Binh Giả Vi Vương

Lượt đọc: 283 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21
Optimus Prime Đổ Rồi

❊ ❊ ❊

Phố Đinh Đang là con phố nổi tiếng nhất khu A, bởi vì nơi đây là khu ổ chuột nổi tiếng nhất khu A. Bất cứ ai có thể sống ở đây đều nghèo rớt mồng tơi, hơn nữa còn không thiếu những kẻ điên và người tàn tật.

Nhưng tên gọi phố Đinh Đang tuyệt đối không phải vì những người sống ở đây nghèo rớt mồng tơi, mà là vì hơn ba mươi năm trước, nơi này từng xuất hiện một cô gái tên là Đinh Đang. Đinh Đang là một mật danh, Đinh Đang là một huyền thoại. Sự huyền thoại của cô nằm ở việc tranh thủ được quyền cư trú tại đây cho biết bao cựu binh thương tật, lúc đó cô mới chỉ mười sáu tuổi.

Vào thời kỳ đầu, bộ đội đặc giáp không có những quy định chi tiết về việc sắp xếp cho cựu binh thương tật. Cho đến khi Đinh Đang xuất hiện ở đây, mới hình thành một bộ quy tắc chăm sóc cựu binh thương tật, trở thành đơn vị đầu tiên đảm nhận việc chăm sóc trọn đời cho quân nhân thương tật, kéo dài mãi đến tận bây giờ và tương lai cũng sẽ tiếp tục được kế thừa.

Những người sống ở đây hầu hết đều là thương binh, mọi sinh hoạt, y tế đều do bộ đội đặc giáp chi trả. Thậm chí những cựu binh thương tật này còn có thể đưa gia đình đến định cư, bộ đội còn tìm đối tượng cho những cựu binh độc thân.

Cùng với việc ngày càng nhiều gia đình chuyển đến, nhu cầu về các cơ sở vật chất đời sống đi kèm trở nên cấp thiết. Dưới nhu cầu này, căn cứ số 49 dần dần trở thành một khu sinh hoạt có hệ thống hoàn thiện.

Khi hình thành khu sinh hoạt, bộ đội đặc giáp lập tức nhận ra đây là một không gian sinh tồn bị nén lại. Sau đó họ thực hiện hàng loạt biện pháp, trong đó nổi bật nhất là việc dùng phiếu lương thực thay thế Nhân dân tệ, trở thành loại tiền lưu thông đặc thù.

Còn chuyện người phố Đinh Đang nghèo, là do sự xuất hiện của một nhóm điên nghiên cứu khoa học. Họ điên cuồng vay mượ phiếu lương thực, điên cuồng nợ nần, suýt chút nữa đã vét sạch khẩu phần ăn của đám cựu binh thương tật đó. Ví dụ như Đào Đào, người dẫn Tiêu Viện Triều đến, hắn đã dùng khoản nợ mà cả đời khó lòng trả hết để chế tạo ra bộ khung xương cơ khí đầu tiên của mình.

"Oa! Optimus Prime to quá!" Vừa bước vào căn nhà cấp bốn của Đào Đào, Tiêu Viện Triều kinh ngạc há hốc mồm.

Cậu nhìn thấy một Optimus Prime bằng thép toàn thân cắm đầy các loại dây dẫn, cao tới hơn hai mét, giống hệt như trong phim hoạt hình.

"Đây không phải là Optimus Prime." Đào Đào bước tới trước mặt Optimus Prime, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Đây là nguyên thể khung xương cơ khí sơ cấp do ta nghiên cứu, toàn thân được đúc bằng thép vonfram, cầm vào thấy mát lạnh, mà lại không mất đi sự tinh tế. Ta đã hoàn thành bộ truyền động sơ bộ, có thể nói là đã thành công rồi."

Phần trung tâm cơ thể và tứ chi của Optimus Prime là các rãnh lõm, và giữa hai chân có một vị trí để người ngồi vào đó. Bộ khung xương cơ khí này lấy hình mẫu từ Transformers, lý thuyết là sử dụng bộ truyền động để người ngồi bên trong trở thành một con quái vật thép hùng mạnh như Transformers.

Nhưng vào đầu những năm chín mươi, ý tưởng này chắc chắn là điên rồ và không khả thi, sẽ bị bài trừ. Lúc đó, con người không dám tưởng tượng điện thoại trở thành không dây, có thể bỏ túi mang đi khắp nơi để nghe gọi; đại đa số mọi người còn không biết máy tính rốt cuộc là cái não gì, mãi cho đến năm 95 mới sở hữu máy tính, năm 95 máy tính mới bắt đầu phổ cập.

Mà khung xương cơ khí vào thời đó chỉ là một khái niệm, thậm chí ở các nước Âu Mỹ cũng chỉ là một ý niệm viển vông. Không ai tán đồng, không ai khẳng định, giấc mơ của Đào Đào không khác gì kẻ bất học vô thuật.

"Muốn thử không?" Đào Đào mắt sáng rực chỉ vào Optimus Prime nói với Tiêu Viện Triều: "Ngồi lên đi, ta bật hệ thống truyền động, biến nhóc thành Optimus Prime! Cơ hội này không phải ai cũng có được, khi nhóc gặp ta, đã định sẵn nhóc sẽ trở thành hóa thân của chính nghĩa. Nhóc là người đầu tiên chứng kiến kỳ tích, sẽ được ghi vào sử sách, trở thành thủ lĩnh của Transformers trong thực tại!"

"Thật sự có thể sao?" Tiêu Viện Triều có chút nôn nóng muốn thử.

"Nói nhảm, Đào Đào ta đã nói không vấn đề gì thì chắc chắn không vấn đề gì!" Đào Đào sốt ruột bế Tiêu Viện Triều đặt vào trong cơ thể Optimus Prime, ân cần thắt dây an toàn cho cậu, xoa xoa tay đầy phấn khích hỏi: "Chuẩn bị xong chưa?"

Tiêu Viện Triều cũng phấn khích gật đầu, căng khuôn mặt nhỏ nhắn làm động tác chuẩn bị sẵn sàng.

Đào Đào vươn tay nhấn vào cầu dao, gầm lên một tiếng quyết liệt: "Thành hay bại, chính là lúc này!"

"Cạch!"

Cầu dao bị gạt xuống mạnh mẽ, trong nháy mắt truyền vào Optimus Prime bằng thép một lượng lớn điện xoay chiều.

Bộ truyền động của khung xương cơ khí được thực hiện bằng điện, khi Optimus Prime được nạp điện, bộ truyền động sẽ khởi động, thực hiện chuyển động dưới tác dụng của chương trình cố định.

"Ầm!"

Tiếng động lớn vang lên, con quái vật thép chuyển động, không chút do dự ngửa đầu nằm xuống đất, nện đổ sập một bức tường phía sau.

Tiêu Viện Triều đang ngồi trong rãnh lõm của cơ thể Optimus Prime chớp chớp mắt, lên tiếng nói: "Anh ơi, Optimus Prime đổ rồi."

"Đúng! Đổ là đúng rồi!" Đào Đào phấn khích đến múa tay múa chân, hét lớn với Tiêu Viện Triều: "Đổ nghĩa là bộ truyền động tuyệt đối không có vấn đề gì, nếu không đổ mới là tệ đấy. Mặc dù Optimus Prime đổ xuống, nhưng vẫn còn hàng ngàn hàng vạn Optimus Prime sẽ đứng dậy, đúng không? Hahaha, bộ truyền động không có vấn đề gì, tuyệt đối không có vấn đề gì, ta thấy chân nó cử động rồi, hahaha..."

"Xèo xèo xèo..."

Cơ thể khổng lồ của Optimus Prime đột nhiên xuất hiện vô số dòng điện, từng tia sáng xanh như những con rắn điên cuồng chạy dọc theo thép truyền tới chỗ Tiêu Viện Triều.

Bất ngờ bị dòng điện đánh trúng, cơ thể nhỏ bé của Tiêu Viện Triều run lên bần bật như đang nhảy múa, mũi và mắt đều vì cơn co giật do dòng điện mang lại mà dúm dó cả vào nhau.

"Mẹ kiếp!" Đào Đào hét lớn một tiếng, vội vàng ngắt nguồn điện rồi kéo Tiêu Viện Triều ra.

"Nhóc con, nhóc con, có sao không, có sao không?" Đào Đào vội vàng hỏi.

Khuôn mặt nhỏ của Tiêu Viện Triều co giật dữ dội, trong mắt đầy vẻ ngơ ngác, trông như bị điện giật đến mức thần trí không còn tỉnh táo.

Điện xoay chiều 220V trong trường hợp bình thường không thể giật chết người, tiếp xúc tức thời sẽ khiến cơ thể con người co giật tê liệt, nhưng nếu lâu thì chắc chắn phải chết. Nếu không phải Đào Đào kịp thời ngắt điện, Tiêu Viện Triều chắc chắn đã mất mạng.

Đào Đào kinh ngạc phát hiện tóc của Tiêu Viện Triều dựng đứng lên, giống hệt như con nhím, khiến hắn rất muốn tiến lên sờ một cái.

"Đồ Đào Đào chết tiệt, ngươi làm đổ tường của ta rồi, lão tử phải bắn chết ngươi!" Một tiếng gầm giận dữ truyền đến.

Từ sau bức tường đổ sập, một kẻ râu ria xồm xoàm lao tới, trong tay cầm một khẩu súng trường tự động QBZ-87 chĩa thẳng vào đầu Đào Đào.

"Ủa, vấn đề đầu đạn 5.81mm giải quyết xong rồi sao?" Đào Đào vẻ mặt khinh bỉ.

Nghe thấy câu này, người tới như một kẻ điên nhảy cẫng lên, cuối cùng ném súng xuống, vò đầu bứt tai quỳ rạp xuống đất gầm lên: "Không đạt, không đạt, cỡ đạn 5.81mm vốn dĩ đã là một sai lầm, đây là thói hư tật xấu chính trị đặt trên tất cả khi lấy giá trị trung bình một cách mù quáng. Cái chúng ta theo đuổi phải là quân công chính xác nhất, chứ không phải kỷ niệm ngày thành lập quân đội mùng 1 tháng 8! Áp suất buồng đạn không đủ, động năng đầu nòng không được, uy lực thuốc súng không đủ, độ côn vỏ đạn quá lớn dẫn đến đường kính miệng đạn quá nhỏ, tiếp xúc với khí trong nòng không thông suốt! Mẹ kiếp, cỡ đạn 5.81mm là sai lầm, cỡ đạn 5.8mm cũng là sai lầm, chúng ta nên dùng đạn 5.56mm mới là đúng! Không, 5.56mm cũng không được, đạn cỡ nhỏ trong điều kiện gió mạnh thì điểm chạm cực kỳ không ổn định, sẽ bay tứ tung..."

"Đạn cỡ nhỏ tất nhiên là điểm chạm sẽ không ổn định rồi, vì đầu đạn cỡ nhỏ có công dụng của cỡ nhỏ, đầu đạn cỡ lớn có công dụng của cỡ lớn. Thầy từng nói, nếu cải tạo nòng súng hợp lý, rồi dựa theo nhu cầu chiến trường mà chế tạo các loại đầu đạn khác nhau, thì có thể đáp ứng được nhu cầu chiến trường." Tiêu Viện Triều đã tỉnh táo lại, vô cùng nghiêm túc nói tiếp với người kia: "Thầy còn nói, không ai dùng dao mổ trâu để giết gà, Đô Bảo Bảo cũng nói, cô ấy giết gà đều dùng dao phay."

"Nhóc nói cái gì?!" Người tới hét lớn một tiếng.

Tiêu Viện Triều bị dọa sợ, ấp úng không dám nói thêm lời nào.

"Mổ trâu dùng dao mổ trâu, giết gà dùng dao phay? Đúng vậy, chính là cái đạo lý này! Đầu đạn cỡ nhỏ về uy lực thì vĩnh viễn không so được với cỡ 7.62mm, tại sao cứ nhất thiết phải so sánh với cỡ 7.62mm? Cỡ nhỏ chính là cỡ nhỏ, là dao phay để giết gà! Đúng, chính là cái đạo lý này, chính là cái đạo lý này..." Người tới ngây dại lẩm bẩm, như thể đã tẩu hỏa nhập ma.

Đột nhiên, gã bị tẩu hỏa nhập ma kia không nói không rằng bế Tiêu Viện Triều lên, đi xuyên qua bức tường đổ sập đến phòng của mình.

Sau khi đến phòng của người này, Tiêu Viện Triều trợn tròn mắt, cậu phát hiện mình đã đi vào một vương quốc của súng đạn.

Trong căn phòng nhỏ chật cứng toàn là súng, trên tường treo, dưới đất vứt, chật ních, chật ních...

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.