Trong bóng tối, theo hướng Trần Tiêu Trúc vừa chỉ, quả thực có một cái bóng mờ mờ ảo ảo. Nếu nhìn kỹ, hình như còn có thể cảm giác được cái bóng này đang lay động. Trong rạp chiếu phim tối tăm như thế này, lại đang xem phim kinh dị, đột nhiên phát hiện ra thứ này quả thực khiến người ta sợ hãi, đặc biệt là đối với Trần Tiêu Trúc.
Chẳng trách cô ấy lại sợ hãi đến mức ngồi lên người mình.
Nhìn Trần Tiêu Trúc căng thẳng sợ hãi còn nắm chặt tay mình, Trần Phi rất đê tiện mà tận hưởng cảm giác mềm mại như không xương kia một chút, lúc này mới cười nói: "Đừng sợ, đó chỉ là một cái túi nilon thôi, có lẽ lúc tan rạp trước đó nhân viên quên dọn dẹp."
"Túi nilon?" Trần Tiêu Trúc có chút nghi hoặc, nhìn dáng vẻ hình như vẫn chưa quá tin tưởng. Trần Phi lúc này lấy điện thoại ra chiếu về phía đó. Dưới ánh sáng của điện thoại, thứ kia cuối cùng đã hiện nguyên hình, đúng là một cái túi nilon. Trần Tiêu Trúc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó mặt đỏ bừng lên, rõ ràng là vì hành động vừa rồi của mình mà cảm thấy có chút xấu hổ.
Trần Phi cũng không thừa cơ nói gì, chỉ kéo cô ngồi xuống. Sau khi ngồi xuống, tay Trần Phi không hề buông ra mà vẫn nắm chặt lấy. Trần Tiêu Trúc cũng không nói gì, cũng không có ý định vùng ra, trong lòng thấp thỏm không yên một hồi lâu mới bình tĩnh lại được.
Cũng lạ, lúc này xem lại phim kinh dị dường như lại không thấy đáng sợ đến thế nữa. Nhìn lại thấy thực ra cũng chẳng kinh dị lắm, diễn viên diễn hơi giả, tình tiết thì đoán cũng đoán ra được, tuy nhạc nền hơi dọa người nhưng vì được Trần Phi nắm tay nên cũng không thấy quá sợ hãi.
Không biết từ lúc nào Trần Tiêu Trúc đã xem đến mê mẩn, mãi cho đến khi kết thúc mới thở dài một hơi nói: "Cũng không hay lắm nhỉ."
"Có phim hay nhưng sợ em không dám xem. Sau này nếu em muốn xem thì anh lại bồi em. Tan rạp rồi, chúng ta đi thôi." Trần Phi cười cười, kéo Trần Tiêu Trúc đi ra ngoài.
Sau khi ra ngoài, tay Trần Phi vẫn không buông ra, Trần Tiêu Trúc dường như cũng quên mất việc này, hai người cứ thế tay trong tay như tình nhân bước ra ngoài. Còn chuyện cá cược gì đó, sớm đã quên sạch ra sau đầu. Trần Phi trong lòng không nhịn được mà thầm cười. Trước đó Trần Tiêu Trúc còn nói cách những gã đưa con gái đi xem phim kinh dị để khiến con gái sà vào lòng là ấu trĩ, nhưng không ngờ chính mình lại đã như vậy rồi.
"Tìm chỗ nào uống chút gì đó nghỉ ngơi một chút không?" Ra khỏi rạp chiếu phim, Trần Phi hỏi Trần Tiêu Trúc.
Trần Tiêu Trúc trong lòng bỗng chốc thắt lại, anh ấy... anh ấy sẽ không phải muốn làm chuyện đó chứ? Việc này... việc này tiến triển quá nhanh rồi. Không được, tuyệt đối không được. Trần Tiêu Trúc vội vàng lắc đầu nói: "Em... em lát nữa còn có việc, hơn nữa bây giờ cũng muộn rồi, thôi vậy, để lần sau... lần sau đi."
Trần Tiêu Trúc từ chối nhưng vẫn sợ Trần Phi không vui, nên mới đẩy sang lần sau, khi đó chọn ban ngày, anh ấy... anh ấy chắc không thể to gan đến thế chứ?
"Được, vậy anh đưa em về." Trần Phi cũng không cưỡng ép, chuyện tình cảm cứ thuận theo tự nhiên là tốt nhất, tránh để người ta nghĩ mình có mục đích gì.
Lái xe đưa Trần Tiêu Trúc về Tĩnh Tâm Trai, sau khi xuống xe Trần Tiêu Trúc do dự nói: "Hôm nay cảm ơn anh."
"Anh mới là người phải cảm ơn em đã nể mặt đi cùng anh chứ, anh rất sợ em từ chối đấy." Trần Phi cười hề hề.
"Vậy em đi đây, nếu có thời gian thì anh ghé thăm ông nhiều hơn. Còn nữa, nếu có thời gian thì anh đi một chuyến đến trường lấy bằng tốt nghiệp đi, dù sao nhìn dáng vẻ của anh cũng không có thời gian đi học rồi, muốn lấy bằng tốt nghiệp cũng dễ thôi." Trần Tiêu Trúc nói.
Trần Phi suy nghĩ một chút rồi gật đầu nói: "Được, vậy ngày mai anh sẽ đi. Nhưng mà em gấp gáp bắt anh tốt nghiệp như vậy, có phải vì sợ anh là học sinh của em nên em ngại không muốn ở bên anh không?"
"Đang muốn ăn đòn hả, ai muốn ở bên anh chứ! Em chỉ là nghĩ anh cứ chờ tốt nghiệp như thế, đến lúc đó nhỡ không có thời gian tới lấy thì lại phiền phức, chi bằng lấy bằng tốt nghiệp trước đi." Trần Tiêu Trúc lập tức đỏ mặt giả vờ tức giận nói, nhưng trong lòng lại không tranh khí mà đập liên hồi.
Bởi vì trong một khoảnh khắc vừa rồi, cô thực sự có ý nghĩ đó.
Chỉ là không ngờ Trần Phi lại đáng ghét thế, liếc mắt cái đã nhìn thấu lại còn nói ra, thật là tức chết người.
"Hi hi, thực ra thứ như thân phận thật sự không có ảnh hưởng gì lớn đâu, tục ngữ có câu: Lưỡng tình tương duyệt, khởi tại triêu triêu mộ mộ." Trần Phi hắc hắc nói.
"Cái gì loạn thất bát tao thế, liên quan gì đến sớm sớm chiều chiều chứ?" Trần Tiêu Trúc choáng váng nói.
"Tất nhiên là có liên quan rồi, em nghĩ đến cả sớm sớm chiều chiều còn có thể không để tâm, thì thân phận tính là gì, em nói đúng không?" Trần Phi giải thích, sau đó cười nói: "Nhưng vì em muốn anh đi làm thủ tục tốt nghiệp thì anh sẽ đi, sáng mai anh trực tiếp đến trường, có cần anh qua đón em không?"
"Không cần đâu, em tự đi là được rồi." Trần Tiêu Trúc vội vàng nói.
"Được, vậy mai gặp ở trường nhé." Trần Phi vẫy vẫy tay, Trần Tiêu Trúc đáp một tiếng rồi xoay người đi vào. Lúc này Trần Phi mới lái xe rời đi.
Vừa lái xe, Trần Phi vừa nghĩ đến Trần Tiêu Trúc. Sau khi tiếp xúc tối nay, quan hệ hai người đã thân thiết hơn không ít, nhưng có thể thấy Trần Tiêu Trúc vẫn còn chút chưa cởi mở, có lẽ là do vẫn chưa hạ quyết tâm hoặc là vì lý do thân phận.
Tuy nhiên chuyện tình cảm không phải ngày một ngày hai, Trần Phi cũng không vội.
Ngay lúc này điện thoại reo, Trần Phi lấy ra xem thì là Lý Phong gọi tới. Sau khi bắt máy liền tùy ý hỏi: "Thế nào, tìm được người chưa?"
"Mày là đại ca của thằng nhãi này? Thằng nhãi này hiện đang trong tay tao, nếu mày không muốn nó chết thì qua đây chuộc người." Trong điện thoại truyền ra một giọng nói xa lạ. Trần Phi sững người một chút, đạp phanh xe, trầm giọng hỏi: "Mày là ai, Lý Phong đâu?"
"Mày không biết tao là ai mà dám sai người tới địa bàn của tao quậy phá, thằng nhãi mày cũng ngông quá nhỉ. Nghe cho kỹ đây, tao tên Trình Hùng, Trung tâm tắm rửa Bảo Lệ là địa bàn của tao." Người bên kia điện thoại hình như có chút tức giận, ác độc nói.
"Đừng đụng vào người của tao, tao đến ngay." Trần Phi nói một tiếng rồi cúp điện thoại, sau đó quay đầu xe lao thẳng đến Trung tâm tắm rửa Bảo Lệ.
"Chết tiệt, Lý Phong đến Trung tâm tắm rửa Bảo Lệ tìm Trần Giai Nghị, sao lại bị cái tên Trình Hùng gì đó bắt được? Cái tên Trình Hùng nghe hơi quen, hình như là một tên tay đấm rất ngầu của Đông Ưng Bang. Trần Giai Nghị có quan hệ với Đông Ưng Bang?" Trần Phi vừa suy nghĩ vừa dùng tốc độ nhanh nhất đến Trung tâm tắm rửa Bảo Lệ.
Trên đường đi, đèn đỏ gì đó Trần Phi căn bản chẳng thèm để ý. Khoảng mười mấy phút sau đã đến cửa Trung tâm tắm rửa Bảo Lệ.
Đỗ xe ở bên cạnh, Trần Phi trực tiếp đi tới.
Lúc này ở cửa trung tâm tắm rửa có hai người trông như dân trông bãi đứng đó. Thấy Trần Phi hùng hổ đi tới liền chặn hắn lại hỏi: "Mày đến tìm người à?"
"Bảo Trình Hùng, ông đây đến lấy mạng chó của nó đây." Trần Phi hừ một tiếng, tự nhiên bước vào trong.