Bí Mật Của Chàng Cao Bồi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

MỘT CHÚ DẾ KÊU KHIẾN BENATHY THAO thức suốt đêm dài. Cô nghe thấy tiếng nó gáy trong đêm, gọi bạn tình từ một nơi nào đó trong phòng cô. Nó có thể ở trong tường, hoặc trong tủ hoặc có lẽ nó đang giấu mình trong những chiếc rèm. Bất kể nó ở đâu thì cũng không thành vấn đề. Thậm chí nếu như nó không gáy lên vì thất tình thì cô cũng sẽ không ngủ được.

Điều gì đã khiến cô hôn lại Colt McClure mạnh mẽ như vậy? Cô có thể cảm thấy cặp môi của anh ta tìm kiếm khắp cặp môi mình, nhớ đi nhớ lại nụ hôn đó trong đầu cho tới khi cô chắc rằng mọi sắc thái còn khắc sâu mãi trong tâm khảm cô.

Anh ta chỉ là một anh chàng cao bồi cô đơn trở về nhà sau khi đã ngà ngà say và dù sao cũng đã thực sự lợi dụng được điều cô muốn.

Nhưng hoàn toàn không phải vậy. Anh ta đã không tự do làm điều ấy.

Nói cách khác, cô thích hôn anh ta và anh ta biết điều ấy.

Điều đó xảy ra với một gã chăn gia súc không biết chỗ đứng của mình, nhưng cô vô cùng cần anh ta để giúp cô giữ vững được trang trại. Anh ta cũng có một đứa bé không có nơi mà đi và có lẽ không được chào đón ở bất cứ nơi nào khác khi anh ta có thể kiếm được việc làm. Cũng còn một số câu hỏi chưa có câu trả lời, chẳng hạn tại sao anh ta lại bỏ cô Marcy đó và cô ta lại viết trong bức thư đó là Yêu anh, Marcy.

“Yêu anh, Marcy” có thể chỉ là một câu kết thông thường. Hoặc cũng có thể có nghĩa “yêu” thực sự. Vấn đề là loại tình yêu gì? Một đêm yêu đương tuyệt diệu và rồi anh không bao giờ muốn gặp lại em nữa? Đây là tình yêu lớn cả đời? Anh sẽ chăm sóc em và em sẽ chăm sóc anh cho đến khi cả hai chúng ta quyết định kết thúc nó.

Ý nghĩ này khiến bụng cô nhói. Cô đã yêu Colt McClure.

Không, không phải vậy.

Đúng vậy.

Cô không thể yêu anh ta. Cô yêu Justin. Tình yêu không bao giờ chết, đó là điều Justin đã nói và cô tin điều đó bằng cả trái tim mình. Vậy thì làm sao mà cô có thể yêu người khác được?

Cô không thể.

Phải, cô có thể. Nhưng cô không muốn yêu Colt. Cô biết về anh ta chưa đủ. Và anh ta khó có khả năng yêu người khác.

Khi Alyssa thức giấc và bắt đầu làm ầm ĩ lúc mặt trời lên, Benathy lê người ra khỏi giường và đứng ngắm mình vài phút trước chiếc gương ở bàn phấn. Lúc đó cô thấy rằng cô không muốn để Colt thấy cô giống như một vật gì đó được kéo lê sau đuôi ngựa những sáu dặm. Cô lê vào nhà tắm, vã nước lạnh lên mặt và chui đầu vào mớ quần áo cô vớ được. Hóa ra đó là chiếc áo len dài tay mà cô đã mặc sau khi tắm tối qua.

Cô bồng Alyssa xuống gác, thì thầm dỗ nó. Cô đã quen với công việc buổi sáng. Thậm chí sau một đêm mệt mỏi, cô cũng có đủ sức lực cho đứa trẻ này và cô nghĩ điều này thật đáng ngạc nhiên. Nó làm cô nghĩ đến việc cô đã luôn mong muốn có con như thế nào. Thậm chí cô không bận tâm tới việc đứa trẻ này không phải con mình, nhưng chẳng thể hy vọng vào những thứ không thể trở thành hiện thực được.

Sáng nay chẳng thấy Colt đâu. Chắc anh ta quyết định lánh mặt sau buổi tối hôm qua.

Loreen tới đúng giờ, vui vẻ và không nhận thấy Benathy đang có tâm trạng và không muốn nói chuyện.

- Mẹ em nói rằng McClure là một người đẹp trai, đúng vậy. Mẹ nói anh ấy đã yêu cầu cắt tóc ở cửa hiệu của mẹ, nhưng mẹ đã bảo anh ấy tới cửa hàng cắt tóc. Mẹ nói ông Butler không thể moi được thông tin về McClure. Chị biết đấy, ông Butler rất thích tán gẫu. Ông ấy nói McClure chỉ đọc một tờ tạp chí trong suốt thời gian cắt tóc và không nói gì về việc anh ta từ đâu tới.

- Anh ta không thực sự hay nói. – Benathy nói, hy vọng những gì Loreen nói sáng nay là sự thật.

- Mẹ em nói rằng hy vọng chị biết được điều gì đó về anh ta. Mẹ nói chị không đề phòng những người mà chị đã thuê trong những ngày vừa qua. Mẹ nói ví dụ đứa bé này, Alyssa bé bỏng đó. Mẹ không hiểu làm thế nào mà đột nhiên anh ta xuất hiện cùng đứa trẻ này.

- Nếu em chuẩn bị các chai sữa cho Alyssa sáng nay, Loreen, chị sẽ chạy đi một lúc. Dita và chị còn cả ngày trước mắt để làm việc.

Loreen dường như không nhận thấy Benathy không trả lời câu hỏi cuối cùng của mình.

- Chắc chắn, chị Burke. Em không lo lắng về McClure. Anh ấy luôn lịch sự với em. Em đã nói với mẹ em là…

Loreen đã nói điều gì với Rubye, Benathy cũng không muốn đợi để biết. Cô đã chạy đi rồi.

Trên đường tới máng cho gia súc ăn nơi cô sẽ gặp Dita, cô không thể không suy nghĩ. Colt McClure ở nơi nào đến từ Oklahoma? Và trước đó anh ta làm việc ở đâu?

Cô tự thuyết phụ mình rằng chẳng có vấn đề gì. Anh ta là một người làm tuyệt vời.

Và hôn cũng tuyệt nữa.

***

Colt bực bội dập máy điện thoại xuống.

- Có chuyện gì hả, anh McClure? – Loreen thò đầu qua cửa căn phòng nhỏ và ban cho anh một cái nhìn trêu chọc.

- Ồ, không – Anh nói, dù đó hoàn toàn không phải là sự thật. Sau một đêm dài ở quầy bar mù mịt khói và mất ngủ từ lúc nghĩ đến việc hôn Benathy, anh cảm thấy như có một chú voi đang giẫm lên đầu anh. Anh đã gọi tới tất cả các trường dạy trang điểm ở thành phố Oklahoma nhưng không thể tìm ra được cái cô Casey hay Kelly mà Frankie Dobson đã nói là Marcy ở cùng cô ta.

- Này, tôi có thể làm được gì giúp anh không?

Anh nhìn trần nhà một lúc và thở dài. Khi anh quay lại nhìn, Loreen đã rút một sợi chỉ từ ống tay áo ra và đang cọ răng, âm thanh được tạo ra giống như thể con voi đang giẫm lên đầu anh đã đứng dậy và bắt đầu giẫm nát các bụi rậm.

Anh cố phớt lờ âm thanh đó.

- Loreen, - Anh cố kiên nhẫn nói – mẹ cô có một thẩm mĩ viện hả?

- Đúng vậy. – Loreen trả lời, bối rối vì không biết anh định hỏi điều này để làm gì.

- Được, tôi đang tìm một người là học viên của một trường dạy trang điểm. Tôi đã hỏi một số trường nhưng không tìm thấy cô ta. Liệu có một loại danh bạ đặc biệt liệt kê tất cả các nơi trong một thành phố có thể học về trang điểm không?

- Hừm. Tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng dù sao anh cùng không cần phải tới trường dạy trang điểm. Chẳng hạn như ở Jefferson, một thị trấn cách đây mười dặm. Trường trung học ở đó có chương trình hướng nghiệp. Anh có thể tìm được những lớp dạy trang điểm ở đó.

Colt chưa nghĩ đến việc tìm ở các trường dạy nghề. Anh toét miệng cười với Loreen.

- Cô là một viên ngọc quý, cô biết điều đó chứ Loreen?

Loreen mỉm cười lại.

- Tôi hy vọng giúp được anh.

- Tôi sẽ cho cô biết. – Anh quay đi, nhấc điện thoại. Anh mất tất cả mười phút để tìm ra có một trường trung học dạy nghề ở thành phố Oklahoma và một trong những học sinh của họ là Casey Landers, mới từ Tallequad chuyển tới. Cô ta sống với cha mẹ và anh nói chuyện thuyết phục đến nỗi người phụ trách sinh viên đã ghi tên và số điện thoại của anh và hứa sẽ chuyển cho Casey trong trường hợp cô ta có một người bạn tên là Marcy muốn nói chuyện với anh. Anh biết sự khỏi đầu có lẽ không được tốt lắm nhưng anh cũng vẫn thấy phấn chấn.

- Cuộc tìm kiếm của anh thành công chứ? – Loreen hỏi, cô ngước nhìn lên từ đống quần áo của đứa bé mà cô đang gập trên đi văng.

- Có lẽ, - Anh nói – trong lúc chờ đợi, tôi muốn mời cô món chuối xay ở quán cà phê Gompers.

- Không được rồi. Tôi đang ăn kiêng. – Loreen đáp.

- Được rồi, thế cô hãy nói muốn được chiêu đãi món gì đi. Tôi muốn làm gì đó vừa lòng cô.

- Thật tuyệt nếu tôi có thể đưa bạn trai đến xem anh dạy Rắn chuông. – Loreen đáp – Hôm qua tôi đã thấy anh cưỡi nói. Không thể tin rằng một người có thể cưỡi con ngựa đó và Joe không tin khi tôi nói với anh ấy điều anh đã làm được.

- Dễ thôi. Hãy đưa cậu ta tới vào cuối tuần.

Colt bước ra ngoài tới chuồng ngựa, anh bận rộn treo thêm nhiều chiếc móc treo tường cho phòng để dụng cụ. Cả ngày này anh không nhìn thấy Benathy và anh biết cô và Dita đang ở chỗ máng cho gia súc ăn ở khu phía Đông. Nghĩ đến nụ hôn đêm qua, anh tự hỏi không biết cô sẽ nói gì khi họ gặp mặt nhau. Mép anh nhếch thành một nụ cười. Ít ra cô đã không đuổi việc anh.

- Chị Burke, Marcy là ai vậy?

Benathy hy vọng Loreen không chú ý tới việc cô đờ người ra trước cái tên đó. Cô ngồi trên chiếc ghế đu trong khi Loreen chuẩn bị đi và Alyssa nằm trên vạt áo cô, khẽ ư ư và đập đập tay vào vạt áo cô.

- Marcy là, à, đó là người quen của Colt.

- Đúng vậy, chắc chắn là anh ta đang cố hết sức tìm cô ấy.

- Chị biết. – Benathy nói, hít mùi thơm của đứa trẻ, mùi bột phấn và trong khoảnh khắc đó cô mong Alyssa sẽ ở cùng mình mãi mãi.

- Em phải đi đây, chị Burke. Gặp chị vào ngày mai. – Loreen bước ra cửa sau và ré lên khi Jesse nhảy ra từ chỗ ngủ của nó bên cạnh ghế xích đu.

- Để tao yên. – Loreen nói, nhưng không phải không tỏ ra sợ sệt. Benathy nghĩ có lẽ sáng mai cô nên nói với Loreen rằng Jesse đã được cải tạo rồi.

Alyssa huơ tay trên không, Benathy nhấc bé lên và ôm bé chặt hơn.

- Chuyện gì sẽ xảy ra khi Colt tìm được mẹ cháu? – Cô hỏi – Chuyện gì sẽ xảy ra?

Một bóng người đổ dài qua cửa.

- Tôi có thể vào được không? – Anh ta vui vẻ hỏi.

- Cửa đang mở - Cô nín thở, không biết làm thế nào họ có thể nói chuyện bình thường sau chuyện xảy ra tối qua và nụ hôn đó thực sự đã làm cô nghẹt thở.

Colt nhẹ nhàng đóng cửa. Anh đã dạy Rắn chuông và có một vết bụi dính trên chiếc áo phông của anh, một vệt khác trên quần jean của anh. Anh đặt một hộp bọc giấy lên bàn, tay buông thõng cạnh sườn, mắt chăm chú nhìn cô.

- Cô bé ổn chứ?

- Nó khỏe. Loreen nói hôm nay nó đã uống hết sữa, cô ấy đã tắm cho nó và…

- Tôi cho rằng tôi không thực sự muốn hỏi về đứa bé, Benathy. – Anh nhắc đến tên cô dường như không thoải mái và cặp mắt anh chăm chú nhìn cô cho tới khi cô nghĩ anh có thể đọc được điều cô đang nghĩ.

Cô thôi đu đưa Alyssa và giữ thẳng người bé để mái đầu nhỏ bé tựa vào vai cô. Cô biết chính xác Colt định nói điều gì và cô có thể giả vờ không hiểu hoặc không nói thẳng ra. Cô không chắc trong trường hợp này phải làm gì là tốt nhất, do đó cô im lặng.

- Tôi cho rằng tôi nên xin lỗi về chuyện tối qua. – Anh ngừng lại, tạo cơ hội cho cô nói, nhưng cô không nói gì. Cô cố không nghĩ đến nụ hôn đó trên môi mình, dù vẫn có cảm giác như thể chuyện vừa xảy ra cách đây vài phút. Môi cô ngứa ra và cô có cảm giác Colt McClure hiểu rõ cô dù anh ta không làm gì ngoài việc đã hôn cô.

- Colt! – Cô bắt đầu nói, không chắc mình định đi đến đâu nhưng anh đã dựa lưng vào bàn và khoanh tay lại. Một nụ cười khẽ thoảng qua ở mép anh rồi biến mất ngay, hay là cô tưởng tượng ra nhỉ?

Anh đặt một tay ra sau gáy, anh đã cắt tóc và cô thích kiểu tóc đó, khuôn mặt anh tỏ vẻ ngượng ngập.

- Tôi, ừm, tối hôm qua tôi không nên tới đây quá muộn. Và chắc chắn tôi không nên làm điều tôi đã làm.

Anh vẫn nhìn Benathy chăm chú.

- Hôn tôi, anh muốn nói vậy chứ gì?

- Đó là điều tôi muốn nói, đúng vậy.

Nhờ trời đã có đứa bé, bởi vì cô có thể giấu khuôn mặt mình trong khi giả vờ tập trung vào đứa bé đang ngồi nghịch trên vạt áo cô.

- Tôi biết mình nên xin lỗi. – Colt nói – Nhưng tôi không định thế.

Cô ngẩng lên, thấy anh tỏ ra rất nghiêm túc.

- Và – Anh nói tiếp – tôi hy vọng chúng ta có thể bình thường như trước. Rằng cô sẽ không bực mình, ý tôi muốn nói vậy.

- Tôi… tôi không – Cô nói. Còn nữa, cô muốn anh sẽ lại hôn cô nữa. Nhận thức này khiến cô bối rối, thật khó để giữ bình tĩnh.

Anh gật đầu mạnh.

- Tốt thôi. Từ giờ tôi sẽ ngủ ở trong chuồng ngựa nếu như cô muốn. Trừ phi điều đó khiến cô phải thức giấc với Alyssa khi nó dậy, giống như trước đây chúng ta đã nói.

- Anh có thể ngủ ở chuồng ngựa hoặc ở đây. Tùy. – Cô có thể chửi rủa mình về cách cô nói, giống như một cô gái già lăng loàn. Nhưng phải nói gì khi cô đang bối rối về điều cô cảm thấy. Cô biết mình không được khuyến khích sự thân mật, cô biết điều đó, nhưng tình huống này thật không bình thường, khác xa với những gì cô từng biết và cô đã mất thăng bằng vì cách sự việc diễn ra. Giờ thì Colt đang ở trong phòng, mắt nhìn cô chăm chú, thì cô cảm thấy như thể mình đang ở hành lang trên gác tối qua, cảm thấy cặp môi anh ta kề môi mình, thân hình rắn chắc của anh ta áp sát vào mình.

- Cô muốn nói là không thấy phiền nếu tôi ở trong phòng khách? Cô không phải chỉ nói lịch sự chứ? – Sự háo hức trong giọng Colt khiến cô ngạc nhiên. Và cũng hài lòng nữa.

- Tôi muốn nói vậy. Căn phòng phía trên chuồng ngựa rất nóng nực và bất tiện trong những ngày này. Alyssa cần được quan tâm hơn những gì tôi có thể dành cho nó.

- Tôi sẽ không tới quán Tavern nữa. – Colt nói – Tôi không phải kẻ nghiện ngập.

Cô không hỏi điều gì đã khiến anh tới đó vào tối qua và cô không muốn biết.

Cô đứng dậy, ghì Alyssa sát vào người hơn.

- Được rồi. Tôi hiểu. – Cô không hiểu nhưng đã nói vậy. Tất cả những gì cô muốn là anh không nhìn cô theo cách như vậy nữa. Cô muốn anh ra khỏi bếp.

- Tôi có một số kế hoạch. – Colt đột ngột nói – Tôi muốn nói với cô về chuyện đó. Tôi sẽ không làm bất cứ điều gì để hủy hoại tương lai của mình, ồ, tôi quên mất, hôm qua tôi đã mua cái này cho Alyssa ở thị trấn. – Anh cầm chiếc gói trên mặt bàn lên.

- Tôi không thể mở trong khi đang bế cô bé. Có thể đợi được không?

- Tôi rất lấy làm vinh dự. – Colt nói. Benathy nhìn trong khi anh mở gói lấy ra một chú vịt đồ chơi màu vàng nhạt. – Nó cử động được đấy. – Anh nói, vặn chiếc chìa khóa ở một bên sườn chú vịt. Chiếc cổ của chú vịt ngật ngưỡng rồi bản nhạc “Hát trong mưa” vang lên.

- Tôi nghĩ bài hát về mưa chỉ là một ý nghĩ hy vọng trong thời kỳ hạn hán. – Colt nói. Alyssa có vẻ hớn hở, mắt cô bé dõi theo cử động của đầu chú vịt.

- Theo dự báo thời tiết gần đây nhất thì trời sẽ không mưa. Chúng ta chắc chắn sẽ cần mưa – Nói về thời tiết thì an toàn hơn và khiến cô quên đi sự hiện diện của Colt.

- Này, cô giữ nó đi – Colt chuyển chú vịt cho Benathy và quay đi. Liếc nhìn đồng hồ, cô thấy đây là giờ mà Eddie dọn bữa chiều lên bàn ăn nhà Neilsons và trong phút chốc, cô thấy tiếc là mình không có thói quen ăn bữa chiều với những người khác.

- Xin cám ơn vì con vịt. – Benathy gọi với theo cám ơn Colt vì Alyssa không thể làm điều đó được. Colt nhận lời cám ơn bằng một cái gật đầu và Benathy nhận thấy rằng Jesse James lẽo đẽo theo anh tới ngôi nhà của người quản lý. Hai kẻ đó đã trở nên gắn bó với nhau. Colt đã thề rằng mình sẽ dạy Jesse dồn gia súc.

Khi bản nhạc của chú vịt kết thúc, Alyssa trớ ra chiếc áo len của Benathy.

Benathy bế Alyssa lên gác đặt cô bé vào nôi cùng với chú vịt. Mi mắt Alyssa trĩu xuống, hàng mi dài phủ bóng trên cặp má hồng hào và Benathy đứng ngắm bé vài phút, nghĩ rằng mình chưa từng thấy một đứa bé đáng yêu như thế này.

Khi Benathy thay một chiếc blouse sạch thì một ý nghĩ chợt nảy ra trong óc cô.

Cô sẽ bắt đầu công việc dạy ngựa giống như Colt muốn. Họ sẽ làm được điều đó ở trang trại Banner-B này.

Tại sao không, khi cô có bãi cỏ, có chuồng ngựa, có bãi quây. Cô không kiếm được nhiều tiền trong việc chăn nuôi gia súc. Và trường dạy ngựa là một hướng đi mới cho trang trại Banner-B, một hướng đi có thể đem lại lợi nhuận. Hơn nữa, Colt sẽ không có ý định thôi việc và bỏ đi.

Nhưng ngay khi ý tưởng đó thành hình trong đầu cô, ngay khi cô nhận ra có thể bắt đầu một chương trình dạy ngựa ở Banner-B thì cô nhận ra sự thiếu sót trong kế hoạch đó. Làm sao cô có thể làm được điều này. Thật không công bằng với Colt khi ràng buộc anh ta với cô theo cách này. Nếu anh ta muốn đi với Marcy, cô chẳng thể làm gì được. Không gì được.

Và Colt cũng có thể bác bỏ đề nghị đó. Có lẽ anh ta chẳng thích ý tưởng đó một chút nào cả. Điều này sẽ thật tệ hại.

Trong đời cô đã có quá nhiều nỗi đau rồi. Cô chắc mình không cần thêm một nỗi đau nào nữa.

***

Sau khi Benathy nghĩ tới việc mở trường dạy ngựa và ngay lập tức gạt ý nghĩ đó ra khỏi đầu, cuộc sống ở trang trại Banner-B trở nên phức tạp. Hai tuần sau đó, mọi người bận rộn với việc dồn gia súc lại và chuyển chúng tới khu bán đấu giá, tất cả được tiến hành trong làn gió nóng khủng khiếp chưa từng thấy giữa mùa hạn thật không phải dễ dàng gì. Hoạt động này là một thử thách họ, và Benathy, Colt, Dita và Frisco lê người vào giường ngủ sau khi trời tối, chỉ nhấc người dậy nổi khi trời đã sáng bảnh mắt.

Alyssa bắt đầu ngủ nhiều hơn vào ban đêm nhưng vẫn dậy rất sớm để đòi bữa ăn đầu tiên trong ngày. Colt là người thức dậy cho cô bé ăn và thay bỉm, và anh không bao giờ kêu ca gì. Giữ đúng lời, anh không bao giờ về nhà muộn nữa.

Anh vẫn ở khu chuồng ngựa vào buổi tối tận tới lúc đến giờ Alyssa đi ngủ, lúc đó anh xuất hiện để cô bé ăn bữa cuối ngày và chuẩn bị mọi thứ cho cô bé. Benathy, thường ở trong phòng làm việc trước khi đi ngủ, trở nên quen dần với việc anh chàng cao bồi to lớn ngồi trong chiếc ghế xích đu trong bếp bế Alyssa trên tay và cô thường cảm thấy hơi ghen tị khi Alyssa mỉm cười với Colt. Với bản chất hiền hậu và vui vẻ, cô bé thường hay cười với tất cả mọi người.

Đặc biệt những nụ cười của cô bé đã làm Frisco vui vẻ. Viên quản lí này thường tạt qua để ngắm Alyssa mỗi sáng trước khi Loreen tới, đôi khi cho nó ăn chai sữa đầu tiên trong ngày.

- Chúng tôi sẽ để bác thay bỉm cho nó trước khi để lâu quá. – Colt nói đùa với ông ta, nhưng Frisco chỉ lắc đầu.

- Dường như tôi đã làm những gì có thể cho đứa nhỏ. – Ông ta nói một cách nghiêm túc, nhưng Colt chỉ khúc khích cười. Benathy thấy sự quan tâm của Frisco với Alyssa còn hơn cả sự vui thích, nhưng cô không nói gì với ông cả. Điều đó sẽ khiến ông lảng tránh, khiến ông nghĩ mình đã trở nên mềm yếu do tuổi già.

Một buổi sáng sau khi gia súc được chuyển đi, Dita cùng đến với Frisco.

- Hôm nay chúng ta sẽ có một chuyến đi dạo. – Chị thông báo – Lúc mười hai giờ trưa cạnh con mương.

- Một chuyến đi dạo ư? – Benathy hỏi, mất bình tĩnh – Tôi nghĩ chúng ta sắp đốt những chiếc gai xương rồng ở bãi cỏ phía trên. – Đôi lúc họ tiến hành làm việc này trong mùa hạn để gia súc có thể ăn xương rồng; những thân cây đó cung cấp cho chúng nhiều nước.

- Cứ để xương rồng vào ngày mai. – Frisco nói – Tất cả chúng ta đã làm việc vất vả và Eddie nói chúng ta cần một ngày nghỉ. Nó đang rán gà cho chuyến đi đó.

- Nghe được đấy. - Colt đáp, anh ta đang ngồi cạnh chiếc bàn bếp cắt thịt hun khói và trứng mà anh ta đã nấu cho mình và Benathy – Mấy giờ?

- Tôi đã nói khoảng giữa trưa. Hãy đưa Loreen và Alyssa theo, có thể thêm một ít thuốc diệt rệp nữa – Dita nói, chị vui vẻ rời khỏi chuồng ngựa.

Benathy mất cả buổi sáng để tìm người thợ rèn cho Rắn chuông. Colt thì bận rộn dạy ngựa đến trưa, và lúc anh tới chỗ nghỉ cạnh con mương thì thức ăn đã được dọn xong.

- Tôi không nhớ lần cuối cùng chúng ta làm thế này là khi nào. – Benathy nói.

- Trước khi tôi ốm lần trước. – Frisco cho cô biết. Ông đang bày đĩa và tách.

- Nói về điều đó, tôi mong ông hãy ngồi xuống – Dita nói – Để đó cho tôi – Bà tới và nhận những chiếc đĩa và tách từ chồng bà, đuổi ông ra chỗ chiếc ghế đặt trên cỏ ở phía đầu bàn ăn.

Loreen đang ngồi trên tấm vải trải gần đó và Alyssa cũng ở trên đó. Colt thả người xuống cạnh họ và nhổ một túm cỏ để chọc vào má Alyssa. Con bé đáp lại bằng tiếng kêu ư ư vui vẻ. Colt bắt đầu làm mặt cười để trêu bé khiến Loreen bật cười.

- Eddie tới với món gà rán kìa. – Benathy vừa thông báo, vừa dọn chỗ trống trên bàn.

- Này, Eddie, gà rán thơm quá. – Loreen kêu lên khi cậu ta tới gần.

- Nó ngon lắm. – Eddie nói – Lần trước chị đã nói gì nhỉ khi em làm món này, chị Benathy?

- Ngon tuyệt. – Benathy trả lời – Chị đã nói đó là con gà rán ngon tuyệt mà chị đã từng ăn.

- Tôi cá là cậu cũng làm được món salad khoai tây tuyệt vời. – Colt nói với Eddie.

- Ồ, chắc chắn vậy. Thậm chí em còn cho mấy quả ôliu xanh vào. Hãy tới đây và ăn một ít đi.

Tất cả nhiệt tình ăn những thứ chất đống trên bàn: gà, salad khoai tây, trứng, nước dưa hấu mà Benathy làm từ năm ngoái và trà đá ngọt. Dita đã tạo ra một nơi tuyệt vời trên hoang mạc và sau khi ăn ngần đấy thức ăn, không ai còn muốn bước đi nữa.

- Tôi cho rằng mình không thể làm việc được nhiều chiều nay. – Frisco nói. Ông đang bế Alyssa và Eddie thì rất vui vẻ nhìn bé, cậu giơ chiếc trống lúc lắc trước mặt bé.

- Tốt thật. – Benathy nói. – Nếu cần có một chuyến đi dạo để làm ông nghỉ được, thì chúng ta nên có thêm nhiều chuyến đi.

- Đó là một ý kiến hay đó. – Eddie nói.

Loreen đề xuất chơi trò ném đĩa.

- Ai thích chơi trò này nào? – Cô hỏi.

Eddie hưởng ứng và sau vài lượt ném thì Colt cũng tham gia. Họ bắt đầu ném đĩa vòng quanh và cuối cùng, được thuyết phục mãi, Frisco cũng đồng ý tham gia.

Dita và Benathy thu dọn đồ ăn trong khi vẫn để mắt trông chừng Alyssa đang ngồi trong chiếc ghế.

- Tôi mong ông ấy không cố quá sức. – Dita nói và lo lắng nhìn về phía Frisco.

- Nếu ông ấy không quá mệt, tôi nghĩ ông ấy sẽ chơi tốt. – Benathy đáp.

- Ai sẽ chơi tốt? – Colt hỏi. Anh bỏ dở cuộc chơi để kiếm cái gì mát uống.

- Frisco. – Benathy đáp.

Colt liếc về phía sau. Trò chơi đang tiến triển với những tiếng hò hét ồn ã.

- Họ đang vui vẻ. – Anh ta nói.

- Tôi không muốn có chuyện gì xảy ra với ông ấy. – Dita nói và lo lắng nhìn.

- Frisco bị yếu tim một năm trước. – Benathy giải thích cho Colt – Tất cả chúng tôi đều lo cho ông ấy.

Dita rót một cốc trà và mang đến cho Frisco đang ngừng chơi. Trong lúc đó, Loreen và Eddie vẫn đang tiếp tục chơi.

- Nhìn họ kìa. – Colt đột nhiên nói – Dita và Frisco ấy.

- Tôi thấy. Có gì lạ?

Colt thấy Frisco nắm tay vợ một lúc và xiết chặt. Anh không nghĩ mình đã thấy có ai nhìn một người đàn ông say đắm hơn Dita nhìn chồng mình và trong khoảnh khắc, anh cảm thấy nhói đau vì thèm muốn.

- Tôi không biết họ thường làm vậy. – Anh nói trước khi nghĩ.

Benathy nhìn anh bằng cái nhìn vô cảm.

- Tôi muốn nói là làm sao họ lại vẫn yêu nhau vậy sau cả quãng thời gian đó.

Benathy mỉm cười một cách bâng khuâng.

- Chị ấy là vợ thứ hai của ông ấy, anh biết đấy. Bà vợ đầu của ông ấy mất đã lâu rồi.

- Tôi biết rằng Frisco già hơn Dita nhiều.

- Ông ấy đã bốn ba tuổi khi lấy Dita. Ông ấy đưa Dita về trang trại Banner-B khi chị ấy mới hai mươi tuổi. Mọi người rất ngạc nhiên. Họ nghĩ ông ấy sẽ ở vậy sau khi chăm sóc bà vợ đầu trong thời gian bà ấy ốm.

- Ông ấy và bà vợ đầu có con không?

- Không, và họ cưới nhau cũng khá lâu.

Dita hôn vào má chồng và quay lại dọn dẹp.

- Tôi không thể bảo ông ấy ngừng chơi vì tôi sợ sẽ có một cuộc cãi vã vô nghĩa với ông già đó. – Chị nói một cách trìu mến.

- Tôi sẽ nói với ông ấy đừng chơi. – Benathy nói – Chẳng hạn, ông ấy không cần phải chạy quanh thật nhanh như hồi ông ấy còn khỏe.

- Cô không thể khiến ông ấy dễ dàng bỏ cuộc. Tôi đã thử rồi. – Với một tiếng thở dài chịu đựng, Dita nhấc chiếc giỏ picnic lên. – Tôi thấy mình nên về nhà. Cả hai ở lại đây chứ?

- Một lúc thôi. – Benathy nói – Chúng tôi sẽ trông Alyssa. – Đứa trẻ đang ngủ trong chiếc ghế.

Sau khi Dita đi khỏi, Colt bước tới chỗ khăn trải và ngồi xuống, dựa người vào một thân cây.

- Tới đây đi. – Anh ta nói, vỗ vỗ xuống chỗ cạnh mình. Sau một chút ngần ngừ, Benathy ngồi xuống cạnh anh và nghiêng người tựa trên một tay, khuôn mặt lộ một nửa ra ánh sáng, một nửa bị che khuất.

- Tôi nghĩ Dita lo lắng về việc Frisco sẽ bị ốm tới mức sẽ phải có một người chăm sóc ông ấy. Chị ấy không muốn Frisco là một gánh nặng đối với tôi. – Benathy nói sau một lúc im lặng.

Colt xua những chú muỗi nhỏ khỏi Alyssa.

- Chị ấy lo cho cô hả? Nếu Frisco bị ốm thì cũng chẳng dễ dàng gì cho Dita.

- Dita không lo cho bản thân mình. Chị ấy nói là khi lấy một ai đó thì điều đó hoặc tốt hơn hoặc tồi hơn. Tôi biết chị nghĩ về việc Frisco chăm sóc người vợ đầu tiên của ông ấy trong rất nhiều tháng khi bà ấy bị ốm. Nếu chuyện đó xảy ra, Dita sẽ chăm sóc ông ấy. Tất nhiên chị ấy biết tôi sẽ giúp.

Colt ngẫm nghĩ điều này một lúc.

- Cô không nên làm vậy, Benathy.

- Tôi không thể trụ được lâu nếu thiếu Frisco giúp cai quản trang trại. – Benathy khẽ nói – Tôi nợ ông ấy.

Anh cầm tay cô và chăm chú nhìn, vuốt những chỗ chai.

- Dừng lại đi. – Cô nói và cố rút tay ra.

- Nếu tôi không muốn dừng?

- Anh ngốc thật. – Cô nói nhưng thôi không rút tay ra và ngồi nhìn anh.

- Tôi đột nhiên nghĩ rằng tay cô rất đẹp. – Anh nói – Đặc biệt từ khi tôi thấy những dấu hiệu làm việc vất vả mà đáng ra cô không phải làm nếu không hứa với Justin và quyết định chăm lo Frisco, Dita và Eddie…

Giờ thì cô rút tay ra và bối rối nhìn.

- Tôi không muốn Loreen và Eddie thấy anh nắm tay tôi.

- Họ sẽ thế nào nếu thấy tôi hôn cô? – Anh trêu chọc – Sẽ thế nào nếu họ thấy chuyện gì diễn ra tối qua?

- Chúng ta không nói về chuyện đó. – Benathy nghiêm giọng.

Colt bật cười.

- Tôi thích nói về chuyện đó.

- Tôi thì không. Và anh có ý nghĩ lạ lùng về vẻ đẹp nếu nghĩ tay tôi đẹp. – Benathy định đứng lên nhưng Colt đã choàng tay qua vai cô.

- Vì những gì cô nói, cô có thể tìm thấy vẻ đẹp ở rất nhiều thứ. Điều cô nói với tôi về Dita khiến tôi thấy chị ấy mới đẹp làm sao.

- Bởi vì chị ấy nói muốn chăm sóc Frisco nếu ông ấy ốm ư?

Colt gật đầu. Anh cảm thấy rằng ai đó có thể chăm sóc người khác nhiều thì sẽ chăm sóc người đó trong những lúc khó khăn. Trong đời mình, anh chưa từng gặp ai trung thành với những lời cam kết như thế.

- Và cô cũng đẹp nữa, Benathy. Không chỉ bên ngoài mà còn nội tâm nữa. – Đây là lần đầu tiên anh đối xử đặc biệt với người khác. Trước đây anh chưa từng biểu lộ tình cảm của mình rõ ràng đến vậy, và anh cũng chưa muốn biểu lộ.

Giờ Benathy thực sự bối rối.

- Tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ tham gia trò ném đĩa. – Cô nói và lần này Colt để cô đi mà không giữ lại.

- Tôi muốn nói là. – Anh nói với theo – Cô là một phụ nữ đẹp, Benathy Burke. – Và thực sự cô là vậy với mái tóc vàng tuyệt đẹp, cặp mắt xanh thăm thẳm như biển cả và một thân hình luôn luôn khiến anh phải suy nghĩ.

Benathy vẫn tiếp tục bước, không quay đầu lại.

Qua cách hành động của cô, Colt nhận ra rằng cô không muốn nghe những gì anh nói về cô. Vậy đấy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Amela Browning

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.