COLT, MỘT KẺ GIẾT NGƯỜI Ư? CÓ PHẢI chính là anh chàng Colt đã nhẹ nhàng xoa lưng Alyssa khi bé bị đau bụng? Chính Colt đã làm Rắn chuông dịu đi và biến nó thành con ngựa dễ bảo? Colt, người đã dạy Jesse James tốt hơn bất cứ ai? Không, điều này không thể là sự thật.
Nhưng khi chiếc xe của cô tiến về trang tại xuyên qua làn hơi nóng bốc lên từ mặt đường nhựa, Benathy nghĩ lời buộc tội đã trùm lên sự thật, ít nhất là ở những giây phút tỉnh táo này của cô. Cô thực sự biết gì về quá khứ của anh ngoài việc lớn lên trong những gia đình nhận con nuôi? Cô không biết anh từ đâu đến, ngoài một nơi nào đó ở Oklahoma. Thực sự, cô không biết, tại sao Alyssa lại bị bỏ lại ở trang trại cho anh? Cô không biết thực trạng mối quan hệ của anh với Marcy có liên quan gì đến tất cả những chuyện này không? Ồ, phải, luôn luôn có một vẻ bí ẩn bao trùm quanh Colt,
Có một điều chắc chắn, cô nghĩ một cách khẳng định khi rẽ vào lối đi qua chỗ tấm biển mới. Cô cảm thấy bị lừa dối. Và thật ngu ngốc vì đã không hỏi lai lịch.
Nhưng có lẽ, cô nghĩ khi nhận thấy Buckaroo được buộc dây cương đang đứng dưới gốc cây sồi già cổ thụ, lời đồn đại không phải là thật. Có lẽ nó chỉ là tin đồn đầy ác ý. Được rồi, nếu vụ này là đúng là vậy, cô phải tìm ra sự thật. Ngay bây giờ.
Cô ra khỏi xe và dừng lại khi thấy một con mèo mẹ và hai con mèo con ở chỗ cống. Mèo mẹ đang liếm một con mèo đen và con kia có màu lông vàng đang ve vẩy đuôi.
Colt bước ra khỏi ngôi nhà.
- Trông chúng đáng yêu nhỉ?
Hình ảnh những con mèo khiến cô sựng lại. Cô đã sẵn sàng hỏi Colt để tìm câu trả lời cho những nghi vấn của mình, và giờ ở đây lại có những chú mèo.
- Chuyện gì… chuyện gì đang diễn ra vậy?
- Cô Claretta Truett đưa chúng cho tôi để bắt chuột ở chuồng ngựa. Chúng ta không thể để chuột ăn thức ăn của ngựa, không phải chỉ do eo hẹp về tiền nong mà còn phải tiết kiệm thức ăn.
- Jesse James đâu?
- Nó đã biến thành một gã biết cách cư xử lịch thiệp và đang ở cùng Frisco tại nhà ông ấy.
- Jesse đã ăn thịt mèo. Chúng ta không thể có mèo được. - Cô bước lên bậc cửa và đứng trước mặt Colt.
Colt nhướng mày.
- Dạo này Jesse có thói quen ăn uống chọn lọc hơn nó đã làm trong quá khứ đáng thương của nó. Này, cô đang nghĩ gì vậy?
Cô vẫn tiếp tục nhìn anh chăm chú một lúc lâu.
- Có lẽ. - Cô đáp.
- Thế Kraegel đòi cô số tiền số dây thép mua thêm đó à?
- Không, Colt. Chuyện không phải vậy. - Cô đi qua chỗ anh đứng và vào bếp. Anh bước theo cô vào trong, lo lắng và bối rối.
Cô nhìn thấy mảnh giấy có ghi số điện thoại của Marcy đặt giữa bàn bếp nơi cô đã để ở đó, điều này chỉ làm cô càng thêm quyết tâm làm rõ sự việc. Cô quay người lại và đối mặt với Colt, sắp xếp những suy nghĩ của mình. Thậm chí khi cô chuẩn bị nói thẳng cho anh những tin tức cô nghe được ở thị trấn, thì cô hầu như vẫn cảm thấy mủi lòng khi thấy anh đứng đó, cái nhìn ấm áp của anh dán vào cô, hàm răng tráng lấp lánh trên làn da rám nắng, cặp mắt gây ấn tượng lấp lánh ánh xám bạc. Không có gì lạ khi cô để anh bước vào cuộc đời mình dễ dàng như vậy. Liệu ai mà không muốn có một người đàn ông như thế này bên mình?
- Tôi nghe một tin đồn đáng sợ trong thị trấn - Cô chậm rãi và thận trọng nói, hy vọng anh không nghe thấy tiếng tim cô đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Anh nhìn vẻ cảnh giác, nhưng chỉ nói:
- Ồ!
- Có lẽ anh có thể cho tôi biết điều đó nghĩa là gì.
- Có thể. - Anh đáp. Nhưng chẳng có gì tự đắc trong điệu bộ của anh, anh dường như đang buồn rầu, lo lắng. Cô thấy mình có lẽ cũng vậy.
- Liệu anh có thể nói không?
- Về tôi ư?
- Phải, Colt, đúng thế.
- Tôi không nghĩ rằng tin đồn lại về trường dạy ngựa mới.
- Không. - Cô nói - Không phải vậy.
- Cô cho tôi biết một chút manh mối nào chứ?
- Đây không phải là trò hỏi đáp, Colt. - Cô bình thản nói dù cô không cảm thấy vậy.
- Tôi cho rằng chắc đó là một câu chuyện đã từng xảy ra ở Oklahoma.
- Đoán đúng đấy.
Anh bặm môi.
- Tôi có thể giải thích mọi chuyện - Anh nói.
- Cho tới lúc này. - Cô lưu ý - Anh vẫn chưa giải thích hầu hết mọi chuyện. Chẳng hạn chuyện Alyssa.
- Alyssa, - Anh nói, có vẻ bối rối - đó có phải là điều cô đang nói không. Đó là tin đồn về nó ư?
- Không, nhưng có gì đó khiến tôi kết nối tất cả các sự kiện với nhau - Cô cố cưỡng lại sự dịu dàng và lôi cuốn của anh, nếu đó là cách anh chọn để giải quyết chuyện này. Nhưng cô không thể phớt lờ vẻ tổn thương của anh mà cô thừa nhận là một phần sự quyến rũ của anh. Cô ước giá mình có thể suy nghĩ kỹ về vấn đề thay vì nghĩ về những đặc trưng riêng của anh, những đặc trưng đã khiến cô lơ là cảnh giác của mình.
Colt có vẻ hơi mệt mỏi, dường như anh không chịu được cuộc nói chuyện này.
- Phải, - Anh lặng lẽ nói - tất cả đều cùng thuộc một vấn đề: Alyssa, Marcy và cả chuyện mà tôi đoán là cô nghe được ở thị trấn.
Benathy thở dài.
- Do vậy tôi đã tập hợp tin tức lại. Liệu anh có thể mở mắt cho tôi được không? Tôi ở đây, Colt, tôi đang đợi đây. Do vậy anh hãy nói đi.
Theo cách anh nhìn, cô biết chuyện này thật nghiêm trọng. Cô đã hy vọng rằng chẳng có gì là đúng trong tin đồn đó, rằng anh sẽ phá lên cười và làm cô yên tâm. Nhưng cô cảm nhận từ vẻ mặt anh sự dè dặt cảnh giác và gần như là một nỗi buồn ẩn chứa không dò biết được, rằng anh có những bí mật mà anh không muốn nói đến. Những điều mà anh không thể nói với cô.
Colt hít thở sâu, đều đều.
- Tôi đã gọi cho Marcy, Benathy, cách đây vài phút. Tôi sẽ đi gặp cô ấy ở thành phố Oklahoma.
- Hay đấy, hay thật đấy - Sự quan tâm của anh khi nhắc đến tên Marcy khiến Benathy muốn nôn. Cô không hiểu tại sao, khi câu hỏi lớn hơn về vụ giết người đang treo lơ lửng thì cô lại ghen tuông với mẹ của Alyssa, cô bạn gái cũ của Colt. Hoặc có lẽ Marcy chẳng phải là cố nhân gì của Colt. Có lẽ họ vẫn đang quan hệ với nhau mà cô không biết. Cô chẳng biết gì về chuyện này cả. Thật chẳng có lý trí gì khi nghĩ về Colt và cô bạn của anh ta trong khi điều cô thực sự muốn biết là liệu có phải anh ta đã giết một ai đó hay không. Nhưng có lẽ dễ chú ý vào chuyện nhỏ, như chuyện Marcy chẳng hạn, hơn là vào những vấn đề quan trọng hơn.
Cô kẹp mũi giữa ngón cái và ngón trỏ, cố suy nghĩ trong mớ bòng bong đầy trong đầu cô. Đột nhiên cô thấy kiệt quệ. Việc phải đối mặt với Colt qua căn bếp không phải là cách cô đã mong kết thúc buổi chiều. Chiếc váy của cô vẫn treo trên móc cửa, chiếc váy đáng yêu mà cô đã định mặc vì anh khi họ đi ra ngoài. Giờ cô không thể tưởng tượng ra việc sẽ đi bất cứ nơi nào với anh ta.
Colt không nói gì cả, chỉ nhìn cô qua khoảng không ngăn cách họ. Một viền trắng hiện trên môi anh và sâu trong mắt anh, cô thấy một nỗi đau đớn. Đau đớn vì điều gì? Vì sự nghi ngờ và không tin tưởng mà anh thấy trong mắt cô ư?
- Liệu cô sẽ đi cùng với tôi tới thành phố Oklahoma chứ?
Thoạt tiên cô không tin là mình có nghe lầm hay không.
- Đi cùng anh để gặp… gặp Marcy ư? - Cô buột miệng.
- Đúng vậy.
Cảm thấy bị xúc phạm, cô đi đi lại lại trong bếp, cố tập trung suy nghĩ. Cô xoay người. Liệu anh ta đang nhằm mục đích làm cô bực mình ư?
- Hãy để tôi nói thẳng. Anh muốn tôi đi cùng anh để gặp… gặp cô người yêu của anh ư?
- Cô ấy không phải là người yêu của tôi. Tôi thề đấy. - Giọng anh trĩu nặng, và một vẻ tuyệt vọng bao trùm lên anh.
- Tôi không biết anh và Marcy là gì với nhau và tôi không quan tâm. Tất cả những gì tôi biết là tôi chán ngấy điều này rồi. Anh xuất hiện ở trang trại của tôi, và rồi đến lượt con anh được đặt tại bậc cửa nhà tôi, và rồi tôi nghe được tin đồn, và ôi trời, tôi không chịu được điều này. Có lẽ tốt hơn anh nên thu dọn đồ và rời khỏi đây đi. Vĩnh viễn - Cô không chịu được việc phải nhìn anh vào lúc này.
- Cô muốn nói là tôi bị đuổi việc? - Anh có vẻ hoài nghi.
Đột nhiên cơn lạnh giá bao trùm lên hơi nóng của buổi chiều, cô khoanh tay áp vào người mình.
- Phải, đó là điều tôi muốn nói.
- Chúng tôi đã lập kế hoạch trường dạy ngựa ở đây. Tôi nghĩ cô muốn…
- Điều tôi muốn luôn nhiều hơn điều tôi có. - Cô đau đớn nói ra điều này, và nếu anh nhận ra đó là sai lầm, thì nó sẽ là vậy.
- Benathy, - Anh nói - tôi luôn thấy cô là người biết giữ lời hứa. Luôn vậy, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra - Những lời nói của anh thật ảm đạm và vẻ mặt của anh còn u ám hơn thế.
Thật đau đớn nhưng cô buộc phải phớt lờ nỗi đau. Lúc này, cô tin là mình đã đọc được trong mắt anh tất cả những điều cô cần phải biết. Dù anh có làm điều tồi tệ mà Cindy đã nói với cô hay không, thì anh đã luôn lảng tránh từ lúc tới trang trại Banner-B. Thậm chí bây giờ anh cũng đang lảng tránh.
- Alyssa không phải con tôi, Benathy.
- Chứng minh đi. - Mắt cô dán chặt vào anh.
Khi anh nói, những lời nói thật nhẹ nhàng, vượt quá những cảm xúc mà anh có thể cảm thấy.
- Tôi cho là giờ tôi muốn nói về chuyện này nhiều hơn cô. Một số chuyện sẽ tốt hơn nếu cô mặc kệ chúng, ít nhất là cho tới lúc thích hợp để nói ra.
Cô hất hàm.
- Anh là người hiểu điều đó nhất.
Trong lúc đó, cô biết mình có thể hỏi câu hỏi Có phải anh đã thực sự giết người không? Nhưng trong trái tim mình, cô đã biết. Cô có thể nhận thấy từ nỗi đau khổ mà cô nhận thấy từ Colt, từ cái nhìn trống rỗng trong mắt anh, rằng có điều gì đó hơn cả đứa trẻ này, hơn cả Marcy. Do đó cô không hỏi. Những từ đó không hình thành trong đầu cô, không thoát ra khỏi miệng cô, có lẽ bởi vì cô đang bị thương tổn. Cô đã để gã cao bồi này vào nhà cô, vào cuộc đời cô, cô đã tin gã ta, và phải, cô đã quan tâm tới gã. Cô mong gã hãy tới chỗ Marcy, rời khỏi nhà cô và để cô lại một mình.
Colt dường như đang tìm từ để nói.
- Cô biết, tôi có thể giải thích - Cuối cùng anh nói bằng giọng nghèn nghẹt – Tôi có thể nói với cô mọi chuyện lúc này nhưng sẽ không có hiệu quả nếu tôi đưa Marcy tới và để cô gặp.
- Mang bạn gái của anh tới đây? Tới trang trại Banner-B? Ít ra anh có thể tránh cho tôi được điều đó - Cô bặm chặt môi để không khóc oà lên trước mặt anh. Cố kìm nước mắt, cô quay người, bước vào hành lang và lên gác để lẩn tránh trong căn phòng mình.
Colt bước theo sau cô. Trước khi cô bước lên bậc thang đầu tiên, anh đã ôm lấy cô. Cô cho rằng mình đã hoảng sợ, chỉ vì Colt, chính anh chàng Colt mà cô đã biết và đã yêu.
Yêu ư? Đó chỉ là một trò đùa. Làm sao mà cô có thể yêu anh ta được? Cô không thể yêu một người đã không thẳng thắn với cô.
Anh quay khuôn mặt cô lại đối diện với mình.
- Tôi đã nói với cô rằng Alyssa không phải là con tôi. Cô muốn tôi nói điều đó bao nhiêu lần? Và Marcy không phải là bạn gái tôi.
- Ồ, được rồi. - Chẳng có gì chứng tỏ sự nghi ngờ đã bị loại khỏi giọng cô.
- Tôi thề rằng cô ấy không phải mà. Tôi yêu cô ấy, chắc chắn là vậy, nhưng chỉ như một cô em gái.
- Tôi không muốn nghe chuyện này. Hãy đi đi, Colt.
Những lời nói của anh nghe như tiếng búa nện, từng nhát một nối tiếp nhau.
- Tôi sẽ rời khỏi trang trại Banner-B, nhưng không phải vì cô đuổi tôi. Tôi sẽ tìm Marcy. Và khi tôi quay lại, tôi hy vọng và cầu mong cô sẽ hiểu. Được chứ?
Cô nhắm mắt lại để tránh không nhìn anh.
- Trong lúc đó, có một điều nhỏ để cô có thể nhớ đến tôi.
Cô mở mắt một cách cảnh giác chỉ thấy mái đầu anh cúi dần xuống và một luồng nhiệt từ bàn tay anh dường như thiêu đốt cánh tay cô. Cô thấy tai mình nóng bừng lên, cô cố thở nhưng không khí không lọt được vào phổi.
Liệu xương cốt có thể ẩn dưới làn da từ sự ham muốn mãnh liệt này không? Có phải cô đã tê liệt vì ham muốn không? Bởi vì cô không thể nhúc nhích được. Cô không thể nói được. Tất cả những gì cô có thể làm là chăm chú nhìn Colt, mong anh hôn cô, hôn cô như cô chưa bao giờ được hôn trong đời.
Bàn tay Colt dừng lại nơi đường cong trên ngực cô và khẽ vuốt nhẹ. Môi cô run run, mắt cô run rẩy khép lại, và rồi anh hôn cô. Cô nghe thấy những tiếng rên, liệu có phải tiếng cô không? Và rồi những ngôi sao vỡ tung ra đâu đó trong đầu cô, tìm đường tới đôi môi cô, vỡ vụn và thiêu đốt, nhưng không, đó là cặp môi của anh. Cặp môi của anh đã tạo ra nguồn nhiệt đó. Cô bị cuốn theo và nhiệt tình đáp lại anh.
Anh rời khỏi cặp môi cô. Giọng anh thì thầm bên tai cô ngọt ngào vô cùng.
- Em sẽ biết chuyện này như thế nào. Benathy, anh sẽ quay lại. Anh hứa đó. - Và anh lại hôn cô, lần nay dịu dàng hơn, tạo một sự đáp lại cuồng nhiệt khi đầu cô ngả ra sau và cô hé miệng. Nụ hôn trở nên sâu lắng hơn, nóng bỏng hơn. Cô cảm thấy những cơ bắp rắn chắc của anh áp vào người cô, ép cô vào tường khi đầu gối cô quá mỏi đến nỗi sẽ không vững chắc nếu không dựa vào anh.
Anh rời cô ra một cách nhân từ. Cô nhìn anh chăm chú, người run run vì cảm xúc.
- Anh sẽ quay lại - Anh nói và quay gót ra cửa.
Cô đặt tay lên môi và rời khỏi chỗ tường. Từ trên bàn, bức ảnh của Justin chằm chằm nhìn vào cô.
Trước khi lên gác, cô khẽ quay mặt bức ảnh xuống bàn để không nhìn thấy Justin khi cô đi từ trên gác xuống.
Chưa đầy nửa giờ sau Friso tới và tiến thẳng vào căn nhà mà không gõ cửa.
- Benathy?
Cô đang nằm ườn trên giường, một làn gió nhẹ thổi từ cửa sổ vào làm dịu đi khuôn mặt nóng bừng của cô, cô cố suy nghĩ mọi việc. Không phải giờ cô chỉ lo lắng về việc Colt đã đi, các kế hoạch về trường dạy ngựa sẽ sụp đổ. Nghĩa là mất mát một khoản lớn thu nhập dự tính cho trang trại Banner-B.
- Benathy? Cô có trên gác chứ?
- Tôi xuống ngay đây - Cô đáp. Cô nhảy ra khỏi giường và liếc mình qua chiếc gương. Trông cô thật khủng khiếp, tóc rối tung dù đã tới thẩm mỹ viện của Rubye lúc chiều, son môi dính cả ra má. Cô vội vã lau rửa khuôn mặt rồi chậm chạp xuống gác để nói chuyện với Frisco.
Ông nhìn cô chằm chằm, mỗi túi áo sơ mi của ông có một chú mèo con ló ra, trên trán ông có một vệt đen hơi xiên. Nếu cô không ở trong tâm trạng u ám, chắc cô đã bật cười khi thấy điều khôi hài này.
- Giờ cô đã làm điều đó. - Frisco nói không cần mào đầu.
- Làm cái gì cơ? - Cô bước vào phòng khách và ngồi xuống.
Frisco bước theo. Ông lôi những chú mèo con ra khỏi túi áo và đặt chúng xuống sàn. Một con cào vào mép thảm, còn con kia chúi xuống dưới chiếc sofa.
- Cô đã làm Eddie đau khổ.
- Ông muốn nói gì vậy. Hãy ngồi xuống đi, Frisco. Ông biết tôi sẽ không làm bất cứ điều gì khiến cho Eddie bị thương tổn.
- Eddie đang chơi với những con mèo con ở cổng thì nghe thấy cô và Colt nói trong bếp. Nó đã nghe thấy cô ra lệnh cho Colt phải đi.
Benathy thở dài. Tất nhiên lúc đó Eddie chắc đã làm việc trong vườn, tất nhiên cậu muốn xem những con mèo con, tất nhiên cô không nghĩ tới việc phải nói nhỉ.
- Ồ, Frisco. Tôi mong giá mà Eddie không nghe được, nhưng đó là sự thật. Tôi đã yêu cầu Colt đi khỏi đây.
- Phải, tôi biết. Colt ghé qua và nói rằng anh ta sẽ đi. Anh ta nói rằng để Buckaroo lại trong chuồng ngựa và sẽ quay lại. Anh ta nói rằng anh ta sẽ đi tìm cái cô Marcy đó. Tôi cho là điều đó đúng thôi nếu Alyssa là con cô ta.
- Tôi nghĩ chẳng có gì phải nghi ngờ về chuyện đó. - Benathy cộc lốc đáp.
- Cô có thể cho tôi biết tại sao cô bảo Colt đi không?
- Vâng. Vâng. Tôi sẽ nói. - Có lẽ cô nên giữ chuyện ngồi lê đôi mách đó lại cho riêng mình. Chắc Frisco đã nghe những tin đồn ở thị trấn từ rất lâu rồi, sự ngồi lê đôi mách ở thị trấn nhỏ này là vậy mà.
- Cô phải giải thích cho Eddie. Giờ nó đang tức điên lên với cô. Nó nói cô đuổi anh trai nó đi.
- Colt không phải anh trai của Eddie. Anh ta chỉ là một người ngang qua và đã tới trang trại Banner-B do ý nghĩ ngu ngốc của tôi. - Cô cảm thấy cay đắng, nhưng là do sự khờ khạo của cô.
- Tôi đã nói với cô khi cô đặt việc gã đó từ tạp chí…
Benathy chẳng còn tâm trạng nào để lắng nghe nữa.
- Tôi đã nói với ông là “Không”. - Cô nói - Ông luôn luôn đúng. Giờ tôi thừa nhận điều đó. Thế là đủ chưa?
- Tôi không biết. Trước hết tôi không nghĩ cô sẽ nhận một gã như vậy, nhưng tôi thừa nhận Colt làm việc được. Anh ta nói sẽ quay lại, tôi cho rằng cô không có ý đuổi anh ta chứ?
- Phải, tôi không có ý như vậy. Ồ, tôi không biết. Cô cố suy nghĩ - Chúng ta phải làm gì đó về Alyssa.
- Có lẽ chúng ta không phải làm nhiều lắm. Chắc chắn Dita thích đứa nhỏ này, tôi đã hứa với Colt…
- Ông hứa với Colt điều gì? - Theo cách nghĩ của cô, Frisco chẳng việc gì mà phải hứa với Cotl bất cứ điều gì.
- Rằng chúng ta sẽ không gửi Alyssa đến các gia đình nhận nuôi con nuôi. Tôi muốn nói là nếu anh ta đưa Marcy về đón nó.
- Được rồi. Tôi chắc chúng ta có thể đảm đương việc này trong một thời gian, kể cả tôi phải trả lương Loreen bằng tiền của mình - Cô không biết phải lấy tiền đâu, cô không chắc lắm, nhưng việc này không quan trọng. Cô sẽ không để đứa nhỏ này cho những người lạ, kể cả nếu cô không tự nuôi được chính mình. Giờ có một ý nghĩ lãng mạn, một ý nghĩ mà trước đây cô chưa xem xét đến, nhưng giờ cô lôi nó từ đâu đó trong đầu mình ra.
- Suýt quên, - Frisco rút từ trong túi quần sau ra và đặt một cuộn tiền lên bàn - Colt để cái này lại. Để trả tiền công cho Loreen, mua bỉm và các thứ khác cho Alyssa.
Đó là một lượng tiền đáng kể, Benathy chăm chú nhìn và không thể không nghĩ anh ta sẽ đi bao lâu. Và liệu anh ta có thực sự quay lại không.
Với những lời lẽ cay đắng của Benathy vang vọng trong đầu, Colt vẫy xe vào trong thị trấn và trả tiền mặt cho chiếc xe đầu tiên anh thấy có gắn tấm biển “Bán” ở ô kính. Chiếc xe màu vàng lâu năm xấu xí đỗ ở đường phố chính của Gompers và anh chàng người Mexico rất nóng lòng muốn bán xe. Dù anh ta nói đang đi Lubbock và cần tiền nhưng anh ta vẫn không chịu bớt giá. Cảm thấy mình chẳng còn lựa chọn nữa, Colt trả tiền với số tiền lớn hơn giá trị thực của chiếc xe.
Khi màn đêm buông xuống, Colt ra khỏi thị trấn và khi hướng về phía Oklahoma, anh buồn bã nhớ lại lúc trước mình đã nghĩ sẽ làm gì tối nay. Anh đã dự định vui chơi, và anh đã nghĩ đây là cơ hội tốt để có thể ân ái với Benathy trước khi hết đêm. Anh đã chờ đợi người phụ nữ này lâu rồi, lâu hơn anh thường phải đợi. Anh sẽ đợi cô cả đời mình.
Chiếc xe khực lên rồi tắt máy trước khi anh đi qua cột mốc bang Oklahoma. Phải mất hai ngày để sửa ở thị trấn nơi xe bị hỏng và lúc sửa xong, anh ước giá mình vứt được nó đi và mua một cái khác.
Anh nghĩ sau rốt việc Benathy không đi cùng anh lại hóa hay. Họ sẽ ở hai ngày hai đêm trong một nhà trọ xinh xắn, anh biết chắc chắn điều cuối cùng cô muốn là ở chung một phòng với anh. Hoặc nói chuyện với anh, vì vấn đề đó.
- Vậy đó, - Mott nói với Benathy – gã nhân viên mới của cô đã trốn khỏi nhà tù.
- Đó không phải là việc của anh. - Cô đang bận rộn xúc thức ăn cho ngựa vào các máng ăn ở các ngăn chuồng ngựa.
- Cô đã tìm hiểu về McClure, anh ta đã làm gì ở Oklahoma?
Benathy nhìn Mott đứng cạnh một ngăn chuồng.
- Có lẽ. Thế anh biết gì về chuyện đó?
- Chỉ điều mà anh rể tôi nghe được từ một trong số những người phó của anh ấy đã từng làm việc ở nhà tù bang Oklahoma.
- Vậy ư?
- Tôi cho là, giống như điều cô đã được nghe. Hãy nói xem, cô vẫn muốn mở trường dạy ngựa đó chứ?
- Tôi không muốn thảo luận các kế hoạch về trang trại Banner-B với anh.
- Tôi đang nghĩ là, tôi và cô, chúng ta có thể làm việc đó được. Cô biết đấy, Beth, hai chúng ta, chúng ta có thể đi được một con đường dài.
- Tôi không làm ăn với anh, Mott.
- Đó không phải loại công việc mà tôi nghĩ đến.
Những lời này làm cô chợt hiểu, và cặp mắt cô khẽ nheo lại.
- Liệu anh có cần tôi nói Frisco mời anh đi hay anh tự đi lấy?
- Cô sai rồi. Tôi không nói những điều ngớ ngẩn. Tôi suy nghĩ đến chuyện nghiêm túc hơn nhiều.
Cô bước ra khỏi ngăn chuồng của Dancer và đóng cửa chuồng lại.
- Tôi không cho là anh sẽ nói điều tôi nghĩ là anh muốn nói. - Cô đáp
Mott tựa người vào cửa phòng để dụng cụ, tay khoanh trước ngực.
- Điều tôi nói là một đám cưới. Cô có thể nghĩ kỹ về điều này.
Thật không chịu nổi gã đàn ông này. Cô đuổi gã đi.
- Tôi không lấy bất cứ ai, nhất là anh. Giờ anh có chuyện gì hay hơn để làm không? Khi nào thì anh không lùa gia súc của tôi vào hàng rào nữa?
- Tôi biết cô không biết giá tôi cao lắm. - Mott nói.
Benathy nhìn vẻ coi thường.
- Sự thật là, Mott, tôi sẽ không phỉ nhổ vào anh nếu anh bị thiêu trên ngọn lửa.
- Cô có thể nghĩ về lời gợi ý của tôi - Mott nói, kéo mũ sụp xuống đầu - Cô không phải trả lời ngay bây giờ. Chúng ta sẽ có ảnh hưởng lớn trong thị trấn, cả hai chúng ta, nếu gộp trang trại Banner-B và trang trại của tôi làm một.
Điều mà Benathy có thể làm được lúc này là không phá lên cười ầm ĩ trước lời đề nghị của Mott khi anh ta đi ra chỗ chiếc xe tải của mình đỗ dưới gốc cây sồi. Đợi cho tới khi Colt nghe kể về chuyện này, anh sẽ cho rằng đây là chuyện buồn cười nhất trong đời mà anh được nghe.
Ý nghĩ này dập tắt cơn cười của cô. Colt không có ở đây. Colt không ở gần để chia sẻ những rắc rối và niềm vui của cô. Và từ những gì Mott nói, tin đồn về Colt là thật. Và viên phó cảnh sát trưởng mà Mott nói đến có thể biết được chuyện gì đã xảy ra ở Oklahoma.
Chán nản, cô quay lại nhìn Rắn chuông, chú ngựa dường như buồn bã hơn từ lúc Colt đi.
- Ừ, tao cũng vậy. - Cô thì thầm với con ngựa đang vươn cổ qua cửa ngăn chuồng và để cho cô gãi chùm lông trán nó – Chúng ta nhớ anh ấy, đúng không?
Câu trả lời chỉ là tiếng vo ve ầm ĩ của những con mòng ngựa bay thành vòng tròn và bay ra khỏi cửa chuồng ngựa.
Hôm sau, khi Benathy đang ngồi ở cổng sau thì Eddie vạch một đường bụi dài trước những bước đi buồn cười của mấy chú mèo con. Đó là lúc cuối buổi chiều dài đằng đẵng ở trang trại Banner-B và Colt đã đi được bốn ngày. Khi ngồi ngoài nhà trong những buổi chiều như buổi chiều nay, Benathy cố không nhìn ra phía con đường để chờ Colt. Cô nghe kể rằng anh đã mua một chiếc ô tô ở thị trấn, Loreen và Joey đã thấy anh lái nó.
- Một con mèo vàng buồn cười thực sự, - Loreen đã nói với cô và nhăn mũi - nó gây ồn khủng khiếp và xả ra bao nhiêu là khói. - Benathy đã cố hình dung ra cảnh Colt trong chiếc xe đó nhưng không được. Trong đầu cô, anh gắn chặt với hình ảnh chiếc xe tải trang trại và chú ngựa Buckaroo.
- Chị có biết em muốn đặt tên những con mèo này là gì không? - Eddie hỏi, kéo cô ra khỏi những suy nghĩ của mình.
- Chị không biết. - Benathy đáp. Cô đang say mê xem một trong những quyển catalog dường như được gửi đến không ngừng và hy vọng trời sẽ mưa. Hôm nay trời nóng nhất trong đợt nóng kéo dài.
- Em nghĩ mình sẽ đặt tên chúng là Taco, Burrito và Spaghetti theo ba món ăn ưa thích của em. - Eddie cười với cô.
Benathy lấy làm buồn cười.
- Chị lấy làm mừng là ba món ăn ưa thích của em không phải là khoai tây, gan và củ cải đỏ.
- Củ cải đỏ ư? Buồn cười thật. Em sẽ chẳng bao giờ đặt tên một con mèo là củ cải đỏ cả - Cậu nhấc sợi dây lên để con mèo mướp có thể nhảy qua - Taco là tên con mèo mẹ, và con mèo con này tên là Spaghetti. Em gọi con mèo đen là Burito vì nó thích ngủ và cuộn tròn. Em không thể đợi tới lúc Colt quay lại để có thể nói với anh ấy tên của chúng.
Benathy ngừng ngắm quyển catalog và đặt một ngón tay dưới cổ áo mình.
- Có lẽ Colt sẽ không quay lại đâu, Eddie.
- Anh ấy sẽ quay lại. Anh ấy nói sẽ đưa em đi xem phim một lần nữa - Sự tin tưởng trong câu nói này làm Benathy mủi lòng, nhưng cô đã giấu kín nó khi Colt khăng khăng rằng chẳng có lý do gì để giấu Eddie sự thật cả. Vì vậy, cô đã quyết định sau cuộc nói chuyện với Colt, rằng cần phải nghiêm túc cho Eddie học cách đương đầu với các sự việc thực sự diễn ra.
- Eddie, một số thứ đã thay đổi - Cô cố nói với cậu một cách ân cần nhất - Có lẽ Colt sẽ không quay lại nữa.
Eddie ném sợi dây xuống và nhảy dựng lên.
- Đó là lỗi của chị, Benathy! Chị đã buộc anh Colt phải đi.
Cô không được chuẩn bị để thấy những giọt nước mắt của Eddie và nó khiến cô đau đớn.
- Eddie. - Cô bắt đầu, không biết phải nói với cậu điều cậu cần phải biết để tha lỗi cho cô, cố tìm từ để dỗ dành cậu.
- Đừng gọi em là “Eddie”. Chị đã làm anh ấy phải đi! - Nói xong cậu quay lưng và chậm chạm lê về phía nhà, sự thất vọng và tan vỡ hiện rõ trong đôi vai chúi xuống của cậu.
Benathy vùi mặt trong hai bàn tay. Việc Eddie đổ lỗi cho cô khiến cô đau đớn. Eddie hiếm khi tức giận về bất cứ chuyện gì, và cô đã khiến cậu chống lại mình.
Một vài ngày, một vài tuần, vì chuyện đó, cô không thể làm bất cứ điều gì đúng dù cô đã cố gắng vất vả như thế nào.
Sau khi lau khô nước mắt, cô đi tới chỗ trú ẩn đặc biệt của mình cạnh con mương và ngồi xuống chiếc ghế mà Justin đã làm cho cô. Ở đây mát mẻ hơn và yên tĩnh hơn. Những chấm chim bay lượn trên bầu trời, những vòm lá rì rào trên đầu làm dịu đi trái tim mệt mỏi.
“Em biết mình làm chuyện này sai rồi - Cô thì thầm trong im lặng - Em ước giá em biết cách phải giải quyết chuyện này như thế nào”.
Cô nghĩ mình đã nghe thấy tiếng ai đó thì thầm “Em đang làm đúng”. Nhưng có lẽ đó chỉ là tiếng nước róc rách chảy.