Không khí náo nhiệt kéo dài từ ngày đến tận đêm mới dần tan đi. Dù uống khá nhiều rượu nhưng vẫn còn một bộ phận người tỉnh táo. Ví dụ như Hàn Lôi Siêu và đám người kia, dù uống thế nào cũng không thể say bí tỉ được, dù sao đại chiến vừa kết thúc, còn không ít việc phải làm. Người Thiên Quang Thành lần này ôm hận rời đi, biết đâu sẽ quay lại báo thù, đương nhiên không thể không chút phòng bị.
Ngự Phong Thú vẫn còn ở cửa thôn, Trần Phi chưa thu về, còn Bát Kỳ Đại Xà thì đã thu hồi. Hàn Lôi Siêu cùng những người khác phụ trách quét dọn chiến trường, tuân theo phân phó của Trần Phi, cởi bỏ trang bị trên người đám binh sĩ Thiên Quang Thành đã chết, đây là một khoản thu nhập không nhỏ! Hiện tại Tiềm Long Thôn dù là xây dựng lại hay phát triển tương lai đều là lúc thiếu tiền nhất!
Tử Phong trở về vào lúc hoàng hôn, trông có vẻ như không bị thương. Vốn dĩ hắn còn rất bình thản, thế nhưng khi nhìn thấy Vũ Tuyền đã say bí tỉ thì lập tức sững sờ. Dáng vẻ hoảng hốt bối rối kia tựa như gặp phải khắc tinh gì đó vậy.
Ngoài lúc ăn uống ra, Tử Phong sẽ mất đi dáng vẻ cao thủ, còn chưa từng thấy hắn thất thố như lúc này bao giờ.
Trần Phi tò mò hỏi: "Ngươi quen cô ấy? Hôm nay nhờ có cô ấy ra tay giúp đỡ, nếu không e rằng ta đã chết rồi. Nghe khẩu khí của cô ấy thì hình như là vì ngươi nên mới ra tay, hai người các ngươi có quan hệ gì... chẳng lẽ là..."
"Cút!" Tử Phong uất ức gầm lên. Nhìn Vũ Tuyền đã say đến mức thiếp đi, hắn cười khổ nói: "Sao cô ấy lại chạy tới đây, còn uống nhiều như vậy? Thôi bỏ đi, Trần Phi, ngươi an bài cho cô ấy đi, đợi khi cô ấy tỉnh lại rồi tính tiếp."
"Chuyện này thì không thành vấn đề, nhưng chẳng lẽ ngươi không nghĩ mình nên giải thích quan hệ của hai người sao?" Trần Phi cười hì hì hỏi, dáng vẻ vô cùng đê tiện.
"Không có tâm trạng để ý tới ngươi, ta mệt rồi, đi nghỉ đây!" Tử Phong nói một câu rồi xoay người bỏ đi. Nhưng dáng vẻ này hoàn toàn là "muốn che đậy lại càng lộ rõ", xem ra giữa hắn và Vũ Tuyền chắc chắn có mối quan hệ không thể cho ai biết.
Đây là lần đầu tiên Trần Phi nhìn thấy Tử Phong có liên quan tới một người phụ nữ nào đó, trong lòng quả thực tò mò. Tuy nhiên Tử Phong không nói thì cũng đành chịu, chỉ có thể đợi xem có cơ hội nào để từ từ khai thác hay không. Dù Trần Phi không phải loại người thích buôn chuyện, nhưng chuyện bát quái của Tử Phong thì quả thực không thể không quan tâm.
Màn đêm buông xuống, chiến đấu cả một ngày, Trần Phi cũng thực sự thấy mệt mỏi, quay về phòng ngủ một giấc, chuyện khác để sáng mai xử lý.
Trận chiến công thành lần này Trần Phi vốn tưởng rằng sẽ rất gian nan và kéo dài rất lâu, nhưng không ngờ lại kết thúc chỉ trong một ngày. Trong đó có một phần nhân tố may mắn, sự xuất hiện của Vũ Tuyền, sự rời đi của Chu Lăng Chí đều là như vậy. Đương nhiên, phần lớn vẫn là nhờ sự chiến đấu đẫm máu của đám người Trần Phi, và sự trả giá của Tử Phong.
Tóm lại, công thành chiến đã kết thúc, khốn cảnh đầu tiên của Tiềm Long Thôn cũng đã qua. Trải qua một trận chiến này, Tiềm Long Thôn hẳn sẽ danh chấn thiên hạ, Tiềm Long đằng không rồi.
Thoát khỏi trò chơi, Trần Phi đứng dậy chuẩn bị đi "xả nước". Một ngày một đêm đều ở trong trạng thái tập trung cao độ, lúc này thả lỏng ra thì quả thực cảm thấy bức bối khó chịu! Ra khỏi phòng, Trần Phi cũng không bật đèn, lúc này các nàng chắc đều đã ngủ cả rồi, đừng nên đánh thức họ. Sau khi vào nhà vệ sinh thoải mái một phen, Trần Phi mới bước ra.
Lúc ra ngoài đi ngang qua phòng khách, bỗng nhiên phát hiện trên ghế ngồi có một người. Trong bóng tối, từ kiểu tóc có thể lờ mờ nhận ra, không phải Hạ Băng cũng chẳng phải La Ngọc Lâm, là Dương Quỳnh! Nàng khuya khoắt thế này không ngủ mà ngồi ở phòng khách làm gì, dọa người à!
Trần Phi do dự một chút rồi vẫn đi tới. Đến nơi mới phát hiện Trình Quỳnh dường như đã ngủ thiếp đi, ngủ gật ngay trên ghế sofa, cái này... cái này cũng quá tài tình rồi đi? Tuy nói trước kia thường nghe người ta bảo rằng mấy minh tinh kia nghỉ ngơi không đủ nghiêm trọng, có thể tranh thủ lúc nghỉ ngơi liền ngủ quên, nhưng hai ngày nay nàng đâu có quay phim, không đến mức buồn ngủ tới nông nỗi này chứ?
"Này, tỉnh lại đi, sao cô lại ngủ ở đây." Trần Phi đưa tay chạm vào Dương Quỳnh, Dương Quỳnh lại như không có dấu hiệu tỉnh lại, đẩy nhẹ một cái thì nàng đổ ập xuống. Trần Phi lập tức sững sờ, sau đó cúi đầu kiểm tra một chút liền kinh hãi.
Đây đâu phải là ngủ, đây rõ ràng là hôn mê bất tỉnh rồi.
Đặt Dương Quỳnh nằm ngửa trên ghế sofa, Trần Phi đưa tay đặt lên người Dương Quỳnh, phóng ra Hồi Sinh Chân Khí kiểm tra. Vừa kiểm tra mới phát hiện dạ dày của Dương Quỳnh đã xảy ra vấn đề, hơn phân nửa dạ dày của nàng đã hoại tử, hơn nữa kiểm tra kỹ còn cảm nhận được tế bào ung thư.
Dương Quỳnh vậy mà bị ung thư dạ dày!
Hơn nữa còn nghiêm trọng đến mức này, Trần Phi nhịn không được nhíu mày. Nhìn dáng vẻ của Dương Quỳnh chắc hẳn chính nàng cũng không biết mình bị bệnh nặng tới thế này. Tuy Trần Phi không quá ưa Dương Quỳnh, nhưng nghĩ tới việc nàng bệnh nặng như vậy cũng có chút động lòng. Chắc chắn là do những người làm minh tinh này ăn uống không điều độ gây ra, bình thường đau thì cố nhịn cho qua, cũng không nghĩ tới chuyện phải vào bệnh viện kiểm tra.
Chỉ riêng điểm này thôi, Trần Phi đối với Dương Quỳnh đã có cái nhìn khác. Dù sao nếu Dương Quỳnh là loại người dùng quy tắc ngầm để thăng tiến thì sẽ không liều mạng tới mức này, càng không tới mức bản thân bị ung thư mà cũng không biết.
Theo dòng Hồi Sinh Chân Khí truyền vào, Dương Quỳnh chậm rãi tỉnh lại. Mở mắt ra thấy Trần Phi đang ngồi bên cạnh, nàng lập tức sững sờ, theo bản năng nhấc chân đá về phía Trần Phi. Nhưng chân vừa duỗi ra đã bị Trần Phi dùng một tay nắm lấy, tiếp đó nghe Trần Phi nói: "Cô đối xử với ân nhân cứu mạng của mình như vậy sao? Nếu không phải là ta, e rằng cô chết ở đây cũng không ai hay biết."
"Ngươi nói nhảm cái gì thế." Dương Quỳnh hơi nghi hoặc nhưng cũng biết Trần Phi không có ác ý gì, muốn thu chân về lại bị Trần Phi nắm chặt không thể thoát ra được. "Ngươi buông ta ra."
"Ta sợ lát nữa cô lại lấy oán báo ân nên cứ nắm lấy thì hơn." Trần Phi thản nhiên nói một câu. Trong lòng hắn thầm cảm thán, Dương Quỳnh không hổ là minh tinh hành động, cẳng chân này vừa thon vừa có lực lại vô cùng đàn hồi, không giống nhiều người phụ nữ, tuy sờ vào tay nhưng thịt đã có chút nhão.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc muốn làm gì. Ta nói cho ngươi biết, mặc dù ngươi từng giúp ta nhưng đừng tưởng rằng như vậy là có thể muốn làm gì thì làm với ta, nếu ngươi dám làm gì ta, ta sẽ kêu lên đấy." Dương Quỳnh có vẻ hơi sợ hãi, nhưng thái độ lại vô cùng kiên quyết.
Trần Phi không nhịn được cười. "Có phải cô ở cái nơi quy tắc ngầm tràn lan như giới giải trí quá lâu nên tư tưởng cũng có vấn đề rồi không? Cô tưởng ta sẽ làm gì cô chắc? Chưa nói tới chuyện ta không bao giờ ép buộc phụ nữ, cho dù ta thực sự muốn làm thế cũng không chọn cô đâu."
"Vậy... vậy thả ta ra trước đã."
"Thả ra cũng được, nhưng lát nữa nghe xong cô đừng quá kích động. Hơn nữa ta cảnh cáo cô trước nhé, nếu cô mà động tay động chân thì ta sẽ dạy dỗ cô đấy." Trần Phi nói một câu rồi mới buông chân Trình Quỳnh ra. Trình Quỳnh vội vàng thu chân về, ngồi sang một bên rồi mới nói: "Có chuyện gì thì ngươi nói đi."
"Cô bị bệnh rồi, hơn nữa còn là ung thư!"
Trần Phi không hề vòng vo mà nói thẳng ra. Nghe thấy câu này, Dương Quỳnh trước là sững sờ, sau đó không nhịn được cười ha hả.
Hoạt động đến hôm nay là kết thúc, từ ngày mai bắt đầu khôi phục mỗi ngày 2 chương. Đồng thời bắt đầu bù chương, vốn là 24 chương, nhưng hôm nay vé VIP lại vượt quá 200 nên tổng cộng là 25 chương. Từ ngày mai bắt đầu toàn lực bù chương nhé! Đợi sau khi bù chương xong, có lẽ sẽ có hoạt động tiếp theo!