Sau hồi ân ái mặn nồng, hai người mới chậm rãi tách ra. Sự bùng nổ khoái cảm tột độ khiến khuôn mặt Tống Nhã ửng hồng, lồng ngực không ngừng phập phồng thở dốc, trông vô cùng thỏa mãn. Tuy nói ban đầu là Trần Phi chủ động, nhưng về sau đã chẳng còn phân biệt được ai chủ ai bị động nữa, cả hai cùng đắm chìm trong sự mỹ diệu ấy mà tận hưởng.
Nhìn Tống Nhã đang tựa bên mình, Trần Phi thỏa mãn lấy thuốc lá ra định châm lửa. Tống Nhã lại xoay người nằm đè lên người hắn, cầm bật lửa giúp hắn châm thuốc. Trần Phi khoác tay lên vai nàng, cười nói: "Vừa rồi còn hung dữ như mãnh hổ, giờ lại ngoan ngoãn hơn cả mèo con. Xem ra dù là loài vật gì, chỉ cần cho ăn no là đều trở nên ôn thuận."
"Nếu anh thích kiểu bạo liệt thì cũng được, em tuyệt đối thỏa mãn cái sở thích này của anh." Tống Nhã lườm Trần Phi một cái rồi xoay người xuống khỏi người hắn. "Em đi tắm đây."
"Đi đi, ra ngoài rồi anh có chuyện muốn nói với em." Trần Phi cười nói.
Tống Nhã gật đầu, cứ thế quang vinh lõa thể bước ra khỏi phòng. Nhìn bóng lưng với vóc dáng tuyệt mỹ của nàng, Trần Phi thật sự có xúc động muốn tiếp tục lăn lộn thêm lần nữa.
Tranh thủ lúc Tống Nhã tắm rửa, Trần Phi gọi cho Hạ Vũ hỏi tình hình điều tra thế nào. Hạ Vũ thông báo kết quả cho Trần Phi, đồng thời thuật lại phân tích của Lưu Thành Phong. Đồng thời cho biết bọn họ đang truy tra xem rốt cuộc là kẻ nào gây ra, dự kiến sẽ sớm có kết quả.
Vốn dĩ Trần Phi định tự mình đi điều tra chuyện này, nhưng đã có Hạ Vũ và bọn họ nhúng tay vào thì cứ để họ làm. Với mạng lưới quan hệ của bọn họ, điều tra có lẽ sẽ thuận lợi hơn. Tuy nhiên, Trần Phi cũng không ngồi yên. Sau khi gác máy, hắn gọi cho Âu Dương Hỏa Vũ, kể sơ lược sự việc bên này để Âu Dương Hỏa Vũ cũng cùng điều tra xem sao.
Sau đó tán gẫu vài câu rồi hắn mới gác điện thoại.
Chẳng bao lâu sau Tống Nhã đã tắm xong bước ra, quấn khăn tắm vừa lau tóc vừa nói: "Vừa rồi chẳng phải anh nói có chuyện muốn nói với em sao? Chuyện gì, nói đi."
"Về chuyện Hào Tử, trước khi đến tìm em, anh vừa từ nhà cậu ta về." Trần Phi mỉm cười, giọng điệu nhẹ nhàng như không: "Hào Tử mấy hôm trước gặp chút chuyện, bị thương nhẹ. Nhưng em đừng lo, có anh ở đây thì vết thương này không đáng ngại, tiện thể anh còn giúp cậu ta chỉnh dung, dưỡng da một chút. Sở dĩ Hào Tử không liên lạc với em là do anh không cho phép, sợ em biết chuyện sẽ lo lắng."
"Đồng Hạo gặp chuyện? Rốt cuộc là sao, thương tích có nghiêm trọng không? Em bảo sao mấy hôm nay cậu ta cứ trốn tránh mình, em bảo qua thăm thì cậu ta lại nói không có nhà. Cái tên Đồng Hạo này, vậy mà dám hợp tác với anh giấu em." Tống Nhã nghe xong khí não hỏi, nhưng cũng không quá hoảng loạn. Dù sao Trần Phi đã nói thế nghĩa là khẳng định không có việc gì lớn, nếu không bọn họ sợ rằng sẽ giấu mãi.
"Anh là biểu tỷ phu của cậu ta, đương nhiên phải đứng về phía anh rồi." Trần Phi cười hì hì: "Thương thế của Đồng Hạo đã không còn đáng ngại, chuyện này anh đang điều tra. Nếu anh đoán không lầm thì hẳn là liên quan đến Lưu Mỹ Thụy, có lẽ là tình địch báo thù loại này. Em yên tâm đi, chuyện này anh sẽ xử lý."
"Nếu tìm được người thì báo cho em một tiếng, dám hại biểu đệ của em, em sẽ không tha cho hắn." Tống Nhã nghiến răng nói.
"Được rồi, mặc quần áo vào rồi đi thăm Hào Tử đã." Bản chất của Tống Nhã vốn có khí thế không thua đấng mày râu, thậm chí có thể nói là căm thù cái ác. Nếu không thì có lẽ Tống Nhã đã chẳng chọn làm cảnh sát giao thông.
Sau khi Tống Nhã và Trần Phi mặc xong quần áo liền tới chỗ Lý Đồng Hạo. Đến nơi, Tống Nhã đương nhiên không tránh khỏi một trận trách mắng Lý Đồng Hạo, còn cậu ta chỉ biết cười ngây ngô chứ không hề phản bác. Mặc dù Trần Phi đã nói không có gì đáng ngại, nhưng thấy Lý Đồng Hạo bị thương thành dạng này, Tống Nhã vẫn không khỏi phẫn nộ, ân cần hỏi han vết thương thế nào.
Ở lại chỗ Lý Đồng Hạo một lát cùng Tống Nhã, Trần Phi liền rời đi. Tống Nhã lo lắng Lý Đồng Hạo ở đây còn gặp nguy hiểm nên tạm thời ở lại đây vài ngày, đợi Trần Phi giải quyết xong chuyện mới đi. Sau khi ra ngoài, Trần Phi ghé qua nhà hàng, xác nhận Bình tỷ ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi chứ không đến nhà hàng bận rộn.
Đến nhà hàng lại phát hiện Bình tỷ đang ở đây, hắn biết ngay Bình tỷ tuyệt đối không phải người chịu ngồi yên, quả nhiên đoán đúng. Trần Phi trách móc vài câu, sau đó giúp Bình tỷ dùng Hồi Sinh Chân Khí điều dưỡng cơ thể. Đã không chịu nghe lời mình thì làm sao cũng phải đảm bảo Bình tỷ sẽ không ngất xỉu lần nữa mới được.
Lúc Trần Phi trở về biệt thự đã gần tối. Nghỉ ngơi một chút rồi giúp Dương Quỳnh châm cứu trị bệnh, đợi khi bận rộn xong xuôi, Trần Phi mới được rảnh tay về phòng nghỉ ngơi. Nằm trên giường, Trần Phi tiến vào game!
Sự phá hoại trong thôn không quá nghiêm trọng, cộng thêm dân làng đông đảo, chung sức đồng lòng nên lúc này đã khôi phục gần như cũ. Nhìn ngôi làng khôi phục lại sự náo nhiệt như xưa, Trần Phi từ nội tâm cảm thấy vui vẻ. Phượng tẩu và Khánh tẩu đều đã ngủ, Trần Phi cũng không làm phiền. Hắn bước ra khỏi viện, nhìn những vì sao lấp lánh trên đỉnh đầu, đột nhiên quay đầu nói: "Sao cô vẫn chưa ngủ?"
"Không ngủ được." Trên mái nhà sau lưng Trần Phi truyền đến giọng nói của Tử Phong, âm thanh tuy bình thản nhưng Trần Phi lại nghe ra một chút đắng chát trong đó.
Trần Phi xoay người, nhảy vọt lên mái nhà, ngồi xuống bên cạnh Tử Phong. Nhìn dáng vẻ ưu tư của Tử Phong, Trần Phi ngồi cạnh nàng, cười trêu chọc: "Nửa đêm không ngủ lại ngồi trên mái nhà bày ra vẻ ưu tư, tình huống này đa phần đều là vì phụ nữ, vì Vũ Toàn?"
Tử Phong không nói gì.
Trần Phi cười hì hì, tự nói: "Thật ra tôi rất tò mò mối quan hệ giữa cô và Vũ Toàn rốt cuộc là thế nào. Vũ Toàn là Âm Dương Sư, nghề nghiệp thần bí đặc thù như vậy quả thật hiếm thấy, thực lực lại mạnh mẽ đến mức cả Tư Đồ Ngạo Thiên cũng bó tay. Cô ấy đột nhiên đến giúp tôi, mối quan hệ giữa hai người chắc chắn không tầm thường, chỉ là tại sao cô luôn trốn tránh cô ấy? Hai người rốt cuộc có quan hệ gì?"
"Thật ra tôi quen biết Vũ Toàn từ rất lâu rồi, lúc đó tôi vẫn chưa là Tứ Hoàng, chỉ là Siêu Tân Tinh. Thần Điện Sơn là nơi tất cả mọi người đều mơ ước muốn đến, nghe nói trong Thần Điện Sơn có thể đáp ứng bất cứ yêu cầu nào của bất cứ ai, đủ loại trân bảo đồ tốt đều có. Lúc đó tôi tưởng thực lực mình đã coi như không tệ, tuổi trẻ khinh cuồng muốn khiêu chiến Thần Điện Sơn, kết quả đến nơi mới biết sức mạnh của mình nhỏ bé biết bao. Thần Điện Sơn... đó là nơi chôn vùi thần linh, sao phàm nhân như tôi có thể khiêu chiến? Khi đó tôi tưởng mình đã chết chắc, không ngờ lại gặp được Vũ Toàn. Vũ Toàn là Âm Dương Sư, có thể tự do ra vào Thần Điện Sơn, nên tôi mới có thể sống sót."
Tử Phong chậm rãi nói, biểu cảm trên mặt biến đổi theo lời kể. Sự sợ hãi phát ra từ nội tâm, sự ngưỡng vọng đối với Thần Điện Sơn, đây là lần đầu tiên Trần Phi nhìn thấy Tử Phong như thế này.
Thần Điện Sơn, ngươi rốt cuộc là sự tồn tại thế nào vậy!
Hôm qua có việc nên không thể đăng chương bù, hôm nay tiếp tục.