“Ừ, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ để kết luận gì cả.” Funaki nói, nhếch miệng cười rồi xì xụp húp cốc trà rong biển kombu.
Honma vừa về được hai ngày nay. Cả hai đang ngồi bên bàn bếp điểm lại câu chuyện. Isaka vừa chuẩn bị bữa tối vừa dỏng tai lắng nghe. Sự kiện ngoài dự kiến đã choán hết tâm trí Honma nên anh quên bẵng món quà đã hứa với Makoto.
“Xem chừng còn có một kẻ đồng loà nữa,” Isaka đánh bạo nói. Tối nay, theo thỉnh cầu của Makoto, cả nhà sẽ ăn món oden[1]. Isaka nấu một nồi đầy để lát mang một ít về nhà. Nước dùng sắp sôi, tỏa mùi thơm ấm áp khắp căn nhà.
“Nhưng sao cho đến giờ vẫn chẳng có chút dấu vết nào của kẻ đồng lõa?” Honma nói.
“Gã Wada thì sao?” Funaki gợi ý.
“Cậu ta ở Osaka. Vào đêm bà Sekine chết, cậu ta làm việc ở văn phòng đến tận chín giờ đêm. Nếu mọc cánh bay đi, hẳn cậu ta có mặt ở Utsunomiya vào đúng mười một giờ.”
“Như vậy vụ đó chỉ là một tai nạn?” Funaki nói, vẻ không phục. “Những sự việc tiếp theo còn lạ lùng hơn.”
Honma cười. “Thế thì hẳn mẹ Shoko Sekine đã chọn thời điểm gặp tai nạn sao cho có lợi cho Kyoko Shinjo nhất.”
“Cậu có biết người ta thường bảo đời có những việc còn hơn cả tiểu thuyết không?”
“Như vậy kẻ đồng lõa với cô ta hẳn là người đã ngồi cùng xe khi cô ta gặp tai nạn vào đêm 19. Liệu đó có phải kẻ giết người không nhỉ?” Isaka tiếp tục góp chuyện.
Câu hỏi khiến Honma ngớ người.
Funaki lẩm bẩm, “Liệu chồng chưa cưới của cô ta, Jun Kurisaka, có thể là đồng lõa không nhỉ?”
“Cả hai người đều đọc tiểu thuyết trinh thám dữ quá rồi.”
“Đúng đấy.”
“Mà này, có chuyện gì với cậu ta thế nhỉ? Đến giờ cậu ta không thèm gọi lại một lần nào,” Isaka nói, anh ta đột nhiên quan tâm. “Ban đầu chính Jun là người kéo cậu vào vụ này. Không thể nói là cậu ta không quan tâm được.”
“Tớ nghĩ một ‘cậu ấm’ như thế sẽ không cần chúng ta làm thứ công việc bẩn thỉu này cho hắn đâu.” Funaki nói. Từ khi nghe chuyện Jun ném tiền vào người Honma, anh đã dùng từ đó để gọi ngôi sao ngành ngân hàng.
Isaka đến bên bếp xem lại món oden. Khi anh mở vung, một làn hơi hấp dẫn tỏa ra. Funaki vốn đang ngồi thưỡn bên bàn, cằm tựa trên mặt gỗ, phấn khích nói, “Nghe chừng ngon đấy!”
“Cậu sẽ ở lại ăn tối luôn chứ?”
“Không nếu anh muốn có người đàm đạo,” Funaki chua ngoa, rồi tặc lưỡi. “Tớ cứ băn khoăn không biết bây giờ cô ta có đang ăn tối không nữa,” anh nói thêm.
“Ai cơ?”
“Kyoko Shinjo.”
Honma nhìn bạn. “À, có lẽ là có.”
“Ừ, sao lại không chứ? Cô ta phải ăn uống, tắm táp rồi trang điểm để khiến một gã trai khác khổ sở. Có lẽ cô ta đang vui vẻ bù khú ở đâu đó.” Anh cười ảm đạm. “Trong khi chúng ta ở đây vắt óc suy đoán này nọ, cô ta lại đang đứng trước quầy hàng mỹ phẩm Shiseido, thử màu son mới của mùa xuân.”
“Cậu lấy đâu ra những chi tiết này thế?”
Một tay giữ đôi đũa nấu ăn, Isaka phớt lờ Funaki, nhìn Honma đầy ngụ ý. “Tôi tin là có người vừa được đi xem mặt một cô dâu triển vọng. Tôi đang tự hỏi không biết cô ấy có phải là... ừm, xem nào... một chuyên viên chăm sóc sắc đẹp của Shiseido không.”
Funaki mỉm cười, không nao núng trước lời trêu chọc. “Anh muốn nói gì tùy thích... Có điều mắt anh đúng là mắt diều hâu.”
Nhưng giờ Kyoko Shinjo đang ở đâu? Honma vẫn chưa suy nghĩ mấy về câu hỏi này. Có phải bọn anh đã trở về vạch xuất phát, khi phát hiện ra rằng “Shoko Sekine” là một người khác. Liệu bọn anh có nên nghe theo luật sư Mizoguchi, đăng một mẩu tin trên báo? “Kyoko, nói chuyện thẳng thắn nào. Cô hãy trở lại đi!” Nhưng ai sẽ đứng tên dưới mẩu tin này? Jun sao? Thật là kỳ cục!
Điều kỳ cục nhất là tưởng tượng cảnh Kyoko hồi đáp khi được gọi bằng chính tên của cô ta. Đúng thế, Shoko Sekine đã bán hộ khẩu của cô ấy cho tôi... Shoko ấy hả? Hiện giờ cô ấy đang làm việc ở mạn Kyushu. Có hôm tôi đã buôn chuyện với cô ấy qua điện thoại. Xin lỗi vì đã khiến các ông phải hao tâm tổn sức. Jun lắng nghe cô ta nói, mắt nhòa lệ. Hai người bọn họ trở về bên nhau và kết hôn. Honma thì nhập viện vì một vết loét. Trầm trọng hơn là vết loét chảy đầy máu.
Thôi nào, nghiêm túc đi nào. Kyoko đang ở đâu đó ngoài kia, chờ xem động tĩnh. Có lẽ cô ta sẽ cố gắng trốn càng xa Tokyo càng tốt.
Honma bất thần đứng dậy.
“Gì vậy?” Funaki giật mình hỏi.
“Tớ chỉ đang nghĩ,” Honma nói. “Cậu cho là những ngày này Kyoko làm gì?”
“Có lẽ là khóc đến đỏ hoe mắt,” Funaki vừa nói vừa cười toét. “Cũng có thể đang nhờ một chuyên gia Shiseido tư vấn cho.”
“Tôi nghĩ cô ta vẫn đang làm việc.” Isaka nói. “Tôi ngờ là cô ta rời khỏi đây với một khoản kha khá, đủ để một mình lập nghiệp ở một nơi khác.”
“Có vẻ cô ta cũng chẳng hề liên lạc với Kaoru Sudo.” Funaki bổ sung.
Honma thả cho tâm trí đi rong, cặp mắt anh nhắm hờ. “Mọi người không cho là cô ta lại giở mánh lừa đảo lần nữa à? Tôi dám cá lý do khiến cô ta không liên lạc với Kaoru là vì cô ta sợ.”
“Sợ ấy hả?” Funaki hỏi.
“Ừ. Cô ta bỏ rơi Jun khi mọi thứ vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Khi phải một mình xoay xở, hẳn cô ta phải suy nghĩ xem lúc này Jun đang làm gì. Vậy đấy, cậu ta đi tìm cô ta. Ai mà biết được? Jun dễ dàng tìm hiểu thông tin về vụ phá sản, có lẽ bây giờ cậu ta đã xâu chuỗi các sự kiện, và biết rằng Shoko Sekine thực chất là Kyoko Shinjo...”
“Đời nào. Cô ta không nghĩ xa xôi như thế đâu.”
“Cô ta không có cách nào để biết chắc, nhưng suy nghĩ này hẳn đã lướt qua tâm trí cô ta. Lại thêm lý do để không liên lạc lại với Kaoru. Rũ bỏ hết mọi mối liên hệ có thể làm lộ chân tướng bản thân. Cô ta không cách nào trở lại là Kyoko nữa, vì thế cô ta cần phải tìm mục tiêu mới.”
Funaki và Isaka nhìn nhau. “Cô ta cần tìm việc làm ở một công ty đặt hàng qua thư khác.” Funaki nói.
“Bắt đầu tất cả lại từ đầu.” Isaka bổ sung.
Honma thở một hơi dài. Cuộc nói chuyện đã dẫn dắt đến kết luận đúng như trực giác của anh mách bảo.
“Ôi ôi, phải nhanh lên mới được,” Isaka vừa nói vừa liếc chiếc đồng hồ trong bếp. Năm giờ kém ba phút. Makoto và Kazzy cứ nài nỉ bọn họ tới dự đám tang con Đầu Đất vào hôm ấy. Rốt cuộc, hai thằng bé đã hỏi nhà Isaka xem liệu chúng có được dùng khu vườn dưới tầng trệt, khoảng đất vốn được mặc định thuộc về khu nhà thu nhập thấp hay không. Vợ chồng Isaka không thấy phiền chút nào. Tamotsu đã dùng mấy thanh gỗ lẻ làm thành hình chữ thập, chứng tỏ cậu rất tôn trọng con chó đã qua đời.
Hai thằng bé dùng xẻng nhỏ đào đất xong, chỗ xới chưa đủ sâu để chôn cái vòng cổ của con chó đáng thương. Chiếc vòng cổ hoàn toàn mới. Trước khi chôn nó xuống, Makoto cho mọi người xem lời đề tặng mà nó khắc ở mặt trong. Tamotsu cắm cây thánh giá lên ngôi mộ, Hisae đặt xuống một vòng hoa. Mỗi người có mặt đều thắp một nén nhang rồi chắp tay đứng cầu nguyện.
“Bố nghĩ con Đầu Đất có thích được tưởng nhớ như thế này không?” Makoto hỏi.
“Bố nghĩ là nó thích lắm.”
“Chú cá là nó rất hài lòng với chiếc vòng cổ mới,” Funaki nói rồi vỗ vỗ lên vai thằng bé.
“Khi hè đến, chúng ta sẽ trồng dây bìm bìm ở chỗ này và chăm cho cây lớn lên,” Makoto mỉm cười vừa nói vừa chỉ vào dãy hàng rào.
“Cháu đã có sẵn hạt giống đây rồi,” Kazzy nói.
“Chúng ta sẽ trồng các loại hoa khác nhau theo mùa, như vậy quanh năm chỗ này đều có hoa,” Hisae hứa hẹn. “Nhưng này, sao các cháu không cất xẻng đi rửa tay chân đi. Nếu ai đói thì có bánh đấy nhé.”
Tất cả bọn họ lần lượt rút lui.
Honma để ý thấy Tamotsu khá khác lạ. Suốt cả buổi cậu ta chẳng nói năng gì cả. Ban đầu Honma nghĩ đơn gian chỉ là cậu ta muốn giấu kín nỗi buồn riêng. Nhưng không phải. Có điều gì đó khuấy động cậu ta từ bên trong; vì cậu ta rũ xuống, đầu thì hết nghiêng bên này đến nghiêng bên kia.
“Sao vậy?”
“Cháu không biết, cổ cháu cứ đau đau.” Cậu ta phủi bụi bám trên quần. “Vừa rồi đào hố rồi cằm cây thánh giá, cháu chợt nhớ lại những chuyện đã xảy ra từ lâu lắm rồi.”
“Khi còn nhỏ, cháu cũng bị mất một con vật cưng à?”
Tamotsu lắc đầu. “Không, không phải vậy đâu ạ. Thực sự bố cháu ghét các loài động vật. Cháu đã khóc cạn nước mắt mà ông vẫn không đồng ý cho nuôi lấy một con.” Cậu ta lẩm nhẩm. “Cháu phải hỏi Ikumi về việc này mới được. Cô ấy hiểu cháu hơn bất kỳ ai khác, thậm chí còn hơn mức cháu hiểu về bản thân.”
“Cô ấy là một người vợ tốt.”
“Phải nói là quá tốt ấy ạ. Cháu chỉ mới nghĩ tới việc vượt quá giới hạn, cô ấy đã biết rồi.”
Tối hôm đó, trong khi Honma xem lại các bản ghi chép của mình, Tamotsu gọi về cho Ikumi. Honma động viên cậu ta gọi điện về nhà hằng ngày. Đều đặn như kim đồng hồ, thường những lời đầu tiên cậu ta nói luôn luôn là, “Taro khỏe không? Bé con khỏe không?”
Nhưng hôm nay, câu chào “A lô, anh đây?” của cậu ta dường như bị gạt phắt, bởi vì những lời tiếp theo cậu ta nói là: “Ý em là sao khi nói ‘Ai vậy?’ hả?”
Honma cười thầm. Đã đến lúc Tamotsu quay về Utsunomiya, cho dù cuộc điều tra đã hoàn tất hay chưa. Tất nhiên vụ việc này gắn liền với cuộc đời cậu ta, nhưng ai ai cũng thấy cậu ta thuộc về chốn đó, nơi có vợ có con.
“Đừng có mà nói như thế!” Tamotsu vùng vằng. “Tất nhiên là anh chứ là ai. Anh đang lo lắng chuyện... Em biết anh... Sao em lại nói như thế nhỉ?” Tamotsu bật dậy khỏi ghế, người hơi lảo đảo. “Đừng có ngốc như vậy chứ! Anh không muốn nghe đâu!” Cậu ta hét lên trong điện thoại. “Thôi nào, cho anh nghĩ tí đã. Anh gọi cho em vì có chuyện muốn hỏi em. Em vẫn đang ngồi đấy chứ?”
Thật may cuộc nói chuyện của họ đã trở nên bình ổn khi Tamotsu kể lại sự việc trong ngày. “Vấn đề là hình như anh nhớ lại chuyện cũ trước đây, anh dùng xẻng đào đất, làm mộ cho con vật yêu quý của mình. Nhưng em biết bố là người thế nào rồi đấy. Bố không bao giờ cho anh nuôi con gì trong nhà cả. Vậy vì sao anh lại có cảm giác đó, em hiểu ý anh chứ?”
Tamotsu chăm chú lắng nghe. “Gì cơ? Hồi tiểu học hả? Hừm, sao em lại biết hết những chuyện này? Anh kể cho em hả? Này, anh còn đái dầm tới tận lớp năm đấy, nhưng hình như anh cũng kể cho em rồi còn gì?”
Cuộc chuyện trò của bọn họ có vẻ sẽ chẳng dẫn tới đâu cả. Honma đã quay người đi khi Tamotsu bất thần đập thình thình lên mặt bàn rồi reo lên, “Đúng rồi! Giờ thì anh nhớ ra rồi? Shoko ở cùng chỗ với anh!”
Honma nhìn cậu ta.
Tamotsu gật đầu đầy phấn khích. “Đúng, vì thế anh mới có cảm giác này...” Nhờ nói chuyện với vợ, trí nhớ của cậu ta được khơi dậy. “Ikumi, em tài thật đấy! Anh là người may mắn lắm lắm,” cậu ta thốt lên. Tamotsu gác máy rồi trở lại bàn cùng những người khác.
“Thời còn học tiểu học, Shoko và cháu cùng tham gia một chương trình bảo vệ động vật,” cậu ta nói, giọng đuổi nhịp thở. “Bọn cháu chăm sóc một con vẹt xanh bay lạc vào lớp của cả hai.” Khi con chim chết, nó được chôn ở một góc sân trường.
“Ồ, hóa ra là vậy,” Honma tặc lưỡi.
“Nhưng chú nghe này,” Tamotsu nói đầy phấn khích, người nhoi ra phía trước. “Nói chuyện với Ikumi, cháu nhớ lại một vài điều.”
Honma hơi bất ngờ trước vẻ háo hức của cậu ta. “Là điều gì?”
“Shoko rất yêu quý con chim.” Chắc chắn điều kiện gia đình cô khá eo hẹp nên không nuôi được. “Vì thế khi nó chết cô ấy đã suy sụp. Cô ấy khóc như mưa, giống như Makoto mấy ngày trước. ‘Con chim tội nghiệp quá, giờ một mình nó lẻ loi,’ cô ấy nói như vậy đấy.” Trên má Tamotsu ưng ửng những nốt đỏ.
Honma nhìn cậu ta, cảm giác như bị rút cạn. Bất thần ngụ ý của chàng trai trở nên sáng rõ hơn bao giờ hết.
“Không phải cháu đang bảo...”
Tamotsu lắc đầu. “Không, sự thật đúng là thế. Shoko chưa bao giờ quên được con chim. Lúc còn học tiểu học, có lần cô ấy bảo với cháu, ‘Tamo, nếu tớ chết trước, nhớ chôn tớ ở cùng chỗ với Pippi nhé.’”
Một con chim. Được chôn ở góc sân trường.
“Chú hiểu chứ?” Cậu ta nói tiếp. “Có hai chuyện Ikumi nghe Shoko lẩm bẩm với chính mình trong đám tang của mẹ cô ấy. Cô ấy tự trách mình không mua nổi một khoảnh mộ bình thường nhất cho mẹ. Và cô ấy muốn mình được chôn cùng Pippi. Ikumi đã nghe cô ấy nói thế. Chắc chắn một ai đó cũng nghe được những điều này.”
“Cháu nói chậm thôi,” Honma nói, tập trung suy nghĩ. “Chỉ riêng điều này thôi không đủ...”
Tamotsu không chịu nghe anh. “Theo như cháu thấy, Kyoko Shinjo đã tham gia chuyến tham quan nghĩa trang để có cơ hội tiếp cận Shoko. Rốt cuộc đó là một chuyến đi để tìm mua đất mộ, phải không ạ? Giả sử Shoko trở nên xúc động và nói về nơi mình muốn được chôn khi qua đời thì sao? Khi đã trò chuyện về chủ đề này, có thể cô ấy cũng kể luôn chuyện con Pippi. Kể cả khi không biết chính xác nơi chôn, chắc chắn Kyoko đã tới trường của bọn cháu.”
Lý giải dài dòng quá! Nhưng dù sao, Honma cũng nhớ lại những lời Funaki đã nói. Khi người ta đối mặt với cái chết - nhất là những lễ nghi và biểu tượng của nó - họ thường giãi bày với ai đó. Giống như cô vợ trẻ trung đã sát hại người chồng doanh nhân của mình.
Liệu chủ đề này được khơi gợi một cách tự nhiên chăng? Hay Kyoko đã lái câu chuyện theo hướng đó? Tuy nhiên, vì sao cô ta lại muốn làm thế? Cô ta không cần biết, trừ khi...
Tất nhiên. Có một lý do. Thậm chí Kyoko còn không quẳng mấy cuốn sổ lưu niệm của Shoko đi, lại chuốc lấy đủ thứ phiền toái khi gửi chúng cho “bạn thân” của cô gái xấu số. Chẳng phải bởi vì cô ta cảm thấy tội lỗi sao? Nếu cô ta đã nhọc công với mấy cuốn sổ lưu niệm như vậy, thì với cái xác cô ta sẽ đối xử ra sao? Có lẽ cô ta đã chia cái xác làm nhiều phần để phi tang, nhưng Honma bắt đầu nghĩ đến khả năng, ít nhất là với cái đầu, Kyoko đã có những kế hoạch khác, do Shoko sơ suất mà gợi ý cho cô ta.
Lòng tin của Tamotsu đã được lan truyền. Honma buộc bản thân mình phải giữ bình tĩnh. “Ừm, cũng có thể sự việc diễn ra theo chiều hướng đó. Nếu chỉ nghĩ thôi thì chẳng chứng minh được điều gì cả.”
Nhưng Tamotsu lại đang hừng hực khí thế. “Bởi vậy nên chúng ta càng phải đào sâu. Cháu còn rất nhiều bạn ở Utsunomiya. Nếu cần xới tung toàn bộ sân trường lên, chúng ta cũng phải làm.”
Thật quá sức ngạc nhiên khi vào sáng Chủ nhật, một người hay ngủ nướng như Makoto lại dậy đúng giờ để chào tạm biệt Tamotsu. Tamotsu đón chuyến tàu cao tốc sớm để trở về Utsunomiya. Gương mặt cậu ta sáng sủa, thoải mái. Có vẻ như đã sẵn sàng trở lại làm việc.
Trái lại, Honma thức dậy trong trạng thái lờ đờ. Ngày hôm trước, khi anh cùng những người khác ngồi lại bàn chuyện, có điều gì đó được kết hình trong tâm thức anh, nhưng rồi nó tan biến đi ngay. Lúc này đây, khi anh vẫn nằm lơ mơ trên giường, nó lại thì thào vào tai anh, trêu chọc anh, khiến anh chẳng được nghỉ ngơi trọn vẹn.
Được rồi, được rồi. Đã đến lúc đối diện với những vấn đề thực tế hơn, Honma nghiêm túc tự nhủ rồi ì ạch ra khỏi giường. Dù vậy mọi chuyện chẳng suôn sẻ cho lắm. Anh đánh vỡ một chiếc đĩa khi dọn dẹp bàn ăn sáng và phải trả tiền phạt cho Makoto.
“Trông bố lạ lắm,” thằng bé nói khi giúp anh sấy bát đĩa. “Như thể bố không ở đây vậy.”
“Ừm, có lẽ là bố không ở đây thật.”
“Nhưng đầu gối bố an định hơn rồi chứ ạ? Bố sẽ sớm đi làm lại chứ?”
Anh nghĩ là mình nên đi làm lại thôi, anh không thể cứ ôm vụ này suốt đời được.
“Bác sĩ Machiko sẽ nói sao đây bố?” Makoto trêu. “Bố đã vắng mặt trong các cuộc hẹn gặp của bác sĩ, nên bố sẽ chịu rắc rối.”
“Nhưng bây giờ bố đi lại hoàn toàn bình thường rồi.”
“Bố tưởng như vậy thôi. Con nghĩ dáng đi của bố vẫn thiếu tự nhiên lắm.”
“Vậy sao?” Honma nói rồi khóa vòi nước.
Makoto ra ngoài chơi, Honma tiếp tục xem lại những điều mình được biết về Kyoko Shinjo và Shoko Sekine. Các loại giấy tờ rải khắp mặt bàn. Anh đặc biệt chú trọng những khoảng trống mà anh biết. Thứ nhất: làm sao Kyoko tiếp cận được dữ liệu khách hàng của Roseline, liệu Wada có liên quan hay không? Thứ hai: nếu Kyoko đúng là thủ phạm thì vì sao cô ta lại ra tay sát hại mẹ của Shoko? Hai lỗ hổng chính. Anh đã đánh vật với chúng suốt gần hai tuần nay nhưng vẫn chẳng có mấy tiến triển.
Anh tiếp tục giả định Kyoko đọc được mẫu tin đăng trên báo “Kyoko, nói chuyện thẳng thắn nào. Cô hãy trở lại đi!” và cô ta đột ngột xuất hiện, lao vào vòng tay rộng mở của Jun.
“Mình bó tay thật rồi!” Anh rầu rĩ.
Anh ngồi xuống rồi lại đứng lên, đứng một lúc lại ngồi phịch xuống. Trong khi đó, buổi sáng dần trôi qua. Lúc một giờ, Makoto trở về nhà, hỏi bố xem trưa nay ăn gì. Thường vào những ngày Isaka nghỉ làm, Honma sẽ loanh quanh trong bếp nấu nướng tí chút, nhưng hôm nay anh chẳng có hứng.
“Bố con mình ra ngoài ăn trưa nhé?” Honma gợi ý. Và chẳng cần nhắc lại đến lần thứ hai.
Hai cha con đến một nhà hàng dành cho các gia đình ở gần khu chung cư. Ra ngoài hít thở không khí trong lành thật thích. Honma quyết định sau bữa ăn sẽ không về nhà ngay.
“Chiều nay con định làm gì?” Anh hỏi trong khi cùng cậu con trai bước ra khỏi nhà hàng.
“Ba giờ chiều con sẽ gặp Kazzy. Giờ thì cậu ấy đi mua chiếc máy chơi điện tử mới rồi.”
“Lần này là trò gì vậy?”
Honma như lạc vào ma trận trước lời giải thích rối rắm của Makoto. Nó bắt đầu kể về trò chơi đến lần thứ ba nhưng không làm sao nói cho rành mạch được. Thằng bé đang nói về điểm thưởng gì đó trong bảng điểm của mỗi người chơi.
“Trò đó hết sảy bố ạ!”
“Ừ... ừm.”
“Hôm nay bố vui chứ ạ?” Makoto nói rồi uể oải duỗi cánh tay.
“Chắc chắn rồi.”
“Bố, bố biết không. Bố đi lại bình thường rồi đấy.”
“Bố chẳng đã bảo con rồi còn gì?”
“Nhưng nếu bố khỏi hẳn rồi thì bác sĩ Machiko sẽ cô đơn lắm.”
Hai bố con tiến bước về công viên Minamoto. Theo lịch thì giờ đã là mùa xuân nhưng cây trong công viên có vẻ vẫn chưa hề hay biết. Hàng dương chĩa những cành cây trơ trụi lá trên nền trời như đang chìa những cánh tay xương xẩu trong gió lạnh để tỏ ý phản đối. Cạnh mấy cây sồi lá đỏ au, bầy chim bay là là tưởng như chỉ cần giơ tay đã chạm thấu.
Góc công viên vốn dành trồng hoa diên vĩ lúc này chỉ là một hố bùn. Một nhóm vài họa sĩ nghiệp dư đã bày giá vẽ, chăm chú ngắm đám hoa thủy tiên rồi phác những đường nét của mùa đông lên khung tranh đang khao khát sắc xanh.
Honma nghĩ về Kyoko Shinjo. Liệu cô ta có ra ngoài dạo chơi vào một ngày như thế này? Hay cô ta chỉ phơi chăn chiếu rồi nheo mắt nhìn mặt trời? Hình ảnh Tamotsu cũng chợt hiện về trong tâm trí anh. Cậu ta có định xới tung cả sân trường không? Có thể lắm chứ! Honma nên ngăn cậu ta lại mới được.
Cũng có thể tất cả chỉ là một sai lầm tinh vi. Có lẽ anh nên dỡ hạ tòa nhà giấy anh đã dày công lắp ghép, để trở lại với công việc, ý anh là công việc thực sự.
“Ôi chao, đã lâu lắm rồi bố con mình mới lại đi dạo thế này,” Makoto vừa nói vừa chạy lên trước anh vài bước. “Con rất vui vì bố đã khỏe lại.”
“Con là bác sĩ giỏi nhất của bố, Makoto ạ.”
Hai bố con ngắm những người câu cá quanh hồ nước. Khi Makoto hắt hơi hai lần liên tục, hai bố con ra về sau khi hứa hẹn với nhau sẽ sớm trở lại đây. Chiếc đồng hồ treo trên cổng công viên chỉ ba giờ kém mười lăm.
Makoto dừng lại trước cổng vào khu chung cư. “A, Kazzy đến kia rồi ạ.” Thằng bé nói.
“Nếu người ta bán hết trò chơi đó, bạn con ra về tay không thì sao?” Honma vờ hỏi.
“Kazzy đã gọi điện hỏi trước rồi ạ. Kia kìa bố!” Cậu bé con khăng khăng.
Bọn trẻ thời nay biết tính toán thật, Honma thầm nghĩ. Một thị trường rộng lớn hầu như chưa được khai thác mấy. Anh và Makoto tiếp tục bước cho tới khi tòa nhà họ ở hiện ra trước mắt.
Makoto đứng khựng lại. “Ôi, mùi gì thế nhỉ?”
Mùi khói cay xè xộc thẳng đến chỗ hai bố con. Honma quay phắt sang hướng đặt lò đốt rác. “Để bố đi xem xem.”
“Con đi với bố.” Makoto đuổi theo anh.
Một người mặc áo khoác đứng lúi húi cạnh một chiếc lò đốt rác nhỏ, một tay quạt khói, tay còn lại giữ túi rác. Anh ta chớp mắt nhìn Honma, rồi lắc lắc đầu, đợi Honma lên tiếng phàn nàn. “Xin lỗi. Chỉ là giấy vụn thôi. Hơi ẩm nên mới sinh khói.” Những vồng khói nóng tỏa ra bên dưới nắp lò kim loại. Makoto ho khùng khục.
“Không sao,” Honma nói. Anh đang định nắm tay Makoto kéo thằng bé đi thì bất chợt nhìn xuống. Ở chân lò đốt rác là tập sổ cái được buộc bằng mấy sợi dây màu đen.
“Anh đốt cả thứ này nữa à?”
Người công nhân vệ sinh giơ tay đeo găng quệt mồ hôi trán. “Đúng thế. Người thuê chúng tôi dọn dẹp chỗ này trong ngày Chủ nhật là một nhân viên kế toán. Toàn bộ sổ sách của mười năm trước.”
“Thế thì lắm việc lắm đây!”
“Chắc chắn rồi. Nhưng chúng tôi không thể bỏ qua được. Phải hủy hoàn toàn. Anh chàng đó mất hàng đống giấy mực. Đáng lẽ chỗ này phải đưa vào viện bảo tàng mới đúng. Ngày nay chẳng mấy ai làm kế toán cẩn thận như thế này nữa. Giờ thì nhà nhà đều dùng máy vi tính cả. Chỉ cần nhập dữ liệu một lần, không cần ghi chép vào giấy nữa.”
Nhập một lần, không cần - Honma lẩm nhẩm lại những lời của anh chàng kia.
“Không phải đâu,” Makoto cao giọng.
“Không phải sao?” Anh chàng công nhân vệ sinh cười hỏi.
“Cô giáo cháu bảo thế. Cô giáo cháu cũng có một cuốn sổ điện tử, nhưng chú biết không? Trong hướng dẫn sử dụng có viết nếu máy đột ngột hết pin thì mọi dữ liệu sẽ bị mất sạch, bởi thế với những dữ liệu quan trọng thì chú phải lưu lại ở đâu đó, để đảm bảo an toàn.”
Anh chàng kia bật cười. “Chỉ có loại máy rẻ tiền mới như thế thôi.”
“Không đâu, máy nào cũng thế cả, cô giáo cháu bảo vậy. Bởi thế người ta mới lưu thêm bản in nữa.”
“Nhưng như thế là phải mất công gấp đôi đấy.”
“Vâng, nhưng người ta hướng dẫn như vậy mà.”
Người công nhân vệ sinh mở nắp lò đốt rác, ném vào đó thêm một loạt giấy nữa. Makoto ngước nhìn Honma, bố cậu lúc này đứng sững, lặng lẽ lạ thường. “Bố sao vậy?”
Honma giơ tay xoa đầu thằng bé. “Cảm ơn con, chàng trai!”
“Hừm... Vì điều gì ạ?”
Honma xoa bù tóc thằng bé rồi mỉm cười. “Con biết sao không? Nhờ con mà ngày mai bố sẽ về Osaka.”
❀ ❀ ❀
[1] Món ăn truyền thống của Nhật vào mùa đông.