Bí Mật Của Chàng Cao Bồi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Benathy ngủ suốt đêm như thể dùng thuốc ngủ, nhưng cô tỉnh giấc sớm hơn mọi khi. Trời vẫn tối khi cô ra khỏi giường và khoác chiếc áo choàng vào. Cô dừng lại lắng nghe những tiếng động trong phòng khách nhưng chắc Alyssa vẫn chưa thức và nếu Colt dậy rồi thì anh ta cũng không gây ồn. Cô nhón chân đi xuống gác và bắt đầu pha cà phê.

Cô dành cả tiếng đồng hồ hoặc hơn để tính toán sổ sách, quá chú tâm đến những bản tính đến nỗi cô rất ngạc nhiên khi nghe thấy tiếng ô tô đỗ khi mặt trời mọc được một lúc. Cô nhìn ra cửa sổ và nhận ra Loreen Thaxler đang bước ra khỏi chiếc ô tô nhỏ của cô ta. Colt nói rằng đã đề nghị Loreen trông trẻ nhưng cô ta chưa xác định sẽ tới lúc nào. Chắc là anh ta nói Loreen hãy đến sớm.

Benathy tắt máy tính, vuốt tóc rồi ra mở cửa cho Loreen.

-Anh McClure nói hãy tới vào lúc bảy giờ - Loreen nói khi thấy Benathy có vẻ ngạc nhiên – Anh ấy nói chị cần có người giúp ở đây để có thể đi làm việc.

-Cứ tự nhiên nhé – Bethany nói với Loreen. Cô bật ti vi cho Loreen xem rồi đi đánh thức Colt.

Cô đứng ngần ngừ ngoài cửa căn phòng ngủ dành cho khách. Nếu cô gõ cửa to thì liệu có làm Alyssa thức giấc không? Tốt nhất nên để đứa nhỏ ngủ hơn là đánh thức nó dậy, kể cả khi Loreen ở đây để trông nó. Loreen có thể giặt đống quần áo của Alyssa trước khi bé thức dậy nếu chưa phải cho bé ăn. Benathy gõ nhẹ vào cửa. Bên trong không có tiếng động gì. Cô gõ cửa mạnh hơn. Vẫn không có gì.

Khép chặt vạt trước chiếc áo choàng, Benathy khẽ đẩy cửa ra. Cửa không phát ra tiếng kêu như cô nghĩ do vậy cô đẩy cửa mạnh cửa ra cho tới khi có thể bước vào bên trong căn phòng.

Colt đang nằm ngửa, ngực khe khẽ nhấp nhô. Alyssa thì ngủ say tít trong chiếc nôi. Cả hai ngủ chẳng biết trời đất là gì cả.

Cô nhón chân bước tới chỗ giường. Colt nằm dưới chiếc ga trải, để ngực trần. Cô không biết anh ta ngủ có mặc đồ hay không. Cô biết phần lớn đàn ông đều như vậy. Hoặc anh ta có thể mặc quần soóc.

Nước da rám nắng của anh ta tương phản rõ với màu trắng của chiếc ga trải giường. Lông mi anh ta dài một cách đáng ngạc nhiên. Vết sẹo trên gò má anh ta dường như xanh hơn so với khi nhìn trong ánh sáng ban ngày. Cô tự hỏi, đây không phải là lần đầu tiên, anh ta có vết sẹo đó như thế nào. Nó chứng tỏ một quá khứ bạo lực, hoặc có thể là một tai nạn. Có lẽ anh ta bị ngã ngựa hoặc ai đó làm anh ta bị thương, nhưng bản năng mách bảo cô rằng không phải vậy.

Hôm nay cô muốn anh ta bắt tay vào việc chăng dây thép gai. Cô cúi người xuống giường.

-Colt? – Cô thì thầm gọi.

Anh mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào cô mất một phúc trước khi tỉnh hẳn. Khi tỉnh hẳn thì anh ta có vẻ e ngại.

-Có chuyện gì à? – Anh đột ngột ngồi dậy khiến cô giật mình.

Cô đặt một ngón tay lên môi, quên mất rằng cô đang giữ vạt áo choàng lại với nhau. Vạt áo bung ra và cô chộp lấy, dò tìm khuy cài nhưng thấy là nó đã rơi mất. Alyssa bắt đầu ậm ọe rồi gào to.

-Tôi định đánh thức anh mà không làm đứa bé thức. – Cô nói – Loreen đang ở đây.

Colt không biết giờ là mấy giờ liền vội liếc nhìn đồng hồ.

-Tôi nghĩ đứa bé sẽ đánh thức tôi dậy sớm hơn. Tôi không nghĩ nó dậy muộn vậy. – Anh định ra khỏi giường rồi lại thôi – Tôi ăn mặc không được chỉnh tề lắm. – Anh nói.

Benathy đỏ mặt. Dù bối rối, Colt cũng lấy làm buồn cười khi nghĩ đến việc anh không mặc gì dưới chiếc ga trải giường lại có tác động đến Benathy vậy.

-Tôi … à… tôi sẽ mang Alyssa theo để Loreen có thể cho nó ăn. – Cô nói, lùi khỏi giường. Khi cô cúi người để bế đứa bé, phía trên chiếc áo choàng của cô bị bung ra và anh có thể nhìn rõ một bên khuôn ngực tròn trịa của cô qua vạt áo hở trước khi cô nhấc đứa bé ra khỏi chiếc xe nôi. Đột nhiên anh cảm thấy một niềm ham muốn dâng trào, anh muốn vuốt ve Benathy theo cách âu yếm nhất mà một người đàn ông có thể vuốt ve một người đàn bà, cảm nhận làn da mịn màng kia bằng đôi môi của mình, ôm chặt cô trong vòng tay. Giờ anh hầu như không thể ra khỏi giường được, không thể khi cô đứng đó.

-Khi anh xuống nhà tôi sẽ chuẩn bị xong bữa sáng.

-Tốt hơn tôi nên tới chuồng ngựa, tắm rửa và cạo râu.

-Anh có thể làm việc đó trong nhà này. – Cô sẵng giọng – Chẳng có lý do gì lại phải đi cả đoạn đường tới đó.

Nếu cô cảm nhận thấy tâm trạng ham muốn của anh thì cô cũng không biểu lộ gì cả. cô bỏ đi, sập mạnh cửa.

Colt đợi cho tâm trạng của mình lắng xuống và đi tắm. Nước thật lạnh.

Colt ngừng làm việc sau khi mặt trời đứng bóng một lúc. Anh quá tập trung vào việc căng dây thép gai đến nỗi không nghỉ để ăn bữa trưa và khi trở lại khu chuồng ngựa, anh đã đói lắm rồi. Anh dừng lại ở ngôi nhà của người quản lý và Eddie vội vã đưa cho anh một số thức ăn còn lại trước khi anh đi về khu chuồng ngựa. Sau đó anh dùng thời gian cho căn phòng của mình, sửa chữa chiếc dây cương mà anh định sử dụng cho Rắn chuông. Khi mang dây cương xuống gác tới phòng chữa dụng cụ, anh nghe thấy những tiếng động bèn đến kiểm tra ngăn chuồng của Dancer.

Benathy đang ở trong ngăn chuồng chải lông cho con ngựa của mình và cô chào anh khi thấy anh. Cô vẫn tiếp tục làm việc khi anh dừng lại trò chuyện.

-Cô có nhận thấy có vấn đề với thức ăn gia súc không? Có con gì đó đã gặm thủng lỗ các túi thức ăn.

-Có lẽ do chuột.

Anh bước tới gần hơn, dựa vào cạnh ngăn chuồng.

-Cô chứa ngũ cốc quanh đây, sẽ có chuột đó. Cô cần mấy con mèo.

Benathy thẳng người lên và hất đầu ra sau.

-Chúng tôi đã có mấy con mèo cho tới khi Jesse dọa chúng sợ bỏ đi.

-Tôi sẽ đặt mấy cái bẫy và tốt hơn nên bắt đầu uốn nắn Jesse. – Anh ngừng lại, chắc chắn rằng cô không muốn tiếp tục câu chuyện cũng như chính anh vậy – Loreen làm trông trẻ ra sao? – Anh hỏi.

-Tôi đã kiểm tra một tiếng trước đây. Cô ấy đã tắm cho Alyssa. Cô ấy biết phải làm gì, cô ấy có mấy đứa em họ và đã từng trông nom chúng từ khi mười tuổi.

-Xem ra tôi đã may mắn khi tìm thấy cô ấy.

Benathy dành cho anh một nụ cười.

-Phải.

Colt bước tới ngăn chuồng của Rắn chuông và chú ngựa tròn mắt nhìn anh.

-Ngoan lắm. – Anh nói một cách tán thưởng, để Rắn chuông quen với cách anh nói chuyện. Nếu để cho những con ngựa nghe giọng ta vào những lúc ta không đòi hỏi gì ở nó, nó dường như sẽ thích thực hiện mệnh lệnh khi ta muốn chúng làm.

Benathy tháo dây thòng lọng khỏi cổ Dancer. Cô đóng cửa ngăn chuồng lại và chốt cửa trước khi bước tớ chỗ Colt đang đứng.

-Hôm nay anh định dạy Rắn chuông à?

-Chắc vậy.

-Tôi muốn xem, nhưng tôi cần quay lại tính toán sổ sách của trang trại.

-Cô làm tất cả công việc tính sổ sách ở đây ư?

-Tôi e rằng phải vậy.

-Đó là công việc vất vả. – Anh nói.

-Tôi biết. Nhưng tôi thích nó. Dù rằng cũng mất thời gian. – Cô khẽ bât cười nhưng giọng cười của cô có vẻ buồn bã.

-Cô không thấy phiền nếu tôi hỏi cô một chuyện chứ? – Anh hỏi, dò xét nét mặt cô.

-Không sao đâu. – Cô ngước lên nhìn anh như thể do sự nghiêm túc của anh. Anh cực kỳ nghiêm túc và cô nhận thấy điều này trên khuôn mặt anh.

-Làm thế nào một phụ nữ như cô chịu sống ở một nơi như thế này?

Cô chớp mắt, bặm môi và thấy rằng anh ta không phải là một kẻ ngạo mạn.

-Tôi không thể tưởng tượng ra việc sống ở bất cứ nơi nào khác nữa.- Cô chậm rãi nói. Điều này là sự thật, cô không còn nhớ về cuộc sống ở Wichita. Cô chỉ không còn là con người của những ngày xưa đó.

-Có phải lời hứa của cô với chồng đã khiến cô cứ ôm khư khư trang trại không? Tại sao không bán nó cho Mott Findley và lấy tiền để tới sống ở một nơi khác tốt hơn?

-Đúng thế. – Cô đáp.

Anh nhìn xuyên thấu cô.

-Justin đã chết. Đã đến lúc cô phải nghĩ cho bản thân mình.

Bối rối, cô bước tới đầu bên kia chuồng ngựa và đứng nhìn cánh cửa mở ra bầu trời trong vắt. Colt bước theo cô nhưng anh không nói gì, chỉ cầm mũ và chống tay vào hông.

-Anh có thấy ngôi nhà của người quản lý trang trại của tôi không? – Cô hỏi, ra hiệu bằng đầu.

Colt, không chắc cô muốn nói gì, chỉ gật đầu.

-Đó là nơi Frisco đã sống trong bốn mươi năm. Ông ấy đưa Dita về cách đây đã hai mươi ba năm và họ đã có Eddie, cậu bé đã được sinh ra tại căn phòng ngủ phía sau vì không đủ thời gian để đưa mẹ cậu tới bệnh viện Lubbock. Frisco, Dita và Eddie sẽ đi đâu nếu tôi bán trang trại Banner-B?

-Frisco là một người quản lý có kinh nghiệm. Ông ta sẽ tìm được việc.

-Ông ấy già, ốm yếu và mệt mỏi rồi, Colt. Tôi không thể đuổi ông ấy được, bất kể ra làm sao. Ông ấy và Dita là chỗ dựa chính của tôi. Họ đã dạy tôi tất cả những gì tôi biết về quản lý trang trại. và Eddie, cậu ấy cần công việc đang làm ở đây. Điều đó cho cậu lòng tự trọng để biết rằng cậu đang kiếm được tiền, và có một phần đóng góp đáng kể.

- Cô thật đáng khâm phục. Quan tâm tới tất cả họ. Tất cả chúng tôi, anh suýt nói vậy.

Benathy không nói gì, nhưng nụ cười của cô thật ảm đạm.

Anh đội mũ lên.

-Được rồi, tôi nên kiếm điện thoại. Một khi Alyssa đi khỏi, sẽ bớt đi một người trong chúng tôi làm cô lo lắng. – Anh đi lên căn phòng nhỏ của mình phía trên chuồng ngựa để lấy quyển sổ địa chỉ và khi đi xuống, anh thấy Benathy đang dọn những ngăn chuồng.

-Này, tôi sẽ làm việc đó. – Anh nói, cảm thấy thật tồi tệ là anh vẫn chưa giúp cô làm việc đó.

Benathy ngẩng lên và gạt một sợi tóc lòa xòa trước trán.

-Anh hãy đi và gọi điện thoại đi. Bất cứ ai cũng có thể làm được. – Cô nói và tiếp tục làm việc.

Colt bước tới ngôi nhà, bị uốn nắn bởi sự chăm chỉ và sự mạnh mẽ của cô. Anh định làm gì với một phụ nữ không muốn hành động như một phụ nữ? Trông cô thật nữ tính, chắc chắn vậy. Cô có bộ ngực đầy đặn và làn da mềm mại. Cô có vẻ gợi cảm ghê gớm. Vả điều tồi tệ nhất là chẳng gì trong những thứ đó là dành cho anh.

Anh cố kiềm chế khao khát khi nằm trên giường lúc đêm xuống, và hoàn toàn bối rối về cách anh đã nghĩ về bà chủ của mình mọi lúc. Tối nay anh nên lái xe vào thị trấn, dừng lại ở những nơi vui chơi và xem liệu có thể tìm được một phụ nữ mà anh không quan tâm. Chắc sẽ có một phụ nữ nào đó có thể kích thích anh và khiến anh không nghĩ về Benathy Burke.

-Frankie Dobson nghe đây. – Một giọng nam khàn khàn cất lên rõ to át tiếng ồn ào khác trong điện thoại, nhưng Colt đã dùng một ngón tay bịt một đầu ống nghe để chặn những tiếng Loreen đang nói với Alyssa trong căn phòng khác.

-Colt McClure đây. Tôi đang tìm anh.

Người đàn ông ở đầu dây bên kia đầu tiên không nói gì rồi sau đó thận trọng hỏi.

-Anh là người ở trong nhà tù mà Marcy tới thăm hả?

-Đúng. Tôi đã ra tù. – Anh lạnh lùng nói.

-Anh muốn gì ở tôi?

-Marcy ở đâu?

-Tôi chẳng biết cô ta đang ở đâu. Và tôi không muốn nói chuyện với anh. – Frankie dập máy.

Điên tiết, nhưng Colt không lãng phí thời gian và quay số lại luôn. Lần này Frankie không trả lời điện thoại. Thay vào đó là một giọng phụ nữ ngọt ngào.

-Quán Biggo Burges nghe đây. Tôi có thể giúp gì được ông?

-Cô hãy gọi Frankie Dobson đến nghe điện thoại đi. – Anh gầm gừ.

-Tôi rất tiếc, thưa ông, nhưng ông Dobson không có ở đây.

-Anh ta vừa có ở đó cách đây vài phút. Hãy nói anh ta tới nghe điện thoại đi.

-Tôi đã nói với ông…

-Và tôi cũng nói với cô là, nếu Frankie không nói chuyện với tôi, tôi sẽ gọi điện cho sếp của anh ta ở Salt Lake. Và cả sếp của sếp anh ta nữa. Chưa kể đến ông chủ tịch của Biggo Burgers. Do đó cô có gọi anh ta đến nghe điện thoại hay không?

Cô gái lẩm bẩm thoái thác, có tiếng ai đó chửi rủa ầm ỉ, và rồi Frankie nói.

-Tôi nghe đây.

-Hoặc anh nói cho tôi biết Marcy đang ở đâu hoặc tôi sẽ gọi cảnh sát.

-Về chuyện gì vậy? Tôi chẳng làm gì cả.

-Tôi có một thứ thuộc về anh ở đây. Một món xinh xắn có tên là Alyssa.

-Anh có đứa nhỏ ư? – Giọng Frankie ngạc nhiên thực sự.

-Phải.

-Đứa nhỏ đó không phải con tôi.

Colt cảm thấy bực bội nhưng cố kiềm chế.

-Anh sống với Marcy Ryzinski cả năm trời. Anh đã lợi dụng cô bé vị thành niên không có nơi nào nương tựa. Này, nhân tiện anh có muốn nói với cảnh sát về chuyện ngược đãi người làm không? Tôi đã thấy Marcy bị anh đánh thâm tím mắt. Chuyện đó không hay đâu.

-Cô ấy va vào cánh cửa. Tôi không đánh cô ta.

-Đó không phải là điều Marcy đã nói. Tôi nghĩ anh nên bị giữ sau những song sắt…

-Giống như anh ư? – Frankie chế nhạo – Nghe này, tôi không phải là kẻ giết người.

-Đợi đấy, Frankie. Tất cả những gì tôi muốn là địa chỉ của Marcy. Tôi sẽ để anh yên nếu anh cho tôi biết tìm Marcy ở đâu.

Đầu dây bên kia im lặng.

-Cô ấy có lẽ không muốn anh biết mình đang ở đâu.

-Anh có lẽ không muốn tôi tới thăm anh. Và tôi sẽ đến. Chắc không khó tìm anh lắm đâu, Frankie. Anh chỉ là một gã nhân viên Biggo Burgers ở thị trấn Greenleaf, Arkansas. Tôi hứa với anh, nếu tôi tới đó, anh sẽ có hơn một con mắt thâm tím làm bài học.

Đầu dây bên kia lại im lặng, nhưng lần này ngắn hơn.

-Thôi được, thôi được. tôi đã nghe nói Marcy tới ở với một cô bạn gái ở thành phố Oklahoma. Cô ấy mang đứa nhỏ theo.

-Anh biết tên cô gái đó chứ?

-Casey hay Kelly, hay gần gần thế. Cô ta đã từng sống ở Tallequah, Oklahoma. Casey học trường dạy trang điểm ở thành phố Oklahoma.

-Anh biết họ cô ta là gì không?

-Không, không biết.

-Thôi được, Frankie. Nhưng trước khi đặt máy xuống, để tôi nói cho anh biết điều này, đồ cặn bã. Nếu anh còn động đến Marcy Ryzinski, tôi sẽ tới hỏi thăm anh đấy. Hiểu chưa?

Câu trả lời là tiếng dập máy mạnh bên tai anh nhưng Colt không quan tâm. Ít ra anh đã có được một đầu mối, một đầu mối thực sự. Anh đã có thứ để tiếp tục và anh sẽ lần theo.

Sau bữa ăn trưa, Benathy ngồi trên chiếc ghế xích đu, bế Alyssa trong lòng, Jesse James khịt khịt quanh bật cửa, tìm kiếm bất kỳ mảnh vụng nào. Alyssa có đôi mắt sáng và vui vẻ, đang ư ư. Loreen đã cho nó ăn trước khi đi và nói cô ta thích trông trẻ như thế nào.

-Điều này tốt hơn nhiều so với làm việc ở một cửa hàng giảm giá.- Loreen nói – Trẻ em thật đáng yêu.

Benathy đồng ý với điều này. Cô phải chờ đợi cho tới khi Loreen ra khỏi mới được bế Alyssa. Giờ cô đếm mười ngón tay và mười ngón chân nhỏ xinh khi chơi trò “ Lợn con bé nhỏ” cho tới khi Alyssa cười vì vui thích.

Nghe thấy tiếng ồn, Eddie từ khu vườn đi tới xách theo chiếc giỏ lớn đựng đậu xanh và một chiếc nhỏ hơn đựng khoai tây.

-Alyssa có thích đậu xanh không chị? - Cậu hỏi.

-Nó vẫn chưa ăn đuợc đậu đâu, nhưng chị cho là không lâu nữa nó sẽ ăn đuợc. Hãy đặt vào chiếc bàn trong bếp đuợc không, Eddie?

Eddie biến ngay vào trong bếp. khi quay ra, cậu ta ngồi xuống bậc thềm trên cùng ngay duới chân Benathy.

-Em luôn muốn có một đứa em gái. - Cậu nói, cù những ngón chân Alyssa.

Benathy biết Eddie mong có em như thế nào nhưng Dita không thể có thêm bất kỳ đứa con nào nữa.

-Em cũng có một anh trai mới nữa. – Eddie nói.

Điều này làm Benathy cảnh giác.

-Em á? – Cô bối rối hỏi.

-Chắc chắn. Colt là một nguời anh lớn. Anh ấy muốn em dạy làm món bánh chiên thịt chiên giòn và em nói là em sẽ dạy. Và chị biết là để làm gì không? - Cậu vỗ vào đầu Jesse và con chó vẫy đuôi mấy lần.

-Để làm gì?

-Colt sẽ dẫn em đi xem phim. – Eddie rất thích xem phim ở Lubbock và dạo này Frisco và Dita chẳng có thời gian dẫn cậu đi.

-Thật tuyệt. Nghe thật thú vị.

-Chắc chắn vậy. Này, chị Benathy, em có một ý tuởng. – Eddie rất hăng hái.

-Rồi, hãy nói đi. Đừng để chị hồi hộp.

-Chị có thể đi xem phim cùng bọn em.

-Có thể. – Benathy nói, nhưng cô nghi ngờ đây là một ý tưởng hay.

-Em phải về thôi. Bố nói không đuợc về muộn quá. Eddie đứng dậy và phủi bụi khỏi đít quần.

Eddie vừa đi khỏi thì Colt rẽ vào góc chuồng ngựa. Anh chào Benathy và buớc tới chỗ cô. Anh xách theo một túi giấy nhỏ.

-Có gì tiến triển không? – Benathy hỏi. Jesse đứng dậy và chạy tới đón anh, đầu nhấp nhô vào đuôi ve vẩy. Colt cho nó một miếng lấy từ chiếc túi và Jesse vẫy đuôi nhanh hơn.

-Tôi tới nói với cô rằng bài tập của Rắn chuông hôm nay tiến triển tốt – Anh nói – Tôi đã cưỡi nó đuợc mấy phút.

-Ngạc nhiên thật! – Benathy nhìn anh chằm chằm.

-Ngày mai tôi sẽ cưỡi nó tiếp. Cô có thể tới xem đuợc.

-Anh cho Frisco xem không?

-Tôi không nghĩ ông ta muốn nghe chuyện này.

-Tất nhiên. Con ngựa là cái gai ở cửa miệng ông ấy. – Cô ngừng lại – Hình như anh và Frisco không có mối quan hệ thân thiện.

-Ông ta là thế đấy. Ông ta đã ưa tôi đôi chút khi thấy tôi thân với Eddie và Eddie thân với tôi.

-Về Eddie. – Benathy nói và rồi ngừng lại.

-Eddie thì sao?

-Tôi rất mừng là anh hòa thuận với nó.

-Tại sao lại không chứ? Nó là một cậu bé ngoan mà.

-Truớc đây có bao giờ anh gần một người lớn mắc bệnh Down chưa?

Colt lắc đầu.

-Chưa.

-Anh dường như có một sự đồng cảm tự nhiên để làm việc cùng cậu ta. Và với những con ngựa. Cả những con chó nữa.

-Có lẽ. Có một đứa trẻ ở một trang trại nơi tôi từng làm việc. Cậu ta không tin nhiều nguời, nhưng cậu ta học đuợc cách tin tưởng tôi. Cậu ta… - Giọng Colt lạc đi. Truớc đây anh chưa bao giờ nói về Rusty, nhưng anh nợ cậu ta rất nhiều.

-Vâng? – Benathy ngẩng lên nhìn anh ta vẻ dò hỏi.

-Cậu ta là bạn tôi. Người bạn tốt nhất. Người ta không cho cậu ta cơ hội. Mọi người nên có một cơ hội – Anh đứng lên, buớc đi vài buớc và gọi Jesse, Jesse chỉ nhìn anh ta và đập đuôi xuống đất bụi.

Colt chìa ra một chiếc bánh biscuit dành cho chó. Jesse ngẩng đầu lên, hít không khí và đứng dậy buớc theo Colt.

-Chúng tôi đang thiết lập một mối quan hệ, Jesse và tôi. – Colt giải thích – Thôi nào, hãy cùng tao tới chuồng ngựa, Jesse James. Chúng ta sẽ học một hoặc hai bài xã giao.

Colt và chú chó đã sắp ra khỏi sân thì Benathy gọi Colt. Anh ta quay lại, ngạc nhiên vì điều cuối cùng anh ta muốn thấy là Beanthy trông có vẻ hạnh phúc và giống một nguời mẹ với đứa nhỏ trong tay. Anh thấy tình mẫu tử thật lôi cuốn, đặc biệt là ở cô. Không hề nghi ngờ rằng cô không phải là mẹ của Alyssa. Anh đã nghĩ đến cô theo cách đó.

-Nếu anh có thời gian tối nay đi vào thị trấn, tôi sẽ rất cảm ơn nếu anh mua hộ tôi một ít dây thép. Fred Kraegel nói cửa hàng anh ta sẽ mở cửa tới khuya.

-Dù sao tôi cũng định đi vào thị trấn. Cô không phiền nếu tôi ở đó một hai giờ đồng hồ, kiếm chút gì đó để ăn chứ?

Cô nhìn anh ta tò mò và anh nghĩ cô sẽ có ý kiến. Nhưng cô chỉ nói.

-Anh thích ở bao lâu cũng đuợc. Không thành vấn đề.

Nắm tay đứa bé vung vẩy trên khuôn ngực tròn của Benathy. Miệng Colt khô khốc. Đột nhiên anh nhớ ra tại sao tối nay anh muốn vào thành phố và điều anh hy vọng sẽ thực hiện được khi ở đó, điều dễ làm hơn là việc mua dây thép gai.

Colt tựa người vào quầy bar ở quán Tavern. Đó là một quán ruợu đầy tai tiếng và ở đó đầy những anh chàng cao bồi đến đốt tiền sau ngày lãnh luơng.

Nguời phục vụ quầy bar đem đến cho anh một ly whisky ngô pha nước và anh từ tốn uống. Anh thấy lo ngại về việc dừng chân ở đây. Lúc trước, những người làm công của Kraegel đã chất dây thép vào xe tải, thậm chí còn thêm một ít theo lệnh của Kraegel và sau đó Colt đi dạo quanh Gomper một hoặc hai giờ, cố tập trung sự hăng hái vào điều anh định làm.

Thị trấn đối với anh chẳng gây ấn tượng gì. Nó gồm có một dãy cửa hàng dọc theo phố chính, các cửa sổ xập xệ phủ đầy bụi. Trụ sở toà án thấp lè tè ngự ngay giữa quảng trường thị trấn, có những móc tròn treo trên tường nơi có thể buộc ngựa. Không có cửa hàng bán đồ ăn nhanh, nhà hàng thanh lịch, chỉ có một trạm gas. Thẩm mỹ viện của Rubye nằm ở một đầu thị trấn, quán cà phê Gompers nằm ở đầu bên kia và ở giữa là một cửa hàng quà tặng và một cửa hàng cắt tóc nơi anh dừng lại để cắt tóc. Còn cho cuộc sống về đêm thì mọi người dừng chân ở quán Tavern. Colt mất một lúc suy nghĩ rồi bước vào bên trong, nhìn quanh tìm những dấu hiệu của một cuộc sống có vẻ là văn minh nhưng anh cũng chẳng thấy.

Đêm nay mọi nguời ở quán Tavern duờng như mặc đồ làm từ vải bông chéo và lụa. Tất cả phụ nữ, trừ một bà, đều đội những chiếc mũ rộng vành. Nhạc đồng quê, mở to và bật tưng tưng vang lên từ máy hát tự động. Có một phòng đánh bài phía sau và một quầy bar sáng bóng đằng trước và anh nhận ra với anh thế là đủ. Colt dựa vào quầy bar, và qua làn khói thuốc mù mịt, cố tập trung đôi chút vào trò đánh bài.

Qua ly thứ hai thì mấy nguời phụ nữ bước tới chỗ anh.

-Chào chàng cao bồi. - Nguời phụ nữ thứ nhất nói, cô nàng có mái tóc bạch kim, giọng khàn khàn đặc khói thuốc.

-Anh là người mới đến hả - Nguời phụ nữ kia hỏi, đó là một cô gái tóc đỏ đứng sát anh ở phía bên kia.

Có đúng là anh tới đây để gặp đàn bà không nhỉ? Tại sao cảm xúc đầu tiên của anh là muốn bỏ chạy?

-Chắc là vậy – Anh chỉ nói được vậy.

-Tôi là Cindy. Cô ấy là Jasmyn. – Cô gái tóc bạch kim nói.

- Tôi là Colt McClure. – Anh nói một cách thoải mái.

Cô nàng tóc bạch kim không thuộc loại người anh thích và dù sao, khi nhìn cô ta, tất cả những gì anh có thể hình dung trong óc là Benathy với mái tóc dài lắc nhẹ khi cô quay đầu lại nhìn anh, thân hình tròn trịa của cô khi trèo qua hàng rào, cách cô cười nhẹ như con mương Mặt trăng nhỏ róc rách chảy xuống những hố xoáy.

Cô nàng tóc đỏ dường như rất quan tâm tới anh và cô ta dựa người ngay về phía anh một cách chiếm hữu, ngực cô ta chỉ cách cánh tay anh vài xăng-ti-mét. Chúng rất đẹp nhưng chỉ làm anh nhớ đến chiếc áo choàng của Benathy và nó bị bung ra như thế nào vào buổi sáng khi cô nhấc đứa bé từ chiếc nôi lên. Lúc ấy anh đã thực sự khao khát muốn vuốt ve cô.

-Hầu hết mọi người đều gọi tôi là “Nữ công tước”. – Cô nàng tóc đỏ nháy mắt nói – Anh có đoán ra tại sao không?

Colt không thích chơi trò đoán tên gì cả. Anh thậm chí còn không muốn nói chuyện với cô ta nữa.

-Không? – Anh cộc lốc đáp.

-Bởi vì, - Cô nàng đáp một cách tự tin, tiến sát cạnh anh và bám dính vào cánh tay anh đến nỗi ngực cô ta tì vào tay anh - một số người nghĩ rằng trông tôi giống Nữ công tước xứ York – Cô nàng nhấn mạnh từ cuối bằng một giọng bắt chước người Anh.

-Nữ công tước xứ York. – Anh nhắc lại, không thể thấy có gì tương đồng ngoài mái tóc đỏ quấn thành từng lọn.

-Phải. – Cô nàng thì thầm bên tai anh. Đầu anh ngả ra phía sau trong phản xạ né tránh và anh đột nhiên nhận ra một nguời đàn ông thấp lùn có hàm răng màu ngà voi và mái tóc xám lởm chởm nghênh ngang tiến tới phía anh. Nguời đàn ông dường như dương dương tự đắc vì sự quan trọng của mình, dù chỉ có Chúa mới biết là tại sao. Chắc chắn anh ta có vẻ gì như vậy.

-Chào, Mott! – Cindy nói với một nụ cười lấy lòng – Đây là Colt McClure. Colt đây là Mott Findley. Anh ấy cai quản mọi thứ quanh đây.

Gã ta chính là Mott Findley, nguời đã tạo ra cuộc sống khốn khổ của Benathy. Colt nhìn gã chăm chú và thấy rằng Mott là một gã không thân thiện chẳng có chút cảm tình nào. Mott nói.

-Chào anh. – Nhưng anh ta không chìa tay ra và Mott cũng vậy.

-Có lẽ Colt có thể tham gia cùng chúng ta tối nay – Cindy khẽ nói – Jasmyn và tôi, chúng tôi đang định cưỡi ngựa tới Lubbock và tới vài câu lạc bộ ở đó.

-Không phải đêm nay. – Mott thô bạo nói – McClure, tôi muốn nói chuyện với anh một phút. Mình anh thôi. – Anh ta nói, hất đầu chỉ ra cửa.

Tuyệt thật. Colt không chắc đây là chuyện gì, nhưng anh nghĩ nó liên quan đến trang trại Banner-B. Chắc phải có lý do nào khác khi Mott yêu cầu nói chuyện riêng.

Anh đang nghĩ tới việc chuồn khỏi đây, nhưng nếu không có lý do nào khác, thì việc đi ra ngoài nói chuyện với Mott sẽ giúp anh thoát khỏi hai người phụ nữ này. Cái bĩu môi hờn dỗi của Cindy khiến Colt thấy rằng đây là một ý hay, do đó anh rời khỏi quầy bar và đi theo Mott.

Mott chẳng mất thời gian để tựa lưng vào thanh chắn của một chiếc xe tải nhỏ màu đen đỗ ở vỉa hè. Mott nhìn Colt khi rút chiếc tăm xỉa răng đã xơ ra khỏi túi áo. Ánh đèn neon nhấp nháy từ hiệu thuốc chiếu lấp lánh trên răng Mott trông gần giống như một nụ cười cởi mở. Colt không tin điều đó, không tin một chút nào.

-Anh biết đấy, Nữ công tước thật hay với thứ cô ta biểu lộ. Anh muốn cô ta hả? Tôi sẽ nói với cô ta một tiếng.

-Không đâu. – Colt nói, không chắc điều này sẽ dẫn đến đâu. Anh chỉ biết một điều: Mott đang để anh biết rằng anh ta điều khiển mọi việc quanh đây, tất cả mọi việc, kể cả những người đàn bà phóng túng của thị trấn.

Mott gật đầu, tỏ vẻ rằng anh ta thấy lời từ chối của Colt là có lý trí. Cuối cùng anh ta nói.

-Tôi sẽ không nói vòng vo đâu. Tôi đề nghị anh làm việc cho tôi. Ngày mai bắt đầu.

-Tại sao? – Colt hỏi, thấy rằng cách duy nhất để giải quyết tình huống không mong đợi này là phải thẳng thắn.

Chiếc tăm của Mott đang xỉa một thứ gì đó ở chân những chiếc răng cửa,

-Bởi vì tôi có thể cần một người làm nữa. Tôi nghe nói anh đã nhận làm cho trang trại Banner-B.

-Đúng vậy.

-Công việc ở chỗ tôi nhẹ hơn ở trang trại Banner-B. Có nhiều người cùng làm bởi vì tôi có nhiều nhân viên hơn. Tôi sẽ trả anh gấp đôi so với khoảng hiện anh đang nhận được.

Colt nghĩ tới việc kiếm nhiều tiền hơn, anh nghĩ tới việc có thêm khoảng đầu tư để bắt đầu một công việc kinh doanh khi thời cơ đến. Vượt lên trên những phân vân này là trách nhiệm của anh đối với Alyssa, và việc Benathy đã tốt bụng như thế nào khi cho bé ở lại trang trại. Anh thích làm việc cho Benathy, anh thực sự thích vậy. Cô có thừa sự can đảm. Điều này khiến anh không hề phân vân khi lựa chọn.

-Không, xin cảm ơn. – Anh nói với Mott.

-Đợi một phút. Anh có nhận ra tôi đang đề nghị gì không? Trang trại Banner-B đang suy sụp. Anh có thể thấy điều đó.

-Tôi không đồng ý. – Colt nói.

Mott nheo mắt.

-Benathy Burke không thể giữ chỗ đó tồn tại lâu đuợc đâu. Ngân hàng đang sờ tới các khoản vay của cô ta và cô ta nợ tiền hầu hết mọi nguời trong thị trấn.

Colt nhún vai. Anh không muốn có một cuộc tranh cãi. Tất cả những gì anh muốn là quay lại trang trại Banner-B, tới chiếc giuờng tiện nghi của anh cùng với Alyssa nằm trong chiếc nôi ngay cạnh và Benathy ngủ ở phòng đối diện. Việc dừng chân ở quán Tavern là một ý tưởng tệ hại. Anh bước đi, nhưng trước khi anh đi được hai bước, Mott đã đứng chặn ngay trước mặt anh.

-Anh nên tận dụng cơ hội này. – Mott nói bằng giọng hăm doạ - Tôi không thích mời chào một lần nữa đâu.

-Xin lỗi, tôi có nhiều việc phải làm. – Colt nói và dợm bước sang bên cạnh Mott.

Bàn tay Mott nhanh nhẹn chụp lấy cánh tay Colt với một sức mạnh đáng ngạc nhiên.

-Tôi sẽ có được anh. - Giọng anh ta rít lên bên tai Colt. – Cách này hay cách khác.

Colt liếc xéo Mott và giật tay ra. Anh ghét gã đàn ông bé nhỏ luôn không biết tự lượng sức mình để có những gì mình muốn. Anh muốn ném Mott ra xa, di gã duới gót giày mình như một con gián vậy. Nhưng điều đó cũng chẳng làm gã khác đi được và chắc chắn chẳng giúp gì được Benathy cả. Anh sẽ chẳng giúp gì cho Benathy từ xà lim nhà tù và anh không nghi ngờ gì là ở trong một thị trấn nhỏ như thị trấn này thì anh có thể bị tống ra ngoài trong tiếng sập cửa ban đêm nếu dám đối chọi với Mott Findley mắt lé. Anh không quan tâm tới việc gây lộn xộn với cảnh sát. Điều cuối cùng anh đã làm là chất hành lý của quá khứ cùng anh tới Gompers, Texas, nơi anh đã chọn, ít nhiều gì cũng do sự ngẫu nhiên, để bắt đầu một cuộc sống mới.

Colt quay lại quầy bar để lấy mũ. Bên trong tối và dày đặc khói thuốc hơn anh nhớ và ai đó đã vặn volume máy hát tự động to hơn. Khi anh nhận ra rằng chiếc mũ của mình không còn trên giá treo ở cửa nơi lúc trước anh treo thì Jasmyn tiến tới chỗ anh. Cô ta đội chiếc mũ Stetson của anh trên đầu và toét miệng cuời.

-Anh có nghĩ là đáng yêu không? – Cô ta hỏi và xoay tròn để cho anh thấy.

Anh tới chỗ này với ý nghĩ đầu tiên là tìm đuợc một thân hình ấm áp để thoả mãn sau một thời gian dài không có đàn bà, nhưng giờ đó là điều cuối cùng mà anh muốn.

Anh giật chiếc mũ khỏi đầu cô ta.

-Đưa tôi nào. – Anh cộc lốc nói.

-Chúng tôi nghĩ có lẽ anh thích tới căn phòng của chúng tôi. – Cindy nói, ưỡn ngực về phía anh. - Để uống một ly ruợu. Với cả hai chúng tôi.

-Không thể đuợc. – Colt nói. Anh bỏ mặc Cindy và Jasmyn há miệng nhìn theo khi anh tiến ra cửa.

-Gã cao bồi ngu ngốc. – Jasmyn nói với theo.

-Đồ ốc sên.

-Xin chào mừng tới Gompers – Mott nói, anh ta vẫn dựa lưng vào thanh chắn chiếc xe tải của anh ta và tiếp tục xỉa răng – Có lẽ anh nên biết rằng tôi dự định tạo cho anh một chuyện nhỏ bất tiện ở đây, McClure.

Colt trèo vào cabin xe tải nhỏ của mình, phớt lờ sự lăng mạ đó. Tại sao anh phải để tâm tới cái thằng ngốc tỉnh lẻ dớ dẩn này? Anh đã từng ở tù. Mott Findley chẳng là gì nếu so với những gã bạn tù của anh.

Mott chỉ tay tỏ cử chỉ bất lịch sự về phía anh nhưng Colt phớt lờ. Tất cả những gì anh đang nghĩ là mình sắp về nhà. Anh đang trên đường về trang trại và với những người sống ở đó, mỗi người và tất cả những người anh biết đều tôn trọng người khác. Việc anh từ đâu đến, không phải là một chuyện nhỏ gì.

Beanthy đang ngồi trong bếp thì Colt buớc vào. Người anh ám mùi khói thuốc và Benathy ngửi thấy mùi rượu trong hơi thở của anh.

-Tôi đoán anh đã tạt vào quán Tavern. – Cô quan sát một cách không ác ý.

Anh muốn nói với cô rằng đó là một sai lầm. Anh muốn khen cô rằng trông cô xinh xắn như thế nào trong chiếc áo len đan tay màu xanh thay vì những chiếc sơ mi quá cỡ cô vẫn thường mặc. Và anh muốn nhắc lại rằng anh rất biết ơn lòng tốt của cô đối với anh và Alyssa.

Nhưng lời đáp của anh bị nghẹn lại do những ngày tháng ở trong tù, và trước khi kịp suy nghĩ anh đã nói:

-Cô gặp vấn đề gì với chuyện đó à?

Cô khẽ rướn mày. Cô tỏ vẻ lạnh lùng. Anh đã quen với cách biểu lộ tình cảm của cô kể từ lúc anh tới sống ở trang trại Banner-B. Dù anh cũng thích cái nhìn kiêu ngạo đó. Đó là một kiểu tỏ vẻ.

Benathy đặt phịch chai sữa lên mặt bàn.

-Tôi không quan tâm đến việc anh làm gì trong thời gian của anh. – Cô ngừng lời – Anh uống cà phê không? Để giúp anh giã rượu?

-Tôi không quá chén đâu. – Anh phản đối. Cô nhìn anh như thể định tranh cãi nhưng rồi lại thôi. Anh cúi người xuống chỗ bình cà phê vẫn nóng còn lại khoảng một nửa và rót cho mình một ít.

-Alyssa thế nào rồi?

-Nó đã uống hết sữa vào bữa cuối. Nó đang ngủ trong nôi.

-Tôi muốn thấy nó. Tôi đã nghĩ về nó.

-Hãy lên gác đi nhưng tôi mong là tốt hơn anh nên ngủ trong khu chuồng ngựa – Cô đóng nắp chiếc máy rửa bát đĩa lại và rửa tay trong bồn rửa.

Ồ, vậy cô đã tống cổ anh ra, đúng vậy không nhỉ? Anh suy nghĩ về điều này và thấy chán ngán khi cầm tách cà phê trèo lên gác. Những tấm gỗ lát sàn hành lang kêu cót két khi anh đi vào phòng khách nơi Alyssa đang ngủ nghiêng, cặp môi nhỏ ánh lên màu hồng. Anh cúi người xuống chiếc xe nôi và chăm chú nhìn cô bé. Anh không biết liệu cảm xúc của mình có giống như cảm xúc mà những cặp cha mẹ cảm thấy không, và nếu đây là cách mà họ cảm thấy, thì liệu bất kỳ ai trong số họ có làm thương tổn bọn trẻ không? Làm thế nào một cặp cha mẹ có thể bỏ rơi một đứa trẻ như thế này nhỉ?

Nhưng Marcy đã có một cuộc sống rất khốn khó. Có lẽ, cô đã bị ám ảnh bởi một nỗi đau mà không một ai khác có thể hiểu đuợc.

Anh không nghe thấy Benathy bước vào đứng phía sau anh.

-Có lẽ nó sẽ không tỉnh dậy trong một thời gian dài – Cô khẽ nói.

-Chắc chắn nó rất giống mẹ nó. – Colt nói.

Anh đột nhiên ngẩng lên và nhận thấy vẻ trống rỗng trên khuôn mặt Benathy. Và anh có thể hiểu. Anh đã nói những điều ngu ngốc. Cô vẫn nghĩ đứa bé này là con anh. Có lẽ cô đã nghĩ anh đã yêu Marcy, dù rằng trong đầu anh chưa bao giờ có ý nghĩ này. Trong khoảng khắc anh muốn nói rõ với Benathy rằng Marcy chưa bao giờ là gì với anh cả. Chưa bao giờ và sẽ không bao giờ.

-Tôi nghĩ giờ tốt hơn tôi nên đi ngủ - Benathy nói nhỏ. Cô quay người và bước ra khỏi phòng.

Trong vài giây trước khi cô ra tới hành lang, trong đầu Colt có vô vàn ý nghĩ. Ý nghĩ quan trọng nhất là anh đã phát điên vì Benathy Burke, và liệu điều khiến cô vô cùng bực mình là anh đã yêu người phụ nữ khác hay không, và cô cũng có thể có cảm xúc đối với anh.

Chỉ trong hai giây, anh băng qua căn phòng tới cửa và được khuyến khích bởi rượu whisky vẫn đang chảy trong huyết quản. Anh bắt kịp Benathy khi cô đang đang chuẩn bị bước vào phòng mình, tay cô đang đặt trên nắm đấm cửa.

Cô quay lại nhìn anh, ánh mắt của cô như ánh mắt của một chú nai bị săn đuổi.

-Đợi một phút. – Colt nói, nắm chặt cánh tay cô. Cô sẽ chạy nếu có chỗ để chạy, cô sẽ kêu nếu có ai đó ở xung quanh nghe được. Anh biết điều đó nhưng dù sao anh đã nắm tay cô rồi. Anh hôn lên môi cô theo cách cô đang được hôn, lâu và chậm rãi với những đam mê và lòng biết ơn anh cảm thấy ở cô.

Cô mềm người ra trong cánh tay anh. Và rồi cô đáp lại với nỗi đam mê mà trước đây anh chỉ có thể đoán. Cô bám tay vào người anh, ghì những ngón tay sau cổ anh, ghì đầu anh xuống để cô có thể uống cạn nụ hôn. Khi anh kết thúc – và anh không muốn kết thúc, chỉ cần lấy không khí để thở - khi anh kết thúc, cô thở hổn hển.

-Này, - anh nói – tôi đã muốn làm điều này nhiều lần rồi.

-Anh… anh…

Nếu cô muốn bắn chết anh, anh không muốn điều đó diễn ra đêm nay.

Anh nhẹ nhàng dùng những ngón tay chạm vào đôi môi cô. Chúng vẫn còn ươn ướt.

-Suỵt! – Anh nói – Và hãy ngủ ngoan nhé.

Anh để cô đứng đó, tay cô chặn ngang cổ họng, mắt mở to khi anh tiến tới căn phòng nhỏ của mình phía trên chuồng ngựa.

Với những phụ nữ khác trên đời, anh có lẽ đã mong cùng qua đêm với anh. Nhưng Benathy không phải là kiểu người vậy.

Anh cuộn gối lại và nằm trên giường thao thức nghĩ rằng anh đã thích lắng nghe Benathy sửa soạn đi ngủ như thế nào ở căn phòng đối diện với căn phòng nơi anh đã ngủ trong ngôi nhà lớn.

Không thể nói trước, sáng ra chuyện gì sẽ xảy ra. Nhưng anh không hề hối tiếc về nụ hôn đó.

Điều anh tiếc là đã không làm việc đó sớm hơn mà thôi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Amela Browning

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.