TỜ GIẤY GHI: “EM LUÔN GHÉT NÓI LỜI tạm biệt và em thường không quen làm việc đó. Xin cám ơn vì mọi việc và em sẽ làm tốt nhất tất cả những gì có thể với đứa bé” và chữ ký “Marcy”.
-Chúng ta đã muốn Marcy nhận đứa bé. – Colt nặng nề nói. Anh ngồi xuống mép giường – Chúng ta muốn cô ấy hành động với tư cách là mẹ của Alyssa.
Benathy suy đi tính lại.
-Nếu Marcy không thể nuôi được nó? Marcy không có nhà. Cô ấy nói phải đi học.
-Cô ấy đã nói, - Colt trả lời – cô ấy nói trên đường từ Oklahoma về đây là cô ấy có thể tới ở cùng với một người phục vụ khác cùng làm ở quán cà phê. Rắc rối là, cô ấy cũng nói cô ấy lái xe không giỏi lắm, và cô ấy mới lái một chiếc xe thôi. Ai mà biết được liệu những lời cô ấy nói có đôi chút sự thật không? – Anh thở dài bực bội.
Dưới nhà họ nghe tiếng cửa bếp được mở ra và đóng lại.
-Benathy? – Đó là Eddie và cậu có vẻ đang phấn khích.
-Phải, Eddie. Chị ở trên này
Họ nghe thấy cậu chậm chạp trèo lên bậc thang. Benathy đi đi lại lại trước chiếc nôi, cố làm dịu bớt cảm giác mệt mỏi đang dâng tràn.
Eddie thò đầu vào phòng.
-Em nghĩ chắc Colt lại đi rồi. – Cậu nói – Xe anh ấy đã đi.
-Đó là Marcy. Cô ấy đã bỏ đi – Colt giải thích, và anh cố bù lại bằng nụ cười toe toét tin tưởng đã lan sang cả khuôn mặt của Eddie.
-Ồ, em rất mừng. Dù em cũng thích Marcy. – Cậu nhìn chiếc nôi rỗng – Alyssa đâu rồi? – Cậu hỏi giọng cảnh giác.
-Marcy mang bé đi rồi. – Benathy nói.
-Nhưng nó là đứa trẻ của chúng ta. Làm sao mà Marcy mang đứa trẻ của chúng ta đi được? – Eddie ngơ ngác nhìn.
Benathy choàng một cánh tay quanh vai Eddie.
-Alyssa không phải đứa trẻ của chúng ta, Eddie. Cô bé chưa bao giờ là của chúng ta cả. Nó luôn thuộc về Marcy.
-Nó thích em. Em muốn nói vậy. Nó thích em đu đưa nôi và cù nó cho nó cười. Thỉnh thoảng em lại cho nó ăn sữa. – Cậu cắn môi, hết nhìn Benathy lại đến Colt.
-Được rồi, Eddie, chúng ta chỉ như mượn cô bé thôi. Em biết đấy, giống như chúng ta mượn Princess để dạy nó cho chị của Joey cưỡi. – Colt đứng dậy và vỗ vào lưng Eddie – Cậu nói gì nếu chúng ta đi gặp Princess ngay bây giờ?
Eddie có vẻ lưỡng lự.
-Thôi, được rồi. – Cậu đáp – Chị định làm gì, Benathy?
Benath cảm thấy một nỗi chán chường bao trùm trái tim cô. Việc nhìn thấy chiếc nôi rỗng tác động đến cô nhiều hơn cô muốn để lộ ra trước mặt Eddie.
-Ô, chị nghĩ tốt hơn chị nên tới chỗ phòng giặt.
-Chị cần em giúp không?
-Không, em đi cùng Colt tới chỗ Princess. Chị tự làm được. Chỉ là… - Cô cố kìm những giọt nước mắt thiếu chút nữa thôi là trào ra.
Colt chạm vào tay cô.
-Em chắc mình không sao chứ? Anh sẽ đề nghị Dita đến nếu em muốn.
-Em ổn rồi. Thế còn về chiếc ô tô của anh ?
Colt nhún vai.
-Anh không biết. Marcy không hỏi xem cô ấy có thể dùng nó không, nhưng nếu nó giúp cô ấy… - Giọng anh dài ra và anh cố mỉm cười – Anh sẽ nhớ đứa nhỏ đó. Chắc chắn vậy. – Nói xong anh bước đi và Eddie theo sau.
Khi đó Benathy để mặc những giọt nước mắt trào ra, mặc chúng chảy xuống gò má cô, làm ướt chiếc blouse của cô. Cô cũng nhớ Alyssa. Khi cô đứng giữa phòng nơi Alyssa luôn luôn ngủ dường như cô sẽ không bao giờ nghe thấy những tiếng thìa khẽ va lanh canh vào răng báo rằng cô bé đã mọc răng. Cô sẽ không có ở đó để chứng kiến những bước đi chập chững đầu tiên của Alyssa. Thật đau lòng khi nghĩ đến việc khi Alyssa biết đi và trở thành học sinh lớp một, một cô nhóc rồi một thiếu nữ.
Cô cố hình dung Alyssa như một cô bé ở tuổi trưởng thành. Cô bé có giống Marcy không? Cô bé cao, hay thấp? Cô bé có phù phiếm như Marcy không? Hoặc có lẽ vấn đề thực sự là cô bé sẽ có một cuộc sống đầy khó khăn như Marcy phải trải qua không hoặc không hạnh phúc không?
Benathy mong giá mình không phải nghĩ đến những chuyện đó. Cô đã có một thời thơ ấu hạnh phúc trước khi bố mẹ cô nối tiếp nhau qua đời trong vòng vài tháng ngay sau khi cô tốt nghiệp trung học và cô muốn Alyssa có một cuộc sống tốt đẹp. Cô muốn bé có người yêu thương và chăm sóc, người chỉ muốn những điều tốt nhất cho bé, một gia đình giống như…
Một gia đình giống như gia đình cô. Giống như Frisco, Dita, Eddie và giờ thêm cả Colt nữa.
Với cả Marcy, liệu có thể được không?
Trong khi Alyssa sống với họ, cô được biết mọi người đều quan tâm đến bé và không bao giờ để bé khó chịu, cũng như không bao giờ quên bữa ăn của bé. Một đứa trẻ được nuôi dạy theo cách đó sẽ học được cách tin tưởng vào toàn bộ thế giới bởi vì phần thế giới bé biết đã đáp ứng mọi nhu cầu của bé. Tình cha mẹ ở thời kỳ phát triển đặc biệt này của Alyssa sẽ định hình sự hiểu biết và ước vọng về cuộc đời của bé.
Liệu Marcy có khả năng tạo ra một môi trường như vậy không?
Tất nhiên là không.
Vì Marcy không có khả năng tự lo cho chính bản thân mình. Làm thế nào mà cô ta lại đảm nhiệm được trách nhiệm với một đứa bé chứ? Làm sao họ có thể khuyến khích điều đó khi Marcy chưa sẵn sàng?
Lúc này thì những giọt nước mắt của Benathy rơi như mưa. Cô khóc vì Alyssa, bé sẽ không bao giờ biết tất cả những người ở trang trại Banner-B yêu bé như thế nào? Cô khóc cho Marcy, người dù gì cũng phải học cách làm thế nào để trở thành một người mẹ tốt. Cô cũng khóc vì Colt, nhưng cô khóc vì bản thân mình là chính. Cô luôn muốn có một đứa con. Và giờ Alyssa đã đi rồi.
Một lúc sau Colt bước vào thấy cô trong trạng thái như vậy.
-Này, chúng ta không thể để em giống như là cả thế giới đang sụp đổ. – Anh nói.
-Em nghĩ em muốn Alyssa ở cùng với mẹ của bé. Em chưa được chuẩn bị để nghĩ rằng chúng ta đã phạm một sai lầm lớn bằng cách khuyến khích Marcy nhận lại cô bé.
-Có lẽ Marcy sẽ trở thành một người mẹ. Có lẽ mọi chuyện sẽ ổn thôi. – Dù sao giọng Colt cũng không tỏ ra vậy dù anh tin là vậy.
Benathy buộc mình phải hỏi Colt về tiến triển của trường đào tạo.
-Có gì mới không, Colt?
-Tháng sau sẽ có hai người ở Kentucky tới, và bọn anh sẽ làm việc trong một thời gian về việc làm thế nào để một con ngựa chịu hợp tác. Đó là khi ta khiến nó nghĩ ta là con ngựa dẫn đầu và nó sẽ theo ta. Còn một anh chàng ở Lubbock muốn mang ngựa tới cho anh để luyện.
Đây là những tin tức tốt lành, nhưng Benathy không cảm thấy bất cứ sự vui thích nào. Cứ nghĩ tới điều đó, cô chẳng cảm thấy chú ý tới bất cứ điều gì. Kể cả niềm vui đêm qua của cô về chuyện ân ái với Colt cũng bị chìm đi.
-Em biết anh nghĩ chúng ta cần gì không? – Colt hỏi.
Cô nhún vai:
-Em đoán anh không muốn em nói rằng chúng ta cần đứa bé quay lại. – Cô nói.
-À, chúng ta có thể muốn có cô bé, nhưng nó không phải là của chúng ta. Anh hy vọng chúng ta sẽ biết tin của Marcy trong một hoặc hai ngày tới và cô ấy sẽ nói với chúng ta rằng cô ấy và Alyssa đã tìm được một chỗ tốt để sống. Trong lúc này, em sẽ nói gì nếu anh và em đi nhảy? Đáng ra chúng ta đã có một buổi đi chơi tối vào cái đêm anh đặt tấm biển đó. Em có muốn tới Lubbock, ăn tối, và anh sẽ xem em thực sự đã quên phải nhảy như thế nào không?
Anh thật tốt, cố nghĩ ra một điều gì đó để làm cô vui. Cô không nghĩ mình dễ dàng bị phỉnh phờ để hết buồn nhưng có lẽ cô nên thử.
-Anh sẽ đón em lúc sáu rưỡi. – Anh nói. Anh liếc nhìn chiếc váy vẫn treo trên cửa bếp - Hãy mặc nó đi. Em sẽ tuyệt vời trong bộ đồ đó đấy.
Cô mỉm cười.
-Được rồi, chàng cao bồi.
Đây là lần đầu tiên trong một thời gian dài cô có thể ra khỏi nhà mà không lo lắng về người trông giữ Alyssa. Tuy nhiên, ý nghĩ này không được thoải mái lắm.
Nhà hàng họ tới không được sang trọng lắm, nhưng những ngọn nến đặt trên bàn tạo cho nhà hàng một vẻ huyền ảo. Cặp mắt Benathy nấn ná ở tất cả những chi tiết nhỏ: khăn trải bàn màu đỏ, hoa tươi, những chiếc sơ mi trắng của nhân viên phục vụ. Cô chưa đi tới bất cứ nơi nào ngoài phạm vi Gompers, và cho đến giờ cô không nhận ra rằng mình đã bỏ lỡ những dịp vui mà cuộc sống tươi đẹp có thể mang lại.
Cô không cảm thấy không thoải mái với Colt. Cô đã mặc chiếc váy mới và tóc cô được hất sang một bên. Còn anh mặt bộ đồ thể thao mà cô chưa nhìn thấy anh mặc. Anh là một anh chàng đẹp trai với vẻ chỉ huy người khác, vai rộng, người rắn rỏi. Cô thấy hãnh diện khi đi cùng anh. Anh nói chuyện rất tự nhiên, nở nụ cười thanh thản luôn thu hút cô.
Bằng thỏa thuận ngầm, cả hai không nhắc đến Alyssa hay Marcy, biết rằng nghĩ về họ sẽ tạo ra một bức màn sương phủ lên buổi tối. Thay vì vậy, họ nói về các kế hoạch của anh đối với trường dạy ngựa và cô đề xuất một số việc mà anh nghĩ đó là những ý kiến hay.
-Nếu chúng ta sửa khu nhà ngủ cũ thì chúng ta sẽ có thêm chỗ nghỉ dành cho những người học ngoài những căn phòng trọ của nhà Truetts – Cô nói với anh – Chỉ cần một số công việc đơn giản về mộc, có lẽ Joey có thể giúp và thay thế những bậc thềm trước thành một lối đi dài tiến tới biến nó thành nơi có thể ở được.
Colt bật cười trước ý tưởng này.
-Em phải nghĩ anh sẽ có cơ hội để thành công trong công việc này – Anh nói – Nếu em nghĩ có nhiều học viên hơn số phòng mà cô Maudie và Claretta có thể đảm nhận được, ý anh muốn nói vậy.
-Em nghĩ trường dạy ngựa của anh sẽ phát triển thôi, Colt. – Cô nói một cách nghiêm túc – Em lo về chuyện phải thuê thêm người làm đó.
-Em nghĩ đó sẽ là một vấn đề ư? Anh sẽ đánh lui mọi người bằng một cây gậy. Mọi người sẽ muốn làm việc ở trang trại Banner-B. – Anh vui vẻ và chan hòa, nhưng Benathy không chắc có đúng vậy không. Cô đã phải giải quyết với vấn đề tìm người làm cho mình rất lâu rồi.
-Anh sẽ tìm người ở đâu? Chúng ta sẽ cần một hoặc hai người nữa để làm việc chăn gia súc nếu anh bận rộn với việc luyện ngựa, và có lẽ phải có người để giúp em tính sổ sách.
-Anh đã có Joey giúp trong việc phát ngôn. Anh định để cậu ta làm người tuyên truyền và hôm nay khi ở thị trấn, một anh chàng đã gặp anh và hỏi xem có việc gì cho anh ta làm không?
-Anh ta là ai vậy? Em có biết không?
Anh nêu tên một người đang làm cho Mott: Chad Murray.
-Chad không rời khỏi Mott đâu. Anh ta đã làm ở đó lâu rồi.
-Anh ta nói rằng sẵn sàng bỏ nơi đó. Dường như anh ta kiếm không đủ ở chỗ Mott. Anh ta nói rằng có một người bạn sẽ đi cùng. Một anh chàng chăn gia súc.
Đây là những tin lành, nhưng vì một lý do nào đó Benathy thấy không thoải mái. Dù sao tâm trạng cô cũng khá hơn, và lúc họ tới sàn nhảy, cô đã cảm thấy phấn khích hơn.
Đó là sàn nhảy lớn nhất thị trấn nhưng trước đây Benathy chưa bao giờ tới đó. Một ban nhạc miền Tây là điểm nổi bật của sàn nhảy và các bàn được kê sát vào nhau để mọi người có thể nhìn ra sàn nhảy được. Sàn nhảy được chia thành ba bậc. Sau khi họ ngồi xuống, Benathy nhìn những ánh đèn tròn màu sáng lấp lánh treo trên cột trang trí và quả cầu phản chiếu quay phía trên những người nhảy tạo những ánh sáng lập lòe suốt căn phòng.
-Trông em giống như Alice trong thế giới kỳ diệu sau khi cô bé bị rơi xuống chiếc hang thỏ. – Colt nói với cô và toét miệng cười.
Cô cười lại.
-Em đã quên mất sự vui nhộn mà một nơi như thế này có thể đem lại.
-Em không có bất cứ sở thích nào ư? Những thứ em thích thú?
-Giữ cho trang trại không bị nợ. – Cô nói một cách châm biếm và cả hai cùng bật cười.
Lúc này vẫn còm sớm và sàn nhảy không đông lắm. Cô gái phục vụ vận bộ đồ kiểu cao bồi bước đến để họ gọi đồ uống.
-Anh biết một tối ở bên ngoài sẽ làm chúng ta vui hơn. – Colt nói.
Đúng lúc ấy, Benathy nhìn thấy hai người đàn ông bước vào vũ trường. Một người lùn có chiếc bụng phệ vì bia, người kia cao, gầy, mộc bộ đồ màu xanh. Bộ đồ quá nổi ở một vũ trường như vậy khiến cô nhìn kỹ hơn. Gã bụng phệ thì là Mott rồi, nhưng cô không nhận ra người đàn ông kia. Có lẽ anh ta không ở thị trấn. Chắc chắn trông anh ta không giống người địa phương.
Cô đảo mắt rất nhanh ra phía cửa.
-Giờ đừng nhìn, Colt, Mott đang vào.
Colt liếc rất nhanh theo hướng đó.
-Đúng thứ chúng ta cần – anh lẩm bẩm – Có người nhắc chúng ta về một trong những thứ mà chúng ta đang cố quên.
Có hai dãy bàn được kê sát với nhau bên dưới. Benathy cứng người khi Mott và gã đi cùng tiến tới phía họ. Anh ta đang nói với gã bạn đồng hành nhanh và giận dữ nên không thấy họ đang ngồi phía trên và khi hai gã ngồi xuống một chiếc bàn, thì họ bị che khuất bởi một chiếc cột trang trí lớn.
-Chúng ta có thể đi nếu em muốn. – Colt nói nhỏ - Chúng ta không phải ở lại đây để nhảy nếu em không thích. Chúng ta có thể tới chỗ khác.
Benathy lắc đầu.
-Em vẫn sống một thời gian dài với Mott là láng giềng. Em không thể tránh anh ta mãi được, do vậy giờ có lẽ em nên quen với việc đối mặt với anh ta.
-Em biết điều anh thích ở em là gì không, Benathy? Em là một phụ nữ điềm tĩnh. Em không cuống lên trước mỗi chuyện nhỏ nhặt nào.
-Ôi trời, em có nhiều việc quan trọng hơn để làm – Cô nói.
-Như là gì?
-Như là lên kế hoạch cho trường dạy ngựa. Đưa trang trại Banner-B trở lại với tư cách nó dự định.
-Chúng ta đang hướng tới việc đó. Chắc chắn thế.
Cô nhấp đồ uống của mình. Khi ban nhạc tạm ngừng chơi, Colt cởi áo jacket ra và vắt lên lưng ghế. Anh xắn tay áo sơ mi lên.
-Phòng trường hợp anh phải dạy cho Mott một bài học. – Anh nói.
Benathy nheo mắt.
-Anh đùa à?
-Một phần thôi. Dù sao anh sẽ không tạo ra bất cứ chuyện nhảm nhí gì về anh ta. Em có lẽ nên biết điều đó.
Mott và gã cùng đi nói rất to và cô không thể không nghe thấy.
-Benathy. – Colt bắt đầu nói nhưng cô đã thận trọng đặt một ngón tay lên môi mình.
-Suỵt, - Cô thì thầm – Mott đang nói đến trang trại của anh ta – Cô cúi người về phía trước lắng nghe.
-Tôi không thể cho anh mượn tiền thêm nữa. – Người đàn ông mặc bộ đồ màu xanh nói – Anh gặp rắc rối trong việc thanh toán.
Mott lẩm bẩm một điều gì đó.
-Rubye đã nói Mott gặp rắc rối tài chính – Benathy thì thầm với Colt – Em không biết có nên tin bà ấy hay không.
-Anh nợ chúng tôi một món khá đó. – Người đàn ông mặc bộ màu xanh nói – Hãy cho tôi biết, Findley, anh nợ First Bank ở Gompers bao nhiêu tiền.
-Có một khoản cầm cố, và rồi một khoản nợ nữa tôi vay cách đây một tháng. Đó không phải là lỗi của tôi khi tất cả các giếng của chúng tôi khô cạn. Đó là do đợt hạn hán này. Tôi phải đào một cái giếng mới, và việc đó cần tiền mà tôi lại không có. Cộng thêm một cô nhân viên mới của phòng vay từ ngân hàng ở Arizona thông tin cho tôi… - Anh ta nói thêm gì đó nhưng cả Colt lẫn Benathy đều không nghe được.
-Nghe này, Findley, dường như đối với tôi anh chỉ có hai lựa chọn thôi. Hoặc anh không trả nợ hoặc anh có thể trả chúng. – Người mặc đồ xanh nói với vẻ cứng rắn hơn.
Giọng Mott trở nên than vãn.
-Giờ tôi chẳng thể trả bất cứ thứ gì. Anh sẽ không muốn tôi bán một phần đất của tôi để trả các món nợ, đúng không?
-Chết tiệt! Tôi không quan tâm tới việc anh làm gì. Anh nợ tiền chúng tôi, có thế thôi.
-Tôi sẽ trả. Tôi sẽ kiếm được tiền ở đâu đó. – Giờ Mott rất tuyệt vọng và Benathy có thể hình dung ra cảnh anh ta toát mồ hôi khi cố tìm các khoản tiền để trả nợ.
-Nghe này, tốt hơn anh nên đặt tiền ở văn phòng tôi vào trưa thứ Hai. – Có tiếng xê ghế trên sàn, tiếng di chân, rồi người mặc đồ xanh đứng dậy và bước đi. Anh ta có điện thoại cầm tay và vừa bỏ đi vừa nói chuyện điện thoại.
-Chán quá! – Colt nói.
Benathy không hân hoan trước sự bất hạnh của người khác, nhưng cô không cảm thấy nhẹ người khi biết Mott thực sự gặp rắc rối về tiền bạc. Rõ ràng anh ta không ở vị trí có thể đe dọa cô nữa, chắc mấy hôm trước anh ta đề nghị việc cưới xin để tìm cách thoát ra khỏi tình trạng tuyệt vọng đó, không những chỉ để giành quyền kiểm soát đất đai của cô mà còn cả nguồn nước nữa. Trang trại Banner-B có con mương Mặt trăng nhỏ và những giếng nước sâu mà, mặc dù có lời dự báo cuả Frisco, vẫn chưa phải là hết nước.
-Rồi, - Colt nói – Mott đang ngồi một mình bên bàn của anh ta. Em sẽ nói gì nếu chúng ta tiếp đón anh ta? – Mắt anh tinh nghịch nhìn Benathy.
-Em nghĩ có lẽ giờ chúng ta là những người cuối cùng trên đời mà Mott muốn thấy. – Cô nói.
-Trong trường hợp này, anh cho rằng nên để anh ta thấy chúng ta. Có thể nói như một kiểu trừng phạt. Benathy, em có muốn nhảy không? – Colt hỏi khi ban nhạc quay lại chơi tiếp, chơi một nhịp điệu khác hẳn.
Giọng cô trở nên du dương.
-Colt, em rất thích. – Cô nói.
Họ bắt đầu bước xuống để ra sàn nhảy. Lúc đó, Mott từ chỗ ngồi đứng dậy. Khi anh ta thấy họ, anh ta giả vờ kinh ngạc.
Benathy dừng lại.
-Chào, Mott. – Cô ngọt ngào nói. Ánh mắt Mott tỏ ra là anh ta đã hiểu. Anh ta liếc lên chỗ những bàn bên trên nơi họ đã ngồi, và trong khoảnh khắc đó, cô biết Mott nhận ra rằng cô đã nghe thấy mọi lời nói giữa anh ta và người mặc bộ đồ màu xanh. Và khi cặp mắt anh ta chiếu sang Colt, anh ta biết rằng Colt cũng nghe thấy.
-Mott, khi tôi nghĩ đến điều đó. – Benathy nói tiếp – rằng nếu anh quyết định bán một số đất đai của anh, tôi sẽ rất cám ơn nếu anh cho tôi cơ hội đầu tiên. Chúng ta đang cần mở rộng, đúng không, Colt?
-Chắc chắn vậy. – Colt đáp trơn tru – Anh đặt bàn tay lên khuỷu tay cô và dẫn cô xuống tiếp bậc thang ra sàn nhảy.
-Thế là quá đủ đối với Mott. Nhìn anh ta nặng nề đi ra kìa. – Đó là tất cả những gì Benathy có thể làm để không phá lên cười Mott, và nghĩ tới những gì anh ta bắt cô phải trải qua, cô thấy có lẽ đây thật công bằng.
Colt ôm cô trong vòng tay.
-Anh cũng bực mình lắm, nếu anh ở trong tình huống của anh ta. Anh chắc anh ta đã bố trí cuộc gặp này ở tận Lubbock để không ai ở Gompers thấy anh ta với gã kia. Gã đó hoặc là chủ ngân hàng hoặc là chủ nợ, nhưng anh ngờ rằng hắn là chủ nợ. Và nghe như gã đang muốn ăn tươi nuốt sống Mott. Anh cho Mott là một con cá nhỏ mà gã ta thích nuốt chửng luôn một lần.
-Thật nhẹ người khi biết rằng kẻ địch cũ của em không còn ở vị trí có thể khiến cuộc sống của em tồi tệ nữa. – Benathy nói.
Colt khúc khích cười. Anh nhìn xuống cô.
-Thế em sẽ nói gì nếu chúng ta quên những lời khoe khoang khoác lác và những lời đe dọa sáo rỗng để có thể vui thú?
Cô trở nên nghiêm túc hơn.
-Em sẽ thực sự vui thích nếu anh nhận học viên tới trang trại Banner-B cũng như một vài con ngựa để luyện và chúng ta có thể bắt đầu đạt được một số kết quả.
-Phải, nhưng giờ chỉ có anh và em. – Colt nhắc nhở cô, và rồi cô không còn để tâm tới sự trừng phạt đối với Mott, hay các học viên và ngựa nữa. Thứ duy nhất đáng để quan tâm, thứ duy nhất khiến cô để ý ở đây là cánh tay của anh chàng cao bồi đẹp trai này đang choàng quanh cô và họ đang khiêu vũ.
Đầu tiên Benathy không chắc về bản thân mình và sợ cô sẽ thành một kẻ ngớ ngẩn vì nhảy kém nhưng khi Colt bắt đầu dẫn cô quanh sàn, sự thiếu tự tin của cô giảm dần. Trước khi cô biết điều này, họ đang nhảy bản nhạc Texas cổ điển nhịp hai bốn.
-Em bước rất nhẹ trên đôi chân. – Colt nói khẽ bên tai cô, hơi thở của anh làm bay những sợi tóc quăn của cô.
Với mỗi bước đi, cô đều lướt trên đầu ngón chân. Anh chỉ cười và kéo cô lại gần hơn và cô hít mùi thơm từ làn da anh khi cô cảm nhận cơ bụng rắn chắc của anh áp vào người cô. Cô không thể không nghĩ về đêm hôm qua, về việc họ đã hợp nhau trong chuyện tình dục như thế nào. Đêm nay cô sẽ mời anh vào giường cô và họ sẽ lại ân ái với nhau. Cô nhận thấy mình đang run lên khi nghĩ đến chuyện đó.
-Em thích chứ? – Colt mỉm cười nhìn cô, một nụ cười tinh nghịch và cô biết anh hiểu ảnh hưởng mà anh đã gây ra đối với cô. Cặp mắt anh lấp lánh vẻ hài lòng và cô gật đầu. Nhạc chậm lại và anh kéo cô sát vào anh đến nỗi ngực anh chạm vào thái dương cô. Cô nhắm mắt và dựa vào danh, để âm nhạc lôi cuốn cô vào sự huyền diệu của nó.
-Em sẵn sàng từ bỏ chưa?
Cô hất tóc ra sau và nghiêng đầu để nhìn anh.
-Từ bỏ cái gì cơ? – Cô trêu chọc anh, đùa cợt anh, điều mà cô gần như đã quên phải làm như thế nào với một người đàn ông.
-Việc nhảy này. Chúng ta có thể ngồi xuống, uống đồ uống của chúng ta, rồi lại nhảy tiếp.
Benathy đồng ý, nhưng họ không đi về phía bàn được. Đang đi thì một người đàn ông mặc sơ mi có gắn biểu tượng của sàn nhảy trên túi áo bước tới chỗ họ.
-Anh là Colt McClure? – Anh ta hỏi.
-Đúng vậy. – Colt trả lời và người đàn ông đưa cho anh một mẩu giấy.
-Mẩu giấy viết gì vậy? – Benathy hỏi khi thấy anh cau mày.
-Hãy gọi cho Frisco. Anh tự hỏi làm sao ông ta biết chỗ phải tìm chúng ta. – Colt có vẻ bối rối.
-Em đã nói với Dita rằng chúng ta có thể tới đây. Em không biết Frisco muốn gì. – Cô biết cả Frisco và Dita sẽ không quấy rầy họ nếu không có chuyện nghiêm trọng và chẳng có nhiều chuyện ở trang trại mà vợ chồng người quản lý không thể giải quyết lấy.
Colt lắc đầu.
-Anh không biết. Em có muốn đi cùng anh trong khi anh tìm chỗ gọi điện thoại không?
Cô gật đầu và theo Colt. Anh thả một đồng xu vào máy điện thoại và sốt ruột chờ đợi máy được nối.
Khi Frisco trả lời ở đầu dây bên kia, Colt giơ ống nghe ra xa để Benathy có thể nghe được.
Giọng Frisco đầy vẻ lo lắng.
-Có một tai nạn, Colt. Đó là Marcy. Và cả đứa nhỏ nữa.
***
Benathy và Colt, khiếp sợ về điều họ có thể sẽ gặp ở bệnh viện, phóng xe suốt đêm tới một thị trấn nhỏ ở đường giao hai bang nơi xe Marcy bị lật khỏi đường vào lúc sáng. Bác sĩ điều trị cho Marcy nói rằng xe cô đã bị lăn vào một con mương và những người đi ngang qua nghe tiếng đứa nhỏ gào khóc bèn tới kiểm tra. Marcy bị nhiều vết thương, kể cả gẫy xương sườn, lá lách bị dập. Kỳ diệu làm sao, đứa nhỏ không bị thương gì cả.
Alyssa được giữ ở khoa nhi để theo dõi, do đó Colt và Benathy ghé qua để nhìn cô bé. Bé nằm ngủ ngon trong chiếc giường nhỏ, hàng mi dài phủ bóng xuống cặp má tròn trĩnh và cô y tá trực nói rằng bé ăn ngon cả hai bữa đêm qua và sáng nay.
-Nó là một đứa bé may mắn. – Cô y tá nói và họ không thể không đồng ý.
Mãi mới rời được khỏi chỗ Alyssa, họ tới thăm Marcy, nước mắt cô đầm đìa khi thấy họ. Cô tựa lên những chiếc gối trên giường, một cánh tay gắn với một dây truyền dung dịch. Khuôn mặt cô thâm tím và rõ thành hai phần, và dù Colt và Benathy đã được bác sĩ quả quyết rằng những vết thương chỉ là ngoại thương thôi, nhưng Marcy dường như đã trải qua một sự thử thách khủng khiếp.
-Ô, Colt, em không có ý định làm hỏng chiếc xe của anh. – Marcy khóc lóc
Colt vuốt tóc cô ra phía sau và hôn lên cặp má hóp của cô.
-Anh biết. – Anh nói.
Marcy liếc nhìn Benathy.
-Em nghĩ chị ghét em. Em nghĩ chị cho rằng em là một người mẹ tồi tệ.
-Không. – Benathy nói – Đó không phải là điều chị nghĩ.
-Phải, em đã nghĩ nếu mình có thể quay lại thành phố Oklahoma, em có thể nói chuyện với người bạn làm cùng ở quán cà phê với em? Jan đó. Cô ấy cũng có một đứa con và em có thể đến ở cùng cô ấy. Chúng em có thể trông con lẫn cho nhau được. Nhưng khi đang lái xe em nghĩ điều đó và nghĩ rằng tại sao Jan phải chào đón em? Căn hộ đó rất nhỏ, không có nhiều phòng. Em có mọi thứ khi ở cùng Casey và cha mẹ cô ấy, và giờ khi em mang theo Alyssa thì chẳng còn chỗ nào để đi. Thế là em bắt đầu khóc và em không nhìn thấy gì, em lại không quen lái xe, và điều cuối cùng mà em biết là xe lăn xuống một con mương. – Cô bắt đầu thổn thức.
Benathy thấy rõ ràng là Marcy đang hối hận và cô nắm lấy một tay Marcy. Colt ngồi phía bên kia cũng nắm lấy một tay Marcy.
-Marcy, nếu bọn chị có thể giúp được điều gì, hãy cứ nói ra nhé. – Benathy nói.
Marcy lau nước mắt bằng một góc chiếc ga trải giường.
-Em đã suy nghĩ một cách nghiêm túc. Không giống như trước, khi em suy nghĩ không quá năm phút. Lúc này em đã nghĩ rất kỹ và thấy là mình không thể làm tổn thương nó được. Em muốn nói đứa con em, Alyssa ấy. – Cô lại khóc, lần này lặng lẽ, mặc những giọt nước mắt chảy xuống má.
-Điều em muốn là anh hãy chăm sóc nó. Cả hai người. – Cô nhìn từ Colt sang Benathy vẻ cầu xin.
-Chăm sóc nó ư? – Benathy hỏi.
-Bọn anh không thể… - Colt bắt đầu nói, nhưng Benathy liếc nhìn anh ra dấu hãy im lặng.
-Để cô ấy nói. – Benathy nói.
-Ở trang trại chị có rất nhiều người tốt. Frisco sẽ giống như ông ngoại của Alyssa, còn Eddie như một người chú, em không rõ lắm về Dita nhưng liệu bà ấy có đối xử với Alyssa như bà ngoại được không? Và chị, Benathy, chị sẽ là mẹ nó. Không phải em. Em vẫn chưa tạo lập được một mái nhà cho nó. Colt, anh thật hoàn hảo để trở thành bố của Alyssa. Anh luôn dành thời giờ giúp đỡ em, chỉ dẫn cho em những lúc khó khăn. Alyssa không thể đòi hỏi gì tốt hơn thế.
-Anh không biết em đang định nói gì? – Colt chậm rãi nói.
-Em muốn anh và chị Benathy hãy chăm nom con em. Hãy cho nó một mái nhà hạnh phúc mà em chưa bao giờ có, Colt. Có được không? Anh chị sẽ nhận nó chứ? – Marcy hỏi một cách đau đớn và tay cô xiết chặt trong tay Benathy.
Benathy xiết lại tay.
-Marcy, hai người thì không thể nhận nuôi Alyssa. Có lẽ một người thì có thể, nhưng chị không chắc hai người không kết hôn có thể nhận nuôi một đứa trẻ ở bang này được không – Cô muốn nhận nuôi Alyssa, cô đã nghĩ về chuyện này rất nhanh. Lúc đó, cô đã nghĩ rằng Alyssa sẽ bị Marcy đòi lại. Cô không nhận ra Marcy mới non nớt làm sao và chưa sẵn sàng làm một người mẹ như thế nào.
-Hai anh chị yêu nhau. Ai cũng có thể thấy điều đó – Marcy kêu lên – Em muốn nói là, anh chị có thể kết hôn. – Những lời nói của cô rơi vào im lặng.
Colt đằng hắng.
-Anh cũng nghĩ giống thế. – Anh nói. Anh có nhiều thời gian để hiểu rằng anh đã yêu Benathy, rằng anh muốn chăm sóc cô, rằng anh muốn ở đó cùng cô như Dita và Frisco dù có bất kỳ rắc rối nào.
Benathy nhìn Colt qua chiếc giường hẹp của bệnh viện, và trong khoảnh khắc đó, mọi thứ khác trong căn phòng nhòa đi, chẳng có bệnh viện, chẳng có Marcy, chẳng có dây truyền dung dịch, chẳng có âm thanh của những chiếc xe đẩy lăn bánh trên hành lang. Chỉ còn có Colt, chỉ còn có cô, và cái nhìn trong cặp mắt anh nói lên những từ mà cô chưa bao giờ nghe anh nói.
-Benathy, em sẽ lấy anh chứ?
-Để cho Alyssa một mái nhà ư? Đó có phải là điều mà anh hỏi em không? – Cô không nói nên lời và một lúc cô nghĩ anh không nghe được cô nói.
-Anh hỏi vậy bởi vì anh yêu em. Anh hỏi bởi vì em là người phụ nữ tốt nhất mà anh được gặp. Anh hỏi em vì anh muốn có một tương lai với em, Benathy Burke, và anh nghĩ em cũng muốn có một tương lai với anh.
Lúc đó, cô không thể tin là anh đề nghị thực sự. Hoặc cô thực sự chấp nhận.
Nhưng cô đã chấp nhận.
Cặp mắt anh không rời khỏi cặp mắt cô, cô cúi người qua chiếc giường bệnh viện và anh cũng vậy, và anh nắm tay cô thật chặt đến nỗi cô không nghĩ mình có thể đi. Hoặc sẽ muốn đi vì chuyện này.
-Oa! Thế nghĩa là anh chị sẽ kết hôn. Thật chứ? – Marcy có vẻ sửng sốt, ngạc nhiên. Benathy không thể trách cô ta được.
-Phải, đúng vậy, - Benathy nói – ngay khi bọn chị có thể - Mắt cô tràn đầy những giọt nước mắt hạnh phúc.
-Anh chị không hôn nhau hoặc làm gì đó à? – Marcy hỏi.
Colt cầm tay Benathy và đi quanh giường. Anh đặt tay lên vai Benathy và nhìn sâu vào mắt cô để hiểu tâm hồn cô.
-Anh yêu em, Benathy. – Anh nhẹ nhàng nói – Anh sẽ là một người chồng tốt của em. –Sự xúc động trong giọng nói của anh làm cô thấy ấm áp, cho cô biết rằng anh nói điều này bằng cả trái tim mình.
Cô nghĩ về sự chăm sóc của anh đối với Alyssa dù cô bé không phải con anh. Cô nghĩ về cách thức nhẹ nhàng của anh với Eddie và đã dần gây được cảm tình với Frisco như thế nào. Cô nghĩ về việc trông anh như thế nào khi phóng ngựa trên lối đi của trang trại lúc anh tới và đã khiến cuộc sống của cô trở nên đặc biệt như thế nào. Và cô nghĩ đến việc anh đã cho cô một điều mà từ lâu lắm rồi cô không còn có nữa: đó là hy vọng.
-Còn em sẽ là một người vợ tốt. – Cô thì thầm. Cả hai sẽ trở thành cha mẹ của Alyssa và bất cứ đứa trẻ nào khác làm cuộc đời họ hạnh phúc.
-Em yêu anh, chàng cao bồi ạ. – Cô nói những từ mà cô đã muốn nói từ lâu rồi, những từ cô sẽ nói với anh suốt phần đời còn lại của cuộc đời cô. Còn nhiều thứ khác nữa mà cô cũng muốn nói với anh, nhưng anh đã khiến cô im lặng bằng một nụ hôn.
-Oa! – Marcy nói – Thế là anh chị thực sự sẽ cưới nhau và thế là xong.
Colt choàng tay qua người Benathy và ôm cô chặt hơn. Cô có thể nghe nhịp tim anh đập mạnh mẽ và đều đều trong lồng ngực và tiếng nhịp tim cô đáp lại.
-Phải, - Colt nói, giọng anh quả quyết và chắc chắn – anh cho rằng bọn anh thực sự sẽ vậy.
Benathy khẽ nhích ra xa.
-Em sẽ về nhà cùng bọn chị, Marcy, cả em và Alyssa.
-Nhưng em sắp phải tới trường học.
Colt đặt một tay lên vai Marcy.
-Hãy ở lại cho tới lúc đó.
-Và vào những ngày nghỉ. – Benathy nói thêm – trang trại Banner-B sẽ là nhà của em như của bọn chị vậy.
-Nhà em. – Marcy nín thở - Em thích được nghe nói vậy.
-Anh cũng vậy. – Colt nói, chăm chú nhìn Benathy.
-Em nghĩ chị ấy muốn anh lại hôn chị ấy. – Marcy nhắc nhở.
-Được rồi. – Colt nói, giả vờ suy nghĩ – Anh không do dự nếu làm vậy.