Không bao lâu sau, Hồ Xảo Nhi và Vương Hiểu Manh đã tới, sau đó Thường Vũ Tâm cùng Mục Tuấn cũng tới ngay sát nút. Gặp được Trần Phi, mấy người đương nhiên là một hồi hàn huyên, đặc biệt là Thường Vũ Tâm cứ quấn lấy Trần Phi không rời, cậu ta vẫn không quên chuyện muốn Trần Phi giúp mình trở nên mạnh mẽ.
Trò chuyện không được mấy câu thì Cổ Thuần Đức đã tới. Trần Phi giới thiệu họ với nhau. Hồ Xảo Nhi và mọi người không ngờ vị giống ông chú trước mắt này lại chính là vị đại sư điêu khắc gỗ kia. Cổ Thuần Đức cũng không ngờ những người bạn này của Trần Phi lại đều là những nhân vật lợi hại, hạng người mà ở kinh thành chỉ cần dậm chân một cái là đất cũng phải rung chuyển.
Lúc này Vương Khởi Đông đã bận rộn gần xong xuôi. Tuy chỉ có một mình nhưng trước kia trong quán cơm đã sớm quen với việc bận rộn, dù sao công việc kinh doanh của quán tốt như vậy, cơ bản không có lúc nào ngơi nghỉ, so sánh ra thì bây giờ coi như nhẹ nhàng hơn nhiều rồi.
Đồ ăn làm xong, cả nhóm ăn uống, bầu không khí cũng khá hòa thuận. Tay nghề của Vương Khởi Đông tuy không sánh bằng Trần Phi nhưng cũng đã khá là tuyệt. Trong tiệc rượu, Thường Hân Hân nói với Cổ Thuần Đức về mẫu mã điêu khắc gỗ mình muốn, Cổ Thuần Đức đương nhiên không chút do dự liền đồng ý ngay.
Người khác đến cầu thì đương nhiên là thiên nan vạn nan chưa chắc đã thành, nhưng bạn của Trần Phi đến cầu thì tự nhiên chỉ là chuyện một câu nói. Huống chi quán cơm này còn là do Trần Phi mở, kỹ thuật điêu khắc gỗ của Trần Phi còn cao hơn mình, cậu ấy chịu để mình đến giúp đỡ chính là coi trọng mình, Cổ Thuần Đức sao lại từ chối cơ chứ.
Về việc tại sao Trần Phi không tự mình điêu khắc, Cổ Thuần Đức cũng không hỏi nhưng đại khái cũng đoán được vài phần. Dù sao quán cơm này cần chính là bộ mặt, kỹ thuật điêu khắc của Trần Phi tuy cao hơn mình nhưng cậu ấy quá khiêm tốn, hơn nữa cũng không muốn phát triển ngành điêu khắc này, bằng không thì e rằng danh tiếng đã sớm vượt xa mình rồi.
Bữa cơm này ăn đến tận tối muộn mới tan. Cổ Thuần Đức nói sau khi về sẽ bắt đầu điêu khắc, cố gắng hoàn thành trước khi khai trương rồi mang tới. Mục Tuấn có việc nên đi trước. Hồ Xảo Nhi tuy có lòng muốn ở lại cùng Trần Phi thêm một lát nhưng hôm nay cô vừa mới tới lại còn uống rượu, sợ là đã mệt rồi, thêm nữa Thường Hân Hân vẫn còn ở đó nên cũng không tiện ở lại, bèn đi cùng Vương Hiểu Manh.
Còn lại Thường Vũ Tâm cứ mặt dày mày dạn không chịu đi, thế là đi theo Trần Phi và Thường Hân Hân về biệt thự. Vương Khởi Đông thì khá khôn ngoan không làm bóng đèn, nên ở lại quán cơm. Dù sao bên này cái gì cũng có, cũng tiện. Thường Hân Hân có mời anh ấy về nhà ở, dù sao hôm nay mới tới, sao cũng không thể để anh ở quán cơm được, nhưng sau mấy lần chối từ, Vương Khởi Đông kiên quyết như vậy nên đành bỏ qua.
Về đến biệt thự, Thường Hân Hân lên lầu thay bộ quần áo chuẩn bị đi tắm, Trần Phi và Thường Vũ Tâm ngồi ở phòng khách dưới lầu uống trà tán gẫu.
"Lần này cậu trở về chắc không chỉ đơn thuần là chuyện quán cơm, phía Sách Phỉ Đức cậu định xử lý thế nào? Mấy ngày nay Sách Phỉ Đức vẫn luôn ở chỗ mẹ tôi, xung quanh trước sau đều là người mẹ tôi phái tới bảo vệ cậu ta, còn có quản gia nhà tôi là Thường Nhĩ, lần trước cậu chắc đã gặp rồi."
Trần Phi gật đầu, đối với Thường Nhĩ vẫn còn chút ấn tượng. Lần trước khi mình muốn giết Sách Phỉ Đức, chính người đó đột nhiên xuất hiện cứu mạng cậu ta, có thể chặn được đòn tấn công của mình, thân thủ cũng coi như không tệ. "Chuyện của Sách Phỉ Đức không vội. Vốn dĩ tôi đã nể mặt nhà họ Thường của các người mà định tha cho hắn rồi, nhưng hắn lại tự tìm cái chết, sau khi tôi về hắn còn phái người muốn giết tôi, cậu nói xem... tôi sẽ xử lý thế nào?"
Thường Vũ Tâm ngẩn người, không lên tiếng. Với tính cách của Trần Phi, Sách Phỉ Đức đã làm đến mức này thì còn có thể xử lý thế nào nữa? Lần trước nếu không phải Thường Nhĩ ra tay, e là hắn đã chết rồi, lần này Trần Phi còn có thể tha cho hắn thì mới lạ. Dù nói Thường Vũ Tâm cũng chẳng ưa gì Sách Phỉ Đức này, nhưng thân phận của Sách Phỉ Đức dù sao cũng khiến Thường Vũ Tâm có chút kiêng dè, cậu ta cũng chỉ có thể khâm phục Trần Phi có cái gan này.
"Chuyện lần trước nói khi nào thì giúp tôi đây?" Thường Vũ Tâm bỏ qua chủ đề này, lái sang chuyện đã thỏa thuận trước đó với Trần Phi là giúp mình trở nên mạnh mẽ.
Trần Phi hơi đau đầu, nhìn dáng vẻ này của Thường Vũ Tâm, nếu mình không giúp cậu ta đạt được tâm nguyện này e là sẽ cứ quấn lấy không buông. Nếu là một mỹ nữ thì Trần Phi đương nhiên vui vẻ khi bị quấn lấy, nhưng bị một thằng đàn ông to xác như Thường Vũ Tâm quấn lấy thì cảm giác quá mức kỳ quái.
"Cậu chờ một chút." Trần Phi nói một câu rồi nhắm mắt lại. Thường Vũ Tâm ở bên cạnh có chút sốt ruột chờ đợi, cũng không biết rốt cuộc Trần Phi muốn mình chờ bao lâu.
Trần Phi lúc này nhắm mắt là để đăng nhập trò chơi. Thường Vũ Tâm không giống Lãnh Sâm vốn dĩ đã có năng lực nên muốn nâng cao thì dễ dàng hơn nhiều. Vì vậy muốn giúp Thường Vũ Tâm, ý tưởng của Trần Phi là để cậu ta học kỹ năng. Tuy không biết đưa sách kỹ năng cho cậu ta liệu có thể học như trong trò chơi hay không, nhưng ít nhất có thể thử một chút. Trong bọc đồ không có sẵn sách kỹ năng, cho nên Trần Phi đành phải đăng nhập trò chơi kiếm một cuốn sách kỹ năng ra trước.
Sau khi đăng nhập trò chơi, cậu trực tiếp tới tiệm tạp hóa tìm Bạch lão bá. Ở chỗ ông ấy chắc hẳn có loại sách kỹ năng phổ thông hơn. Đến đó hỏi một câu, đúng là có một cuốn "Trung cấp kiếm pháp", Trần Phi lấy luôn, sau đó dùng Giám định thuật giám định cuốn trung cấp kiếm pháp này, rồi thoát khỏi trò chơi.
Mở mắt ra, nhìn thần sắc mong chờ của Thường Vũ Tâm, Trần Phi mỉm cười nói: "Tôi có cuốn sách kỹ năng này, cậu thử xem có học được không."
"Sách kỹ năng?" Thường Vũ Tâm hơi ngơ ngác nhìn Trần Phi cầm một cuốn sách kỹ năng đưa cho mình. Thường Vũ Tâm nhận lấy nhìn xem: "Trung cấp kiếm pháp? Cái này... tôi phải học thế nào đây? Chẳng lẽ giống như bí kíp võ công trên tivi bắt tôi tìm chỗ bế quan tu luyện?"
"Cậu đặt tay lên sách, rồi trong lòng nghĩ đến ý niệm học kỹ năng thử xem." Trần Phi cũng không biết cuốn sách kỹ năng này đem ra hiện thực còn hữu dụng hay không, nhưng trang bị các thứ mang ra đều có hiệu quả, nghĩ tới chắc cũng được. Về phương pháp học, trong trò chơi chính là học như thế, ai biết được ở hiện thực là kiểu học gì, chỉ có thể thử mới biết được.
Thường Vũ Tâm nghe Trần Phi nói vậy cảm thấy có chút không đáng tin, nhưng vẫn bán tín bán nghi thử một chút. Cậu đặt tay lên sách kỹ năng, nhắm mắt lại trong lòng nghĩ đến việc học kỹ năng. Vừa nghĩ được vài lần liền cảm thấy như có thứ gì đó tràn vào cơ thể mình.
Mở mắt ra nhìn, cuốn sách kỹ năng trên tay đã biến mất không dấu vết.
"Sách đâu rồi?" Thường Vũ Tâm ngơ ngác hỏi.
"Cậu đã học xong rồi." Trần Phi thấy sách kỹ năng hóa thành ánh sáng biến mất tràn vào cơ thể Thường Vũ Tâm thì biết phương pháp học giống hệt trong trò chơi. Trần Phi lấy ra từ trong bọc đồ thanh kiếm đánh rơi được ở di chỉ địa cũ vài hôm trước đưa cho Thường Vũ Tâm: "Múa vài đường cho tôi xem."
"Cậu... cậu lấy thanh kiếm từ đâu ra vậy?" Nhìn thanh trường kiếm màu đồng cổ trong tay Trần Phi, Thường Vũ Tâm nhất thời ngây người.
Trước đó sách kỹ năng là đột nhiên xuất hiện, tuy nhiên đã từng chứng kiến thủ đoạn biến ảo như ảo thuật này của Trần Phi nên Thường Vũ Tâm cũng không quá kinh ngạc. Nhưng thanh kiếm này dài như vậy, lớn như vậy, căn bản là không thể giấu được.