COLT MCCLURE NHẬN RA RẰNG NGƯỜI phụ nữ đang đứng ở trang trại chăn nuôi gia súc Banner-B rất xinh. Nhưng đó cũng là nơi hứa hẹn được thưởng thức những lon bia lạnh mà anh nhét trong chiếc túi đeo bên yên ngựa khiến anh thúc ngựa phi nước đại vào lối đi dài uốn lượn của trang trại.
Ngọn gió nóng Texas thổi tung những hạt cát bay vào bộ râu tua tủa năm ngày chưa được cạo của anh nhưng Colt chẳng để tâm. Giờ anh chẳng bận tâm tới bất cứ việc gì trừ việc tìm được một nơi để làm việc và một nơi để sống. Ồ, và còn cả những lon bia mát lạnh đó chứ.
Bị giật mình bởi tiếng vó ngựa phi trên mặt đất rung chuyển, người phụ nữ giơ một tay lên che cặp mắt đang nheo nhìn ra phía mặt trời màu da cam đang lặn xuống đường chân trời, tay kia buông sát cạnh hông.
Anh thả lỏng dây cương cho ngựa dừng lại ở mép bãi cỏ khô đầy bụi phía trước một ngôi nhà hai tầng. Khi nhảy từ yên ngựa xuống, anh nhận ra rằng cặp mắt của cô có màu xanh ngọc lạnh, sâu thăm thẳm như biển cả. Hay ít ra anh nghĩ biển sẽ có màu như vậy, anh chưa bao giờ nhìn thấy biển cả. Và anh không bao giờ muốn mình trở thành một kẻ ngờ nghệch dưới đôi mắt này. Anh có thể chết chìm trong đôi mắt đó nếu anh cho phép mình làm vậy.
Làn không khí nóng lung linh giữa họ.
- Cô là Benathy Burke? – Colt hỏi.
Mái tóc dài màu vàng đổ thành những lọn tóc quăn quanh khuôn mặt cô và xõa xuống bờ vai cô. Cách cô gật đầu khẳng định làm những lọn tóc quăn khẽ lắc khiến Colt choáng váng vì một cảm xúc mà đã từ lâu lắm rồi anh chưa hề cảm thấy.
Có lẽ đó không phải là cảm xúc. Có thể do lâu lắm rồi anh không tiếp xúc với phụ nữ. Phải, anh đã dự định làm việc ở đây và nhìn từ mọi khía cạnh thì nơi này của Gompers, Texas có thể là nơi thích hợp.
- Tôi là người chăm gia súc tìm việc qua thư. – Anh nói, phá tan im lặng.
Nước da cô nâu sẫm do ở ngoài trời nhiều. Cặp mắt cô lại khiến anh giật mình vì vẻ đẹp của chúng. Cô có chiếc miệng mềm mại, cặp môi đầy đặn và đỏ mọng không cần trang điểm. Nó tạo thành một chữ O hoàn hảo.
- Cô đã viết thư trả lời. Cô nói cô cần một người chăm gia súc. – Giọng anh cộc lốc và khàn khàn vì lâu ngày không được nói. Trong nhà tù anh không được nói nhiều.
- Tôi đã trả lời. Tôi chỉ không mong anh… tới. Người phụ nữ trả lời.
- Tôi đã đi qua thị trấn. Cố đi chu du một chuyến từ Oklahoma cho cả tôi và Buckaroo với một số người có thừa phòng trong toa xe của họ.
Cô là một phụ nữ nhỏ bé cho dù đôi bốt sờn có làm tăng thêm vài xăng-ti-mét cho chiều cao khoảng một mét năm sáu của cô và trông cô thực sự nữ tính trong chiếc áo sơ mi xếp nếp đó. Một chiếc áo sơ mi nam, quá rộng so với cô, được giặt nhiều lần đến nỗi chất vải cotton đã sờn bó sát bộ ngực tròn của cô.
Không có áo lót. Anh có thể nhận thấy điều này. Cô không cài chiếc khuy áo trên cùng để lộ ra khoảng ngực đẹp, trông thật hấp dẫn.
Cô hờ hững vân vê vạt áo trước rồi nhận ra rằng anh đang nhìn. Bàn tay cô thõng xuống. Bàn tay bị chai, ráp, nhưng khá đẹp.
- Tôi ngủ ở đâu? – Anh hỏi. Anh rất kiệm lời. Trại chăn nuôi gia súc này trông rất lộn xộn, hàng rào xiêu vẹo, khu nhà ngủ dành cho nhân viên xiêu vẹo, ai mà biết còn những chỗ hỏng nào nữa đây. Chắc chắn ở đây có việc cho anh làm.
Cô chỉ ngón tay ra hiệu.
- Anh… anh sẽ thấy một căn phòng phía trên chuồng ngựa. Tôi sẽ dọn trước nếu biết anh đến. – Cô không nói giọng địa phương, dân địa phương thường nói giọng mũi như những dây đàn banjo lạc nhịp.
- Chẳng quan trọng chuyện nó có được dọn hay không. Tôi sẽ dọn. Tôi sẽ bắt đầu vào sáng mai. – Anh cộc lốc gật đầu và bắt đầu dẫn ngựa đi.
- Anh chưa cho tôi biết tên anh.
Anh dừng lại và từ từ quay đầu lại. Bóng anh đổ dài che khuôn mặt cô.
- McClure. Clayton McClure. Họ thường gọi tôi là Colt.
- Được rồi, anh McClure, chúng ta sẽ gặp nhau lúc bảy giờ sáng mai tại phòng bếp của tôi. Dùng bữa sáng. Sau đó chúng ta sẽ nói về nhiệm vụ của anh.
- Vâng, thưa quý bà. – Anh đáp.
Anh biết cô nhìn theo suốt quãng đường đi tới chuồng ngựa nhưng anh không bận tâm. Ngay khi bật lon bia đầu tiên, anh đi ngay lên gác và nhìn ngó căn phòng nhỏ. Nếu có thể đặt tên cho một căn phòng nhỏ nửa gian có một phòng tắm nhỉ? Mọi vật bị phủ một lớp bụi đầy, nhưng đây là Texas. Đồ đạc bình thường, chẳng có gì đặc biệt. Phải vậy thôi.
Colt chẳng khó chịu về việc thiếu bọt xà phòng để những giọt xà phòng chảy nhỏ giọt rồi xả vòi hoa sen trong phòng tắm. Sau đó anh lột chiếc chăn cũ mốc meo ra khỏi giường xếp và nằm dài trên chiếc đệm không trải ga. Không khí thật ngột ngạt, căn phòng không có cửa sổ. Da anh nhớp nháp mồ hôi trước khi chìm sâu vào giấc ngủ.
Anh không ngủ mơ. Anh đã rèn được mình như vậy. Nằm mơ không phải là một cách tốt, nhất là khi những giấc mơ chi phối và đẩy người ta vào một thế giới tối tăm đáng sợ, nơi những cơn ác mộng khiến người ta giật mình la hét.
Benathy Burke chăm chú nhìn khi Colt đi vào chuồng ngựa. Khi nhìn thấy anh xuất hiện từ đám mây bụi, cô đã nghĩ anh chỉ là một trong số những lữ khách đi ngang qua hiện ra do cái nóng của một ngày hè nóng nực. Cô hầu như đã quên bẵng mất việc mình đã trả lời mẩu quảng cáo nọ.
Nhưng, cô tự thừa nhận, nếu cô tìm kiếm một người chăm gia súc theo các tiêu chuẩn của mình thì không người nào tốt hơn anh ta. Thân hình anh ta rất rắn chắc và uyển chuyển, không có một lạng mỡ thừa nào. Anh ta ngồi trên ngựa như thể sinh ra để làm việc này. Vai rộng, tay cuồn cuộn cơ bắp rất thích hợp để buộc dây và đóng dấu gia súc. Còn cặp mắt khao khát của anh ta nữa.
Điều này khiến cô ngạc nhiên. Khao khát điều gì nhỉ? Hoặc cặp mắt đó biểu hiện một vẻ xấc xược không hề che giấu dưới khuôn mặt tỏ ra lịch sự? Cặp mắt đó không những tỏ vẻ khao khát, chúng còn lạnh lùng như đá. Một cơn rùng mình chạy dọc theo xương sống cô cho dù nhiệt độ ngoài trời lúc này là hơn bốn mươi độ.
- Người tôi thấy đi vào chuồng ngựa là ai vậy?
Benathy quay người lại và thấy Frisco, người quản lý chân vòng kiềng của cô đang khập khễnh từ kho chứa dụng cụ tiến tới. Chú chó lai Jesse James kè kè bên cạnh ông.
- Một người tôi đã thuê để làm việc trong trại chăn nuôi. – Benathy đáp không tự nhiên.
- Gã nào vậy?
- Tên anh ta là Colt McClure. Tôi đã trả lời một mục quảng cáo.
- Mục quảng cáo nào?
Benathy di một chân trên mặt đất.
- Đó là một loại đặt hàng qua bưu điện.
- Gì vậy? – Frisco ngạc nhiên. – Cô đang nói về chuyện gì vậy?
- Tôi đã đặt anh ta làm việc. Thông qua một quảng cáo. Anh ta đã tới. Chuyện là vậy. – Cô quay người đi về phía ngôi nhà nhưng Frisco đã tóm lấy cánh tay cô.
Ông ta tỏ ra ngờ vực.
- Cô đã đặt việc gã đó qua một trong những catalog mà cô luôn nhận được qua bưu điện ư? – Frisco luôn chế giễu cô về sở thích đối với các quyển catalog mua hàng qua bưu điện. Catalog hạt giống, catalog quần áo, catalog hàng tạp phẩm và catalog chăm sóc y tế, tất cả chúng đều có trong hòm thư của trang trại Banner-B.
Benathy cắn môi dưới.
- Mục quảng cáo đó nằm trong tạp chí Chủ trang trại chăn nuôi gia súc. Nó chiếm một phần tư trang, lại được viền quanh nữa. Tôi không thể không nhìn thấy.
Frisco thả tay cô và nhìn cô đầy ngụ ý.
- Cô sợ phiền toái nếu yêu cầu tôi làm chăng?
- Tôi không yêu cầu ông, Frisco. Chúng ta cần người làm và chúng ta vô cùng cần anh ta.
- Tôi đang cố hết sức. – Frisco nói, tỏ thái độ tự vệ. – Tôi biết mình có hơi mệt mỏi, nhưng tôi không cho rằng cần phải thêm người nữa.
Benathy choàng cánh tay qua đôi vai gù của ông, mong rằng mọi hồi tiếp theo của màn kịch tranh cãi này không làm mất đi lòng tự trọng của Frisco, dù cô biết chính xác chuyện gì sẽ xảy ra.
- Tôi muốn ông hãy bình tĩnh bởi vì bác sĩ Hogan nói rằng ông phải làm vậy. Tôi không thể chịu được nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra với ông.
Frisco bạnh quai hàm ra.
- Do đó cô mời một kẻ hoàn toàn xa lạ tới sống ở chuồng ngựa. Một kẻ xa lạ có vẻ là một kẻ xấu thực sự. Tóc lại quá dài nữa. Anh ta dường như là một kẻ không ra gì.
- Trước đây chúng ta đã có những tay chăn gia súc không thân thiện lắm, Frisco. – Cô cố không nghĩ đến cặp mắt của Colt McClure và cách cặp mắt anh ta nhìn cô như một viên đạn nhằm trúng mục tiêu của mình.
- Một trong những tay chăn gia súc cô nói đến thèm muốn có được ngựa của người khác, tay khác thì chè chén say sưa ở quán rượu trước khi lặn mất tăm mất tích ở đâu đó, tay cuối cùng thì phá hỏng cả chiếc xe tải nhỏ. Đó là chuyện xảy ra khi cô thuê những người cô không quen biết.
- Không cần phải nổi giận về chuyện này, Frisco. Ngoài ra, không ai trong số những người chúng ta biết lại muốn làm việc ở đây. Mott Findley đã thấy được điều đó. – Mott là anh họ của người chồng quá cố của Benathy. Điều anh ta muốn không ngoài việc gì khác là thấy trang trại Banner-B tan rã.
Trán Frisco cau lại, một dấu hiệu chứng tỏ ông đang suy nghĩ nhiều. Ông thọc tay vào túi.
- Chúng ta sẽ xem gã này làm việc ra sao. – Ông miễn cưỡng nói.
Benathy cúi người và gãi vào sau tai Jesse. Ngay lập tức con chó ngừng đập đuôi trên mặt đất bụi bặm và tè vào đám hạt cây hướng dương cô gieo bên cạnh ngôi nhà. Theo lời Frisco, nó luôn làm vậy khi thấy sung sướng.
Thói quen này của Jesse thật là quá thể.
- Mày biết đấy, Jesse, mày là một con bọ chét to xác đắt giá. Chỉ cần hai xu là tao có thể đổi mày lấy một con mèo già biết bắt chuột.
- Jesse ăn mèo để đùa giỡn. – Frisco cảnh báo – nó đã đuổi tất cả chuột ở chuồng ngựa đi rồi.
- Có lẽ tôi nên kiếm một con mèo đẹp để nuôi trong nhà, một trong những con mèo thuộc giống Ba Tư mặt đẹp ngồi trên bậc cửa sổ và làm nũng với tất cả chúng ta. Kể cả con chó lai vô ơn này.
Frisco có vẻ thương tổn.
- Cô thực sự muốn đuổi Jesse đi, thì cô hãy cứ làm vậy đi. Không cần phải nói Jesse nên phải làm gì đâu, cô cứ đuổi nó đi.
Benathy thở dài. Họ đã mua chú chó để giúp đỡ chăn đàn gia súc, nhưng ngay từ đầu nó đã không chịu làm công việc này. Thực tế là, không thể dạy Jesse được. Điều không may là nó và Frisco lại rất gắn bó.
- Tốt hơn tôi nên đi tìm dụng cụ để đào các hố trụ cột. Ngày mai tôi định để tay chăn gia súc mới của chúng ta làm hàng rào mới. – Cô nói.
Con mắt còn lại của Frisco nhìn cô vẻ trìu mến.
- Đừng trông mong gì ở gã đó. – Ông ta nói.
Benathy vẫn giữ bình tĩnh khi đi tới chỗ kho chứa dụng cụ. Frisco sẽ phải mất vài năm để học cách tuân lệnh một bà chủ. Hơn nữa, cô đã hứa với Justin rằng sẽ làm cho trang trại Banner-B thành công.
Cô phải làm được điều đó. Dù có bất cứ vấn đề gì.
***
Buổi sáng hôm sau, đúng sáu giờ mười lăm phút, Benathy vội vã xuống gác để cắm bình pha cà phê. Cô không bao giờ đặt chuông báo thức bởi vì cô luôn dậy vào giờ này, dù nắng hay mưa, dù ngày nghỉ hay ngày thường. Nhưng hôm nay thì khác. Hôm nay cô phải hỏi chuyện Colt McClure.
Cô rót cho mình một tách gần đầy, hai tay nâng tách cà phê đang bốc hơi thơm phức. Cô ngừng lại để nghe những tiếng líu lo đầu tiên và rồi những tiếng chim lảnh lót vang lên ngoài cửa sổ. Những tia sáng bạc nhẹ nhàng của buổi sáng chiếu khắp căn nhà, để lộ ra một bức màn xám che phủ mọi vật.
Như thường lệ, cô bật radio để nghe bản tin nông trại và trang trại buổi sáng. Ở chuồng gà bên dưới, tiếng gà trống khàn khàn cất lên chào đón mặt trời. Rồi lát nữa đây, ánh nắng sẽ trở nên gay gắt, hút hết hơi ẩm của bờ cỏ, cây cối, rau quả trong vườn.
Khi lần đầu tới trang trại Banner-B, cô đã căm ghét miền Tây Texas này với những ngọn gió bất tận, với bụi bặm, nắng nóng và mặt trời chói chang, chưa kể đến thức ăn khó nuốt nổi của nó. Dần dần, sau một thời gian tự điều chỉnh một cách khó khăn cùng với món sốt cay Texas, Benathy đã trở nên hòa nhập với không gian bao la và con người cởi mở nơi đây.
Dù sao, cô thở dài, cô cũng đã ở đây rồi. Ít ra cô đã học được cách chịu đựng được thức ăn. Người khác có thể khoe khoang về khả năng chịu đựng sắt thép của mình. Còn Benathy thì tự hào về bụng dạ mình, được tôi luyện thường xuyên bởi nước sốt hạt tiêu nóng bỏng.
Vừa nghe bản tin trên đài, cô vừa nghĩ phải bố trí công việc cho tay chăn gia súc mới như thế nào. Trước hết cô phải biết cái gã McClure này có biết phải đào hố trụ cột như thế nào không đã. Trong khi anh ta làm công việc đó, cô sẽ lái xe vào thành phố và nói chuyện với Fred Kraegel về việc cho cô vay thêm tiền để mua dây thép gai. Sau đó cô sẽ xử lý Rắn chuông, con ngựa bất kham nhất trên đời này.
Nhưng trước khi bắt đầu bất cứ công việc nào, cô phải ăn vận chỉnh tề đã, nghĩa là cô phải mặc chiếc quần jean và một trong những chiếc sơ mi cũ của Justin, giống như mọi ngày. Chẳng cần phải thay đổi cách ăn mặc khi hỏi chuyện một người làm thuê mới. Cô nhớ lại bộ đồ gần đây nhất cô đã may để dùng trong đám tang của chồng cô cách đây đã năm năm rồi.
Trước khi kết hôn, trước khi chuyển từ Wichita tới Gomper, Texas để bắt đầu một cuộc sống mới với tư cách là vợ và một trợ thủ của Justin Burke, Benathy làm việc ở một văn phòng trong một tòa nhà lớn có máy điều hòa nhiệt độ. Cô ăn vận thời trang với những bộ đồ hợp mốt và giày cao gót, làm việc từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều trong một công ty bảo hiểm. Lúc đó cô là Benathy Caroll, chơi với một hội độc thân, lượn quanh thành phố trên chiếc ô tô không mui màu đỏ, chưa từng có một chiếc máy giữ độ ẩm trong đời.
Giờ thì cô cưỡi ngựa và chăn nuôi gia súc, lái chiếc xe tải nhỏ không mui cũ kỹ, qua những con mương và rãnh nước khô cạn của trại Banner-B, nhượng bộ duy nhất của cô là chăm sóc da bằng những chai nước lớn từ chiếc máy giữ độ ẩm mà cô đặt hàng định kỳ từ một trong những quyển catalog mà Frisco luôn chỉ trích. Sở thích chính của cô là ngồi mơ mộng về việc mở mang trại chăn nuôi mà cha của Justin đã để lại cho anh thành một nơi thực sự có tên tuổi.
Tuy nhiên lần này còn quá xa để nói đến tương lai. Cho tới khi cô có thể mua được những bộ quần áo đẹp và lại dùng đồ trang điểm, cô sẽ không chú ý đến khuôn mặt hoặc vóc dáng mình nữa.
Nhưng tôi mới chỉ ba mươi tuổi thôi. Cô thường tự nhắc mình về chuyện này. Nhiều lúc, cô cảm thấy mình già hơn, trách nhiệm về trang trại đè nặng lên đôi vai cô. Cô không có gia đình riêng của mình, xa cách với bạn bè ở Wichita bằng một cuộc sống mà họ thường không hiểu, do vậy cô thường cảm thấy cô đơn.
Những suy nghĩ này đột ngột chấm dứt bởi những tiếng bước chân không thể lẫn được trên những tấm gỗ lát ở cổng sau. Cô liếc nhìn đồng hồ thấy rằng giờ mới chỉ có sáu rưỡi sáng, quá sớm nếu là Frisco và chắc chắn quá sớm nếu là anh chàng Colt McClure. Và Mott Findley thường không nghênh ngang bước vào cổng nhà cô vào giờ này.
Cô thận trọng nhìn qua chiếc rèm cửa. Ánh mặt trời chưa chói chang lắm.
- Thưa quý bà! – Giọng Colt McClure cất lên phía sau và cà phê sánh qua miệng tách trước khi cô đặt nó xuống bồn rửa đánh xoảng một cái. Đột nhiên cô nhận ra rằng mình không mặc gì dưới chiếc áo choàng cũ được viền dây. Quay lưng lại cửa sổ, cô buộc hai sợi dây áo choàng lại với nhau.
- Tôi đã nói với anh là bảy giờ cơ mà. – Cô lạnh lùng nói.
Anh ta đằng hắng.
- Không sai, thưa quý bà, nhưng tới đây làm việc. Tôi chẳng thấy phiền hà gì khi bắt đầu sớm.
- Được rồi. – Cô nói. Chiếc váy ngủ của cô dường như không chật lắm và cô không biết liệu nó có để lộ thân hình mình không. Cô thấy yên tâm khi liếc qua hình ảnh mình trên cửa lò vi sóng. Chiếc áo ngủ màu vàng không để lộ gì cả.
Cô tắt đài.
- Mời vào! – Cô nói. Cô quay lưng ra phía cửa, thắt chiếc đai buộc quanh áo choàng chặt hơn và bận rộn lấy cho Colt một tách cà phê trong khi anh ta vào bếp. Cà phê bốc mùi thơm phức. Cô thường pha cà phê đặc.
Khi cô quay lại thì anh chàng Colt McClure với chiều cao hơn một mét tám đã đứng cạnh chiếc bàn và đang vò mép chiếc mũ đen đã sờn của mình bằng đôi bàn tay to tướng. Người anh ta bốc mùi xà phòng. Anh ta mặc áo da, quần jean xanh và mái tóc sẫm được hất ra sau tai. Hôm nay trông anh ta đỡ dữ tợn hơn. Anh ta đã cạo râu, để lộ ra chiếc cằm vuông và gầy. Mắt anh ta lấp lánh trên khuôn mặt trũng sâu và cô cố tìm xem có ẩn giấu sự xấc xược mà cô đã nhận thấy ngày hôm qua không. Nếu có vẻ đó thì lúc này anh ta cũng không để lộ ra.
Anh ta không phải loại đẹp trai chết người, còn lâu mới được như vậy. Một chiếc sẹo chia đôi một bên má anh ta. Nhưng anh ta có vẻ mạnh mẽ. Chắc chắn anh ta là người gây ấn tượng, vai rộng, bụng phẳng và cặp chân dài. Chiếc quần jean của anh ta đã sờn và mềm. Cặp hông anh ta, nhưng chẳng phải việc của cô để nghĩ về cặp hông anh ta hay bất kỳ phần nào của cơ thể anh ta.
- Mời ngồi! – Cô nói, cố nở một nụ cười bâng quơ – Đường? Kem?
- Đen. – Anh ta nói. Anh ta ngồi xuống một trong những chiếc ghế trong bếp. Kể cả lúc ngồi, anh ta cũng chắn cả luồng sáng chiếu từ cửa vào.
Cô đẩy tách cà phê đến trước mặt anh ta và đặt một chiếc thìa xuống bên cạnh. Anh ta hạ mi xuống mà cô cho rằng cử chỉ đó tỏ vẻ tôn trọng cho tới khi nhận ra rằng anh ta đang nhìn đôi bàn chân trần của cô. Ngón chân cô cong lên một cách không chủ ý và cô cảm thấy một luồng khí nóng chạy từ ngực lên cổ rồi lên má cô.
Cô lúng túng quay đi, nhanh đến nỗi phần dưới chiếc áo choàng của cô khẽ mở ra. Cáu tiết, cô giật mạnh để khép lại. Cô có thể làm bất cứ thứ gì để kẹp chiếc áo choàng giữa hai đầu gối nhưng cô không thể. Cô không muốn mình tỏ ra vụng về.
Cô muốn tỏ vẻ nghiêm túc với tay chăn gia súc mới, nhưng có lẽ điều này đã trở thành vô ích. Tuy nhiên, cô phải cố thử.
- Tôi tin mục quảng cáo của anh là trước đây anh đã làm việc trong một trại chăn nuôi gia súc. – Cô tỏ ra nghiêm nghị khi đặt trứng, bột mì, sữa và thịt hun khói lên chiếc quầy cạnh bếp nấu.
- Vâng, thưa quý bà. – Anh ta đáp bằng giọng khàn khàn, rỉ như bản lề cửa cũ.
Nếu cô muốn có thêm thông tin, chắc chắn cô phải hỏi.
- Loại công việc gì?
- Mọi việc.
- Anh có thể nói cụ thể hơn không?
- Buộc dây, đóng dấu, chăn nuôi gia súc, sửa chuồng trại, khơi thông cống rãnh, chất cỏ khô, luyện ngựa…
- Anh làm tốt chứ? – Cô đặt những lát thịt hun khói lạnh vào chiếc chảo đã được đun nóng.
- Về việc gì, thưa quý bà?
- Luyện ngựa.
- Tôi nghĩ vậy.
- Quan điểm của anh về việc đó như thế nào? – Cô hỏi. Cô bắt đầu cắt bánh quy theo cách mà Dita, vợ Frisco đã dạy cô nhiều năm trước khi cô tới đây mà không có ý nghĩ phải nướng bánh quy như thế nào cũng như làm thế nào để buộc dây, đánh dấu gia súc hoặc dựng hàng rào.
Anh ta nhìn cô cắt những miếng bột nhào tròn, mắt khẽ nheo lại như thể nghi ngờ câu hỏi đánh bẫy.
- Quan điểm ư, thưa quý bà?
- Xin đừng gọi tôi là quý bà. Anh có thể gọi tôi là Burke, hoặc Benathy, nếu anh thích.
Anh ta không nói gì cả.
- Tôi hỏi quan điểm của anh về việc luyện ngựa. – Cô nhắc anh ta.
Anh ta im lặng một lúc trước khi trả lời.
- Tôi không thích nghĩ rằng đó là việc luyện ngựa. Tôi thích nghĩ rằng đó là việc nuôi dạy. Tôi nghĩ nếu cô có một con ngựa để dạy dỗ, thì việc đó giống như nuôi dạy một đứa con vậy. Mối quan hệ tương lai của cô với con ngựa phụ thuộc vào cách cô đối xử với nó như thế nào.
Cô thực sự ngạc nhiên trước những lời bất ngờ, dễ hiểu này và khẽ liếc nhìn anh ta.
- Anh dạy được nhiều ngựa rồi chứ?
- Một con số tương đối. Kể cả một số con ngựa bất kham.
Cô quay lại nhìn anh ta. Cặp mắt sẫm, sâu của anh ta đầy vẻ suy tư và trong sáng, với những tia sáng lấp lánh trong ánh mắt.
- Và anh làm thế nào với những con ngựa không chịu hợp tác? – Cô nghĩ tới Rắn chuông, một chú ngựa bất kham hai tuổi đã gây nhiều khó khăn cho cô.
Cắp mắt lạ thường của Colt nhìn cô với vẻ ngạc nhiên. Giờ giữa họ chẳng còn vẻ lúng túng nữa.
- Cô phải dạy những con ngựa bất hợp tác này như những con nhím ân ái với nhau. Rất nhẹ nhàng, thưa quý bà… thưa cô Burke.
Cô quay mặt đi, không muốn anh ta thấy rằng cô đang bị lôi cuốn cũng như đang lúng túng. Cô cho bánh quy vào lò và sập cửa lò lại. Tiếng động dội lại nghe thật vụng về trong khung cảnh yên lặng. Có lẽ nó chỉ vụng về với cô thôi. Cô không dám nhìn anh ta.
- Anh McClure, anh ăn mấy quả trứng và thích chế biến theo kiểu nào?
- Tốt hơn cô nên gọi tôi là Colt. Và tôi có thể ăn năm hoặc sáu quả. Tráng ốp-lết.
- Tôi thường không nấu ăn hộ. Từ giờ trở đi, anh sẽ ăn với người quản lý trang trại ở ngôi nhà của ông ấy. – Giờ cô đã dựng lên hàng rào ngăn cách, cô không tạo sự thân mật với những tay chăn gia súc.
- Được rồi.
Cô hít một hơi thở dài trấn tĩnh.
- Tốt hơn tôi nên giải thích rõ. Frisco là người quản lý của tôi và ông ấy đã ở đây từ khi người chồng quá cố của tôi còn nhỏ. Dita là vợ ông ấy, chị ấy làm việc rất chăm chỉ. Chị ấy làm công việc của một người đàn ông. Eddie là cậu con trai mười chín tuổi của họ và nó nấu nướng, làm những công việc lặt vặt và làm vườn – Cô không nói cho Colt biết hết chuyện về Eddie, tự anh ta sẽ nhận ra.
- Chị Dita đó, ý cô muốn nói là một người lao động thực sự?
- Đúng vậy, đó là điều mà tôi muốn nói. Chị ấy khoảng bốn mươi tuổi và rất khỏe mạnh. Chị ấy cũng đáng tin cậy và có tính độc lập, nhiều hơn những gì có thể nói về một ai đó.
- Tôi hiểu. – Colt đáp, dù cô thấy anh ta đang bối rối về một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi được thuê như một người làm công ở trại chăn nuôi gia súc. Đúng vậy, Dita là một món quà trời ban. Dita, Frisco và Eddie là gia đình của cô. Họ không có mối quan hệ huyết thống với cô, nhưng giờ họ là tất cả những gì cô có từ khi Justin mất. Còn bố mẹ cô thì đã mất khi cô còn nhỏ.
- Anh không từ chối công việc vất vả chứ? – Cô hỏi Colt.
- Đó là điều tôi đang đợi. – Colt bình thản đáp.
- Tôi cho rằng anh sẽ thấy nó ở Banner-B.
- Có vẻ như vậy đó. Hãy nói cô muốn tôi làm gì hôm nay?
- Hãy đào hố trụ cột. – Benathy nói – Anh sẽ thấy các dụng cụ đào hố ở một ngăn trống trong chuồng bò và người quản lý của tôi sẽ nói cho anh phải bắt đầu từ đâu.
Cô bắt gặp cặp mắt anh ta liếc nhìn bộ ngực cô nhưng anh ta vội liếc ra chỗ khác khi nhận thấy cô biết. Cô phải làm gì để trả đũa? Tỏ thái độ tự phụ, hay trừng mắt nhìn ư?
Colt McClure không thuộc loại người cô ưa thích. Anh ta chỉ là một kẻ đi ngang qua và không nghi ngờ gì nữa, có một điều gì đó khó chịu về anh ta. Một thứ gì đó không thể coi thường được. Và còn một thứ gì đó nguy hiểm đủ để khiến hồi chuông cảnh giác rung lên trong đầu cô.
Cô đã định hỏi lần làm việc gần đây nhất của Colt là ở đâu và cô muốn anh ta kể chi tiết nhưng phản ứng tự nhiên của cô đối với anh ta vượt ra ngoài những hành động bình thường của cô. Nó làm cô bối rối và khiến cô cảm thấy có lỗi, cô không được nhìn vào một người đàn ông khác vì Justin. Cô nhận ra rằng sự khêu gợi là một thứ mà cô sẽ chẳng bao giờ có nữa, giống như cũng chẳng được mặc những bộ đồ hợp mốt để đi làm và nhận lương định kỳ.
Nhưng tại sao cô lại cảm thấy một cái gì thân thuộc hấp dẫn lan tỏa dưới làn da cô. Tại sao nhịp tim cô lại đập mạnh dưới những nếp gấp của chiếc váy ngủ?
Còn gã đàn ông phải chịu trách nhiệm về những xáo động của cô lại hoàn toàn không nhận biết điều này. Anh ta đang ngấu nghiến trứng và bánh quy như thể không còn có ngày mai. Anh ta có chiếc miệng gợi cảm và đôi bàn tay to và ngay lập tức cô liên tưởng đến việc chiếc miệng đó sẽ thám hiểm cô và đôi bàn tay đó vuốt ve ngực cô.
Không!
Gã đàn ông với phẩm chất chưa được biết và chẳng có gì để khen ngợi anh ta trừ vóc người phù hợp và việc anh ta sẵn sàng làm việc ở trang trại Banner-B. Có lẽ cô không nên thuê anh ta, nhưng cô phải làm gì khác được? Cô đã hứa với Justin là sẽ làm cho trang trại phát đạt và cô không thể tự mình làm được, kể cả với sự giúp đỡ của Frisco và gia đình ông ta. Và có lẽ cô không thể làm được tất cả những điều đó nếu gã anh họ Mott thành công trong việc giật được chỗ này khỏi tay cô.
Ồ, tại sao cô lại nghĩ đến điều đó? Đột nhiên những giọt nước mắt dâng lên trong mắt và cô lặng lẽ chùi. Nếu Mott thành công, nhưng cô đã tự chủ rằng cô không thể để cho chuyện đó xảy ra, bất kể gã ta có năng lực đến thế nào, bất kể các mối quan hệ chính trị của gã ta là gì đi chăng nữa.
- Có chuyện gì à, cô Burke?
Benathy không thể lộ ra vẻ tổn thương của mình trước mặt gã đàn ông này được. Hoặc đối với bất cứ ai khác. Vẻ tổn thương thường được coi là sự yếu đuối. Nhưng đôi khi cô cảm thấy nỗi cô đơn như một chiếc kẹp bóp nghẹt trái tim cô và đôi lúc cô nghĩ rằng mình không thể chịu đựng được nỗi đau đó.
Cô quẳng chiếc xẻng nấu vào bồn rửa đánh xoẻng một cách lơ đãng. Cô nói mà không quay đầu lại.
- Nếu có thắc mắc gì về công việc, hãy hỏi Frisco.
- Xin cảm ơn về bữa sáng. – Colt nói sau lưnng cô. – Và cô có tấm ga trải giường nào không?
Benathy giả vờ không nghe thấy nhưng cô mong rằng giá mà cô đã nghĩ về điều đó. Tất nhiên anh ta cần ga trải giường và có lẽ một số thứ khác nữa.
Những thứ khác mà cô không dám tính tới. Thậm chí cô cảm thấy có tội nếu nghĩ tới. Nhưng cô chắc rằng họ cũng phải làm điều gì đó với chiếc giường.