Lời của Tử Phong khiến Chu Lăng Chí chần chừ, hắn thực sự mong đợi một trận chiến với Tử Phong, hy vọng có thể phân định thắng bại xem rốt cuộc là hắn mạnh hay Tử Phong mạnh. Tuy nhiên, giống như Tử Phong đã nói, lúc này Tử Phong căn bản không có tâm trí để đấu với hắn, thắng như vậy thì thắng cũng chẳng vẻ vang gì. Thế nhưng nếu bỏ lỡ lần này, sau này muốn tìm cơ hội đấu với Tử Phong nữa cũng không dễ, nhất thời hắn cứ lưỡng lự không quyết.
“Nếu ngươi lo lắng sau khi thành chiến kết thúc ta không đấu với ngươi, vậy chúng ta lập chiến ước đi, hẹn ba tháng sau, chúng ta sinh tử chiến!” Tử Phong thấy Chu Lăng Chí do dự, quyết định thừa thắng xông lên, trực tiếp đưa ra lời thách đấu sinh tử.
Sinh tử chiến là một loại quyết đấu, lấy sinh tử làm thước đo thắng bại, không có nhận thua, bắt buộc phải có một bên tử vong mới coi là kết thúc.
Chu Lăng Chí cũng ngẩn ra, không ngờ Tử Phong lại làm vậy, sau khi kinh ngạc liền cười nói: “Thật không ngờ ngươi lại quan tâm đến đệ tử của mình như vậy, vì hắn mà không tiếc sinh tử chiến với ta. Đã vậy thì ta đồng ý với ngươi!”
Dứt lời, Tử Phong đã nhận được yêu cầu sinh tử chiến do Chu Lăng Chí gửi tới, thời gian là đúng ba tháng sau. Tử Phong chọn đồng ý! Một khi đã đồng ý thì đến kỳ hạn không được phép lấy bất cứ lý do gì để không tham gia, dù ở bất cứ nơi nào cũng sẽ bị cưỡng ép truyền tống đến gần đối phương.
“Đi thôi.” Sau khi ký kết khế ước sinh tử chiến, Chu Lăng Chí hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.
Nhìn Chu Lăng Chí rời đi, Tử Phong mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, lập tức xoay người tiếp tục phá hoại Thiên Quang thành!
Tuyệt Nhất vốn dĩ cho rằng Chu Lăng Chí và Tử Phong sẽ xảy ra một trận đại chiến kinh thiên động địa, dù sao hai người họ đều là bậc Tứ Hoàng chí tôn, chắc chắn không tầm thường. Thế nhưng tuyệt đối không ngờ Chu Lăng Chí lại rời đi, đến cả đánh cũng không đánh, chỉ nói vài câu rồi cứ thế mà đi!
Tuyệt Nhất hoàn toàn ngây người, Chu Lăng Chí là kẻ hiếu chiến nhất trong Tứ Hoàng, đồng thời lần này là do Thành chủ đích thân mời tới, sao lại có thể bỏ đi như vậy? Mãi đến khi Chu Lăng Chí đi xa, Tuyệt Nhất mới phản ứng lại, lúc này Tử Phong đã bắt đầu tận tình phá hoại. Trong nháy mắt, cả tòa Thành chủ phủ đã hư hại hơn phân nửa, xem chừng chẳng bao lâu nữa sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Tuyệt Nhất do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định lập tức phái người thông báo cho Tư Đồ Ngạo Thiên. Chu Lăng Chí đi rồi thì ai còn cản nổi Tử Phong nữa? Nếu Tư Đồ Ngạo Thiên không quay về, e rằng không chỉ Thành chủ phủ không giữ được, mà ngay cả Thiên Quang thành cũng sẽ bị hủy hoại trong một sớm một chiều!
Một khi Thiên Quang thành bị hủy, dù cuối cùng thắng được thành chiến cũng chẳng đáng là bao. Điểm này Tuyệt Nhất hiểu, Tư Đồ Ngạo Thiên cũng hiểu! Tuyệt Nhất lập tức sai người đi thông báo cho Tư Đồ Ngạo Thiên, đồng thời tập hợp sức mạnh trong thành lại để ngăn cản Tử Phong, cố gắng tranh thủ thêm được bao nhiêu thời gian hay bấy nhiêu.
Tình cảnh lúc này của Thiên Quang thành và Tiềm Long thôn quả thực có điểm tương đồng, đều đang tranh thủ thời gian. Tuyệt Nhất thì đang tranh thủ thời gian để Tư Đồ Ngạo Thiên quay về, còn Trần Phi thì đang tranh thủ thời gian để ép Tư Đồ Ngạo Thiên từ bỏ thành chiến.
Lúc này Tư Đồ Ngạo Thiên đã đến Tiềm Long thôn, sau khi nhìn thấy thương vong của quân đội phe Tuyệt Ngũ, Tư Đồ Ngạo Thiên không nói gì mà một thân một mình hướng về phía Tiềm Long thôn đi tới. Tư Đồ Ngạo Thiên vừa xuất hiện, Trần Phi đã nhận ra, trong lòng lập tức vui mừng, vội vã ra nghênh chiến.
Tại một nơi còn cách cửa thôn một khoảng, Tư Đồ Ngạo Thiên dừng lại, nhìn từ xa Trần Phi đang bước ra khỏi cửa thôn. Đợi đến khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn hơn mười mét, Tư Đồ Ngạo Thiên mới mở lời.
“Thật không ngờ ngươi có thể kiên trì đến mức này, giết Trình Quỳnh, đồ sát nhiều người của ta như vậy. Nhiều năm nay, người làm được như vậy không nhiều, ngươi đã đáng để tự hào rồi.” Tư Đồ Ngạo Thiên thản nhiên nói.
Trần Phi cười hắc hắc: “Ta cảm thấy những gì ta làm vẫn chưa đủ, đợi khi ta đánh bại ngươi rồi tự hào cũng chưa muộn.”
“Nếu sư phụ ngươi là Tử Phong ở đây thì lời này còn có khả năng, nhưng nay Tử Phong đang ở Thiên Quang thành, chỉ bằng ngươi? Nếu ta mà bại dưới tay ngươi, vậy Tư Đồ Ngạo Thiên này chẳng phải là trò cười sao?” Tư Đồ Ngạo Thiên hừ lạnh nói, tỏ vẻ vô cùng tự phụ. Dù sao hắn cũng là Thành chủ của ba đại chủ thành, tung hoành nhiều năm, chắc chắn phải có chút ngạo khí. Thực lực của Trần Phi tuy hắn công nhận, nhưng không tin rằng mình sẽ thua.
“Dùng thế lực của Thiên Quang thành phát động thành chiến với Tiềm Long thôn của ta, mà lại còn là cưỡng ép phát động, e rằng thiên hạ từ sớm đã bắt đầu chê cười rồi.” Trần Phi bĩu môi phản bác, trong lòng lại có chút kinh ngạc.
Kinh ngạc vì Tư Đồ Ngạo Thiên rõ ràng biết Tử Phong đang ở Thiên Quang thành, tại sao còn dám tới đây, chẳng lẽ hắn có sự chuẩn bị gì sao? Tuy nhiên lúc này cũng không có thời gian để suy nghĩ thêm nữa, Tư Đồ Ngạo Thiên đã tới thì đó là một trận ác chiến, những thứ còn lại phải dựa vào Tử Phong rồi.
“Đã ngươi tới rồi thì ngươi muốn đánh thế nào ta phụng bồi tới cùng là được, là hai chúng ta đơn đấu hay là gọi người cùng lên?” Trần Phi hỏi.
“Không vội, ta sẽ cho ngươi cơ hội thách đấu ta, nhưng không phải bây giờ.” Tư Đồ Ngạo Thiên xua tay, đột nhiên lớn tiếng nói: “Hoàng Thiên Bá, ta đã tới rồi, sao ngươi còn chưa ra?”
Hoàng Thiên Bá lúc này từ trong thôn chậm rãi đi ra, dừng lại ở nơi không xa Trần Phi, chắp tay về phía Tư Đồ Ngạo Thiên: “Thành chủ.”
Tư Đồ Ngạo Thiên gật đầu quan tâm hỏi: “Vết thương của ngươi thế nào rồi, đã có thể chiến đấu chưa?”
“Đa tạ Thành chủ quan tâm, vết thương của thuộc hạ đã khỏi, chỉ là…” Hoàng Thiên Bá do dự một chút rồi nói, “Chỉ là thuộc hạ đã hứa với Trần Phi sẽ không xuất thủ trong trận thành chiến này, nên e rằng không thể góp sức được.”
Tư Đồ Ngạo Thiên nhíu mày: “Lời này của ngươi là có ý gì? Hiện giờ thành chiến đang ở ngay trước mắt, sự tình quan trọng, ngươi lại vì lý do cá nhân mà không chiến? Ngươi là đứng đầu Tứ Chiến Thần của Thiên Quang thành, sao có thể vì nguyên nhân khác mà bất chấp danh dự tập thể.”
Hoàng Thiên Bá lắc đầu nói: “Xin Thành chủ tha thứ, thuộc hạ có lời thề ước với Trần Phi trước, đã hứa thì phải giữ lời.”
“Lời hứa đương nhiên phải giữ, nhưng cũng phải phân biệt thời điểm. Ngươi và kẻ địch là đối lập, hiện tại lại đang trong thời gian thành chiến. Trước sau nặng nhẹ, ngươi luôn phải phân định rõ ràng chứ!” Tư Đồ Ngạo Thiên có chút không vui, Hoàng Thiên Bá đây là bày tỏ rõ ràng không nể mặt mình. Hơn nữa… hơn nữa vào thời điểm này mà lại không tham gia chiến đấu, nếu hắn tham gia chiến đấu thì làm sao mình lại phải đích thân tới đây.
“Thành chiến quả thực quan trọng, nhưng thuộc hạ đã có ước định với Trần Phi từ trước thì phải tuân thủ, xin Thành chủ thành toàn cho thuộc hạ.” Thái độ của Hoàng Thiên Bá rất kiên quyết.
Tư Đồ Ngạo Thiên hừ lạnh một tiếng cười nói: “Được, rất tốt. Hiện nay là thành chiến, phàm là người của Thiên Quang thành đều bắt buộc phải tham gia, nếu ngươi không muốn tham gia cũng được, cứ việc rút khỏi Thiên Quang thành!”
Hoàng Thiên Bá nhíu mày, không ngờ Tư Đồ Ngạo Thiên lại nhỏ mọn như vậy, lời này là đang ép mình phải đưa ra lựa chọn, hoặc là bội thề, hoặc là rời khỏi Thiên Quang thành. “Thành chủ, ngài đang ép thuộc hạ.”
“Quyết định thế nào là tùy ở ngươi.” Tư Đồ Ngạo Thiên thản nhiên nói, hắn tin Hoàng Thiên Bá sẽ không rời khỏi Thiên Quang thành, vì lý do Hoàng Thiên Bá gia nhập Thiên Quang thành là vì có việc cần nhờ đến hắn. Nếu không phải vì nguyên nhân này thì với thực lực của Hoàng Thiên Bá, sao có thể dễ dàng gia nhập Thiên Quang thành, cũng chính vì nguyên nhân này mà Tư Đồ Ngạo Thiên tin hắn sẽ không dễ dàng rút lui.