chí ít đó là nơi cô nghĩ là má anh. Cô không thể nhìn rõ anh trong bóng tối.

- Colt. Em nên đi.

Anh ghì chặt cô hơn.

- Chưa được. Để anh ôm em thêm một lúc nữa.

- Thế này tốt lắm rồi. Em thích nằm trong vòng tay anh. Nhưng…

- Nhưng em có muốn anh sẽ ngủ với em nữa chứ?

Cô mỉm cười trong bóng tối.

- Vâng, em thích vậy. Khi chúng ta có nhiều thời gian.

Anh vuốt ve ngực cô, nhẹ nhàng và từ tốn.

- Giờ là lúc đó.

- Anh biết là mọi người mong em ở trong ngôi nhà của em. – Cô dần dần chịu thua. Bàn tay anh lướt xuống phía dưới người cô.

- Em không thể thôi việc chịu trách nhiệm trong vài phút được à? – Môi anh lướt tới chỗ hõm ở cổ cô, hít hít và cô nghĩ một cách mơ màng rằng có lẽ việc có trách nhiệm chẳng phải là cái gì đáng để ca ngợi cả. Lúc nào cũng luôn nghĩ tới những người khác, chẳng bao giờ cho bản thân mình cả, và thật đáng yêu khi có một ai đó nghĩ về cô và điều gì cô muốn, điều gì cô thích. Giờ điều cô thích là những ngón tay của Colt xoa tròn, đùa nghịch và miệng anh lướt xuống dưới và dưới nữa.

- Em thích thế này không? Thế này nữa? – Anh thì thầm và cô trả lời bằng tiếng thở mạnh.

- Em có muốn anh ngừng lại không? – Anh hỏi, giọng đùa cợt.

- Chúa ơi, không. – Cô thì thầm và anh bật cười, cảm thấy sung sướng, rồi cô cũng cảm thấy sung sướng, tự do và hạnh phúc.

Đó là một sự huyền diệu, nếu cô muốn nghĩ theo cách đó, nhưng hóa ra cô chẳng nghĩ nhiều đến nó.

Lát sau họ nhổm dậy khi nghe tiếng khởi động của động cơ ô tô.

- Chuyện gì vậy? – Benathy lẩm bẩm.

- Nghe như tiếng xe của anh. – Colt nói. Anh ngồi trên giường và nhìn ra cửa sổ khi chiếc xe khục lên thành từng đợt và bắt đầu đi vào đường dành cho xe chạy – Đó là xe của anh. – Anh nói.

- Marcy hả? – Benathy hỏi.

- Marcy, chắc rồi.

Colt nhảy ra khỏi giường và xỏ vội chiếc quần jean. Benathy mất vài phút để mặc quần áo nhưng cô đuổi kịp anh ở cổng ngôi nhà của mình. Họ cùng chạy qua bếp và lên gác vào phòng khách.

Marcy đã đi khỏi. Và chiếc nôi trống không.

Cô đã mang theo Alyssa.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Amela Browning

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.