Kurata nói tên cô gái đó là Kaoru Sudo. Cô ta ở quận Moriyama, Nagoya.
Nhưng người trực tổng đài không thể tra ra số điện thoại nên Honma đành phải tự tìm hiểu. Việc đầu tiên anh làm vào buổi sáng là đón chuyến tàu cao tốc và dành gần hết ngày dò hỏi loanh quanh khu vục, cuối cùng một cậu bé bán báo bảo anh là cô Sudo đã chuyển nhà từ hai năm trước. Không còn cách nào khác, anh phải cầu cứu Funaki để biết địa chỉ mới của cô ta. Anh trở lại Tokyo, về đến nhà lúc nửa đêm.
Đèn trong bếp vẫn sáng. Tamotsu ngồi bên bàn, không biết là Honma đã về. Cậu ta nán lại để đến gặp những người từng cùng làm việc với Shoko ở Công ty Thương mại Kasai, quán bar Gold và Lahaina. Cậu ta cũng đã hỏi chuyện những người hàng xóm cũ của cô ta ở tòa nhà Kawaguchi Co-op và Kinshicho.
“Tôi về rồi đây!” Honma nói to. Tamotsu giật mình, đầu gối cậu ta giật bắn chạm trúng mặt dưới của bàn. Cậu ta cười, loay hoay giữ cuốn sách đang chực trượt xuống sàn.
Mỗi khi đi xa, Honma có thói quen hằng ngày gọi điện về nhà. Lần này, Isaka bắt máy rồi ca ngợi vị khách Tamotsu mãi không thôi. Lịch sự, chăm chỉ. Thậm chí cậu ta còn rửa cả bát đĩa. “Cậu ta đặc biệt quan tâm tới Makoto. Sau chuyện con Đầu Đất, thằng bé thực sự thất vọng. Nhờ có Tamotsu ở đây, tâm trạng nó đã khá lên đáng kể.”
Honma nghe thế phấn khởi lắm. Sau vụ việc xảy ra với con Đầu Đất, anh không biết nên an ủi con trai mình như thế nào.
Tất cả những gì Honma có thể nói được với Tamotsu vào lúc này chỉ là, “Cháu có vẻ rất tập trung. Đang xem gì thế?”
“Cái này ạ.” Tamotsu trải rộng hai trang ra cho anh xem.
“Có vẻ là sổ lưu niệm cấp ba à?” Honma nói.
Cậu ta gật đầu. “Của Shoko và của cháu. Cháu đã thu thập hết: từ thời mẫu giáo, tiểu học, cấp hai, cấp ba.” Bốn cuốn sổ có màu sắc và kích cỡ khác nhau, cuốn sổ lưu niệm cấp ba để ngỏ, nằm ở trên cùng.
“Cháu có đủ cả luôn à?” Cặp mắt Honma đảo qua hàng loạt gương mặt vị thành niên.
“Không ạ,” Tamotsu thản nhiên đáp. “Mấy cuốn này của Shoko.”
Honma thình lình ngước mặt lên, bắt gặp ánh mắt cậu ta.
“Ở trang cuối cùng này, có chữ ký của bạn bè cô ấy, Shoko viết tên cô ấy ở giữa.” Đây rồi, “Shoko Sekine”, cái tên được viết bằng những nét mảnh và ngập ngừng, bao quanh đó là vô số cái tên cùng lời nhắn nhủ.
“Cháu lấy chúng ở đâu vậy?” Chẳng hề thấy bóng dáng của chúng ở căn hộ Kawaguchi Co-op. Giống như bà chủ nhà Nobuko Konno đã nói - với vẻ thạo đời, giờ anh mới hiểu ra - những cuốn sổ lưu niệm và ảnh chụp là loại được thu thập đầu tiên khi người ta chạy trốn lúc nửa đêm. Kyoko hiểu được những nguy cơ có thể xảy đến khi để những thứ như vậy lại. Dù sao thì khi anh và Jun tìm khắp căn hộ ở Honancho, nơi cô gái xưng là Shoko Sekine sống, không hề thấy cuốn sổ lưu niệm nào cả.
“Thực ra mấy cuốn sổ nằm ở một nơi khó ngờ tới,” Tamotsu nói. “Một người bạn cũ của Shoko giữ chúng. Cô gái này chúng ta đã từng hỏi chuyện rồi, tên cô ấy là Yumi. Khi cháu hỏi han tin tức cô ấy từ những người bạn cũ, chắc hẳn mọi người đã kháo nhau, bởi vì Yumi gọi cho cháu, bảo rằng đang giữ cuốn sổ lưu niệm của Shoko. Cô ấy mang chúng tới nhà cháu, mẹ cháu gửi đến đây cho cháu.”
“Có thực là Shoko gửi mấy cuốn này ở chỗ cô ta không?”
“Không, vấn đề là ở đấy.” Tamotsu lấy ra một chiếc phong bì mỏng. Bụi bám vì bị bỏ quên lâu ngày, chiếc phong bì đã được cất ở cạnh bên. Bên trong là một tờ thư, đánh máy trên giấy văn phòng.
Yumi thân mến!
Tớ xin lỗi vì đường đột đẩy thứ này sang cậu. Tớ biết chắc cậu sẽ ngạc nhiên khi nhận bưu kiện lớn thế này, nhưng tớ có việc cần nhờ đến cậu. Cậu sẽ giữ mấy cuốn sổ lưu niệm này giùm tớ một thời gian nhé?
Tớ đoán là cậu đã nghe kể về những chuyện không hay xảy đến với tớ trên Tokyo. Tớ cảm thấy không vui vẻ gì ở đây, thậm chí tớ không biết lý do vì sao mình không vui.
Giờ mẹ tớ đã qua đời, tớ phải tự lực cánh sinh, tớ biết cần phải sắp xếp lại cuộc sống của mình một chút. Nhưng mỗi lần nhìn mấy cuốn sổ lưu niệm này, tớ lại hồi tưởng những điều tệ hại mình đã gây nên. Tớ không có đủ dũng khí để nhét chúng sau tủ áo rồi lờ đi. Cậu là người bạn tốt nhất của tớ, cậu có thể giữ chúng hộ tớ được không?
Đến một ngày khi tớ có thể bình thản ngắm chúng và cảm thấy tự tin, tớ sẽ tới lấy. Nhưng từ giờ cho đến lúc đó, cậu giữ giúp tớ nhé?
Cảm ơn cậu!
Thân,
Shoko
Honma đọc tờ thư hai lượt, sau đó cầm cuốn sổ lưu niệm cấp ba lên, giở đến trang giấy viết tay.
Hãy là bạn tốt của nhau mãi mãi nhé!-Yumi Nomura.
Bên dưới dòng chữ thân tình là dấu vết của những giọt nước mắt đã khô: dấu hiệu cuối cùng của xúc cảm con gái.
“Lá thư này là của Kyoko Shinjo gửi cho Yumi,” Tamotsu nói, đôi mắt cậu nheo lại.
Sao cậu ta khẳng định chắc chắn như vậy nhỉ? Lá thư có viết là mẹ cô ta đã “qua đời”, như vậy nó được thảo ra sau tháng Mười một năm 1989. “Yumi nói cô ta nhận được lá thư này vào lúc nào?”
Tamotsu lôi tập giấy ghi chép đã quăn góc của cậu ra. “Cô ấy đã vứt giấy bọc bưu kiện nên không xem được dấu bưu điện, nhưng cô ấy đoán là vào mùa xuân sau khi mẹ Shoko mất.” Mùa xuân năm 1990. Shoko biến mất khỏi căn hộ ở tòa nhà Kawaguchi Co-op vào ngày 17 tháng Ba. Nếu gói bưu kiện được gửi từ trước đó, có thể Shoko đã tự tay gửi, nếu sau thời điểm này thì là Kyoko. Thật khó biết được.
“Yumi nói lúc đó cô ấy dọn dẹp áo quần mùa xuân và mùa hè. Cô ấy nhớ bởi vì phải dành chỗ để mấy cuốn sổ lưu niệm sau ngăn tủ quần áo. Nhờ đó cháu biết không phải Shoko gửi chúng đến.”
“Nhưng khó mà kết luận được nếu chỉ dựa vào thời điểm cất áo quần mùa đông đi. Có thể là vào tháng Ba, hoặc là tháng Tư.”
“Utsunomiya lạnh hơn Tokyo. Không ai làm việc đó vào tháng Ba cả. Cháu đảm bảo với chú đấy.”
Tamotsu nói đầy tự tin, nhưng Honma băn khoăn vì sao cậu ta chắc chắn như vậy, bởi mỗi nhà có một thói quen khác nhau. “Còn gì khác không, cô ta còn kể điều gì giúp chúng ta xác định ngày tháng không?”
Cậu ta lật cuốn sổ ghi chép thêm vài trang. “Giống như chuyện cô ấy quên mang chứng minh thư nên ban đầu bưu điện không cho nhận bưu kiện ấy ạ?”
“Đợi đã ý cậu là không có người ở nhà khi bưu điện chuyển đồ đến, vậy nên Yumi phải tới tận nơi để lấy hả?”
Tamotsu lóng ngóng giải thích. “Vâng, cháu đoán thế. Cháu đã kể không rành mạch lắm nhỉ? Khi cô ấy nhận giấy báo là có bưu kiện Shoko Sekine gửi cho mình, cô ấy không nghĩ ra được lý do nào. Vì thế ngay sáng hôm sau cô ấy đi nhận hàng, nhưng khi mở ra và thấy mấy cuốn sổ, cô ấy nói đã cảm thấy hơi bực.”
“Tôi hiểu là gia đình Yumi không có ai ở đó?”
“Nhà họ là quán bán hàng, nên lúc nào cũng có người. Chỉ hôm ấy, bọn họ tình cờ có việc đi vắng hết cả.”
“Sao bọn họ lại vắng mặt?”
“Để xem cháu có hỏi câu này không.” Tamotsu liếc qua phần ghi chép. Một lúc sau, cậu ta gãi đầu tỏ vẻ hối tiếc.
“Không, cháu đã không nghĩ ra để hỏi.”
Honma nghĩ ngợi giây lát rồi hỏi, “Cháu không phiền nếu tôi xem qua cuốn sổ cháu mang đi khắp nơi kia chứ?”
Trông cậu ta có vẻ xấu hổ. “Vâng. Chữ viết của cháu hơi lộn xộn, nhưng mà...”
Phần ghi chép của cậu ta đúng là không được rõ ràng lắm. Tamotsu ghi ngày tháng cụ thể ở đầu mỗi trang, cùng với tiêu đề “Lời kể của Yumi”. Ban đầu lời hỏi và lời đáp được ghi chép có trật tự, nhưng khi cuộc nói chuyện sôi nổi hơn, các dòng bắt đầu cách quãng tự do, chữ viết lên xuống thất thường. Tuy nhiên đó vẫn là một bản ghi chép đúng quy cách. Có một đoạn chỉ xuất hiện một câu duy nhất. “Yumi nổi giận.” Ngay phía trên đoạn đó, có mấy từ kích thích trí tò mò: “trà cẩm tú cầu ngọt”.
“Cái gì đây?” Honma chỉ vào trang giấy.
Tamotsu tặc lưỡi. “Trên đường từ bưu điện về nhà, cô ấy thấy người ta cho uống trà ngọt miễn phí ở ngôi đền gần đó. Yumi người khá đẫy đà nhưng với những món đồ ngọt, cô ấy không thể cưỡng lại được. Cô ấy luôn thích kể những chuyện đó: hôm nay tôi ăn món này, hôm qua tôi dùng món kia. Có gì buồn cười đâu chứ?”
“Có manh mối ở đoạn này,” Honma mỉm cười. “Cô ta dừng lại ở một ngôi đền trên đường từ bưu điện về nhà và uống một ít trà cẩm tú cầu, điều này có nghĩa là gì?”
“Là gì ạ?”
“Ừm, một năm chỉ có một ngày người ta tổ chức hoạt động này ở các đền thờ, Hana Matsuri, ngày lễ Phật đản, mùng 8 tháng Tư.”
Miệng Tamotsu há hốc. “Như vậy có nghĩa là...”
“Bưu kiện đó được chuyển tới vào ngày hôm trước, mùng 7 tháng Tư. Như vậy Shoko không phải là người gửi.”
“Ôi ôi!” Cậu ta reo lên. “Như vậy cháu đã làm đúng, phải không ạ?”
Chỉ mục ở cuối cuốn sổ lưu niệm lẫn danh sách lớp đều xếp Shoko Sekine và Yumi Nomura vào cùng “Nhóm B, Năm thứ ba”. Như vậy lời nhắn “bạn tốt” trên trang giấy viết tay không phải là lý do khiến Kyoko đóng giả Shoko quyết định gửi mấy cuốn sổ tới chỗ Yumi.
Theo nội dung lá thư, có thể thấy Kyoko biết là mọi người ở quê Shoko đã được nghe kể về những vấn đề rắc rối cô đang gặp phải. Có lẽ chính Shoko đã kể hết cho Kyoko nghe khi cùng đi tham quan nghĩa trang. Đôi lúc người ta thấy thoải mái khi kể chuyện với người hoàn toàn xa lạ - một tài xế taxi, hoặc một khách ngồi trên ghế đẩu quán bar - những điều họ sẽ không bao giờ thổ lộ với một người bạn thực sự. Tôi không biết anh, anh cũng không biết tôi: cái hay nằm ở đó. Nhất là ở nghĩa trang, người ta còn có chuyện gì khác để nói ngoài những câu chuyện buồn trong đời? Hẳn Kyoko đã moi các thông tin này, vờ đồng cảm để Shoko thổ lộ.
Nhưng nếu vậy thì sao cô ta không nhắc gì tới vụ phá sản? Cô ta không muốn vội vàng, hay vì chủ đề này quá nặng nề, không thích hợp để tán gẫu? Mỉa mai thay, nếu Shoko kể chuyện đó, hẳn giờ cô ta vẫn còn sống, vẫn ở tại căn hộ thuộc tòa nhà Kawaguchi Co-op, vẫn làm việc ở quán Lahaina.
“Khi nhận mấy món đồ này, Yumi có để ý địa chỉ của người gửi không? Cháu có hỏi cô ta không?”
Tamotsu lại lắc đầu. “Cháu có hỏi nhưng cô ấy không nhớ. Đây đó ở Sataima, cô ấy bảo thế.”
Như vậy có thể là từ tòa nhà Kawaguchi Co-op. “Yumi có kể cô ta cảm thấy thế nào khi đột ngột nhận được những thứ này không? Ngoài cảm giác bực bội sau khi đi nhận chúng về?”
“À, cô ấy rất ngạc nhiên.” Tamotsu chỉ vào lời nhắn nhủ Hãy là bạn tốt của nhau mãi mãi nhé! “Thực ra lời này khá là khoa trương.”
“Cậu muốn nói là bọn họ không phải bạn thân?”
“Không phải bọn họ không hòa hợp, nhưng chưa đến mức thân thiết,” cậu ta nhún vai. “Niềm vui tốt nghiệp khiến bọn họ xích lại gần nhau hơn. Vì thế khi đọc thư, Yumi nghĩ, ‘Cô nàng Sekine này thật hay lo lắng...’” Cậu ta cụp mắt xuống. “Và rồi khi mấy cuốn sổ được chuyển tới đây, thậm chí trước khi biết về ngày bưu kiện được gửi đi, ý nghĩ đầu tiên của cháu vẫn là, ‘Này này, Shoko không bao giờ gửi cho Yumi những thứ này.’” Cậu ta kẽ chậm rãi, với niềm tin chắc chắn. “Đến khi đọc lá thư đó, cháu cũng đã nghĩ, Shoko không phải người viết lá thư.”
“Sao lại không?”
“Shoko không tiếc thương quá khứ như thế. Cô ấy không phải tuýp người chỉ đi ngắm lại mấy cuốn sổ lưu niệm rồi than trách cho cuộc sống hiện tại. Shoko thường bảo thời đi học của cô ấy chẳng có điều gì tốt đẹn cả.”
Có lý, Honma nghĩ. Một tuổi thơ không mấy hạnh phúc giúp lý giải vì sao cô ta lại bấn loạn khi muốn làm điều gì đó đối với cuộc sống của mình. Thật không may, cô ta đã chọn lầm đường để theo đuổi giấc mơ. Thay vì chủ động biến mình thành một người khác, cô ta lại chỉ mua một tấm gương, soi mình rồi tự coi đó là người khác. Một tấm ảnh phản thân trên một chiếc thẻ nhựa.
“Shoko đã chết, rốt cuộc cháu phải thừa nhận sự thực. Shoko không bao giờ làm những chuyện như thế này.” Giọng Tamotsu trở nên nặng nề, đầy cam chịu. “Vừa nhìn thấy mấy cuốn sổ lưu niệm, cháu đã biết. Cô ấy chết rồi.” Cậu buông thõng tay khỏi bàn, nắm chặt thành nắm đấm, chẳng phải giận dữ hay buồn đau mà như muốn nắm lấy những ký ức về cô bạn cũ.
Một lát sau, Tamotsu nài Honma kể những điều anh biết về Kyoko Shinjo.
Cậu ta chăm chú lắng nghe, không nói một lời. Cuối cùng khi Honma ngừng lại, tất cả những gì cậu ta thốt lên chỉ là, “Một cô gái kỳ lạ.”
“Gì cơ?”
“Hình như những việc cô ta làm là chưa đủ, cô ta còn đi gửi mấy cuốn sổ lưu niệm cho một người bạn cũ của Shoko. Sao cô ta không quẳng chúng đi nhỉ? Chỉ cần quẳng đi thôi. Sao cô ta lại phải giả vờ thương cảm Shoko?”
Tamotsu đột ngột đẩy ghế lùi sau, nhanh nhẹn đứng vụt lên, sải bước qua phòng khách để tiến ra ban công tối mò. Cậu ta đứng đó, người tựa vào cửa sổ. Dây treo quần áo căng ngay trên đầu cậu ta. Chiếc áo len trắng dính sát vào mặt cửa kính. Lưng cậu ta quay về phía Honma, có xương có thịt hơn những bóng ma, nhưng trống rỗng bên trong. Cô đơn đến cực độ.
Thật không dễ lần theo dấu vết cô bạn ở Nagoya của Shoko. Funaki đã liên lạc với cảnh sát địa phương ở Utsunomiya, nhưng bọn họ cáo bận không giúp được. Trên thực tế, bản thân Funaki cũng chẳng có thời gian đóng vai người trung gian. Honma biết mình nợ bạn hết lần này đến lần khác, nhưng con người Funaki vốn rất tốt bụng. Hơn nữa, Honma đã phá được vụ án cướp của giết người có chủ ý mà Funaki đang theo. Vụ án được giải mã đúng như Honma lường trước. Cảnh sát bắt giữ vợ tay doanh nhân xấu số cùng một đồng nghiệp của cô ta từ thời còn làm thư ký. Động cơ của bọn họ rất đơn giản: nỗi thèm muốn gia sản và công việc kinh doanh của người chồng.
“Cậu đúng là thiên tài,” Funaki bảo anh thế. Honma gần như có thể thấy được gương mặt sáng bừng của bạn, dù là qua điện thoại.
“Làm sao mà tóm được thế?”
“Nhờ kiên nhẫn. Bọn tớ lập tức cho người theo dõi. Như vậy có thể nhìn ra nhất cử nhất động của chúng. Cuối cùng, ả góa phụ đã lòi đuôi cáo. Bọn tớ gọi ả tới thẩm vấn, rồi mọi việc cứ diễn tiến thôi, tằng tằng tằng! Cô ả bắt đầu khóc như mưa. Đôi lúc trò cân não này thực điên chết đi được.” Sau khi tóm lược những loại thủ tục cần làm, Funaki nói, “Thực sự cậu đã chỉ cho tớ cách tư duy về lối suy nghĩ của người khác.”
“Lúc nào cậu chả nói thế.”
“Lần này thì tớ nghĩ thế thật đấy. Nhân đây cậu thử đoán xem nhé. Cậu nghĩ ả vợ ở đâu khi lần đầu cùng cô bạn cũ bàn chuyện giết chồng mình?”
Có lẽ Funaki sẽ không vui lắm nếu anh trả lời đúng, Honma biết trước như vậy, nhưng trước khi anh kịp đưa ra lời đáp, Funaki đã oang oang, “Tại một đám tang.”
“Đám tang ai?”
“Sếp cũ của bọn họ. Trường phòng. Chính xác hơn là một sếp nữ. Bị ung thư, mới ba mươi tám tuổi. Suốt quãng thời gian thầy cúng làm lễ, hai cô ả ngồi cạnh nhau vạch ra những việc cần làm đối với người chồng.”
“Tớ thấy việc này rất hợp với triết lý cõi trần là cõi tạm của nhà Phật.”
Funaki chuyển chủ đề. “Chuyện của cậu sao rồi? Có tiến triển gì không?”
Honma kể tóm tắt cho bạn nghe. Funaki nói dứt khoát, “Coi cô gái Kyoko Shinjo này là trọng tâm nhưng thỉnh thoảng cậu cũng phải quan tâm tới một cái xác đấy.”
“Ừm.”
“Cậu đã nhờ cảnh sát ở Yamanashi tìm thông tin về cái xác bị cắt rời đó chưa?”
“Vẫn chưa. Tớ đã khá chắc chắn, nhưng bây giờ vẫn là hơi vội. Hơn nữa tớ đang điều tra với tư cách cá nhân.” Anh cần có những chứng cứ thuyết phục trước khi yêu cầu các quy trình chính thức như xác định dấu vân tay. “Cậu nghe nhé, cô gái A biến mất. Cô gái B, đóng giả cô A, có lẽ đã giết cô ta, nhưng giờ cô B cũng biến mất không một dấu vết. Ai dại gì chạy tới đồn cảnh sát yêu cầu bọn họ vào cuộc với câu chuyện như thế chứ?”
“Trừ trường hợp cậu tìm được đặc điểm nhận dạng cô ta. Cậu bảo Shoko Sekine có răng khấp khểnh hả? Đó là đặc điểm dễ nhận thấy đấy.” Funaki bỗng nghĩ đến cái đầu thất lạc. “Nhưng đến đây thì chúng ta lại mò kim đáy bể. Không cách nào xác định được.”
“Thật vậy hả? Thế thì cậu hẳn sẽ phải ngạc nhiên với những tin mới này.”
“Sao cơ? Cậu tìm được gì rồi?”
Honma nhắc lại lời Tamotsu. “Kyoko Shinjo là một cô gái lạ lùng. Con người cô ta... cậu sẽ gọi đặc điểm này là gì nhỉ? Có nguyên tắc đạo đức? Sống cảm tính? Giống như với đám sổ lưu niệm, cô ta chỉ cần quẳng chúng đi là xong. Nhưng không, cô ta chuốc lấy phiền toái vì gửi chúng đến một người bạn cũ của Shoko. Hành động đó có thể kéo theo cả chuỗi rắc rối, ai mà biết được? Nó có thể nhấn chìm cô ta.”
“Ừ, tớ đồng ý với cậu.”
“Không logic lắm. Dường như cô ta có những nguyên tắc riêng. Trong mọi việc, cô ta đều lập kế hoạch và thực hiện vô cùng chính xác, thế nhưng với mấy cuốn sổ lưu niệm, cô ta lại đột nhiên chuyển ý. Như vậy là không đồng nhất.” Những lời chồng cũ Kyoko nói về cô ta vẫn còn găm trong đầu Honma, cô ta là một người vô cùng mê tín. “Để khỏi tranh cãi, cứ giả sử cô ta ra tay rồi chặt lìa thân mình bỏ vương vãi, nhưng phải chôn cái đầu cho tử tế.”
“Tớ hiểu.”
“Ừm...”
Hai người bạn im lặng trong giây lát, rồi Funaki đột nhiên nói: “Nếu là tớ, tớ sẽ thử tìm ở mộ bố mẹ Shoko xem sao.”
Honma cười tự mãn. “Ý tưởng khá đấy. Nhưng vấn đề là bọn họ không có mộ.” Bố mẹ cô ta đều chết trong cảnh nghèo túng, tro cốt của họ đang nằm trong bình hỏa táng tại một ngôi đền.
“Được rồi. Tạm dừng đó đã vậy. Tớ cứ quên là bọn mình đang mò mẫm giữa đêm đen.” Tặc lưỡi một cái rồi thở dài, Funaki gác máy.
Trong khi Isaka đi nghỉ dưỡng, lần đầu tiên Honma nằm ngủ lại trên tấm đệm cứng của mình sau một quãng thời gian tưởng chừng dài cả thế kỷ. Anh có thể để mắt đến Makoto hơn, và hoàn thành hết bài vật lý trị liệu với bác sĩ Machiko. Suốt giai đoạn này, Tamotsu đều đặn ra khỏi nhà vào buổi sáng và trở về vào buổi tối cùng với những thông tin cậu ta thu thập được trong ngày. Không phải mọi thứ cậu ta điều tra được đều phục vụ việc tìm ra chỗ ở hiện tại của Kyoko Shinjo. Cậu ta quá chú trọng đến cuộc sống của Shoko ở Tokyo. Có vài chi tiết nhỏ kết nối Shoko và Kyoko, mặc dù vào thời điểm này tính hữu dụng của chúng còn rất khiêm tốn. Tamotsu biết vậy nhưng vẫn tiếp tục kiên trì. Cậu ta vô cùng quyết tâm.
“Có điều này cháu muốn hỏi chú,” một buổi tối cậu ta nói.
“Điều gì?”
Cậu ta cau có. “Chúng ta sẽ tìm được cô ả Kyoko Shinjo, phải không chú?”
“Tôi cũng mong vậy.”
“Cháu là chúng ta sẽ tìm được cô ta, phải không chú? Chúng ta sẽ không chuyển vụ này lại cho bên cảnh sát.”
“Chỉ khi chúng ta phá được án.”
“Khi chú cháu mình làm được, khi chúng ta gặp ả, cháu có điều thỉnh cầu chú, hãy để cháu nói chuyện với cô ả trước tiên. Cháu muốn nghe ả nói những điều ả buộc phải nói.”
Ngày thứ ba kể từ sau chuyến đi Ise, Honma nhận được điện thoại của Wada, người quản lý trẻ tuổi ở Roseline. Cậu ta nói đã nói chuyện với những người từng làm việc với Shoko và hiện vẫn còn làm ở đó, nhưng cậu ta không phát hiện ra điều gì đáng lưu tâm cả. Mặc dù vậy, cậu ta vẫn muốn gọi cho Honma, để anh biết là cậu ta không quên lời hứa. Giờ thì vẻ sốt sắng của cậu ta đã bắt đầu nhuốm màu ám muội. Honma khá chắc chắn cậu ta đã giúp Kyoko thâm nhập hệ thống dữ liệu của Roseline.
“Anh nói chuyện với bạn cùng phòng của cô ấy chưa? Tên cô ta là gì nhỉ? À vâng, là Orie Chino.” Wada hỏi.
Honma đã đánh dấu vào lịch ngày Orie Chino trở về sau chuyến du lịch nước ngoài. Là ngày mai. “Chưa. Có lẽ cô ta vẫn đang ở Sydney hoặc Canberra.”
“À vâng, đúng vậy.” Cậu ta hơi nhịu. Nghe chừng không thực sự muốn Honma nói chuyện với cô ta. Nhưng cậu ta không gây bất cứ cản trở nào, cũng chẳng bày trò láu cá. Một gã lạ lùng.
“Mai tôi sẽ gọi cho cô ta. Dù sao cũng cảm ơn cậu đã nhắc. Có lẽ sau này tôi sẽ lại phiền tới cậu nếu bất ngờ có thêm manh mối.”
Wada lộ vẻ lo lắng, cứ nghe giọng điệu rụt rè rồi lặng lẽ gác máy của cậu ta thì biết.
Nghĩ rằng mình nên nói chuyện với Orie ngay khi cô ta trở về, trước khi Wada kịp tới gặp, Honma quyết định thử vận may vào sáng hôm sau. Tuy vậy, khi suy tính lại, anh cảm thấy sẽ lịch sự hơn, và có lẽ còn hiệu quả hơn nếu để cô ta dành một ngày cho bản thân. Vì vậy anh tính toán kỹ càng giờ cô ta đi làm về vào ngày hôm sau để gọi điện. Lần đầu tiên, anh nghe thang máy trả lời ta động; đến lần thứ hai đích thân cô gái cầm máy. Ban đầu cô ta khá thận trọng, nhưng khi nghe nhắc đến tên Wada, cô ta đã thoải mái hơn nhiều.
Sau một hồi, cô ta đã liến thoắng. “Chú biết đấy, hình như anh Wada không chinh phục được Kyoko.”
Hừm, đã đến lúc rồi đấy. “Ồ. Vậy ra có chuyện đó à?”
“Ý cháu là khi Kyoko ở cùng phòng với cháu, cháu không biết được anh ta chờ cô ấy về nhà bao nhiêu lần. Kyoko không bao giờ kể cho cháu biết cô ấy có thích anh ta hay không, nhưng có lẽ anh ta đã tự biết rồi.”
Điều này lý giải vì sao bây giờ cậu ta xoắn xít lên thế. Có thể Wada hy vọng quá trình điều tra của Honma sẽ khám phá được điều gì mang lại cơ hội cho cậu ta tiếp cận Kyoko.
“Vì sống chung nên cháu và Kyoko rất cẩn thận, tránh không động chạm nhau. Bởi vậy cháu chẳng biết gì nhiều. Hơn nữa, khi một trong hai đứa có thời gian rỗi, bọn cháu toàn tranh thủ đi chơi.”
Đôi lông mày Honma nhướng lên. “Cô ta đi chơi vào các kỳ nghỉ?”
“Vâng. Cháu không biết chính xác, nhưng có vẻ các kỳ nghỉ của cô ấy đều rất tuyệt.”
“Cô ta có...”
“Bằng lái ạ? Dạ có, nhưng xe thì toàn phải đi thuê.”
“Cô ta có đi cùng ai không?”
“Ừm... cô ấy đa phần đi một mình, cháu nghĩ thế.”
Đó có thể là những chuyến đi thăm dò, chuẩn bị cho bước chuyển về sau.
“Vậy cô cũng làm ở Roseline à?”
“Dạ. Cháu làm ở phòng kỹ thuật hệ thống. Việc của cháu là quản lý dữ liệu của công ty,” cô ta nói.
Hẳn sự ngạc nhiên của Honma đã lộ rõ quá khi anh im lặng hồi lâu, bởi một lúc sau Orie hỏi đầy lo lắng, “A lô? Chú vẫn còn ở đó chứ?”
“Gượm hẵng. Cô làm ở phòng kỹ thuật hệ thống à?” Nhưng Wada lại bảo cô ta làm công việc văn phòng. Như vậy đó là một lời nói dối, cho dù nhỏ nhặt và vô hại.
“Đúng vậy ạ. Cháu xử lý dữ liệu của Roseline, Vườn sinh thái Minami và vài công ty con khác.”
“Vậy thực ra cô làm việc ở đâu?”
“Phòng kỹ thuật hệ thống nằm ở trụ sở Tập đoàn Mitomo. Cháu quen Kyoko nhờ bản tin nội bộ.”
“Bản tin nội bộ?”
“Chuyên mục tìm người ở cùng trên các bản tin của công ty cháu. Cháu đã đăng quảng cáo. Một mình thì bọn cháu không đủ tiền thuê căn hộ.” Kyoko Shinjo, được lắm, Honma nghĩ.
“Công việc của cháu rất đặc biệt,” Orie nói tiếp. “Vì vậy nên lương bổng cũng không đến nỗi nào, trong khi Kyoko chỉ là nhân viên thử việc. Ban đầu Cháu cũng hoài nghi, không biết cô ấy có trả nổi tiền nhà không. Nhưng cô ấy tỏ ra rất nghiêm túc, vì vậy cháu đồng ý.”
“Cô Chino, tôi muốn hỏi cô một câu khá nhạy cảm.”
“Chú cứ hỏi đi ạ.”
“Cô Shinjo có bao giờ nhờ cô lấy thông tin khách hàng cho cô ta không?”
Cô gái sửng sốt im bặt, rồi bật cười. “Không ạ, sao lại có người muốn làm việc đó?”
“Nhưng nếu có người yêu cầu, cô có làm được không?”
“Tất nhiên là được chưa,” cô gái đáp, và tiếp tục cười. “Nhưng nếu sự việc lộ ra ngoài, cháu sẽ đứng đường ngay. Có thể còn không bao giờ được tiếp tục làm trong ngành kỹ thuật hệ thống ở thành phố này nữa.” Honma cũng không nghĩ Kyoko sẽ giao yếu tố chủ chốt trong kế hoạch của mình cho một người ở cùng nhà mà cô ta mới gặp. Nhưng anh khá chắc chắn...
“Ừm, thế còn cậu Wada thì sao? Cô có nghĩ cậu ta sẽ làm nếu Kyoko nhờ không?”
Cô gái trả lời ngay tắp lự. “Đáp án quá dễ. Chắc chắn là có chứ.”
Rõ rồi nhé, Honma nghĩ.
Nhưng cô gái mau chóng phủ nhận. “Không có chuyện đó đâu.”
“Sao lại không? Cậu ta có quyền với thông tin trong máy tính chứ nhỉ?”
Orie cười to. “Ối chà, Wada chỉ thích bốc phét với các khách hàng thôi. Trên thực tế anh ta chẳng hiểu gì về phòng kỹ thuật hệ thống cả đâu. Anh ta không có tài khoản.” Rõ ràng theo quan điểm của Orie, Wada chỉ là tay nghiệp dư.
“Tôi xin lỗi vì phải tiếp tục chủ đề này, vậy trình độ tin học của cô Shinjo thì sao? Liệu cô ta có khả năng thâm nhập hệ thống máy tính của Roseline để tự lấy dữ liệu không?”
“Ý chú là chuyện đó đã xảy ra?”
“Không, tôi chỉ đang kiểm tra một giả thuyết thôi. Khi còn ở chung với cô, cô ta có bộc lộ mình là người biết xử lý những thao tác tương tự hay không?”
Cô ta trả lời ngay tức khắc. “Kyoko thậm chí còn hay líu lưỡi khi nói từ ‘con chuột’ đấy ạ.”
“Con chuột?”
“Ôi trời,” cô gái cảm thán. “Chú biết không, nếu mà Kyoko biết cách lấy cắp dữ liệu máy tính thì đến lúc cháu lấy chồng, thay vì mặc váy cưới, cháu sẽ hóa trang thành một gã rô bốt cho chú xem.”
Honma bật cười. Nhưng làm sao cô ta lấy được thông tin về Shoko nhỉ?
“Ở cùng cô ta, cô có thấy dễ chịu không?” Anh thử chuyển hướng khai thác.
“Khi ở cùng ạ?”
“Cô ta ngăn nắp hay luộm thuộm? Cô ta có dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ không?”
Giọng Orie nghe chừng phấn khởi hơn hẳn. “À, cháu hiểu. Về khoản này thì không phải bàn. Cô ấy rất cẩn trọng chuyện tiền bạc, lại nấu ăn ngon nữa. Còn một ít cơm thừa trong tủ lạnh, cô ấy vẫn làm được món cơm chiên tuyệt cú mèo.”
Honma nhớ lại những cánh quạt sáng bóng ở căn hộ Honancho. “Cô ta có dùng xăng để tẩy vết bẩn trên quạt bếp lò không?”
Orie sửng sốt. “Sao chú biết được chuyện đó?”
“Tôi nghe người quen của cô ta kể.”
“Dạ, ngoại trừ chuyện này... Cháu không thích tẹo nào, mùi xăng bốc lên khắp nơi. Hơn nữa cháu cũng sợ để xăng trong nhà nữa. Cháu đã bảo cô ấy dùng chất tẩy rửa. Nhưng cô ấy không chịu mà vẫn cất một chai xăng nhỏ ở ngoài hành lang. Cũng không thực sự nguy hiểm, cháu nghĩ thế, nhưng ai mà biết được, nhỡ có một chồng báo ở đó thì sao.” Nói đến đây cô gái lại nhớ ra chuyện khác. “À, giờ cháu mới nhớ ra, Kyoko thường mua một tờ báo.”
“Báo nào?”
“Tờ Asahi, phải không nhỉ?... Hay là Yomiuri?” Cô lẩm bẩm một mình. “Đúng rồi, tờ Yomiuri chú ạ. Cháu nhớ là đã bảo với cô ấy tờ Yomiuri của Osaka hay hơn nhiều, việc gì phải mua bản in ở Tokyo?”
“Cô ta trả lời sao?”
“Ừm... cháu quên mất rồi. Cô ấy đã nói gì nhỉ?”
Có thể Kyoko cần biết càng nhiều càng tốt về Tokyo nếu cô ta muốn sống ở đó dưới vỏ bọc của Shoko Sekine. Có thể thành phố này khơi gợi trong cô ta thứ cảm xúc nào đó và tờ báo của Tokyo chính là cách cô ta tự nhủ bản thân rằng một cuộc sống mới đang đón đợi. Vậy nên mỗi buổi tối cô ta đọc lướt các sự kiện diễn ra trong ngày ở Tokyo.
“Cô ta bắt đầu đặt mua tờ Yomiuri từ khi nào?”
Orie nghĩ ngợi hồi lâu. “Gần như ngay khi chuyển tới ở cùng, cháu đoán thế. Thỉnh thoảng cô ấy còn cắt các bài báo dán vào sổ của mình.”
Đây là lần đầu tiên anh được nghe nhắc đến cuốn sổ của cô ta. “Bài thuộc chuyên mục nào? Cô có nhớ không?”
Orie chỉ cười. “Cháu không biết, có thể là công thức nấu món ăn. Cháu không để ý lắm.”
Honma liền dặn cô gái nếu nhớ thêm điều gì nữa thì nhớ gọi cho anh. Rồi cả hay người gác máy. Rốt cuộc điều bí ẩn vẫn trong vòng bí mật, kể cả đối với cô bạn ở cùng nhà từng ngồi ăn cùng bàn với cô ta hàng tháng trời. Dù vậy, hình ảnh Kyoko đã dần dần hiện rõ: vào làm ở Roseline, tìm căn hộ ở chung với một nhân viên phòng kỹ thuật hệ thống, đùa giỡn tình cảm với tay quản lý Wada, vạch rõ đường đi nước bước của mình. Nhưng cuối cùng nhờ đâu cô ta lấy được thông tin về Shoko? Có phải anh đã quên không hỏi Wada điều gì?
“Mình từ bỏ thôi,” anh lên tiếng, không nhận ra mình đã nói to thành lời.
“Bố từ bỏ gì ạ?” Makoto đang làm bài tập ở cái bàn ngay cạnh đấy liền cất tiếng hỏi. “Một trò chơi ạ?”
“Này, có vẻ con đang khá phấn khởi đấy.” Thực sự thằng bé đang mỉm cười. Kể từ khi con Đầu Đất bị giết chết, nó hầu như chẳng làm gì khác ngoài việc khóc thương con chó, Honma không biết nên giúp con trai mình ra sao. Sau cùng thằng bé đến tìm bác Hisae để được an ủi, Honma nhẹ hết cả người. “Con hết khóc rồi chứ?”
“Thỉnh thoảng thôi ạ. Con có thể chịu đựng được. Nhưng bác Hisae nói nếu khóc nhiều, con sẽ bị đau tai.” Hẳn Hisae đã dùng đến bài các cậu bé dũng cảm không khóc đâu để dỗ thằng bé.
“Mà bố biết sao không?” Thằng bé kế tiếp. “Con và Kazzy đã bàn nhau rồi. Bọn con sẽ đắp mộ cho con Đầu Đất.”
Honma thấy khó hiểu. Chẳng phải Isaka nói đã tìm khắp nơi mà không thấy xác con chó sao? Dường như cảm nhận được thắc mắc của bố mình, Makoto giải thích thêm, “Bọn con định chôn cái vòng cổ của nó.”
“Vòng cổ á?”
“Dạ. Con Đầu Đất có hai chiếc vòng cổ. Chiếc nó đeo khi mất tích là loại trị bọ chét. Bọn con vẫn giữ chiếc vòng cổ bằng da. Chiếc này đẹp lắm ạ, có đính tên nó nữa.”
“Các con định chôn nó ở đâu?”
“Con vẫn chưa biết. Kazzy đang tìm chỗ nào đẹp một chút. Nếu bọn con bí mật chôn nó ở trước công viên Minamoto, bố nghĩ ông bảo vệ có nổi điên lên không?”
“Hừm, có vẻ không hay lắm. Dù sao đó cũng là một ngôi mộ, phải không nào?”
Thằng bé nhíu mày, một tay xoa xoa cằm. “Vâng, bọn con cũng nghĩ thế... Anh Tamotsu hứa sẽ làm bia cho nó.” Có vẻ con trai anh rất mến Tamotsu. “Bác Tsuneo nó từ giờ con Đầu Đất sẽ bảo vệ mẹ con. Đó là công việc chính của nó.”
Honma mỉm cười. Isaka, anh xử lý tốt lắm!
“Nó lại có nhiều không gian chạy nhảy chơi đùa nữa.” Makoto nhìn tấm ảnh mẹ mình trên ban thờ. “Bố ơi!”
“Gì con?”
“Thằng Tazaki đầu gấu đó, sao nó phải giết con Đầu Đất bố nhỉ?”
“Bố không biết, con trai ạ. Con nghĩ sao? Thử đặt mình vào địa vị của nó xem?”
Makoto đung đưa đôi chân, ngồi ngẫm nghĩ. “Có thể nó thấy chán chường.”
“Chán chường?”
“Vâng, bố biết đấy, ở nhà, nó không được phép nuôi chó.”
Chính thằng bé này đã nói rằng không được nuôi chó ở khu nhà cho người thu nhập thấp, nếu Makoto không muốn như vậy thì bảo với bố mẹ mua một ngôi nhà thực sư mà ở.
“Mọi người kháo nhau về chuyện này ở trường. Bác Tsuneo nói bác ấy nghe hàng xóm nhà Tazaki nói họ định nuôi chó, nhưng rồi lại thôi. Mẹ Tazaki nói bọn họ kiếm tiền xây nhà đã mệt rồi, bà ấy không muốn một con chó xới tung cả nhà lên.”
Honma nhìn Makoto. “Như vậy có lẽ bạn Tazaki không thực sự muốn giết con Đầu Đất?”
“Ý bố là sao ạ?”
“Có thể Tazaki cũng muốn nuôi con Đầu Đất, nhưng gia đình nó không cho phép. Vì không được nuôi chó, nó cũng không muốn Kazzy được giữ con chó.”
“Thế nên nó giết con Đầu Đất ạ?”
“Có vẻ là thế.”
“Sao nó lại làm thế? Nó có thể tới nhà Kazzy chơi với con Đầu Đất lúc nào cũng được mà.”
“Có thể Tazaki không nghĩ thế. Cũng có thể nó quá thất vọng vì không được nuôi chó.”
Makoto quay cây bút chì trên đầu mấy ngón tay. “Bố biết bác Tsuneo nói gì không?” Thằng bé nhíu mày để lặp lại những điều vốn rất khó hiểu mà nó được nghe. “Bác ấy nói trên đời có những người không bao giờ thấy vui vẻ trước những việc người khác làm.”
“Ừ?”
“Khi thấy không thích thứ gì đó, họ sẽ tìm cách phá hỏng. Rồi viện ra các lý do. Cho nên nếu Tazaki có giải thích vì sao nó giết con Đầu Đất, bọn con không cần phải lắng nghe. Nó nói gì không quan trọng, chủ yếu là nó đã làm những gì.”
Hừm. Những lời yếm thế đến đáng ngạc nhiên lại từ miệng của một người ôn hòa như Isaka. Phải chăng Honma đã hiểu sai về con người anh ta?
“Bác Tsuneo là người trông nhà, phải không nào? Bác ấy và bác Hisae có đủ tiền, nhưng bác ấy không muốn từ bỏ công việc này. Nếu người khác nói điều gì không hay về hai bác ấy, bác Tsuneo cũng chẳng buồn quan tâm. Cứ để mặc họ nói, miễn sao họ không chõ mũi vào việc của mình, bác ấy bảo thế. ‘Thử để bọn họ gây phiền toái cho bác xem, họ sẽ ước mình chưa từng làm thế.’”
Makoto nói một mạch những lời này, sau đó mới ngừng lại chừng một phút. “Bác ấy nói những người làm việc xấu không thực sự suy nghĩ về việc họ làm. Tazaki cũng thế.”
“Thế nên con sẽ không tha thứ cho Tazaki, ý con là vậy phải không?”
Makoto lắc đầu. “Không ạ, bố đợi đã. Bác ấy nói nếu Tazaki đến xin lỗi, bọn con nên tha thứ cho nó.”
Nhẹ cả người “Tốt. Bố cũng nghĩ thế.”
Makoto có vẻ cũng nhẹ nhõm nên quay trở lại làm bài tập. Honma lại mở tờ báo ra. Nhưng Makoto vẫn chưa chịu thôi.
“Bố ơi!”
“Gì con?” Ló mặt lên trên tờ báo đang mở, Honma thấy cậu con trai lại có vẻ lo lắng.
“Cô gái mà bố đang tìm ấy, bố vẫn chưa tìm ra ạ?”
“Ừ. Bố vẫn đang tiếp tục.”
“Cô ấy có giết ai không?”
“Bố vẫn chưa biết được cô ta đã làm những việc gì.”
“Khi tìm ra cô ấy, bố có đưa đến đồn cảnh sát không?”
“Ừm, bố và các chú có rất nhiều câu phải hỏi cô ta đã.”
“Vì sao ạ? Có phải công việc của bố là đặt câu hỏi cho người khác không?”
Cho đến giờ, Makoto vẫn chưa từng hỏi nhiều về công việc của anh; bố thằng bé chỉ là một thám tử chuyên tóm những kẻ xấu, chỉ thế thôi. Thằng bé chưa bao giờ bắt anh kể chi tiết. Honma có cảm giác muốn kể cho con trai biết nhiều hơn. Anh muốn kể cho nó hiểu anh đồng cảm với Kyoko Shinjo ra sao. Rồi anh có lúc muốn bỏ qua vụ của cô ta như thế nào. Nhưng tất cả những gì anh nói, chỉ là, “Đúng rồi. Đó là công việc của bố.” Sau một lúc ngẫm nghĩ, anh nói thêm, “Cô gái này có những lý do riêng. Cô ta không làm việc xấu với người khác chỉ vì những việc không hay xảy đến với bản thân. Mà cô ta muốn làm việc xấu.”
Makoto ngẫm ngợi hồi lâu. “Giờ bố đang chờ điện thoại ạ?”
“Ừ.”
“Khi người ta gọi tới, bố sẽ đi đâu?”
“Có thể là Nagoya hoặc Osaka.”
Lúc này chiếc điện thoại ngay cạnh khuỷu tay Honma đổ chuông. Makoto đảo mắt rồi thở dài: “Bố nhớ mua quà cho con, bố nhé!”