Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48
Chương 48

❊ ❊ ❊

Mia Krüger đợi đến khi đèn hậu taxi biến mất bèn kéo mũ len sụp xuống che tai và đi về hướng Hegdehaugsveien. Cô thoáng nghĩ đến căn hộ lạnh lẽo nội thất sơ sài của mình. Cô sẽ không ngủ được. Hơn nữa, cô muốn uống thêm chầu nữa. Cô cần đánh mất bản thân.

Tối thứ Sáu ở thành phố Oslo. Cô kéo áo khoác vào sát người hơn và cúi đầu đi qua con phố, chẳng hơi sức đâu nhìn ngó những người cô băng qua trên đường, cái thế giới bình thường mà cô sẽ không bao giờ được phép hòa nhập. Mọi người đi làm từ thứ Hai đến thứ Sáu và tiệc tùng vào cuối tuần. Cô gật đầu chớp nhoáng với người bảo vệ. Quán rượu rất đông, nhưng bàn yêu thích của cô ở trong góc phía xa vẫn còn trống. Tiện quá. Cô gọi Guinness và Jägermeister rồi thả người xuống chiếc sofa đỏ. Mọi người đều có đôi có cặp. Cô một mình trong góc. Tách biệt khỏi thế giới. Những khuôn mặt cười tươi với những chiếc cốc trong tay, đi chơi cùng bạn bè, cùng người khác, trong khi có ngồi một mình trong góc, cảm thấy mình cần có trách nhiệm với tất cả bọn họ.

Bình tĩnh nào.

Mia uống cạn cốc

Jägermeister, chiêu thêm một ngụm Guinness và lắc đầu.

Cô thấy tiếc cho chính mình sao?

Không, thật sự cô cần hành động để có thể thích ứng với hoàn cảnh mới. Như thế này không giống cô. Cô lấy sổ ghi chép và bút ra khỏi túi, bày lên bàn trước mặt. Cô là ai? Cô là Mia Krüger cơ mà, phải không? Lẽ nào cô cứ ngồi đây, chìm đắm trong nỗi than thân trách phận. Chết tiệt, không. Phải có giới hạn. Mia mở sổ ghi chép, bỏ nắp bút ra và tìm một trang giấy trắng. Bác sĩ tâm lý. Đây là lỗi của ông ta.

Tôi nghĩ công việc khiến cô phát bệnh.

Vở vẩn thật. Cô thấy hối tiếc vì đã đồng ý trị liệu. Tiêm nhiễm những ý nghĩ ngu ngốc vào đầu cô, khiến cô tưởng rằng đấy là sự thật, rằng cô cần chữa bệnh. Cô đã giữ khoảng cách với ông ta, thật sự đã làm thế. Trong mọi buổi trị liệu. Nói có và không khi cần thiết, ấy vậy nhưng ông ta vẫn làm phiền cô.

Cái ý nghĩ rằng cô có gì đó không ổn.

Mặc xác nó đi. Ngay lúc đó, mượn hơi chất cồn, cô đã hạ quyết tâm mặc kệ họ muốn nghĩ gì thì nghĩ. Mikkelson, Mattias Wang, thậm chí cả Munch; cô biết chính xác cô là người như thế nào, và cô thấy rất ổn.

Chúng đã làm cô mất tự tin. Những giọng nói thầm thì, nhỏ xíu đến với cô từ mọi phía, nhưng giờ cô đã vạch ra một ranh giới. Cô vẫy người phục vụ chỉ vào cái cốc không, và rất nhanh sau đó một cốc Jägermeister nữa xuất hiện trên bàn cô. Họ thì biết cái quái gì về cô? Lại còn các tin nhắn từ bác sĩ trị liệu của cô nữa chứ. Tôi bố trí buổi gặp khác nhé? Tôi nghĩ đó là ý hay đấy. Ánh mắt Munch phía bên kia bàn. Tôi nghĩ cô nên nghỉ ngơi.

Những con người ngu ngốc.

Mia mỉm cười một mình, uống một ngụm lớn Guinness và đặt bút lên trang giấy.

Những trang giấy trắng.

Quan trọng. Nhìn mọi thứ như lần đầu tiên.

Khỏe khoắn. Cô lại thấy khỏe khoắn. Dù bây giờ có phải rượu đang nói thay cô hay không thì cũng chẳng có gì khác biệt. Cô uống cạn cốc Guinness, vẫy tay gọi thêm cốc nữa và mỉm cười, phớt lờ bầu không khí náo động trong quán. Bút cô lướt nhanh trên giấy.

Camilla. Người được chọn. Mẹ. Sự sinh nở. Mười bảy tuổi. Khờ khạo. Không theo thói thường. Lông vũ. Cú? Cái chết? Bóp cổ. Tại sao lại bóp cổ? Tại sao lại có gì đó quanh cổ? Thở? Không khí. Hơi thở là cuộc sống. Cánh tay cô ấy. Trong rừng? Tại sao cô ấy không mặc quần áo?

Mia uống một ngụm to bia đen, không để ý gì đến xung quanh. Cô viết nghi lễ lên dòng cuối cùng của tờ ghi chép và chuyển bút sang trang sổ bên kia, viết tầng hầm ở đầu trang, uống cạn cốc bia và đặt bút xuống lần nữa.

Tối. Bóng tối. Con vật? Có gì liên quan tới con vật? Tại sao cô lại là con vật? Đồ ăn. Cho con vật. Tại sao cô không được ăn, Camilla? Ai đang giám sát cô? Tại sao hắn giám sát cô? Tại sao cô không đội tóc giả khi chạy trên bánh xe? Khi nào hắn nhìn cô? Tại sao hắn nhìn cô? Vì cô không đội tóc giả? Tại sao cô được là chính mình dưới tầng hầm? Nhưng khi nằm trong rừng thì không?

Mia lại gọi thêm bia, dù cô vẫn chưa uống hết Guinness. Cô uống cạn cốc, đúng lúc chầu bia mới được mang lên, và rồi nâng cái cốc nhỏ lên môi, hơi ngả về phía lưng chiếc sofa đỏ để nhìn lướt qua các ghi chép.

Cô sắp tiến tới gần điều gì đó rồi.

Cô giận điên lên vì đã cho phép họ làm xáo trộn tâm trí. Cô sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra nữa.

Chắc chắn cô sắp tiến tới gần điều gì đó rồi.

Mia bập bập cây bút trong miệng. Một: khi cô nằm trước mắt chúng tôi, mới mẻ, khác biệt. Trong rừng. Trên lông vũ. Được bảo vệ? Mới sinh? Hai: khi cô là một con vật trong lồng, khi cô chạy trên bánh xe, khi cô phải thể hiện. Cô có phải thể hiện không, Camilla? Cô có phải chứng tỏ cô có thể làm gì ?

Mia lật sang trang và tiếp tục lướt ngòi bút trên trang giấy trắng.

Mẹ? Cô muốn trở thành một người mẹ không, Camilla? Có muốn một đứa con? Người được chọn. Tại sao cô là người được chọn? Cô sắp làm mẹ? Của đứa trẻ đó?

Mia nhận ra có người đang đứng bên cạnh bàn, có lẽ là người phục vụ, và cố xua anh ta đi, cốc cô vẫn còn đầy, nhưng người này không nhúc nhích.

“Mia Krüger?” người đó hỏi, và dù muốn được mặc kệ, Mia vẫn miễn cưỡng ngước mắt lên khỏi sổ ghi chép.

“Vâng?"

Một chàng trai đang đứng trước cô. Anh ta mặc vét đen và sơ mi trắng vừa được là nhưng đội một chiếc mũ len che hết đầu.

“Tôi đang bận,” Mia nói.

Chàng trai cởi mũ và mái tóc dày hiện ra, đen ở hai bên và ở giữa là một mảng tóc trắng rủ xuống.

Mia bắt đầu nổi giận. Cô đã sắp tiến tới gần điều gì đó. Câu trả lời đang nằm đâu đó trên những tờ giấy trước mặt cô.

”Tôi là Chồn Hôi,” chàng trai giới thiệu.

“Cái gì?”

“Tên tôi là Chồn Hôi,” chàng trai nhắc lại, mỉm cười gian trá với cô. “Cô vẫn bận à?”

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.