Bức Họa Dorian Gray

Lượt đọc: 118 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG XVIII

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, chàng không rời nhà, và, thực tế là, dành hầu hết thì giờ trong phòng riêng, phát bệnh vì nỗi sợ chết hoang dại, và dầu thế, lại lãnh đạm với cuộc sống. Ý thức việc bị săn đuổi, đánh bẫy, truy lùng, đã bắt đầu át lấy chàng. Chỉ là tấm thảm treo rung rinh vì gió, chàng cũng run sợ. Những chiếc lá lìa cành bị thổi lên ô cửa khung chì với chàng cảm tưởng như những quyết định hoài phí và tiếc thương hoang sơ của mình. Khi nhắm đôi mắt, chàng thấy lại gương mặt người thuỷ thủ chằm chằm nhìn xuyên tấm kính mờ sương, và nỗi kinh hoàng dường như một lần nữa đặt bàn tay lên trái tim chàng.

Nhưng có thể chỉ là chàng tưởng tượng về cái gọi là sự báo thù trong bóng tối, và đặt ra những hình dáng gớm guốc của đòn trừng phạt trước mặt mình. Quả thực cuộc sống là hỗn mang, nhưng vẫn có điều gì đó hợp lí kinh khủng trong trí tưởng tượng. Chính tưởng tượng đã gieo lòng ăn năn theo sát dấu chân tội lỗi. Chính tưởng tượng khiến mỗi tội ác mang trong mình những con non dị dạng. Trong thói thường thế giới này, kẻ ác không bị trừng phạt, người tốt chẳng được tưởng thưởng. Thành công được trao cho kẻ mạnh, thất bại tống vào tay kẻ yếu. Thảy là vậy. Vả lại, nếu có bất kì người lạ nào lảng vảng quanh ngôi nhà, y sẽ bị các đầy tớ và quản gia trông thấy. Nếu có bất kì dấu chân nào được tìm thấy trong vườn hoa, đám làm vườn sẽ báo cáo. Vâng: đó đơn thuần là tưởng tượng. Em trai của Sibyl Vane không hề trở lại giết chàng. Anh ta đã giong buồm xa khơi trên con tàu của mình để rồi đắm xuống lòng biển đông giá nào đó. Đối với anh ta, sao chăng nữa, chàng an toàn. Cớ gì chứ, người đàn ông đó không biết về chàng, không thể biết về chàng. Tấm mặt nạ tuổi trẻ đã cứu chàng.

Và dầu cho đó đơn thuần là ảo ảnh, khủng khiếp thay khi nghĩ rằng lương tâm có thể dựng lên những bóng ma đáng sợ đến thế, và cho chúng hình hài hữu hình, và làm chúng hiện ra trước người ta! Cuộc đời chàng sẽ thành kiểu gì nếu, cả ngày cả đêm, các bóng đen tội ác nhòm ngó chàng từ những góc câm lặng, nhạo báng chàng từ những chốn bí mật, thì thầm vào tai chàng lúc ngồi dự tiệc, đánh thức chàng bằng những ngón tay băng lúc nằm ngủ! Lúc suy tư len lỏi trong não, chàng dần tái nhợt vì kinh hãi, và bầu không với chàng dường như trở nên đột ngột lạnh thêm. Ôi! Trong một giờ đồng hồ điên cuồng hoang dại nào chàng đã giết bạn mình! Chỉ kí ức về cảnh đó cũng ghê gớm thay! Chàng thấy lại tất thảy. Mỗi chi tiết gớm guốc ập về chàng với nỗi kinh hoàng điểm thêm. Bước ra khỏi hang đen Thời Gian, kinh khiếp và quấn vải đỏ tươi, hình ảnh của tội lỗi chàng hiện lên. Khi Ngài Henry vào phòng lúc sáu giờ, gã thấy chàng đang khóc như một kẻ mang trái tim vỡ nát.

Mãi đến ngày thứ ba chàng mới mạo hiểm ra ngoài. Có gì đó trong khí lành, thơm mùi thông của buổi sáng mùa đông ấy dường như trả lại chàng niềm vui và nhiệt huyết sống. Nhưng không đơn thuần ở điều kiện vật lí của môi trường gây ra sự thay đổi. Bản chất chàng nổi lên chống lại cơn thống khổ quá chừng đã gây thương tật và làm hỏng sự hoàn hảo trong vẻ điềm tĩnh của nó. Với những khí chất được rèn giũa tinh xảo và đẹp đẽ nó đáng luôn luôn như vậy. Những đam mê mạnh mẽ của nó hoặc phải bầm tím hoặc bẻ cong. Chúng hoặc giết người, hoặc tự giết mình. Những nỗi buồn hời hợt và tình yêu hời hợt sống bên trên. Những tình yêu và nỗi buồn vĩ đại bị phá huỷ bởi chính sự sung túc của mình. Vả lại, chàng đã tự thuyết phục rằng mình là nạn nhân của một trí tưởng kinh hoàng, và giờ đây nhìn về nỗi sợ bằng phần nào tiếc thương và không chút nào khinh miệt.

Sau bữa sáng chàng đi dạo cùng Nữ Công Tước một giờ đồng hồ trong vườn, và rồi đánh xe qua công viên mà tham dự buổi hội săn. Sương giá giòn tan đóng như muối lên thảm cỏ. Nền trời như cái chén úp bằng thép xanh. Một lớp băng mỏng bao quanh mặt hồ lặng trồng đầy sậy.

Ở góc rừng thông, chàng bắt gặp Đức Geoffrey Clouston, anh trai nàng Nữ Công Tước, đang giật hai băng đạn khỏi cây súng của mình. Anh nhảy khỏi xe thồ, và bảo chú nài ngựa dẫn con ngựa cái về nhà, cất bước về phía vị khách của mình xuyên qua đám dương xỉ héo và cây bụi thô ráp.

“Cuộc săn suôn sẻ chứ, Geoffrey?” chàng hỏi.

“Không suôn lắm, Dorian. Tôi nghĩ hầu hết đám chim đã bay ra ngoài. Tôi dám nói tình thế sẽ khá hơn sau bữa trưa, khi ta đến bãi săn mới.”

Dorian tản bộ bên cạnh anh ta. Bầu không thơm buốt, ánh nâu đỏ lập loè trên thớ gỗ, tiếng thét khàn khàn của đám phụ săn chốc chốc lại vọng lên, và tiếng đánh tách sắc nhọn của họng súng theo sau, mê hoặc chàng, và dâng đầy chàng cảm giác tự do thích thú. Chàng đắm chìm vào vô tư và hạnh phúc, vào niềm vui đầy vô lo.

Đột nhiên từ lùm cỏ cũ, tầm hai mươi mã trước mặt họ, với đôi tai chóp đen vểnh lên, cùng đôi chân sau dài dợm lao về phía trước, một con thỏ rừng giật mình. Nó chồm lên định nhảy vào bụi cây tổng quán sủi. Đức Geoffrey kê súng lên vai, nhưng có điều gì trong cử động duyên dáng của con vật đã quyến rũ Dorian Gray lạ kì, và chàng thét lên tức khắc, “Đừng bắn nó, Geoffrey. Cho nó sống.”

“Nhảm nhí, Dorian!” người bạn đồng hành cười vang, và lúc con thỏ rừng đến rìa bụi cây, anh bắn. Có hai tiếng kêu được nghe, tiếng con thỏ rừng kêu trong đau đớn, đã khủng khiếp, tiếng một con người kêu trong hấp hối, còn khủng khiếp hơn.

“Trời ơi! Tôi đã bắn phải người phụ săn!” Đức Geoffrey la lớn. “Gã con tườu nào nằm ngay trước mũi súng! Đừng bắn vào đó!” anh gọi lớn bằng quãng giọng cao nhất. “Có người bị thương.”

Người quản bãi chạy đến với cây gậy trong tay.

“Ở đâu, thưa ông? Người đó đâu?” ông ta hét lên. Đồng thời tiếng súng ngừng lại dọc đoàn người.

“Đây,” Đức Geoffrey trả lời, giận điên, vội vã hướng về bụi cây. “Thế quái nào ông không giữ người của mình lại đằng sau? Hỏng hết buổi đi săn của tôi rồi.”

Dorian quan sát họ lao vào lùm tổng quán sủi, bụi cây mỏng, cành lá đung đưa. Trong vài phút họ chui ra, kéo theo một xác người dưới nắng trời. Chàng quay mặt đi trong kinh hãi. Dường như với chàng, điều bất hạnh bám chân đến bất cứ nơi đâu. Chàng nghe Đức Geoffrey hỏi liệu người đàn ông có chết thật không, và câu trả lời xác nhận của người quản bãi. Khu rừng với chàng dường như trở nên đột ngột sống dậy những gương mặt. Có tiếng giẫm đạp của vô số bàn chân, và tiếng ồn trầm của những giọng người. Một con gà lôi ức đồng lớn đập cánh xuyên qua những cành cây trên đầu.

Một lúc sau, mà với chàng, trong trạng thái bấn loạn, như thể hàng giờ đau đớn bất tận, chàng cảm thấy một bàn tay đặt lên vai mình. Chàng giật thót, và nhìn quanh.

“Dorian,” Ngài Henry nói, “tôi đã bảo họ rằng tốt hơn hết cuộc săn hoãn lại hôm nay. Sẽ không có vẻ tốt lành nếu tiếp tục.”

“Em mong hoãn lại vĩnh viễn, Harry,” chàng cay đắng trả lời. “Toàn bộ chuyện này gớm guốc và tai ác. Có phải người đó đã…?”

Chàng chẳng thể nói hết câu.

“Tôi e là thế,” Ngài Henry tiếp lời. “Y lãnh trọn phát đạn vào ngực. Y hẳn phải chết gần như ngay tức khắc. Đi; ta về nhà.”

Họ sánh bước bên nhau thẳng theo đại lộ trong gần năm mươi mã không nói gì. Rồi Dorian nhìn Ngài Henry, và nói, kèm tiếng thở dài nặng nề, “Đó là điềm gở, Harry, điềm rất gở.”

“Gì cơ?” Ngài Henry hỏi. “Ồ! Tai nạn thôi, tôi đồ thế. Bạn thân mến, đó là chuyện không tránh khỏi. Đó là lỗi của người đàn ông. Cớ sao y đứng trước mũi súng? Vả lại, không việc gì đến chúng ta. Khá là rầy rà cho Geoffrey, dĩ nhiên. Đó không phải một phụ săn bị bắn loạn. Nếu thế người ta nghĩ y bị trúng đạn lạc. Còn Geoffrey thì không; cậu ta bắn rất dứt khoát. Nhưng nói về chuyện này cũng bằng thừa.”

Dorian lắc đầu. “Đó là điềm gở, Harry ạ. Em thấy như có gì khủng khiếp sắp ập đến ai đó trong chúng ta. Đến thân em, có lẽ,” chàng nói thêm, áp bàn tay lên mắt, bằng cử chỉ đau đớn.

Người đàn ông già hơn cười vang. “Điều kinh khủng duy nhất trên đời là chán đời*, Dorian. Đó là tội lỗi duy nhất không nhận được tha thứ. Nhưng chúng ta không có vẻ chịu đau khổ vì nó, trừ khi những người bạn ấy tiếp tục huyên thuyên chuyện này trong bữa tối. Tôi phải bảo họ chủ đề đó bị cấm kị. Còn về điềm báo, không có thứ gì gọi là điềm báo. Thần Định Mệnh không gửi chúng ta sứ giả. Bà ấy quá thông thái hoặc quá nanh ác để làm vậy. Vả lại, chuyện quái gì xảy đến với cậu thế, Dorian? Cậu có mọi thứ trên đời mà một con người có thể muốn. Chẳng ai lại không vui sướng nếu được hoán vị với cậu.”

“Chẳng ai em lại từ chối nếu được hoán vị với họ, Harry. Đừng cười cợt như vậy. Em đang nói anh sự thật. Người nông dân khốn khổ vừa chết còn ở vị trí sướng hơn em. Em không sợ Cái Chết. Chính sự đến gần của Cái Chết mới làm em kinh hãi. Đôi cánh quái đản của nó dường như quay cuồng trong bầu không bằng chì xung quanh em. Trời đất ơi! Há anh không thấy một người đàn ông di chuyển sau hàng cây kia, quan sát em, chờ đợi em?”

Ngài Henry nhìn thẳng hướng bàn tay đeo găng run rẩy đang chỉ. “Có,” gã mỉm cười nói, “tôi thấy người làm vườn đang chờ đợi cậu. Tôi đồ rằng anh ta muốn hỏi thứ hoa nào cậu mong cắm trên bàn đêm nay. Cậu lo lắng vô lí quá chừng, bạn thân mến! Cậu phải đi gặp bác sĩ của tôi, khi ta về thành phố.”

Dorian kéo hơi thở phào lúc chàng thấy người làm vườn lại gần. Người đàn ông ngả mũ, thoáng liếc Ngài Henry vẻ do dự, và rồi trình ra bức thư, mà anh phải trao tận tay ông chủ. “Quí Bà bảo tôi đứng đợi ông trả lời,” anh ta nói khẽ.

Dorian đút bức thư vào túi. “Nhắn với Quí Bà rằng tôi đang về,” chàng lạnh lùng nói. Người đàn ông quay lưng, và hấp tấp đi thẳng về ngôi nhà.

“Phụ nữ ưa làm chuyện nham hiểm lắm thay!” Ngài Henry cả cười. “Đó là một trong những phẩm chất ở họ mà tôi ngưỡng mộ nhất. Phụ nữ sẽ tán tỉnh bất kì ai trên đời miễn là có người khác đang để mắt.”

“Anh ưa nói chuyện nham hiểm lắm thay, Harry! Trong trường hợp này anh hoàn toàn chệch lối. Em thích Nữ Công Tước rất nhiều, nhưng em không yêu cô ấy.”

“Còn Nữ Công Tước yêu cậu rất nhiều, nhưng nàng thích cậu ít hơn, vậy nên hai người xứng đôi hiếm có.”

“Anh đang nói về tai tiếng, Harry, và chuyện này không đời nào là mầm mống cho tai tiếng.”

“Mầm mống của mọi vụ tai tiếng là một xác quyết vô đạo đức,” Ngài Henry nói, châm điếu thuốc.

“Anh thà thí mạng bất kì ai, Harry ạ, chỉ vì một câu trào phúng.”

“Nhân gian bước đến lễ hiến tế trong sự đồng thuận,” là câu trả lời.

“Em ước mình có thể yêu,” Dorian Gray kêu lên, với tông giọng sâu đầy khơi cảm. “Nhưng dường như em đã đánh mất đam mê, và lãng quên khao khát. Em đã quá chú tâm vào bản thân. Nhân cách chính mình trở thành gánh nặng với em. Em muốn được trốn chạy, được đi xa, được quên hết. Rốt cuộc là dại dột của em khi xuống đây. Em nghĩ mình sẽ đánh điện cho Harvey để chuẩn bị du thuyền. Trên du thuyền ta được an toàn.”

“An toàn khỏi sự gì, Dorian? Cậu đang gặp phiền muộn nào đó. Tại sao không nói tôi hay? Cậu biết tôi sẽ giúp cậu mà.”

“Em không thể nói anh hay, Harry ạ,” chàng buồn bã trả lời. “Và em dám nói đó chỉ là tưởng tượng của em. Sự cố bất hạnh này đã làm em rối trí. Em có linh cảm khủng khiếp rằng thứ gì tương tự có thể xảy đến với mình.”

“Vớ vẩn quá!”

“Em mong là vậy, nhưng em không thể ngăn mình cảm nhận thế. A! Đây rồi Nữ Công Tước, nom như nàng Artemis trong bộ áo dài dệt may. Cô thấy đấy, chúng tôi đã về, thưa Nữ Công Tước.”

“Em đã nghe thảy mọi chuyện, Anh Gray,” cô trả lời. “Geoffrey đáng thương đang rối trí kinh khủng. Và vẻ như anh đã gàn anh ta đừng bắn con thỏ rừng. Kì lạ thay!”

“Vâng, rất kì lạ. Tôi không biết điều gì đã xui khiến mình. Ngẫu hứng, tôi đồ vậy. Nó trông đáng yêu nhất trong những vật sống bé bỏng. Nhưng tôi rất tiếc vì họ đã nói với cô về người đàn ông. Đó là một chủ đề gớm guốc.”

“Đó một chủ đề phiền toái,” Ngài Henry ngắt lời. “Nó không có giá trị tâm lí học nào. Giờ nếu Geoffrey mà làm chuyện này có chủ đích, cậu ta sẽ hấp dẫn lắm thay! Tôi thích được biết kẻ nào đó phạm vào một vụ giết người thực thụ.”

“Anh thật quá lắm, Harry!” nàng Nữ Công Tước thốt lên. “Phải không, Anh Gray? Harry ơi, Anh Gray lại bệnh rồi. Anh ấy sắp ngất.”

Dorian gắng sức dựng mình dậy, và mỉm cười. “Không sao, thưa Nữ Công Tước,” chàng nói khẽ; “thần kinh tôi rối loạn kinh khiếp quá. Vậy thôi. Tôi e mình đã đi quá xa sáng nay. Tôi chẳng nghe được Harry nói gì cả. Tồi tệ lắm sao? Cô phải thuật lại cho tôi lúc nào khác mới được. Tôi nghĩ mình phải đi nằm. Thứ lỗi cho tôi, nhé?”

Họ sải những bước dài dẫn về nhà kính trên sân thượng. Đoạn cửa kính đóng lại sau lưng Dorian, Ngài Henry quay sang nhìn Nữ Công Tước bằng đôi mắt mơ màng của mình. “Cô yêu cậu ta nhiều lắm hả?” gã hỏi.

Cô không trả lời một lúc, mà đứng nhìn trân trối cảnh trời. “Em ước mình biết,” sau cùng cô nói.

Gã lắc đầu. “Biết mới là chết người. Chính sự không chắc chắn quyến rũ người ta. Một màn sương khiến vạn vật thành tuyệt vời.”

“Người ta có thể lạc đường.”

“Mọi con đường kết thúc ở cùng một điểm, Gladys quí mến.”

“Là gì?”

“Vỡ mộng.”

“Đó là khởi điểm* đời em,” cô thở dài. “Nó dẫn cô đến vương miện.”

“Em mệt mỏi với lá dâu rồi[1].” “Chúng trở thành cô.”

“Chỉ trước công chúng thôi.”

“Cô sẽ nhớ chúng,” Ngài Henry nói. “Em sẽ không xa lìa một cánh hoa.” “Monmouth có tai đấy.”

“Người già thì nghễnh ngãng.” “Ông ta chưa từng ghen tuông sao?” “Em ước ông ta đã từng.”

Gã liếc nhìn như thể tìm kiếm điều gì. “Anh đang tìm gì vậy?” cô gạn hỏi.

“Khuy cài đồ trang sức của cô,” gã trả lời. “Cô làm rơi rồi.”

Cô cười vang. “Em vẫn còn mặt nạ.”

“Nó khiến đôi mắt cô thêm đáng yêu,” là lời đáp.

Cô lại cười vang. Răng cô nom như những hạt quả trắng trong trái quả đỏ tươi.

Trên lầu, trong phòng riêng, Dorian Gray đang nằm trên ghế dài, với nỗi kinh hoàng trong mỗi thớ thịt râm ran của cơ thể. Cuộc đời bỗng nhiên trở nên quá gớm guốc vì một gánh nặng chàng mang. Cái chết khủng khiếp của người phụ săn vô phúc, bị bắn trong bụi cây như một con thú hoang, cảm tưởng với chàng là tiên báo cái chết của chính mình. Chàng đã gần như ngất xỉu trước lời Ngài Henry nói trong phút cao hứng pha trò cay độc.

Vào năm giờ, chàng rung chuông gọi đầy tớ và lệnh anh ta đóng gói đồ đạc cho chuyến tàu đêm về thành phố, và gọi một chiếc xe rôm trước cửa lúc tám giờ ba mươi. Chàng quyết định không ngủ thêm đêm nữa ở Hoàng Gia Selby. Đây là nơi báo điềm hung gở. Cái Chết nhởn nhơ dưới ánh nắng trời. Cỏ trong rừng lấm tấm những máu.

Rồi chàng biên một tờ gửi Ngài Henry, bảo gã rằng mình sắp về thành phố thỉnh ý kiến bác sĩ, và nhờ gã giải khuây cho tân khách trong lúc mình vắng mặt. Đoạn chàng đút nó vào phong bì, một tiếng gõ dội lên cửa, và anh hầu phòng nhắn lại rằng người quản bãi mong gặp chàng. Chàng cau mày, và cắn môi. “Dẫn ông ta vào,” chàng lẩm bẩm, sau vài phút do dự.

Ngay khi người đàn ông bước vào Dorian lôi quyển sổ séc khỏi ngăn kéo, và trải ra trước mặt ông ta.

“Tôi đồ rằng ông đến về vụ tai nạn bất hạnh sáng nay, Thornton?” chàng nói, cầm cây bút lên.

“Vâng, thưa ông,” người quản bãi trả lời.

“Anh bạn đáng thương ấy kết hôn chưa? Anh ta có người nào lệ thuộc mình không?” Dorian hỏi, trông chán nản. “Nếu có, tôi không mong họ bị bỏ mặc trong thiếu thốn, và sẽ gửi họ bất kì khoản tiền nào ông cho là cần thiết.”

“Chúng tôi chưa biết anh ta là ai, thưa ông. Chính vì thế tôi mạo muội đến gặp ông vì chuyện này.”

“Chưa biết anh ta là ai ư?” Dorian lơ đãng nói. “Ý ông là sao? Anh ta không thuộc đoàn người của ông sao?”

“Vâng, thưa ông. Chưa từng thấy anh ta trước đây. Nom như một thuỷ thủ, thưa ông.”

Cây bút tuột khỏi tay Dorian Gray, và chàng thấy như tim mình đột nhiên ngừng đập. “Một thuỷ thủ?” chàng thốt lớn. “Ông nói là một thuỷ thủ à?”

“Vâng, thưa ông. Anh ta trông giống với cánh thuỷ thủ; xăm cả hai cánh tay, và những điểm tương tự.”

“Có tìm thấy gì liên quan đến anh ta không?” Dorian nói, chúi mình ra và nhìn người đàn ông bằng đôi mắt thảng thốt. “Có gì cho biết tên anh ta không?”

“Chút tiền lẻ, thưa ông – không nhiều, và một khẩu súng lục. Chẳng tên tuổi gì cả. Trông anh ta ngay thẳng, thưa ông, nhưng lỗ mãng. Kiểu của cánh thuỷ thủ như ta thường nghĩ.”

Dorian vùng đứng dậy. Một tia hi vọng đáng khiếp run lên trong chàng. Chàng cuồng dại nắm lấy nó. “Cái xác đâu rồi?” chàng thét lên. “Mau! Tôi phải thấy nó ngay tức khắc.”

“Trong tàu ngựa bỏ không ở Gia Trang, thưa ông. Người dân không thích vật như thế trong nhà mình. Họ nói tử thi mang vận rủi.”

“Gia Trang! Đến đấy ngay rồi về gặp tôi. Bảo một nài ngựa đánh ngựa sang. Thôi. Bỏ đi. Tôi sẽ đích thân đến tàu ngựa. Cho đỡ mất thì giờ.”

Không đầy một khắc, Dorian Gray đã phi nước đại xuống đại lộ dài, cuống cuồng chạy bán sống bán chết. Hàng cây tưởng như vụt qua chàng trong một đám rước ma, và bóng

đen hoang dã quăng mình lên con đường. Một lần con ngựa cái đi chệch đường vào cột cổng và gần như quăng chàng xuống. Chàng quất roi ngang cổ nó. Nó xé bầu không tối mù như một mũi tên. Sỏi đá bắn dưới móng guốc.

Cuối cùng chàng đến Gia Trang. Hai người đàn ông đang tha thẩn trong sân. Chàng nhảy khỏi yên và ném cương cho một người trong bọn. Trong tàu ngựa xa nhất có ánh sáng lập loè. Điều gì như mách bảo chàng cái xác ở đó, chàng hấp tấp đến cửa, và đặt tay lên chốt.

Đến đấy chàng dừng giây lát, thấy mình trên miệng vực khám phá thứ hoặc sẽ cứu hoặc sẽ giết đời chàng. Rồi chàng đẩy cửa mở, và bước vào.

Trên đống bao tải ở góc xa nằm đó một xác người ăn vận trong bộ áo thô kệch cùng quần màu lam. Một cái khăn tay cáu bẩn phủ lên khuôn mặt. Một cây nến thô kệch, cắm trong chai, bập bùng bên cạnh.

Dorian Gray rùng mình. Chàng thấy mình không thể tự tay lật chiếc khăn ra, và gọi một người trong đám gia nô vào.

“Lật thứ kia khỏi khuôn mặt. Tôi muốn nhìn xem,” chàng nói, nắm chặt gióng cửa mà vịn.

Khi người gia nô làm xong, chàng bước lên trước. Tiếng khóc của niềm vui vỡ oà khỏi môi. Người đàn ông bị bắn trong bụi cây chính là James Vane.

Chàng đứng đó vài phút nhìn cái xác người. Đoạn chàng rong ngựa về nhà, đôi mắt ngấn đầy nước, bởi chàng biết mình đã an toàn.

❀ ❀ ❀

[1] Vương miện công tước thường được trang hoàng bằng lá dâu.

Dịch giả Nguyễn Tuấn Linh và Book Hunter
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.