Rồi, tôi sẽ đến. – Frisco nói.
- Đứa bé sẽ sống với chúng ta chứ? – Eddie hỏi – Như một đứa em gái chứ?
- Mẹ không biết – Dita đáp khi đặt tay lên vai cậu con. Dù là người Mêhicô nhưng giọng của chị chỉ hơi đá một chút giọng đó. Chị sống ở Mỹ đã hơn hai mươi năm.
- Colt? – Benathy đứng khoanh tay trước ngực, tạo cho mình vẻ cứng rắn. Ngay khi nhận ra rằng đứa trẻ này không tự mình rời khỏi ngôi nhà được, cô bèn gọi điện triệu tập ngay Frisco, Dita và Eddie. Eddie, mắt trợn tròn, vội vã đi tìm Colt. Giờ thì năm người đứng quây quanh chiếc giỏ liễu gai và đứa nhỏ đang ư ư và cười với họ.
- Tôi… à… tôi không mong chuyện này – Colt nói, giọng tắc nghẽn trong cổ họng.
Bức thư này được gửi đến cho anh – Trong suy nghĩ của Benathy, Colt có chuyện phải giải thích.
Colt chau mày trước mẩu giấy rồi gập nó lại và nhét vào túi quần jean. Anh mặc quần jean, áo phông nhàu nát như thể đã lôi nó ra từ chiếc giường xếp của mình vậy.
- Tôi không biết phải nói gì – Colt thừa nhận.
- Đứa bé thật xinh – Eddie nói.
- Phải, đúng vậy. Nhưng không phải đứa trẻ của chúng ta – Benathy đáp, cô bắt đầu tức giận.
Colt hắng họng và hết nhìn người này tới người kia. Khi gặp ánh mắt Benathy, anh dừng lại. Khoảnh khắc đó dài lê thê.
- Tôi biết đứa trẻ này là của ai. – Cuối cùng Colt nói.
- Anh sẽ cho chúng tôi biết chứ? - Frisco làu bàu hỏi.
Colt tỏ ra bối rồi lắc đầu.
-Tôi không thể.
- Anh muốn nói gì, anh không thể ư? – Benathy lạnh lùng hỏi. Cô nhớ lại bức ảnh sờn mép trên giường Colt và cho rằng cô gái trong bức ảnh là Marcy.
- Tôi chứ thể nói lúc này được, cô Burke. – Coltt tỏ ra bối rối nhưng anh bắt gặp cái nhìn cương quyết của cô.
- Hãy gọi tôi là Benathy. – Cô nói.
- Benathy, - Colt nhắc lại. Anh thở dài – Tôi e rằng mình phải yêu cầu sự kiên nhẫn của cô. Và cả sự thấu hiểu nữa. Tôi sẽ trông nom đứa bé. – Anh nhìn đi chỗ khác một lúc dường như đang cân nhắc – Tối nay đứa bé sẽ ở trong căn phòng của tôi. – Anh nói thêm.
Căn phòng của anh chỉ dành cho một người và ở đó thiếu không khí. – Dita nói. Chị thường hay nói thẳng và điều này đôi khi làm cho người khác hiểu lầm.
- Nó có thể ở với chúng ta. – Eddie gợi ý, trông cậu rất phấn chấn.
- Hoàn toàn không được. – Frisco cáu kỉnh nói – Chúng ta không chuẩn bị cho một đứa bé.
Lúc này đứa trẻ nhăn mặt và bắt đầu gào.
Frisco chộp ngay lấy cơ hội này.
- Thấy chưa? Trẻ con hay khóc lắm, và chúng thường gào ầm ĩ. Có quá nhiều việc phải làm với một đứa trẻ. Chúng ta không thể để đứa nhỏ trong nhà mình được, vậy thôi – Ông khập khễnh đi ra cửa và đứng đó ngó nghiêng khu chuồng ngựa.
Tiếng kêu là của đứa trẻ đã đánh thức bản năng làm mẹ trong Benathy. Cô thấy rằng mình không có khả năng chịu được tiếng khóc của đứa trẻ. Trước khi nghĩ đến điều đó, cô đã luồn tay xuống dưới thân hình đứa nhỏ và nhấc nó ra khỏi nôi. Cô hy vọng đứa nhỏ sẽ tựa lên cánh tay của cô như một bao hạt giống nhỏ nhưng nó hoàn toàn không giống như vậy một chút nào cả. Alyssa quá nhẹ và quá mềm. Không chỉ vậy, đứa bé cứ ưỡn người mỗi khi la hét, nắm tay đỏ nhỏ xíu khua khắng và mặt đỏ ửng vì giận dỗi. Sau phút lưỡng lự ban đầu, Benathy bắt đầu đu đưa đưa trẻ theo bản năng.
- Suỵt. – Cô khẽ ngân nga – Không sao đâu. Chúng ta không làm cháu đau đâu - Bản năng làm mẹ của cô, hay bất cứ bản năng gì đi chăng nữa, đang trào dâng. Cô chỉ mất một giây để quyết định mình phải làm gì. Cô nhìn những người khác và nói át tiếng khóc của đứa trẻ.
- Tối nay Alyssa có thể ở với tôi. Trong phòng ngủ dành cho khách.
- Hay đấy. – Frisco nói – Tôi sẽ về nhà và xem ti vi. Ở đây ồn ào quá – Ông sập cửa rồi bước xuống cầu thang.
Tiếng sập cửa làm đứa nhỏ lãng đi do đó đột nhiên nó ngừng khóc. Dita vuốt má đứa bé.
- Mềm quá. – Chị nói – Eddie, nhìn những ngón tay nhỏ xíu của cô bé này. Con đã từng thấy những ngón tay đẹp như thế này chưa?
- Chưa bao giờ. – Eddie thốt lên kinh ngạc.
- Dita, chị nghĩ nó được mấy tháng rồi?
- Tôi đoán khoảng một hay hai tháng thôi.
Colt lục tìm dưới tấm chăn.
- Có công thức pha sữa và chai sữa ở đây này – Anh nói và đặt chúng lên bàn – Và dù có đủ bỉm để sử dụng cho tới khi có thể mua thêm. Và cả núm vú giả nữa.
- Eddie và tôi có thể mang chiếc nôi cũ đến. – Dita nói – Nó được cất trên gác thượng. Và cô sẽ cần phấn. Tôi cũng có nó.
- Phấn ư? – Benathy bối rối hỏi.
- Để chống hăm đỏ do dùng bỉm. – Dita cho cô biết.
- Ôi trời! – Cô kêu lên lúng túng – Tôi cho rằng mình không biết nhiều về trẻ con.
- Chuyện này đúng thôi – Dita tặc lưỡi và vỗ vai Benathy. – Giờ tôi sẽ đi tìm chiếc nôi – Chị nói rồi cùng Eddie rời phòng. Eddie rất phấn khích.
Khi căn phòng trở lại yên tĩnh, Benathy nghĩ về việc sẽ ôm đứa con của chính cô như thế nào, tới việc có một đứa con để quan tâm hơn bất cứ thứ gì trên đời. Thâm chí hơn cả trại chăn nuôi nữa.
Cô phải học cách làm thế nào để diều hành trang trại Banner-B trong khi những phụ nữ khác bằng tuổi cô đang chăm sóc con. – Cô nữa nói với đứa trẻ, nữa nói với bản thân.
- Dường như việc này làm phiền cô.
Giọng Colt cất lên làm cô giật mình. Tạm thời cô quên mất là anh ta đang ở đây.
- Chồng tôi và tôi luôn muốn có con. – Cô nói. Đứa trẻ chăm chú nhìn cô, nhìn ngó khuôn mặt cô như để tìm kiếm, tìm kiếm điều gì nhỉ? Mẹ nó ư? Loại mẹ nào lại có thể bỏ con ở bậc cửa nhà người khác nhỉ?
Benathy thấy mình ngày càng tức giận hơn thay cho đứa trẻ. Một đứa trẻ đáng ra phải có cha mẹ chăm nom để đảm bảo an toàn cho nó. Một đưa trẻ phải được nuôi dưỡng hơn là quẳng nó ở bậc cửa nhà người khác, nơi bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra, từ chuyện lạm dụng đến những kẻ vô lại, rồi cả những con chó nữa chứ.
- Này, tại sao cô không để tôi bế nó cho – Colt nói. Không nói gì, Benathy đưa đứa nhỏ cho ta. Dù tay to và cứng, nhưng anh ôm nó rất nhẹ nhàng. Benathy nghĩ Có lẽ Colt cũng có cảm giác đối với trẻ nhỏ như đối với những chú ngựa vậy.
Vì một lý do nào đó, ý nghĩ này khiến cô bối rối. Hoặc đó là cách đôi tay Colt chỉnh chiếc khăn của đứa nhỏ, hoặc có lẽ vẻ dịu dàng lạ thường thoáng qua trên khuôn mặt khô ráp của anh. Hoặc đó là cách anh nhét núm vú giả cho đứa bé và cái nhìn nhẹ nhõm của anh ta khi đứa bé chịu ngậm?
Có lẽ chẳng có gì trong những điều này là đáng ngạc nhiên. Đứa trẻ là con anh ta. Chắc phải vậy. Nếu không thì tại sao cô Marcy này, bất kể cô ta là ai, lại để đứa bé lại đây?
Cơn giận của cô giờ lại gồm cả Colt nữa. Và cô sẽ chẳng làm được gì nhiều nếu trước đó anh ta đã bỏ rơi Marcy và đứa con của họ để tới trang trại Banner-B. Đó không phải là lỗi của cô. Cô nhớ lại chính Colt là người đã đăng quảng cáo tìm việc. Cô chỉ trả lời mục tìm quảng cáo đó thôi. Dường như cô không phải chịu trách nhiệm trước việc làm vô trách nhiệm của anh ta.
Cô nghĩ nếu mình không bỏ đi thì sẽ nói ra những điều đáng tiếc.
-Có lẽ đứa nhỏ đói rồi. tôi sẽ đi pha sữa. – Cô nói qua hàm răng nghiến chặt. Cô quay ngoắt vào bếp, làn gió tạo ra mạnh đến nỗi làm bức ảnh của Justin rơi xuống sàn. Cô vội cúi người nhặt bức ảnh lên, chăm chú nhìn khung ảnh xem có bị vỡ không. Bức ảnh được chụp trong năm đầu tiên của cuộc hôn nhân của hai người và Justin mỉm cười nhìn thẳng vào ống kính máy ảnh. Anh mỉm cười với cô. Benathy đã chụp bức ảnh đó.
Cô cẩn thận đặt lại bức ảnh vào vị trí thiêng liêng trên chiếc bàn ở hành lang.
- Chồng cô ư? – Colt hỏi.
- Vâng. – Cô không muốn nói nhiều về Justin với anh ta nhưng khi cô đi vào bếp, Colt bèn đi theo.
- Tôi cho rằng đây không phải việc của tôi. Nhưng không biết cô ở vậy đã bao lâu rồi? – Anh ta tỏ vẻ muốn nói chuyện.
- Anh nói đúng. Đây không phải việc của anh – Cũng không phải việc của tôi là làm thế nào một đứa trẻ được gửi đến cho anh ở bậc cửa nhà tôi. Hoặc cô Marcy đó là ai – Cô định nói thêm.
- Xin lỗi – Colt nói.
Đột nhiên dường như cô thấy điều quan trọng là phải để cho gã đàn ông lang thang này, kẻ đã bỏ rơi chính đứa con của mình, biết chính xác trách nhiệm là gì.
-Justin đã chết cách đây năm năm trong một tai nạn máy kéo và từ đó tôi quản lý trang trại chăn nuôi này.
-Đó là công việc không dễ dàng gì.
-Đúng vậy. Nhưng điều quan trọng nhất trong cuộc sống không phải là vậy – Cô có thể nói nhiều với anh ta rằng công việc đó vất vả ra sao, rằng cô đã học các chương trình quản lý qua máy tính như thế nào, đã nghiên cứu cách chăn nuôi gia súc và giải quyết với các chủ nợ ra sao. Tất nhiên cả việc chọi lại với Mott nữa, nhưng cô không thể.
Nếu Colt có cảm thấy sự chua chát trong những lời nói của cô thì anh ta cũng chẳng tỏ vẻ gì. Anh ta không nói gì, chỉ ngồi xuống chiếc ghế trong bếp và nhấc Alyssa lên để mặt nó tì vào vai mình. Đứa bé đã tỉnh táo, nó mút núm vú giả rất mạnh. Colt ngồi trầm ngâm một lúc vào thở dài trước khi cất lời.
- Tôi muốn cô biết rằng tôi sẽ cố hết sức để tìm mẹ Alyssa.
- Và nếu cô ta không nhận lại đứa bé?
- Tôi không biết liệu cô ấy có thể hay không.
- Luôn có những trại trẻ mồ côi. – Benathy nói,
- Không! – Colt thốt lên giận dữ.
Benathy không ngờ lời gợi ý bình thường của mình lại gây ra cơn giận bột phát như vậy. Cô quay người lại và ngạc nhiên nhìn Colt một cách không giấu giếm. Khuôn mặt anh ta tối sầm và trông gớm ghiếc.
- Không bao giờ. Dù bất cứ chuyện gì đi chăng nữa. Tôi sẽ đi và mang nó theo trước khi phải để nó cho một trại tế bần. Colt nói dứt khoát. Cánh tay anh ta ghì chặt quanh đứa bé tỏ vẻ che chở.
Benathy che giấu sự mất tinh thần của mình. Phải một lúc lâu sau cô mới nói được.
- Thôi được… Giờ chúng ta sẽ cố thôi. – Cô nói bằng giọng bình thản, không muốn để anh ta biết rằng anh ta đã dọa được cô. Cô đổ nước nóng vào xoong và nhúng bình sữa vào cho ấm.
Khi nghe tiếng Dita và Eddie bên ngoài, cô mở cửa sau và họ bước vào. Họ mang chiếc nôi ra để thử bằng cách đặt nó giữa sàn bếp, dựng nó lên và đu đưa.
- Đó là vật gia truyền mà Frisco và tôi mang từ Mêhicô theo. – Dita nói. Chị toét miệng cười với Benathy – Cô biết Frisco không lạnh lùng như ông ấy tỏ vẻ đâu. Khi tôi và Eddie về nhà thì ông ấy đã lôi chiếc xe nôi ra và lau sạch nó rồi.
- Em sẽ mang lên gác. – Eddie nói. Cậu có cánh tay khỏe mạnh và cậu tự hào về điều này.
- Hãy đặt vào phòng ngủ màu xanh đó, Eddie. – Benathy nói với cậu.
- Phòng ngủ màu xanh. Được rồi. – Eddie nhấc chiếc nôi lên rồi mang đi.
- Phấn đây – Dita nói khi chị đặt chiếc hộp nhỏ màu vàng lên trên bàn – Cô có cần gì nữa không?
- Không, Dita. Tôi nghĩ chúng ta để sau hẵng hay.
Họ nghe tiếng Eddie vang lên từ cầu thang.
- Em để chiếc nôi cạnh cửa sổ - Cậu nói.
- Cảm ơn, Eddie. – Benathy nói.
- Được rồi, Benathy. Tôi sẽ gặp cô vào sáng mai. Đi thôi, Eddie. Bố con đã cho băng phim vào đầu máy rồi. – Dita khẽ hôn lên má Benathy rồi đi. Eddie bám theo mẹ.
Khi họ đi khỏi, Benathy quay sang phía Colt. Anh ta và đứa bé tạo thành một cặp thật nghịch lý. Colt đang tập trung vào nhiệm vụ của mình, trán anh ta khẽ nhăn lại. Alyssa thì đang mút bình sữa vẻ rất đói, nắm tay nhỏ xíu của nó như một vỏ ốc nhỏ trên bộ ngực rộng của Colt.
Benathy nghĩ đứa nhỏ mới xinh làm sao. Và cô vẫn không hiểu tại sao người ta có thể bỏ một đứa nhỏ như thế này trên bậc cửa nhà một người lạ. Hoặc thế nào mà người cha của đứa trẻ đáng yêu này có thể bỏ nó lại để đi kiếm việc ở một trại chăn nuôi như thế này?
- Nó không mút nữa rồi. – Colt thông báo, cắt ngang luồng suy nghĩ của Benathy.
-Tôi nghĩ chắc nó đã no.
Colt ngẩng lên nhìn Benathy, cặp mắt anh ta tỏ vẻ bối rối.
- Tôi không muốn đứa bé gặp vấn đề gì. Đêm nay tôi sẽ trông nó. Nó cần được cho ăn và thay bỉm. Và tôi có thể dậy và làm việc đó. Cô cần phải ngủ.
Anh ta nói đúng vì đột nhiên cô cảm thấy rất mệt mỏi. Ngày hôm nay quá dài. Bờ vai thâm tím của cô thì đau nhức. Nhưng anh ta cũng đã làm việc rất vất vả.
Chắc trông cô có vẻ ngần ngừ vì Colt đã nói.
- Tôi muốn nói vậy. Tôi sẽ là người thức dậy cùng Alyssa.
Cô chần chừ rồi quyết định đó là việc mà Colt phải làm vì danh dự của anh ta. Hơn nữa, cô không muốn mình phải dính líu tới đứa trẻ. Cô cảm thấy trái tim mình rung động qua cách Alyssa nhìn, cách nó ăn và mùi thơm của nó.
- Benathy?
Ít ra Colt không gọi cô là quý bà nữa. Colt nhìn cô vẻ dò hỏi và cô biết anh muốn cô chỉ cho mình chỗ đứa bé sẽ ngủ. Và cũng là nơi anh ta sẽ ngủ để chăm sóc đứa bé. Rồi, cô muốn anh ta phải chấp nhận trách nhiệm và giờ anh ta đang thực hiện nó. Cô vẫn không hiểu anh ta. Liệu cô thực sự muốn anh ta có mặt trong ngôi nhà của mình suốt đêm không?
Benathy đã cảm thấy một thứ gì đó nguy hiểm về Colt McClure ngay từ ban đầu và chắc chắn anh ta đã giấu giếm một điều gì đó. Cô nhận rõ rằng anh ta có thể tìm được việc ở bất kì trang trại nào trong hàng tá trang trại quanh đây. Và cô không biết tại sao anh ta lại chọn làm việc ở đây. Và thêm vào những điều không chắc chắn đó, cô biết Frisco không ưa anh ta.
Colt đang đợi câu trả lời của cô và dò tìm vẻ thách thức của anh ta hoặc ít ra là vẻ táo bạo. Sẽ là vậy nếu anh ta biết cô đang nghĩ gì. Cặp mắt anh ta tràn đầy vẻ quan tâm khi nhìn từ đứa trẻ sang cô rồi lại nhìn nó. Không, điều cô thấy ở Colt McClure chẳng là gì khác ngoài vẻ quan tâm. Và lại là vẻ khao khát, vẻ chờ đợi mà cô đọc được qua sự xấc xược khi anh ta phi ngựa tới đây vào ngày hôm qua.
Cô đã thoáng nghĩ tới việc bảo Colt và đứa trẻ trở về khu chuồng ngựa nhưng cô nghĩ căn phòng đó thiếu tiện nghi và quá nóng bức. Mùi của động vật phía dưới bốc lên qua những tấm gỗ mỏng luẩn quẩn trong căn phòng đó.
Giờ khi đứng trước cô, ôm đưa trẻ trong tay, anh ta chẳng có vẻ đe dọa gì, chỉ tỏ ra lo lắng. Cô tự nhủ mình phải làm việc này vì đứa trẻ. Đứa trẻ đã gây ấn tượng với cô với cô và cô không muốn làm cho chuyện trở nên tồi tệ hơn. Cô tự nhủ chịu trách nhiệm nghĩa là mình phải làm những thứ mình không muốn. Ý nghĩ này cuối cùng đã giúp cô không còn phân vân nữa.
- Thôi được, đi cùng tôi – Cô phá tan im lặng. Cô nghe thấy Colt thở ra nhẹ nhõm.
Điều này làm cô ngạc nhiên, nhưng anh ta đã gây cho cô nhiều điều ngạc nhiên từ lúc xuất hiện trên lưng ngựa phi nước đại vào lối đi của trại chăn nuôi.
Cô dẫn Colt đi qua ngôi nhà tối và yên lặng vào hành lang có đặt bức ảnh của Justin đang nhìn cô đầy trách móc, qua căn phòng khách hiếm khi sử dụng, đầy những đồ đạc cũ nhưng đáng yêu, lên cầu thang và ngang qua căn phòng ngủ của cô.
Đối diện với phòng ngủ của cô là căn phòng dành cho khách có chiếc giường đôi với chiếc mền bông được bà bạn thân của mẹ Justin tặng nhân dịp đám cưới của bố mẹ chồng cô. Một chiếc giá rửa mặt cổ đỡ một chiếc bình sứ và chậu rửa, những tấm thảm sờn được bà nội Justin tô điểm cho căn phòng.
Benathy bật ngọn đèn nhỏ ở chiếc tủ cánh cong. Ngọn đèn tỏa ánh sáng vàng mờ mờ.
- Đây là nơi cả hai có thể ở. Phòng tắm ở ngay cạnh anh và cứ dùng. Giờ anh có thể đặt Alyssa vào trong nôi. Đợi đã. Chúng ta nên kiểm tra xem bỉm của nó ướt chưa. Tôi sẽ lấy một chiếc khăn tắm.
Benathy vội vã đi vào phòng tắm. Rồi cô quay lại với một chiếc khăn tắm và trải nó lên giường. Colt đặt đứa bé lên, mở chăn ra và sờ vào bỉm.
- Ướt sũng, - anh ta nói – Có lẽ tôi nên thay cho nó.
- Anh có biết phải thay như thế nào không?
- Trước đây tôi chưa bao giờ thay bỉm cả. – Anh ta thừa nhận – Thế còn cô?
- Không, chưa bao giờ. Chắc không khó lắm đâu – Benathy nói. Cô ngần ngừ bởi vì cô không muốn có thêm bất cứ thứ gì phải làm trong tình huống này. Cô cầm một chiếc bỉm sạch lên và mở nó ra. Colt đã tháo xong chiếc bỉm ướt của Alyssa.
- Đưa cho tôi nào.
Cô đưa cho anh ta chiếc bỉm và Colt đặt nó dưới cặp mông tròn của Alyssa. Anh ta dò tìm chỗ để dính.
- Thùng rác đâu? – Anh ta hỏi.
Benathy lấy chân đẩy thùng rác vào gần anh ta.
- Đây.
Colt đã đặt cô bé lên chiếc chăn và nhẹ nhàng rắc phấn. Alyssa đạp mạnh, đôi chân nhỏ của bé khua lên trong không khí. Bàn tay to của Colt quấn chiếc bỉm quanh hông Alyssa và bỉm bị lệch hẳn sang một bên. Dù đang mệt mỏi và bực tức với Colt, nhưng Benathy cũng phải mỉm cười. Bàn tay xương xẩu to lớn của anh chàng chăn gia súc hóa ra là bàn tay của người chăm trẻ.
Đôi bàn tay đó nhẹ nhàng nhấc Alyssa lên, điếu chỉnh chiếc bỉm và cẩn thận đặt cô bé vào xe nôi. Đứa bé nhìn họ một lúc vẻ tò mò. Hai người lớn to đùng đang đứng nhìn nó vẻ quan tâm. Rồi nó khẽ thở nhẹ, cặp mắt trở nên nặng dần, nặng dần rồi khép lại.
- Anh có thể ngủ trên giường. – Benathy nói với Colt. Cô cúi xuống và kéo tấm chăn mền bông ra để lộ tấm ga trải giường sạch sẽ bên dưới.
Anh đặt tay lên cánh tay cô ngăn cô lại. Sự đụng chạm này thật bất ngờ khiến một cơn chấn động chạy khắp người cô và cô bước tránh khỏi anh ta trong khoảng cách xa nhất giữa chiếc giường và bức tường.
- Tôi sẽ làm điều đó. Cô đã làm đủ rồi. Cám ơn, Benathy. Xin cám ơn vì điều này.
Lời cám ơn có vẻ chân thành và cô thấy hoang mang vì bối rối. Cô vẫn tức giận anh ta, nhưng cô bắt đầu thấy tôn trọng cách thức chăm sóc đứa trẻ của anh ta.
Lúc này điều khiến cô bối rối là anh ta đứng thật gần và khung cảnh thân mật đến nỗi cô có thể chạm vào anh, đặt những ngón tay lên cổ, ôm lấy cổ anh ta. Và hôn anh ta.
Trời ạ! Cô không thể nghĩ thế được.
- Chúc ngủ ngon – Cô nói và đi ngang qua gần tới nỗi cô có thể cảm nhận mùi của anh ta, gần đến nỗi che lấp cả ánh đèn hắt trên gò má anh ta. Tất cả vẻ duyên dáng đã biến mất và cô cảm thấy mình thật vụng về và lúng túng. Cô vấp vào chân anh ta và Colt giơ tay đỡ cô.
- Cô không sao chứ? – Anh ta hỏi.
- Tôi không sao. Tôi sẽ gặp anh vào sáng mai. – Cô đi ngang qua chiếc nôi và ra cửa.
Vào phòng mình, cô sập cửa mạnh và lần đầu tiên khóa cửa. Rồi cô dựa người vào cánh cửa, hất mái tóc xõa xuống cổ áo ra và nghĩ rằng mùa hè Texas ngày càng trở nên nóng hơn. Sau một vài phút, cô thay đồ và mặc một chiếc áo ngủ lấy từ tủ quần áo. Chiếc áo ngủ bốc mùi gỗ anh đào, mùi nước làm vải mềm và thoảng mùi hoa oải hương. Mùi hương quen thuộc đó khiến cô dịu đi.
Cô nằm thao thức rất lâu, lắng nghe tiếng dế kêu rả rích trong những bụi cây và tiếng chú cho Jesse James ư ử dưới anh trăng. Cô không nghe thấy tiếng trẻ con khóc, nhưng cô nghe thấy tiếng bước chân Colt đi đi lại lại trên sàn gỗ sồi cót két. Nếu anh ta đã đi ngủ thì cô không thể nghe thấy vậy. Cô trằn trọc tới tận quá nửa đêm.
Trời sáng. Ánh mặt trời mờ mờ chiếu. Tiếng trẻ con. Mùi cà phê.
Colt cố thoát ra khỏi giấc ngủ sâu. Phút đầu, anh rất bối rối. Mình đang ở đâu nhỉ?
Rồi anh nhớ ra. Đứa con của Marcy đã được mang đến đây. Anh đã cho nó ăn và thay bỉm cho nó trong đêm, và giờ có lẽ nó lại đói.
Anh cố chui ra khỏi giường, ngạc nhiên rằng mình không còn ở trong căn phòng ngủ chật chội nữa. Khi mặc quần áo vào, anh nghĩ rằng mình sẽ không còn được ở trên một chiếc giường thực sự với chiếc đệm tiện nghi như một ân huệ nữa.
Anh cúi người xuống chiếc nôi. Alyssa đang cong người, nhăn mặt, muốn diễn tả rằng anh phải biết nó đã mệt sau một thời gian dài la hét. Anh dò tìm dưới tấm chăn và thấy chiếc núm vú giả.
- Đồ mút của con đây. – Anh nói. Alyssa há miệng và ngậm núm vú giả, cặp mắt cô bé mở lớn nhìn anh.
- Bác biết trông bác không dễ coi lắm với cái sẹo này – Anh thì thầm khi nhấc cô bé ra khỏi chiếc xe nôi. Chiếc xe là vật gia truyền có khắc những chữ cái, thiên thần và hoa hồng. Có lẽ Eddie đã từng ngủ trong chiếc nôi này và có thể cả Frisco nữa. Colt mỉm cười khi nghĩ đến người quản lý cộc cằn của trại Banner-B lúc còn nhỏ.
Anh thay bỉm cho Alyssa. Việc này có vẻ dễ chịu hơn là việc dọn dẹp cho bọn ngựa, dù anh đã từng nghe nói đến việc ngựa đeo bỉm. Những con ngựa đó có ở các thành phố du lịch và anh nghĩ đó là một trò hề. Nhưng giờ trẻ con lại là một chuyện khác hẳn. Vấn đề là người sẽ phải lo chuyện thay bỉm của đứa trẻ này lại là Marcy.
- Thôi nào. Bác sẽ tìm mẹ cho con. – Anh nói với đứa nhỏ - Sẽ đưa mẹ về.
Không phải là anh không hiểu sự tuyệt vọng đã dẫn Marcy tới chỗ có thể bỏ lại đứa nhỏ cho anh, nhưng anh không hình dung ra cô đã nghĩ anh sẽ làm gì với đứa nhỏ. Anh vừa ra khỏi tù, đang cố tạo dựng một cuộc sống cho riêng mình. Anh có thể nghĩ đến nhiều chuyện tốt đẹp hơn việc giải quyết vấn đề của những người khác. Nhưng việc anh luôn là người tin cậy cho Marcy không có nghĩa là để cô thử lòng kiên nhẫn của anh, bởi vì anh biết cô đã bất hạnh như thế nào. Cô bé tội nghiệp, cô chưa bao giờ có cơ hội với Ryzinski như một người cha.
- Tốt hơn nên kiếm cái gì cho con ăn. – Anh nói với đứa trẻ. Anh bế nó lên tay và chăm chú ngắm nó. Nó có cặp mắt và mái tóc sẫm của Marcy và chiếc cằm thì đích thị của Marcy rồi.
Một giọng nói cất lên ngoài cửa.
- Colt?
Colt khẽ liếc qua hình ảnh của mình khi đi ngang qua chiếc gương của tủ quần áo. Trông đầu tóc anh rối bời, râu không cạo, một món tóc xoã xuống trán, mắt thì thâm quầng. Anh không ngủ được nhiều.
Anh mở cửa ra. Benathy đứng đó, thơm mùi xà phòng và nước gội đầu và anh cảm thấy thoáng chút hài lòng khi thấy cô. Qua mùi thơm dịu ngọt đó, anh có thể thấy cô đã tắm và gội đầu. Hôm nay cô mặc một chiếc áo phông. Dù nó quá rộng nhưng vẫn có thể tưởng tượng được nhiều.
- Đứa bé thế nào rồi? Cả đêm qua tôi không nghe tiếng nó khóc.
- Tôi không để nó khóc. Không muốn nó làm cô thức giấc.
Anh đã nhảy ra khỏi giường mỗi khi nghe tiếng động nhỏ từ chiếc nôi, cho nó ăn rồi thay bỉm như thể biết mình phải làm gì.
Benathy bước thẳng vào phòng. Bước đi của cô có vẻ nghênh ngang nhưng anh không cho là cô hoàn toàn không nhận ra điều đó.
- Tôi sẽ pha một bình sữa nữa.
Cô nhìn đứa trẻ và cái nhìn chăm chú của nó khiến cô mềm lòng.
- Này, - Cô nói - để tôi bế nó – Cô chìa tay ra và anh nhẹ nhàng chuyển Alyssa cho cô. Anh rất thận trọng, cố tránh chạm vào người cô.
Khi Alyssa bắt đầu rên rỉ, Benathy tần ngần và rồi dường như không cưỡng lại được, cô cúi xuống hôn mái tóc xoăn nhỏ của nó.
- Im nào – Cô khẽ nói. Đứa bé thôi rên rỉ luôn.
- Anh có thể dùng phòng tắm nếu muốn – Cô nói – Sau đó gặp tôi trong bếp - Dường như cô không nhìn anh. Ánh mắt cô đang chăm chú vào đứa bé. Ít ra cô đã không yêu cầu anh đi khỏi đây. Thực tế tối qua cô có vẻ khó chịu khi anh bực tức nói rằng sẽ không để cho đứa bé bị đưa vào nhà tế bần. Phải, anh đã nói vậy.
Colt đi vào phòng tắm. Phòng tắm được lát gạch trắng với chiếc thảm xanh mịn trên sàn. Nó rất sạch. Đối với anh nó thật tiện nghi. Anh muốn tắm vòi hoa sen nhưng Benathy không nói gì về điều này do đó anh không tắm. Anh mở cánh cửa kính của hộp y tế hy vọng tìm được một lưỡi dao cạo. Chẳng có cái nào, chỉ có một lọ aspirin và một lọ nước súc miệng. Anh súc miệng và ngắm mình trong gương. Không ngạc nhiên gì nếu Benathy không tỏ ra thân thiện.
Phải, tại sao cô phải thân thiện chứ? Chỉ trong một thời gian ngắn anh đã tới mà không báo trước, rồi ở lại luôn, rồi lại làm phiền cô bằng một đứa trẻ. Chắc anh phải nói chuyện nghiêm túc với Marcy khi tìm được cô ta.
Và làm thế nào để tìm cô được. Anh vẫn chưa biết. Lần cuối gặp Colt trong tù, Marcy cho biết cô đã có bạn trai và nói rằng mình đi cùng anh ta vì vô chẳng còn chỗ nào để tới. Có lẽ gã đã bỏ rơi cô khi cô mang thai, và cô không thể nuôi đứa trẻ được. Kết thúc một chuyện tình. Bắt đầu một vấn đề lớn đối với Colt.
Anh phải tìm Marcy. Và anh sẽ tìm ngay khi có thể.
Khi anh vào bếp, Benathy đang ngồi trên chiếc ghế xích đu mà trước đó chưa có ở đó. Cô để đứa bé trên vạt áo và đang khẽ ngâm nga cho nó nghe, nhấn từng từ và khẽ vỗ vào đôi chân nhỏ xíu của đứa bé. Alyssa dường như thích điều này, cô bé chăm chú nhìn Benathy tỏ vẻ sung sướng.
- Cháu sẽ an toàn với chúng ta, Alyssa, an toàn với chúng ta. Phải, cháu đó. – Benathy nói. Cô ngẩng lên khi nghe tiếng bước chân Colt và đột nhiên trở nên tất bật.
- Colt, anh có thể đưa cho tôi bình sữa được không? Và lấy cà phê mà uống. – Cô bồng đứa trẻ lên tay và trò chơi vừa xong, bất kể nó là gì, đã kết thúc.
Colt đưa cho Benathy bình sữa ấm, cô đặt nó lên tay để kiểm tra trước khi đưa vào cái mồm háu ăn của đứa bé. Đứa nhỏ mút một cách sung sướng, tạo ra những tiếng động khe khẽ như một chú chim câu hiền lành đang gù gù trong cổ họng.
Colt quay người lại và rót cho mình một tách cà phê to, rồi tì người vào quầy bếp và nói:
- Tôi biết đây là một gánh nặng cho bất cứ ai khi phải giữ một đứa nhỏ. Sáng nay tôi đã nghĩ mình phải gọi mấy cú điện thoại xem có thể tìm ra mẹ đứa bé đang ở đâu.
Anh cào tay lên tóc. Có rất nhiều chuyện phải nghĩ khi liên quan tới một đứa bé.
- Nó có thể ở cùng tôi trong khi tôi gọi điện. – Colt nói - Liệu quanh đây có ai trông nom đứa trẻ được không?
Benathy lắc đầu. Dù có bận tâm nhiều như thế nào trong sáng nay thì Colt cũng không thể không nhận thấy rằng cô là một phụ nữ đẹp. Cô đã nói chuyện và anh cố tập trung vào câu trả lời của cô cho câu hỏi của anh.
- Tôi e rằng chúng ta phải tự lo thôi. Những người gần đây nhất là Milt và Betty Harbison sống ở trang trại ngay cạnh. Họ đã cao tuổi và không còn nhanh nhẹn nữa. Tôi không hình dung nổi họ có thể trông nom một đứa trẻ - Colt nghĩ rằng Benathy Burke là một người tự tin vào bản thân và sẽ không cần nhờ vả nhiều đến người khác.
Điều này đã khiến anh quyết định.
- Chuyện sẽ thế nào nếu tôi đi một chuyến đi ngắn vào thị trấn? Tôi sẽ mua thêm bỉm và sữa. Trong khi tôi ở đó và hỏi han tin tức, liệu có ai đó có thể giúp tôi được không?
Benathy nhìn một cách cam chịu như muốn nói: Thôi được, nếu đó là điều anh muốn làm.
- Trước hết anh hãy ăn sáng đã. Có trứng và thịt hun khói, tôi đã làm sẵn rồi. Bánh mì trong tủ lạnh, anh nướng mà ăn. Sau khi ăn xong, anh có thể sử dụng chiếc xe tải và mang Alyssa theo anh. Tôi không nghĩ anh có thể dễ dàng tìm được một người trông trẻ trừ phi anh trả một khoản tiền lớn.
- Tôi sẽ trả bất cứ khoản nào tôi có. – Câu nói này được đưa ra với vẻ dứt khoát mạnh mẽ.
Benathy ngờ vực nhìn anh ta.
- Anh nên nhớ là tôi sẽ không trả anh tiền công tháng đầu tiên trong vòng hai tuần nữa. – Cô nhắc anh ta.
- Được rồi. Tôi có tiền mà.
Anh không nghĩ cô tin anh, nhưng sự thật đúng vậy. Khoản tiền tiết kiệm của anh được gửi vào các tài khoản ở một số nơi. Trước khi bị vào tù, anh đã dự định bắt đầu một công việc kinh doanh.
Colt tợp nốt ngụm cà phê cuối cùng.
- Cô muốn công việc tiến triển tốt ư? – Anh hỏi – Hãy đưa gia súc ra trước khi cái nóng ập đến.
- Tôi sẽ làm. Có lẽ Dita đã sẵn sàng.
Cô đứng lên khiến chiếc ghế rung rinh và đưa Alyssa cho Colt.
- Cô bé thật xinh đẹp. – Benathy nhấn mạnh từng chữ một. Trong khoảnh khắc kết tội này, ánh mắt họ gặp nhau. Colt nhận ra rằng Benathy tin Alyssa là con gái anh.
Tất nhiên cô sẽ tin như vậy. Tại sao người ta có thể để lại một đứa bé cho một người đàn ông? Những bà mẹ chẳng bỏ con lại mà không có lý do gì. Thường những người mẹ làm vậy khi những người cha bỏ chạy. Colt biết rất rõ rằng có nhiều cha mẹ không thực hiện bổn phận của mình nhưng anh không phải là người trong số đó. Chỉ nghĩ đến những người này anh đã cảm thấy khó chịu bởi vì anh cũng từng là nạn nhân của một người cha như vậy và điều đó đã làm đảo lộn cuộc đời anh. Nếu anh đủ may mắn để có một đứa con của chính mình thì anh sẽ là một người cha tốt nhất trên đời.
- Benathy… - Anh nói, đột nhiên cảm thấy cần phải nói rằng anh không phải loại người cha đó.
Cô nhìn anh không tin tưởng qua cái lắc đầu, theo quan điểm của cô, theo cách cô đứng thẳng người và ánh mắt cô tỏ vẻ lạnh lùng.
- Không cần phải kể cho tôi đâu, Colt, bởi vì tôi không muốn nghe chuyện đó. Hãy làm những gì mà anh phải làm và tôi sẽ không hỏi han gì đâu.
Trong khoảnh khắc đó, Colt chờ đợi ở Benathy không gì khác ngoài việc cô hỏi và anh sẽ trả lời. Nhưng nếu anh nói thật thì cô sẽ biết chính xác trong ba năm qua anh ở đâu và làm gì. Một cái gì đó khiến anh nhói đau: một người phụ nữ cô đơn với một người quản lý một mắt, một người phụ nữ khác và một đứa trẻ khác thường để bảo vệ cô tránh xa anh nếu cô biết về quá khứ của anh. Sẽ tránh xa anh. Sau tất cả, anh đã giết người.
Thật không dễ dàng gì sống với nỗi tuyệt vọng và Colt đã sống với nó quá lâu rồi. Giờ anh chỉ đấu tranh để tìm đường ra, chấp nhận cơ hội mới trong đời, biết rằng mọi chuyện đang trở nên tốt đẹp hơn ở đây.
Giờ anh cảm thấy nỗi tuyệt vọng đã trở lại, khoét sâu thêm và nhấn chìm anh. Anh không thể để nó hành hạ anh thêm nữa. Nhưng anh có thể cảm thấy nó đang đùa giỡn anh, không nghi ngờ gì nữa.
Và vì vậy anh không nói gì cả. Anh chỉ chăm chú nhìn đứa con của Marcy và thấy hối tiếc rằng, đây không phải là lần đầu tiên, giá mà anh không gặp cái gã Ryzinski đó.