Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1312 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 663
Yến tiệc Hồng Môn

❊ ❊ ❊

"Lãnh Sâm, lát nữa cậu đi theo tôi. Tôi vẫn còn chút nguyên tố hỏa ở đây, cậu tiếp tục hấp thu, cố gắng nâng cao thực lực càng sớm càng tốt. Nếu thực sự phải đánh với Thục Sơn Kiếm Phái thì Đạo Thiên Quân chỉ có thể trông cậy vào cậu thôi." Trần Phi không thèm đếm xỉa đến Thường Khôn đang buồn bực, quay đầu dặn dò Lãnh Sâm.

Lãnh Sâm cười hắc hắc: "Được, tôi cũng muốn thử xem rốt cuộc mình có đánh bại được tên Đạo Thiên Quân, kẻ được gọi là thiên tài trăm năm khó gặp kia hay không."

Trần Phi gật đầu, đứng dậy nói: "Không còn việc gì nữa tôi đi đây. Về chuyện của Thư Hà, tôi hy vọng tốt nhất các người đừng nhúng tay vào."

"Trần Phi, dù sao Thư Hà cũng là một trong mười vị trưởng lão, cậu ra tay trực tiếp với ông ta e là không ổn lắm. Vạn nhất khơi dậy sự phẫn nộ của các đệ tử Thục Sơn Kiếm Phái khác trong tổ chức thì sẽ rất rắc rối, vẫn nên bàn bạc kỹ hơn." Thường Khôn vẫn hơi lo lắng, hy vọng có thể khuyên nhủ Trần Phi.

Trần Phi thản nhiên nói: "Tôi là người thực ra rất biết lý lẽ, không ai chọc vào tôi thì tôi cũng sẽ không chủ động gây sự với người khác. Dù là Thục Sơn Kiếm Phái hay Thư Hà, nếu bọn họ an phận thủ thường thì tự nhiên tôi cũng không đi gây chuyện với bọn họ. Nhưng nếu họ đã chủ động khiêu khích tôi, thì đừng trách tôi không khách khí. Tôi nói trước, nếu các người dám cản đường tôi, thì cứ thử xem."

Nói xong, Trần Phi quay người bước đi, Âu Dương Hỏa Vũ và Lãnh Sâm nhìn nhau rồi cũng đi theo.

Thường Khôn thở dài thườn thượt, đối với kiểu bá đạo này của Trần Phi thì lực bất tòng tâm. Một là vì những gì cậu ta nói quả thực có đạo lý, từ trước đến nay Trần Phi tuy thị phi không dứt nhưng hình như chưa có chuyện nào là do cậu ta chủ động gây sự. Hai là thực lực của Trần Phi bày ra đó, đánh bị thương Đạo Thiên Quân, quậy phá Thục Sơn Kiếm Phái, đánh bị thương Đạo Võ Thành, chuyện nào cũng không phải là người bình thường có thể làm được.

"Tên Trần Phi này càng ngày càng phách lối. Cái kiểu cách này là thế nào? Tưởng mình là lão đại đặc tổ à? Còn cả Lãnh Sâm với Âu Dương Hỏa Vũ rõ ràng là lấy Trần Phi làm đầu, nhìn mà tức chết đi được." Uất Lâm Phàm không nhịn được hừ một tiếng, phàn nàn.

Thường Khôn cười khổ nói: "Nếu cậu có thực lực như vậy thì cậu cũng có tư cách giống như cậu ta. Tuy nói Trần Phi có chút phách lối, hơi tự kỷ, nhưng không thể phủ nhận cậu ta đối xử với người xung quanh rất tốt. Cậu nhìn thực lực của Lãnh Sâm tăng nhanh thế nào đi, còn cả thanh kiếm trong tay Âu Dương Hỏa Vũ đều là nhờ Trần Phi cả đấy. Tôi khuyên cậu tốt nhất nên thân thiết với Trần Phi hơn một chút, có lợi cho cậu đấy."

Uất Lâm Phàm hừ lạnh: "Không cần dựa vào hắn, bằng vào bản thân tôi cũng có thể trở nên mạnh mẽ."

Thường Khôn lắc đầu không đáp lời. Trần Phi chắc chắn sẽ gây phiền phức cho Thư Hà, không khéo lần này Thư Hà khó giữ được tính mạng, mình vẫn nên sớm chuẩn bị để tránh đến lúc đó thực sự khơi dậy sự tức giận của đệ tử Thục Sơn Kiếm Phái gây ra bất ổn gì thì khổ. Trần Phi có thể mặc kệ không lo, nhưng mình thì không thể không lo.

Lãnh Sâm và Âu Dương Hỏa Vũ đi theo Trần Phi ra ngoài, Âu Dương Hỏa Vũ đi điều tra tung tích của Thư Hà nên đi trước, còn lại Lãnh Sâm theo Trần Phi đến biệt thự của Thường Hân Hân. Thường Hân Hân lúc này đang bận xử lý việc của nhà hàng nên trong biệt thự không có ai khác.

Lần trước chiến đấu ở thành phố, Trần Phi đã tích trữ rất nhiều nguyên tố hỏa, vẫn còn dư khá nhiều, cũng không cần đặc biệt phải đi đến thế giới lửa dưới lòng đất, trực tiếp lấy ra một ít cho Lãnh Sâm hấp thu.

"Tung tích của Thư Hà tôi đã điều tra rõ rồi, đang ở phân bộ tại thành phố Thiên Vũ. Thành viên ở đó có khoảng ba trăm người, trong đó thành viên của tiểu đội Ngũ Hành khoảng bốn mươi người, những người này cơ bản đều là đệ tử Thục Sơn Kiếm Phái. Tôi thấy Thư Hà này chắc chắn có ý đồ riêng, nếu không thì đã không ở lại đó, lão ta đâu phải người phụ trách thành phố Thiên Vũ." Âu Dương Hỏa Vũ phân tích.

Trần Phi cười lạnh: "Đừng nói lão ta trốn ở đó, dù có trốn trong Thục Sơn Kiếm Phái tôi cũng sẽ tìm đến lão. Từ đây đến thành phố Thiên Vũ mất bao lâu?"

"Nếu lái xe thì khoảng hơn hai tiếng là đến." Âu Dương Hỏa Vũ nói.

"Được, vậy thu dọn một chút rồi chúng ta xuất phát." Trần Phi không phải loại người có thù mà không báo, sớm giải quyết Thư Hà sớm được an tâm, tránh để lão ta lại giở trò quỷ.

"Tôi đi cùng với hai người." Lãnh Sâm nghe tin Trần Phi sắp đi tìm Thư Hà liền vội vàng đòi theo.

Trần Phi lắc đầu: "Cậu ở lại tiếp tục hấp thu nguyên tố hỏa đi, tôi với Hỏa Vũ đi là được rồi. Dù sao một tên Thư Hà cỏn con cũng không rắc rối lắm đâu, cậu đi chỉ tổ lãng phí thời gian."

Lãnh Sâm nghĩ lại cũng đúng, Trần Phi là nhân vật ngay cả Thục Sơn Kiếm Phái cũng không để vào mắt, Thư Hà tuy là một trong mười vị trưởng lão của đặc tổ nhưng e là cũng chẳng được Trần Phi coi ra gì. Nghĩ vậy cậu ta liền gật đầu, không đòi đi theo nữa. Âu Dương Hỏa Vũ lái xe chở Trần Phi trực tiếp đến thành phố Thiên Vũ.

Cùng lúc đó tại thành phố Thiên Vũ, Thư Hà đã nhận được tin Trần Phi sắp tới. Thư Hà dù sao cũng là một trong mười vị trưởng lão, gần bảy mươi phần trăm thành viên đặc tổ đều là đệ tử Thục Sơn Kiếm Phái, nên muốn biết tin tức gì đối với Thư Hà không phải chuyện khó khăn.

Thư Hà tuy sớm đã đoán được Trần Phi sẽ không dễ dàng buông tha cho mình nhưng không ngờ hành động của cậu ta lại nhanh như vậy, mới tới kinh thành thôi đã tìm đến tận cửa gây rắc rối cho mình rồi. Nhưng Thư Hà cũng không lo lắng, mình dù sao cũng là trưởng lão của đặc tổ, hơn nữa phân bộ tại thành phố Thiên Vũ gần như toàn bộ đều là đệ tử Thục Sơn Kiếm Phái, nếu Trần Phi thực sự dám động thủ thì đó là kẻ thù của cả phân bộ.

Dù là phía đặc tổ hay phía Thục Sơn Kiếm Phái, áp lực đè lên Trần Phi đều sẽ rất lớn.

Cũng chính vì vậy Thư Hà mới tự tin ở lại đây không hề rời đi. Lão ta cho rằng Trần Phi lần này tới cũng chỉ là phô trương thanh thế gào thét vài câu, đến cuối cùng chắc chắn vẫn phải lủi thủi ra về.

"Chính là chỗ này."

Âu Dương Hỏa Vũ dừng xe ở một nơi giống như nhà máy lớn, đây chính là nơi tọa lạc của phân bộ thành phố Thiên Vũ.

Xe đỗ gần đó, Âu Dương Hỏa Vũ nói với Trần Phi đang ngồi ở ghế phụ với vẻ nhàn nhã: "Lúc này bọn họ chắc đã phát hiện ra chúng ta rồi. Chúng ta làm sao đây? Là trực tiếp đi vào hay để bọn họ ra ngoài?"

"Nếu bọn họ muốn ra thì e là đã sớm ra rồi, đoán chừng cái tên nhát gan Thư Hà kia đang đợi chúng ta đi vào đấy. Đã vậy thì chúng ta cứ trực tiếp đi vào thôi, tôi muốn xem xem Thư Hà có thể bày ra yến tiệc Hồng Môn gì để chờ đón tôi." Trần Phi thản nhiên nói một câu rồi mở cửa xe bước xuống. Âu Dương Hỏa Vũ tự nhiên lấy Trần Phi làm đầu, cũng theo đó bước xuống.

Hai người đi thẳng về phía cổng lớn của phân bộ.

Bên trong phân bộ, Thư Hà đã nhìn thấy Trần Phi và Âu Dương Hỏa Vũ đi tới, khóe miệng khẽ nhếch, hừ lạnh nói: "Thực sự dám đi vào sao, hắn ta thực sự nghĩ mình vô địch thiên hạ rồi à? Hừ, cũng tốt, cứ để ta mài mòn nhuệ khí của ngươi. Gọi tất cả mọi người ra cửa, chúng ta nghênh đón Trần Phi cho đàng hoàng." Thư Hà gọi với người bên cạnh một tiếng, rồi đứng dậy bước ra ngoài.

Khi Thư Hà đi đến cửa, người trong phân bộ cơ bản đều đã đến đông đủ, chỉnh tề đứng thành một hàng, sát khí đằng đằng. Thư Hà cười hì hì đứng trước mặt bọn họ đợi Trần Phi tiến vào.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:629
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.