LÚC MỘT GIỜ CHIỀU, MẶT TRỜI TRỞ NÊN CHÓI CHANG. Colt quệt trán bằng ống tay áo mà anh buộc quanh thắt lưng để tăng sự rám nắng cho làn da xanh xao do ở tù. Trong ba năm qua anh không được ra ngoài trời nhiều. Trong tù các tù nhân chỉ được phép ra ngoài một giờ một ngày để tập thể dục.
Anh nhìn đường chân trời đầy bụi trước mặt rồi tiếp tục làm công việc đào hố. Đây chẳng phải loại công việc hấp dẫn gì nhưng nó khiến anh có thời gian để suy nghĩ.
Suy nghĩ là một trò tiêu khiển mà anh đã có khi còn ở trong tù vì ở đó chẳng có gì khác để làm ngoài việc tìm kiếm các thông tin luật ở thư viện nhà tù để giúp anh thắng một vụ kiện mới. Và ơn Chúa, anh đã được thả. Vấn đề là anh đã không nghĩ ra mình muốn làm gì với phần đời còn lại. Khi người ta không nghĩ mình phải làm gì để có cuộc sống thực sự, người ta sẽ không đặt kế hoạch cho điều đó. Ít ra anh đã không có một kế hoạch nào cả. Tất cả mọi kế hoạch của anh đã sụp đổ khi quan tòa tuyên án anh hình phạt tù.
Anh tiếp tục đào ở điểm tiếp theo. Giờ anh có thể thấy một chiếc xe tải xập xệ ở phía đám bụi và đoán rằng có lẽ Frisco tới để kiểm tra xem anh có làm việc hay không. Ông già đó không nghĩ tốt về anh lắm. Colt đã nhận ra điều này ngay từ lần đầu cặp mắt họ gặp nhau.
Chiếc xe nẩy lên rồi lại đỗ lại cách chỗ Colt đứng một quãng. Colt vẫn bình thản làm việc, biết rằng anh phải chứng tỏ bản thân mình. Trước sự ngạc nhiên của anh, người ra khỏi xe không phải là Frisco mà là Benathy Burke.
-Xin chào – cô nói – Công việc thế nào rồi? – Cô có vẻ thận trọng và nghiêm nghị. Anh không biết liệu cô có bỏ được thái độ lạnh lùng đó không.
Anh đứng thẳng người dậy và dựa vào dụng cụ đào hố. Một dòng mồ hôi chảy sau lưng anh.
-Đang tốt đẹp, - anh đáp.
-Tôi mang đến cho anh thứ gì đó để uống. – Cô có vẻ khéo léo ngụy tạo khi lấy từ xe xuống một chiếc phích giữ nhiệt lớn và một chiếc bình thủy tinh và rót cho anh một cốc trà đá. Trà thật ngọt, đúng kiểu anh thích. Anh cám ơn cô rồi uống, trước khi với tay lấy bình nước để rót cốc nữa.
Kể cả trong cái nắng khốn khổ này, trông Benathy vẫn thật mát mẻ như thể cái nắng không tác động đến cô. Cô đứng khá gần khiến anh có thể cảm nhận mùi thơm ngọt ngào của làn da cô và nó khiến anh nhớ tới mùi nước hoa dại trên thảo nguyên. Cặp mắt Colt tình cờ liếc xuống phía dưới chỗ cổ áo cô. Hôm nay chiếc áo sơ mi của cô, chiếc áo rộng giống như ngày hôm qua, được cài khuy cao hơn.
Cặp mắt anh liếc đi chỗ khác, tới cánh tay hơi xanh của cô, tới những lọn tóc màu vàng nhạt lấp lánh nắng, cách cô đứng nghiêng một bên dưới sức nặng của chiếc phích giữ nhiệt. Anh cảm thấy một thứ gì đó cồn cào trong bụng và lần thứ hai anh với tay lấy bình nước trong cố gắng làm dịu đi ngọn lửa đang thiêu đốt.
Anh buộc mình phải nhìn đi nơi khác và đột nhiên anh nhận thấy trên đường cao tốc có một chiếc ô tô mui kín màu sáng đang từ từ giảm tốc độ. Điều này là không bình thường vì khi đi trên một con đường cao tốc ở một nơi vắng vẻ như thế này, mọi người thường có xu hướng phóng nhanh. Chiếc xe đột ngột dừng lại rồi lại tăng tốc ngay. Benathy cũng nhìn theo hướng đó rồi quay sang phía anh.
-Anh đã nói với Frisco về bữa tối chưa? – Cô hỏi.
-Vâng, thưa quý bà. – Colt đáp. Rồi anh nhớ ra cô không thích được gọi là quý bà. Dù sao thì gọi là cô Bruke không hợp với cô lắm. Tốt hơn anh nên gọi cô là Benathy nhưng gọi thế thì có vẻ thân mật quá. Thôi được, từ giờ anh sẽ không gọi cô là gì cả. Dù anh nghĩ rằng cái tên Benathy rất hợp với cô, dịu dàng và nữ tính, giống như cô vậy.
-Và ông ấy có nói với anh khi nào phải có mặt không?
-Sáu giờ. – Colt đáp. Vì anh không gọi cô là quý bà, anh nghĩ nên gọi trống không. – Bữa trưa hôm nay rất ngon. – Anh nói thêm.
-Eddie nấu bữa trưa. Nó rất giỏi. – Cô chăm chú theo dõi phản ứng của Colt, nhưng anh ta không bộc lộ điều gì cả. Chắc chắn anh ta biết về đứa trẻ đó. Những dấu hiệu nhận biết không thể nhầm lẫn được. Eddie mắc bệnh Down. Đó là sự thử thách về tinh thần. Nhưng điều đó không khiến Eddie trở nên khó chịu. Cậu rất nhã nhặn, thân thiện và chu đáo.
-Tôi không thể nói mình đã từng ăn một tảng thịt ngon hơn thế. – Colt nói.
Khuôn mặt Benathy mở một nụ cười. Rõ ràng là đứa trẻ có ý nghĩa rất nhiều đối với cô.
-Anh sẽ ăn ngon miệng hơn ở nhà Neilsons. – Cô nói.
Anh gật đầu, sững người vì vẻ rạng rỡ của cô khi cô mỉm cười như vậy.
-Tôi sẽ để lại chiếc bình giữ nhiệt đựng trà này cho anh. – Cô nói và đặt nó xuống đất – Trong chuồng ngựa có những viên thuốc muối và anh nên dùng nó trong thời tiết này. Anh có thể giữ chiếc bình nhiệt. Anh cần thứ gì đó để uống khi làm việc cách xa nhà trong cái nóng nực này.
-Vâng, xin cám ơn. – Anh nói.
Không nói gì thêm nữa, cô quay trở lại xe và bước vào trong xe. Khi máy xe nổ, cô lùi xe lại rồi quay vô lăng, để lại Colt đứng một mình cạnh đám bụi.
Colt đứng nhìn cô đi, nghĩ rằng những con búp bê cao cấp như cô đã lãng phí thời gian ở đây, ở nơi vắng vẻ này. Benathy Burke nên ở những nơi có những cây cọ đung đưa trong làn gió đêm với những người đàn ông hấp dẫn lượn lờ xung quanh trước vẻ đẹp khác thường của cô.
Nghĩ đến chuyện đó anh có thể tưởng tượng được nhiều, nhưng anh không nghĩ cô thích chuyện đó. Cô đã ngụ ý rõ ràng rằng mối quan hệ giữa họ chỉ là công việc mà thôi.
Anh tự hỏi về cô, tự hỏi cô đã đấu tranh bao lâu để đi tới một nơi như chỗ này. Hẳn cô phải có sự can đảm nào đó để không bỏ cuộc trước tình trạng hiển nhiên của trang trại chăn nuôi Banner – B. Tại thời điểm này, đã có rất nhiều những tay chủ trại đầy kinh nghiệm phải cuốn gói ra đi. Nhưng xem ra cô chưa nghĩ nhiều đến đến việc bỏ cuộc. Cô không phải là một kẻ lẩn tránh. Đó là một điểm chung giữa anh và cô.
Chiếc xe biến mất ở đường chân trời. Colt quay lại với công việc và anh tiếp tục đào một chiếc hố khác. Anh nghĩ về bà chủ mới của mình, tưởng tượng ra hình ảnh cô dưới những tán cọ trong một bộ bikini mỏng manh, hình dung ra một ánh mắt tán tỉnh bẽn lẽn dưới cặp mắt màu xanh đáng nhớ đó.
Có lẽ anh nên từ bỏ những giấc mơ, nhưng không có lý do gì mà đôi khi anh không thể mơ mộng chút ít.
Colt nghe thấy những tiếng huyên náo khi anh cất dụng cụ đào hố trong kho chứa dụng cụ lợp mái tôn sóng, nơi anh nghĩ là chỗ chứa dụng cụ chứ không phải là ở chuồng ngựa nơi anh tìm thấy dụng cụ đào hố. Một tiếng ngựa hí lên đau đớn, tiếng hí vọng lại khoảng giữa chuồng ngựa và kho chứa dụng cụ. Nỗi sợ hãi của ngựa là một điều mà Colt không thể chịu đựng được khi nghĩ tới. Anh biết, giống như cảm thấy, rằng đó là một tín hiệu không tốt đẹp gì.
Anh chạy ra khỏi kho và tìm tới nơi đó. Một chú ngựa lang đang chạy quanh đường vành đai bãi quây phía sau chuồng ngựa. Dù chuyện gì đang xảy ra cũng không thoát khỏi cặp mắt tinh tường của anh, nhưng giờ mọi vật đang bị che phủ bởi một đám bụi mù đang cuộn trên không trung.
Rồi anh thấy Benathy Burke đang trèo lên hàng rào, những lọn tóc quăn đã được hất ra sau lưng. Cô kéo lê một chiếc thòng lọng.
-Chuyện gì vậy? – Anh la lên.
-Con ngựa chết tiệt này. – Cô la lên trả lời. Sợi dây thòng lọng được vắt trên trụ cột hàng rào, và rồi cô trượt chân và ngã vào trong bãi quây.
Ngay lập tức Colt trèo qua hàng rào. Con ngựa lang nặng vài trăm cân hoặc hơn, thân hình cuồn cuộn cơ bắp và gân cốt, cặp mắt hoang dại, đang phi thẳng về phía Benathy. Cô nhận ra sự nguy hiểm bèn lăn người hai vòng tránh khỏi bị dẫm dưới những tiếng vó ngựa dồn dập. Colt đứng chôn chân trong đám bụi giữa Benathy và con ngựa và nhìn chằm chằm vào mắt nó. Không hề ngạc nhiên gì, con ngựa vụt sang phía bên kia bãi quây và đứng thở phì phò, hai bên sườn rung rung.
-Trèo lên, - Colt cộc lốc nói phá tan im lặng. Anh không dám rời mắt khỏi con ngựa.
Anh nghe thấy Benathy trèo lên hàng rào phía sau lưng. Colt đi giật lùi, mắt vẫn nhìn con ngựa chằm chằm. Rồi anh trèo qua hàng rào và nhẹ nhàng nhảy xuống đứng cạnh Benathy.
Mặt Benathy tái xám. Cô đang run rẩy. Anh ta không đổ lỗi cho cô.
-Cô ổn chứ? – Anh lạnh lùng hỏi.
Cô gật đầu và nhắm mắt một lúc.
-Tôi ổn. Cám ơn.
-Cô đang làm gì vậy?
-Tôi định thòng dây thòng lọng vào cổ nó.
-Ai dạy con ngựa này. Tôi cho là không phải cô.
Cô khẽ nhún một bên vai nhưng không tạo được vẻ thờ ơ như đã tỏ ra. Những giọt mồ hôi nhỏ giọt trên trán cô và anh thấy môi trên của cô hơi rung rung. Đối với anh làn môi trên rất gợi cảm.
-Anh phải hỏi Mott Findley.
-Anh ta là ai?
-Láng giềng của tôi. Tôi đã đổi lấy Rắn chuông từ anh ta với niềm tin rằng tôi có thể giúp được nó, nhưng tôi nghĩ không có hy vọng gì với nó nữa. Đôi khi tôi nghĩ đã có tiến triển, nhưng rồi nó lại dở chứng. Nếu nó không thể hiểu được một con ngựa tốt phải làm gì trong trang trại thì tôi sẽ tống khứ nó đi.
Colt hiểu điều này nghĩa là gì. Con ngựa lang sắp trở thành một món ăn ngon. Với hoạt động đang suy sụp như trang trại Banner – B, con ngựa không đáng để được cho ăn và khám chữa bệnh nếu không đảm đương được công việc.
Anh tiến tới gần hàng rào rồi dựa vào hàng rào. Mặt trời lặn trải dài qua bờ vai anh. Con ngựa lang thiến cao hơn một mét rưỡi, thân sau khỏe mạnh, ức rộng là giống ngựa tốt, có thể dùng để cắt và dẫn dắt một đàn gia súc. Nói con ngựa này bất kham là một điều hơi nhẹ, đúng ra nó cực kì nguy hiểm. Colt chưa từng nhìn thấy một con ngựa xấu tính như thế này trong nhiều năm nay, không phải từ trang trại của Ryzinski. Anh không phải nghĩ về chuyện này nhiều hơn một phút.
-Cô không phiền nếu tôi thử dạy nó chứ?
Benathy cười buồn.
-Không đâu nếu nó sắp giết chết một tay chăn gia súc tốt.
-Tôi biết mình đang làm gì. – Colt quay người lại nhìn cô. Cô đã buộc tóc ra sau gáy và đang thọc ngón tay vào thắt lưng quần jean của mình. Chiếc thắt lưng ôm chặt lấy eo lưng cô. Rất đẹp.
-Tôi thấy mình có thể giúp nó được chút ít. – Colt nói. Benathy không nói gì, do vậy anh trèo lên hàng rào và ngắm nhìn con ngựa. Con ngựa đang phun phì phì trong cơn cuồng nộ nhìn Colt một cách lo lắng, tai nó vểnh lên. Bộ lông bóng mượt lấp lánh trong nắng.
-Tên nó là gì?
-Rắn chuông.
Colt không phải là kẻ ủy mị về những con vật. Anh không phải là kẻ ủy mị đối với bất cứ thứ gì khác nữa. Nhưng Rắn chuông là một con vật bị cầm tù và Colt nhận ra điều này. Điều tồi tệ hơn là không ai giúp nó thoát khỏi nhà tù đó. Và một con ngựa thì chỉ biết chạy khi bị đe dọa. Ngựa không biết tranh đấu. Chỉ cần nhốt chặt nó lại là bạn đã làm cho nó khiếp sợ rồi. Con ngựa đang ở cạnh anh với mong muốn được tự do.
Vấn đề là con ngựa này sẽ không bao giờ được tự do. Người ta chỉ mong nó làm việc. Nếu không có ai chỉ ra cho nó phải làm việc như thế nào, nó sẽ sớm trở thành con ngựa chết. Chẳng có gì tự do một khi nó đã vô dụng.
Chiếc áo sơ mi của Colt đẫm mồ hôi và dính chặt vào người, anh nhanh chóng cởi nó ra và vắt lên hàng rào. Anh nhảy xuống hàng rào và tiến vào chỗ bãi quây. Benathy tiến tới gần hơn, nhưng anh không nhìn cô. Sức mạnh duy nhất ghìm Rắn chuông lại chính là sự uy nghiêm trong ánh mắt anh và đây là lúc không được lãng phí nó.
Con ngựa trợn tròn mắt, lúc lắc đầu và bắt đầu phi nước kiệu, đó chính là điều Colt chờ đợi. Anh sải bước vào giữa bãi quây nhằm thẳng phía Rắn chuông, mắt vẫn nhìn nó chằm chằm. Điều người khác đã làm với mày là gì? Anh hỏi thầm. Anh không biết liệu con ngựa có biết con người đang nghĩ gì không và anh không chắc chuyện sẽ xảy ra như thế nào nếu bọn ngựa hiểu được. Anh không cần bất kỳ sự ngoại cảm nào với Rắn chuông bởi vì ngôn ngữ cử chỉ của anh đã làm điều này. Và chưa bao giờ bị thất bại cả.
Rắn chuông nhảy lên trong mỗi nước phi và Colt để nó xả hơi, chỉ đối mặt với nó một lúc rồi cuối cùng không cần nhìn nó nữa. Vì anh sớm nhận ra rằng Rắn chuông vẫn lắng nghe và anh biết con ngựa đang cố hiểu tình hình. Trong thế giới của Rắn chuông, Colt là một người mới xuất hiện với một mùi mới và một thái độ mới. Rắn chuông là một con ngựa thông minh và nó muốn biết chuyện gì đang diễn ra.
Con ngựa phi thêm vài vòng nữa quanh bãi quây. Trông nó đẹp đến ngạc nhiên khi phi như vậy. Benathy đứng một phía hàng rào nhìn một cách ngờ vực, Colt không thể trách cô vì đã hoài nghi.
Con ngựa phi một lúc nhưng cuối cùng Colt nhận ra những dấu hiệu. Rắn chuông đã liếm môi và tỏ vẻ đang nhai. Con ngựa đã bình tĩnh lại.
-Có lẽ anh nên ra khỏi đấy, - Benathy nói từ phía sau Colt – Nó có vẻ đang kích động.
Cô đã hiểu lầm những dấu hiệu đó. Phần lớn mọi người cũng vậy. Benathy hoàn toàn nghĩ rằng Rắn chuông đang tập trung cho một cuộc tấn công mới. Ý nghĩ của cô cũng không phải là khác thường gì.
-Nó ổn, ổn rồi. – Colt nói. Trước sự hài lòng của anh, Rắn chuông gục đầu xuống và vẫn chạy nước kiệu. Đây là một dấu hiệu.
Giờ Colt không nhìn con ngựa và thay đổi vị trí đứng. Rắn chuông thôi không chạy nữa. Nó đứng lại, hông nhấp nhô và chờ đợi. Colt không nhúc nhích.
-Colt – Benathy thúc giục.
Colt khẽ lắc đầu và cô hiểu phải giữ im lặng. Con ngựa bước một bước đi thăm dò, rồi thêm một bước nữa. Nó lại dừng lại. Colt chờ đợi.
Rồi thì Rắn chuông, chú ngựa suýt nữa đã đe dọa Benathy gần nửa giờ trước, từ từ bước tới phía Colt và ngoan ngoãn đứng cạnh anh.
Colt nói với nó “Ngoan nào” rồi chạm vào mũi và vuốt mũi Rắn chuông. Chú ngựa vẫn cảnh giác nhưng đã để Colt vuốt mũi mình như một sự thừa nhận là nó tin tưởng Colt. Colt tiếp tục vuốt ve con ngựa, tay anh chà xát cổ nó. Con ngựa này chẳng làm sao cả. Nó chỉ không được dạy dỗ đúng cách.
-Tôi chưa bao giờ thấy một chuyện như thế này. Thật không thể tin nổi. – Benathy ngồi trên hàng rào nói. Giọng cô có vẻ khiếp sợ.
-Ngày mai chúng ta sẽ thử thắng yên. – Colt nói. Anh vỗ nhẹ vào cổ Rắn chuông và khẽ quay đi. Chú ngựa theo sau anh khi anh ra tới cổng.
Benathy bắt kịp anh ở một phía bãi quây và đợi trong khi anh đóng cổng và cài then.
-Chúa ơi, Colt, làm thế nào mà anh làm được? – Cô hỏi.
Colt cảm thấy khá hài lòng về điều mình vừa hoàn thành.
-Bí mật. – Anh nói. Anh không để lộ ra rằng mình đã cảm thấy như thế nào.
-Thực sự anh sẽ thử thắng yên vào ngày mai à?
Anh lấy chiếc áo vắt trên hàng rào xuống. Nó đã khô và anh không muốn mặc nên cuộn tròn lại.
-Có lẽ còn hơn thế. – Cho tới phút cuối, anh đã không nhận ra rằng mình đã hồ hởi như thế nào với điều mình đã làm được. Anh đã được Benathy Burke nhìn nhận. Anh đã muốn gây ấn tượng với cô. Nhưng đó không phải là điều cơ bản.
Benathy đang chăm chú nhìn anh và anh không biết có phải cô đang đánh giá anh hơn là đánh giá cách giải quyết của anh hay không. Ánh mắt cô dừng lại ở bộ ngực trần của anh, cái nhìn có vẻ vô tình. Hay anh đọc được nhiều hơn trong cái nhìn này? Có lẽ anh nên đọc nhiều hơn về ngựa.
-Thôi được. Tôi muốn anh cho tôi biết làm thế nào anh làm được điều đó. Ý tôi muốn nói vậy.
-Tôi có thể cho cô thấy nhiều hơn là tôi có thể nói ra. – Anh nói. – Hãy cho tôi ở đây vào giờ này chiều mai.
-Frisco cùng xem có được không?
-Thế chỉ mình cô thì sao? – Cho đến nay Frisco là điều khó chịu nhất và ý nghĩ phải chịu sự quan sát của ông già này thì thật là chán ngắt. Colt đã xác định phải củng cố chỗ đứng của mình trước khi anh muốn đưa ra những lời chỉ trích. Công việc là công việc và anh có ý định giữ chỗ làm này. Một lý do là chỗ này cũng đủ xa Oklahoma, có nhiều việc để làm mà lại không có sự cạnh tranh. Trang trại Banner – B lại thích hợp với anh.
-Thôi được, chỉ một mình thôi vậy. – Benathy mỉm cười nhìn anh.
Những nụ cười của những người phụ nữ đẹp trong vài năm lại đây đối với anh thật hiếm hoi và đó là tất cả những gì Colt có thể làm để không thay đổi vẻ thân thiện đáng kể đối với cô.
Một ý nghĩ tồi. Anh để dành nó cho những chú ngựa.
-Sáng mai tôi sẽ đặt các trụ cột – Anh nói. Anh cố ý tỏ vẻ cộc cằn trong những lời nói của mình.
-Được rồi.
Anh gật đầu cộc lốc rồi bỏ đi. Sau đó dùng bữa tối với gia đình Neilsons. Có lẽ anh có thể làm dịu lòng vị cha cố này bằng cách thân thiện với đứa nhỏ. Anh có thể nói là Eddie yêu thích anh.
Đài phát thanh đang phát nhạc đồng quê, bản nhạc ủ rũ và buồn đến nỗi Benathy cảm thấy rầu rĩ. Cô khua lách cách trong bếp, vứt thức ăn thừa lẫn vào nhau vì cô không cảm thấy thích nấu nướng. Điều tồi tệ hơn là vai cô đang thâm tím, một kỷ niệm không đẹp đẽ gì do hậu quả trận chiến với Rắn chuông.
Trong khi hâm nóng thức ăn bằng lò vi sóng, cô tự hỏi câu chuyện gì đang diễn ra quanh bàn ăn nhà Neilsons. Có lẽ Frisco đang sẵn sàng gây chuyện, còn Dita đang trò chuyện vui vẻ. Thế còn Eddie, phải, Eddie.
Colt McClure sẽ làm gì trong khung cảnh đó. Và tại sao cô lại quan tâm nhỉ?
Phải, cô đã quan tâm. Cô thực sự muốn biết tay nhân viên mới này làm ăn ra sao. Không phải để chứng minh rằng Frisco sai, mà để khiến cuộc sống ở trang trại Banner – B dễ dàng hơn đối với tất cả mọi người. Buổi chiều sau khi rời khỏi bãi quây gia súc, cô đã đi qua ranh giới hàng rào mới và kiểm tra công việc Colt đã làm. Anh ta đào được nhiều hố hơn cô nghĩ một người có thể làm được chỉ trong vòng một ngày. Và điều anh ta đã làm được với Rắn chuông không thể nói gì được hơn ngoài từ lạ thường.
Benathy vui mừng thấy rằng cách dạy ngựa cũ bằng cách đập tan ý chí của một con ngựa và tạo ra sự phụ thuộc của nó bằng sự sợ hãi đã bị loại bỏ. Cô căm thù hình phạt và các hành động tàn ác dưới bất kỳ hình thức nào. Trong những ngày này, xu hướng dạy ngựa thường là áp dụng nhiều biện pháp nhân đạo hơn so với cách đã được áp dụng trong quá khứ.
Cô và con ngựa Dancer của cô đã hợp tác với nhau rất tốt và ngoài Frisco, Benathy coi Dancer là người bạn tốt nhất của cô ở trại chăn ngựa này. Do đó lần đầu tiên khi Rắn chuông tới đây từ một cuộc trao đổi lấy những đống cỏ khô cho Mott Findley vào năm ngoái, khi nó là con vật bất kham và sợ hãi, cô đã nghĩ rằng việc dạy nó chỉ là vấn đề chỉ ra cho nó thấy cô yêu thương nó và bằng cách đó làm tăng sự tin tưởng của nó. Tối nay, tất cả lý thuyết cao thượng của cô đem áp dụng chỉ đạt được là một trận suýt chết dưới vó nó mà thôi.
Nhưng Colt McClude biết một điều gì đó mà cô không biết, điều đó đã cứu Rắn chuông. Anh ta là một món quà quý giá. Và Benathy rất nóng lòng muốn biết bí quyết của anh.
Hôm nay cô đã quá bận bịu với những việc phải làm đến nỗi quên mất là Colt cần những tấm ga trải giường. Sau khi ăn xong, cô cho bát đĩa vào máy rửa bát rồi lục tủ quần áo cho tới khi tìm được thứ cô muốn. Có lẽ Colt vẫn đang ăn cùng gia đình Frisco do đó cô cuộn những tấm ga vào và đi theo con đường dài mà cô thường đi dạo lúc trời tối.
Con chó tinh ranh Jesse nhô mình ra từ chỗ trú của nó dọc theo ghế xích đu đặt ở cổng lát gỗ và lẽo đẽo đi theo cô tới chỗ chuồng ngựa. Tay cô ôm các tấm ga được gấp gọn gàng và cả một chiếc gối nữa.
-Con chó ngớ ngẩn – Cô mắng nó, nhẹ nhàng đến nỗi cô không cảm thấy điều đó – Mày đã làm hỏng những cây hoa hướng dương của tao. Sau tất cả những gì tao đã làm cho mày, mày có thể tỏ ra tôn trọng những thứ tao yêu thích chứ. Làm thế nào để tao trồng được những cây hoa hướng dương quanh nhà? Tao phải làm gì với mày hả Jesse James?
Jesse, nghịch ngợm như mọi khi, ve vẩy đuôi một cách cảm thông và giơ một chân nghịch lốp xe tải.
Benathy phát cáu lên.
-Như tao đã nói, Jesse, mày là một con chó ngớ ngẩn. Nhưng có lẽ mày cũng không ngớ ngẩn lắm. Ít ra mày đã có Frisco bên cạnh – Khi Jesse thấy Benathy không có ý định đi đến nơi nào khác ngoài chuồng ngựa, nó bèn chạy thẳng tới chỗ khu nhà nghỉ dành cho nhân viên xiêu vẹo và đổ nát không còn sử dụng nữa.
Khu chuồng ngựa thật lớn và hư nát hơn Benathy muốn, nhưng sửa chữa nó là một vấn đề khi cô phải tiếp tục giải quyết vấn đề tiền mặt. Dù vậy, khu chuồng ngựa vẫn giữ được dáng vẻ quen thuộc của nó. Khi cô nhăn mũi để không hít phải những hạt bụi bay lơ lửng trong những tia nắng cuối cùng còn sót lại, con ngựa của Colt chúi đầu vào cửa ngăn chuồng của mình và vểnh tai lên. Đó là một chú ngựa đẹp màu đen, lông mượt và được chăm sóc cẩn thận.
Con ngựa Dancer của cô vẫy đuôi và thở phì phì khi nhận ra cô nhưng tay cô đang ôm một đống đầy và cô không thể lấy cho nó củ cà rốt đang nhét ở túi quần. “Tao sẽ quay lại ngay” – cô hứa với nó. Dancer khịt khịt và cọ mũi vào cửa ngăn chuồng của mình.
Phòng của Colt hoàn toàn tĩnh lặng. Bước chân cô vang lên trên bậc thang gỗ khi cô đi lên gác. Cửa phòng mở rộng, không làm cô ngạc nhiên lắm. Bất kỳ ai cũng muốn đi dạo khi phải ở trong những ngăn thiếu không khí như thế này.
-Colt. – Cô gọi.
Không có tiếng trả lời. Trong căn phòng chật chội, một chiếc quạt bàn đang quay thổi gió qua một chiếc khay tráng men đựng những cục đá. Một kiểu máy điều hòa sơ đẳng chăng? Nó thật thích hợp, nhưng không phải là lúc Colt không có ở đây. Và anh ta lấy ở đâu ra nhiều đá vậy? Chiếc tủ lạnh trong phòng thì quá nhỏ, kiểu dùng trong phòng trẻ con. Và nó chỉ tạo ra được những viên đá nhỏ xíu.
Cô bước vào, nghĩ rằng hãy đặt những tấm ga lên giường. Nhưng trước khi đặt chúng xuống, cô nhìn thấy một bức ảnh nằm trên đệm. Mép ảnh đã sờn, dường như thường được lôi từ vì ra để nhìn ngắm.
Người trong bức ảnh rất đẹp. Đó là một cô gái trẻ, tóc sẫm nghịch ngợm, ánh mắt sâu có hồn ánh lên vẻ hài hước qua đôi mắt trang điểm kỹ lưỡng. Cho dù mái tóc, cặp mắt tinh nghịch thì vẫn có gì đó trong vẻ mặt của cô gái. Dường như dưới vẻ bề ngoài đó ẩn giấu một nỗi buồn sâu lắng. Cũng có thể do cách lấy ánh sáng của người chụp. Nhưng dù gì đi nữa, cô gái này cũng rất xinh đẹp.
Benathy bị bức ảnh thu hút đến nỗi cô không nghe thấy tiếng bước chân Colt cho tới khi anh ta bước vào phòng. Cô giật mình quay lại. Và nhìn thấy Colt.
Tay nhân viên mới của cô không mặc gì và nước đang nhỏ giọt trên người anh ta. Mái tóc ướt của anh ta được hất ra phía sau, sẫm màu hơn lúc khô và nước làm những túm lông trên ngực anh ta bết lại. Anh ta có vẻ giật mình giống như cô. Ơn Chúa, phần dưới cơ thể anh ta đã được che bằng chiếc khăn tắm.
Cô đánh rơi những tấm ra. Và cả chiếc gối nữa. Cô hoàn toàn không được chuẩn bị trước làn sóng ham muốn đang trùm lên cô khi nhìn thấy anh ta. Thân hình Colt McClure đẹp lạ thường, từ những cơ bắp rắn chắc trên cánh tay, ngực đến bụng. Cô nhìn đi chỗ khác, tránh không nhìn vào chiếc khăn tắm.
Ánh mắt họ gặp nhau và cứ nhìn nhau. Benathy không rời mắt khỏi anh được. Colt hoàn toàn bình thản, khẽ nhíu mày và nói:
-Cô có thể đưa cho tôi chiếc quần jean treo trên móc sau cửa được không?
Benathy mò mẫm sau lưng và giật chiếc quần xanh xuống. Cô đưa chiếc quần jean cho Colt rồi cúi người nhặt những tấm ga giường. Khi cô đứng thẳng người, anh ta đã quấn chiếc khăn tắm quanh thắt lưng.
-Tôi… tôi mang những chiếc ga trải giường đến. – Cô nói một cách khó khăn.
Colt hắng giọng.
-Tôi nghĩ mình nên xin lỗi một chút. – Anh ta nói và biến vào phòng tắm.
Cô muốn chạy khỏi đây, nhưng làm vậy sẽ để lộ sự lúng túng của mình ra. Cô tự nhủ là phải hành động như chưa có chuyện gì bất thường xảy ra. Đây là trại chăn nuôi gia súc. Cô đã quá quen với những con ngựa giống, bò giống, những con chó cái si tình tìm kiếm chú chó Jesse James.
Nhưng cô không quen với những người đàn ông khỏa thân.
Khi Colt từ phòng tắm ra, cô đã giũ sạch bụi khỏi những tấm ga trải và chiếc gối mà trước đó cô đã giũ sạch rồi.
-Hơi lộn xộn một chút, - Cô nói, không biết mặt mình có đỏ không. Chắc chắn mặt cô đã đỏ và làn gió thổi qua những cục đá trong chiếc khay không giúp được gì nhiều.
Colt chỉ vận chiếc quần jean và mái tóc anh ta vẫn ướt. Mái tóc rất gợn sóng, điều mà cô không nhận thấy khi tóc anh ta khô.
Anh ta với tay lấy tấm ga cô đang gấp. Mùi nước làm mềm vải và những cánh hoa oải hương khô thoảng nhẹ. Mùi hương thật dịu ngọt khiến tim cô nhói đau. Justin luôn thích cách cô ép những bông hoa oải hương lấy từ mảnh vườn nhỏ vào những tấm ga trải giường. Họ đã trải qua rất nhiều đêm ân ái trên những tấm ga trải giường như thế này trên chiếc giường đôi của họ dưới mái hiên chìa ra của căn phòng ngủ trong ngôi nhà trang trại, nơi cha của Justin chào đời.
Cô đưa tấm ga trải cho Colt.
-Tôi phải đi đây. – Cô nói khi thấy bàn tay to lớn của Colt đang khẽ vuốt nhẹ những nếp gấp của tấm ga. Cô vui mừng khi thấy tiếng bước chân trên bậc thang và quay ra cửa nhìn. Cô biết rằng đó không phải là Frisco vì tiếng bước chân không giống với cách đi khập khiễng của ông. Benathy thoáng nghĩ đó là Dita, nhưng hóa ra là Eddie. Cậu mang theo một thùng đá.
-Mẹ bảo mang cái này đến. – Cậu nói và giơ thùng đá ra.
Colt mỉm cười thân thiện nhìn Eddie.
-Cám ơn nhiều, Eddie. Cứ đặt thùng đá lên bàn đi.
-Mẹ nói khi nào anh cần đá thì cứ treo chiếc khăn hoa đỏ của anh lên cửa sổ. – Eddie hất những sợi tóc mềm xõa xuống mắt ra và quay sang Benathy – Chào chị Benathy. Dancer muốn ăn cà rốt mà em chẳng có củ nào cả.
Benathy cảm thấy nhẹ người. Eddie đã cứu nguy cho cô. Cô rút củ cà rốt từ túi quần sau ra.
-Cậu may nhé. – Cô nói và đung đưa củ cà rốt trước mặt Eddie.
Eddie chộp lấy củ cà rốt, mắt sáng lên.
-Em cho nó ăn được không? – Cậu giống như trẻ con, rất hiếu động. Đó là một trong những điểm ở cậu được Benathy yêu thích.
-Tất nhiên là có thể.
Cô quay lại để chào tạm biệt Colt nhưng anh ta đã cầm tấm ảnh trên giường lên và nhét vào ví. Trông anh ta có vẻ trầm ngâm, suy tư.
Benathy không nói gì nữa, chỉ nhón chân bước ra khỏi phòng. Colt gọi với theo để chào tạm biệt nhưng lúc đó cô và Eddie đã xuống hết cầu thang.
Sau khi Dancer ăn nửa củ cà rốt và nửa kia cho chú ngựa của Colt ăn như để chào mừng sự hiện diện của chú, Eddie quay lại ngôi nhà của mình còn Benathy đi tới khu trồng bông cạnh con mương. Tới đó, cô ngồi xuống một chiếc ghế dài phủ đầy rêu mà Justin đã làm cho cô trong năm đầu tiên cô tới trại Banner – B.
Hồi trước, đôi khi để trốn tránh cái nóng, bụi, đám gia súc và những tay chăn gia súc ầm ĩ mà họ đã thuê thì đây là nơi để cô ẩn náu. Ở đây, nơi con mương Mặt trăng nhỏ uốn lượn quanh những tảng đá cuội trơn và róc rách qua những bờ đá nhỏ, nơi cô có thể tháo đôi bốt ra và dang chân thoải mái, nhúng bàn chân trần xuống dòng nước mát lạnh. Mùa xuân, những hạt bông thổi từ cây xuống bám vào tóc cô. Mùa hè, những chiếc lá cây phủ bóng xuống khuôn mặt cô. Ban đêm, hàng nghìn vì sao ló ra qua những tán lá cây và giờ chúng đang lấp lánh trên bức phông trời xanh mướt. Đêm nay chúng thật quyến rũ đối với cô.
-Rồi, giờ thì thế nào? – Cô nói to. Frisco hẳn sẽ gọi đó là thói quen gây ồn ào, nhưng đôi khi Benathy đã trò chuyện với Justin ở nơi đặc biệt này. Nó đã tránh cho cô khỏi ủ rũ, khỏi rúc vào vỏ ốc. Và đó cũng là cách để suy nghĩ về mặt trái và mặt phải của một vấn đề, giống như thời gian trước khi cô phải nghĩ đến việc bán trang trại cho Mott. Cô đã tỉnh ngộ khi Mott tới và gợi ý rằng anh ta có thể sưởi ấm cô trong những đêm lạnh lẽo, lúc đó cô buộc mình phải thể hiện tâm trạng nóng giận và tống cổ anh ta đi.
Cô còn quá trẻ để gánh trách nhiệm thừa kế trang trại này trên đôi vai mình và cô là người đầu tiên tự thừa nhận điều này, dù cô rất giỏi trong việc tự động viên tinh thần. Sau khi Justin chết, cô không nghĩ mình có thể trụ được nếu thiếu anh. Cô phải trưởng thành và mạnh mẽ để có thể đảm đương công việc được. Đôi lúc cô quá chán ngán việc phải cứng rắn và mạnh mẽ, cô mong muốn được dịu dàng và dễ chịu như trước kia. Sự dịu dàng mà Justin đã rất yêu thích và cô tự hỏi liệu giờ anh vẫn còn yêu cô không khi cô đã là một con người khác hẳn. Nhưng Justin luôn nói rằng tình yêu không bao giờ chết. Cô cũng biết chắc rằng anh rất lạc quan về điều đó và bởi vì cô là người anh yêu. Đó là tại sao cô nghĩ rằng Justin có lẽ sẽ nghe được mỗi khi cô gặp rắc rối.
Rắc rối ở đây là Colt McClure. Có lẽ cô phải biết rõ hơn về cách thức tìm việc qua quảng cáo nhưng cô có thể làm gì được? Mott Findley đã nói với mọi người là cô không thể trả các hóa đơn được. Chẳng tay chăn gia súc nào lại muốn không được nhận tiền công cho việc làm ở trang trại Banner-B khi ở các trang trại ngay cạnh có rất nhiều việc để làm. Vấn đề phức tạp hơn cô là phụ nữ và Frisco thì lại rất bẳn tính.
Dù đó là điều gì thì cô cũng không nên nghĩ đến nữa, không phải nói to khi không có ai khác ở đây và không được để bản thân mình bị anh chàng Colt McClure mê hoặc. Tốt hơn cô nên xem tivi, nó thường làm cô thư thái khi lựa chọn các chương trình ban đêm, khi các ngôi sao dường như xuống thấp và cơ thể cô dường như đi mượn. Đây cũng chỉ là một trong những đêm như thế.
Hãy bình tĩnh, một giọng nói trong đầu cô thì thầm, đôi khi cô đã nghe thấy nó khi ngồi ở đây. Hãy bình tĩnh.
Đó là những gì giọng thì thầm đó nói. Cô không chắc liệu giọng nói đó có phải của Justin hay không. Có lẽ đó là những suy nghĩ của cô vang vọng trong đầu. Bất kể là gì, nó cũng khiến cô can đảm hơn. Nó tiếp thêm cho cô ý chí để tiếp tục.
Sau một lúc, cô đứng dậy và men theo con đường nhỏ chạy dọc theo con mương tới chỗ con mương chia đôi thành đường xe chạy cách nhà khoảng nửa dặm. Cô vẫn đi dọc theo con đường, tay thọc trong túi và ngẫm nghĩ thì nhìn thấy một chiếc ô tô nhỏ ở đoạn đường giao giữa lối vào trang trại và đường cao tốc. Họ có khách. Đầu tiên cô không nhận ra nhưng khi nhìn, cô nghĩ mình đã thấy chiếc xe sáng màu này chạy trên đường cao tốc khi cô đang nói chuyện với Colt tại bãi quây gia súc lúc chiều.
Sự xuất hiện của chiếc ô tô khiến bụng cô hơi nhói lên, điều này thật lạ lùng. Đó chỉ là một chiếc ô tô, có lẽ ai đó tới thăm gia đình Neilsons hoặc bị lạc đường sau khi nhầm hướng từ thị trấn. Cô thẳng người lên và bỏ qua cảm giác rằng có một chuyện gì đó nhầm lẫn.
Có lẽ chiếc xe đó do một kẻ thân cận của Mott tới để kiểm tra tin tức về tay chăn gia súc mới và dãy hàng rào đang được làm dọc theo đường ranh giới đất đai của cô. Cứ để Mott xem đi. Cô vẫn chưa sẵn sàng tuyên bố phá sản đâu. Hay việc bán trang trại nữa. Anh ta và những con chim kền kền của anh ta cứ việc dài cổ mà đợi.
Cô vẫn bước đi, đầu hơi cúi, bận tâm bởi những tính toán. Cô sẽ chuyển gia súc tới khu vực bán đấu giá vào cuối tháng và cô sẽ có khả năng thanh toán cho Kraegel sau khi gia súc được bán đấu giá. Fred Kraegel hôm nay đã bỏ thêm một khoản lớn để đấu giá gia súc, cô nghĩ vì anh ta quý cô và muốn cô thành công. Hoặc có lẽ chỉ vì anh ta không ưa Mott. Đây không phải là một điều bất thường ở những nơi như thế này.
Trước khi đi cô không bật đèn nên ở cổng tối mò mò. Khi bước lên bậc cổng, thôi không trầm ngâm nữa, cô suýt vấp vào một chiếc giỏ liễu gai.
Đầu tiên Benathy nghĩ rằng Dita đã để đồ giặt ở cổng trước, đó là một điều tự nhiên bởi vì Benathy và gia đình Neilsons dùng chung máy giặt và máy sấy trong căn phòng ở khu bếp. Nhưng bếp lại ở phía sau và có lối đi riêng do đó không có chuyện Dita lại để chiếc giỏ phía trước nhà được.
Rồi cô nghe thấy tiếng nấc nhẹ. Có một thứ gì đó trong chiếc giỏ động đậy.
Trước sự ngạc nhiên của cô, một nắm tay màu hồng huơ huơ trong không khí. Tiếng nấc chuyển thành tiếng khóc. Khi Benathy cúi người để nhìn, cô thấy một đứa trẻ bé xíu được quấn trong một chiếc chăn hoa. Không, chắc đó là một con búp bê. Không thể là một đứa trẻ được. Người ta sẽ không để những đứa trẻ trên bậc cửa nhà người khác đâu. Chắc chắn họ sẽ không để chúng trên bậc cửa nhà cô được.
Nhưng đó không phải là một con búp bê. Nó cử động được. Nó đang khóc, mặt nó nhăn lại và chân nó đạp mạnh dưới chiếc chăn hoa. Benathy hoàn toàn bối rối, nghĩ rằng đây chắc hẳn là trò chơi khăm của Mott Findley nhưng trong lòng biết rằng không phải vậy.
Jesse, một trong số những tật xấu của nó là chẳng bao giờ buồn sủa người lạ, chui từ chuồng ngựa ra, đuôi vẫy vẫy, lưỡi lè ra và tò mò nhìn. Nó tỏ vẻ sung sướng.
Trước khi con chó có thể với tới chiếc giỏ, Benathy đã nhẹ nhàng tóm lấy chiếc giỏ. Cô dùng chân đẩy cánh cổng trước ra và mang đứa trẻ vào trong nhà, đóng sập cửa trước khuôn mặt ngơ ngác của Jesse.
-Thương tôi nào, chuyện gì vậy? – Cô nói với đứa bé giờ đang gào to hơn.
Benathy đẩy đống catalog lùi ra để lấy chỗ đặt chiếc giỏ trên chiếc bàn hẹp ở hành lang và lấy ra một chiếc phong bì từ chiếc chăn của đứa bé. Bên ngoài phong bì trống trơn, do vậy cô mở phong bì và rút ra một mẩu giấy.
Colt.
Xin hãy chăm sóc Alyssa hộ em. Em sẽ quay lại khi kiếm được tiền. Yêu anh.
Marcy.