Bí Mật Của Chàng Cao Bồi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

MỘT BUỔI TỐI, KHOẢNG MỘT TUẦN SAU khi chuyển gia súc tới khu bán đấu giá, Benathy mới có cơ hội nghiền ngẫm những con số mà cô đã ghi vào sổ sách. Như tình hình thường lệ của trang trại Banner-B, có rất nhiều khoản phải tiêu hơn những khoản kiếm được.

Sau khi viết một số hóa đơn lớn, Benathy gập sổ kế toán của mình lại và thở dài. Trang trại Banner-B vẫn đang bám trụ được, nhưng thật mong manh. Cô vẫn còn đủ số tiền để trả công cho Colt sau khi trả các hóa đơn khác, nhưng cô phải quên đi chuyện sửa chữa chuồng ngựa. Chuồng ngựa cần được sơn lại và những chú mối đã trú ngụ trên khung cửa phòng chứa thức ăn.

Điều cô cần là một phương án chắc chắn thành công để có thêm tiền. Cô vùi đầu vào lòng bàn tay, cố nghĩ ra cách để thực hiện được điều này. Cô đã bán hầu hết những đồ cổ có giá của trang trại và trong lúc này cô không thể bán bất kỳ gia súc nào. Cách duy nhất mà cô nghĩ ra là bán chiếc nhẫn đính hôn của mình nhưng cô ngần ngừ khi làm việc này.

Tuy nhiên cô vẫn phải nghĩ đến việc đó. Cô kéo ngăn kéo tủ giữa, rút ra một chiếc hộp màu xanh. Cô giữ chiếc hộp trong lòng bàn tay một lúc lâu trước khi mở nó ra. Trên nền nhung, chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, lung linh qua những giọt nước mắt của cô.

Justin đã rất hãnh diện khi trao cho cô chiếc nhẫn này vào đêm hôn đó ở Wichita. Họ đã ra ngoài ăn tối và đi dạo trong khu vườn phía sau ngôi nhà nhỏ nơi cô sống cùng với một người bạn và anh lo lắng dẫn cô tới một khóm hồng nhỏ anh đã trồng cho cô vài tháng trước. Họ say mê ngắm nhìn những nụ hoa và đột nhiên cô nhìn thấy chiếc nhẫn được buộc vào một nhánh cây bằng một dải ruy băng xa tanh trắng. Cô run run cởi dây buộc và Justin cầm chiếc nhẫn lên và lồng vào ngón tay thứ ba trên bàn tay trái của cô.

-Tất nhiên em sẽ lấy anh. – Cô đã khóc khi ngả đầu vào vòng tay anh, trong khu vườn ngào ngọt hương thơm dưới ánh trăng tròn đẹp đến nỗi mắt cô bị lóa khi nhìn chiếc nhẫn.

-Anh sẽ làm mọi thứ có thể được để khiến em hạnh phúc. – Justin đã thề và cô đã khóc vì vui sướng, cho tới khi anh nói nếu cô thực sự muốn tưới nước cho khóm hồng đó, họ nên đi lấy một can nước, chứ đừng tưới bằng nước mắt của cô.

Và họ đã rất hạnh phúc trong suốt cuộc hôn nhân ngắn ngủi của mình. Cô không muốn bán chiếc nhẫn này. Nó có giá trị tinh thần rất lớn và cô không thể chịu nổi khi phải rời xa nó.

-Benathy. – Colt gọi từ cửa. Cô không nghe thấy tiếng anh đi xuống gác, cô đã nghĩ anh đang ở cùng Alyssa.

Cô quệt mắt, hy vọng Colt không nhận thấy cô đang khóc. Nhưng chẳng ăn thua gì, tất nhiên anh đã nhận thấy. Anh luôn chú ý tới mọi việc.

-Có chuyện gì à? – Chỉ bằng hai bước chân anh đã đi qua căn phòng nhỏ.

-Tôi… tôi – Thoạt đầu cô định chối rằng chẳng có gì xảy ra cả, nhưng anh đã thấy những giọt nước mắt của cô.

-Cô có thể nói với tôi. – Anh khuyến khích cô và qua cách anh nói, qua sự ân cần mà anh thể hiện, cô biết mình có thể nói chuyện với anh mà không cảm thấy bối rối.

Cô lồng chiếc nhẫn vào ngón tay cái và suy nghĩ. Colt nhìn chiếc nhẫn với vẻ cực kỳ tò mò và cô biết chẳng cần phải nói gì với anh ngoài sự thật. Dù gì, Colt cũng rõ tình hình của trang trại Banner-B, biết trang trại không có đủ tiền và thật khó khăn để tiếp tục đứng vững trong thời điểm này như thế nào.

-Tôi nghĩ mình sẽ phải bán chiếc nhẫn đính hôn. – Cô nói, cố điểm thêm cho những lời nói của mình vẻ thản nhiên mà cô không hề cảm thấy.

Cặp mắt anh nhìn chiếc nhẫn kim cương rồi quay sang nhìn khuôn mặt cô.

-Đó là do các hóa đơn ư? Tại sao lại như vậy?

-Phải, tôi đã cố lẩn tránh sự thật, và đã đến lúc phải đối mặt với nó. Tôi không cần nhẫn kim cương nhưng tôi cần thức ăn cho gia súc.

Anh ngồi xuống chiếc ghế sô pha và nhìn sàn nhà, tì khuỷa tay lên đầu gối. Anh dường như đang ngạc nhiên.

-Có lẽ tôi sẽ kiếm được một khoản, - Cô nói tiếp – Đây là chiếc nhẫn 24 carat, làm hết sức tinh xảo. – Cô nghĩ mình có vẻ khôn ngoan và thực tế, không tìm kiếm sự thông cảm. Cô không muốn Colt McClure nghĩ về cô như về sinh vật ẻo lả đáng thương, lúng túng không biết phải làm gì.

Colt ngước nhìn cô.

-Cô không cần phải bán nhẫn đâu, Benathy. – Anh nhẹ nhàng nói.

-Tôi sẽ suy nghĩ. Tôi sẽ xem xét việc này. – Cô rút chiếc nhẫn ra khỏi ngón tay và đặt nó lên lớp nhưng rồi đóng chiếc hộp lại.

-Không, cô không hiểu. Điều tôi muốn nói là tôi có một ít tiền. Cô có thể vay và trả lại khi nào cô có thể.

-Tôi không mượn tiền anh, Colt à. – Cô nhanh chóng bác bỏ ngay ý tưởng này của anh.

-Tất nhiên cô có thể. Cô có nhớ điều cô đã nói với tôi trước đây không, Benathy? Khi một người trong chúng ta gặp rắc rối, chúng ta sẽ xúm lại giúp đỡ người đó?

Nhưng cô không phải tìm kiếm sự giúp đỡ. Cô chỉ muốn trò chuyện. Bối rối, cô đứng dậy bước tới phía kia của căn phòng.

-Tôi không định…

-Cô định nói rằng cô sẽ không phụ thuộc vào bất cứ ai khác chứ gì? Thật không bình thường khi cô chăm sóc mọi người, nhưng cô sẽ không để bất cứ ai chăm sóc cô chứ gì? – Cặp mắt Colt lóe lên giận dữ.

-Tôi đã hứa với Justin…

Colt bước tới chỗ cô đứng, cặp mắt anh rực lên.

-Cô đã hứa với Justin quá nhiều thứ chết tiệt, theo ý tôi, anh ta cũng sẽ không mong cô tự mình giải quyết lấy mọi chuyện. Từ những gì Frisco, Dita và Eddie nói thì anh ta là một người đàn ông tuyệt vời quan tâm tới cô rất nhiều. Anh ta sẽ là người đầu tiên nói với cô ấy nhận sự giúp đỡ bất cứ khi nào cô cần.

-Tôi…

Colt nắm lấy cánh tay tôi, kéo mạnh cô về phía mình.

-Cô dồn gia súc, cô thuê và đuổi người, thậm chí cô dọn các ngăn chuồng ngựa. Tôi có thể thấy tại sao cô không muốn vay tiền, nhưng nếu tôi có thể làm được một việc gì để giúp cô, hãy để tôi làm.

Anh bực bội đến nỗi cô cúi mặt xuống không dám nhìn khuôn mặt giận dữ của anh. Cô không hiểu thái độ giận dữ của anh đối với cô. Cô phải làm gì để duy trì trang trại ngoài nghĩa vụ mà cô thấy cần phải làm? Mắt cô lại dâng đầy nước và cô bắt đầu thổn thức, không thể ngừng lại được. Sự bình thản và cách suy xét của cô đã từng làm Colt ngạc nhiên rất nhiều, còn tiếng khóc của cô là sự biểu thị nỗi đau, cơn giận và sự buồn khổ trước hoàn cảnh. Cô không gạt ra khi anh choàng cánh tay quanh người cô và khẽ vuốt lưng cô. Cô hít mùi thơm của anh, không để ý gì khi anh khẽ hất tóc cô ra sau như cách anh từng làm với một đứa trẻ.

-Cứ khóc đi cho khuây khỏa. – Anh khẽ nói bên tai cô – Khóc bao nhiêu thì tùy. Tôi là loại không thấm nước mà.

Cô không kìm được, một tiếng cười nhỏ khẽ bật ra giữa tràng thổn thức.

-Anh cũng có thể cười nếu anh muốn. Tôi không quan tâm việc anh làm gì. – Cánh tay anh ôm cô thật mạnh mẽ, cơ bắp thật rắn chắc. Cô khẽ nấc.

Colt khúc khích cười và khẽ đẩy cô ra. Cô lấy tay quệt nước mắt và lại nấc. Anh rút một chiếc khăn mùi xoa trong túi ra.

-Này, - Anh nói – cô có thể lau nếu cô muốn.

Cô lau nước mắt và khi cô quay lại chiếc ghế sau bàn làm việc của mình, anh ngồi xuống chiếc ghế sôpha và kiên nhẫn đợi. Cô hối tiếc vì mình đã khóc trước mặt Colt, nhưng mặt khác sẽ chẳng tốt gì nếu giả vờ phớt lờ mọi chuyện. Đôi lúc cô cảm thấy vô dụng, dường như cô đã không cố hết sức để hoàn thành công việc. Đôi lúc cô cảm thấy bối rối. Còn hầu như lúc nào cô cũng cảm thấy mệt mỏi. Không ai biết bất kỳ cảm xúc nào của cô. Cô được coi như một nguồn sức mạnh. Mọi người dựa vào cô.

Cô vò khăn tay của anh. Cô cảm thấy yên tâm khi được an ủi, được bênh vực bởi sức mạnh và tính hài hước của anh.

-Colt, - cô nói, không chắc đây có phải là một ý tưởng tốt hay không – tôi có chuyện muốn thảo luận với anh.

Colt dịch chuyển trên ghế.

-Được. Tôi nghe đây.

-Anh có nhớ đã nói với tôi về ước mơ mở một cơ sở đào tạo cho những người muốn học về ngựa không?

Anh gật đầu. Cô có thể nói rằng đầu óc anh hoạt động rất nhanh khi nhận ra cô định nói gì.

-Anh có thể làm điều đó ở đây.

-Ở đây à? Ở trang trại Banner-B à? – Anh có vẻ sửng sốt và vô cùng ngạc nhiên.

-Anh sẽ trả tiền thuê. Tôi sẽ không phải vay tiền anh. Khoản tiền anh trả tôi sẽ được sử dụng đúng cách. Sẽ có thêm nhiều ngăn chuồng ở khu chuồng ngựa.

Anh dường như không thể tin lời đề nghị này.

-Cô muốn nói vậy ư? Cô sẽ để tôi làm điều đó ư?

-Tôi hy vọng anh sẽ làm.

Colt đứng lên.

-Tôi chưa bao giờ nghĩ… tôi chưa bao giờ mơ mình lại có cơ hội như thế này – Anh bước về cuối phòng rồi quay lại nhìn cô – Cô chắc chứ? Cô nghĩ kỹ về điều này chứ?

-Đúng vậy. – Cô vẫn chăm chú nhìn anh.

-Tôi phải cải tạo chuồng ngựa, sơn lại này, xây một bức tường chắc chắn ở khu bãi quây.

-Tất cả những điều này cần phải được làm, nhưng anh có đủ tiền để làm chưa? Tôi không thể giúp được anh.

-Chắc chắn rồi. Tôi có khoản tiền mà tôi định cho cô vay.

-Colt. Anh lấy đâu ra tiền vậy? – Benathy biết hỏi như vậy là quá tò mò nhưng cô cảm thấy cần phải làm vậy.

-Tiết kiệm. – Anh nói. – Suốt cả cuộc đời tôi. – Cặp mắt anh nhìn cô hết sức trung thực.

-Anh không phiền nếu đổ tiền vào trang trại Banner-B ư? – Cô ngập ngừng hỏi bởi vì việc sửa chữa phải cần một khoản tiền lớn.

Colt dường như đã suy nghĩ về điều này.

-Tôi đầu tư cho tôi không được à? Cho tương lai của tôi. Đó là điều mà tôi đã dự định làm.

-Đó là cơ hội cho anh, đúng rồi, nhưng anh biết điều đó sẽ giúp cho tôi rất nhiều đó, Colt.

-Nếu chúng ta quyết định làm điều này, tôi cần phải thông báo kế hoạch này, để cho mọi người biết điều tôi đang làm ở đây. Tôi có một vài người bạn có thể giúp được.

-Những người nào vậy?

-Những người thấy được kết quả phương pháp đào tạo của tôi. Có một trường đua lớn ở Kentucky và tôi đã từng quen người chủ chỗ đó. Ông ta muốn biết làm thế nào để dạy những người dạy ngựa của ông ta theo phương pháp của tôi. Tôi đã nói với ông ta tôi có thể làm việc với họ nhưng tôi sẽ không ở chỗ đó. Tôi có thể nhận một số học viên về đây, để họ quan sát khi tôi luyện ngựa – Cặp mắt anh ánh lên vẻ hăng say và cô không thể không bị lây sự nhiệt tình của anh.

Cô đã dự tính trước các vấn đề.

-Nếu anh nhận học viên, họ cần phải có chỗ ở. Thực trạng của ngôi nhà dành cho người làm không thể ở được. Chẳng có một khách sạn nào ở Gompers, thậm chí đến cả một nhà trọ nữa.

Colt trả lời ngay.

-Tôi đã nghe một số cuộc nói chuyện ở cửa hàng cắt tóc về hai chị em sống trong một ngôi nhà lớn ở cạnh đường cao tốc. Họ muốn biến nó thành nhà trọ cho ngủ và ăn sáng.

-Chắc đó là cô Maudie và Claretta Truett. Gia đình họ sở hữu ngôi nhà từ lâu lắm rồi và họ đang tìm cách duy trì ngôi nhà.

-Họ có bao nhiêu phòng trong ngôi nhà đó? – Colt thầm tính toán xem anh có thể chiêu sinh được bao nhiêu người cho khóa đầu tiên này?

-Có lẽ khoảng bảy phòng ngủ.

-Tôi cho rằng giờ chỗ đó là quá đủ. Họ có thể cho các học viên của tôi nghỉ trọ được.

-Liệu anh có tạo đủ việc để cho chị em nhà Truett làm không?

-Tôi tin vậy. – Đầu óc anh tiếp nhận và tính toán thông tin rất nhanh – Trường đua ở Kentucky có thể có vài người muốn học phương pháp của tôi. Số đó cũng đủ để tôi có được một sự khởi đầu – Anh biết tin tức sẽ truyền từ người dạy ngựa này sang người dạy ngựa khác. Chẳng có lý do gì sau một thời gian anh lại không thể phát triển việc kinh doanh được.

Benathy tỏ vẻ khuyến khích.

-Hãy làm điều đó đi, Colt. – Cô nói – Hãy tiến hành đi.

Colt định khẳng định lại thì họ bị cắt ngang bởi một tiếng khóc vọng từ trên gác xuống. Tiếng khóc chuyển thành một chuỗi gào đinh tai nhức óc.

-Alyssa! – Benathy kêu và chạy vội lên. Đứa bé hiếm khi dậy sớm như vậy sau khi được đặt vào nôi, và chưa bao giờ nó gào to như thế.

Họ chạy vội lên gác, những suy nghĩ về trường dạy học bị thế ngay bởi nỗi lo lắng về Alyssa. Colt chạy theo sau Benathy khi cô tới căn phòng nơi Alyssa được đặt vào giường chưa đầy một giờ.

-Tôi không biết nó khóc vì chuyện gì. Tôi đã cho nó ăn trước khi xuống nói chuyện với cô.

Alyssa đang oằn người trong chiếc nôi, khuôn mặt của bé đỏ như củ cải đỏ khi bé gào lên những âm thanh làm nhói tim mà trong đời Benathy chưa từng nghe thấy. Benathy bồng bé lên, vỗ về bé, vuốt ve bé, nhưng Alyssa càng gào to hơn.

-Có chuyện rồi đó. – Benathy nói trong tiếng gào của bé. – Nó thường không khóc như thế này. – Cô không biết liệu vài tuần vừa qua cô có trở thành chuyên gia về tiếng khóc của đứa trẻ không. Có những đứa trẻ khóc vì sợ, có những đứa khóc vì tức giận, có những đứa khóc vì đói. Nhưng tiếng khóc này lại không giống như vậy.

-Nghe giống như một chú bé gào lên vì bị thương. – Colt nói và nhìn Alyssa trong quầng sáng mờ chiếu từ ngọn đèn treo trên tủ quần áo.

-Đó cũng là điều tôi nghĩ. – Benathy đáp, khẽ đu đưa đứa bé – Nó đang bị đau.

Cặp mắt họ đều gặp nhau. Ý nghĩ Alyssa bị đau khiến cả hai thấy nhói lên

- Tôi cũng muốn mua một cuốn sách chăm sóc trẻ khi mua con vịt có nhạc ở thị trấn. - Colt nói. Anh tiến tới ngăn kéo và rút ra một cuốn sách bìa mềm. - Sẽ không biết nếu không xem sách.

- Nó đã ăn rồi, do vậy nó không đói. - Cô kiểm tra bỉm. - Khô cong.

- Tôi đang tìm phần “khóc” - Colt nói. Anh ngồi xuống giường trong quầng sáng đèn.- Theo sách, có lẽ nó không đủ không khí thở khi tôi vỗ cho nó hết trở.

- Tôi sẽ thử vỗ lại xem. - Benathy vỗ nhưng Alyssa vẫn tiếp tục khóc.

- Được rồi, có lẽ không phải vậy. Để xem nào, Ở đây nói là kiểm tra xem liệu trẻ có ốm không? Cô nghĩ thế nào? - Anh đặt cuốn sách xuống và bước tới cạnh Alyssa, mắt anh khẽ nhíu lại vì lo lắng.

- Theo tôi, nó không ốm. Chắc chắn vậy, mặt nó đỏ nhưng là do khóc.

Colt khẽ đặt tay lên má Alyssa.

- Tôi đồng ý với điều này. Thôi được, tôi sẽ xem còn vấn đề nào không. - Anh quay lại giường bệnh, ngồi xuống và lần từng trang sách. - Tôi sẽ cho đây là bệnh đau bụng.

- Chữa như thế nào?

- Tôi biết chữa một con ngựa bị đau bụng như thế nài, nhưng với một đứa trẻ ư? Tôi không biết.

- Hãy đọc xem sách nói gì. - Benathy nói. Cặp chân Alyssa cong lên và tiếng gào của nó càng thảm thiết hơn.

Colt lật từng trang cho tới khi tìm được đúng chỗ mình cần. Anh dùng móng tay đánh dấu đoạn chỉ dẫn đó trong lúc đọc to lên:

- “Sách nói nếu trẻ bị đau bụng thì hiện tượng này chỉ diễn ra khoảng một giờ sau khi ăn”. Đúng bệnh của Alyssa. Sách cũng nói đôi khi bạn không biết tại sao trẻ lại bị đau bụng.

- Quên những điều đó đi. Chúng ta phải làm gì bây giờ? - Benathy hỏi, cô bị mất bình tĩnh do tiếng khóc của đứa bé. Cô không muốn Alyssa phải khóc, không chịu được ý nghĩ rằng nó bị đau đớn. Cô sẽ làm bất cứ điều gì để nó không khóc nữa.

Colt tiếp tục đọc.

- Chúng ta có thể đặt nó nằm áp bụng vào bình chườm nước nóng. Cô có cái nào không?

- Tôi sẽ tìm. Này, anh có thể bế nó được không? - Cô chuyển đứa bé cho Colt, để anh đu đưa nó trong khi đi tìm thứ gì đó có thể giúp được cô bé.

Cô mất một lúc để nghĩ xem mình cất bình chườm ở đâu. Cuối cùng cô chạy đi mượn Dita. Chị nói có lẽ Alyssa bị đau bụng và liệu Benathy có muốn chị tới giúp không? Benathy nói vẫn chưa cần và chạy vội về nhà. Colt vẫn đi lại trên sàn nhà với đứa bé đang gào khóc trên tay khi Benathy đổ nước nóng vào bình chườm và vội vàng mang vào phòng khách.

- Này, thử xem.

Khuôn mặt Alyssa nhăn nhúm lại một cách thảm thương và bé càng gào to hơn bao giờ hết.

- Chẳng có chuyện gì vào phổi cô bé đâu. - Colt nói át tiếng khóc.

Benathy ngồi xuống giường và đặt bình nước nóng vào chiếc khăn được gập trên vạt áo. Colt khẽ đặt đứa nhỏ xuống chiếc gối tự tạo này và sốt ruột hỏi:

- Cô có chắc nó không nóng quá chứ?

- Nó khá ấm. - Cô nói - Tôi nghĩ nó vừa đủ độ.

Alyssa vẫn khóc dù sau một lúc tiếng khóc có vẻ dịu đi. Một lúc sau, tiếng khóc chuyển thành tiếng thổn thức. Colt xoa lưng bé, và rồi tiếng thổn thức tắt ngấm.

- Nó ngủ rồi. -Benathy nói.

- Cô nhíu mày. - Colt lo lắng nói - Nó ngủ không ngon lắm.

- Tôi không dám cử động. - Benathy nói - Tôi sợ sẽ làm nó thức nếu chạm vào nó.

- Hừm, - Colt nói - Có lẽ chúng ta nên đặt nó vào nôi thôi.

- Ồ, tôi không nghĩ vậy. Tôi thích bế nó.

Colt tiếp tục xoa nhẹ lưng Alyssa và đứa bé thở mạnh. Benathy nghĩ về lòng tốt của Colt đối với cô lúc trước. Cô khẽ liếc nhìn Colt.

- Anh đã bận rộn cả tối hôm nay với phụ nữ và trẻ em khóc lóc.

Colt mỉm cười, mắt ánh lên vẻ tinh nghịch.

- Như Frisco đã nói “Chẳng cần bận tâm về điều đó”.

Lúc đó Benathy không biết làm thế nào để cô thôi nghĩ về anh. Đôi lúc người ta hiểu người khác, có vậy thôi.

Nhưng chỉ có vậy thôi ư? Có lẽ cô đã trở nên quen với Colt, quen với cách thức của anh. Hoặc có lẽ cô đã hiểu sai về anh ngay từ đầu khi anh xuất hiện.

Họ ngồi im một lúc. Việc này thật dễ dàng, việc ngồi với đứa bé khi mọi người khác trong trang trại đang ngủ yên.

Colt lấy một chiếc gối ở đầu giường và đặt ra sau lưng Benathy.

- Cô sẽ thấy thoải mái hơn nếu tựa lưng. - Anh nói.

Benathy mỉm cười cám ơn.

- Cô có muốn tôi đi không? Để cô lại một mình với đứa bé? Colt có vẻ lưỡng lự, như thể thực sự anh không muốn hỏi điều này.

- Đây là phòng anh. - Cô tìm cách để nói - ý tôi muốn nói là trong thời gian Alyssa ở đây.

Colt đứng lên bước về phía cửa sổ và đứng nhìn ra những cây sồi đằng trước nhà. Chú dế làm mất giấc ngủ của Benathy tối qua chắc tìm được bạn tình của mình, bởi vì ngôi nhà hoàn toàn yên tĩnh.

- Cô biết đấy, Benathy. Tôi muốn nói với cô một chuyện.

- Vậy hả? - Cô hỏi. Cô vuốt chiếc áo của Alyssa, lo lắng không biết đứa bé đã ngủ say chưa.

- Tôi lớn lên trong những nhà nhận con nuôi. - Colt đột nhiên nói - Đó là lý do tại sao tôi sẽ không để Alyssa cho một nhà nhận con nuôi nào cả.

Benathy ngẩng phắt lên. Cô không ngờ tới sự thổ lộ này. Cô nhìn lưng Colt, nhận thấy chiếc cổ anh cứng đờ và vẻ căng thẳng đang bao trùm lên anh.

- Do vậy anh đã phản ứng khi tôi nói đến trại trẻ mồ côi cho Alyssa vào buổi tối khi cô bé được đưa đến đây? - Cô thăm dò.

- Quả đúng vậy. Đó không phải là một cách tốt để trưởng thành.

- Chắc anh đã có một thời gian khốn khó.

- Cô nên tin vậy đi - Colt quay người lại nên Benathy có thể nhìn thấy khuôn mặt của anh và cô ngạc nhiên trước vẻ đau đớn mà cô đọc được trên cặp môi trễ xuống của anh, trên mi mắt khẽ giật của anh.

- Nó như thế nào vậy, Colt?

- Thật là khủng khiếp. Đó là cách duy nhất mà tôi có thể tả lại. Bị đưa từ gia đình này tới gia đình khác. Khi tôi lên sáu, một gia đình muốn nuôi tôi và rồi họ lại quyết định thôi. Do vậy, tôi được đưa tới một gia đình khác, ở đó họ dành cho tôi một căn phòng riêng. Nhưng thực ra tôi ở chung với hai đứa trẻ nữa, hai thằng bé lớn tuổi hơn thường lấy việc đá vào bụng tôi làm trò vui. Sau khi tôi được đưa khỏi đấy vì sự an toàn của tôi, các nhân viên xã hội đã hứa rằng tôi có thể sống trong một căn nhà có một nhóm trẻ, nhưng rồi họ không giữ lời hứa và đưa tôi tới một nhà khác còn tồi tệ hơn những nhà trước. Và cứ thế tiếp tục.

- Tôi nghĩ phải có những người để mắt đến những nhà nhận nuôi trẻ chứ.

Anh bước lại giường.

- Có lẽ họ đã làm vậy, nhưng cô nên nghĩ tới việc làm thế nào một số nhà lại được chấp thuận. Có một nhà đã nhốt tôi lại vì cư xử không tốt và đưa thức ăn qua ô trống ở cửa cho tôi mỗi lần mỗi ngày. Có một nhà, trẻ con không được nói chuyện trong lúc ăn. Và tồi tệ nhất là ở một nhà họ không cho tôi tới trường học mà bắt làm việc ở một nông trại. Tôi phải bỏ học gần hết chương trình lớp năm bởi vì chẳng người có trách nhiệm nào ở trường buồn kiểm tra sự vắng mặt của tôi.

Benathy cố không nghĩ đến cậu bé Colt buồn rầu và cô đơn hồi nhỏ.

- Colt, anh không buồn chán khi nói đến chuyện đó chứ?

- Không đâu. Có lẽ do tôi cần phải trò chuyện. Thế là tôi kết bạn với các loài vật, học làm cách nào để giao tiếp với chúng. Và điều đó chẳng tệ chút nào. Kinh nghiệm ở các gia đình nhận con nuôi khiến tôi thành một người mạnh mẽ, tạo cho tôi những khả năng đặc biệt.

- Anh đã tự mình phát triển những kĩ năng đó, Colt. Anh có thể tự hào về bản thân được.

Colt bật cười sầu não.

- Không đâu. Nhưng giờ tôi có cơ hội… một cơ hội để làm một điều gì đó cho mình. Tôi không chắc chúng ta đã thực sự kết thúc cuộc thảo luận của chúng ta lúc nãy chưa. Cô chắc mình không thay đổi ý kiến về trường đào tạo chứ?

Cô chẳng cần suy nghĩ lâu.

- Tôi nói chúng ta có thể làm tốt việc đó. - Cô nói với anh.

Phút chốc anh phấn chấn hẳn lên. Sự phấn chấn này được thể hiện bằng sự thành thực mà cô biết rằng không hề giả dối.

- Tôi kể với cô về thời thơ ấu và việc tôi đã lớn lên như thế nào bởi vì tôi rất biết ơn cô, Benathy. Tôi không muốn cô nghĩ tôi đang làm cho cô một việc lớn bằng cách cứu trang trại. Tôi thề rằng cô sẽ không bao giờ hối tiếc. Không bao giờ.

Cô không nghĩ mình sẽ vậy. Cô tin tưởng anh, biết rằng không chỉ cô có lợ mà rất nhiều những người huấn luyện và những chú ngựa cũng vậy. Cô mỉm cười tin tưởng và Colt cũng toét miệng cười đáp lại.

Anh tựa người vào giường, một tay để cạnh cô. Anh ở gần đến nỗi nếu cô hơi nhích lên phía trước thì trán cô sẽ chạm ngực anh.

- Cô biết điều tôi thích ở cô là gì không, Benathy?

Cô lắc đầu, không thể nói gì trong lúc này và cô cũng không biết tại sao lại vậy

- Vì cô biết giữ lời hứa.

Cô nghĩ về cuộc nói chuyện trước đó của họ khi anh cố thuyết phục cô rằng lời hứa của cô với Justin không còn quan trọng nữa.

- Nó không bị ngược đãi chứ? - Cô cố gắng hỏi.

Colt đứng thẳng người và nhìn xuống khuôn mặt cô.

- Có vẻ như vậy, tôi không biết. - Anh chậm rãi nói - Lần đầu tiên trong đời, tôi gặp người nghĩ lời hứa là quan trọng.

- Anh không thế ư? Tôi nghĩ rằng đã hứa thì phải giữ lấy lời.

- Trước đây tôi chưa nghĩ đến chuyện này, nhưng cô đã khiến tôi phải suy nghĩ - Anh ngừng lời, hiển nhiên đang trong tâm trạng tốt hơn - Một điều khác tôi đang nghĩ là mình có thể cần một bữa lót dạ. Thế còn cô?

Nhiều giờ đã trôi qua kể từ lúc ăn tối và có lẽ họ phải thức cả đêm dài nếu Alyssa lại bị đau.

- Chắc chắn rồi. - Cô nói, thấy vui vì tâm trạng của Colt.

- Được rồi, cô nói gì về việc chúc mừng sự lạc quan của chúng ta về trường dạy đua ngựa nhỉ? Trong bếp có mấy chiếc bánh Eddie làm. Sẽ thế nào nếu tôi có thể đi xuống dưới và xem có thể kiếm được thứ gì không nhỉ?

Khi Colt quay lại, anh mang theo một khay đầy đồ ăn thừa. Ngoài những chiếc bánh còn có một miếng pho mát và bánh quy giòn, một đĩa hồ đào nướng vàng và nửa chiếc bánh sandwich jambon.

- Nó không nhiều cho một bữa tiệc, nhưng cũng được.

Benathy bật cười trước ý nghĩ một ít đồ ăn thừa trở thành một bữa tiệc nhưng cô vẫn nhận phần bánh sandwich của mình và Colt ngồi bắt chéo chân ở đầu giường khi cả hai tóp tép nhai.

- Giờ thì dường như cô bé đã ngủ rồi - Colt đã quan sát. Như một cử chỉ đáp lại, miệng Alyssa nhóp nhép như thể đang bú nhưng bé vẫn ngủ.

- Cô nghĩ chúng ta nên đặt nó vào nôi không? - Colt muốn biết.

Benathy lắc đầu.

- Tôi sợ sẽ làm cho nó thức giấc. - Cô nói. Thay vì việc đặt Alyssa vào nôi, họ ngồi tựa vào những chiếc gối và chờ đến bữa ăn tiếp của cô bé.

Chỉ một ngọn đèn được bật lên và tỏa một quầng sáng vàng quanh giường. Benathy nhắm mắt và để Colt nói về các dự định của mình. Cô không thể không cảm thấy mọi chuyện được đặt vào đúng chỗ khi cô lắng nghe anh nói. Đã lâu lắm rồi cô không còn cảm thấy phấn chấn với trang trại.

Benathy gà gật trong lúc nói với Colt về màu sơn cô muốn anh sơn chuồng ngựa và các kế hoạch của anh về việc quảng cáo cho công việc mới. Colt ngạc nhiên khi thấy cô gà gật. Anh hiểu tại sao Benathy lại mệt mỏi. Bản thân anh cũng thấy mệt. Anh cảm thấy nhẹ nhõm sau khi kể cho cô chuyện về bản thân mà anh chưa bao giờ nói với bất cứ ai. Nhưng anh vẫn chưa tiết lộ hết tất cả mọi chuyện. Nhưng những gì anh đã nói với cô cũng đủ biểu lộ lòng biết ơn của anh.

Anh nghĩ nếu Benathy thực sự biết rõ anh, cô sẽ chẳng ưa anh một chút nào. Anh biết cô vẫn nghĩ Alyssa là con anh. Thôi được, anh đã không sẵn sàng tiết lộ phần quá khứ đó của anh. Nhưng anh nghĩ khi cô đang gà gật, những chuyện vụn vặt đã tạo ra một bức tường giữa họ, và dường như sự tiết lộ về quá khứ đau thương của anh đã làm tan đi chiếc barrie chắn ngang. Anh đã từng nghĩ rằng việc tiết lộ bất cứ điều gì về bản thân sẽ đẩy họ ra xa hơn vị trí ban đầu. Thật buồn cười, anh đã nghĩ khi bắt đầu gà gật và rồi ngủ say tít, là có lẽ mối quan hệ của họ đã không diễn ra theo cách đó.

Khi Benathy thức dậy, những tia sáng ban mai yếu ớt đầu tiên đang xuyên qua những tán lá cây bên ngoài. Người cô gập cong một cách che chở quanh Alyssa và cô bé ngủ suốt đêm. Colt nằm bên cạnh họ và anh nắm tay Benathy một cách che chở.

Benaythy nhẹ nhàng rút tay lại để khỏi đánh thức anh. Cô ngắm anh trong những tia sáng yếu ớt chiếu qua rèm cửa, tự hỏi không biết ông thần tài nào đã đưa anh đến trang trại Banner-B. Tất cả mọi người đều cảm thấy yên tâm hơn trước sự có mặt của anh ở đây. Trường dạy ngựa mới sẽ tạo ra một sự đột phá vô cùng cần thiết cho trang trại và cô không thể đợi mà không nói cho gia đình Neilsons về chuyện này.

Nghĩ đến gia đình Neilsons, cô đã nghe thấy tiếng Jesse sủa ở phía ngôi nhà của họ. Benathy nhón chân trên sàn. Cô không muốn đánh thức Colt hoặc đứa nhỏ và khi cô chuẩn bị ra khỏi phòng thì nghe thấy tiếng ồn của động cơ ô tô đang tiến tới đường dành cho xe chạy.

Colt cũng nghe thấy tiếng động. Anh bật dậy và chớp mắt, đầu tiên nhìn Benathy rồi nhìn đứa nhỏ đang ngủ.

-Ai đang đến đó? – Anh hỏi nhỏ. Alyssa cựa quậy rồi cũng mở mắt ra.

Benathy bước tới cửa sổ, vén rèm sang một bên để có thể nhìn ra ngoài.

-Đó là Mott…- Cô nói. Chiếc xe tải nhỏ màu đen quá quen thuộc lượn nửa vòng trên đường dành cho xe rồi dừng lại trước nhà.

Miệng Alyssa phát ra những tiếng động nhỏ rồi cô bé làm nhặng xị lên.

-Anh ta làm gì ở đây?

Benathy thả rèm xuống.

-Như thường lệ. Đừng lo. Tôi sẽ đối phó với anh ta. Tôi đã quen với việc này rôi. – Cô liếc nhìn chiếc gương cố vuốt mái tóc nhưng không ăn thua gì.

- Trông tôi như quỷ dạ xoa ấy. – Cô nói.

- Trông cô được lắm rồi. – Colt nói. Anh bế đứa bé lên và khẽ ru nó.

- Tôi sẽ đi xuống bếp và pha sữa trong lúc đối phó với Mott. Anh hãy thay bỉm cho Alyssa.

Colt đứng dậy.

- Tôi sẽ làm. Có lẽ sáng nay nó đói lắm rồi. Đúng không, bé yêu?

Benathy bước đi, ngạc nhiên trước việc làm thế nào mà mối quan hệ của họ lại trở nên nhẹ nhàng như vậy. Dường như chả có gì lạ lùng khi họ cùng thức dậy trên một chiếc giường nơi cả hai đã ngủ thiếp đi khi đang thảo luận các chi tiết thông thường về việc chăm sóc trẻ em. Bước chân cô nhịp nhàng khi xuống gác và vào bếp.

Tiếng ủng của Mott nện trên các tấm gỗ báo hiệu rằng anh ta đang có mặt ở cửa. Benathy bước tới cửa và mở ra. Bản lề rỉ kêu cót két. Bực bội, cô nghĩ tới việc đề nghị Colt tra dầu cho chúng.

Mott cười tự mãn với cô qua chiếc cửa ngăn.

- Chào buổi sáng. – Anh ta nói. Mott có giọng cao khủng khiếp và Justin đã từng nói rằng giọng anh ta giống như một nhân vật trong phim hoạt hình. Nhưng chẳng có gì đáng cười về anh ta hay về những ý tưởng của anh ta đối với trang trại Banner- B cả.

-Chẳng có gì tốt đẹp vào một buổi sáng bắt đầu bằng việc anh ta xuất hiện ở bậc cửa nhà tôi. Anh muốn gì, Mott? – Cô trừng mắt nhìn anh ta. Mái tóc anh ta lơ thơ. Màu vải nhuộm, xơ như đuôi ngựa và mấy sợi tóc ở trán thò ra dưới chiếc mũ. Nhưng Benathy ghét nhất là cặp mắt anh ta, chúng giống như hai viên hổ phách nhạt và ánh lên vẻ hoang dại.

- Tôi thích một phụ nữ mạnh mẽ. – Anh ta nói, phớt lờ câu hỏi của cô.

- Tôi hỏi anh muốn gì?

- Tôi muốn nói chuyện với cô.

- Chúng ta chẳng có gì để nói cả. – Benathy quay lưng về phía anh ta và tới chỗ bàn bếp mở hộp pha sữa.

-Tôi nghĩ mình có thể đưa ra một đề nghị giúp đỡ. Tôi nghe nói cô phải cung cấp cho một miệng ăn thêm ở đây. – Không được mời, Mott mở cửa ngăn và bước vào trong.

-Tôi không nói anh có thể vào. Và việc tôi phải nuôi thêm bao nhiêu miệng ăn chẳng cần anh quan tâm. – Cô nói.

-Bất kỳ chuyện gì xảy ra ở Banner-B đều khiến tôi quan tâm, vì tôi đã có kế hoạch sở hữu nó vào một ngày nào đó.

-Hãy bước qua xác tôi nhé.. Benathy trả đũa.

Cặp mắt Mott nhìn xoáy vào ngực cô rồi nhìn xuống dưới.

-Thân hình cô có lẽ là chủ đề hay để trò chuyện và nó rất sống động. Cô sẽ chỉ cho tôi…

-Này. – Colt nói sau lưng cô – Anh đừng có nói chuyện với cô ấy theo kiểu như vậy. – Benathy quay đầu lại và thấy Colt đứng ở cửa tay bồng đứa bé. Mắt anh tối xầm như đá mã não xám. Anh trừng mắt nhìn Mott.

Mott dường như hơi lùi lại khi thấy Colt rồi bình tĩnh lại ngay. Anh ta hết nhìn Benathy rồi lại nhìn Colt và lại quay sang nhìn Benathy. Cô đang tự hỏi mình trông như thế nào trước mắt Mott: áo sơ mi nhàu, tóc rối, mắt thì lờ đờ vì thiếu ngủ. Còn Colt, râu ria lởm chởm và chân đi đất.

Benathy có thể thấy Mott đang ghép hai sự kiện vào với nhau. Hai người thành một cặp. Hai người ngủ với nhau. Hai người khiến anh ta đánh giá lại tình hình.

- Ra vậy đó. – Mott tỏ vẻ hiểu biết qua ánh mắt.

Colt thận trọng đặt Alyssa vào chiếc ghế ngồi và thắt dây vào. Rồi anh bước đến đứng sau lưng Benathy, gần đến nỗi cô có thể cảm thấy sức nóng tỏa ra từ người anh.

-Này, Mott, tại sao anh không về đi? Để chúng tôi ra ngoài những rắc rối mà anh tạo ra. – Colt nói bằng giọng kéo dài chậm rãi, nhưng Benathy biết trong đó ẩn chứa sức căng của một chiếc lò xo.

Mott bật cười, một tràng cười dài giống như tiếng cười của linh cẩu, luôn tỏ vẻ chế giễu.

-Dường như Beth kiếm được cho mình nhiều hơn một tay làm công khi anh tới đây.

Colt bước đến bên cạnh Benathy. Cằm anh bạnh ra, mạch máu trên thái dương anh giât giật. trong khoảnh khắc đó cô biết đó là sự biểu lộ của một cơn giận dữ mà anh đang cố kiềm chế.

- Anh không cần phải dính vào chuyện này. – Benathy vội nói với Colt trong cố gắng xoa dịu tình hình.

- Có lẽ tôi muốn vậy. Có lẽ phải có người cho ông Findley đây một bài học. – Nắm tay Colt nắm lại và xòe ra như thể chúng không đợi được để chộp lấy cổ Mott và bóp chặt.

Benathy không thích thú gì hơn việc được thấy cặp mắt Mott lồi ra khi Colt chộp lấy yết hầu anh ta, nhưng điều cuối cùng cô cần là một cuộc đánh nhau vì cô và chắc chắn các tin đồn sẽ tuôn ra. Cô không để mất thời gian đứng chặn ngay giữa hai người đàn ông.

-Tốt hơn anh rời khỏi đây đi, Mott.

Cặp mắt tròn của Mott lạnh tanh.

-Tôi tới nói chuyện với cô, không phải với anh ta. Lúc khác tôi sẽ quay lại khi người bạn tốt của cô không có ở đây. Có lẽ cô sẽ cho tôi thấy một chút ít thứ mà cô đã cho anh ta thấy.

Cô phớt lờ lời xúc phạm này.

- Cút khỏi đất của tôi, Mott. Và đừng có mà quay lại nữa.

- Chính xác điều gì thì tôi sẽ cho cô biết một ngày gần đây.

Trước khi cô hiểu chuyện gì đang diễn ra thì Colt đã đẩy cô sang một bên và tóm lấy vạt áo sơ mi của Mott. Anh nói bằng giọng đầy giận dữ.

- Anh đã nghe cô ấy nói rồi đấy. Hãy ra khỏi đây nếu anh biết điều gì là tốt cho anh.

Benathy chuẩn bị để tách hai người ra thì Mott bật cười khùng khục trong cổ họng. Anh ta giật áo ra khỏi tay Colt.

-Thôi được, thôi được. Tôi hiểu rồi.

Colt định tiến tới phía Mott nhưng Benathy đã đưa tay ra chặn anh lại. Rồi Mott quay người và bước ra khỏi cửa.

- Không đáng hai xu…tôi…- Colt giật mạnh tay, làm cô thấy sợ vì cơn giận của anh.

- Không, Colt. – Cô nói, đi theo anh và tóm lấy vai anh. Anh đẩy cô ra.

- Đừng là chuyện trở nên tồi hơn. – Cô cảnh cáo. Cô không van nài dù nếu phải làm thì cô cũng sẽ làm.

Có một điều gì đó trong giọng cô, một sắc thái gì đó khiến Colt hiểu nỗi khổ của cô ở mức độ sâu hơn và anh dừng lại. Anh chớp mắt, nhìn xuống khuôn mặt cô và mắt anh dịu đi khi nhìn thấy tâm trạng cô. Trong khoảnh khắc đó, cơn giận của anh dường như tan biến đi. Anh quay lưng lại phía cửa, giữ bình tĩnh bằng cách nắm chặt lưng một chiếc ghế.

- Đúng là một gã chủ trại thiểu não. – Anh lẩm bẩm khi nghe tiếng sập cửa xe của Mott.

Khi tình hình dịu đi, Benathy chùng xuống vì nhẹ nhõm. Cô thở dài và cố vui vẻ.

- Phải, đừng đùa thế. Và tôi ghét bị gọi là Beth.

Colt nhìn vệt bụi tung lên sau chiếc xe tải của Mott.

- Bất cứ khi nào cô gặp rắc rối với hắn, tất cả những gì cô cần là gọi tôi. Tôi có thể đập con thỏ rừng tai to còi cọc đó thành một đống bột nhão.

Buộc mình phải hành động một cách bình thường, Benathy bước tới tủ bếp, lấy bình sữa của Alyssa và đổ chỗ sữa đã pha vào bình. Cặp mắt to của Alyssa nhìn theo Benathy đi quanh bếp, đổ nước vào bình cà phê, rót cà phê vào. Cô thấy an ủi khi làm những công việc buổi sáng, như thể không có chuyện gì không hay đã xảy ra, nhưng tim cô đập nhanh hơn mọi khi, và đó là tất cả những gì cô có thể làm để giữ bình tĩnh.

Colt nhìn khi Benathy bế Alyssa trên tay khi cô làm xong các công việc vặt. Anh cố buộc mình phớt lờ đi nhưng việc này chẳng dễ dàng gì. Anh muốn đập Mott ra thành những mảnh vụn, làm bất cứ thứ gì để khiến hắn ta không lượn quanh đây và làm phiền lòng Benathy.

- Mott là kẻ tồi, đúng không nhỉ? – Benathy khẽ ngâm nga với đứa trẻ khi bế nó ngồi xuống chiếc ghế xích đu.

- Cảm giác của tôi cũng chính là vậy. – Colt nói, chẳng buồng giấu sự ghê tởm trong giọng nói của mình. Anh chăm chú nhìn Benathy, ngạc nhiên trước việc làm sao cô có thể vượt qua cản trở này. Không chỉ vậy mà trong vài tuần qua, Colt đã nhận thấy cô có một vẻ dịu dàng mới. Anh có thể chắc chắn rằng, sự dịu dàng đó nảy sinh là do sự có mặt của đứa bé. Colt nghĩ họ đã tạo thành một hình ảnh đẹp đẽ của mẹ và con. Rồi anh buộc mình không được nghĩ như vậy. Anh tự nhắc mình rằng Benathy không phải là mẹ của Alyssa.

Anh đưa cô chai sữa ấm và Benathy nhét núm chai vào miệng Alyssa. Anh rót cho mình và cô mỗi người một tách cà phê và đặt xuống chiếc bàn cạnh chỗ Benathy. Anh kéo một chiếc ghế ngồi đối diện cô

- Cô có muốn cho tôi biết nhiều hơn về Mott và tại sao anh ta lại muốn có được trang trại không?

Benathy quệt những giọt sữa dây ra cằm Alyssa.

- Đây là mảnh đất lâu đời của gia đình được tách từ một tài sản xa xưa khi cha của Justin được thừa kế. Justin muốn chôn vùi những cuộc chiến đất đai – anh ấy và Mott là những người bạn cùng chơi thời thơ ấu – nhưng anh thấy Mott như thế nào rồi đấy.

-Phải, tôi biết. Chẳng có lý do gì để anh ta chịu đầu hàng.

-Và cũng chẳng có lý do gì để thù hằn với anh ta. – Colt biết, cô đang chỉ trích anh. Cô đang cảnh cáo anh.

Colt đưa tay vuốt tóc.

- Mott không nên nói những lời đó với cô.

- Nó không làm tôi bực mình đâu, Colt.

- Nhưng nó làm tôi bực mình – Họ nghe thấy tiếng Loreen tới để làm nhiệm vụ trông trẻ và cuộc trò chuyện riêng tư của họ chấm dứt. Colt đứng bật dây và đổ chỗ cà phê còn thừa vào bồn rửa. Cơn giận của anh lại bốc lên khi nghĩ về Mott và cách hắn ta không được mời mà bước vào ngôi nhà. Nhưng điều khiến anh choáng người, điều ngây ấn tượng nhất với anh là cách anh nghĩ về Benathy. Anh muốn bảo vệ cô, muốn làm mọi thứ cho cô và anh nghĩ mình sẽ không bao giờ cảm thấy như vậy với bất cứ một phụ nữ nào sau khi ở trang trại Ryzinski.

Anh nhấn mạnh từng từ một.

- Có lẽ cô nên biết rằng tôi không thích những kẻ hay bắt nạt người khác. Cô sẽ không phải chịu như vậy khi tôi có ở đây – Không chờ câu trả lời của cô, và anh hy vọng, không để lộ ra cảm xúc của mình đối với cô, anh bước ra khỏi phòng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Amela Browning

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.