Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1345 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 630
Tuổi trẻ không phải là giấc mơ

❊ ❊ ❊

“Thứ thuốc này tuy hơi đắng nhưng hiệu quả rất tốt, mỗi ngày uống ba thang, uống khoảng một tuần là có thể dừng.” Sau khi Trần Phi trở về biệt thự, liền giúp Dương Quỳnh sắc thuốc, lúc bưng thuốc tới còn dặn dò thêm. “Sau khi uống thuốc này có thể dạ dày của cô sẽ có phản ứng, mấy ngày tới cô có thể cảm thấy trào ngược dạ dày, muốn nôn mửa, đây đều là chuyện bình thường, không cần quá lo lắng. Tranh thủ lúc thuốc còn nóng thì uống đi, tôi đi chuẩn bị cao bôi xóa sẹo cho cô.”

“Cảm ơn anh.” Dương Quỳnh đón lấy bát thuốc, cảm kích gật đầu với Trần Phi rồi cúi đầu uống. Dương Quỳnh vốn đã biết thuốc Đông y rất đắng, cô cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng sẽ rất khó nuốt, nhưng khi uống vào miệng lại thấy không đến mức khó uống như vậy, trong vị đắng còn phảng phất một chút ngọt ngào. Dương Quỳnh hơi tò mò ngẩng đầu nhìn Trần Phi: “Sao thuốc này lại có chút vị ngọt, là anh cho thêm gì vào sao?”

Trần Phi gật đầu: “Thang thuốc này hơi đắng, tôi sợ cô không chịu nổi nên đã bỏ thêm chút mật ong và đại táo, vừa không ảnh hưởng tới dược tính lại vừa không quá khó uống.”

“Thật làm phiền anh quá, tôi thực sự không biết cảm ơn anh thế nào cho phải.” Thấy Trần Phi chu đáo như vậy, Dương Quỳnh vô cùng cảm động.

Tuy thường ngày cũng có không ít người quan tâm mình như vậy, nhưng trong sự quan tâm đó có bao nhiêu phần chân thành thì khó mà biết được. Thế nhưng Trần Phi vốn không có ý đồ gì với mình, cũng không coi trọng thân phận ngôi sao của mình, mối quan hệ này mới là xuất phát từ nội tâm, không bị các yếu tố khác chi phối.

Trần Phi cười cười không nói gì, xoay người đi ra ngoài.

Cao bôi xóa sẹo thực chất chính là Thiên Hương Ngọc Dung Tán, nhưng Trần Phi đã thay đổi vài vị dược liệu để dược tính phát huy nhanh hơn. Xem vết sẹo của Dương Quỳnh, e là đã lâu năm rồi, muốn loại bỏ trong thời gian ngắn thì chỉ có thể làm vậy. Có thể nói đây là phiên bản nâng cấp của Thiên Hương Ngọc Dung Tán.

Bận rộn một hồi lâu, sau khi điều chế xong cao bôi, Trần Phi giao cho Hạ Băng để cô ấy giúp Dương Quỳnh bôi thuốc. Tuy Trần Phi rất sẵn lòng giúp cô ấy bôi, nhưng dù sao nam nữ khác biệt, hơn nữa chỗ vết sẹo lại nhạy cảm, sợ là Dương Quỳnh sẽ không đồng ý. Bận bịu xong xuôi, Trần Phi mới có thời gian nghỉ ngơi, châm một điếu thuốc vừa ngồi xuống thì thấy La Ngọc Lâm trở về.

“Trò chuyện với mẹ cô, cũng chính là mẹ vợ tương lai của tôi thế nào rồi?” Trần Phi cười trêu chọc. La Ngọc Lâm thay giày, bước tới ngồi xuống: “Mẹ em hỏi tối nay anh có thời gian không, nếu có thì qua chỗ mẹ ăn một bữa cơm.”

“Đừng nói là có thời gian, dù không có thời gian cũng phải bớt thời gian ra chứ, đây cũng coi như là ra mắt gia đình rồi.” Trần Phi cười cợt ôm La Ngọc Lâm vào lòng. La Ngọc Lâm liếc nhìn, biết Hạ Băng và Dương Quỳnh đều ở trên lầu nên không giãy khỏi tay Trần Phi.

“Khi nào anh đi Kinh thành?” La Ngọc Lâm hỏi.

Trần Phi nghĩ ngợi rồi nói: “Để một thời gian nữa xem sao, bệnh của Dương Quỳnh ít nhất phải chữa khỏi tôi mới rời đi được, hơn nữa nhân tiện giúp Lý Phong thu gom lại các băng đảng xã hội đen trong thành phố này. Như vậy sau này cả đen lẫn trắng chúng ta đều không có gì phải lo lắng nữa. Lần trước Hạo Tử xảy ra chuyện khiến giờ nghĩ lại tôi vẫn còn thấy sợ, nếu không phải Hạo Tử mà là các cô thì phải làm sao? Những chuyện như thế này tôi tuyệt đối không cho phép xảy ra.”

“Anh nói nghe đáng sợ thật đấy, ai mà lại làm chuyện như vậy với chúng ta cơ chứ.” La Ngọc Lâm cười nói.

Trần Phi lắc đầu: “Phòng bệnh hơn chữa bệnh, đợi đến khi thực sự xảy ra thì đã muộn rồi. Huống hồ cũng không phải là không thể xảy ra. Chuyện của Dương Quỳnh chính là một ví dụ, luôn có những kẻ không biết tự lượng sức mình mà làm ra những hành động tìm chết. Bọn chúng chết cũng không đáng tiếc, nhưng nếu lỡ như thực sự xảy ra chuyện gì thì hối hận cũng đã muộn.”

“Đúng rồi, Hướng Đông Lưu thì anh xử lý thế nào?” La Ngọc Lâm sực nhớ ra, thuận miệng hỏi.

“Tôi giao chuyện này cho Hạ Vũ xử lý rồi. Hạ Vũ nói hình như Hướng Đông Lưu bị tuyên án ba năm tù giam, ước chừng một thời gian ngắn nữa sẽ không ra ngoài làm phiền các cô được. Lần này coi như cho hắn một bài học, nếu hắn vẫn không biết tiến lùi thì đừng trách tôi.” Trần Phi thản nhiên nói.

La Ngọc Lâm gật đầu cũng không nói gì thêm. Người như Hướng Đông Lưu quả thực quá đáng, vốn dĩ nếu thích ai thì có thể quang minh chính đại theo đuổi, dù có mặt dày một chút cũng chẳng sao. Trước đây Hướng Đông Lưu cũng từng theo đuổi La Ngọc Lâm nhưng không có hành vi nào quá khích nên La Ngọc Lâm cũng không nói gì. Nhưng việc làm với Dương Quỳnh quả thực quá đáng, nên bị dạy dỗ một chút.

Đến tối, Trần Phi giúp Hạ Băng và Dương Quỳnh chuẩn bị chút đồ ăn, sau đó mới cùng La Ngọc Lâm đến chỗ La Phượng ăn cơm. Tuy đã quen thuộc với La Phượng đến mức không thể quen thuộc hơn, nhưng lần này đi dù sao ý nghĩa cũng khác, Trần Phi không thể không chuẩn bị gì.

Thứ gì liên quan đến tiền bạc thì thôi vậy, La Phượng cũng không thiếu, mà cũng chẳng thể hiện được chút mới mẻ nào. Vì thế Trần Phi đặc biệt chuẩn bị hai món đồ tốt. Biết Trần Phi sắp đến, La Phượng đã sớm từ công ty về chuẩn bị, khi họ đến nơi cơm canh đều đã sẵn sàng.

“Hai đứa đến đúng lúc lắm, vừa ăn vừa nói chuyện đi.” La Phượng đón họ vào, chào hỏi.

Trần Phi cũng không khách sáo, gật đầu. Sau khi ba người ngồi vào bàn, Trần Phi lật tay lấy ra một chiếc vòng cổ: “Chiếc vòng này gọi là Minh Nguyệt hạng liên (vòng cổ Minh Nguyệt), chất liệu khá đặc biệt, tìm khắp toàn cầu cũng không thấy chất liệu tương tự. Đeo trên người không những có thể tăng cường sức đề kháng mà còn có thể tránh tai họa.”

La Phượng tuy đã đoán trước Trần Phi có thể sẽ mang quà đến, nhưng cái cách anh đột ngột lấy vòng cổ ra, ngay cả hộp quà cũng không có, lại khiến bà hơi bất ngờ. Tuy nhiên bà cũng không so đo chuyện đó, nhìn qua chiếc vòng là biết tuyệt đối không phải vật tầm thường.

“Vậy thì ta không khách sáo mà nhận lấy nhé.” La Phượng cười cười đón lấy. Trần Phi cười nói: “Ngọc Lâm, giúp mẹ đeo đi.”

“Dạ.” La Ngọc Lâm cười vui vẻ đi tới đeo vòng cho La Phượng. La Phượng cười hỏi: “Đẹp không?”

“Đẹp lắm, chiếc vòng này quá hợp với mẹ.” La Ngọc Lâm và Trần Phi liên tục nói.

“Đã bao nhiêu năm rồi ta không chưng diện cho bản thân, mấy món trang sức này cũng đã lâu không đeo nữa.” La Phượng cười hạnh phúc nói.

Trần Phi lắc đầu: “Cô cũng đâu có già, chưng diện một chút là điều nên làm.”

“Còn bảo không già, trên mặt đều đã có nếp nhăn rồi.” La Phượng đưa tay sờ sờ đuôi mắt mình, trong lòng không kìm được cảm thán. Không biết từ khi nào tuổi xuân đã trôi qua như vậy.

Nhìn dáng vẻ này của La Phượng, Trần Phi biết món quà thứ hai mình chuẩn bị là đúng rồi. Bất kỳ người phụ nữ nào cũng không muốn mình già đi! Trần Phi nhẹ nhàng cười, lấy từ trong túi ra một phương thuốc đưa cho La Phượng. La Phượng đón lấy nhìn qua rồi hỏi: “Đây là phương thuốc cho loại thuốc mới à? Gần đây mấy loại thuốc do nhà máy sản xuất đều có hiệu quả rất tốt, hiện tại đầu tư nghiên cứu sản phẩm mới đúng là thừa thắng xông lên.”

“Phương thuốc này không phải để cho nhà máy sản xuất, mà là dành tặng riêng cho một mình cô thôi.” Trần Phi lắc đầu cười. “Năm tháng dễ trôi, người phụ nữ nào cũng hy vọng có thể lưu giữ tuổi thanh xuân. Phương thuốc này tuy chưa chắc giúp cô mãi mãi thanh xuân, nhưng trẻ lại mười hay hai mươi tuổi thì vẫn không thành vấn đề.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:607
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.