Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1273 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 612
Thiếu nữ thần bí

❊ ❊ ❊

"Cái này... cái này sao có thể? Ngươi... ngươi là ai, tại sao ta lại không cảm giác được khí tức của ngươi." Trần Phi khó tin quay đầu nhìn người đó, cơn đau ở ngực đã dần dần chuyển thành tê dại và băng lãnh.

Hắn thực sự không thể hiểu nổi người này sao lại đột nhiên xuất hiện, Tham trắc thuật của hắn vốn luôn mở mà căn bản không dò ra được người này, không hề có chút dấu hiệu xuất hiện nào. Cho dù là lúc này, Trần Phi cũng không thể dò ra khí tức của người kia, cứ như thể hắn căn bản không tồn tại vậy.

"Khụ khụ, Ảnh Tử làm tốt lắm!" Tư Đồ Ngạo Thiên lúc này bò từ dưới đất dậy, trên người tuy vô số vết thương, trông có vẻ bị thương không nhẹ. Cái gọi là "Ảnh Tử" trong miệng hắn tự nhiên chính là chỉ người đã đâm bị thương Trần Phi.

Lúc này, người của Tiềm Long Thôn phát hiện Trần Phi bị thương liền ùa tới, nhưng đại quân Thiên Quang Thành đã bao vây chặt khu vực gần Tư Đồ Ngạo Thiên và Trần Phi, Đóa Đóa và những người khác dù toàn lực liều mạng chém giết nhưng căn bản không thể xông vào.

Tư Đồ Ngạo Thiên lấy Sinh mệnh dược thủy uống vào, vết thương trên người lập tức nhanh chóng hồi phục, không mất bao lâu đã không còn nhìn ra dáng vẻ thoi thóp vừa rồi nữa. Tư Đồ Ngạo Thiên khôi phục lại, nhìn Trần Phi vẫn đang khó hiểu, cười ha ha: "Đối với ngươi thật sự không thể xem thường, chỉ cần bất cẩn một chút có thể sẽ lật thuyền trong mương, đáng tiếc... nếu ngươi không quá chủ quan như vậy, thì người chết bây giờ có lẽ là ta rồi. Nhưng mà, ngươi định sẵn vẫn không phải là đối thủ của ta."

Trần Phi vừa định nói chuyện, Ảnh Tử phía sau bỗng rút đoản kiếm ra, khiến Trần Phi lập tức rên lên một tiếng, tay ôm vết thương suýt chút nữa không đứng vững. Ảnh Tử nhẹ nhàng lau vết máu trên đoản kiếm, chậm rãi đi đến đứng phía sau Tư Đồ Ngạo Thiên.

Toàn bộ quá trình, trên mặt Ảnh Tử không chút biểu cảm thay đổi cũng không phát ra tiếng động, giống như một con khôi lỗi chỉ biết tuân lệnh.

Trần Phi cảm thấy thân thể dần lạnh đi, một kiếm này e rằng đã đâm xuyên tim hắn. Hồi sinh chân khí tuy đã vận hành nhanh chóng trong người nhưng hiệu quả lại không mấy rõ rệt, mà trên người Trần Phi lại không có Sinh mệnh dược thủy.

"Hắn là ai?" Trần Phi ôm vết thương hư nhược hỏi.

"Thôi được, cứ để ngươi chết mà hiểu rõ một chút vậy." Tư Đồ Ngạo Thiên cười ha ha nói: "Là thành chủ Thiên Quang Thành, không những phải đối mặt với những kẻ trong Thiên Quang Thành nhòm ngó vị trí của ta, mà còn phải đối phó với các thành trì khác. Cho nên bên cạnh ta tự nhiên phải có một lực lượng mà người ngoài không thấy được, lực lượng này chính là hắn, cũng chính là Ảnh Tử. Ngươi vừa rồi không cảm giác được khí tức của Ảnh Tử là rất bình thường, bởi vì nghề nghiệp của Ảnh Tử là Ảnh tử thứ khách, tuy công kích không mạnh, phòng ngự không cao, nhưng lại có thể che giấu khí tức trên cơ thể. Đừng nói là ngươi, ngay cả Tử Phong cùng Tứ Hoàng cũng không cảm giác được."

"Ảnh tử thứ khách..." Trần Phi nhếch miệng cười khổ, không ngờ lại còn có nghề nghiệp biến thái như vậy. Đây quả thực là vương giả trong ám sát a!

"Có thể đứng vững nhiều năm mà vẫn còn sống, ta quả là nhờ vào Ảnh Tử, ngay cả Tử Phong lúc trước cũng từng chịu thiệt trong tay Ảnh Tử. Chỉ là hắn tưởng Ảnh Tử đã chết rồi, nên mới không nói cho ngươi đấy thôi." Tư Đồ Ngạo Thiên đắc ý cười ha ha nói: "Ta biết ngươi có kỹ năng trị thương, nhưng ta sẽ không cho ngươi cơ hội đó đâu."

Dứt lời, Tư Đồ Ngạo Thiên liền đi về phía Trần Phi. Lúc này Trần Phi tuy vẫn luôn thúc đẩy Hồi sinh chân khí trị thương, nhưng thương thế quá nghiêm trọng, nhất thời nửa khắc căn bản không thể khỏi, nhìn Tư Đồ Ngạo Thiên lại gần mà không còn sức chiến đấu.

Vũ khí của Tư Đồ Ngạo Thiên tuy đã bị Trần Phi đoạt mất, nhưng không có nghĩa là hắn không còn thủ đoạn tấn công. Ngay khi còn cách Trần Phi chừng ba bốn bước, Tư Đồ Ngạo Thiên chợt vung tay, một đạo hư quang nhắm thẳng tới Trần Phi.

Khoảng cách gần như vậy, tốc độ nhanh như vậy. Hầu như trong nháy mắt đã tới trước mặt, Trần Phi tuy đã làm ra động tác tránh né, nhưng vì bị thương nên tốc độ giảm sút nghiêm trọng, xem ra sắp không tránh nổi rồi.

"Thôn trưởng..." Đóa Đóa và những người khác ở phía xa thấy tình huống như vậy, từng người đều nóng lòng như lửa đốt, gào thét muốn xông qua cứu Trần Phi, nhưng binh lính Thiên Quang Thành quá đông căn bản giết không hết, dù liều mạng toàn lực vẫn không thể tiến lên một phân.

Chính Trần Phi trong lòng cũng cảm thấy không tránh được, chuẩn bị gồng mình chịu đòn này, còn việc có sống sót được hay không thì xem ý trời.

"Không..." Chứng kiến thân thể Trần Phi ngã xuống, Đóa Đóa gào thét điên cuồng một tiếng, cả người biến thành to lớn vô cùng, chiếc rìu trong tay nhẹ như không như một chiếc quạt giấy, lại như cuồng phong thôn phệ sinh mệnh của đám binh lính Thiên Quang Thành trước mắt.

Đóa Đóa hiển nhiên đã tiến vào trạng thái Cuồng chiến sĩ, hai mắt đỏ rực như thể có thể nhỏ ra máu, trông cực kỳ đáng sợ.

Giữa đám đông, Đóa Đóa giống như một mãnh thú cuồng bạo, thế mà không ai có thể cản nổi, nhờ thế sĩ khí cũng tiến thêm được vài phần.

"Tỉnh lại đi, người ta còn chưa chết, ngươi kích động làm gì." Giọng một người phụ nữ bỗng truyền vào tai Đóa Đóa, âm thanh như thiên lại khiến Đóa Đóa trong nháy mắt tỉnh lại từ cơn điên cuồng, ngẩng đầu nhìn lại thì phát hiện Trần Phi tuy ngã trên mặt đất nhưng dường như không bị thương, trước mặt hắn đang đứng một thiếu nữ mặc y phục xen lẫn đen trắng như đạo bào.

Đóa Đóa nhất thời sững sờ!

Không chỉ Đóa Đóa, có thể nói tất cả mọi người đều sững sờ trước thiếu nữ xuất hiện từ hư không này.

"Ngươi là ai?" Tư Đồ Ngạo Thiên nhíu mày, trong lòng có chút kinh ngạc, thiếu nữ trước mắt này thế mà lại có thể xuất hiện tại đây một cách thần không biết quỷ không hay, mà hắn lại chẳng hề hay biết. Kích vừa rồi của mình thế mà không biết đã bị nàng dùng thủ đoạn gì hóa giải. Nhìn bộ dạng thiếu nữ này cũng chỉ tầm mười bảy mười tám tuổi mà lại có bản lĩnh như vậy, nàng là ai? Quan hệ gì với Trần Phi?

Trần Phi ngồi bệt trên mặt đất, nhìn bóng hình xinh đẹp trước mắt cũng đầy nghi hoặc, người phụ nữ này là ai, sao lại đột nhiên đến giúp mình? Trong ấn tượng, Trần Phi không hề nhớ mình quen biết người phụ nữ như vậy!

Lúc này thiếu nữ mặc y phục đan xen đen trắng kia lên tiếng, cười đùa nói: "Nhìn bộ dạng các ngươi hình như đều rất muốn biết ta là ai, vậy ta nói cho các ngươi biết vậy, dỏng tai lên mà nghe cho kỹ, bổn cô nương họ Vũ tên Toàn."

"Vũ Toàn?"

Tư Đồ Ngạo Thiên nghĩ nửa ngày dường như cũng chưa từng nghe qua cái tên này, liếc nhìn Trần Phi, thấy biểu cảm của hắn dường như cũng không quen biết Vũ Toàn. Ngừng một chút, Tư Đồ Ngạo Thiên nói: "Vũ Toàn cô nương, Thiên Quang Thành ta hình như không có ân oán gì với cô, không biết cô ngang nhiên nhúng tay vào việc này có ý gì?"

"À, Thiên Quang Thành đương nhiên không có ân oán gì với ta, ta với bất kỳ ai cũng không có ân oán. Ta chỉ là nghe nói Thiên Quang Thành và Tiềm Long Thôn khai chiến thành nên hiếu kỳ muốn đến xem một chút thôi." Vũ Toàn cười đùa nói.

"Đã là như vậy, có thể phiền cô nương tránh sang một bên trước được không, đợi ta giải quyết xong chuyện trước mắt rồi sẽ đàm đạo với cô nương sau." Tư Đồ Ngạo Thiên khách khí nói.

Vũ Toàn lại lắc đầu: "Không được, ta không thể để hắn chết. Trận chiến thành lần này, hắn nhất định phải thắng!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:607
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.