Bí Mật Của Chàng Cao Bồi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Bầu trời xanh ngắt, cỏ cũng xanh một màu, một làn gió nhẹ trong lành thổi qua thảo nguyên, nhưng Benathy nhận thấy rằng tất cả những điều cô có thể nghĩ là quay trở về nhà.

Dường như cô quá bận tâm suy nghĩ thì phải – Dita nói khi Benathy quên không đóng cổng cẩn thận sau khi họ lùa đàn gia súc ra. Vì sự bất cẩn của cô, hai chú bê đã biến mất và họ phải lùa những gia súc khác đi ăn cỏ trong khi dồn hai con vật láo xược đó. Benathy không phàn nàn gì Dita về việc đã bực tức với cô. Họ luôn làm việc rất ăn ý, và hôm nay cô không đáng bị nói rằng đã không đảm đương được phần việc của mình.

Dita là một phụ nữ to lớn, rắn rỏi và chắc nịch, hiếm khi chê trách người khác, nhưng lúc này thì chị xoay trên yên ngựa và ném cho Benathy một cái nhìn nặng nề. Benathy mở nút chai nước và để dòng nước mát làm dịu cổ họng khô cháy của cô.

- Tôi vẫn đang nghĩ về đứa trẻ đó- Benathy nói. Cô đóng nắp chai lại và cất đi.

-Cô hãy cứ để cái gã Colt McClure đó lo lắng đi. Dita khuyên khi chị thúc gót giày vào sườn con ngựa Frypan của mình và hướng tới Bãi cỏ xanh. Sở dĩ nó được gọi như vậy là bởi vì cỏ luôn mọc quanh năm dọc theo hàng rào. Benathy chậm rãi theo sau, để Dita dẫn đường qua bãi cỏ bụi bặm. Cô để đầu óc mình sao lãng bằng cách nhìn ngắm bầu trời. Nếu trời không sớm có mưa, gia súc sẽ chết khát, mà tịnh không nhìn thấy một đám mây nào cả.

Cô bắt kịp với Dita ở mép con mương nhỏ. Những con ngựa uống nước, những chiếc đuôi lười nhác của chúng xua những con ruồi đi.

Chiếc yên da kêu kẽo kẹt khi Benathy ngọ nguậy.

- Đó là con anh ta. Chị có nghĩ vậy không? – Cô không định nói chuyện vu vơ, cô chỉ hy vọng kiểm tra những suy nghĩ của mình về chuyện này.

- Tôi không thể nói đứa trẻ đó là con ai. – Dita liếc xéo cô – Có chuyện gì vậy?

Dancer thôi không uống nước và Benathy ghìm cương ngựa. Dancer hất đầu một cách sốt ruột và Benathy lơ đãng vỗ vào cổ nó.

-Tất nhiên là có chuyện. – Cô nói- Vấn đề là tính cách của anh ta.

Dita chế giễu:

- Một tháng trước đây cô nói là cô rất mong tìm kiếm được một tay chăn gia súc đến nỗi cô rất mong tìm kiếm được một tay chăn gia súc đến nỗi cô đã thuê bất cứ ai có thể buộc dây hoặc đánh dấu gia súc được. Tính cách thì dính dáng gì tới việc đó?

Benathy nhún vai và để mặc Dancer tự chọn đường đi qua những ngọn cỏ cao ở bờ mương.

- Nếu tôi để một gã ở qua đêm trong ngôi nhà của tôi, tôi muốn biết liệu gã ta có phải là một kẻ giết người không?

-Gã làm phiền cô à? Dita đột nhiên hỏi.

Benathy nghĩ về cách cô đã phản ứng tối qua khi cánh tay Colt đỡ cô trong khoảnh khắc trước khi cô đi về phòng mình. Không, anh ta không làm bất cứ điều gì khiến cô sợ hãi. Điều làm cô sợ hãi lại là cảm xúc của chính cô dường như đã bị lôi vào một cơn mê chẳng bởi một điều gì khác ngoài một ánh mắt, một vẻ gì đó nguy hiểm và kích động ẩn dưới thái độ bình thản của Colt.

-Chẳng có gì. – Benathy ấp úng và đột ngột thúc Dancer đi nhanh để chấm dứt cuộc trò chuyện. Vừa đi cô vừa nghĩ về cánh tay Colt đầy những sợi lông sẫm quăn, khoảng hở giữa hai chiếc răng cửa của anh ta, đôi bàn tay vạm vỡ cầm tách cà phê.

- Thế thì tôi sẽ không phải lo lắng. – Dita nói.

- Dù sao chị không nên lo lắng về tôi.

- À, tôi phải làm vậy. Ai sẽ trông nom cô nếu tôi và Frisco không làm?

- Chắc chắn không phải Mott Findley rồi. – Benathy nói, chỉ về con đường ở phía xa là mốc ranh giới đất đai.

Chiếc xe tải nhỏ màu đen của Mott chạy ầm ầm dọc theo đường hàng rào kéo theo một vệt bụi. Tiếng phanh rít lên khi chiếc xe dừng lại. Mott bước ra và vòng sang phía bên này xe, tiến thẳng tới chỗ họ. Anh ta hất chiếc mũ ra sau gáy và nhìn họ một cách suy đoán.

- Tôi không muốn gặp anh ta vào sáng nay. – Benathy nói, hướng Dancer sang phía đối diện. Hay bất kỳ buổi sáng nào, cô thầm nghĩ. Nếu cô mong có người nào đó biến mất khỏi mặt đất này, thì người đó chính là Mott Findley. Điều không may là trang trại của anh ta lại ở ngay cạnh trang trại của cô.

Mott gọi với sau lưng họ nhưng cả cô lẫn Dita chẳng buồn quay lại. Bất kể Mott muốn nói gì, thì đó cũng không phải là điều họ muốn nghe.

Họ mất một lúc để kiểm tra hàng rào ở phía đông bãi quây, rồi hướng về phía nhà. Giờ đã gần trưa và Benathy rất đói. Sáng nay cô đã không ăn bữa sáng no nê như mọi khi. Cô quá bận rộn vì Alyssa và những rắc rối mà cô bé mang đến. Khi nhìn thấy mái tôn sáng của chuồng ngựa, cô lo lắng một cách ngớ ngẩn là không biết Colt xoay xở như thế nào trong buổi sáng nay, liệu anh ta có tìm được người trông trẻ không hay cả mẹ đứa nhỏ nữa. Cô muốn anh ta quay lại với công việc, và phải thật nhanh chóng.

Chiếc xe tải nhỏ Colt dùng để lái vào thành phố đang đỗ dưới bóng cây sồi lớn và Benathy nghe tiếng khóc của Alyssa vọng tới từ ngôi nhà của người quản lý trang trại khi cô nhảy từ lưng ngựa xuống. Không hề nghi ngờ gì nữa, đứa nhỏ này có lá phổi thật khỏe.

- Nghe như là nó đói. – Benathy nói.

Dita toét miệng cười.

- Trẻ con luôn đói. Và cô trở nên có trách nhiệm với chúng từ bao giờ vậy?

- Từ khi người ta để một đứa trẻ con ở bậc cửa nhà tôi. Benathy gượng gạo đáp.

Dita chỉ cười.

- Tôi phải tới xem khu chuồng ngựa. Cần phải kiểm tra chân của Mocha. – Đối với họ, chị là bác sỹ thú y tại chỗ mỗi khi gia súc đau ốm.

Benathy vỗ vào mông Dancer ra hiệu rằng nó hãy quay lại chuồng ngựa nghỉ ngơi và uống nước trong máng. Để Dancer đi theo Dita và Frypan, Benathy vội vã tiến theo lối đi bộ uốn lượn. Ngay khi mở cửa cô đã gọi.

- Frisco à? Tôi đây. – Cô treo chiếc mũ rộng vành của mình lên giá treo ở hành lang.

- Chết tiệt thật. – Frisco nói. Khi cặp mắt Benathy đã quen với ánh sáng bên trong ngôi nhà, cô thấy Frisco đang ngồi trong căn phòng khách tối trên chiếc ghế tựa bên phải phòng. Ông đang đu đưa đứa trẻ và dường như ông đang cảm thấy mình rất ngớ ngẩn.

- Có lẽ cô sẽ làm cho đứa nhỏ này thôi la khóc. Tôi chắc mình không làm được đâu.

- Colt đâu? – Benathy hỏi khi Frisco đưa Alyssa cho cô.

- Trong bếp giúp Eddie dọn bàn ăn. – Frisco nói to át tiếng ồn ào. – Nhưng đứa trẻ này la hét to quá. – Tuy nhiên ngay khi những lời này vừa được thốt ra khỏi miệng ông, thì Alyssa ngừng khóc ngay.

Frisco nhìn nó vẻ cáu kỉnh.

- Tôi đã nói với cô trẻ con là những kẻ gây rắc rối. Tôi vỗ về nó, trò chuyện với nó mà nó chẳng cho tôi nghỉ ngơi chút nào. Cô chỉ có ôm nó thôi mà nó đã im thin thít. Tôi chẳng bao giờ hiểu được bọn nhóc này. Ơn Chúa là cô đã ở đây và tôi có thể tắm gội được. – Ông biến ngay vào nhà tắm.

Tất cả mọi cảm xúc bao trùm lên Benathy khi đứa nhỏ nằm im trong vòng tay cô. Alyssa có mùi thơm của phấn trẻ con, tóc bé mọc thành một túm nhỏ trên đỉnh đầu. Benathy đã nghĩ về bé cả buổi sáng hôm nay nhưng dù vậy thì cô cũng đã quên mất là bé mới nhỏ nhoi làm sao, bé mới dễ thương và đáng yêu làm sao. Cô mỉm cười với đứa trẻ lúc này đang chăm chú nhìn cô bằng cặp mở lớn. Cô muốn nói với Alyssa rằng bé mới đáng yêu làm sao và khiến cô yêu quý như thế nào, nhưng cô không nói gì bởi vì có lẽ không nên nói với trẻ con theo cách đó. Trẻ con là một thứ gì đó bí ẩn, đặc biệt là cô bé này.

Đôi bốt của Benathy gõ lộp cộp trên nền gạch Mêxico mát lạnh khi cô đi dọc hành lang giữa nhà dẫn qua tất cả các căn phòng mở cửa. Alyssa dường như chú ý đến các bức họa đồng quê màu sắc tô điểm cho những bức tường, thoáng tỏ vẻ chú ý đến những bức tranh đó khi hai cô cháu đi ngang qua.

- Nó đẹp nhỉ, đúng không? – Benathy hỏi. Cô yêu ngôi nhà này. Dita đã bỏ nhiều công sức để trang hoàng. Ngôi nhà trở thành mái nhà thứ hai của cô, nơi cô thường được nồng nhiệt đón chào. Đối với cô, Frisco và Dita giống như bố mẹ cô, và còn Eddie nữa, phải, Eddie thật đặc biệt.

Căn bếp nằm phía cuối ngôi nhà, thuộc phạm vi quản lý của Eddie. Chỉ ngửi mùi thức ăn là đoán được hôm nay họ sẽ ăn món bánh thịt chiên giòn.

- Mùi thức ăn ngon quá. – Benathy nói khi cô đi vòng qua góc nhà vào bếp. Dita bước vào từ cửa sau.

- Chị biết đấy, em là vua đầu bếp của món bánh thịt chiên giòn. – Eddie nói, cặp mắt cậu sáng bừng lên khi múc sốt thịt đổ vào từng vỏ bánh.

- Eddie, cậu có muốn cả hai loại sốt cay và hơi cay trên bàn không? – Colt liếc qua vai mình thấy Benathy, cặp mắt anh dịu xuống khi thấy cô đang bồng đứa trẻ.

- Sốt cay cho hầu hết mọi người, nhưng chị Benathy thích loại sốt hơi cay. Đúng không, chị Benathy?

- Em biết chị thích vậy mà, Benathy nói, bị thu hút khi thấy Colt hành động như một thành viên của gia đình vậy. Đó là một điều đáng mừng cho trang trại chăn nuôi, cô muốn người làm công phải hòa đồng. Nhưng cô đánh giá rằng Colt là một kẻ không hợp, khó gần, tính độc lập. Cô đã không nhận thấy rằng trong khoảng thời gian ngắn sống ở đây, anh ta đã chiếm được cảm tình của Eddie và Eddie cũng chiếm được cảm tình của anh ta. Cô không chắc mình cảm thấy thế nào về điều này. Cô luôn được Eddie yêu mến và có lẽ cô chưa sẵn sàng từ bỏ việc này để cho cậu bé yêu thích Colt McClure.

- Anh có tiến triển gì trong việc tìm mẹ của Alyssa chưa? Cô đột ngột hỏi Colt.

Anh ta đẩy hai đĩa sốt qua mặt bàn ăn bằng sắt tây bóng loáng.

- Vẫn chưa. – Colt đáp. – Việc này phải mất thời gian. – Dù sao tôi đã tìm được một người trông trẻ. – Ánh mắt anh ta vẫn tỏ ra bình thường.

- Một người trông trẻ ư? Ai vậy?

- Cô ta nói là biết cô. Tên cô ta là Loreen Thaxler. Cô ta là con gái của bà chủ thẩm mỹ viện trong thị trấn.

- Tôi nghĩ Loreen đang có công việc làm thêm mùa hè ở một cửa hàng giảm giá ở Lublock.

- Cô ta đã nghỉ việc hay đại loại thế. Cô ta có thể dùng tiền kiếm được từ việc trông trẻ để mua quần áo đồng phục.

Loreen sắp sửa vào năm cuối trường trung học, cô là một cô gái độc lập và đáng tin cậy. Bà Rubye, mẹ của Loreen, đã cắt tóc cho Benathy nhiều năm nay rồi.

- Khi nào cô ta bắt đầu?

- Ngày mai.

- Phải, cứ cho là như vậy.

Benathy cộc lốc gật đầu. Cô không muốn trở nên quá thân thiện, mặt khác cô muốn hỏi anh ta đến nay đã làm gì để tìm Marcy, mẹ của đứa nhỏ. Bất cứ điều gì cô muốn hỏi đã bị cản trở bởi không khí ồn ĩ khi họ ngồi vào bàn dùng bữa trưa.

Eddie đẩy một đĩa salad to qua bàn.

- Giờ chị sẽ cho đứa bé vào giường chứ, Benathy?

- Nó không có vẻ buồn ngủ và dù sao, chị cũng thích bế nó. – Benathy nói, thích cách Alyssa gập những nhón tay nhỏ xíu của nó lại.

- Tôi đã mua một chiếc ghế cho nó. – Colt nói, chỉ tay qua vai mình về chiếc ghế trẻ con ở chiếc bàn phía xa.

- Tốt hơn cô nên đặt đứa trẻ xuống. – Dita nói với Benathy. – Cô cần phải ăn. Nếu cô ăn không đủ no thì chiều nay không còn sức để làm việc đâu, còn tôi thì cần người làm cùng mình có đủ một trăm phần trăm sức lực.

Benathy thở dài và đứng lên. Cô biết Colt nhìn theo khi cô buộc Alyssa vào ghế.

- Tôi cho là cô bé có thể nằm ở trên bàn và nhìn chúng ta. – Benathy nói.

- Điều tôi cần là có người nhìn xuống cổ họng tôi trong khi tôi nuốt thức ăn. – Frisco nói, nhưng chẳng ai mảy may chú ý đến ông. Họ đã quá quen với những lời phàn nàn của ông rồi.

Bữa ăn trưa gồm có bánh thịt chiên giòn, salad đậu xanh hái từ vườn và trà ngọt. Colt hết lời ca ngợi tài nấu nướng của Eddie.

- Em là vua món bánh thịt chiên giòn mà. – Eddie nói, cậu đứng dậy để lấy thêm vỏ bánh. – Anh có muốn gì không?

- Có lẽ em có thể dạy anh cách làm? – Colt đề xuất.

- Không đâu. – Eddie nói. – Em sẽ mất danh hiệu vua làm bánh thịt chiên giòn nếu chỉ cho anh cách làm.

- Nếu anh có thể làm tốt món bánh thịt chiên giòn, anh sẽ chịu là hoàng tử làm bánh thịt chiên giòn. Colt nói và Eddie vui mừng thốt lên.

- Thôi được. Có thể được. – Cuối cùng cậu kết luận.

Benathy im lặng ăn, lắng nghe câu chuyện diễn ra xung quanh. Dita muốn biết liệu Frisco đã gọi bác sỹ thú ý đến khám cho Mocha chưa. Frisco vẫn chưa gọi nhưng ông đã có thể gọi được vào sáng nay nếu không bận trông đứa nhỏ mất cả nửa giờ hoặc hơn. Benathy tự hỏi, nếu đã có một chiếc ghế trẻ em thì tại sao Frisco vẫn phải bế Alyssa chứ. Có kết luận là ông thực sự thích bế Alyssa, nhưng do bản chất khó tính của mình nên ông không muốn thừa nhận điều này.

Dita nhắc Eddie rằng cậu định làm vườn chiều nay và Benathy nói với Frisco không nên ra ngoài trời nóng nếu ông định giúp làm vườn. Cuối bữa Eddie mang ra một chiếc bánh dừa mà cậu đã mua ở cửa hàng bánh nhà thờ và mọi người đều nói là nó rất ngon. Đó là một bữa ăn trưa thông thường, vậy mà với Colt McClure ngồi đối diện và không nói gì cả, thì có một cái gì đó không bình thường chút nào.

Khi ăn xong, Benathy đẩy ghế ra và đứng lên.

- Anh có định dạy Rắn chuông chiều nay không?. – Cô hỏi Colt.

- Chắc chắn rồi. – Colt đáp. – Nếu đứa bé ngủ.

- Em sẽ trông nó. Em sẽ trông được nó để anh có thể dạy Rắn chuông. – Eddie nói.

- Còn việc làm vườn nữa. – Dita nhắc con.

- Sau khi làm vườn xong, con sẽ trông đứa bé. – Eddie nói, nhìn Colt cầu cứu.

Colt đứng dậy.

- Cậu có thể tới ngôi nhà sau khi làm vườn xong.

Mặt Eddie sáng bừng lên.

- Có lẽ vậy. – Cậu nói.

Benathy đang ra khỏi nhà thì Colt đuổi kịp cô ở hành lang.

- Tôi muốn cám ơn cô vì cô tốt bụng trong vấn đề này.

Cô nhìn vào khuôn mặt nghiêm túc của anh, nhìn vết sẹo chạy theo gò má trũng của anh.

- Chúng tôi rất hòa hợp với nhau ở trang trại Banner-B – Cô nói – Khi một người gặp rắc rối, tất cả chúng tôi sẽ xúm vào để giải quyết vấn đề đó. – Cô không nói thêm là họ không cần thêm bất kỳ vấn đề nào nữa, cô cho rằng anh ta đã nhận ra điều đó. Tuy nhiên,càng cố tỏ ra lạnh lùng với gã đàn ông này bao nhiêu, cô càng không thể làm được.

- Tôi sẽ gặp cô vào cuối buổi chiều nay. – Tại bãi quây. – Colt nói.

- Tại bãi quây. – Benathy nói và quay người đi, bước ra ngoài làn không khí nóng nực chói lóa của trời chiều. Cô không biết là tại sao gã cao bồi này lại hấp dẫn cô. Cô nhận ra rằng mình không muốn và không cần biết.

Sau bữa chiều, Colt dẫn Rắn chuông vào bãi quây để cho nó chạy bở hơi tai trước khi anh bắt đầu luyện nó. Anh thấy Benathy đang đi từ phía ngôi nhà tới, trông thật tươi tắn. Lúc trước anh đã thấy cô cùng cưỡi ngựa với Dita và anh đã cố ý tránh mặt họ. Anh chắc một điều là Dita không thích những lúc anh ở cùng Eddie và Benathy cũng vậy. Anh dường như không thể suy nghĩ nghiêm túc được khi cô ở gần.

Con ngựa hôm nay thật cứng đầu và còn ngang ngược hơn khi Benathy nhô người lên trên hàng rào và ngồi đó nghiêm nghị theo dõi khi Colt nhìn chằm chằm vào con ngựa. Đầu tiên Rắn chuông kháng cự, ngọ nguậy và đập vó xuống đất khi nó chạy vòng quanh bãi quây. Colt mong giá hàng rào bãi quây được làm bằng những chiếc ván để có thể hạn chế được tầm nhìn của con ngựa và khiến nó dễ dàng tập trung.

Cuối cùng con ngựa vểnh tai về phía Colt và nhấp nhô hàm,thoáng để lộ hàm răng.

- Điều đó có nghĩa gì vậy? – Benathy hỏi nhỏ.

- Nó cho tôi thấy nó đã sẵn sàng nói chuyện. – Colt trả lời, mắt vẫn không rời con ngựa. Anh cảm thấy ổn khi Rắn chuông cúi đầu xuống. – Nghĩa là nó đã sẵn sàng cho bước tiếp theo, tức là tôi phải cho nó thấy tôi là con ngựa đầu đàn. Đây là điều tôi phải làm bằng được. – Colt đứng nghiêng một góc 450 so với Rắn chuông, và biết rằng thế là đủ. Rắn chuông ngừng chạy và tiến thẳng tới chỗ anh, dừng lại ngay cạnh anh.

- Vậy đó là ngôn ngữ cử chỉ à? – Benathy hỏi.

- Cô có thể gọi nó là vậy.

- Đó có phải là thứ mà họ gọi là tiếng thì thầm của ngựa không?

- Đại loại vậy. – Colt vuốt mặt Rắn chuông. - Tao sẽ quan tâm đến mày, nhóc à. Tao sẽ không để chuyện gì xảy ra với mày . – Con ngựa khẽ lắc mình nhẹ.

Colt đi vài vòng quanh bãi quây với Rắn chuông ngoan ngoãn theo sau.

- Cô có thấy nó đang làm gì không? Anh ta hỏi Benathy lúc này vẫn đang quan sát từ chỗ ngồi của mình trên hàng rào. – Ngựa luôn là loại động vật sống theo bầy đàn. Bằng ngôn ngữ cử chỉ của mình, tôi sẽ cho nó thấy rằng tôi là con ngựa đầu đàn. Nó sẽ tuân theo tôi.

- Nó tin tưởng ở anh. Anh là người đầu tiên có khả năng tới gần kề từ lúc nó đến trại Banner-B. – Giọng Benathy có vẻ kinh sợ và Colt đoán có lẽ cô sợ thật.

- Giờ chúng ta sẽ thử một điều mới nữa. – Colt đi qua đám bụi do người và ngựa tạo ra và giật chiếc yên ngựa lúc trước anh vắt lên hàng rào.

- Nó sẽ không chịu đựng được điều đó đâu. – Benathy báo trước nhưng Colt chỉ toét miệng cười và nói. – Hãy đợi xem.

Rắn chuông đứng bình thản khi Colt từ từ đặt chiếc yên xuống rồi vắt qua lưng nó. Anh nói với chú ngựa bằng một giọng nhẹ nhàng, cho nó biết một chú ngựa có khả năng như nó nên phải làm gì, vừa nói vừa thắt chặt đai yên. Khi đai yên được thắt xong. Rắn chuông hơi đảo mắt và lắc người, tai vểnh lên cho tới khi Colt thận trọng thay đổi vị trí của mình.

- Tại sao anh để nó chạy? – Benathy hỏi khi con ngựa lang chạy nước kiệu quanh bãi quây.

- Tôi muốn nó thấy thoải mái để quen với ý nghĩ có một chiếc yên trên lưng. Nó phải biết nó vẫn an toàn khi mang yên trước khi người ta định cưỡi lên lưng nó.

Họ nhìn Rắn chuông thỉnh thoảng lại chụm vó. Tuy nhiên, giờ dường như con ngựa chỉ chụm vó biểu diễn thôi chứ không có vẻ hùng hổ nữa.

- Nó sẽ làm thế nữa với những chiếc vó của nó. – Benathy nói sau khi Rắn chuông chạy thêm chạy thêm vài vòng nữa quanh bãi quây.

- Mày đã sẵn sàng chưa nhóc? – Dường như Colt có khả năng đọc được ý nghĩ của động vật, điều này chẳng bao giờ bị thất bại cả. Bởi vì Colt áp dụng phương pháp của anh dựa trên những điều anh quan sát được chứ không phải từ những quyển sách dạy nguyên lý do những người khác viết ra. Từ lâu rồi anh đã quẳng những quy tắc sách vở vớ vẩn đó đi rồi.

Con ngựa bình tâm lại và tiến tới đứng cạnh Colt, cho phép anh vuốt ve nó.

Sau vài phút, Colt dùng đến dây cương. Rắn chuông hành động như thể dây cương không thành vấn đề gì lớn cả. Thực tế, Benathy khó có thể tin được rằng đây chính là con ngựa đã suýt nữa giết cô khi cô thử dạy nó cũng bằng phương pháp này chỉ một ngày trước.

Cuối cùng Colt chà tay lên yên và dây đai yên, thì thầm những lời âu yếm vô nghĩa với Rắn chuông. Anh nói với nó rằng nó là chú ngựa đẹp như thế nào, rằng rất tốt để từ bỏ thói cũ, và nó có thể giúp đỡ mọi người trong trang trại như thế nào, rằng giờ nó có một mái nhà và không có ai cố tình làm nó đau. Anh nói rằng tất cả những gì Rắn chuông cần là phải học thêm một số điều quan trọng nữa và rồi anh và Rắn chuông có thể cùng nhau đi qua bình nguyên Texas rộng lớn, cùng đi dồn bê, đi tuần dọc theo hàng rào và sẽ có thời gian dành cho nhau mà một con người và một con ngựa có thể có được.

Khi Colt nói xong, Rắn chuông đứng yên lặng, như thể bị thôi miên. Colt có thể nói rằng sự tin tưởng của chú ngựa lang đối với anh đang tăng lên.

- Rắn chuông giỏi lắm. Làm việc tốt lắm. – Colt bắt đầu tháo yên ngựa ra.

- Bài học kết thúc rồi ư?

Colt quá chăm chú vào chú ngựa đến nỗi quên bẵng mất Benathy, nhưng khi anh ngẩng lên và thấy cô vẫn vắt vẻo trên hàng rào, áo sơ mi trắng, tóc được cặp hất ra đằng sau, anh tự hỏi làm sao mà anh có thể quên chứ.

- Chưa, Ngày mai tôi sẽ cưỡi nó.

- Ngày mai ư? Ồ, không. – Giọng cô có vẻ thảng thốt, bứt anh ra khỏi dòng suy nghĩ của anh.

- Điều đó làm phiền cô ư?

- Tôi sợ là nó chưa sẵn sàng.

- Ồ, nó đã sẵn sàng rồi. Mày đã bị coi là chú ngựa vô dụng rồi, đúng không, nhóc?

Benathy nhảy xuống hàng rào.

- Hy vọng anh biết mình đang làm gì. – Cô nói vẻ ngờ vực.

Colt nhấc chiếc yên lên và tiến tới phía chuồng ngựa.

-Con ngựa này được lắm.

- Colt?

- Vâng. – Colt quay lại nhìn cô.

- Cả anh cũng được lắm.

Colt ngần ngừ, không quen với sự tán dương, sợ rằng anh đã đỏ mặt.

- Anh có cách thức tuyệt vời với ngựa. – Benathy nói – Thật tuyệt.

- Tôi không nghĩ là tôi muốn dạy ngựa nữa. – Colt đáp, trước khi nhận ra rằng anh nói quá nhiều.

Trước cái nhìn bối rối của cô, anh nhún vai.

-Bỏ qua chuyện này đi. – Anh cộc lốc nói. Benathy vẫn chăm chú nhìn theo khi anh đi khuất vào góc tối của chuồng ngựa.

Chú ngựa Buckaroo đang đứng đợi, đầu ngẩng cao khi Colt cầm chiếc yên ngựa bước vào.

- Tại sao tao phải nói vậy chứ? – Colt hỏi, nhưng chú ngựa vẫn đứng cọ mũi vào cửa chuồng, có lẽ nó đang nghĩ đến một điều thực sự quan trọng như là khẩu phần ăn bữa tối của nó.

***

Sau khi trời tối, để Dita và Eddie ở lại với Alyssa, Benathy chậm rãi đi tới chỗ chiếc ghế dài tại nơi ẩn náu đặc biệt của cô cạnh con mương Mặt trăng nhỏ. Cô tháo đôi bốt và tất ra, thở dài một cách hài lòng nhúng đôi chân xuống làn nước mát lạnh. Cô rất biết ơn con mương nhỏ này. Nó cung cấp nước tưới cho trại chăn nuôi và bởi vì có nó, cô thấy nhẹ nhõm đầu óc trong đợt hạn hán kéo dài này. Các chủ trang trại khác đều ghen tị với cô về con mương này. Kể cả Mott nữa. Anh ta phải phụ thuộc vào nguồn nước giếng và chuyện giếng thường khô cạn khi trời ít mưa là chuyện bình thường ở những vùng như thế này.

Nhưng giờ chuyện khô cạn không phải là điều mà cô bận tâm. Cô cố chú tâm vào vấn đề kinh doanh. Nhưng dù đã cố gắng như thế nào, cô cũng không thể nghĩ được bất cứ chuyện gì ngoài việc nghĩ về Colt McClure. Anh ta đã xâp phạm không gian của cô, xâm chiếm trí tưởng tượng của cô, khiến cô có cảm giác lo lắng về tài năng lạ thường của anh ta trong việc huấn luyện Rắn chuông. Nhưng càng biết thêm về anh ta, cô càng hiểu anh ta ít hơn.

Kinh nghiệm của cô về đàn ông là rất ít, nói thẳng ra thì chẳng đáng là bao. Cô không dám chắc mình hiểu họ nghĩ gì hoặc muốn gì. Frisco là một ví dụ, sau chừng ấy năm cô mới chỉ bắt đầu nhận ra điều gì đã thúc đẩy ông. Giờ đến lượt Colt, người thậm chí còn khó hiểu hơn. Chí ít thì cô cũng dễ dàng hiểu Justin. Họ đã thực sự đồng điệu về tâm hồn.

Justin. Chồng cô. Người yêu và người bạn của cô. Anh luôn là người kiên nhẫn và hiểu biết, và việc chăm sóc cô luôn là điều quan trọng nhất trong suy nghĩ của anh. Đó là tại sao cô thấy tự nhiên và bình thường để nói chuyện với anh khi cô tới nơi ẩn náu đặc biệt này. Cô không cần phải nói to thành lời, cho dù đôi khi điều này khiến cô nhẹ nhõm. Tất cả những điều cô cần là cân nhắc về những suy nghĩ của mình, hỏi anh những lời khuyên và chú ý xem mình nghe được gì, không phải bằng đôi tai mà bằng trái tim.

“Có nhiều điều mà em không biết về Colt McClure”. Cô thì thầm. – “Em không biết liệu mình có tin tưởng được anh ta không.”

Nhưng lần này chẳng có câu trả lời nào vọng tới cả. Thứ duy nhất cô nghe thấy là tiếng xào xạc của những chiếc lá trên đầu. Làn gió nhẹ thổi cuốn vài chiếc lá qua con đường mòn và đó là lúc cô nghe thấy những tiếng bước chân. Cô ngẩng đầu lên, giật mình thảng thốt.

- Tôi nghĩ có thể tìm thấy cô ở đây. – Colt nói. Anh chẳng hơn gì một bóng hình so với những thân cây, một bóng hình biết cử động. Cô ngạc nhiên là anh đã lặng lẽ xâm phạm nơi riêng tư của cô. Bước chân của anh bị lẫn trong tiếng nước rì rầm chảy, cuộn qua những tảng đá, sủi bọt ở những hố xoáy.

- Tôi có thể ngồi được không?

Cô chưa bao giờ chia sẻ chỗ này với bất cứ ai khác và việc anh ta ở đây thật không đúng lúc chút nào. Nhưng mặt khác, điều này cũng chẳng có gì sai trái cả.

- Được. – Cô đáp.

Anh ngồi xuống một gốc cây cách chỗ cô mấy bước chân. Cô không nhìn được vẻ mặt của anh nhưng có thể nhận thấy mùi xà phòng thoang thoảng. Cô biết rằng Colt đã tranh thủ thời gian rửa mặt và cổ sau bài dạy Rắn chuông, nhưng cô biết đối với cô điều này là không cần thiết.

Hình dáng đầu Colt chỉ mờ mờ trong bóng tối. Giọng anh rất bình thản, tỏ vẻ tôn trọng.

- Tôi muốn nói với cô rằng tôi cần gọi thêm một số cú điện thoại nữa để tìm mẹ của Alyssa. Tôi không muốn làm tăng chi phí hóa đơn điện thoại của cô, do vậy hôm nay tôi đã định mua một thẻ điện thoại đường dài trả trước ở thị trấn. Nhưng cửa hàng tạp phẩm Murdock không có, do vậy tôi nghĩ cô có thể trừ tiền những cuộc điện thoại tôi gọi vào tiền lương của tôi. Thế có được không ạ? – Anh nín thở, chờ câu trả lời của cô. Đối với anh điều quan trọng là cô không nghĩ anh đang lợi dụng cô. Anh không bao giờ lợi dụng bất kỳ một phụ nữ nào, anh thường tự mình gánh vác mọi chuyện.

- Tôi sẽ làm vậy. – Benathy cố làm cho giọng nói của mình có vẻ thân thiện dù cô không cảm thấy. Cô không muốn anh ta nghĩ cô quan tâm đến anh ta. Nhưng cô đã quan tâm. Thực sự là vậy. quan tâm đến mỗi sắc thái trong lời nói của anh ta, quan tâm đến nam tính thô ráp của anh ta và chất giọng khàn khàn nghe như ai đó đang bước trên những chiếc đai ốc rỉ ngoèn. Cô cũng ý thức về cặp mắt của anh ta, cách chúng dõi theo mọi cử động của cô khi anh ta nghĩ cô không chú ý.

Colt đằng hắng và việc này khiến anh mất một lúc mới nói tiếp.

- Tôi ghét phải gây ra nhiều phiền toái vậy.

Benathy không biểu hiện gì.

- Anh phải làm những gì anh cần phải làm.

- Nhưng, như Frisco đã nói, có quá nhiều việc phải làm với trẻ con.

Benathy không bác bỏ điều này.

- Tôi biết anh đang cố tìm mẹ của Alyssa. Tôi hy vọng anh sẽ sớm tìm được. Trong lúc đó…- Cô bỏ lửng câu nói, không muốn khuyến khích anh ta giảm bớt cố gắng tìm kiếm nhưng muốn anh ta hiểu rằng cô sẵn sàng cho thêm thời gian. Cô tự nhủ là vì đứa trẻ chứ không vì anh chàng cao bồi này.

- Tôi nghĩ mình nên bắt đầu chăng dây thép gai sớm. Có lẽ phía trên bãi cỏ phía Đông.

- Ý tưởng tốt đấy. Đã đến lúc dựng hàng rào rồi.

- Vâng. Với đợt hạn hán này, cô có thể sử dụng chỗ bãi cỏ mở rộng thêm. Cô có nghĩ là trời có vẻ sẽ mưa sớm không?

- Tôi chẳng thấy có dấu hiệu gì. Chúng ta có thể hy vọng là vậy.

Im lặng kéo dài giữa họ nhưng không ai cảm thấy bất tiện. Dường như thật kỳ quặc để cùng ra ngoài chỗ này trong một đêm như đêm nay, thường thì cô ở trong nhà, tính toán sổ sách của trang trại, xem phim hoặc chuẩn bị đi ngủ. Cô lén nhìn Colt, thấy rằng anh đang chăm chú quan sát cô và cô cảm thấy má mình nóng bừng trước ánh mắt anh ta. Cô không biết anh ta thực sự nghĩ gì về cô. Ngoài sự tôn trọng mà anh ta tỏ ra với tư cách là một người làm thuê, liệu anh ta có nghĩ cô là một người dễ hòa thuận không? Có thông minh không? Có xinh đẹp không?

Có gợi cảm không?

Cô rùng mình, dù trời không lạnh. Một điều chắc chắn là cô không nghĩ về chuyện gợi cảm. Cô không nên ngồi đây một mình với Colt. Điều này chỉ gây ra nhiều ý nghĩ, mở ra nhiều khả năng.

Cô nhổm người dậy và nói liền một mạch.

-Tôi cho là mình nên quay về nhà và xem Dita và Eddie xoay xở với Alyssa như thế nào?

Anh ta nhanh chóng trả lời, cô nghĩ là quá nhanh là đẵng khác.

- Tôi chắc mọi chuyện vẫn tốt đẹp.

Benathy không trả lời và Colt lặng lẽ theo sau cô qua những bụi cây nhỏ tới đường dành cho xe chạy. Một mảnh trăng yếu ớt treo trên bầu trời lấp lánh sao. Những chú dế rả rích kêu, một chú cú rúc lên và một chú chó sói trên những ngọn đồi phía Nam tru lên dưới ánh trăng. Bước chân họ thật lặng lẽ, nhòa lẫn trong bụi. Colt có chuyện muốn nói với cô và anh nhận ra cách tốt nhất là đưa ra một chủ đề gần với vấn đề đó.

- Benathy! Anh gọi, rồi dừng lại cho tới khi cô liếc nhìn anh một cách dò hỏi.

Anh thở dài

- Hôm nay ở thành phố tôi đã nghe nói về sự mâu thuẫn giữa cô và Mott Findley. Có người ở hiệu thuốc hỏi tôi xem liệu tôi có hy vọng được trả công ở đây không và anh ta cho tôi biết đôi chút về chuyện gì đang xảy ra.

Benathy ngẩng phắt lên. Cô có vẻ tức giận và thách thức.

- Anh sẽ được trả công. Đừng lo.

- Tôi không…

Dù sao trông cô vẫn có vẻ bực mình.

- Đó là tin đồn do Mott tung ra. Rằng tôi không thể trả tiền cho những người làm cho mình. Đó là cách anh ta làm để ngầm phá hoại và làm nhụt ý chí của tôi.

- Tại sao anh ta lại xấu tính vậy?

- Quá đơn giản, anh ta muốn có trại chăn nuôi này. Anh ta sẵn lòng làm mọi việc để có được nó.

- Cô có vẻ chua chát quá.

- Ai mà không vậy chứ? Nhưng tôi sẽ không để anh ta có được trang trại Banner-B. Tôi đã hứa với Justin rồi

Họ tiếp tục bước trong khi Colt suy nghĩ về những thông tin này. Giờ anh đã hiểu, hoặc nghĩ rằng mình đã hiểu, rằng tại sao Benathy lại làm việc quá vất vả như vậy để giữ cho trang trại đứng vững.

- Việc đó không dễ dàng gì. – Anh nói

- Không hẳn vậy. Đặc biệt là khi Mott làm mọi chuyện có thể khiến tôi thất bại. Những điều anh ta nói chắc chắn sẽ gây khó khăn cho tôi khi tìm sự giúp đỡ.

- Được rồi, giờ cô đã có được sự giúp đỡ.

- Tôi rất cảm ơn chuyện này. Tôi thực sự cần – Cô nói, nhìn thẳng về phía trước và bước đi với hai cánh tay khoanh trước ngực. Giờ cô dường như đã bình tĩnh tập trung hơn. Có lẽ vì anh đã khiến cô yên tâm.

Ngôi nhà phía trước họ có vẻ ấm cúng, yên ả với những ngọn đèn sáng trong những cửa sổ tầng dưới. Đó là kiểu mái nhà mà Colt luôn mơ ước, nhưng trong suốt ba mươi lăm năm cuộc đời mình, anh vẫn chưa có được vận may đó.

Ánh đèn từ ngôi nhà chiếu một vệt mờ trên khuôn mặt Benathy.

- Cô biết đấy, Benathy, tôi không có ý định đi nơi khác đâu. – Anh nói giọng đều đều.

Benathy nhìn anh dò xét.

- Quyết định chứ?

- Phải, có lẽ vậy, nhưng không phải ngay lúc này. Tôi mong là mình sẽ tiếp tục khi tới lúc bắt đầu công việc kinh doanh của mình.

- Tôi cho là Gompers không phải là nơi mà những người từ nơi khác đến chọn để ở lại lâu dài. – Cô nói.

Bóng bờ vai Colt nâng lên hạ xuống chứng tỏ anh đã nhún vai. Cô không hiểu điều này nghĩa là gì.

- Anh dự định bắt đầu công việc gì? – Cô hỏi.

Anh dường như nhìn vào một khoảng xa xôi mà cô không nhìn thấy và khi nói, giọng anh dứt khoát và khẳng định.

- Dạy ngựa theo cách mà chúng phải được dạy. Dạy những người khác sử dụng các phương pháp của tôi. Dường như sẽ có rất nhiều con vật hạnh phúc hơn nếu con người biết họ đang làm gì.

Thật là một ý tưởng vĩ đại. – Benathy chậm rãi nói – Có lẽ anh đã làm tốt việc đó.

- Phải. Đó là điều mà tôi đã nhận ra.

Khi họ tới gần ngôi nhà, Jesse xuất hiện từ chỗ ngồi quen thuộc của nó ở cổng và lẽo đẽo theo họ, tai vẫy vẫy, lưỡi thè ra ở một bên mép.

- Đề phòng đó. – Benathy cảnh cáo. Nhưng Colt đã cúi người và gãi nhẹ vào tai chú chó. Trước sự ngạc nhiên của Benathy, Jesse đứng yên khi bàn tay to lớn của Colt chạm vào đầu nó. Chú chó cho phép Colt vỗ về nó.

- Chắc Jesse thích anh. Nó không bao giờ cho những người lạ chạm vào mình.

- Tôi cho rằng mình không phải người lạ nữa.

Điều này đúng. Anh ta không còn là người lạ nữa.

- Tôi có thể làm việc với Jesse, nếu cô muốn. – Colt nói – Sẽ loại bỏ một số thói quen xấu nhất của nó.

- Thật tuyệt. Có lẽ tôi có thể trồng những cây hướng dương quanh nhà.

Colt thẳng ngươi lên và mỉm cười.

- Có lẽ.

Eddie bước ra khỏi nhà, khuôn mặt tròn của cậu sáng lên dưới ánh đèn vàng treo trên cổng.

- Đứa bé đã ngủ được một giấc dài. Mẹ đang ở đây và hai mẹ con em đang xem tivi.

-Thật tuyệt, Eddie. Colt và chị sẽ ở đây. Mẹ em và em có thể về nhà nếu muốn.

Jesse chui vào chuồng của mình cạnh ghế xích đu và Benathy đi trước Colt tới cầu thang phía sau, trong khi Eddie bước vào nhà để tìm Dita. Chiếc cửa ngăn đóng sập lại sau lưng cậu, để lại Benathy và Colt đứng ở cửa. Benathy nghĩ, ánh đèn thật chói mắt, quá sáng. Cô thích đi dạo dọc theo lối đi, trò chuyện bình thản với Colt. Cô thích nói chuyện với anh.

- Benathy. – Colt gọi. Cô nhận thấy có một điều gì thật khẩn khoản trong giọng nói anh, một thức gì đó thật xao động.

Cô quay đầu lại, không nhận ra rằng anh đang đứng rất gần sau lưng cô. Trong khoảng khắc đó, cô không dám nhìn vào mắt anh vì sợ điều mình sẽ nhìn thấy trong đó. Nhưng cô không thể không nhìn và khi làm vậy, một luồng khí nóng kỳ lạ chạy khắp người cô và cô không thể suy nghĩ được. Colt dường như đã tạo ra một điện trường và cô bị hút vào đó. Và nếu họ chạm vào nhau thì có thể những tia lửa điện sẽ phát ra. Cô nhắm mắt rồi mở mắt ra và thấy những tia lửa điện.

Nhưng không, chỉ là những con đom đóm lập lòe ở vườn thôi.

Colt chạm vào tay cô, lướt những ngón tay dọc theo làn da cô như thể không kiềm chế được bản thân và có lẽ anh không thể. Có lẽ anh ta cũng cảm thấy cái năng lượng lạ lùng đã khiến cho cô cảm thấy thật sinh động, thật ý thức.

- Đừng. Cô thì thào khi đầu anh cúi xuống người cô. – đừng.

Và cô gạt tay anh ra, chạy vào chiếc cửa ngăn, để anh đứng ngoài ngó theo qua những mắt lưới.

Khốn kiếp! Colt nghĩ khi nhận ra rằng mình đã làm gì. Một điều gì đó có thể đã xảy ra. Sẽ phải xảy ra.

Anh run người vì thiếu kiềm chế của mình. Anh biết sau này anh nên thận trọng hơn khi ở gần Benathy. Anh chắc mình không muốn mất chỗ làm ở đây bằng cách làm tổn thương đến bà chủ. Anh cần chỗ làm này, anh thích công việc ở đây. Anh có nhiều thứ muốn làm. Anh muốn giúp đỡ Benathy sắp xếp lại trang trại. Anh muốn uốn nắn Rắn chuông, biến nó thành con ngựa có ích. Anh muốn biến đổi Jesse James thành một công dân đáng yêu, dạy cho nó cách chăm đàn gia súc cùng với anh và Buckaroo.

Anh muốn…

Quỷ thật. Anh muốn Benathy Burke. Nhưng anh biết rõ rằng mình không thể làm bất cứ điều gì trừ phi cô cũng muốn anh.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Amela Browning

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.