Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1312 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 638
Kẻ chủ mưu phía sau

❊ ❊ ❊

Sau đó Thiết tiên sinh mới nói: "Trần thôn trưởng quả nhiên lợi hại, chiến đấu giữa các thành chênh lệch lớn như vậy với Thiên Quang Thành mà vẫn có thể giành thắng lợi với tổn thất nhỏ như thế, thật sự rất lợi hại. Câu nói 'lấy chiến nuôi chiến' quả nhiên không sai, Trần thôn trưởng có thể nhanh chóng thu tiền về tay cũng là một loại bản lĩnh."

"Thiết tiên sinh quá khen rồi, cũng coi như là vận khí tôi tốt thôi." Trần Phi cười cười nói.

Thiết tiên sinh lắc đầu: "Vận khí cũng là một phần quan trọng tạo nên thành tựu của một người, nếu không thì dù có thực lực mà vận khí không tốt cũng uổng công. Tôi nghe nói Phương Vân hiện giờ cũng dưới trướng Trần thôn trưởng, chỉ cần có thời gian, sự phát triển của Trần thôn trưởng và Tiềm Long Thôn tất sẽ không có giới hạn. Tôi là người làm ăn, nơi nào kiếm được tiền, nơi nào có sự phát triển thì tôi tới đó. Tôi có ý muốn xây dựng một thương hội tại Tiềm Long Thôn, không biết Trần thôn trưởng có chịu tiếp nhận hay không?"

"Thiết tiên sinh chịu đến cái nơi nhỏ bé như Tiềm Long Thôn này để phát triển thì tôi đương nhiên là hoan nghênh, chỉ không biết thương hội mà ông nói là gì?"

"Chẳng qua là làm mấy vụ buôn bán trung gian thôi, tôi còn có chút người ở những nơi khác. Thông qua việc thu mua đặc sản các nơi rồi đem bán ở các vùng khác. Trần thôn trưởng có thể yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện tổn hại đến Tiềm Long Thôn, cũng sẽ không gây ra khó khăn kinh tế cho Tiềm Long Thôn. Nếu Trần thôn trưởng đồng ý, không bằng để tôi thương lượng với Phương Vân, tin rằng phán đoán của cậu ấy đủ để khiến Trần thôn trưởng yên tâm." Thiết tiên sinh cười hì hì giải thích.

Trần Phi gật đầu nói: "Cũng được, vậy tôi gọi Phương Vân đến, ông thương lượng với cậu ấy đi." Nói xong liền sai người đi gọi Phương Vân, không bao lâu sau Phương Vân đã tới.

"Thôn trưởng, Thiết tiên sinh." Phương Vân sau khi vào liền chắp tay với Trần Phi và Thiết tiên sinh.

Trần Phi gật đầu hỏi: "Cậu quen biết Thiết tiên sinh?"

"Từng có vài lần tiếp xúc." Phương Vân gật đầu đáp.

"Như vậy thì rất tốt, Thiết tiên sinh muốn đến Tiềm Long Thôn chúng ta lập thương hội, phương diện này tôi không rành lắm, cứ để cậu phụ trách thương thảo các sự việc cụ thể với Thiết tiên sinh đi." Trần Phi cười cười, rồi chắp tay nói với Thiết tiên sinh. "Những gì Phương Vân nói cũng giống như tôi nói vậy, Thiết tiên sinh cứ yên tâm mà bàn bạc với cậu ấy. Tôi còn có việc, không tiếp Thiết tiên sinh nữa."

"Trần thôn trưởng có việc cứ bận rộn đi." Thiết tiên sinh vội nói.

Trần Phi gật đầu, sau đó rời đi.

Thoát khỏi trò chơi, Trần Phi đi xem Dương Quỳnh một chút, dược liệu đều đã mua về nên bình thường việc sắc thuốc Dương Quỳnh cũng có thể tự làm. Kiểm tra tình trạng của Dương Quỳnh, phát hiện tế bào ung thư đã giảm đi nhiều, chỗ tổn thương trên dạ dày cũng đang dần hồi phục. Sau khi châm cứu cho cô một lúc rồi tán gẫu vài câu, hỏi han về tình trạng hồi phục, Trần Phi liền rời khỏi phòng cô.

Vừa đi xuống lầu thì điện thoại reo, nhìn số là Âu Dương Hỏa Vũ.

"Có phải là điều tra ra chuyện gì rồi không?"

"Ừm, đúng là đã điều tra ra được chút manh mối, nhưng tạm thời vẫn chưa xác định được nên nói trước với anh xem thử có thể đoán ra là ai làm không. Theo điều tra của tôi, người giở trò trên xe của anh tên là Vương Vũ Ba. Vương Vũ Ba này từng là chuyên gia phá dỡ của quân bộ, chỉ là vài năm trước vì vấn đề tác phong nên đắc tội không ít người, kết quả bị tước quân tịch. Sau đó thì bặt vô âm tín, lần này đột nhiên ra tay với anh chắc là nhận lợi ích của ai đó! Chúng tôi đã khóa được vị trí của Vương Vũ Ba cũng như điều tra hồ sơ liên lạc của hắn, phát hiện có một người khả nghi nhất."

"Là ai?" Trần Phi nhíu mày hỏi.

Người có thể thuê được chuyên gia phá dỡ như Vương Vũ Ba chắc chắn không phải người bình thường, chẳng lẽ không phải Trần Giai Nghị?

"Sách Phỉ Đức, hoàng tử nước Sách Phỉ Đồ. Hắn từng liên lạc với Vương Vũ Ba một lần, thời gian liên lạc vô cùng khớp với thời điểm gài bom. Tôi nghe nói Sách Phỉ Đức này là tình địch của anh, lúc nhỏ từng được đính ước với Thường Hân Hân, e rằng chuyện này có thể chính là do hắn làm. Chỉ tiếc là tuy đã điều tra ra hồ sơ liên lạc nhưng lại không lấy được nội dung, nên cũng chỉ có thể là suy đoán mà thôi!" Trong lời nói của Âu Dương Hỏa Vũ có chút ý tứ hả hê.

"Sách Phỉ Đức? Mẹ kiếp, không ngờ thằng hoàng tử chim cò này lần trước may mắn giữ được cái mạng mà vẫn chưa chừa, còn dám tìm đến gây chuyện. Xem ra hắn thực sự là không thấy quan tài không đổ lệ mà. Đã hắn muốn chơi với tôi như vậy thì tôi sẽ chơi với hắn đến cùng, Hỏa Vũ, cô sắp xếp vị trí và một số tình hình của Sách Phỉ Đồ rồi gửi cho tôi." Trần Phi hừ lạnh nói.

Âu Dương Hỏa Vũ sững sờ: "Anh muốn những thứ này để làm gì? Anh không định làm lớn chuyện đó chứ? Anh đừng có làm bậy, Sách Phỉ Đồ là một quốc gia đấy, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì đây là vấn đề quốc tế rồi."

Trần Phi cười lạnh: "Chính vì như vậy Sách Phỉ Đức mới dám không biết sống chết tìm đến gây phiền phức cho tôi hết lần này đến lần khác. Tôi sớm đã nói nếu hắn cứ không biết tiến lui như vậy thì tôi sẽ diệt quốc hắn, cho hắn làm một vị hoàng tử mất nước! Chuyện này cô không cần quản cũng không cần lo lắng, đưa tài liệu cho tôi là được, tôi sẽ xử lý thỏa đáng."

"Được rồi." Âu Dương Hỏa Vũ thở dài, biết là không khuyên can được Trần Phi, chỉ có thể trách Sách Phỉ Đức không biết tiến lui. Huống hồ hắn còn dám ra tay với Trần Phi, Âu Dương Hỏa Vũ cũng tức giận không thôi. "Tôi lát nữa sẽ gửi tài liệu cho anh, tung tích của Vương Vũ Ba anh có cần không?"

"Nói cho tôi đi."

"Được, tôi đã gửi địa chỉ qua cho anh rồi."

Cúp điện thoại, Trần Phi nhận được tin nhắn do Âu Dương Hỏa Vũ gửi tới, bên trên là một địa chỉ. Địa chỉ này Trần Phi mang máng có chút ấn tượng, hình như là một khu chung cư khá cũ nát. Người sống ở khu đó về cơ bản đều là những người già hoặc gia đình làm công ăn lương, trốn ở đây đúng là sẽ không quá thu hút sự chú ý.

"Tôi ra ngoài một chuyến." Trần Phi nói với La Ngọc Lâm vừa đi xuống, sau đó lái xe của La Ngọc Lâm đi ra ngoài. Chìa khóa xe của La Ngọc Lâm luôn để ở cửa, ai cần dùng thì khá tiện.

Lái xe ra khỏi biệt thự liền chạy thẳng đến địa chỉ đó, khoảng mười phút sau xe đã đỗ dưới lầu một tòa chung cư. Mở cửa xuống xe, ngước mắt nhìn lên, trong căn phòng bên trái tầng thượng đã dò ra được khí tức của Vương Vũ Ba, Trần Phi mỉm cười đi về phía cầu thang.

Cùng lúc đó, Vương Vũ Ba trong phòng lại có cảm giác nguy hiểm đang đến gần, loại sợ hãi hình thành trên chiến trường này khiến hắn rất dễ nhận ra nguy hiểm. Kể từ sau lần phá dỡ không thành công, Vương Vũ Ba vẫn luôn ở trong phòng không ra ngoài, hơn nữa lúc nào cũng cảnh giác có người tìm đến cửa. Thế nhưng trước đó lại không có cảm giác gì, nhưng giờ lại khiến hắn có cảm giác đứng ngồi không yên. Đi đến cạnh cửa sổ nhìn xuống dưới, phát hiện một chiếc xe màu đỏ đang đỗ bên dưới. Vương Vũ Ba cau mày, vội vàng xoay người chạy đến bên cạnh cầm lấy hộp công cụ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:629
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.