Bức Họa Dorian Gray

Lượt đọc: 141 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG XIX

❊ ❊ ❊

Quá bằng thừa việc cậu bảo tôi rằng mình sắp trở nên tử tế,” Ngài Henry thốt lên, nhúng những ngón tay trắng của mình vào bát đồng đỏ đầy nước hoa hồng. “Cậu tuyệt đối hoàn hảo. Xin đừng thay đổi.”

Dorian Gray lắc đầu. “Không, Harry ạ, em đã làm quá nhiều điều khủng khiếp trong đời. Em sẽ không vậy nữa. Em bắt đầu làm điều tử tế hôm qua.”

“Cậu đã ở đâu hôm qua?”

“Nơi thôn quê, Harry. Em lưu lại trong quán trọ nhỏ một mình.”

“Cậu bé thân mến,” Ngài Henry mỉm cười nói, “bất kì ai cũng có thể tử tế nơi thôn quê. Chẳng có cám dỗ ở đấy. Đó là lí do tại sao dân ngoại thành tuyệt đối mọi rợ. Văn minh không có bất kì phương tiện nào dễ dàng để đạt tới. Chỉ có hai con đường cho loài người chạm đến nó. Thứ nhất bằng trau dồi, còn lại bằng suy đồi. Dân quê không có cơ hội cho cả đôi, vậy nên họ lạc hậu.”

“Trau dồi và suy đồi,” Dorian vọng lại. “Em đã biết đôi điều về cả hai. Giờ đây với em chừng như là khủng khiếp một khi chúng được tìm thấy cùng lúc. Bởi em có một lí tưởng mới, Harry ạ. Em sắp biến đổi. Em nghĩ mình đã biến đổi rồi.”

“Cậu chưa nói tôi hay việc làm tử tế của cậu là gì. Hay chăng cậu nói mình đã làm nhiều hơn một?” người bạn hỏi, đoạn gã đổ ra đĩa một đống hình chóp đỏ thắm con con những quả dâu nguyên hạt, và bằng chiếc muỗng vợt vỏ sò rắc lên chúng một cơn mưa tuyết đường trắng.

“Em có thể nói anh hay, Harry. Đây không phải chuyện em có thể kể với bất kì ai khác. Em đã buông bỏ một người. Nghe thường lắm, nhưng anh hiểu ý em đấy. Nàng rất mực xinh đẹp, và tuyệt vời như Sibyl Vane. Em nghĩ đó chính là điều đầu tiên thu hút em tới nàng. Anh vẫn nhớ Sibyl, phải chứ? Dường như đã lâu quá chừng! Chà, Hetty không thuộc tầng lớp chúng ta, tất nhiên. Nàng đơn thuần là một cô gái quê. Nhưng em đã thật lòng yêu nàng. Em hoàn toàn đoan chắc mình yêu nàng. Suốt cả tháng Năm tuyệt vời chúng em có với nhau này, em thường xuống gặp nàng đôi ba lần mỗi tuần. Hôm qua nàng gặp em trong một vườn quả nhỏ. Hoa táo không ngừng rơi lên tóc nàng, và nàng cười giòn tan. Chúng em bước đi bên nhau lúc bình minh sáng nay. Đột nhiên em quyết định rời bỏ nàng giữa buổi hoa nồng như buổi em quen nàng.”

“Tôi nghĩ sự mới lạ trong cảm xúc hẳn mang đến cậu cơn rùng mình vì khoái lạc thực thụ, Dorian,” Ngài Henry ngắt lời. “Nhưng tôi có thể ngâm nốt bài thôn ca giúp cậu. Cậu đưa nàng lời khuyên tử tế, và bóp nát tim nàng. Đó là khởi đầu công cuộc cải tổ của cậu.”

“Harry, anh thật cay nghiệt! Anh không được nói những điều kinh khủng thế. Trái tim Hetty không vỡ nát. Tất nhiên nàng khóc, và thảy vậy. Nhưng không có ô danh nào vận vào nàng. Nàng có thể sống, như nàng Perdita, trong khu vườn bạc hà cùng cúc vạn thọ của mình.”

“Và khóc vì chàng Florizel bạc tình,” Ngài Henry nói, cười phá ra, đoạn gã ngả người ra ghế. “Dorian thân mến, cậu mang những tâm trạng trẻ con kì lạ nhất. Cậu nghĩ cô gái này giờ đây sẽ còn thật lòng thoả mãn với bất kì kẻ nào cùng địa vị ư? Tôi đồ rằng mai kia nàng sẽ kết hôn với một tay kéo xe thô kệch hoặc một gã trai cày nhăn nhở. Chà, thực tại về cuộc gặp cậu, và yêu cậu, sẽ dạy nàng khinh miệt chồng mình, và nàng sẽ khốn khổ. Từ quan điểm đạo đức, tôi không thể nói rằng mình đánh giá cao sự hi sinh vĩ đại của cậu. Ngay từ khởi điểm, đã là tệ. Vả lại, làm sao cậu biết được ngay khoảnh khắc này Hetty không trôi lênh đênh trong con hồ đập bừng ánh sao nào đó, với những bông huệ nước đáng yêu quanh mình, như nàng Ophelia?”

“Em hết chịu nổi rồi, Harry! Anh nhạo báng mọi thứ, rồi lại đưa ra những thảm cảnh nghiêm trọng nhất. Bây giờ em hối hận vì đã nói với anh. Em không quan tâm anh nói gì đâu. Em biết mình đúng trong việc này. Hetty đáng thương! Lúc rong ruổi ngang nông trại sáng nay, em thấy mặt nàng trắng bệch bên cửa sổ, như một cành hoa nhài. Ta đừng nói về nó nữa, và đừng cố gắng thuyết phục em rằng việc tử tế đầu tiên em từng làm trong nhiều năm, sự hi sinh nhỏ nhoi đầu tiên em từng biết, thật ra lại là một dạng tội lỗi. Em muốn được tử tế hơn. Em sẽ được tử tế hơn. Kể em nghe gì đó về bản thân anh. Có gì diễn ra trong thành phố? Em đã không đến hội quán nhiều ngày trời.”

“Mọi người vẫn còn bàn cãi về sự biến mất của Basil tội nghiệp.”

“Em nghĩ lúc này họ đã phát chán rồi,” Dorian nói, tự rót cho mình chút vang, và thoáng cau mày.

“Cậu bé thân mến, họ chỉ mới nói về nó được sáu tuần, và thật tình không đủ để căng thẳng thần kinh công chúng Ăng-lê nếu có nhiều hơn một chủ đề mỗi ba tháng. Tuy nhiên, gần đây họ vớ bẫm đấy. Họ đã có vụ li hôn của tôi, và vụ tự sát của Alan Campbell. Giờ họ có cả vụ biến mất bí ẩn của một nghệ sĩ. Sở Scotland Yard vẫn khăng khăng rằng người đàn ông trong bộ un-tơ xám đã rời đến Ba Lê trong chuyến tàu nửa đêm vào mồng chín tháng Mười Một là Basil tội nghiệp, còn cảnh sát Pháp tuyên bố rằng Basil chưa từng xuất hiện ở Ba Lê gì cả. Tôi đồ rằng đôi tuần nữa chúng ta sẽ được báo rằng cậu ta bị trông thấy ở San Francisco. Chuyện này quái lạ, nhưng mọi người mất tích đều được cho là đã bị trông thấy ở San Francisco. Đó hẳn là thành phố thú vị, và sở hữu tất thảy sức hấp dẫn của thế giới bên kia.”

“Anh nghĩ chuyện gì đã xảy ra với anh Basil?” Dorian hỏi, giơ li Burgundy về phía ánh sáng, và tự hỏi sao mình có thể bình tĩnh bàn luận chuyện này đến thế.

“Tôi không có một thoáng ý tưởng nào. Nếu Basil chọn lối sống ẩn dật, đó không phải việc của tôi. Nếu cậu ta chết, tôi không muốn nghĩ về nữa. Cái chết là thứ duy nhất từng làm tôi khiếp đảm. Tôi ghét nó.”

“Tại sao?” chàng trai mệt mỏi nói.

“Bởi,” Ngài Henry nói, huơ dưới mũi mình tấm lưới mạ vàng của hộp giấm thơm để mở, “người đời có thể qua khỏi mọi thứ trong ngày nay trừ điều đó. Cái chết và dung tục là hai thực tại duy nhất trong thế kỉ mười chín mà người đời không cắt nghĩa được. Ta hãy dùng cà-phê trong phòng nhạc, Dorian nhé. Cậu phải chơi Chopin cho tôi. Cái gã vợ tôi chạy theo chơi Chopin rất cừ. Victoria khốn khổ! Tôi rất mến ả. Ngôi nhà khá quạnh hiu khi vắng ả. Dĩ nhiên cuộc sống hôn nhân chỉ là một thói quen, một thói quen xấu. Mặt khác ta nuối tiếc cả sự mất mát những thói quen xấu nhất của mình. Có lẽ ta nuối tiếc chúng nhất. Chúng là phần thiết yếu trong nhân cách ta.”

Dorian chẳng nói gì, mà đứng dậy khỏi bàn, rồi, băng sang phòng kế, ngồi xuống bên cây dương cầm và để những ngón tay mình lạc bước trên những phím ngà trắng và đen. Sau khi cà-phê được mang vào, chàng dừng tay, rồi, nhìn lên Ngài Henry, nói, “Harry, có khi nào anh chợt nghĩ rằng anh Basil bị sát hại không?”

Ngài Henry ngáp. “Basil quá lừng danh, và luôn mang cái thứ đồng hồ Waterbury. Tại sao cậu ta bị sát hại cho được? Cậu ta không đủ khôn ngoan để có kẻ thù. Dĩ nhiên cậu ta mang tuyệt tài về hội hoạ. Nhưng một người có thể vẽ như Velázquez dầu vậy vẫn đần độn như thường. Basil thật sự khá đần. Cậu ta chỉ hứng thú tôi một lần, đó là khi cậu ta bảo tôi, nhiều năm trước, rằng cậu ta cuồng mộ cậu, và rằng cậu là động cơ chi phối nghệ thuật cậu ta.”

“Em đã rất mến anh Basil,” Dorian nói, bằng tông giọng buồn bã. “Nhưng không ai nói rằng anh ấy bị sát hại ư?”

“Ồ, vài tờ báo có nói. Vẻ như với tôi thì chuyện đó là bất khả. Tôi biết có nhiều nơi kinh khiếp ở Ba Lê, nhưng Basil không thuộc dạng người lai vãng đến đó. Cậu ta không có tính hiếu kì. Đó là khiếm khuyết chính của cậu ta.”

“Anh sẽ nói gì, Harry, nếu em nói rằng mình đã sát hại Basil?” người đàn ông trẻ hơn nói. Chàng nhìn gã chăm chú khi nói xong.

“Tôi sẽ nói, bạn thân mến, rằng cậu đang dựng lên một tính cách không hợp với mình. Tất cả tội ác đều dung tục, cũng như tất cả dung tục đều là tội ác. Nó không dành cho cậu, Dorian, để phạm tội giết người. Xin thứ lỗi nếu tôi làm tổn thương tính kiêu hãnh của cậu khi nói vậy, nhưng tôi cam đoan đó là sự thật. Tội ác thuộc riêng về những tầng lớp thấp kém. Tôi không đổ vấy lên họ dù chỉ một lời. Tôi mường tượng rằng tội ác với họ như nghệ thuật với chúng ta, đơn thuần là phương pháp nhằm thu lại những tri giác lạ thường.”

“Phương pháp nhằm thu lại những tri giác? Anh có nghĩ, vậy, rằng một người từng một lần phạm tội giết người có thể phạm cùng tội ác lần nữa? Đừng nói là có.”

“Ồ! Bất kì điều gì cũng trở thành khoái lạc nếu ta làm quá thường xuyên,” Ngài Henry thốt lên, phá lên cười. “Đó là một trong những bí quyết quan trọng nhất của đời. Tôi mường tượng, tuy thế, rằng giết người luôn luôn là sai lầm. Đừng bao giờ làm chuyện gì mà không thể nói về nó sau bữa tối. Nhưng chúng ta hãy bỏ qua Basil tội nghiệp. Tôi mong mình có thể tin rằng cậu ta đã đi đến kết thúc thật quá lãng mạn như cậu gợi ra đến thế; nhưng tôi không thể. Tôi dám nói cậu ta ngã xuống dòng Seine từ một chiếc ôm- ni-buýt, và rồi tên bán vé ém nhẹm đi vụ tai tiếng. Phải: tôi mường tượng đó là kết cục. Tôi thấy cậu ta nằm ngửa dưới làn nước xanh đục với những chiếc xà-lan nặng nề trôi bên trên, và cỏ dại dài bám lên tóc. Cậu biết chăng, tôi không nghĩ cậu ta sẽ cho thêm tác phẩm đẹp. Trong mười năm vừa qua tranh cậu ta xuống tay rất nhiều.”

Dorian kéo tiếng thở dài, rồi Ngài Henry tản bước ngang phòng và bắt đầu vuốt ve đầu một con vẹt Java kì cục, một con chim lớn lông xám, với mào và đuôi hồng, tự đứng thăng bằng trên cành tre. Lúc những ngón tay thon của gã chạm vào, nó rụng gàu trắng trên mi mắt nhăn nheo xuống đôi mắt đen như gương, và bắt đầu lắc lư qua qua lại lại.

“Phải,” gã tiếp, quay đầu lại, và rút khăn tay khỏi túi; “tranh cậu ta vẽ hoàn toàn xuống tay. Cảm tưởng trong tôi như nó đánh mất điều gì. Nó mất ý tưởng. Từ khi hai người các cậu thôi là bạn lớn, cậu ta thôi là nghệ sĩ lớn. Điều gì đã chia tách các cậu? Tôi cho rằng cậu ta làm cậu phát chán. Nếu vậy, cậu ta không đời nào tha thứ cậu. Đó là thói quen những người nhàm chán hay mang. Nhân thể, bức chân dung tuyệt vời cậu ta vẽ cho cậu ra sao rồi? Tôi không nghĩ mình từng thấy nó kể từ khi cậu ta hoàn thành. Ồ! Tôi nhớ nhiều năm trước cậu bảo rằng mình chuyển nó xuống Selby, và rằng nó đã bị thất lạc hoặc bị đánh cắp trên đường. Cậu chưa từng tìm lại sao? Đáng tiếc thay! Nó thật sự là kiệt tác. Tôi nhớ mình đã muốn mua nó. Ước gì tôi được thế bây giờ. Nó thuộc về thời kì đỉnh cao của Basil. Kể từ đó, tác phẩm cậu ta là thứ pha trộn kì cục giữa tranh vẽ tồi và ý định tốt và luôn cho phép người ta coi như tiêu biểu của một nghệ sĩ Ăng-lê. Cậu có đăng yết thị tìm nó không? Cậu nên thế.”

“Em quên rồi,” Dorian nói. “Em cho rằng đã. Nhưng em chưa bao giờ thật sự thích nó. Em hối hận vì đã ngồi mẫu nó. Kí ức về vật đó đầy hằn học trong em. Cớ sao anh nói về nó? Nó gợi nhắc em về những dòng kì lạ trong vở kịch nào đó – Hamlet, em nghĩ vậy – thế nào nhỉ?

Như bức tranh của nỗi buồn rầu, Một khuôn mặt thiếu vắng trái tim.

Vâng: nó giống thế đấy.”

Ngài Henry cả cười. “Nếu một kẻ đãi đời đầy nghệ thuật, bộ não y là trái tim y,” gã trả lời, đắm mình trong ghế bành. Dorian Gray lắc đầu, và đánh vài hợp âm nhẹ lên cây dương cầm. “Như bức tranh của nỗi buồn rầu,” chàng lặp lại, “Một khuôn mặt thiếu vắng trái tim.

Người đàn ông già hơn nằm ngửa và nhìn chàng bằng đôi mắt khép hờ. “Nhân thể, Dorian,” gã nói, sau lúc ngừng, “lợi ích cho một con người nếu y giành được toàn bộ thế gian và đánh mất – câu ấy thế nào nhỉ? – linh hồn mình?’ ”

Tiếng nhạc ré lên còn Dorian Gray giật thót, rồi nhìn chằm chằm người bạn. “Sao anh hỏi em thế, Harry?”

“Bạn thân mến,” Ngài Henry nói, nhướn mày ngạc nhiên, “tôi hỏi vì tôi nghĩ cậu có thể cho tôi câu trả lời. Vậy thôi. Tôi đang đi bách bộ trong Công Viên vào Chủ Nhật tuần trước, và gần cổng Marble Arch tụ tập đám đông nhỏ những người nom rách rưới lắng nghe một tay thuyết giáo đường phố nào đó. Lúc đi ngang qua, tôi nghe gã đó hét lên câu hỏi vào mặt khán giả. Nó nện vào tôi khá kịch tính. Luân Đôn rất dư dả những ấn tượng kì lạ kiểu đó. Một ngày Chủ Nhật nồm ẩm, một Ki-tô hữu hoang dã trong bộ áo mưa, một vòng những khuôn mặt trắng bệch đau yếu dưới mái chiếc ô dột nhỏ nước, và một cụm từ tuyệt vời được ném lên không trung bằng đôi môi gào réo cuồng loạn – thật sự rất hay theo cách của nó, và đầy ám thị. Tôi đã nghĩ sẽ nói cho tay tiên tri ấy rằng Nghệ Thuật có linh hồn, nhưng con người thì không. Tuy nhiên, tôi e rằng, hắn sẽ không hiểu tôi.”

“Đừng, Harry. Linh hồn có thật đến kinh khủng. Nó có thể được mua, và bị bán, và đổi chác. Nó có thể bị nhiễm độc, hoặc trở nên hoàn hảo. Có một linh hồn trong mỗi chúng ta. Em biết thế.”

“Cậu cảm thấy tuyệt đối chắc chắn thế ư, Dorian?” “Tuyệt đối chắc chắn.”

“A! Vậy nó hẳn là ảo ảnh. Những thứ ta cảm thấy một mực đinh ninh thì không bao giờ đúng. Đó là điểm chết người của Đức Tin, và bài học cho Lãng Mạn. Cậu nghiêm nghị quá chừng! Đừng quá trầm trọng thế. Cậu và tôi cần làm gì với những trò mê tín dị đoan của thời đại chúng ta? Không: chúng ta đã từ bỏ niềm tin vào linh hồn. Đàn tôi nghe bài gì đó đi. Đàn tôi nghe một dạ khúc, Dorian, và, lúc cậu đàn, nói tôi hay, bằng giọng trầm, làm cách nào cậu gìn giữ tuổi trẻ. Cậu hẳn có bí quyết nào đó. Tôi chỉ già hơn cậu mười tuổi, mà tôi nhăn nheo, và tiều tuỵ, và vàng vọt. Cậu thật sự tuyệt vời, Dorian. Cậu chưa khi nào trông quyến rũ hơn đêm nay. Cậu gợi nhắc tôi cái ngày gặp cậu lần đầu. Cậu từng có phần chân chất, hết sức e thẹn, và tuyệt đối lạ thường. Cậu đã thay đổi, dĩ nhiên, nhưng không ở ngoại hình. Tôi mong cậu nói tôi nghe bí quyết. Để lấy lại tuổi trẻ, tôi sẽ làm mọi chuyện trên đời, ngoại trừ tập thể dục, dậy sớm, hoặc tỏ ra đạo mạo. Tuổi trẻ! Chẳng gì như nó. Thật ngớ ngẩn khi nói về sự vô minh của tuổi trẻ. Giờ đây chỉ những người trẻ tuổi hơn tôi rất nhiều mới khiến tôi lắng nghe với lòng kính trọng. Họ như đi trước tôi. Cuộc sống đã hé lộ cho họ điều tuyệt diệu của mình. Đối với người già, tôi luôn luôn xung khắc với người già. Tôi như vậy theo nguyên tắc. Nếu cậu hỏi họ quan điểm về thứ gì vừa xảy ra hôm qua, họ trịnh trọng cho cậu quan điểm hiện hành hồi 1820, thời mọi người đeo khăn cổ cao, tin vào mọi sự, và tuyệt đối mù tịt mọi sự. Đáng yêu thay bản cậu đang chơi! Tôi tự hỏi phải chăng Chopin viết ra tại Majorca, với biển than van quanh biệt thự, cùng muối tung lên ô cửa kính? Lãng mạn tuyệt diệu. Phúc lành thay đây thứ nghệ thuật để lại cho chúng ta chẳng phải là mô phỏng! Đừng ngừng tay. Tôi muốn âm nhạc đêm nay. Dường như trong tôi, cậu là thần Apollo trẻ trung, và tôi là gã Marsyas lắng nghe. Tôi mang muộn phiền, Dorian, cho riêng mình, mà ngay cả cậu cũng không biết. Bi kịch của tuổi già không ở sự già, mà ở sự trẻ. Đôi lúc tôi kinh ngạc trước tính thành thật của mình. A, Dorian, cậu hạnh phúc làm sao! Đời cậu đẹp tuyệt thay! Cậu đã say mềm mọi thứ. Cậu đã nghiền những trái nho trong vòm miệng. Chẳng gì giấu được khỏi cậu. Và tất thảy đối với cậu không nhiều hơn tiếng nhạc. Nó không tàn phá cậu. Cậu vẫn như cũ.”

“Em không còn như cũ, Harry ạ.”

“Không: cậu vẫn như cũ. Tôi tự hỏi cuối đời cậu sẽ ra sao. Đừng làm hỏng nó bằng sự hi sinh. Hiện tại cậu đã là hình mẫu hoàn hảo. Đừng khiến bản thân bất hoàn. Cậu tuyệt đối hoàn mĩ bây giờ. Cậu không cần lắc đầu: cậu biết rõ mình. Vả lại, Dorian, đừng lừa gạt bản thân. Cuộc đời không bị cai trị bởi ý chí hay mục đích. Cuộc đời là vấn đề của các dây thần kinh, các thớ thịt, và các tế bào chậm rãi tích luỹ mà trong nó suy tư ẩn mình và đam mê ngủ vùi. Cậu có thể tưởng mình an toàn, và nghĩ mình mạnh mẽ. Nhưng một tông màu tình cờ trong căn phòng hay trên nền trời buổi sáng, một hương thơm đặc trưng cậu từng yêu và mang kí ức tinh tế theo sau, một dòng từ bài thơ đã lãng quên mà cậu gặp lại lần nữa, một điệu từ đoạn nhạc mà cậu đã ngừng chơi – tôi bảo cậu, Dorian, rằng chính những thứ này mà đời ta lệ thuộc. Browning viết về một nơi kia: nhưng tri giác của chúng ta sẽ hình dung ra chúng. Có những khoảnh khắc khi mùi tử đinh hương trắng* bất thần lướt qua, và tôi phải sống lại tháng ngày kì lạ đời mình lần nữa. Tôi mong mình có thể hoán vị với cậu, Dorian. Thế gian la ó hai ta, nhưng họ luôn tôn thờ cậu. Họ luôn tôn thờ cậu. Cậu là hình mẫu thời đại đang tìm kiếm, và sợ hãi phải tìm thấy. Tôi mừng vì cậu chưa từng làm gì, chưa từng tạc tượng, hoặc vẽ tranh, hoặc tạo ra thứ gì bên ngoài bản thân! Cuộc đời chính là nghệ thuật của cậu. Cậu đặt mình vào âm nhạc. Ngày tháng cậu là những bài thơ.”

Dorian đứng dậy khỏi cây dương cầm, và đưa tay lùa mái tóc. “Vâng, cuộc đời từng đẹp tuyệt,” chàng lẩm bẩm, “nhưng em sẽ không sống cuộc đời cũ nữa, Harry. Và anh đừng nói những chuyện vô độ này với em. Anh không biết mọi chuyện về em. Em nghĩ nếu anh biết, ngay cả anh cũng sẽ quay lưng lại. Anh cười đấy. Đừng cười.”

“Cớ sao cậu ngừng tay đàn, hả Dorian? Ngồi lại và cho tôi bản dạ khúc nữa. Trông kìa mặt trăng vĩ đại màu mật treo trên bầu không tối mờ. Nàng đang chờ được cậu quyến rũ, và nếu cậu đàn nàng sẽ tiến sát trái đất hơn. Không ư? Vậy, ta đến hội quán nhé. Đêm nay say mê, và ta phải khép nó lại trong mê say. Có người ở hội quán White muốn biết cậu vô cùng – Ngài Poole trẻ, con trai cả của Bournemouth. Chàng ta đã sao chép các mẫu ca-vát của cậu, và cầu xin tôi giới thiệu với cậu. Chàng ta rất mực thú vị, và phần nào gợi nhắc tôi về cậu.”

“Em mong được miễn thứ,” Dorian nói, kèm ánh mắt buồn. “Mà đêm nay em mệt, Harry ạ. Em sẽ không đến hội quán đâu. Gần mười một giờ rồi, và em muốn đi ngủ sớm.”

“Nán lại đi. Cậu chưa bao giờ đàn hay như đêm nay. Có điều gì trong ngón đàn cậu rất tuyệt vời. Nó mang nhiều biểu cảm hơn tôi từng nghe trước đây.”

“Đó là bởi em sắp trở nên tử tế,” chàng mỉm cười trả lời. “Em đã thay đổi đôi chút.”

“Cậu không thay đổi với tôi, Dorian,” Ngài Henry nói. “Cậu và tôi sẽ luôn là bạn.”

“Dầu thế anh từng đầu độc em bằng một quyển sách. Em sẽ không tha thứ. Harry, hứa với em rằng anh sẽ không bao giờ cho ai mượn quyển sách đó nữa. Nó có hại.”

“Cậu bé thân mến, cậu thật sự bắt đầu giảng đạo. Cậu sẽ sớm giống bọn cải đạo, và lũ hồi tín, cảnh báo mọi người chống lại tất cả tội lỗi mà mình đã chán chê. Cậu quá đỗi thú vị để làm thế. Vả lại, vô dụng thôi. Cậu và tôi là chính mình hiện tại, và sẽ là chính mình vị lai. Còn chuyện bị đầu độc bằng một quyển sách, không có thứ gì như vậy. Nghệ thuật không tạo ảnh hưởng lên hành động. Nó thủ tiêu khao khát hành động. Nó thinh lặng đến trác tuyệt. Thứ sách nhân thế coi rằng vô đạo đức là sách phơi bày trước nhân thế nỗi hổ thẹn của chính họ. Thảy là vậy. Nhưng chúng ta không bàn luận văn học. Ghé lại ngày mai nhé. Tôi sẽ đánh xe lúc mười một giờ. Ta có thể đi cùng nhau, rồi tôi sẽ dẫn cậu ăn trưa với Phu Nhân Branksome sau đó. Bà ta là một phụ nữ quyến rũ, và muốn thỉnh ý cậu về mấy tấm thảm treo đang nảy ý định mua. Cậu nhớ đến nhé. Hay là ta sẽ ăn trưa với nàng Nữ Công Tước bé bỏng? Con bé nói dạo này tuyệt không thấy cậu. Phải chăng cậu đã phát mệt với Gladys? Tôi nghĩ cậu hẳn thế. Cái lưỡi khôn ngoan của con bé phiền lòng người quá lắm. Chà, sao đi nữa, nhớ có mặt lúc mười một giờ.”

“Em có buộc lòng phải đến không, Harry?”

“Hẳn rồi. Công Viên nay hết sức đáng yêu. Tôi không nghĩ ở đó còn trồng tử đinh hương như cái năm tôi quen cậu.”

“Tốt thôi. Em sẽ có mặt lúc mười một giờ,” Dorian nói. “Chúc ngủ ngon, Harry.” Lúc đến cửa chàng do dự giây lát, như thể vẫn còn gì muốn nói thêm. Rồi chàng thở dài và bước ra.

Dịch giả Nguyễn Tuấn Linh và Book Hunter
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.