Binh Giả Vi Vương

Lượt đọc: 283 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57
Đâu Đâu Cũng Là Xã Hội Đen

❊ ❊ ❊

Tại khu vui chơi, Tiêu Viện Triều đứng trước tàu cướp biển, nhìn chằm chằm vào Đinh Đông, tay trái cầm kem, tay phải cầm kẹo bông.

Con tàu cướp biển đung đưa chẳng gây chút hứng thú nào với cậu, cậu muốn đi tàu lượn siêu tốc, cái loại kích thích có thể lộn ngược đầu xuống đất ấy.

Nhưng con bé Đinh Đông này chỉ mải vui vẻ ăn kem, chẳng hề quan tâm đến thứ Tiêu Viện Triều muốn.

Tiêu Viện Triều đến khu vui chơi, Sử Quận Vương không đi theo, Đinh Đang cũng không đi theo, mà giao việc đưa Tiêu Viện Triều đi chơi cho Đinh Đông. Phiếu lương thực cũng đã đổi thành tiền, tròn hai vạn tệ, tất cả đều nằm trong tay Đinh Đông.

"Tôi muốn đi tàu lượn siêu tốc." Tiêu Viện Triều chỉ tay về phía tàu lượn ở đằng xa.

"Chán sống rồi à?" Đinh Đông vừa gặm kem vừa cười với Tiêu Viện Triều: "Hơn nữa, cậu có tiền không?"

"Nhưng số tiền cô cầm là của tôi." Tiêu Viện Triều chìa tay về phía Đinh Đông: "Chán sống hay không là do tôi quyết, đưa tiền đây, tôi đi tàu lượn."

"No!" Đinh Đông lắc đầu.

"Vậy tôi cũng không ngồi tàu cướp biển."

"Thích ngồi thì ngồi, không thì thôi, dù sao tiền cũng đang nằm trong túi tôi."

"..."

Với Đinh Đông, Tiêu Viện Triều vẫn chưa quen thuộc lắm, nhưng qua quãng thời gian ở cùng nhau, có thể thấy tính khí đối phương không hề nhỏ. Điểm tối thiểu là, cô ấy bảo cậu làm gì thì cậu phải làm nấy, vì tiền nằm trong túi cô ấy.

"Tiêu Viện Triều, hay là tôi dẫn cậu đi nhảy Bungee thế nào?" Đinh Đông đột nhiên thốt ra câu này.

"Nhảy Bungee?"

"Đúng, nhảy Bungee!" Đinh Đông gật đầu mạnh: "Mấy trò trẻ con này sao hợp với cậu được? Ít nhất cũng phải nhảy Bungee chứ!"

"Được, đi nhảy Bungee!" Tiêu Viện Triều gật đầu không chút do dự.

"Nhưng cậu có chứng minh thư không? Có hộ chiếu không?" Đinh Đông ăn một miếng kem, nói năng không rõ ràng: "Theo tôi biết, hiện tại cả nước chẳng có nơi nào nhảy Bungee ra hồn cả."

Bộ môn Bungee này vào năm 98 vẫn chưa được du nhập vào trong nước, khu thắng cảnh Thập Độ ở Bắc Kinh với tư cách là điểm nhảy Bungee đầu tiên của cả nước, cũng phải mấy năm sau mới đưa về. Vì vậy vào thời điểm này, cả nước chẳng có lấy một điểm nhảy Bungee, muốn chơi chỉ có nước chạy ra nước ngoài.

"Cô không phải đang lừa người sao?" Tiêu Viện Triều chất vấn Đinh Đông.

"Cậu không phải đang tìm chết sao?" Đinh Đông hỏi ngược lại Tiêu Viện Triều.

Hai người trừng mắt nhìn nhau hồi lâu, Đinh Đông giơ ngón tay chỉ tàu cướp biển, Tiêu Viện Triều kiên quyết lắc đầu.

"Có đi không?" Đinh Đông hỏi.

"Không đi, tôi muốn tàu lượn siêu tốc!" Tiêu Viện Triều cứng đầu cứng cổ.

"Hỏi lại lần nữa, có đi không?" Đinh Đông trợn tròn mắt.

"Không đi, tôi chỉ muốn tàu lượn siêu tốc!" Tiêu Viện Triều vẫn giữ vững ý kiến của mình.

"Tôi bảo này, sao cậu lại cứng đầu thế nhỉ?" Đinh Đông vẻ mặt khó chịu nói: "Chẳng phải là sợ cậu đột nhiên chết sao? Nếu không phải sợ cậu đột nhiên chết, ai thèm quản cậu?"

"Tôi không chết được!" Tiêu Viện Triều khẳng định chắc nịch.

"Lỡ chết thì sao?" Đinh Đông hỏi.

"Không chết được!" Tiêu Viện Triều khẳng định.

"Tôi đang nói là lỡ chết."

"Không chết được!"

"Tôi đang nói là lỡ! Lỡ! Lỡ cơ mà!"

"Không có lỡ làng gì cả, tôi chỉ biết là mình không chết được!"

"..."

Đinh Đông trừng Tiêu Viện Triều, trong mắt lộ vẻ thán phục. Cô chưa từng thấy ai cứng đầu đến vậy, nói ngọt thế nào cũng không nghe.

"Được thôi, cậu nhất quyết muốn ngồi tàu lượn cũng được, nhưng phải giúp tôi một việc." Mắt Đinh Đông nheo lại, lộ vẻ láu lỉnh.

"Việc gì?" Tiêu Viện Triều hỏi.

"Đánh anh ta!" Đinh Đông tiện tay chỉ vào một người đàn ông trưởng thành bên cạnh nói với Tiêu Viện Triều.

Tiêu Viện Triều chẳng nói hai lời, lao lên đấm thẳng vào mặt người đàn ông kia, chưa đợi đối phương hoàn hồn, lại đá một cước vào cẳng chân. Cùng lúc đó, khuỷu tay phải quét mạnh, trúng ngay cằm đối phương, dứt khoát hạ gục kẻ đó xuống đất.

Tuy Tiêu Viện Triều bị bệnh, nhưng hạ gục một người trưởng thành bình thường thì đúng là không có vấn đề gì lớn. Chưa nói đến cái khác, chỉ riêng kỹ năng chiến đấu thôi cũng đủ để cậu ta đơn đấu với người trưởng thành bình thường rồi.

Thấy Tiêu Viện Triều dứt khoát đánh ngã người, Đinh Đông cắm đầu chạy biến, khiến Tiêu Viện Triều ngơ ngác không hiểu gì.

"Còn không chạy?" Đinh Đông hét lớn với Tiêu Viện Triều: "Cậu tưởng Lan Châu là nơi nào hả? Lan Châu đâu đâu cũng là xã hội đen, không chạy mau là cậu bị chém chết đấy!"

Lan Châu, từng là nơi hỗn loạn nhất Trung Quốc. Dân phong cực kỳ hung hãn, trọng nghĩa khí, vào thời điểm đó, chém chết người chỉ là chuyện trong phút chốc.

"Mẹ kiếp! Tao chém chết mày!" Người đàn ông bị đánh ngã vùng dậy, giận dữ nhảy dựng lên, xé toạc chiếc áo phông trên người, lộ ra hình xăm đầu hổ trên ngực.

Cùng lúc đó, mấy thanh niên từ bên cạnh chạy nhanh tới, rút dao giấu trong người ra.

Thấy thế trận này, Tiêu Viện Triều lập tức chạy theo sau Đinh Đông.

"Chém chết nó! Chém chết nó!"

Tiếng gào thét phía sau không dứt, mấy gã đó đuổi riết Tiêu Viện Triều và Đinh Đông ra khỏi khu vui chơi, đuổi theo qua mấy con phố liền, đến khi không thấy bóng dáng nữa mới chịu thôi.

"Phù... phù... phù..." Ngồi xổm trong một con ngõ nhỏ, Tiêu Viện Triều thở hổn hển.

Một chặng đường chạy bán sống bán chết khiến lượng adrenaline tiết ra tăng vọt, áp lực lên tim tăng lên, khuôn mặt cậu tái mét, phải nghỉ ngơi hồi lâu mới lấy lại sức.

"Có gan đấy, chẳng hỏi tôi tại sao lại bảo cậu đánh người ta." Đinh Đông giơ ngón cái về phía Tiêu Viện Triều.

"Tôi chỉ muốn ngồi tàu lượn siêu tốc!" Tiêu Viện Triều bất lực nhìn Đinh Đông.

"Được, nhưng bây giờ chúng ta đi ăn trước đã nhé?" Đinh Đông xoa bụng nói: "Đói rồi, đi thôi, phố Hồi Dân, chúng ta đi ăn thịt cừu."

"Vậy khi nào mới được ngồi tàu lượn siêu tốc?" Tiêu Viện Triều hỏi.

"Tàu lượn siêu tốc thực sự quan trọng với cậu đến thế sao?" Đinh Đông nghi hoặc hỏi Tiêu Viện Triều.

Tiêu Viện Triều gật đầu mạnh.

"Này, sao cậu lại chấp nhất thế, đã nghe qua câu chuyện về sự chấp nhất chưa?" Đinh Đông bước vào phố Hồi Dân, vừa hít mũi vừa nói với Tiêu Viện Triều: "Thật phục cậu luôn! Tiêu Viện Triều, nếu cậu dám hát một bài giữa phố, tôi lập tức đưa cậu đi ngồi tàu lượn siêu tốc, tuyệt đối không nuốt lời!"

"Bài gì?" Tiêu Viện Triều hỏi.

"Heo à, heo à, đều chuyển tới đây! Chỉ hát đúng câu này thôi, hát liên tục ba lần!"

"Không đúng, phải là heo à, cừu à..."

"Đó là cách hát của tôi!" Đinh Đông bĩu môi nói: "Tàu lượn siêu tốc đó nha."

Dứt lời, Tiêu Viện Triều đứng giữa phố Hồi Dân, lớn tiếng hô: "Heo à, heo à, đều chuyển tới đây! Heo à, heo à, đều chuyển tới đây! Heo à, heo à, đều chuyển tới đây!"

Tiếng hát vang lên, con phố vốn đang ồn ào bỗng chốc im bặt, vô số ánh mắt đổ dồn lên người Tiêu Viện Triều, đầy vẻ kinh ngạc, ngưỡng mộ. Đinh Đông lấy tay che mặt, lặng lẽ lùi lại mấy bước, giơ tay chỉ chỉ Tiêu Viện Triều.

"Ầm" một tiếng, ông chủ một sạp hàng gần nhất hất đổ nửa nồi canh thịt cừu xuống đất, vớ lấy con dao lao về phía Tiêu Viện Triều.

Cùng lúc đó, vô số người vớ lấy dao phay, gào thét, chửi rủa, điên cuồng lao tới.

Thấy cảnh này, Tiêu Viện Triều sợ chết khiếp, quay đầu nhìn Đinh Đông đang đứng lùi một bên.

"Tiêu Viện Triều, cậu thật thà quá." Đinh Đông giơ ngón cái về phía Tiêu Viện Triều nói: "Người Hồi Dân kỵ nhất là heo, cậu lại mang heo tặng họ, họ không chém chết cậu mới lạ đấy."

Đây là điều cấm kỵ, điều cấm kỵ lớn nhất. Người Hồi Dân tín ngưỡng Hồi giáo, heo là thứ bẩn thỉu họ ghét nhất. Họ không ăn thịt heo, thậm chí không thể nhắc đến chữ "heo" trước mặt họ, nếu không đó là sự thiếu tôn trọng lớn nhất.

Tiêu Viện Triều căn bản không biết điều cấm kỵ này, nếu không đánh chết cậu cũng chẳng dám gào thét như thế. Cậu muốn xin lỗi, nhưng bị hàng chục người Hồi Dân cầm dao truy đuổi, ngay cả cơ hội xin lỗi cũng không có.

"Chạy đi! Không là bị chém chết thật đấy!" Đinh Đông lên tiếng nhắc nhở.

Được nhắc nhở, Tiêu Viện Triều vừa chạy thục mạng vừa lớn tiếng kêu: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý, tôi không cố ý..."

"ĐM! Hôm nay ông đây nhất định phải chém chết cái thằng dở hơi nhà mày, đồ khốn kiếp, chạy theo tao gào thét cái gì thế!"

"..."

Lần này còn chạy nhanh hơn, xa hơn lần trước, suýt chút nữa khiến Tiêu Viện Triều đột tử ngã gục.

Còn Đinh Đông thì tung tăng nhảy nhót chui vào một quán ăn, thưởng thức một bữa mì bò ngon lành.

"Ông chủ, cho nhiều ớt nhiều tỏi tây, nhiều thịt bò, ít mì thôi!"

"Cô bé này rốt cuộc đến ăn mì hay ăn thịt bò đấy?"

"Vậy thì cho hai bát đi, chiều nay tôi còn phải dẫn một con lừa bướng bỉnh đi tập chạy đấy!"

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.