Bí Mật Của Chàng Cao Bồi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Sau khi rời khỏi chỗ Benathy, Colt không còn tâm trạng để bắt đầu công việc bình thường của mình. Thay vì vậy, anh dọn dẹp kho chứa dụng cụ, ném các lốp máy kéo cũ, những mảnh dây cương và những thanh chắn xe tải rỉ ngoèn vào thùng sau chiếc xe tải để đem đi đổ ra đống rác. Điều khiến anh tức giận là lúc Benathy bị xúc phạm anh không thể làm gì được, những vấn đề anh không thể giải quyết được. Cô đáng phải có người để chăm sóc, có người thay mặt cô để xử lý gã Mott Findley. Anh ước giá mình là người đó, và có lẽ anh có thể là người đó được. Đó là một lý do khác để anh muốn trường dạy ngựa của mình thành công, để trở thành người bảo vệ Benathy. Nhưng giờ anh cảm thấy mình thật vô dụng. Dù không hoàn toàn vậy. Anh biết mình có ích khi làm những việc cần phải làm chẳng hạn như dọn sạch kho dụng cụ. Anh làm việc với sự trả thù, mong mỗi thứ anh kéo ra xe tải là cái đầu của Mott.

- Anh làm vậy để làm gì? – Eddie hỏi. Cậu từ nhà tới và đang nhai một quả táo.

- Cần phải làm thế. – Colt trả lời. Eddie nhìn anh một lúc rồi vứt lõi táo ra hàng rào.

- Cậu còn táo ở nhà không, Eddie? –anh hỏi.

- Chác chắn rồi. Hãy tới đó và em sẽ lấy cho anh một quả.

Họ đi tới ngôi nhà của người quản lý và Eddie bước vào trong. Eddie đưa cho Colt hai quả táo qua cửa bếp.

- Một cho anh và một cho Buckaroo.

- Chú ngựa già Buck thích điều đó lắm, Eddie .

- Anh có thích món sườn em nấu hôm qua không Colt?

- Anh thích lắm, Eddie nhưng nó hơi khô.

- Anh nghĩ như vậy? Khô ư? - Mặt Eddie xị xuống.

- Có lẽ chúng cần được rưới thêm nhiều nước sốt ngon mà em đã làm. Dù sao chũng cũng ngon lắm.

- Được rồi Colt. Hôm nay em sẽ làm món spaghettiAnh sẽ ăn tối ở đây chứ?

- Chắc chắn rồi, Eddie .

Sau khi rời khỏi ngôi nhà của người quản lý, Colt dẫn Jesse ra sau chuồng ngựa và chỉ cho nó một số điểm làm thế nào để hòa thuận với con người. Jesse nhanh chóng từ bỏ thói quen ngỗ ngược của những chú chó không được dạy bảo, học cách chạy đến khi được gọi và đi theo mọi người. Colt quyết định mấy hôm nữa phải dạy cho con chó ngốc ngếch này nhảy qua những chiếc vòng. Kể cả Frisco cũng bị gây ấn tượng khi từ ngôi nhà của mình tới đây để xem chuyện gì đang xảy ra.

- Tôi chưa bao giờ thấy Jesse chạy nhiều hơn vài giờ mà không kéo cái gì đó. - Frisco nói khi cúi xuống vỗ vào đuôi Jesse .

- Khi tôi dạy nó, tôi chỉ cho nó chỗ nào là sai và chỗ nào đúng để làm. - Colt đặt chiếc yên ngựa trên lưng Buckaroo.

- Có lẽ hôm nào tôi sẽ cho lũ ngốc nghếch này vào nhà.- Frisco nói tràn đầy hi vọng – Nó đi cùng tôi từ lúc Benathy và Dita không để tôi chăn gia súc cùng họ nữa.

Colt mủi lòng bởi sự thương tổn này của Frisco.

- Chắc chắn, điều này sẽ tuyệt đấy. Colt cúi xuống và gãi vào một tai chú chó – Anh bạn già Jesse James này đang tiến bộ đó. Này, tại sao ông không gọi nó? Ông có thể cho nó một chiếc bánh biscuit nếu nó chú tâm.

Frisco gọi cho Jesse, khuôn mặt ông nhăn lại vì hài lòng khi Jesse từ từ bước tới cạnh ông và ngồi chờ một cách lịch sự so với cách xử sự trước kia của nó.

- Như thể không cần phải đánh nó chút nào. Frisco nói – Anh biết đấy, Colt, có lẽ anh làm tốt những gì phải làm.

Colt toét miệng cười, kinh nghiệm dạy anh rằng những lời khen thường khó được thốt ra từ miệng nhưng người như Frisco.

- Nói về điều đó, hôm nay ông muốn tôi làm gì? – Anh hỏi hỏi khi xiết dây cương chặt hơn.

- Hãy cưỡi ngựa ra ngoài và kiểm tra gia súc ở bãi cỏ xanh. Tôi sẽ nói chuyện với anh vào bữa tối, anh có thể nói với tôi chúng như thế nào.

- Được rồi. Còn gì nữa không?

- Giờ chỉ có vậy. – Frisco tập tễnh bước về phía trước.

Lời khen của Frisco khiến Colt nhẹ đầu óc sau chuyến thăm của Mott và anh huýt sáo khi nhảy lên yên ngựa. Anh không phiền lòng phải đưa Buck ra Bãi cỏ xanh vào sáng nay. Việc cưỡi ngựa tạo cho anh nhiều thời gian để suy nghĩ về trường dạy ngựa, về những trang thiết bị anh cần, những công việc sửa chữa cần phải tiến hành, không kể đến việc phải bỏ ra chi phí ban đầu là bao nhiêu. Anh muốn đưa cho cho Benathy kế hoạch kinh doanh vài ngày nữa trước khi cô suy nghĩ và thay đổi ý kiến.

Colt vẫn còn cảm giác lo lắng về cơ hội mà Benathy dành cho anh và cách mà anh cảm thấy, dường như anh trở nên quan trọng với một ai đóĐó là điều khiến anh cởi mở với cô đêm qua. Cho tới nay anh chưa  bao giờ nói với ai về nhưng kinh nghiệm đã hình thành và được giũa mài trong đầu anh. Benathy khác hẳn với bất cứ ai mà anh đã từng gặp, cô là một phụ nữ nghị lực. Cô biết mình muốn gì và sẽ theo đuổi mong muốn đó. Giờ anh hiểu cô rõ hơn, điều làm anh ngạc nhiên là cô dễ bị tổn thương, điều này khiến cô trở nên thực hơn và dễ gần hơn.

Nói thật là, đáng yêu hơn.

Benathy đang ngồi trên chiếc ghế trong phòng làm việc của Frisco lắng nghe bài phàn nàn như mọi khi của ông thì thấy Colt xuống ngựa và đi vào lối đi dẫn tới cửa trước. Giờ còn quá sớm mới tới giờ ăn trưa, Eddie đang băm cà chua cho món spaghetti. Cô liếc nhìn đồng hồ và không hiểu điều gì khiến Colt  quay về sớm thế nàyGiờ mới có mười giờ.

- Có chuyện gì khiến anh ta buồn phiền. - Cô nói nhỏ trước khi Colt đập cửa ở bên ngoài.

Colt không mất thời gian cho cô biết anh đang nghĩ gì.

- Chúng ta gặp rắc rồi ở khu đồng cỏ rồi. - Anh cộc lốc nói.

- Rắc rối ư? Anh định nói gì vậy? - Frisco hỏi.

- Có ai đó dồn những con bò vào hàng ràoTất cả chúng đều bị thương. - Mắt anh giận dữ.

- Tại sao, thỉnh thoảng một con cũng bị va vào hàng rào dây thép gai. Đó không phải là một chuyện lớn.

- Ồ nhưng đó thực sự là chuyện lớn đó. Tôi nói là hai mươi trong số ba mươi con bò bị những vết thương nghiêm trọng. Chúng ta cần gọi một bác sỹ thú y.

Benathy đứng lên.

- Có ai dồn bò vào hàng rào à? – Cô ngờ vực hỏi.

Colt nhìn thẳng vào mắt cô.

- Đúng vậy.

Cô đọc trong mắt anh điều anh muốn nói.

- Mott. – Cô nói – Anh nghĩ anh ra có dính líu đến chuyện này.

- Bãi cỏ xanh  tiếp giáp đất đai của anh taCó một cổng từ đất của cô đi sang đất của anh ta và anh ta có đường vào.

- Tôi đã nghĩ tới việc bịt cổng đó. - Benathy nói một cách đau đớn. - Tôi không có thời gian để làm. – Cô nghĩ về gia súc của mình, nỗi đau đớn và tức giận hòa cùng sự sợ hãi và bối rối. Trong khoảnh khắc đó cô thấy căm thù Mott Findley.

- Tôi sẽ lấy xe tải ra ngoài và tìm Dita. Bà ấy có thể khâu những vết thương giỏi như bất cứ ai. – Frisco nói, tiến ra phía của.

- Tôi cũng sẽ gọi bác sĩ. - Benathy nói. Cô với lấy điện thoại.

- Đó là sự phá hoại, Benathy, đơn giản vậy thôi – Colt nói nhỏ khi cô bấm điện thoại. - Có lẽ việc xảy ra sau chuyến thăm của Mott sáng nay. Trong lúc cô gọi người, cô cũng nên nghĩ tới việc gọi cho cảnh sát trưởng.

Benathy lắc đầu.

- Cảnh sát trưởng là anh rể của Mott. Ông ta sẽ không giúp chúng ta đâu.

- Thế thì chúng ta phải tự giúp mình vậy. - Colt nói và trước khi Benathy kịp ném cho anh cái nhìn cảnh cáo thì anh đã quay gót đi.

Đó là một công việc nóng bức, đẫm mồ hôi và bụi bặm, nhưng họ đã đưa được những gia súc bị thương tới bãi quây và dồn từng con một trong khi Dita và bác sĩ thú y khâu các vết thương cho chúng. Bác sĩ thú y tiêm cho mỗi con một liều kháng sinh và nói rằng đó là việc tốt nhất mà ông có thể làm.

- Chắc phải có chuyện gì làm chúng hoảng sợ. - Ông nói.

- Có chuyện đã xảy ra. - Colt đáp cộc lốc, nhưng Benathy không muốn khuyến khích sự suy đoán này trước mắt bác sĩ thú y hay bất cứ ai khác. Cô nhảy lên lưng Dancer và phóng đi trước khi nói ra điều gì mà cô sẽ hối tiếc.

Colt cưỡi chú ngựa Buckaroo đuổi theo sau khi bác sĩ thú ý lên chiếc xe tải nhỏ của ông và nổ máy đi. Anh ghìm cương ngựa bên cạnh cô.

- Cô định để Mott thoát khỏi chuyện này ư?

Benathy ghìm mạnh giây cương của Dancer lại, chú ngựa luôn nóng lòng quay lại khi chuồng ngựa sau ngày vất vả.

- Điều duy nhất có thể ngăn chặn Mott lại là nếu tôi thành công thì anh ta sẽ bỏ cuộc. Anh ta giống như một con chim kền kền, bay lượn trên đầu với hy vọng mổ được món ngon khi tôi bỏ cuộc.

- Một cơ hội béo bở đấy. Hãy nói xem cô có thời gian nói về dự định kinh doanh của chúng ta không?

- Chắc chắc rồi. Tôi luôn có thời gian cho việc đó.

- Phải. Tôi muốn làm hàng rào ở bãi quây ngay. Rồi tôi có thể sơn chuồng ngựa. Tôi cho rằng mình có thể làm điều đó trong thời gian rồi. Vào thời gian này trong năm thì trời còn rất sáng lúc chiều muộn.

- Được rồi. Tốt quá. - Benathy dừng lại. Cô nên nêu ra những lo lắng của mình về Eddie nhưng giờ có lẽ không phải lúc. Nhưng cô sẽ không có cơ hội tốt hơn bây giờ họ đang nói chuyện một cách thân mật. Cô không muốn Frisco nghe thấy những gì cô phải nói.

- Colt – Cô mào đầu. Cô lững lự, cố tìm ra cách bắt đầu đề tài này.

Giá anh không nhìn cô như vậy, anh ngồi thoải mái trên lưng ngựa, cặp mắt và lông mày hơi dướn lên. Cô quyết tâm đi thẳng vào vấn đề.

- Colt, Eddie nói với tôi rằng anh chê bai cách nấu nướng của cậu ta.

Anh có vẻ bối rối.

- Chính xác thì cô định nói điều gì vậy?

- Anh đã phàn nàn về món sườn cậu ấy nấu hôm qua. Không cần phải phê phán Eddie . Cậu ấy đã làm tốt nhất những gì có thể.

Colt lắc đầu.

- Và cậu đã làm một công việc quá tốt. Eddie hỏi tôi cảm thấy thức ăn như thế nào và tôi nói món sườn hơi khô, có vậy thôi.

- Anh không nên nói vậy. - Cô không định tỏ vẻ buộc tội nhưng cô không chịu được bất kì ai chỉ trích Eddie .

Colt khẽ nhúc nhích trên yên ngựa.

- Phải, đó là sự thật. Món sườn bị khô. Cậu ta hỏi tôi và tôi nói đúng như những gì mình thấy. Nghe này, Benathy, chẳng cần phải chiều chuộng Eddie như vậy. Tôi đối xử với cậu ta như cách đối xử với những người khác.

- Nhưng Eddie …

- Tôi biết. Triệu chứng bệnh Down. Tôi nghĩ điều đó sẽ không thuận lợi cho việc chăm sóc cậu ta. Chắc chắn sẽ có những chiếu cố cho vấn đề của cậu ta. Nhưng mặt khác, cậu ta muốn và xứng đáng được đối xử như bất cứ một người bình thường nào khác. Và đó là điều tốt tôi đang làm.

Benathy đã quen nghĩ việc này theo một cách khác hẳn là che chở và bảo vệ Eddie, nên điều Colt nói đã cho cô một khía cạnh hoàn toàn mới. Có lẽ Colt đúng. Có lẽ cô nên làm theo anh .

Họ cưỡi ngựa đi trong im lặng.

- Cô sẽ có mặt ở đây khi tôi dạy Rắn chuông lần tới chứ? - Colt hỏi – Loreen nói rằng bạn trai cô ta sẽ tới xem.

- Joey ư? Tôi rất mừng được nghe thấy vậy.

- Có lẽ cậu ta là khách hàng đầu tiên của tôi. Cậu ta nói rằng cậu ta có một con ngựa không để ai tới gần nó.

- Tôi đã nghe nói về con ngựa đó. Các bà chị của cậu ta muốn dạy con ngựa Princess tham gia đua, nhưng con ngựa đó không chịu hợp tác.

- Tôi sẽ biến nó thành một con ngựa đua giỏi hoặc sẽ biết lý do tại sao.

Benathy liếc nhìn anh một cách tò mò. Cô cảm thấy một sự thúc đẩy phải hiểu rõ hơn về anh, nhiều hơn những gì anh đã tiết lộ. Trong sự tuyệt vọng để tìm người có thể giúp cô ở trang trại, cô đã lựa chọn mà không hỏi kỹ về anh. Nhưng có một điều chắc chắn, từ lúc anh mở lòng với cô vào tối qua, anh sẽ không ngại tiết lộ thêm về bản thân mình. Trước khi cô có thể kìm được thì những lời nói cứ tuôn ra khỏi miệng cô.

- Trước đây anh làm việc ở đâu, Colt ? Anh đã dạy ngựa ở đâu?

- Không phải ở nơi mà cô biết. - Anh đáp và trước khi cô có thể hỏi nữa, anh đã thúc Buckaroo phi nước đại, để cô trong đám bụi mù phía sau.

Vài ngày sau Joey mang Princess, một con ngựa cái màu hồng đến, để Colt luyện nó.

- Nó thuộc giống ngựa thuần chủng và ngựa thảo nguyên. – Joey nói – Chúng tôi đã mua nó ở cuộc đấu giá, nhưng nó không chịu làm gì cả.

Colt liếc nhìn con ngựa qua ánh chạng vạng của buổi chiều muộn.

-Tôi sẽ xem xem mình có thể làm gì được. – Anh nói và bước vào bãi quây và bắt đầu công việc cửa mình. Joey chăm chú nhìn khi Colt đưa Princess vào khuôn phép.

- Tôi chưa chưa bao giờ được chứng kiến điều giống như thế này. - Joey nói với một tiếng huýt sáo nhỏ. - Liệu có thể học được điều đó không ?

-Bất cứ ai cũng có thể học được. Cậu có thể giúp đỡ tôi. - Colt nói với Joey.

- Anh định nói vậy à? Anh sẽ để tôi học à? – Joey ngạc nhiên và vui thích thực sự.

- Chắc chắn rồi. - Colt đáp, sau đó cứ mỗi buổi chiều là Joey đến và ngay sau đó Colt tranh thủ nhờ cậu giúp sơn chuồng ngựa.

Và một ngày khoảng một tuần rưỡi sau khi Benathy gọi ý cho Colt về việc bắt đầu trường dạy đua ngựa ở trại Benner-B, Colt đi qua ngôi nhà trên chiếc xe tải của trang trại. Benathy đang ở trong vườn trải phân trộn thì anh dừng xe cạnh hàng rào chắn. Cô có vẻ lôi thôi nhất mà anh từng thấy : tóc tết bím, giày đế mềm ọp ẹp lỗ chỗ những lỗ thủng và đất dính đến tận khuỷu tay. Nhưng cô vẫn rất đẹp, kể cả khi cô làm việc nặng nhọc và đẫm mồ hôi.

- Cô có rảnh một phút không? –Anh hỏi.

Cô đứng thẳng dậy, đặt một tay ra sau lưng. Anh mong cô đừng làm việc vất vả đến nỗi bị căng cơ và bị đau, nhưng có lẽ, chỉ có lẽ thôi, nếu mọi chuyện diễn ra tốt đẹp với trường dạy đua ngựa, cô sẽ không phải làm như vậy nữa.

Benathy giơ tay kia che mắt cho khỏi chói nắng.

- Chuyện gì vậy?

- Ồ, có chuyện mới đây. Cô có thể nghỉ một phút được không? Để tôi cho cô xem.

- Tôi đoán ra rồi. Loreen đang ở đây cùng Alyssa – Cô bước tới chỗ ống nước ở một phía nhà và giơ tay dưới vòi nước chảy nhỏ giọt. Trong lúc cô làm vậy anh có dịp ngắm đường cong của lưng cô, anh chưa bao giờ thấy một chiếc lưng đẹp như vậy. Anh nhìn đi chỗ khác, cảm thấy rằng mình không nên làm vậy. Rồi anh lại nhìn và tưởng tượng, tại sao không nhỉ? Chẳng có gì ngăn cản anh, chẳng có gì khiến anh không được nhìn ngắm. Chẳng có gì trừ cảm giác trong lòng rằng anh không đủ tốt đối với cô, rằng anh không xứng đáng với cô. Anh nhanh chóng xua tan cảm giác này đi. Anh đang cố gắng để xứng đáng. Anh thực sự đang làm vậy.

Benathy bước tới, dường như đã xác định phải phớt lờ sự quan tâm và suy nghĩ của Colt về cô, và sau khi anh ngồi vào ghế lái và đẩy cửa bên kia ra, cô bước vào xe. Colt cười với cô khi lái chiếc xe tải đi vào đường dành cho xe chạy.

- Chúng ta đang làm gì vậy?

- Đáng ngạc nhiên đấy.

Cô ngồi thẳng người trong chiếc ghế, tay nắm lấy thành ghế, tò mò như như một đứa trẻ.

- Anh có thể cho tôi biết được không?

- Cô sẽ thích điều đó. - Anh chỉ nói có vậy, anh đã được thưởng công khi cô mỉm cười.

- Tôi rất thích những sự ngạc nhiên - Cô thừa nhận và hôn lên lên má anh một cách yêu thương.

Khi họ ra tới đường cao tốc, anh hướng chiếc xe tải vào bãi cỏ dại ven đường.

- Nhìn này. - Anh nói với vẻ hào hứng.

Benathy thấy những chữ cái đen, mới trên nên sơn trắng: Trang trại Banner-B. Nhà ở của trại ngựa McClure. Clayton McClure nhận luyện ngựa.

- Ồ, Colt – Cô thốt lên - Thật tuyệt.

- Tôi đã đặt một anh chàng ở Lubbock làm. Tôi đoán anh ra muốn biết nhiều hơn về việc tôi định làm. Anh ta cũng đã huấn luyện ngựa và anh ta nói rằng anh ta làm điều đó theo phương pháp cũ. Anh ta nói rằng đã thấy nhiều con ngựa hay bị thất bại và muốn thấy một điều gì khác hẳn.

- Tôi rất mừng. - Cô nói.

- Tôi cũng vậy. - Colt đáp. Họ say mê ngồi ngắm tấm biển một lúc.

- Tôi không biết cô có thích ra ngoài và ăn mừng không. Ý tôi nói là công việc kinh doanh mới.

- Tối nay ư? - Cô liếc nhìn anh.

- Không có lúc nào tốt hơn. - Anh thận trọng nói. Anh không mong cô sẽ đồng ý với điều này. Anh đã nghĩ tới việc đề nghị Frisco, Dita và Eddie cùng đi. Nhưng anh cảm thấy mình không thích ăn mừng cùng họ. Hơn nữa anh đã nhờ Dita trông Alyssa tối nay. Dita đã đồng ý và nhìn anh vẻ suy đoán khi chị nghĩ rằng anh không nhìn thấy. Colt không quan tâm tới việc Dita nghĩ gì.

Anh muốn được nhìn sâu vào mắt Benathy . Anh muốn ôm cô trong vòng tay trong lúc họ nhảy điệu nhạc nhịp hai bốn của Texas. Điều anh muốn là có một cuộc hẹn hò với cô.

- Ồ, tôi không biết. - Benathy thoái thác và đó là lúc anh trổ hết tài thuyết phục của mình ra.

- Có tuyệt không nếu vào một nhà hàng và được phục vụ bởi những người cô không quen biết? Đi nhảy chẳng hạn? Hãy vui vẻ một buổi tối trong đời và quên đi các hóa đơn, các rắc rối và Mott Findley đi.

- Khi anh đặt sự việc theo cách này, thì khó mà từ chối được. - Cô thừa nhận, khẽ liếc nhìn anh rồi vội nhìn đi chỗ khác.

- Hãy diện vào. Chúng ta sẽ tới Lubbock và tìm một nơi tuyệt vời để ăn. Và rồi...

- Anh đã nói đến nhảy. Tôi phải cho anh biết là trong nhiều năm rồi tôi không nhảyCó lẽ tôi không làm được việc đó.

- Chúng ta sẽ xem xét điều đó.

Trước khi Benathy có thể trả lời, thì một chiếc xe tải đen tiến tới phía họ dường như bắt đầu giảm tốc độ.

- Đó là Mott. - Benathy nói, giọng cô vẻ căng thẳng.

- Anh ta thực sự quan tâm tới tấm biển mới của cô – Colt nói nói với cô.

Chiếc xe tải chạy ngang qua và người lái xe là Mott.

Colt thấy miệng gã trề ra khi đọc những gì viết trên tấm biển. Gã không nhận ra họ đang ngồi bên lề đường dù rất dễ nhận thấy.

Colt nổ máy chếc xe tải và lái theo hướng ngược lại khi chiếc xe của Mott khuất bóng trên con đường.

- Chuyện này sẽ khiến Mott mất mấy ngày để lải nhải. – Colt nói và Benathy nhoẻn miệng cười.

- Tôi hi vọng phải nhiều hơn vài ngày. - Cô nói.

***

Colt có một cuộc hẹn để nói chuyện với mấy cô gái nhà Truett về việc bố trí nhà trọ cho họ và anh thả Benathy ở nhà. Cô tắm vội vàng trong lúc Loreen đặt Alyssa ngủ.

Khi Loreen đi khỏi. Benathy lấy một hộp các tông từ trên giá đặt ở hành lang xuống. Bên trong là một chiếc váy mà cô đã đặt mua từ một catalog cách đây vài tháng, rất lâu trước khi Colt xuất hiện, và lúc đó cô không cần một bộ váy mới. Giờ cô thích nghĩ rằng cô đã có một linh cảm sẽ mặc bộ váy mới, nhưng không phải vậy. Cô đã rất thích đặt những thứ khác từ catalog, thưởng thức nhận được những món đồ đó bằng đường bưu điện. Liệu có phải chính cô đã đặt Colt từ tạp chí Chủ trang trại chăn nuôi gia súc không nhỉ ?

Cô mỉm cười trước điều này. Mọi thứ trở nên tốt hơn vì có Colt ở đây và thậm chí cả Frisco cũng phải thừa nhận điều này. Cô có cảm giác vui thích trước ý nghĩ được đi ra nước ngoài cùng anh .

Khi cô tháo chiếc giấy bọc chiếc váy, cô tự hỏi không biết điều quái quỷ gì đã xâm chiếm cô, khiến cô đặt mua một chiếc váy trông nữ tính như thế này. Chiếc váy bằng vải cotton rất nhã nhặn, được gấp rất tinh xảo với kiểu cổ hất. Cô cởi chiếc sơ mi quá khổ và chiếc quần jean ra và chui vào chiếc váy. Chiếc cổ vừa đủ sâu để lộ bộ ngực đôi chút và phần trên áo bó chặt lấy ngực cô hơn. Chiếc váy ôm sát lấy thân hình cô, dài gần tới mắt cá chân. Chất vải mỏng để lộ những đường nét của thân hình cô, nhưng nó không thuộc loại mỏng dính. Cô hất tóc ra sau tai, chăm chú nhìn đường nghiêng của cổ. Bộ quần áo thật phù hợp với đôi hoa tai ngọc trai và chiếc dây chuyền vàng mảnh.

Ôi trời ! Thế còn mái tóc cô thì sao. Đuôi tóc đã bị chẻ do ở ngoài thời tiết khô nóng và cô đã không cắt tóc khoảng sáu tháng hoặc hơn rồi nhỉ? Những ngày vừa qua cô không có ý niệm gì về thời gian. Cô nhấc điện thoại gọi cho Rubye ở thẩm mỹ viện.

- Chắc chắn rồi. Tôi có thể cắt tóc vào chiều nay. Tại sao cô không tới đây hả Benathy ?

Cô gọi một cú điện thoại nữa, lần này cho Dita để thỏa thuận về việc trông đứa trẻ. Khi Dita tới bế Anlyssa, chị khẽ liếc nhìn vẻ ngờ vực khi thấy bộ váy của Benathy treo trên móc cửa bếp.

- Cô lấy nó ở đâu vậy? - Dita ngạc nhiên hỏi. Chị đã quen nhìn thấy Benathy mặc những chiếc quần jean cũ, những chiếc sơ mi quá cỡ và chị tỏ vẻ ngờ vực khi thấy món đó đó thật nữ tính và quyến rũ.

- Ồ, từ catalog. - Benathy nói một cách tự nhiên như thể đây chẳng phải là một chuyện lớn gì.

- Cô và những catalog của cô. Phải rồi, nếu cô mặc bộ váy kia, cô sẽ rất ấn tượng với Colt, không nghi ngờ gì nữa.

- Tôi không định gây ấn tượng với Colt.

- Đừng ngốc thế. Tất nhiên cô đang làm vậy. Chẳng có gì sai trái cả. Chẳng có lý do gì để cô sống như một nữ tu vậy.

- Chị có muốn uống một ly nước chanh không? - một sự thay đổi để tài nhưng là cần thiết.

Dita lắc đầu.

- Tôi sẽ lên gác và bế Alyssa nếu cô không phiền. Cô có tưởng tượng nổi không, Frisco hỏi tôi khi nào cô bé sẽ tới đó?. - Chị nói và bước lên cầu thang.

Benathy rót cho mình một cốc nước chanh, cố nghĩ làm thế nào để giải quyết chuyện này với Dita. Cô không muốn Dita nghĩ cô làm vậy là do quan tâm đến Colt. Mặt khác, nếu cô không quan tâm tới anh ta, liệu cô có làm được nhiều việc rắc rối để trông xinh đẹp không? Tất nhiên là không và Dita biết điều đó.

Dita vội quay xuống bế theo Alyssa, lúc này trông bé như đang ngủ dù bị đánh thức dậy.

- Ở chỗ tôi có sữa và thay bỉm. Và Benathy, hãy để tôi trông Alyssa cả đêm do đó cô và Colt không phải vội về nhà. Hoặc nếu cô về sớm, đừng lo về việc tới đón con bé.

- Tôi chắc chúng tôi sẽ về sớm.- Benathy vội đáp. Có lẽ quá nhanh là đằng khác.

Cô sắp phải nghe câu trả lời chua cay của Dita thì tiếng chuông điện thoại reo. Cô chạy vào phòng nhấc máy và ngạc nhiên khi nghe một giọng phụ nữ hỏi Colt .

- Giờ thì anh ta không có ở đây. Tôi có thể nhận lời nhắn được không?

- Ồ, vâng. Xin hãy nói với anh là gọi cho Marcy. Cô gái đọc số điện thoại và dập máy.

Tim Benathy đập thình thịch. Ngay khi cô chuẩn bị đi ra ngoài với Colt, thì cô bạn gái của anh ta gọi điện thoại tới.

- Benathy ! Frisco gọi hả? - Dita vẫn ôm đứa nhỏ, xuất hiện ở cửa phòng và hỏi.

Benathy đặt ống nghe xuống và cau mày nhìn mẩu giấy trong tay.

- Không. Chị thử đoán xem, đó là Marcy.

Dita ngạc nhiên.

- Cái cô Marcy của Alyssa hả?

- Phải, mẹ của Alyssa. Chị biết là Colt đang tìm cô ta mà.

Dita hôn lên đầu Alyssa.

- Bác cho điều này nghĩa là mẹ cháu. - Bà nói với Alyssa. Lúc này cô bé nhìn chăm chú vào đôi hoa tai đang đung đưa của Dita hơn là để ý đến khả năng sắp phải sống ở nơi khác.

- Tôi cho là như vậy. - Benathy nói một cách suy tư. Một cái gì đó buồn bã nhói lên trong tim cô với ý nghĩ bị mất Alyssa. Thật khó tưởng tượng cuộc sống mà lại thiếu cô bé ở trang trại.

- Tôi đoán chuyện này không thể tránh được. Rằng sớm hay muộn gì thì Alyssa cũng sẽ đi thôi, ý tôi muốn nói vậy. - Dita có vẻ buồn rầu hơn Benathy thấy từ lúc Frisco bị bệnh đau tim.

- Và tôi cũng cho rằng khó có thể tránh được việc Marcy sẽ tới tìm Colt . - Benathy âu sầu nói- Chỉ khi…

- Chỉ khi cái gì? - Dita khẽ hỏi, những Benathy không muốn để lộ bất kỳ cảm xúc nào của cô đối với Colt .

- Tôi biết Colt quan tâm tới cô Marcy này, bất kể cô ta là ai. - Cô đáp một cách bình thản - Tôi có thể thấy anh ta có những tình cảm đặc biệt dành cho cô ta mỗi khi nhắc đến cô ta. Điều này lộ ra trong ánh mắt, trong cái nhìn xa xôi của anh ta. Dita, có lẽ tốt hơn tôi nên nói cho anh ta biết tối nay tôi sẽ không đi đâu. - Cô quay người đi.

- Cô mất hết suy nghĩ rồi à, Benathy ? - Dita kêu lên – Một người mời cô đi chơi và cô nói không biết có nên đi không? Chỉ dựa trên một cú điện thoại ngắn có lẽ chẳng có nghĩa gì nhỉ?

- Chẳng có liên quan gì tới chuyện này, chuyện với Colt tôi sáng nay chẳng có liên quan gì đến điều đó. - Benathy nói một cách bực bội.

Dita kêu lên.

- Ô, dù sao hãy mặc kệ Marcy đi. Cô ở đây, còn Marcy thì không. Điều này tạo cho cô một lợi thế, đúng không?

- Không phải chuyện đó…

- Trong việc làm tăng hi vọng của cô ư? - Dita bình thản hỏi. - Đó là chuyện này đúng không?

- Có lẽ. - Benathy đáp và thừa nhận điều này cùng với những nỗi lo ngại. Cô nhìn đứa bé, đứa bé mà cô biết là con của Colt và Marcy. Phải, cô không biết chính xác về chuyện này những cô chắc chắn vậy. Colt chưa bao giờ bác bỏ rằng anh ta là cha đứa bé.

- Để tôi cho cô biết điều này, Benathy , nếu cô không đi chơi cùng Colt tối nay, tôi sẽ cho Frisco biết chuyện của cô. Có điều gì đó khiến tôi thấy cô không thích như vậy.

Benathy nhăn mặt.

- Chị nói đúng đấy, - Cô đáp.

- Hãy đi đi và có một bữa tối vui vẻ, và nếu cô không thấy vui thì cô đừng có lặp lại chuyện này nhé.

- Phải hứa chứ. Và như tôi đã nói lúc trước, hãy tận dụng thời gian tối nay của cô đi. - Cái nhìn của Dita khi chị bế đứa bé rời khỏi cửa thật ý nghĩa.

Hay đấy, Benathy nghĩ, Mọi người trong trang trại dường như nghĩ rằng Colt và tôi sẽ ngủ cùng nhau dù rằng tất cả những gì chúng tôi làm chỉ là ăn tối.

Nhưng sẽ có gì tồi tệ nếu ngủ với Colt ? Đó có phải là điều cô muốn không? Ồ, tại sao mọi chuyện lại luôn khó khăn đến vậy?

Benathy nhìn số điện thoại trên mẩu giấy rất lâu trước khi đặt xuống giữa bàn bếp nơi Colt chắc chắn sẽ nhìn thấy nếu anh bước vào để xem có tin nhắn không, rồi cô đổ chỗ nước chanh uống dở vào bồn rửa.

Cô treo chiếc chìa khóa lên chiếc móc trong phòng bếp và đi ra cửa. Nếu cô tiếp tục làm chuyện này, tốt hơn cô nên tới thẩm mỹ viện của Rubye trước khi thợ làm đầu nghĩ rằng cô không tới và chuyển sang làm cho người khác.

- Tôi đã nghe. - Rubye nói một cách tò mò - rằng Mott Findley gặp rắc rối lớn về tiền mặt.

- Ồ? - Benathy đáp, cố không để lộ sự quan tâm của mình về nguồn tin này.

- Nhân viên cho vay mới của ngân hàng. Người từ Arizona tới. Cô ta đã tới đây và tôi nghe cô ta nói về chuyện đó trên điện thoại. Không phải cô ta nhắc đến tên Mott, nhưng quá dễ để nhận ra cô ta đang nhắc đến ai khi nói tới một người khoe khoang khoác lác nhất thị trấn.

Thẩm mỹ viện của Rubye là trung tâm thông tin trong vùng, do đó Benathy không hề nghi ngờ gì về tính chính xác của mẩu tin này. Đôi khi cô nghe được những tin mới từ Rubye trước cả tin của tờ Tạp chí Gompers, tờ báo địa phương ra hàng tuần.

- Chị có nghĩ Mott sẽ tiếp tục mua trang trại Banner - B nếu anh ta không có tiền không?-Cô hỏi.

- Tôi không nghĩ vậy - Rubye đồng tình khi bà phủi tóc khỏi vai Benathy –Nào giờ thì cô hãy cho tôi biết về Colt McClure. Lorren nói anh ta là một người ưa nhìn. Cô có biết làm sao anh ta có vết sẹo trên mặt đó không?

Benathy không biết và chắc chắn cô không muốn đoán mà, do vậy cô trả tiền cắt tóc và rời khỏi cửa hàng.

Vì Rubye cắt tóc cho cô với thời gian nhanh kỷ lục, nên Benathy có thời gian rảnh trước khi quay lại trang trại. Cô quyết định dừng ở cửa hàng tạp phẩm và đồ khô Murdock để mua khóa và chỉ để thay chiếc khóa hỏng trên chiếc áo choàng tắm của cô.

- Này, - Cindy, cô gái đứng quầy thu tiền nói – Cô không ăn diện à?

Benathy biết Cindy, cựu hoa hậu của thị trấn Gompers và bị thất bại trong cuộc thi hoa hậu bang Texas. Cindy chắc chẳng bao giờ tha thứ cho Benathy vì đã từ Wichita tới cưới Justin, nhân vật chưa lập gia đình sáng giá nhất thị trấn lúc bấy giờ. Tuy nhiên, vì có lần Justin đã miêu tả Cindy không có nhiều cơ hội với anh lắm.

Trước khi có thể trả lời, Benathy nghe có một ai đó gọi tên mình phía sau và cô quay đầu lại thấy đó là ai. Đó là Jasmyn, người thích được gọi mình là Nữ công tước, từ phía sau cửa hàng đi ra. Benathy quên mất cả hai đang làm gì ở đây, và cô thấy sự phiền toái sẽ tăng lên gấp đôi.

- Chúng ta có nên nói cho cô ta biết không? – Jasym hỏi Cindy vẻ vô tình.

- Ồ, tôi không biết.

- Nói với tôi điều gì cơ? - Benathy buột miệng, thấy xấu hổ vì đã hỏi.

- Chúng tôi biết một chuyện mà cô không biết - Cindy cất giọng thánh thót nói.

Cô biết mình đang rơi vào một cái bẫy mà họ đã giăng ra.

- Hay đấy.- Benathy cất ví đi và tiến ra cửa, nhưng Cindy đã nhảy tới trước mặt cô và chặn đường.

- Cô không muốn biết chuyện đó là gì ư?-Cô ta hỏi.

- Ồ, cứ nói đi. - Jasmyn nói - Chẳng cần phải vòng vo thế đâu.

- Hừm, - Cindy đáp - Có lẽ có, có lẽ không.

Benathy cố kiên nhẫn.

- Cindy, tôi có việc phải làm, do đó cô có thể để tôi đi không?

- Đó là về trang trại của cô. Cô biết đấy, gã nhân viên mới mà cô thuê ở trang trại Banner-B đấy.

Benathy không biết là chuyện gì nhưng cô chắc chắn hai phụ nữ này chẳng tốt bụng gì. Cindy là bạn tốt của Mott và là một trong những người bạn tâm tình chính của anh ta. Còn Jasmyn thì đã có tiếng là hay xen vào những việc chẳng liên quan gì đến mình cả.

- Tránh đường đi, Cindy. - Benathy nhìn cô ta chằm chằm nhưng cô ta chỉ phá lên cười.

- Cô không muốn biết bí mật của tôi ư?

- Tôi không nghĩ vậy, đặc biệt khi cô nói ra thì chẳng còn gì là bí mật nữa rồi. - Benathy nói, nghĩ rằng nếu cô nói như vậy thì có thể sẽ đi được.

Jasmyn tiến tới gần Benathy.

- Đừng để cô ta biến cậu thành đồ ngốc Cindy. Tất nhiên là cô ta muốn biết.

- Được - Cindy nói, tiến tới gần hơn - tôi không hiểu làm sao mà cô có thể tin tưởng Colt McClure. Và còn cả chuyện đứa trẻ ở đó nữa chứ. Tất nhiên cả Eddie nữa.

- Điều Cindy muốn nói là - Jasmyn nói với nụ cười hiểm độc - là anh bạn Colt của cô đã bắn à giết chết một người đàn ông ở Oklahoma. Anh ta là một kẻ giết người.

Thoạt tiên mặt Benathy thần ra vì không tin, rồi cô ngơ ngẩn nhìn Cindy và Jasmyn một cách không chắc chắn, cố tìm một giấu hiệu gì ở họ rằng họ đang nói dối.

- Một kẻ giết người. - Cindy khẳng định vẻ hài lòng - Tôi chắc chắn cô muốn biết.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Amela Browning

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.