Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1345 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 643
Mục đích của Trần Phi

❊ ❊ ❊

Đây là một xu thế hiện nay, cho nên về cơ bản rất ít cô gái sợ xem phim kinh dị. Thế nhưng Trần Tiêu Trúc lại là ngoại lệ. Thuở nhỏ, Trần Tiêu Trúc từng xem một bộ phim kinh dị để lại bóng ma tâm lý cho cô. Bây giờ tuy đã không nhớ rõ tên bộ phim đó là gì, thậm chí tình tiết cũng mơ hồ quên sạch, nhưng nỗi sợ hãi này vẫn còn lưu lại nơi đáy lòng.

Có thể nói, kể từ sau lần đó, cô chưa từng xem phim kinh dị thêm lần nào nữa.

Thế nhưng cô không muốn Trần Phi biết điểm này nên không hề biểu lộ chút ý sợ hãi nào, chỉ hy vọng có thể lái sang chủ đề khác, nhưng không ngờ Trần Phi lại âm sai dương thác mà khăng khăng muốn xem phim kinh dị. Dù câu nói lúc nãy: "Bất kể xem gì, dù sao đi cùng anh là được rồi." khiến Trần Tiêu Trúc cảm thấy hơi vui một chút, nhưng nhắc tới việc xem phim kinh dị, cô vẫn có chút do dự.

"Sao thế? Chẳng lẽ em sợ xem phim kinh dị à?" Thấy Trần Tiêu Trúc có chút do dự, Trần Phi thầm cười trong lòng, nhưng vẻ ngoài lại giả vờ ngạc nhiên nghi hoặc hỏi.

Nhìn bộ dạng này của anh, Trần Tiêu Trúc thầm nghiến răng, hừ giọng nói: "Ai bảo tôi sợ xem phim kinh dị chứ? Tôi chỉ là cảm thấy nhàm chán mà thôi. Đã muốn xem thì xem thôi." Hừ, đến lúc đó mình cứ nhẫn nhịn không nhìn, nghĩ cách phân tán sự chú ý là được, dù sao không thể để anh xem thường mình.

Thấy Trần Tiêu Trúc mắc câu, Trần Phi thầm cười trong lòng. Thật ra, hắn quả thật có chút ý tứ với Trần Tiêu Trúc. Dung mạo và vóc dáng của Trần Tiêu Trúc đều là hàng thượng thừa, qua mấy lần tiếp xúc thì tính cách cũng rất đáng mến, quan trọng nhất là cảm giác đó rất tuyệt. Chỉ là vì vướng bận bên cạnh mình không chỉ có một người phụ nữ, Trần Phi sợ làm lỡ dở Trần Tiêu Trúc. Dù sao thì Trần Tiêu Trúc cũng không như Âu Dương Hỏa Vũ và Thường Hân Hân, không hề tỏ thái độ rõ ràng là không để tâm, nên Trần Phi mới dám yên tâm bạo dạn đầu tư tình cảm. Mặc dù chuyện tình cảm là tự nguyện, nhưng nếu đối phương chưa bày tỏ ý tứ này thì hà tất phải kéo người ta xuống nước? Đến lúc đó nếu hối hận, mình là tiếp tục kiên trì giữ lại hay để cô ấy rời đi?

Dù là lựa chọn nào, cũng đều không mấy vui vẻ.

Nhưng hiện giờ, đã thấy Trần lão gia tử bày tỏ sự ủng hộ, cũng đã nói Trần Tiêu Trúc thích mình, nên Trần Phi mới định tranh thủ thử một phen, xem Trần Tiêu Trúc rốt cuộc có tâm tư này hay không. Nếu có thì tất nhiên là tốt nhất, còn không thì sau này mình cũng đừng tới làm phiền cô ấy nữa.

Trần Phi cười mua hai chiếc vé chiếu phim sớm nhất, mười phút sau phim bắt đầu. Tất nhiên, đó là phim kinh dị, phim trong nước sản xuất. Phim kinh dị trong nước tiếng tăm vốn không tốt, cơ bản đều là kiểu hù dọa người xem. Nhưng một là phim sớm nhất chỉ có cái này, hai là cũng vừa vặn có thể kiểm tra xem Trần Tiêu Trúc sợ phim kinh dị đến mức nào.

Mua vé xong, Trần Phi tiện thể mua thêm cô ca, bỏng ngô và những thứ thiết yếu khi xem phim, sau đó cùng Trần Tiêu Trúc vào rạp.

Vì lúc này không phải mùa cao điểm nên cơ bản đều chiếu ở các phòng chiếu nhỏ khoảng bảy tám mươi người. Sau khi vào mới phát hiện số người xem bộ phim này không nhiều, tính cả bọn họ cũng chỉ có năm sáu người. Mặc dù phòng chiếu không lớn nhưng chừng ấy người lại khiến không gian trở nên rất trống trải.

"Chúng ta ngồi phía sau đi." Trần Tiêu Trúc nói một câu, cũng không đợi Trần Phi trả lời, tự ý ngồi xuống hàng ghế cuối cùng. Khoảng cách này trừ phi thị lực cực tốt, bằng không nhìn sẽ hơi vất vả. Thị lực của Trần Tiêu Trúc lại không tốt lắm, rõ ràng là như vậy thì không nhìn rõ, tự nhiên sẽ không thấy quá sợ hãi.

Tâm tư của Trần Tiêu Trúc, Trần Phi tất nhiên nhìn ra nhưng cũng không nói gì, hai người ngồi xuống góc hàng ghế cuối cùng.

Ngồi xuống xong, Trần Tiêu Trúc cứ nhìn đông nhìn tây, rõ ràng là có chút khẩn trương. Bỗng nhiên, xung quanh chìm vào bóng tối, màn hình bắt đầu chiếu phim. Ngay khoảnh khắc tối om lại, cơ thể Trần Tiêu Trúc rõ ràng run lên một cái. Tuy xung quanh khá tối, biên độ cử động nhỏ, nhưng Trần Phi vẫn phát hiện ra.

"Xem ra cô ấy thật sự rất sợ, phim còn chưa bắt đầu chiếu mà đã bắt đầu căng thẳng rồi." Trần Phi thầm lẩm bẩm trong lòng, lúc này trên màn hình đã bắt đầu vào nội dung chính.

Trần Phi xem một lúc liền cảm thấy nhạt nhẽo vô vị. Phim chiếu đã lâu mà chẳng thấy có gì hấp dẫn, ngoài thứ âm nhạc đệm lúc thì hét to lúc thì u ám ra, hoàn toàn không có điểm nào đáng để người ta thấy sợ. Bĩu môi, Trần Phi liếc nhìn Trần Tiêu Trúc, phát hiện biểu cảm lúc này của cô rất thú vị.

Hoàn toàn là kiểu sợ hãi nhưng lại nhịn không được muốn xem, biểu cảm do do dự dự.

Bỗng nhiên Trần Tiêu Trúc giật mình run lên một cái, quay đầu nhìn Trần Phi: "Anh làm gì vậy?"

Trần Phi cười hì hì, tay nắm lấy bàn tay trắng nõn thon dài của Trần Tiêu Trúc nói: "Sao lòng bàn tay em lại đổ mồ hôi rồi, em sẽ không phải là đang sợ đấy chứ?"

"Anh mới sợ ấy, tôi là đang phấn khích. Đừng quên vụ cá cược của chúng ta, anh thua chắc rồi." Giọng Trần Tiêu Trúc có chút run rẩy, nhưng vẫn biện bạch.

Trong rạp phim, ngoài hai người họ ra chỉ còn bốn người khác, hai nam hai nữ, ước chừng đều là tình nhân, dù không phải cũng có ý tứ đó. Tuy họ ngồi khá xa và trong bóng tối nhưng Trần Phi vẫn nhìn rõ, trong đó có một đôi rõ ràng đã xác định quan hệ, đang âu yếm ngồi xem. Đôi còn lại thì không có cử chỉ thân mật gì, trông có vẻ đang xem rất chăm chú.

Có khi mình thật sự phải thua rồi!

Nhưng Trần Phi căn bản không hề để ý, dù sao cũng chỉ là hứng lên nhất thời, mục đích chỉ là để Trần Tiêu Trúc đi xem phim kinh dị mà thôi. Hơn nữa trước đó cũng không nói tiền cược là gì, có thể nói vụ cá cược này đánh hay không đánh cũng chẳng khác biệt gì.

Trần Tiêu Trúc thấy Trần Phi không nói gì cũng không biết hắn đang nghĩ gì, thế nhưng tay hắn vẫn luôn nắm lấy tay cô. Sự rộng rãi mạnh mẽ khiến Trần Tiêu Trúc cảm thấy vô cùng an tâm, nỗi sợ hãi lúc trước dường như vì bàn tay Trần Phi đang nắm lấy mình mà tan thành mây khói.

Tuy bị hắn nắm lấy có chút xấu hổ muốn vùng ra, nhưng lại lo mình sẽ sợ hãi. Trần Tiêu Trúc có chút do dự không quyết, nhưng thấy Trần Phi không có cử chỉ gì khác, dứt khoát cứ để hắn nắm như vậy.

Ngay lúc này, bộ phim trên màn hình dường như đang diễn đến đoạn kinh dị, Trần Tiêu Trúc vô thức nắm chặt tay Trần Phi, cắn môi quay đầu không dám nhìn. Cô vừa quay đầu lại liền phát hiện bên cạnh mình dường như thấp thoáng có một bóng người, Trần Tiêu Trúc lập tức giật bắn người, đứng dậy lao vào lòng Trần Phi.

Trần Phi nào ngờ phản ứng của Trần Tiêu Trúc lại dữ dội như vậy, cú này trực tiếp ôm mỹ nhân vào lòng. Mông mềm mại cọ qua cọ lại trên người mình, Trần Phi lập tức có phản ứng.

Trời ạ, đây là đang thử thách mình sao?

Ngay lúc Trần Phi vừa định an ủi Trần Tiêu Trúc thì lại phát hiện Trần Tiêu Trúc hoảng hốt chỉ sang bên cạnh nói: "Kia... kia dường như có thứ gì đó. Anh qua xem đi."

"Vậy cũng phải là em đứng dậy trước đã chứ, em ngồi trên người anh che hết tầm mắt của anh rồi." Trần Phi cười khổ nói. Trần Tiêu Trúc lúc này mới sực tỉnh, vội vàng đứng dậy, Trần Phi lúc này mới quay đầu nhìn về phía cô chỉ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:629
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.