Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
Chương 4

❊ ❊ ❊

Holger Munch cảm thấy vừa khó chịu vừa có phần nhẹ nhõm khi bước vào ngôi nhà cũ. Khó chịu vì đã đồng ý tới đây mừng sinh nhật Marion. Nhẹ nhõm vì ông từng sợ sẽ bị bao vây bởi ký ức cũ, ông không thể biết mình sẽ phản ứng như thế nào, nhưng căn nhà nơi ông đang đứng lúc này không giống như ông vẫn nhớ. Họ đã sửa sang lại. Phá bỏ tường. Sơn màu khác. Munch ngạc nhiên nhận ra căn nhà cũ của mình khá hấp dẫn và càng nhìn xung quanh, ông càng thấy bình tâm. Ông cũng không thấy bóng dáng Rolf, tay thầy giáo người Hurum. Có lẽ xét cho cùng, buổi chiều hôm nay cũng không đến nỗi tệ lắm.

Marianne gặp ông ở cửa với vẻ mặt y như mọi lần họ buộc phải dành thời gian cho nhau, vào các dịp sinh nhật, lễ kiên tín hay đám tang, kèm theo một câu chào lịch sự nhã nhặn. Không có những cái ôm hay dấu hiệu của sự yêu mến, nhưng cũng không có dấu hiệu gì của sự cay đắng, thất vọng hay căm ghét trong mắt bà, những cảm xúc chắc chắn đã xuất hiện trong thời gian họ mới ly hôn. Chỉ là cái cười mỉm nhã nhặn chừng mực: Chào Holger. Ông vào phòng khách ngồi nhé? Tôi đang trang trí bánh cho Marion - sáu cây nến. Ông có thể tin được là con bé đã lớn nhanh đến thế không?

Munch treo áo lên móc ngoài hành lang và đang chuẩn bị mang quà vào trong phòng khách thì nghe thấy tiếng kêu lanh lảnh cùng tiếng đôi chân nhỏ bé đang gấp gáp xuống cầu thang.

“Ông ngoại!”

Marion chạy nhanh đến ôm chầm lấy ông.

“Cho cháu phải không?” con bé la lên, mắt mở to dán chặt vào món quà.

“Chúc mừng sinh nhật.” Munch cười xoa đầu cô cháu gái. “Cháu thấy lên sáu tuổi như thế nào?”

“Không khác lắm, thật ra nó cũng giống như hôm qua khi cháu năm tuổi vậy.” Marion cười tinh nghịch, mắt không hề rời khỏi món quà. “Cháu mở nó được không ông, ngay bây giờ nhé? Được không ông?”

“Chắc là nên đợi đến khi chúng ta hát ’Chúc mừng sinh nhật’ đã,” Miriam nói, bước từ trên tầng xuống.

Con gái Munch bước tới ôm ông.

“Con mừng vì bố đến được. Bố khỏe không?"

“Bố khỏe,” Munch nói, giúp cô mang món quà lớn vào trong phòng khách, đến cái bàn đã chất đầy những món quà khác.

“Ôi, tất cả là cho con ư! Ta mở nhanh lên được không ạ...” con bé van nài, rõ ràng cảm thấy mình đã bị bắt phải đợi quá lâu.

Munch nhìn con gái, cô mỉm cười đáp lại. Sự ấm áp trong đôi mắt cô khiến ông cảm thấy thật thoải mái. Sau cuộc ly hôn, mối quan hệ của họ không hề dễ chịu, nhưng sự căm ghét cô từng dành cho ông cũng đã phai phôi theo năm tháng.

Mười năm. Mối quan hệ lạnh lẽo giữa bố và con gái. Vì vụ ly hôn. Vì ông đã làm việc quá nhiều. Nhưng, cũng lạ thay, chính cái công việc đó đã mang họ trở lại gần nhau, như thể trên đời vẫn còn có chút công lý. Một vụ án lớn sáu tháng trước, có lẽ là vụ nghiêm trọng nhất mà tổ của ông từng điều tra, liên quan đến cả Miriam và Marion. Đứa bé gái năm tuổi bị bắt cóc; Munch đã sợ rằng việc này sẽ làm tăng thêm khoảng cách giữa họ, rằng con gái ông sẽ bắt ông phải chịu trách nhiệm cho chuyện này, cũng như với hết thảy những chuyện khác, nhưng lại trái ngược hẳn. Miriam chưa từng đổ lỗi cho ông, cô chỉ cảm kích vì tổ đã phá được vụ án. Một sự kính trọng mới. Ông nghĩ ông có thể thấy điều đó trong mắt cô, trong cách cô nhìn ông. Tình hình giờ đã khác; cuối cùng cô cũng hiểu công việc của ông quan trọng như thế nào. Cả hai người, Miriam và Marion, đều đã được điều trị bởi một bác sĩ tâm lý lành nghề của Sở Cảnh sát, để giúp họ vượt qua những sự kiện tồi tệ đó, nhưng, may mắn thay, dường như chúng không để lại những vết sẹo nghiêm trọng trong lòng con bé. Có lẽ nó còn quá nhỏ để hiểu được mọi chuyện có thể kết thúc một cách tệ hại đến thế nào. Phải, đã có những đêm không tròn giấc, Marion òa khóc khi tỉnh dậy sau cơn ác mộng, nhưng rồi chúng cũng qua nhanh. Tình hình của mẹ con bé nghiêm trọng hơn, tất nhiên, và Miriam phải tiếp tục những buổi trị liệu riêng thêm một thời gian nữa. Có lẽ giờ cô vẫn gặp bác sĩ, ông không chắc nữa; họ không gần gũi đến mức cô có thể kể cho ông mọi chuyện, nhưng ít ra họ cũng đang tiến theo chiều hướng đó. Từng bước một.

“Johannes đâu?” Munch hỏi khi họ ngồi xuống ghế sofa.

“À, anh ấy đang trong phiên trực và bên bệnh viện Ullevål gọi nên phải đi rồi. Anh ấy sẽ cố gắng về đây nếu có thể. Làm người quan trọng chẳng dễ dàng gì, bố biết mà,” con gái ông nói và nháy mắt.

Munch mỉm cười thân thiết, đáp lại cái nháy mắt.

“Bánh sẵn sàng rồi đây,” Marianne thông báo, tươi tắn bước vào phòng khách.

Holger Munch lén nhìn bà. Ông không muốn nhìn chằm chằm, nhưng cũng khó rời hẳn ánh mắt. Mắt bà thoáng chạm mắt ông, và Munch những muốn kéo bà vào trong bếp, siết bà vào lòng, y như ngày xưa, nhưng ông cố kiềm chế được. Marion, nãy giờ cũng đang phải cố gắng kiềm chế, nhưng vì nguyên nhân khác, đã giúp ông có sự phân tâm cần thiết.

“Cho cháu mở một món đi? Quà quan trọng hơn bài hát ngu ngốc đó nhiều.”

“Trước hết ta phải hát ’Chúc mừng sinh nhật’ và thổi nến trên bánh đã, cháu biết mà,” Marianne nói, xoa đầu cô cháu ngoại. “Hơn nữa, chúng ta phải đợi tất cả mọi người có mặt để ai cũng được thấy những món quà đẹp đẽ cháu sẽ được nhận.”

Marianne, Miriam, Marion và ông. Holger Munch không dám mơ đến một sự sắp xếp nào tốt hơn cho một buổi chiều dễ chịu. Tuy nhiên, câu nói của người vợ cũ, rằng họ cần phải đợi tất cả mọi người, giống như câu thoại trong một vở kịch, là tín hiệu để ai đó xuất hiện. Cửa chính mở toang, và đó là Rolf, tay thầy giáo từ Hurum cầm theo một bó hoa to, miệng cười toe toét.

“Chào ông Rolf," Marion reo lên. Con bé chạy nhanh ra cửa ôm chầm ông ta.

Nỗi ghen tị dâng lên trong lòng Munch khi ông thấy cánh tay nhỏ nhắn của cô cháu gái ôm lấy người đàn ông mình căm ghét. Với ông, con bé quý giá hơn tất thảy mọi thứ trên đời, nhưng với cô bé, chuyện luôn luôn là thế này: ông ngoại ở một mình. Bà ngoại và Rolf ở cùng nhau.

“Xem cháu có nhiều quà không này!”

Nó kéo Rolf vào phòng khách để ông ta thấy khung cảnh đáng ngưỡng mộ đó.

“Tuyệt thật," ông ta nói, cào tay lên tóc con bé.

“Cái này cũng là cho cháu phải không?” Marion cười, chỉ vào bó hoa lớn trên tay ông ta.

“Không đâu, đây là quà cho bà ngoại, " Rolf nói, ngoái nhìn về phía Marianne đang đỏ mặt, bà đã nhìn theo họ từ ngoài cửa.

Munch nhìn cái cách người vợ cũ nhìn Rolf. Và tất cả đã kết thúc. Cảm giác dễ chịu ấy. Trò chơi gia đình hạnh phúc. Ông đứng dậy bắt tay Rolf, chứng kiến người đàn ông mình ghét đưa bó hoa xa hoa cho vợ cũ của ông và hôn má bà.

Ơn trời, Marion đã cứu nguy cho ông lần thứ hai. Mặt nó đang đỏ bừng vì phấn khích, không chịu đợi thêm nữa.

“Ôi, chúng ta làm ơn hát cho xong đi được không ạ?” nó van nài.

Họ hát qua loa vội vàng. Dù sao thì Marion cũng chẳng để ý. Nó thổi tắt nến cắm trên bánh rồi quay sang tấn công mấy món quà.

Chưa tới ba mươi phút con bé đã xong xuôi, mệt phờ ngồi trước đống chiến lợi phẩm. Búp bê Barbie là một cú hít. Marion vòng tay ôm cổ Munch, và mặc dù ông những tưởng sẽ nhận được ánh mắt trách móc từ Miriam vì ông đã phớt lờ mong muốn của cô một lần nữa nhưng nó lại không bao giờ tới. Con gái ông chỉ mỉm cười, gần như một lời cảm ơn, khiến ông cảm thấy hết thảy đều ổn cả.

Bầu không khí lúng túng bao trùm căn phòng sau khi quà được mở. Marianne và Rolf ngồi trên sofa phía bên kia bàn nước, gượng gạo nói chuyện trong khi chẳng ai trong hai người thật lòng muốn nói. May mắn thay, cái điện thoại di động của Munch đã cứu ông. Đó là Mikkelson và, một lần duy nhất, thời điểm cuộc gọi chính xác một cách hoàn hảo. Munch xin ra ngoài, đốt một điếu thuốc lá và nhận cuộc gọi.

“Vâng?”

“Anh không tắt máy nữa hả?” một giọng gằn đầy khó chịu vang lên từ đầu dây bên kia.

“Đang dành thời gian cho gia đình," Munch đáp lại.

“Tốt thật,” Mikkelson mỉa mai. “Tuy nhiên, e là tôi sẽ phải phá hỏng thời gian dành cho gia đình của anh. Tôi cần anh.”

“Có chuyện gì à?” Munch tò mò hỏi.

“A 233. Một cô gái vị thành niên,” Mikkelson nói tiếp, giọng đã bớt gay gắt.

“Ở đâu?” Munch hỏi.

“Ngoại ô Hurum. Một nhà thực vật học phát hiện ra cô bé vào sáng sớm hôm nay.”

Munch hút một hơi sâu. Ông có thể nghe thấy tiếng cười của Marion phía sau cánh cửa. Ai đó đang đuổi bắt con bé vòng quanh nhà, có lẽ là gã ngu ngốc đã chiếm cái quyền đó của ông. Munch lắc đầu khó chịu. Chúc mừng sinh nhật Marion trong ngôi nhà cũ - ông đã nghĩ gì vậy?

“Tôi cần anh tới đây ngay,” Mikkelson nói.

“Được rồi, tôi đến đây,” Munch nói, ngắt máy.

Ông vứt điếu thuốc và đang định quay trở vào thì cửa mở và Miriam xuất hiện.

“Mọi việc ổn cả chứ bố?” con gái ông cau mày hỏi.

“Hả? À ừ… Chỉ là... chuyện công việc.”

“Vâng,” Miriam nói. “Con nghĩ là con chỉ.…"

“Sao hả, Miriam?” Munch nôn nóng hỏi, nhưng rồi kìm lòng lại, âu yếm vỗ vai cô.

“Chuẩn bị tinh thần cho bố nhận một thông báo quan trọng,” cô nói, tránh nhìn vào mắt ông.

“Thông báo gì?”

“Họ sắp làm đám cưới,” Miriam nói nhanh, vẫn tránh mắt ông.

“Ai?”

“Mẹ và Rolf. Con đã nói với mẹ có lẽ bây giờ không phải thời điểm thích hợp để thông báo, nhưng...”

Miriam giờ đang nhìn ông, lo lắng ra mặt.

“Vậy bố có vào trong nhà không?”

“Bố có vụ án,” Munch đáp nhanh, không biết nói gì khác.

Làm đám cưới? Buổi chiều đã bắt đầu một cách đầy hứa hẹn, và ông đã, ôi chao, ông đã hy vọng gì cơ chứ? Ông lấy làm bực với chính mình. Ông đã nghĩ gì vậy? Đúng là không có cái ngu ngốc nào bằng cái ngu ngốc của tuổi già. Nhưng giờ ông đã có mối bận tâm khác rồi.

“Vậy là bố về à?" Miriam hỏi.

“Ừ,” Munch gật đầu.

"Đợi chút, con đi lấy áo khoác cho bố," Miriam nói, và chỉ lát sau đã quay lại cùng cái áo khoác của ông.

“Con gửi lời chúc mừng giúp bố nhé,” Munch lẩm bẩm, đi nhanh ra xe.

“Gọi cho con nhé? Con muốn nói với bố một chuyện, chuyện quan trọng với con. Khi nào đó tiện cho bố, bố hứa nhé?” Miriam nói với theo ông.

“Tất nhiên rồi Miriam. Bố sẽ gọi,” Munch nói, rồi bước xuống lối đi rải sỏi, nhanh chóng vào trong chiếc Audi đen và nổ máy.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.